Vũ Thị Phương Anh - Hôm nay ngày gì?

  • Bởi Admin
    30/04/2011
    10 phản hồi

    Vũ Thị Phương Anh

    Cho nên tôi rất mong có lúc nào đó trong đời tôi (không còn dài nữa) được thấy ngày 30/4 được gọi bằng một tên gọi khác. Và những hành động khác để mừng ngày lễ ấy. Ví dụ, cầu siêu cho tất cả các nạn nhân trong cuộc chiến tranh tàn khốc ấy, không kể bên nào. Vì đều là người Việt Nam, da vàng máu đỏ.

    Xời ơi, hỏi cái gì mà "quê" vậy? Tất nhiên hôm nay là ngày 30/4, một trong những ngày lễ lớn. Public holiday, nói theo kiểu tiếng Anh ấy.

    Nhưng 30/4 là ngày gì mới được chứ? Thôi đi, đừng làm bộ nữa nghen, cứ mở báo ra đọc thì biết ngay, chứ sao lại hỏi cắc cớ vậy? Thì đó, 36 năm kỷ niệm "ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước".

    Cụm từ "giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước" là một cụm từ tôi nghe đã rất quen, theo kiểu hơi nhồi sọ, giống như khi nghe quảng cáo mãi rồi nhập tâm vậy. Tò mò, tôi lên mạng gõ nguyên si những từ ấy (theo cú pháp như thế này: "giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước") và có ngay kết quả hơn hai triệu tư lượt. Thế là đã rõ.

    Ừ thì là ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Thống nhất đất nước thì rõ rồi, nhưng mà ... còn cái vụ "giải phóng" thì có vẻ có những người không ưng cho lắm, trong đó có cả tôi nữa.

    Những người ấy, xin nói lại là trong đó có tôi, vẫn cứ lấn cấn thế nào ấy, với từ "giải phóng".

    Sao lại lấn cấn nhỉ? Ừ thì về nghĩa của từ "giải phóng", chứ sao.

    Giải phóng, nói vắn tắt là đem lại tự do. Có lẽ ngày ấy quả thật là đem lại tự do cho những người đã bị tù đày, bắt bớ vì theo cộng sản trước năm 1975 thật. Đối với những người ấy, quả là một thật ngày vui, vì là một ngày chiến thắng.

    Nhưng với nhiều người dân miền Nam, trong đó có tôi, gia đình họ hàng tôi, và rất nhiều, thật nhiều người khác mà tôi biết - thực ra là toàn bộ những người tôi biết, thì ngày ấy không thể là một ngày vui được. Như cố thủ tướng Võ Văn Kiệt đã có lần phát biểu. Hàng triệu người vui và hàng triệu người buồn.

    Không thể vui, vì sau ngày ấy, ba tôi không còn việc làm; mẹ tôi không còn tự do buôn bán. Gia đình tôi - như rất nhiều người khác ở miền Nam lúc ấy - cũng không còn nguyên vẹn. Anh em bọn tôi không có quyền ưu tiên vào đại học, và cũng chẳng có ưu tiên nhận vào làm việc ở những cơ quan nhà nước (đồng nghĩa với thất nghiệp, nuôi heo, bán rau, đạp xích lô, bán chợ trời, hoặc đi vượt biên!) Bạn bè, thân quyến của tôi có nhiều người chọn con đường đi vượt biên, có người đến nơi nhưng cũng nhiều người bỏ mạng nơi biển cả mênh mông, những người ra đi với ý thức "một là con nuôi cá, hai là má nuôi con", nhưng vẫn quyết tâm ra đi không hẹn ngày trở lại ....

    Cũng không thể vui, vì cuộc sống ngày càng đi xuống, phú quý giật lùi. Đồ đạc trong nhà đội nón ra đi, nào xe vespa, honda, tivi radio, bếp gas máy giặt, rồi cả tủ gỗ, giường gỗ nữa, cái gì có người mua (ai mua nhỉ?) thì đều đem bán sạch. Rồi bán hết đồ đạc thì chuyển sang nghề... bán vàng. Nhà nhà bán vàng, người người bán vàng, nghề bán vàng trở thành một nghề phổ biến nhất vào thời ấy.

    Cái gì, nói cái gì thế, nhà nhà làm nghề bán vàng ư? Ở đâu ra thế?

    Thì từ từ rồi tôi giải thích: người ta lấy vàng dành dụm, tích cóp từ trước năm 1975 (dân ta có thói quen tiết kiệm bằng vàng mà lại), đem ra bán dần đi mà sống, và đó là nguồn thu nhập chủ yếu, vậy chẳng phải là làm nghề bán vàng sao? Có lý quá, đúng không?

    Đấy, đối với tôi, dù muốn dù không, ngày hôm nay vẫn gợi lại cho tôi những ký ức như thế.

    Những ký ức rời, vụn, nhòe nhoẹt, và không đẹp. Nhớ đêm 29 tháng 4, gia đình tôi lúc ấy ở trên đường Lê Văn Duyệt (nay là CMT8), đường tiến quân, đêm xe tăng đi rầm rập, và đạn pháo nổ thùm thụp liên tục cả đêm.

    Nhớ sáng 30/4, mở cửa ra nhìn ra đường, tôi còn kịp thấy một người lính cộng hòa bị bắn rơi từ trên sân thượng của căn nhà trước mặt, rớt xuống đường. Và những xác người của một chuyến xe lam bị trúng pháo kích, nằm la liệt trên khúc đường Lê Văn Duyệt gần Ngã ba ông Tạ, cũng ngày 30/4 lịch sử ấy.

    Nhớ trưa 30/4, sau khi nghe tuyên bố đầu hàng của Đại tướng Dương Văn Minh, mọi người vứt lá cờ vàng ba sọc đỏ ra đầy đường, và có những người chạy ra đường reo hò đón "quân giải phóng" (những người mà tôi đoán sau này đã trở thành "ông ba mươi" của thời ấy, lúc đất nước còn đang tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên CNXH, dưới lá cờ vẻ vang của Đảng). Những lá cờ vàng ba sọc đỏ mà hàng tuần mọi công chức và học sinh đều nghiêm trang đứng chào vì đại diện cho một đất nước, một chính thể, trong ngày 30/4 ấy đã bị vất vương vãi trên đường như rác rưởi để cho những giòng người chạy ngược xuôi xéo lên.

    Nhớ mẹ tôi đã lắc đầu, nhặt những lá cờ vàng nằm trước sân nhà tôi, đem vào trong nhà châm lửa, vừa đốt vừa lẩm bẩm: sao lại có thể làm như thế được? Và nhớ cũng lá cờ ấy của gia đình tôi thì bố tôi nghiêm trang gói vào trong giấy báo, rồi mới đem đi đốt. Nghiêm trang và im lặng, suy tư. Bố tôi, một công chức nhỏ của chế độ cũ.

    Nhớ tối 30/4, bố tôi và mẹ tôi nghe radio (đài cách mạng!), nghe thông báo tất cả "ngụy quân, ngụy quyền" phải đến cơ quan trình diện, hai người thì thầm nói chuyện rất lâu trong bóng tối lờ mờ của một thành phố hình như đang bị cúp điện, một tâm trạng lo âu đè nặng đến ngột thở. Tôi lúc ấy chưa trọn 15 tuổi, chỉ hơn con gái của tôi hiện nay có 1 tuổi thôi. Nhưng cũng lờ mờ hiểu được một tương lai vô định đang chờ đợi cả gia đình...

    Nhớ sau đó, gia đình dòng họ của tôi bắt đầu giai đoạn lo lắng triền miên, các bác, các chú rất nhiều người bắt đầu thời kỳ "đi học tập" mà mới đầu được thông báo là chỉ 3 ngày (mỗi người đem theo vật dụng cá nhân), mà sau đó thì trở thành một cuộc "tập trung" không biết ngày biết tháng, vì còn tùy thuộc vào "sự tiếp thu" của từng người khi "học tập".

    "Học tập", ấy là uyển ngữ đầu tiên mà tôi nghe của chính quyền CM rất giàu uyển ngữ này, mà khi dịch sang tiếng Anh thì các thế lực thù địch chúng bảo là "concentration camp", y như trại tập trung của Đức Quốc Xã, láo thế! Tôi tự hỏi, chẳng hiểu trên thế giới sau khi thay đổi một chế độ, có nước nào có cách làm độc đáo như nước ta thời ấy không nhỉ?

    Có thể ở các nước người ta sẽ xử tử và bỏ tù một số nhân vật chóp bu, có thể tạo ra scandal chính trị, gây shock, phẫn nộ, hay sợ hãi trong ít lâu. Nhưng rồi thôi. Còn việc "trừng phạt" theo kiểu cho chờ đợi mỏi mòn, lo lắng không yên trong một thời gian dài như thế, và với rất nhiều con người như thế chứ không phải chỉ là những người trực tiếp tham gia chính quyền cũ - để tạo ra tình trạng cha đi học tập, mẹ bán chợ trời, con đi vượt biên, hoặc thất học lang thang... - trong đó có nhiều người cũng thuộc thành phần ưu tú, hoặc ít ra cũng là công dân tốt của chế độ trước, thì có lẽ đây là cách làm duy nhất chỉ có ở VN thì phải?

    Và tôi tự nghĩ, phải chăng đó là một sai lầm ghê gớm về con người, một sự phí phạm vô cùng lớn lao sức mạnh đoàn kết, niềm tin và tài năng của một dân tộc? Phải có lúc nào các nhà lãnh đạo của ta nghĩ về việc này và trả lời cho mọi người chứ nhỉ? Như cố thủ tướng Võ Văn Kiệt đã từng làm.

    Thực ra, tôi không muốn nhớ những điều này, vì nó chẳng hay ho gì. Nhưng ký ức về những việc có thật đó nó vẫn tự đến với tôi vào ngày này, và đòi hỏi tôi phải nói ra. Nói để cho các thế hệ sau cùng biết - và rút kinh nghiệm? - và nói, để những người chiến thắng hiểu được nửa bên kia của câu chuyện quê hương

    Nói, để có thể một ngày nào đó, giống như TCS, "mong sẽ quên chuyện non nước mình".

    Một ngày trên tổ quốc chung của mọi người Việt chúng ta với những anh em có tâm sự và tâm trạng giống như tôi, chưa kể là những người Việt đang lưu lạc khắp nơi trên thế giới, có nhiều người đã từng quay lại VN nhưng cũng có nhiều người khác không những tự mình hứa là sẽ không bao giờ về (trừ phi ...), mà còn cấm những người thân của mình không được về. Thì việc những người VN khác, những người anh em cùng một bào thai trăm trứng của mẹ Âu Cơ xem đó là "ngày giải phóng", "ngày chiến thắng", và ăn mừng "chiến công rực rõ" của mình, ngày "đất nước trọn niềm vui", liệu điều đó có nên không?

    Cho nên tôi rất mong có lúc nào đó trong đời tôi (không còn dài nữa) được thấy ngày 30/4 được gọi bằng một tên gọi khác. Và những hành động khác để mừng ngày lễ ấy. Ví dụ, cầu siêu cho tất cả các nạn nhân trong cuộc chiến tranh tàn khốc ấy, không kể bên nào. Vì đều là người Việt Nam, da vàng máu đỏ.

    Như TCS cũng đã nói dùm cho chúng ta từ rất lâu: "Người Việt nào da không vàng?? Mẹ Việt nào nhớ xác con?"

    Lại nhớ một câu khác của TCS: "Hôm nay hòa bình sao mắt mẹ chưa vui?"

    Hôm nay ngày gì, vâng, hôm nay là ngày gì thế? Có vị lãnh đạo nào của đất nước này, những người VN giống như tôi, đang suy nghĩ những điều tương tự như tôi không nhỉ?

    Thế mà người ta đang kêu gọi hòa giải, hòa hợp, yêu thương gì cơ đấy! Ở đây này.

    ________________________________

    Tình cờ đọc được entry này, thấy rất đồng cảm, nên đưa về đây để chung. Cám ơn bạn Hanwonders gì đấy đã nói hộ tôi và nhiều người khác nhé.

    Hanwonders - Thắng làm vua...

    Hôm nay đọc báo Tuổi Trẻ Cuối Tuần thấy làm 1 bài to vật vã nói về ý tưởng của bà nhà báo Thu Uyên - nổi tiếng với chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly" trên VTV - rằng TU nhà mình sẽ làm tiếp 1 chương trình nữa, tạm gọi là "Họ đã sống như thế nào?" để chắp nối những thông tin rời rạc từ đồng đội cũ, nhà chức trách, những người quen biết,... nhằm tìm kiếm tông tích của những liệt sĩ vô danh lẫn những liệt sĩ chưa tìm ra hài cốt.

    TU nói ý tưởng nảy sinh bởi những ám ảnh khi tiếp xúc với những người mẹ, người vợ liệt sĩ vô vọng chờ con, chờ chồng. Họ chết thế nào, ở đâu,... cũng không biết được. Tóm lại là nỗi đau dai dẳng trong mờ mịt! Thì cũng hay, cũng ý nghĩa, bởi đó cũng là một cách giúp xoa dịu phần nào những nỗi đau, mất mát mà chiến tranh đã giày xéo lên mỗi con người.

    Tuy nhiên, cái tốt đẹp đó tui thấy nó cứ phiến diện làm sao ấy!

    Đã tốt, nhưng không hẳn là tốt. Cái sự tốt đó xem ra nó cứ có vẻ rất là mất dạy. Tại sao mất dạy? Để tui kể tiếp.

    Nhà tui có một bà thông gia, mùng 1 Tết hàng năm là ngày giỗ chồng của bà. Ai cũng hỏi, sao mà xui vậy? Chết ngay mùng 1 Tết. Bả chửi um lên, chết mùng 1 Tết hồi nào? Đi lính chết mà ngu, không cho biết ngày biết chỗ, tới giờ này không biết ổng nằm đâu, biết ngày nào mà giỗ? Thôi thì mùng 1 Tết là ngày mà con cháu sum họp, ăn uống đầy đủ, lấy ngày này làm giỗ ổng luôn cho dzui!

    Đó là ví dụ 1 bà thôi, chứ cả miền Nam, biết bao nhiêu người đi lính Ngụy rồi chết mất xác, không nghĩa trang, không hương khói, không một dòng, một chữ nào còn nhắc đến tên họ? Liệt sĩ gần 2 triệu thì lính Cộng hòa chết chắc cũng phải xấp xỉ hoặc hơn (thua cuộc mà!). Vậy chẳng lẽ người thân của họ không đau đớn, không mất mát, không cần ai an ủi?

    Chỉ có người thân của lính Cộng sản biết đau thôi à?

    Những người lính Cộng hòa, thử hỏi họ có yêu nước Việt Nam này không? Họ bỏ thân cũng vì lý tưởng của họ chứ? Chỉ có điều lý tưởng của họ khác của lính Cộng sản thôi. Chứ những thua thiệt của chiến tranh, họ nhận lãnh có khác gì đâu?

    Suốt 36 năm nay, năm nào cứ đến 30.4 là đủ thứ chuyện, tung hô ầm ĩ, truyền thông rần rần, tôn vinh này nọ, rồi quà cáp thăm hỏi tứ tung... đến những gia đình có công với Cách mạng (nói chính xác là có công với Việt cộng). Thử nghĩ nếu mình là người có người thân cũng chết trong chiến tranh, nhưng thuộc phía bên kia, đến ngày 30.4 này, nhìn cái cảnh tung hô đó, cảm giác mình ra sao?

    Cho nên cái gì cũng phải vừa thôi! Coi chừng người ta tủi thân chứ?

    Giống như trước mặt người nghèo mà cứ xoe xoe khoe mình giàu, chơi gì mà ác dzậy?

    Hơn nữa, nếu là quân tử, thắng trận rồi, thì ngó ngàng một chút đến kẻ thua đâu có thiệt gì? Đọc kiếm hiệp thấy đầy mấy tình huống 2 cao thủ tỉ thí, nhưng hẹn nhau nếu chẳng may huynh bại mà chết dưới tay ta, ta sẽ nuôi vợ con huynh suốt đời. Phi hồ ngoại truyện của Kim Dung chẳng hạn! Hồ Nhất Đao & Miêu Nhân Phượng đã thỏa thuận như vậy trước khi quyết đấu. Và suốt đời, Miêu Nhân Phượng cứ mang mối ân hận là đã không thể tìm ra con trai Hồ Nhất Đao để mà chăm sóc.

    Nên tui muốn nói rằng, tốt kiểu một chiều như vậy thấy nó rất nịnh thần!

    Và bà TU nhà mình rõ là rất khéo! Thừa biết tận dụng cái khoái của mấy cha nội lãnh đạo. Cứ làm kiểu đền ơn đáp nghĩa này là kiểu gì thì thằng đài nó cũng dành giờ đẹp cho lên sóng. Xong rồi còn được hậu thuẫn của một đám báo chí đang mong bới cho ra chuyện để nịnh, vớ được ý tưởng này của bả, chúng nó mừng bỏ mẹ! Em TU ta thế là càng nổi tiếng, càng thăng tiến, tóm lại là lên như diều.

    Nhưng làm người, cái gì cũng phải vừa vừa! Làm quá đâm ra lố!

    Thắng thì làm vua, nhưng vua biết điều thì thiên hạ nể, không biết điều, thiên hạ coi như chó.

    Nguồn: Blog Hanwonders

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Kính mời quý vị đọc bài dưới đây của nhạc sĩ TÔ HẢI :

    36 LẦN 30 THÁNG TƯ, 36 NĂM VẪN CHƯA HẾT NGƯỢNG !

    (Nguồn: http://www.webdoithoai.net/index.php?option=com_content&view=article&id=1304:36-ln-30-thang-t-36-nm-vn-cha-ht-ngng-&catid=73:blogtohai&Itemid=69 )

    PHẤN ĐẤU KÍ SỐ 47 - Blog NS Tô Hải

    Mấy hôm nay ,trên các phương tiện truyền thông của Đảng-Nhà nước ,người ta (lại có lệnh của “ai đó”) :
    -Tiếp tục đại ngôn về cuộc chiến thắng Đế Quốc Mỹ Xâm Lược và bọn “ngụy quân” , “ngụy quyền”…
    -Tiếp tục bật mí về những “chuyện bây giờ mới kể” ,mà kể ra thì những người như tớ đều đã… quá biết ,hoặc lại biết thêm là:"lại xuyên tạc”, lại khơi thêm hận thù trong lòng người Việt hoặc cố tình hay vô ý biến nghị quyết 36 thành những điều giả dối ,thủ đoạn ....đối với hơn 3 triệu người Việt phải ồ ạt lưu vong khắp 4 phương trời! Kể cả những lời có đôi chút “đổi mới”khá mạnh mẽ như những dòng sau đây của nhà văn hùng hồn nổi tiếng Chu Lai :“ngay cả các tướng Saigòn,về mặt nào đó,trí tuệ ,tâm hồn ,phong cách còn dễ chịu hơn người phía bên này !”(để góp phần tiến thêm một bước đến “hòa giải-hòa hợp?”…thì câu tiếp theo “họ thua vì chủ thuyết và đường đi” (?)đã bộc lộ bản chất (xin mượn cụm từ của Nguyễn Khải trong “Đi tìm cái tôi đã mất”), “kiêu ngạo cộng sản”của Chu Lai”, cho mình thắng do chủ thuyết “đánh đây là đánh cho Liên Xô ,cho Trung Quốc...” là đúng chăng? .Còn đường đi ?Chọn con đường"súng đẻ ra chính quyền” và cương quyết “thề phanh thây ,uống máu quân thù” là con “đường vinh quang xây xác quân thù”dù kẻ thù giai cấp” đó là cha ,là mẹ ,là anh , là em cũng cứ “còn cái lai quần cũng oánh” .Tớ mà là” tướng Sài gòn ,thì cũng phải nổi giận về cái kết luận “sai về chủ thuyết và đường đi” này mà văng ra mấy câu chửi bậy ,dù có lẽ hôm nay họ đều ở tuổi ngoài bát tuần.
    -Cũng nhân 30 tháng 4 năm nay ,có nhiều bài viết kỷ niệm đủ loại .Nhưng đọc xong ,tớ thấy không mấy thuyết phục nhất là với mục tiêu hòa hợp hòa giải thì hình như càng đào sâu vào mối hận thù chưa từng có trong lịch sử của dân tộc Việt Nam từ 4.000 năm nay…Mà theo tớ : -chỉ khi nào có ai đó nhận lỗi trước lịch sử là :
    -MANG LÁ CỜ BÚA LIỀM CỦA CỘNG SẢN QUỐC TẾ ĐI LÀM CÁCH MẠNG THẾ GIỚI LÀ MỘT TAI HỌA CHO DÂN TỘC VIỆT NAM ! Rồi:
    -THẲNG THẮN VẠCH RA NHỮNG TỘI ÁC "TRỜI KHÔNG DUNG ĐẤT KHÔNG THA NHƯ “ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT," "NHÂN VĂN GIAI PHẨM",CẢI TẠO TƯ SẢN ,BẮT TÙ KHÔNG ÁN ,CẢ GẦN TRIỆU CON NGƯỜI , ĐẨY GẦN 4 TRIỆU CON HỒNG CHÁU LẠC ĐI LƯU VONG NƠI ĐẤT KHÁCH QUÊ NGƯỜI VÌ KHIẾP SỢ HOẶC KHÔNG THỂ SỐNG CHUNG VỚI CÁI CHỦ THUYẾT CÁCH MẠNG VÔ SẢN TOÀN THẾ GIỚI….
    Rồi sau đó thay mặt những vị đã phạm tội nay hầu hết đã qua đời ,xin lỗi toàn dân....
    Lúc đó chuyện hòa hợp hòa giải mới có thể bắt đầu .Bằng không ,mỗi lần 30 tháng 4 đến, mối hận thù dân tộc ,thậm chí hận thù giữa hai miền Nam-Bắc chỉ có tăng lên mà thôi QUA NHỮNG LỜI LẼ , NHỮNG BÀI VIẾT RẤT KHÁC NHAU VỀ QUAN ĐIỂM TRÊN MỘT VẤN ĐỀ VẪN CỨ NGÀY CÀNG THÊM PHÚC TẠP.
    Riêng tớ ,năm nay ,tớ cũng định có bài viết thêm về vấn đề này để nói rõ :
    Ngay từ những ngày đầu ,khi vào “tiếp quản miền Nam" tớ đã thấy :
    A-Không có ai xâm lược miền đất này cả ngoài ….chủ nghĩa Mác Lê!
    B-Cuộc chiến tranh này ,nhất là từ 72 đến 75 thực chất là cuộc nội chiến giữa một bên trung thành với chủ nghĩa mác-Lenin với một bên chống lại nó!
    -C-Tất cả những thông tin “miền Nam đau thương”, “Bị kìm kẹp”,”kinh tế nghèo khổ”,” nền kinh tế thì :"lệ thuộc vào nền kinh tế Mỹ", “hào nhoáng bên ngoài” phồn vinh giả tạo . Về văn hóa thì bị “ảnh hưởng nặng nề của văn hóa thực dân mới" , với đủ thứ chủ nghĩa phản động như "hiện sinh", "cấu trúc", "trừu tượng…” (đều do mấy chú gọi Jean Paul Sartre là Dăng-Pôn-Xạc nêu ra mà bảo đảm chưa chú nào được đọc văn bản chính bằng tiếng Pháp cả !).
    D-/Còn cả ngàn chuyện làm tớ ngượng chín cả người và bị ngọng tại chỗ ,(hơn hẳn mấy ý kiến của các chú bộ đội nông thôn khoe "Ở Công viên Lê-nin ngoài Bắc thiếu gì những máy lạnh !"),như gắn câu của Pascal vào mồm Gorki ,dẫn chứng , kết luận "Bà Bovary",,"Đỏ và Đen"... đều là những sản phẩm của bọn tư bản!
    TẤT CẢ NHỮNG GÌ LÀ THỰC TẾ KHI TỚ VÔ SÀI GÒN ĐỀU LÀM TỚ NGƯỢNG ,NGỌNG VÌ NHỮNG SỰ LÁO KHOÉT, XUYÊN TẠC, THẬM CHÍ LÊN ÁN ,CHỬI BỚI MỘT TÁC PHẨM MÀ CHẲNG HIỂU NÓ HAY ,NÓ ĐẸP ,NÓ DỞ ,NÓ XẤU Ở CHỖ NÀO MÀ CHỈ VÌ NÓ DO BÀN BÀN TAY VÀ KHỐI ÓC CỦA "KẺ THÙ" LÀM NÊN!

    Trích dẫn:
    Nhớ tối 30/4, bố tôi và mẹ tôi nghe radio (đài cách mạng!), nghe thông báo tất cả "ngụy quân, ngụy quyền" phải đến cơ quan trình diện, hai người thì thầm nói chuyện rất lâu trong bóng tối lờ mờ của một thành phố hình như đang bị cúp điện, một tâm trạng lo âu đè nặng đến ngột thở. Tôi lúc ấy chưa trọn 15 tuổi, chỉ hơn con gái của tôi hiện nay có 1 tuổi thôi. Nhưng cũng lờ mờ hiểu được một tương lai vô định đang chờ đợi cả gia đình...

    Tôi và gia đình lúc đó cũng có cái cảm giác này, một tương lai vô định đang chờ đợi cả gia đình ...
    Lúc đó tôi 11 tuổi

    Cảm ơn bác Admin đả cho đăng bài cuả tác giả Vủ Thị Phương Anh. Củng cảm ơn tác giả Phương Anh đả nói lên được tâm trạng của nhiều người sống ở miền Nam VN trước 1975, trong đó có tôi.

    Giải phóng miền Nam?! Ai yêu cầu giải phóng? Giải phóng khỏi cái gì?

    Đẩy sự đấu tranh ý thức hệ được ủy nhiệm bởi các nước lớn thành cuộc chiến huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt hết sức vô nghĩa. Hàng triệu gia đình ly tán, hàng triệu người mẹ hai miền mất đi những người con trai yêu quý cùng máu đỏ da vàng, con Rồng cháu Tiên.

    Thật chẳng có gì là đáng tự hào, ngợi ca thái quá về ngày này.

    Ngay bây giờ, tôi đặt một ý tưởng giả định các bạn xem có ổn không nhé: "Quân đội Triều Tiên tiến vào Seoul, giải phóng hoàn toàn Nam Hàn, thống nhất đất nước"

    Thật là nực cười khi uyển ngữ xâm lược được ngụy trang bằng giải phóng.

    Jules Vallès viết:
    Hôm nay mới đọc bài này trên VNN
    http://vietnamnet.vn/vn/tin-nhanh/18977/am-sat-nguoi-sap-lam-thu-tuong-sai-gon.html
    Tôi đã từng đọc tin này trước đây, khi đó còn gọi là tên Bông, đại loại có nhiều nợ máu, ca ngợi việc giết tên Bông như là hành động trừng phạt cảnh cáo...
    Sau mươi năm, tin này được chế biến kiểu khác,từ tên Bông -> ông Bông. Từ hành động trừ gian chuyển thành công việc ám sát. Giong văn từ hào hùng chuyển sang mô tả sự kiện. Chợt thấy lòng mình trống rỗng.

    Không hiểu VNN đăng tin này để làm gì? Tỏ ra tôn trọng đối phương, phù hợp với tinh thần hòa giải dân tộc bằng cách gọi người bị ám sát bằng ông? Nghe thối quá. Vinh danh chiến sĩ biệt động đã thực hiện việc này? Bài viết này không có đoạn kết ca ngợi quen thuộc! Để cổ vũ cho khủng bố? Có lẽ hợp lý hơn cả. Chẳng lẽ VNN lai ngu đến thế

    Hay Đất Việt và ViẹtNamNet muốn vạch mặt những kẻ khủng bố chăng?

    "Và nếu tình huống này xảy ra, cách mạng có thể gặp khó khăn hơn bởi Nguyễn Văn Bông là một trí thức có uy tín chính quyền Sài Gòn chuyển từ quân sự sang dân sự mọi diễn tiến sẽ có lợi cho địch"

    Hôm nay mới đọc bài này trên VNN
    http://vietnamnet.vn/vn/tin-nhanh/18977/am-sat-nguoi-sap-lam-thu-tuong-sai-gon.html
    Tôi đã từng đọc tin này trước đây, khi đó còn gọi là tên Bông, đại loại có nhiều nợ máu, ca ngợi việc giết tên Bông như là hành động trừng phạt cảnh cáo...
    Sau mươi năm, tin này được chế biến kiểu khác,từ tên Bông -> ông Bông. Từ hành động trừ gian chuyển thành công việc ám sát. Giong văn từ hào hùng chuyển sang mô tả sự kiện. Chợt thấy lòng mình trống rỗng.

    Không hiểu VNN đăng tin này để làm gì? Tỏ ra tôn trọng đối phương, phù hợp với tinh thần hòa giải dân tộc bằng cách gọi người bị ám sát bằng ông? Nghe thối quá. Vinh danh chiến sĩ biệt động đã thực hiện việc này? Bài viết này không có đoạn kết ca ngợi quen thuộc! Để cổ vũ cho khủng bố? Có lẽ hợp lý hơn cả. Chẳng lẽ VNN lai ngu đến thế

    Người SG75 viết:
    Tôi cũng muốn hãy để qúa khứ ngủ yên, nhưng những người cùng tâm trạng hẳn cũng nghĩ rằng "cây muốn lặng mà gió chằng dừng", chính quyền CS-họ vẫn cứ đào bới, xỉa xói người thất trận vào những ngày này.

    Chúng tôi, gọi là gì nhỉ - những người thất trận chăng? Không chúng tôi chỉ là dân thường, cả gia đình cô hai tôi 4 người chết thảm vào mùng 3 Tết Mậu Thân. Bỏ Huế tìm đường trốn chạy vào SG, 7 năm sau có ai ngờ được "họa lại trùng lai", chúng tôi mất 2 thành viên trong gia đình vì vượt biển, thành qua lao động bị tước đoạt.

    Nhiều gia đình có cùng nỗi đau này, và vì thế không có nỗi đau nào lớn hơn nổi đau nào.

    Chúng ta được dạy không được cười đùa trên nỗi đau của người khác "một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ" cơ mà, thay vì vậy thì TV lại tung hô chiến thắng, biểu ngữ panô chào mừng đầy đường, mitting kỷ niệm long trọng tưng bừng, cùng là người Việt sao họ lại vô cảm và nhẫn tâm vậy, cớ gì cứ hàng năm lại khui cho vết đau của người khác mưng mủ lên.

    Cho nên tôi đã từng viết: những ngày này ai "nhiệt liệt chào mừng..." còn tôi thì không.

    "cây muốn lặng mà gió chằng dừng", câu này chính xác đấy.

    Tôi lo việc cơm áo hàng ngày, việc gia đình, đâu có nghĩ đến chuyện buồn, tang tóc khi xưa.

    Thế nhưng mỗi lần tung hô 30/4 hoặc tung hô Lê Duẩn, Võ Văn Kiệt thì tôi lại thấy ghét, chửi thề vài tiếng

    Quá khứ đáng nguyền rủa đã qua, muốn quên đi nhưng cứ bị khơi lại hoài

    Tôi cho rằng cần phải hiểu nhu cầu của nhà cầm quyền VN để lý giải vì sao họ làm rầm rộ ngày 30/4 mỗi năm.

    - Nhắc nhở những ai đã từng theo họ chiến đấu và chiến thắng để giữ vững lòng trung thành với chế độ.
    - Đánh bóng rằng ta là kẻ chiến thắng, có công đánh cút Mỹ ngoại xâm, và do đó mang chính danh quyền lãnh đạo.
    - Răn đe rằng ta là sức mạnh, cả chế độ miiền Nam còn bị đánh tan thì đừng mang ảo tưởng phản kháng. Hãy nhớ lại về "học tập cải tạo".

    Tuy CS đã thắng bằng quân sự và thống nhất đất nước về địa lý chính trị, nhưng thật ra họ thua ở nhiều mặt khác như kinh tế, văn hóa, giáo dục,... và không thống nhất được lòng dân. Họ cần phải phô trương thành tích chiến thắng, chứ nếu bãi bỏ thông lệ này chẳng khác gì thú nhận mình thua, hoặc bị phía đối nghịch đánh giá như thế.

    Còn Hòa hợp, hoà giải đối với họ chỉ là chiêu bài tuyên truyền chứ đâu phải do thật tâm nên họ không cần đặt vấn đề bãi bỏ ăn mừng ngày 30/4 cho việc này.

    Tôi cũng muốn hãy để qúa khứ ngủ yên, nhưng những người cùng tâm trạng hẳn cũng nghĩ rằng "cây muốn lặng mà gió chằng dừng", chính quyền CS-họ vẫn cứ đào bới, xỉa xói người thất trận vào những ngày này.

    Chúng tôi, gọi là gì nhỉ - những người thất trận chăng? Không chúng tôi chỉ là dân thường, cả gia đình cô hai tôi 4 người chết thảm vào mùng 3 Tết Mậu Thân. Bỏ Huế tìm đường trốn chạy vào SG, 7 năm sau có ai ngờ được "họa lại trùng lai", chúng tôi mất 2 thành viên trong gia đình vì vượt biển, thành qua lao động bị tước đoạt.

    Nhiều gia đình có cùng nỗi đau này, và vì thế không có nỗi đau nào lớn hơn nổi đau nào.

    Chúng ta được dạy không được cười đùa trên nỗi đau của người khác "một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ" cơ mà, thay vì vậy thì TV lại tung hô chiến thắng, biểu ngữ panô chào mừng đầy đường, mitting kỷ niệm long trọng tưng bừng, cùng là người Việt sao họ lại vô cảm và nhẫn tâm vậy, cớ gì cứ hàng năm lại khui cho vết đau của người khác mưng mủ lên.

    Cho nên tôi đã từng viết: những ngày này ai "nhiệt liệt chào mừng..." còn tôi thì không.