Tào Lao - Giáo dục thú tánh vị thành niên

  • Bởi Admin
    09/05/2011
    5 phản hồi

    Tào Lao

    Sự kiện giáo viên đánh học sinh, phụ huynh học sinh xót con nên đánh lại giáo viên ở Nha Trang - Khánh Hòa đã được báo chí đăng tải khắp. Có thể, sự kiện phi giáo dục này lớn đến nỗi mà một vị PGS-hiệu trưởng trường Lương Thế Vinh là thầy Văn Như Cương phải lên tiếng. Song, khổ nỗi, sự lên tiếng của thầy lại làm cho môi trường sư phạm càng bẩn thêm.

    Chỉ cần vào google với từ khóa “phụ huynh đánh giáo viên” chúng ta cho ra được 15.400.000 kết quả chỉ trong 0,07 giây. Cùng với cách trên, với từ khóa “giáo viên đánh học sinh” chúng ta có 12.000.000 kết quả cùng với thời gian. Và, thật ngạc nhiên làm sao khi với từ khóa “học sinh đánh giáo viên” thì chúng ta được 27.500.000 kết quả. Nó có phải là thành quả của 2 việc trên cộng lại hay không? Những con số, sự kiện đó chưa nói hết được thảm trạng giáo dục hiện nay của nước ta. Vì song song với nó, còn cả việc giáo viên gạ tình học trò, học trò đánh nhau, xé quần áo rồi tung lên mạng, dạy thêm học thêm, đút lót tiền để được vào trường danh tiếng, dùng tiền mua điểm, dùng tiền mua bằng cấp…

    Vị Giáo viên trong sự kiện trên có thể là người không yêu trẻ, hoặc là trình độ nghiệp vụ sư phạm của mình quá kém. Điều này làm chúng ta phải nghi ngờ đặt câu hỏi “Ở môi trường sư phạm, họ đào tạo những gì cho sinh viên?”. Một đứa bé học lớp 2 sao lại có thể sử dụng bạo lực với nó như vậy? Đó là một việc làm hết sức đáng trách, nếu không nói là thiếu văn hóa và nhân bản.

    Tuy thế, phản ứng của vị phụ huynh cũng thật hồ đồ. Trước mặt 20 học sinh nhưng lại có thể tát giáo viên là một hành động bất nhẫn. Có thể đem việc vì xót con nên khó dằn lòng trước cơn giận nhưng không thể dựa vào đó để bạo biện cho hành động vô lễ như thế.

    Con riêng ông hiệu trưởng Văn Như Cương thì không còn điều gì để bàn cãi. Thầy là mẫu người mà khi nhìn vào có thể đánh giá được phần nào nền giáo dục đào tạo của nước nhà. Việc làm sai trái của phụ huynh, giáo viên, đó là sự dốt nát trong lý trí dẫn đến hành động thiếu suy nghĩ, nhưng chẳng thể nào vì đó mà thầy lại vịn vào để rồi đuổi học một em học sinh lớp 2 như vậy được. Trong khi em nó còn cả một khoảng trời tương lai rộng lớn ở phía trước. Cái hành động đuổi học một học sinh có thể sẽ đẩy em nó vào một thảm họa sau này, dìm cuộc đời cả một con người vào bóng tối. Cũng may là ông ta chỉ mới phát biểu, nhưng biết đâu trong cuộc đời làm hiệu trưởng ổng cũng đã vài lần đẩy vài người xuống địa ngục?!

    Quay lại những kết quả trên trên Google cho ta thấy được một điều dường như là quy luật tất yếu. Còn nhỏ thì bị giáo viên đánh, phụ huynh không chấp nhận thì đánh lại giáo viên. Để binh vực giáo viên mình, hiệu trưởng cho đuổi cổ luôn cả học sinh. Và đương nhiên, một khi sống quá lâu trong một xã hội, môi trường giáo dục như vậy việc học sinh đánh lại giáo viên là điều tất phải xảy ra. Vì rõ ràng, những đứa trẻ dường như không được giáo dục sự nhân bản mà bạo lực đang hiện diện từng ngày trước mắt chúng, ngay cả đối với những người làm sư phạm.

    Từ giáo viên, phụ huynh cho đến ông Văn Như Cương theo tôi đều là một lũ dốt nát, cái tội chăng là những đứa trẻ lớn lên phải chịu đựng sự giáo dục trong một môi trường sư phạm như Việt Nam.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Bác đã nói " Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người. ".

    Đã 65 năm qua rồi. Tình trạng giáo dục bi giờ như dzậy là hậu quả tất yếu của việc trồng người.
    Ai có con thì ráng mà lo, cứu cháu, bớt thì giờ để dạy dỗ cháu ở nhà thêm. Còn 35 năm nữa là được 100 năm, eo ui, em chả dám nghĩ thêm, sợ quá đi.

    Theo như kết luận của tác giả Tào Lao trong bài viết thì : Nghành Giáo dục của VN dưới sự lãnh đạo thật sự sáng suốt,đúng đắn và tài tình của Đảng CSVN là : Chúng nó đã tự diết con cháu chúng nó rồi !!!...

    Theo"ný nuận"của vị giáo sư khả kính VNC thì thầy giáo đánh trò và phụ huynh tát thầy đều là sai cả,nhưng mà cái sai của thầy là "trong khuôn khổ",còn vị phụ huynh kia tát thầy là " vi phạm pháp luật" tội đánh người .
    Thật không thể hiểu nổi !?

    Con tôi chỉ mới bốn tuổi mà còn bị nhồi sọ cảnh đánh nhau, hành quân, chết chóc... thì học sinh cấp 1, cấp 2 đã là cái gì.

    Cháu năm nay mới học lớp mầm, thế nhưng các cô trên trường đã được chỉ thị để dạy các cháu các từ "kháng chiến", "chiến đấu", "hành quân"...

    Một lần cháu đi về hát nghêu nga bài "Đêm nay trên đường hành quân ra mặt trận..." Mặc dù cháu chẳng hiểu từ hành quân, mặt trận là gì... nhưng một khi đã thuộc lòng thì cứ thế mà hát. Một lần khác, cháu hát bài "mãi mãi lòng chúng ta, ca bài ca người lính...".

    Các ông tuyên giáo thật ác quá. Tàn ác nữa là khác. Tại sao các ông lại gieo trong đầu óc ngây thơ của trẻ con những cảnh chém giết, chiến tranh thế. Các cháu còn rất nhỏ, hãy để cho các cháu vui chơi, con gà, con vịt, con dế...hoặc siêu nhân... Hãy để tâm hồn các cháu thật trong sáng.

    Các ông đừng quá tàn ác với thế hệ trẻ như vậy. Thật sự các ông vô lương tâm quá!

    Việc nhà trường hay toàn ngành giáo dục VN hiện nay đã bị bạo lực hóa hoàn toàn mà tác giả gọi là "giáo dục thú tánh vị thành niên" là chính xác, chả tào lao chút nào.

    Đó là kết quả tất yếu của hơn nửa thế kỷ cai trị bằng bạo lực độc tài cộng sản lấy quyền lợi giai cấp đặt trên tất cả. Trong nhà trường thì đó là đặt quyền lợi giai cấp CS trên tuơng lai dân tộc! Ở đó cả giáo viên và học sinh bị đặt dưới một sự cai trị độc đoán kém cỏi, vô đức, vô hồn, vô nhân tính thì làm sao đào tạo ra những con người tài đức cho xã hội được, khi bản thân các nhà đạo tạo trước và trong khi đào tạo đã bị bạo lực vô hình và hữu hình cộng sản đó dồn ép và làm mất chất sư phạm (đức tài)ban đầu của họ.

    Vì thế suốt nhiều thế hệ qua, đa số các "nhà sư phạm" VN "được" tuyền chọn đều là những người bí bách quá, hết cơ hội chọn hướng đi cá nhân rồi mới đành phải vào ngành sư phạm, như "chuột chạy cùng sào" vậy! Họ trước hết cũng là nạn nhân của chế độ này.

    Rồi đến các thế hệ học sinh của họ tất nhiên cũng phải chịu họa bạo lực đó, từ quản lý ngành và chính từ tầng lớp giáo viên đã xuông cấp... Song song đó là phụ huynh học sinh trong chế độ XHCN này, dù họ làm gì ở dâu, cũng bị chịu bạo lực giai câp cộng sản chi phối hoàn toàn, và lại cũng là một phần của bạo lực đó.

    Kết quả là chỉ các em học sinh phải lãnh đủ cả 3-4 tầng bạo lực cộng sản vô hình: xã hội, quản lý nhà trường, giáo viên và gia đình... Dù đều thánh thiện như thiên thần từ khi sinh ra thì con em chúng ta cũng chỉ chịu đựng được các tầng áp lực đạo đức giả nói một đằng làm một nẻo đó của xã hội "ta" khi còn ở tuổi mẫu giáo và cấp 1 thôi. Từ cấp 2 là xã hội công sản của ta nhận được chính xác những gì mình gieo trồng rồi...

    Tôi có 3 người bạn tốt, học khá và giỏi, hơn ba chục năm trước đều có ước mơ thành kỹ sư, bác sĩ nhưng tất cả đều phải vào sư phạm vì các lý do khác nhau. Một người vào CĐSP 10+3 chỉ vì "lý lịch" dù điểm thi đại học rất cao thừa tiêu chuẩn đi học nước nước ngoài; một người "thi phận" vừa đủ điểm vào ĐHSP (học trò thầy VNC) tuy nguyện vọng là ĐH Kinh tế Quốc dân; và một người "sảy chân" ĐH vào thẳng CĐSP 10+3, tất cả họ đều "đành tự nguyện" chọn nghiệp sư phạm vẻ vang...

    Bây giờ 3 người đó ở đâu? Người đầu tiên vẫn đang dạy cấp 2 ở vùng sâu vùng xa, là giáo viên giỏi toán cấp toàn ngành và là Nhà giáo Ưu tú, vô cùng nghèo, năm nào họp lớp chúng tôi cũng cố quyên góp giúp đỡ bạn mình nuôi chồng nuôi con, sửa nhà... Người thứ hai dạy đại học tại chức vài năm rồi "mất dạy" luôn, trở thành một "chính khách" to mà các giám đốc sở phải nịnh nọt, nhưng chất "tà khách" đã ló làm bạn đó chẳng còn chất sư phạm gì nữa cả. Người thứ ba hiện là hiệu trưởng một trường THPT lớn giữa trung tâm TPHCM, đột nhiên rất giàu có và chúng tôi nghe tiếng tăm "tiêu diệt" phụ huynh và "chạy" sở GDĐT của người bạn chất phác năm xưa đã đi quá xa...

    Trong mắt tôi, tuơng lai ngành giáo dục chỉ có khi nó được trao vào tay những người đang bị chế độ bạc đãi nhất mà vẫn ở trong ngành vì họ thực sự có tấm lòng sư phạm - vì tuơng lai đất nước, như người bạn tôi đang dạy cấp 2 ở vũng sâu vùng xa kia, với điều kiện trên đầu họ là một thể chế dân chủ đặt tuơng lai dân tộc lên trên hết như đúng nhiệm vụ tất định của ngành giáo dục mọi quốc gia (trừ các quốc gia cộng sản!).

    Thế giáo dục cộng sản muốn gì? Họ muốn đào tạo ra những người cộng sản mới để "xây dựng XHCN" và bảo vệ chính quyền giai cấp vô sản của đảng (tức là tiêu diệt hay cai trị các giai cấp khác), bất chấp quyền lợi và tuơng lai dân tộc.

    Hai mục tiêu đó, vốn cái đang có tiêu diệt cái nên có, nên đâu thể dung hòa mà ai đó hy vọng "chân chỉnh" được ngành giáo dục VN hiện nay? Nó đã thối trong gốc rễ từ hơn nửa thế kỷ nay rồi.