Giết một giáo sư đại học không phải là một hành động anh hùng

  • Bởi Admin
    06/05/2011
    33 phản hồi

    Mặc Lâm, biên tập viên RFA

    Mới đây trong dịp lễ 30 tháng 4, ba tờ báo lớn trong nước đồng loạt đăng bài viết của ông Vũ Quang Hùng, người tổ chức vụ ám sát giáo sư Nguyễn Văn Bông dưới bài viết mang tên “Tôi ám sát người sắp làm thủ tướng Sài Gòn”.

    Ông Vũ Quang Hùng lúc đó là sinh viên năm thứ ba Đại học Khoa Học Sài Gòn và là thành viên của tổ trinh sát vũ trang của Ban An Ninh T4. Còn người ngồi sau xe honda là Lê Văn Châu là trung úy quân đội VNCH nhưng đồng thời cũng là cơ sở của An Ninh T4 như trong bài báo tường thuật, là người tự tay ném chiếc cặp có chứa chất nổ vào xe của GS Bông.

    Sau Cách Mạng 1 Tháng Mười Một, Giáo sư Nguyễn Văn Bông đảm nhận chức vụ cố vấn cho Tối Cao Pháp Viện, ủy viên Hội Ðồng Quản Trị Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam. Ông là thạc sĩ công pháp quốc tế đầu tiên của Việt Nam, tốt nghiệp tại Pháp, bị giết vào lúc 12 giờ trưa ngày 10 tháng 11 năm 1971, khi đang giữ chức Giám đốc Học viện Quốc gia Hành chính.

    Mặc Lâm phỏng vấn bà Lê Thị Thu Vân, vợ của GS Nguyễn Văn Bông để tìm hiểu thêm chi tiết về viêc này.

    Ngày định mệnh của giáo sư Nguyễn Văn Bông

    Mặc Lâm: Thưa bà mới đây nhiều tờ báo trong nước đã đăng bài viết của ông Vũ Quang Hùng, người tổ chức vụ ám sát cố giáo sư Nguyễn Văn Bông. Là vợ của nạn nhân xin bà cho biết những gì đã xảy ra trong ngày định mệnh ấy?

    Giáo sư Nguyễn Văn Bông là thạc sĩ công pháp quốc tế đầu tiên của Việt Nam, tốt nghiệp tại Pháp, bị giết vào lúc 12 giờ trưa ngày 10 tháng 11 năm 1971, khi đang giữ chức Giám đốc Học viện Quốc gia Hành chính.

    Bà Lê Thị Thu Vân: Thưa lúc ấy tôi đang đi ngoài đường về tới nhà trước trường học Gia Long. Tôi với bà chị của anh mới về với đứa con tụi này đi ngoài đường. Khi gần tới nhà thì ông Trí, là học trò của giáo sư Bông lúc ấy là quận trưởng quận 5, ông ấy nghe tin nên lái chíêc xe Jeep của ổng tới nhà và những người trong nhà nói là tôi đã ra ngoài.

    Khi ông ấy thấy tôi thì chạy lại nói rằng giáo sư Bông bị tai nạn xe hơi. Lúc đó tôi chưa biết GS Bông mất thì tôi có hỏi là bây giờ GS ở đâu. Lúc ấy ổng nói là đã mang GS vào bệnh viện Sài Gòn. Tôi hỏi sao không mang GS vào Bệnh viện Grall cho đủ phương tiên mà lại đem vào bện viện Sài Gòn? Ông Trí trả lời vì bệnh viện Sài Gòn gần chỗ xảy ra tai nạn.

    Ông Trí đưa tôi chạy tới nhà thương Sài Gòn bằng xe của ông ấy. Chưa bước xuống xe thì tôi thấy rất đông người đứng trước cửa nhà thương. Có cảnh sát cũng nhưng những nhân viên an ninh chìm mặc thường phục. Tôi hỏi GS Bông có sao không thì mấy người ấy lắc đầu. Lúc đó tôi mới biết rằng GS Bông mất thì tôi xỉu liền ngay trên xe.

    Mặc Lâm: Thưa rất xin lỗi vì đã khơi lại chuyện thương tâm của bà …

    Bà Lê Thị Thu Vân: Lúc tôi xỉu thì người ta đưa tôi vào nhà thương một chút xíu thì tôi về nhà vì không ai cho tôi gặp mặt GS Bông…

    Mặc Lâm: Xin bà cho biết lúc ấy cuộc hôn nhân của bà với Giáo Sư được bao lâu?

    Bà Lê Thị Thu Vân: Lúc đó tôi ba mươi tuổi và hai cháu sinh đôi của tôi đều sáu tuổi và cháu nhỏ 4 tuổi.

    Mặc Lâm: Tôi xin đọc nguyên văn một đoạn trong bài báo mà ông Hùng kể lại như sau: “Tôi nhớ dặn dò của đồng chí Tám Nam - Phó ban An ninh T4 (tức khu vực Sài Gòn-Gia Định): “Để bảo đảm bí mật, chúng ta sẽ đặt cho mục tiêu bí số G.33. Cần giữ bí mật đến phút chót và theo tin tức tình báo, G.33 đang chuẩn bị lên nắm ghế thủ tướng. Nếu G.33 đã nắm chức, sẽ rất khó hành động vì khi ấy việc bảo vệ ông ta sẽ khác hẳn. Và nếu tình huống này xảy ra, cách mạng có thể gặp khó khăn hơn bởi Nguyễn Văn Bông là một trí thức có uy tín và chính quyền ngụy chuyển từ quân sự sang dân sự mọi diễn tiến sẽ có lợi cho địch”

    Xin bà cho biết liệu những hồi ức này có đúng với sự thật đang diễn ra trên chính trường lúc ấy hay không? Tức là GS đã được kín đáo cử giữ chức vụ Thủ tướng của miền Nam Việt Nam?

    Trước đó có người kêu điện thoại cho tôi nói biết là GS Bông đang ăn tiệc, bây giờ kêu GS về vì có người theo dõi và muốn hại ông. Tôi cũng điện thoại liền cho nhà một người bạn xin họ đưa GS Bông về liền…Tôi nhận được rất nhiều cú điện thoại hăm dọa như vậy.

    » bà Lê Thị Thu Vân

    Bà Lê Thị Thu Vân: Thật sự ra chưa bao giờ tôi nói ra cho ai, mấy tuần lễ trước khi GS Bông mất có những sự việc rất căng thẳng vì báo chí cứ nói ông Kissinger qua gặp GS Bông và GS Bông sẽ là thủ tướng. Trước đó thì ông Đỗ Cao Trí bị nổ tung trên máy bay, cũng tuổi bằng GS Bông. Một hai tháng sau thì ông Tổng trưởng Giáo dục cũng bị bắn mà cũng cùng tuổi với GS Bông thành ra chính tôi có nói tình hình lúc này rất là căng thẳng, nếu có gì xảy ra cho anh thì em và mấy con phải làm sao? GS Bông nói không sao đâu đừng lo, trời sinh voi sinh cỏ thì em cứ ráng mà lo nuôi con.

    Theo tôi thấy thì GS Bông cũng rất lo lắng tôi không biết có chuyện gì hay không vì ông không nói nhưng tôi rất lo.

    Mặc Lâm: Xin bà cho biết trước khi bị ám sát GS có bao giờ thố lộ điều gì với bà hay không, chẳng hạn những lo lắng nghi ngờ về một chuyện xấu sẽ xảy ra cho ông? Hay có ai đó dò xét tình trạng đi lại của GS mà bà biết được?

    Bà Lê Thị Thu Vân: Trước đó có người kêu điện thoại cho tôi nói biết là GS Bông đang ăn tiệc, bây giờ kêu GS về vì có người theo dõi và muốn hại ông. Tôi cũng điện thoại liền cho nhà một người bạn xin họ đưa GS Bông về liền…Tôi nhận được rất nhiều cú điện thoại hăm dọa như vậy.

    Ca ngợi một hành động khủng bố

    Mặc Lâm: Là vợ của nạn nhân bị ám sát cách nay đúng 40 năm, bây giờ được đọc lại những lời kể của người giết chồng minh bà có cảm giác ra sao?

    gs-ngu-v-bong-305.jpg
    Hình ảnh vụ đặt mìn ám sát GS Bông năm 1971.

    Bà Lê Thị Thu Vân: Cái việc này ông Hùng cũng đã viết cách đây 11 năm rồi chứ không phải là lần đầu tiên. Ổng viết một bài báo đăng trên một tờ báo bên Việt Nam. Nhưng vì lúc đó không có Internet nên có người copy gửi cho tôi đọc. Trong cuốn di cảo của GS Bông cách đây 2 năm có một người publisher xuất bản những bài viết của GS Bông và những bài của người khác viết về giáo sư. Tôi có đăng bài của Vũ Quang Hùng trong cuốn di cảo này. Bài viết mới đây thì cũng từa tựa bài viết của ông ta cách đây gần 12 năm.

    Mặc Lâm: Việc giết hại Giáo sư Nguyễn Văn Bông được báo chí làm nóng lại lại chỉ hai ngày trước cái chết của trùm khủng bố Osama Bin Laden. Bà có liên tưởng gì về hai nhân vật sát nhân này?

    Bà Lê Thị Thu Vân: Tôi đọc bài này một ngày sau khi ông Osama Bin Laden bị giết. Tôi thấy nó có một sự trùng hợp của một tên sát nhân và một tên khủng bố muốn giết hại người khác để đi đến mục tiêu dù có chính nghĩa hay không có chính nghĩa của họ. Ông Osama Bin Laden giết 1 người hay giết 3.000 người hay 100.000 thì cũng là giết người. Thành ra tôi thấy cái anh Vũ Quang Hùng này ảnh được lệnh bề trên thôi! Tôi biết chắc chắn cộng sản Hà nội ra lệnh cho ảnh giết GS Bông vì sợ giáo sư có thể lên làm thủ tướng thì cái chánh nghĩa cộng sản nó không đạt được như là ý muốn.

    Việc người mà giết người thì người đó là khủng bố để đạt được cái mục tiêu tốt hay xấu của họ.

    Mặc Lâm: Tâm tình của bà đối với người giết hại chồng bà hiện nay ra sao? Bà có còn thù hận kẻ đã làm tan vỡ gia đình bà không? hay là câu chuyện đã nguôi ngoai sau một thời gian khá dài..

    Bà Lê Thị Thu Vân: Khi mà biết những người giết hại chồng tôi thì rất nhiều người khuyên tôi phải kiện họ thì tôi nói “không”, tôi là một người Phật giáo, tôi chỉ cầu nguyện cho linh hồn của họ. Họ làm trật họ làm xấu thì để lương tâm và trời Phật sẽ xử họ chứ tôi không xử họ. Và bây giờ ông Vũ Quang Hùng ổng lại viết thêm nữa không biết mục tiêu ông ấy muốn chứng tỏ mình là anh hùng hay có ý định gì nhưng tôi vẫn giữ vững lập trường là tôi sẽ cầu nguyện cho ông ấy và cho linh hồn của ông ấy thôi.

    Mặc Lâm: Chúng tôi được biết hiện nay dưới cái tên mới là Jackie Bông bà đang tham gia sinh hoạt nhiều công tác xã hội tại Hoa Kỳ, nếu được đề nghị với chính phủ Việt Nam thì bà sẽ nói gì?

    Bà Lê Thị Thu Vân: Tôi mong rằng nhà cầm quyền mở lòng ra, mở mắt ra để mục tiêu của họ không phải là để hại dân, để giết dân hay là để bỏ tù dân, cấm miệng dân. Mở ra tấm lòng của họ cho dân sống một cuộc sống có những “basic human rights” (quyền con người căn bản) cho người ta cái quyền làm người. Tôi chỉ cần xin vậy thôi chứ không cần xin nhiều hơn nữa.

    Mặc Lâm: Xin cám ơn bà.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    33 phản hồi

    Ở VN anh hùng hay không là do đảng quy định. Các bác nói cho nhau nghe thì được chứ đối với đảng thì có khác nào muỗi đốt ống Inox.
    Lê Văn Tám, Nguyễn Văn Bé... toàn những anh hùng gộc của đảng, khối thằng thờ cúng lạy vái lụp xụp, thế mới biết đảng ta tài.

    Nếu nhìn lại "lịch sử khủng bố" của đảng CSVN từ lúc mới thành lập đến nay thì thấy cs có công trạng gì với dân tộc Việt Nam ta ngoài "giết" và "cướp"? Hiện nay,không còn cơ hội để "giết" thì họ "hiếp" và "cướp" của dân...Thật là giao trứng cho ác!

    Tôi có dọc bài "Ai giết GS Nguyẽn Văn Bông?" trên tờ "Thế giới" cách đây 7; 8 năm. Đọc xong tôi cảm thấy ghê tởm cái hành động khủng bố của biết động Sài Gòn, giết một trí thức. Tờ báo này trước thuộc Bộ ngoại giao, đã bị đình bản từ lâu.

    Sau này tôi có đọc bài về GS Bông và biết ông có tư tưởng giống tư tưởng tiến bộ ngày nay của một số trí thức, đó là phê phán hiện tượng độc tài, độc đảng, ông cho rằng phải chấp nhận tư tưởng đối lập, có phản biện thì đất nước mới tiến lên được, nói chung ông có xu hướng dân chủ tiến bộ.
    Hóa ra CS sợ những cái đối lập và tiến bộ từ lâu rồi. Họ cũng nhìn xa đấy chứ, diệt ngay mầm mống tư tưởng tiến bộ ngay khi nó mới nẩy mầm lại ở phía bên kia (!!!)

    Khách (đơn giản vậy thôi) viết:
    NiMarxNiJesus viết:
    ...bố khỉ, ông Thiệu có cho SV, công chức gia nhập đâu mà hỏi !

    Sinh viên thì đúng rồi, còn công chức là đảng viên đảng Dân Chủ là nhiều, kể cả công chức cấp thấp. Theo trí nhớ của tôi là như thế.

    Khổ!

    Đúng là lúc mới thành lập Mặt trận Quốc gia Dân chủ Xã hội ( Thoát thai từ đảng Dân chủ ) thì ông Thiệu rất " Hồ hởi phấn khởi " vì tưởng rằng mình sẽ quy tụ được tất cả các chính đảng dưới trướng .

    Lúc đó quả là có kêu gọi công chức gia nhập đảng kiểu như đảng Cần Lao thời TT Diệm.

    Nhưng sau đó thì uy tín GS Bông lại lên quá cao và TT Thiệu nhận ra rằng chơi như thế không có lợi và từ đó, cấm không cho công chức sinh hoạt đảng phái ... nếu anh bình tâm nhớ lại thì kể từ năm 74, chả mấy khi báo chí nhắc đến đảng Dân Chủ của ông Thiệu nữa .

    NiMarxNiJesus viết:
    ...bố khỉ, ông Thiệu có cho SV, công chức gia nhập đâu mà hỏi !

    Sinh viên thì đúng rồi, còn công chức là đảng viên đảng Dân Chủ là nhiều, kể cả công chức cấp thấp. Theo trí nhớ của tôi là như thế.

    NiMarxNiJesus viết:
    Sau 30/4, những cán bộ CS cương quyết bắt đập tượng thày Bông trong khuôn viên trường;

    Điều này chứng tỏ chế độ CS sợ dân chủ cùng cực. Giết một người dân chủ vẫn còn là thành tích để họ rêu rao ngày nay.

    Mao: "Trí thức không bằng cục phân"
    Ta:"Trí Phú Địa Hào, đào tận gốc, trốc tận rễ"
    Ta đã có công lớn tiêu diệt đám trí thức khác quan điểm lập trường từ lúc mới manh nha, những thập niêm 30, 40... Thủ tiêu những người yêu nước mà không yêu chủ nghĩa CS. Tết Mậu Thân, ta giết dăm bảy ngàn người không cần xét xử. Trong thời kỳ xâm chiếm miền nam, ta tỉa dần những trí thức đào tạo từ Âu Mỹ và nghĩ rằng trí thức từ Nga, Tàu mới yêu nước, yêu XHCN.
    Chiếm được miền nam, ta đốt sách, ném hết thành phần trí thức vào các lò Cải tạo và sau đó, hầu hết giới trí thức cũ phải bỏ nước ra đi bằng mọi giá.
    Ta không cần trí thức, không tôn trọng trí thức nên điều hành đất nước theo cách riêng, đến khi thất bại thì cuống cuồng chế tạo trí thức với bằng giả, học tại chức, học hàm thụ...
    Trí thức của ta phải biết ăn theo nói leo, phe đảng thì mới được trọng dụng!
    Làm sao mà có thể ví chuyện giết một tên trùm khủng bố Osama Bin Laden điều hành khối Hồi giáo cực đoan giết hại 3000 người ưu tú ở World Trade Center với chuyện ám sát Giáo sư Nguyễn Văn Bông, Lê Minh Trí, Trần Anh...? Đây là cách so sánh của "Đỉnh cao trí tuệ" chúng ta vậy!

    Trích dẫn:
    Mới đây trong dịp lễ 30 tháng 4, ba tờ báo lớn trong nước đồng loạt đăng bài viết của ông Vũ Quang Hùng, người tổ chức vụ ám sát giáo sư Nguyễn Văn Bông dưới bài viết mang tên “Tôi ám sát người sắp làm thủ tướng Sài Gòn”.

    Ông Vũ Quang Hùng lúc đó là sinh viên năm thứ ba Đại học Khoa Học Sài Gòn và là thành viên của tổ trinh sát vũ trang của Ban An Ninh T4. Còn người ngồi sau xe honda là Lê Văn Châu là trung úy quân đội VNCH nhưng đồng thời cũng là cơ sở của An Ninh T4 như trong bài báo tường thuật, là người tự tay ném chiếc cặp có chứa chất nổ vào xe của GS Bông.

    Đặc công CSVN ném thuốc nổ ám sát giết giáo sư Nguyễn Văn Bông như thế quả thật dã man, hành động của bọn khủng bố.

    Đây có phải là "Chiến tranh nhân dân" ? Nếu thế thì loại chiến tranh này rất độc ác, khủng bố, vì nó giết cả dân thường nơi thành phố

    Đảng CSVN phải chịu trách nhiệm về các hành vi giết dân thường ở thành phố

    Trích:Tháng Mười 1961: Nghiên cứu của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ước đoán số lượng dân chúng VNCH bị VC giết mỗi tháng là một ngàn năm trăm người.

    http://lengoctuyhuong.wordpress.com/category/phan-h%E1%BA%A1nh-toronto/

    Trời đất ơi!1500 người VNCH bị VC giết mỗi tháng vào năm 1961! Bọn này đúng là quỷ vương. Mỹ chỉ đổ quân vào VN năm 1965, nhưng đã mang tiếng là bọn xâm lược Mỹ hồì 1960-1961.

    Nếu đem bọn khủng bố ở Iraq, Afghanistan từ 2001-2013 mà so sánh với đảng CSVN đã từng thi hành ở Miền Nam VN, thì bọn khủng bố hồi giáo Ả Rập bây giờ thua xa, phải gọi Việt Cộng bằng cụ tổ.

    Tác giả của website dưới đây chép lại từ báo chí về 161 vụ khủng bố ở Miền Nam VN từ 1960-1969 do đảng Cộng sản VN chỉ đạo ho cán bộ thi hành (Số vụ khủng bố theo báo chí miền nam cho biết trung bình khoảng 4-11 vụ mỗi ngày, nhưng dường như tác giả chỉ đưa ra một số mà thôi).

    Mục đích khủng bố: để gây tiếng vang làm cho thế giới chú ý tới hoạt động khủng bố ở MN nhằm nêu cao "chính nghĩa muốn thống nhất đất nước", để giải phóng miền Nam, đánh "bọn Mỹ xâm lược và bọn Ngụy làm tay sai", để kỷ niệm các ngày lễ lớn, ngày Tết, Ngày Giáng Sinh, ngày sinh nhật "Bác Hồ",...(ngầm báo tin cho LX, TQ biết là đảng nhận viện trợ lương thục, vũ khí, súng đạn, chất nổ...'ta đánh miền Nam là đánh cho LX và TQ'- Lê Duẩn).

    -Hình thức khủng bố bao gồm: đặt chất nổ, ném lựu đạn vào chợ, bắt cóc, cắt cổ, đốt nhà, đốt xe đò, đốt xe lam, gài mìn trên đường lộ đánh bẩy xe đò chở thường dân, ném chất nổ và lựu đạn vào rạp hát, các buổi hòa nhạc ngoài trời, ném lựu đạn vào trường học trong dịp phát phần thưởng cho học sinh, ném lựu đạn vào đám đông dân làng, giết người tu hành, pháo kích vào trường học, đột nhập vào bệnh viện giết bệnh nhân...

    -Đốí tượng khủng bố: nhắm vào người dân sự, bao gồm học sinh, phụ nữ, trẻ em, người tu hành,

    -Đảng CSVN tổ chức và chỉ đạo cho cán bộ cộng sản thi hành từ 1960-1969:

    http://lengoctuyhuong.wordpress.com/category/phan-h%E1%BA%A1nh-toronto/

    Giết một nguyên thủ quốc gia thì khó chứ giết một giáo sư, cho dù sắp làm thủ tướng thì có khó gì mà phải khoe ..

    Ngay cả những người đang lãnh đạo cấp bộ trưởng hay phó thủ tướng, lãnh tụ đảng đối lập lúc đó thì khi vào trường dạy học, cùng lắm cũng chỉ có 2 cận vệ, mà trường thì có cấm người lạ ra vào đâu, cận vệ thì cũng chả kịp phản ứng nếu lỡ mà có người kiếm cớ vào giờ tan học rồi ra tay hạ sát .

    Thực sự thì khi GS Bông bị giết, cũng có những nguồn tin là chính ông Thiệu tổ chức bởi vì khi ông Thiệu thành lập đảng Dân Chủ, kết hợp các đảng phái để ông làm lãnh tụ thì ông Thiệu mới ngộ ra rằng ông chỉ có thế trong quân đội chứ không hề có uy tín với các chính đảng và việc kết hợp các đảng phái thì GS Nguyễn văn Bông và GS Nguyễn Ngọc Huy với Phong Trào Quốc Gia cấp tiến lại không những đủ uy tín để kết hợp các chính đảng mà còn có các thành viên của phong trào là các SV đã tốt nghiệp từ trường QGHC đang nắm tất cả các chức vụ quan trọng trong guồng máy quốc gia từ trung ương đến địa phương .

    Chính vì thế mà sau khi thành lập đảng, ông Thiệu lại cấm quân nhân, công chức sinh hoạt gia nhập các đảng phái.

    Về sau thì mọi người mới hết nghi ngờ.

    Sau ngày 30/4; tụi tôi cứ bị chất vấn là gia nhập đảng Dân chủ năm nào, chức vụ gì thì chỉ muốn chửi thề; bố khỉ, ông Thiệu có cho SV, công chức gia nhập đâu mà hỏi !

    em xin các bác viết:
    @NINI
    Dù sao chăng nữa, anh cũng còn 1 chút lương tri.
    Mặc dù lúc anh vào HVQGHC, GS Bông đã thành người thiên cổ.
    Anh em mình cùng trường nhưng không cùng thầy.

    Chào bạn.

    Đây không phải là lần đầu bạn muốn khoe rang chúng ta là đồng môn và có ý chê bai tôi .

    Xin hỏi bạn :

    Tôi đã có những lời lẽ nào bênh vực cho cái ác, cái xấu ?

    Bạn bảo là đồng môn nhưng không cùng thày thì nói thẳng là bạn chưa hề học QGHC trước 75 bởi vì các GS ở QGHC đều là những thày thâm niên hoặc nếu trẻ thì cũng xuất thân từ QGHC .

    Có lẽ bạn học QGHC sau ngày 30/4 ?

    Xin kể lại là sau ngày 30/4, các lực lượng tiếp quản ra lệnh cho chúng tôi đập tượng thày Bông và các SV đã cố gắng tranh đấu để chỉ tháo tượng rồi đem vào một phòng trong viện tu nghiệp quốc gia ( Nằm trong trường QGHC ).

    Trước những họng súng và cái mũ phản động, việt gian sẵn sàng chụp lên đầu lên cổ chúng tôi, chúng tôi chỉ có thể làm được đến thế .

    Nếu bạn có thể có những hành động anh hùng hơn thì xin cứ kể ra chứ đừng làm anh hùng mạng .

    Làm người thì ai cũng muốn sống và có quyền được sống vì Trời tạo ra con người để sống chớ không phải để chết. Vũ Quang Hùng là người thì chắc chắn không ngoài quy luật trên. Thế nhưng, Vũ Quang Hùng và các đồng chí của ông ta rất ích kỉ rằng mình muốn sống mà lại muốn người ta phải chết, coi sinh mạng mình là quý trong khi xem sinh mạng người như cỏ rác, lại còn tự tung hô, tự sướng, tự đề cao với nhau trên cảnh máu đổ, thịt rơi. Cảm giác sung sướng trong bửa tiệc máu này kéo dài năm này sang năm nọ thì thật là ghê rợn vì trong họ không còn lòng trắc ẩn, xót thương là một trong những tính cách rất cần thiết của con người. Ông Vũ Quang Hùng vẫn còn ngập ngụa trong máu ngông cuồng, tàn bạo thì càng chồng chất lên vai mình gáng nặng sân nộ, ai oán và chắc chắn lương tâm không thể cho tâm trí ông sự nhẹ nhàng thảnh thơi.
    Ông phải nhớ:"Giết một giáo sư đại học không phải là một hành động anh hùng."

    Mình xin các bạn có dốt thì cũng dốt ở mức vừa phải thôi, không đến lúc các "đồng chí" của các bạn phát ngượng lại đổ cho các bạn là an ninh mạng đội lốt vào nói bậy để phá hoại uy tín của "phong trào dân chủ" hố hố

    Giết kẻ cầm đầu của đối phương trong chiến tranh mà gọi là khủng bố, thì dùng B52 rải thảm hay Tomahawk giết trẻ em, dân thường thì sẽ gọi là gì?

    @NINI
    Dù sao chăng nữa, anh cũng còn 1 chút lương tri.
    Mặc dù lúc anh vào HVQGHC, GS Bông đã thành người thiên cổ.
    Anh em mình cùng trường nhưng không cùng thầy.

    Đối với Đảng CSVN thì bất kỳ người nào làm việc trong bộ máy chính quyền VNCH , dù chỉ là những nhân viên tầm thường, cũng đều là tề ngụy, là kẻ thù của "cách mạng", cần phải tiêu diệt, như họ đã thảm sát ở Huế năm 1968. Cho nên ông GS Bông sắp làm thủ tướng "ngụy", tức là "bè lũ bán nước", nên họ phải trừ khử. Chủ trương của họ là phải làm bất cứ việc gì mà họ cho là có lợi cho "cách mạng" mà.

    Không phải Người quan sát viết:
    Dịch nôm: Một số (thằng ngu) cứ kêu ca rằng việc giết người chưa qua xét xử là bất hợp pháp. Nhưng một quốc gia trong tình trạng xung đột vũ trang hoặc tự vệ chính đáng không cần thiết phải xét xử đối tượng theo thủ tục pháp lý khi quốc gia đó sử dụng vũ lực giết người.

    Đồng chí này khôn đến mức không phân biệt nổi thằng khốn nạn nào lúc đó đang dùng bạo lực khủng bố giết người có chủ ý để tiến tới bạo loạn lật đổ với mục đích duy nhất là tranh bá đồ vương, còn kẻ nào đang tự vệ. Ngoác cái miệng ra bợ đỡ phe "chiến thắng" là việc rất dễ. Mịa kiếp, nhiều tướng lĩnh Bắc Việt chiến đấu đỏ ngực nay cũng phải lên tiếng thở dài não nuột, mấy con tép riu lại cứ thích loi choi.

    Không biết có thêm người dân vô tội nào xung quanh đó bị va lây không? Kế sách đánh bom trong thành phố là hành động bọn khủng bố ngày nay thường hay dùng vì dễ đạt mục đích, gây tác động tâm lý lớn mà không cần quan tâm đến sinh mang và tài sản của người dân chung quanh.

    Việc ám sát nói trên ko đáng khoe, nhưng cũng chả có gì sai để các bạn phải kêu gào ầm ĩ, xét lại lịch sử một cách buồn cười như vây. Ông Bông bị giết với tư cách là lãnh đạo của một lực lượng đối lập trong trong bối cảnh chiến tranh, chứ ko phải với tư cách giáo sư đại học. Giá mà ông Bông chỉ là giáo sư đại học, thì chắc cũng chả đến nỗi nào. Người đã có quan hệ với Kissinger, đương nhiên ko đơn giản là chỉ giáo sư đại học, và lúc đấy kể cả oánh bom được Kissinger thì VC cũng sẽ oánh như thường.

    Nhân có đả động đến Bin Laden trên kia, có thể tham khảo ý kiến ,ột luật gia của Bộ Ngoại giao Hoa tại American Society of International Law, về việc đặc nhiệm Mỹ xông vào nhà bắn vỡ sọ thằng chả trước mặt vợ con: "Some have argued that the use of lethal force against specific individuals fails to provide adequate process and thus constitutes unlawful extrajudicial killing. But a state that is engaged in an armed conflict or in legitimate self-defence is not required to provide targets with legal process before the state may use lethal force"
    Dịch nôm: Một số (thằng ngu) cứ kêu ca rằng việc giết người chưa qua xét xử là bất hợp pháp. Nhưng một quốc gia trong tình trạng xung đột vũ trang hoặc tự vệ chính đáng không cần thiết phải xét xử đối tượng theo thủ tục pháp lý khi quốc gia đó sử dụng vũ lực giết người.

    Các vụ khủng bố của Việt cộng ở miền Nam Việt Nam
    http://www.11thcavnam.com/education/namterror.htm

    Việt cộng ném bom ám sát bộ trưởng bộ Quốc gia Giáo dục VNCH
    http://www.corbisimages.com/Enlargement/Enlargement.aspx?id=U1618826&tab=details&caller=search

    Việt cộng đặt bom nhà hàng nổi Mỹ Cảnh Sài gòn, 42 chết, 81 bị thương
    http://phulam.com/mycanh2.htm
    http://phulam.com/mycanh3.htm

    Hễ không theo Đảng thì là ngụy quân, ngụy quyền, bọn phản cách mạng, phản động, việt gian, bán nước.

    Phải giết hết, giết sạch bọn chúng. Chả có gì đáng xấu hổ hết. Bằng mọi biện pháp phải thủ tiêu bằng được bọn chúng. Kẻ chiến thắng là anh hùng. Thằng chết là tiểu nhân.

    Thế thôi, dài dòng làm gì.

    Đồng chí Hùng mất lập trường quá!
    Nguyễn Văn Bông là tên việt gian, phản động, phản cách mạng, phải kêu là thằng chứ! Nhà nước ta, đãng ta xưa nay chủ trương kêu mấy tên này là thằng mà, như thằng Thiệu, thằng Kỳ. Chứ đâu có bao giờ kêu là ông hay danh xưng giáo sư này nọ.
    Đồng chí trấn tĩnh lại chưa?

    Vì lâu quá rồi với lại lúc đó còn nhỏ, nhưng tui có nhớ dường như hồi trước 75 có vụ ám sát "hụt" bộ trưởng bộ Quốc Gia Giáo Dục (tài xế riêng chết), không biết có đúng không?

    Tưởng giết ông giáo sư vì ông ta ác ôn thế nào, ai dè vì ông ấy sắp lãnh đạo chính phủ theo đường lối dân chủ. Chính quyền cách mạng độc ác quá.

    Ông Hồ nói " Đảng là đạo đức,là văn minh ,vv... , nhưng thực tế Đảng CSVN lại làm ngược lại. Ngoài vụ ám sát GS Bông nói trên, họ còn tổ chức nhiều vụ ám sát khác như vụ ám sát ông Văn ,chủ tịch quốc hội VNCH năm 1966 chỉ để chia rẽ nội bộ chính quyền SG ,gây ngi ngờ là ông Nguyễn cao Kỳ là thủ phạm. Đó không phải là những hành động văn minh , cách mạng.

    Pages