Duy Ngọc - Đi đón hụt Thiên Sầu

  • Bởi Admin
    29/04/2011
    1 phản hồi

    Duy Ngọc

    Khoảng 4 giờ chiều hôm nay (28-4) thì bất ngờ có chuông điện thoại của blogger Thiên Sầu (Ngô Thanh Tú), bị “mất tích” mấy hôm nay: “Ở đâu đó ông ngoại? Sao rồi?”. “Ra rồi, ông tới chở tui cái hỉ, tui đang đứng trên đường Phan Đăng chỗ chợ Bà Chiểu”. Mình tức tốc tới đó. Đứng ngay góc ngã tư Phan Đăng Lưu- Lê Quang Định, ngoài Thiên Sầu, còn có 3 bác công an mặc thường phục (1 bác tầm 60, 2 bác kia trẻ). Các bác nói Thiên Sầu bị tạm giữ điều tra, mình phải ghé trụ sở làm đơn bảo lãnh mới được đưa Thiên Sầu về. Vòng vèo vô nhiều con hẻm, tới Trụ sở công an phường 2 (Q. Bình Thạnh), mình được đưa vào trong làm việc, Thiên Sầu ở ngoài. Vẫn chưa nói được gì với nhau. Thiên Sầu gầy rạc đi (nói như Hoa Phạm, trước hắn que tăm, giờ còn như là cây kim), mặt hốc hác có vẻ mất ngủ nhiều.

    ts.jpg

    Blogger Thiên Sầu - Tên thật là Ngô Thanh Tú (ảnh: Dân Làm Báo)

    Chuyện là hôm 24-4, Thiên Sầu gọi cho mình từ Nha Trang nói tối sẽ vô tới Sài Gòn, xin ghé chỗ mình nghỉ lại để sáng mai ra sân bay đi Thái Lan du lịch. Tối đó hắn có vẻ rất háo hức trước chuyến đi chơi mơ ước, nói qua đó sẽ ráng đi chỗ này chỗ kia cho biết xứ người ta sao. Hắn cầm cuốn cẩm nang du lịch đọc say sưa đến tận khuya lắc khuya lơ mới ngủ.

    Nhưng rốt cuộc hắn không đi được. Sáng mình chở ra sân bay, về tới nhà thì nghe Thiên Sầu gọi nói không đi được rồi ông ơi, người ta không cho lên máy bay. Cũng chưa kịp hỏi “người ta” là ai, sao “người ta” lại không cho ông đi chơi kỳ vậy. Hắn bảo có gì tí gọi lại, rồi cúp máy. Sau đó, từ trưa 25-4, không liên lạc được, bặt tăm tích, không biết chết sống ra sao, điện thoại đổ chuông nhưng không ai bắt máy. Cho đến tận chiều hôm nay, 28-4.

    Trước khi làm đơn bảo lãnh, các bác bảo phải điều tra để nắm sơ lượt về nhân thân của mình đã. Mình hỏi “tôi cần biết đang làm việc với ai?” thì các bác cứ gật gật “được rồi được rồi”, hỏi “anh là công an làm việc ở đây à?” “không, ở trên quận”, “sao lại làm việc ở đây?” “thì tiện đường gần đây nên ghé vào làm việc cho tiện”, “mấy hôm nay Tú bị giữ ở đâu anh?” “được rồi được rồi...”. Mình nghĩ thôi kệ, miễn sao xong việc đưa ổng ra được là được, hai anh em dạt vỉa hè nhậu phát cho thỏa. Và sau đó thì hỏi rất kỹ về lý lịch của mình, quê quán, cha mẹ, anh em, ai “cách mạng” không, ai “ngụy” không, quan hệ với Tú sao, quen lâu chưa, gặp nhiều không, hay nhậu ở quán nào, quen ai bạn của Tú không... Nói chung là cũng nói năng nhỏ nhẹ, vui vẻ. Sau khi hỏi đủ chuyện, các bác xoay sang khuyên nhủ mình... không nên bảo lãnh cho Tú, làm vậy ảnh hưởng đến bản thân. Đại loại nó còn phải phục vụ điều tra thêm mười ngày nửa tháng nữa, cho nó ở chừng đó nổi không, phiền lắm đó. Nó mà bỏ trốn là người bảo lãnh phải chịu tránh nhiệm. Biết gì về nó đâu mà cho nó ở nhờ, nó “đòi lật đổ chế độ, đòi đa nguyên đa đảng”, cẩn thận nó lợi dụng để làm việc này việc kia, mình có gia đình, vợ con rồi, nên cẩn thận thì hơn... Mình bảo hắn mà lật đổ gì trời, buồn buồn lên mạng nói lung tung chơi thôi, không sao, cứ cho tôi bảo lãnh về đi, sáng sáng chở hắn xuống cho các bác điều tra cũng được, dạo này cũng không bận gì nhiều. Thì thiệt là mình có gì mà lo đâu, tiền bạc chẳng có, tháng nào âm tháng đó nên khỏi lo hắn thó, thông tin thì mình chẳng có gì để như các bác nói là hắn có thể moi móc phục vụ “mưu đồ”, vợ mình luôn luôn chê hắn xấu xí nên yên tâm không có sợ hắn cua. Rồi các bác hỏi có viết blog không. Mình nói có chớ, thời này người ta viết đầy ra mà, nhất là có hay chơi trên Facebook, bác có dùng FB không để tôi vô add rồi anh em nói chuyện cho vui. Một bác nói: “Mà hình như FB nó bị khó vào hả, mình thử mấy cách trên mạng bày mà vào có được đâu!” (Bác này tài, chữ “hình như” rất đắt, “bị khó vào” cũng đắt, “vào có được đâu” lại càng đắt!). Hỏi mình viết gì, mình nói có gì đâu, viết lung tung, nghĩ sao viết nấy cho vui thôi.

    Cuối cùng sau một giờ rưỡi làm việc, lập biên bản, ký kiếc đàng hoàng, các bác bảo mình là mình “không đủ điều kiện bảo lãnh”, nói chung đủ thứ lý do mình chẳng nghe rõ ràng là gì cả, nhưng trong đó có lý do là “cũng viết blog bleo, báo biếc này nọ như ông Tú này”. Họ nói mình về, yên tâm đi, sẽ yêu cầu Tú gọi người khác đến “bảo lãnh”, về rồi bạn bè có gì tối nói chuyện với nhau sau. Mình đành về.

    Hầu như không nói chuyện gì được với Thiên Sầu, thời gian chạm mặt nhau đều rất ngắn ngủi, mọi chuyện cũng xoay chuyển đủ hướng nên chẳng kịp nghĩ gì, cũng không hỏi các bác công an được thông tin gì đáng kể về chuyện tạm giữ ngoài “chống đối”, “đòi đa nguyên đa đảng” “tham gia Câu lạc bộ Nhà báo tự do”... Khoảng 7 giờ mình lại gọi vào số của Thiên Sầu: “Tú hả? Ra chưa?” thì nghe trả lời “Chưa đâu, tí nữa, thế nhé” rồi điện thoại cúp. Không phải giọng Thiên Sầu, là giọng của anh công an đã làm việc với mình lúc chiều mà mình chưa hỏi được tên. Vậy là người ta vẫn chưa cho ai tới bảo lãnh Thiên Sầu ra, thêm một đêm nữa hắn ở lại nơi tạm giữ, mà cũng chẳng biết rõ là ở đâu, chẳng biết bao giờ về.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Blogger Thiên Sầu - Ngô Thanh Tú được thả sau 6 ngày giam giữ

    Tin cho biết, hôm nay, 30/04, Blogger Ngô Thanh Tú (Thiên Sầu) đã được cho về nhà sau 6 ngày giam giữ trái pháp luật. Theo mô tả, blogger này ra khỏi nơi giam giữ trong tình trạng "gầy đi rất nhiều, mặt mày hốc hác"

    Trước đó, vào sáng ngày 25/04, Blogger Ngô Thanh Tú đã bị Hải quan sân bay Tân Sơn Nhất ngăn cản không cho suất cảnh đi Thái Lan du lịch. Sau đó anh tiếp tục bị an ninh TP HCM lén lút giam giữ nhiều ngày tại số 4 Phan Đăng Lưu (Bình Thạnh) mà không thông báo cho gia đình.

    Trong thời gian Thiên Sầu bị tạm giam, nhiều bạn bè của Blogger này cũng đã bị Công an gọi lên tra hỏi, hạch sách. Hôm 28/04, trang mạng DCVOnline cho biết, sau nhiều lần cố gắng gọi vào số máy của Tú thì tình cờ nghe được cuộc tra hỏi của cơ quan CA với anh. Giọng của viên công an nghe rất gay gắt, tức giận, xưng hô “mày”, “tao” với blogger này, hậm hực đe dọa cho Thanh Tú vào tù vì “mày rất bố láo, mày không khai thật, không khai gì cả”. Sau đấy thì điện thoại bị tắt.

    Theo RFI, trong suốt thời gian bị tạm giam, công an chủ yếu đã tra hỏi blogger này về mối liên hệ với nhà thơ Bùi Chát, người vừa được trao giải thưởng tự do xuất bản của Hiệp hội các nhà xuất bản quốc tế vào đầu tuần này tại Buenos Aires

    Ngô Thanh Tú là thành viên của CLB Nhà Báo Tự Do, anh từng là một blogger khá nổi tiếng với nickname Thiên Sầu. 3 năm trở lại đây, hầu hết các thành viên CLB Nhà Báo Tự Do đều bị trấn áp hết sức khốc liệt, thậm chí có trường hợp bị bỏ tù như trường hợp Blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn hải và AnhBaSG Phan Thanh Hải.

    Trước những sách nhiễu của công an, Thiên Sầu bị đuổi học, nhiều lần bị đuổi ra khỏi nơi thuê nhà. Vì vậy mà anh đã phải ngưng blog một thời gian. Gần đây, Ngô Thanh Tú xuất hiện trở lại với một trang facebook mang tên "Tào Lao".

    Lúc 5 giờ chiều nay, 30/04, Blogger Ngô Thanh Tú đã xuất hiện & trao đổi với bạn bè trên facebook của mình

    danlambao
    Nguồn: http://danbaovn.blogspot.com/2011/04/blogger-thien-sau-ngo-thanh-tu-uoc-tha.html