Le Nguyen - Nhận Diện Dân Chủ

  • Bởi Admin
    03/05/2011
    2 phản hồi

    Le Nguyen

    Thời đại chúng ta đang sống là thời đại dân chủ, loài người đang mơ uớc, đang hướng tới và mong muốn sống trong dân chủ.

    Tại sao dân chủ có sức hút mạnh đến thế, dân chủ là gì và mọi người có hiểu, có tiếp nhận dân chủ cùng ý nghiã với nhau không?

    Để tránh bàn luận, tranh luận dẫn đến mâu thuẫn, xung đột vì hiểu từng phần khác nhau về dân chủ, chúng ta cần tìm hiểu, đào sâu dân chủ, nhằm có cái nhìn chung về dân chủ, tạo sức bật cho tiến trình dân chủ hoá VN.

    Theo nghĩa thông thường hoặc theo lý luận khoa học lẫn chuyên ngữ trừu tượng của triết học, dù thế nào đi nữa, cuối cùng vẫn đi đến kết luận chung: dân chủ là dân làm chủ đất nước, làm chủ đời sống của chính mình, khác với quân chủ là, quân (vua) làm chủ đất nước, toàn quyền định đoạt đời sống của người dân trong quốc gia, lãnh địa cai trị của vua.

    Ngoài ra dân chủ cũng đã được đơn giản hoá cho số đông người dân hiểu như: “chính phủ của dân, do dân, vì dân;... nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ.” Tất cả khẩu hiệu vừa dẫn, đều không ngoài mục đích nêu rõ quyền làm chủ của người dân, dân làm chủ đất nước trong thời đại dân chủ.

    Nhìn về quá khứ từ ngàn xưa hay ngược giòng lịch sử của nhân loại, chúng ta sẽ thấy dân chủ đã được thai nghén, khai sinh ngay từ thời quân chủ còn là mô hình cai trị hữu hiệu trong nhiệm vụ điều hướng xã hội phát triển theo nhịp điệu ổn định, trật tự và điều hoà. Cho đến hôm nay, dân chủ đã đủ lớn để thay thế mô hình cai trị quân chủ đã lỗi thời, không còn phù hợp cho thời hiện đại này nữa.

    Trong chiều dài lịch sử quân chủ, những nhà tư tưởng cả Đông lẫn Tây, đã có những ý niệm dân chủ bàng bạc đâu đó, dù chưa rõ nét qua những ý tưởng như: “Chính quyền muốn được chính danh phải được sự đồng thuận của toàn dân hoặc dân vi quí, xã tắc thứ chi, quân vi khinh..” Rồi ý tưởng dân chủ không dừng lại ở đó, nó không còn là ý niệm lãng đãng trong tầng lớp bị trị. Theo thời gian ý niệm dân chủ tác động tích cực lên tầng lớp thống trị quân chủ, khiến họ phải thay đổi tư duy chính trị, phải cho tầng lớp bị trị tức người dân được đóng góp ý kiến, được tham gia từng phần vào công việc cai trị quốc gia, và quyền tham gia, đóng góp đó, chính là tịnh thần dân chủ.

    Việt Nam là một trong số ít nước quân chủ áp dụng tinh thần dân chủ trong mô hình cai trị sớm nhất, điển hình là nhà nước quân chủ trung ương không “cai trị” nhiều đối với nhà nước địa phương, qua hình thức: “Phép vua thua lệ làng.” Đỉnh điểm tinh thần dân chủ của Chính thể quân chủ Việt Nam, được thể hiện rõ trong Hội Nghị Diên Hồng, khi toàn dân được hỏi, được đóng góp ý kiến: “Trước nhục nước ta nên hòa hay nên chiến...” trong thời Nhà Trần chống quân xâm lược Nguyên, Mông và thời đó VN là một nhà nước quân chủ chuyên chế, không phải là quân chủ phong kiến bởi vua chúa VN không có lệ cắt đất phong tước cho thuộc hạ cai trị riêng và tinh thần dân chủ đã diễn ra trong nhà nước quân chủ chuyên chế là một tiến bộ chính trị vượt bậc đáng kinh ngạc, đáng hãnh diện cho dân tộc VN.

    Trở lại với dân chủ chúng ta đang bàn đến, đang nói tới và muốn được sống trong, không phải là ý niệm dân chủ, tinh thần dân chủ vừa diễn giải ở trên. Dân chủ mà chúng ta cùng nhân loại mơ ước, muốn sống trong đó là THỂ CHẾ CHÍNH TRỊ DÂN CHỦ. Chính thể chế nầy bảo đảm quyền làm chủ đất nước, làm chủ đời sống của người dân được trọn vẹn. Bởi thể chế, hệ thống cai trị nầy, với tam quyền phân lập, hành pháp, tư pháp, lập pháp hoàn toàn độc lập, cùng với các quyền tự do khác trong đó có tự do ngôn luận (báo chí tự do) sẽ kiểm soát, điều chỉnh bộ máy cai trị nhanh nhất và ngăn chặn độc tài, ngăn chặn tội ác cách hữu hiệu nhất.

    Để tránh phi dân chủ, dân chủ giả hiệu, với những lời nào là dân chủ tập trung, dân chủ mở rộng, dân chủ cơ sở, thật ra là gian manh chính trị, bịp bợm chính trị. Thế cho nên để tránh giả hiệu, chúng ta cần tìm hiểu, cần biết những điều kiện căn bản để nhận diện, thiết chế chính thể dân chủ.

    Một thể chế chính trị dân chủ thật sự phải hội đủ các điều kiện sau: hiến pháp, đảng chính trị, bầu cử tự do và truyền thông độc lập.

    a) Hiến Pháp, được quốc hội lập hiến soạn thảo, phúc quyết. Bản dự thảo hiến pháp này, phải được trưng cầu dân ý để tạo sự đồng thuận của chính phủ với người dân, tức sự thoả thuận bằng văn bản, công nhận tính chính danh giữa giai cấp thống trị với tầng lớp bị trị.

    b) Đảng chính trị, phải có ít nhất hai đảng trở lên nhằm thúc đẩy cạnh tranh và để người dân có quyền, có cơ hội chọn lựa đại diện cho mình và thể hiện tính cạnh tranh để tiến bộ.

    c) Bầu cử tự do, qua cuộc phổ thông đầu phiếu kín cho các công dân đã thành niên, có giám sát để bảo đảm tính minh bạch, công bằng trong sân chơi chính trị, bầu cử tự do.

    d) Truyền thông độc lập, tất cả phương tiện truyền thông, báo chí, truyền thanh, truyền hình, báo điện tử dù tư nhân hay nhà nước đều không bị chỉ đạo, phải được thông tin trung thực, đúng sự thật.

    Nói chung, để nhận diện chính thể dân chủ: một là phải có hiến pháp thật sự do ý chí, nguyện vọng của tòan dân tạo thành; hai là ít nhất có hai đảng chính trị tự do hoạt động, được pháp luật bảo vệ; ba là tất cả công dân đã thành niên đều đựơc quyền tham gia hoạt đông chính trị, từ gián tiếp đến trực tiếp, trước, trong và sau các cuộc bầu cử tự do; bốn là truyền thông độc lập không bị chi phối bởi bất cứ ai, bất cứ quyền lực nào, ngoài thông tin trung thực, đúng sự thật.

    Từ cách nhận diện thể chế chính trị dân chủ, nhìn sang mô hình tổ chức cai trị, hệ thống điều hành bộ máy nhà nước của nước CHXHCNVN và cái cách các quan chức nhà nước VN trình diễn dân chủ, diễn giải dân chủ trước các ống kính truyền thông quốc tế, với dân chúng VN. Khiến cho những người VN có quan tâm đến chính trị, có hiểu biết về dân chủ không khỏi “đỏ mặt”, vì ở thế kỷ 21 vẫn còn có đảng chính trị, đảng cầm quyền loay hoay, múa may dân chủ trước các cơ quan truyền thông quốc tế, với người dân như trong căn phòng không đèn, không dưỡng khí và diễn dân chủ tệ hơn những tên hề mạt hạng, bởi miệng nói mà tự tay tát vào mồm mình!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Cả 4 điểm a, b, c , d VN đều không có cụ thể thì dĩ nhiên là VN chưa có dân chủ

    Điểm b) thì hồi xưa VN cũng có vài đảng nhưng toàn là đảng cuội, tay chân của một đảng duy nhất bởi chủ tịch thật sự của các đảng là Hồ Chí Minh

    Cho nên đa đảng cũng chưa đủ mà phải có đa nguyên nữa

    Bác Le Nguyen nói rất đúng.

    Nền dân chủ thực sự nước Việt Nam ta cần và mong ước hoàn toàn không phải thứ mà chính phủ cộng sản đang trình diễn trên cái sân khấu hình chữ S khổng lồ.

    Nhưng bước phát triển tiếp theo của dân chủ Việt Nam đầu thế kỷ 21 này sẽ là gì đây sau hơn 700 năm Diên Hồng, ngoài mấy trang mạng thế này? Tôi vô cùng lo lắng!

    Trong khi cộng sản đang diễn suốt hơn 60 năm nay bằng bạo lực rồi. Gân đây họ không thèm diễn nữa: họ dàn trận đối kháng công khai với mọi lực lượng dân chủ không kèm đuôi cộng sản của họ: bắt bớ, hành hạ, bỏ tù hết mọi lực lượng công khai có ý kiến khác họ, từ Ts.Cù Huy Hà Vũ đến những bloggers bình thường dũng cảm nói lên lòng yêu nước của mình như Điếu Cày, nhà thơ Bùi Chát và rất nhiều người khác...

    Làm được vậy là vì cộng sản đã công an hoá mọi lĩnh vực của đời sống xã hội Việt Nam - xin nhấn mạnh: mọi lĩnh vực, để bảo đảm có thể tiêu diệt ngay mọi ý tưởng dân chủ phi cộng sản. Họ đã bịt miệng hoàn toàn (thành công?!) hơn 86 triệu người Việt trong nước.

    Ngày nay, không có lĩnh vực nào, tổ chức nào, đơn vị nào có tên tuổi chính thức và không có hoạt động xã hội nào, từ cuộc họi tổ dân phố chừng 1-2 chục người trở lên đến trong các công ty tư nhân 100% có 1-2 chục nhân viên, các tổ chức từ thiện và NGOs, chưa nói đến các công ty có vốn nước ngoài, mà lại không có các công an chìm nổi được cài vào ráo riết theo dõi.

    Họ làm vậy vì họ quá sợ "diễn biến hoà bình" nên họ thà gây chiến trước, theo kiểu Hitler mà xưa nay họ vẫn làm trong chiến tranh - thà giết lầm hơn bỏ sót và "tiêu diệt kẻ thù từ trong trứng" của Tàu cộng!

    Tình trạng trên sẽ có hai hệ luỵ lớn trực tiếp cho xã hội:

    Thứ nhất, chính quyền cộng sản đã biến cả guồng máy xã hội cộng sản bao gồm chính trị, hành chính, kinh tế, văn hoá, quân sự, tôn giáo, ngoại giao... thành guồng máy chiến tranh "áp lực" chống "diến biến hoà bình" như ta đang thấy. Guồng mấy này đang được nuôi bằng thành quả kinh tế vật chất ít ỏi của hơn chục năm qua do công của hai thành phần kinh tế mới là tư nhân và đầu tư nước ngoài.

    Nhưng khả năng này không kéo dài lâu được nữa và nền kinh tế sẽ sớm sụp đổ, không thể cõng nổi cái bộ máy "chiến tranh áp lực" khổng lồ có lé đến hàng chụ triệu người không làm gì mà ngoài lo phá, hại và diệt khoảng vài chục nghìn(?) ngừoi dân chủ ôn hoà và bịt mắt cả 86 triệu cùng lúc...

    Thứ hai, thực ra chính phủ cộng sản cố gắng mọi giá chống "diến biến hoà bình" là họ đang tự "diến biến hoà bình" với mình thôi, vì có chiến tranh đâu? Vũ khí chỉ kêu loảng xoảng trong đầu họ và chỉ từ phía họ, phía dân chủ chỉ có bất bạo động với tiềng nói dân chủ thực ra còn chưa làm tắt được nỗi sợ của chính phe dân chủ chứ chưa nói đến đa số nhân dân bị áp bức. Nhưng nỗi sợ này sẽ teo dần đi theo thời cuộc sẽ diến tiến...

    Hai hệ luỵ của chế độ cộng sản trên cũng là hai xu hướng tất yếu của lịch sử (cộng sản sẽ tự phân rã và dân chủ sẽ dần lớn mạnh), khi cùng phát triển và cùng cộng hưởng với xu hướng thứ ba: cách mạng dân chủ chung trên toàn thế giới, như cách mạng hoa nhài của châu Á trong tương lai gần, sẽ làm nên cuộc khởi đầu cho một Diên Hồng mới của Việt Nam đầu thế kỷ 21 này.

    Tôi rất tin vào điều đó: sự thành công tất yếu của nền dân chủ chân chính trên đất nước Việt Nam. Bởi vì dân tộc Việt Nam ta xứng đáng được hưởng điều đó, không hề đáng bị cộng sản đô hộ lâu quá như vậy!