Nguyễn Quang Lập - Cu Ba hết ngủ rồi ta?

  • Bởi Admin
    26/04/2011
    1 phản hồi

    Nguyễn Quang Lập

    Hôm qua Thanh Chung email, nói bọ có hút xì gà không, em vừa đi Cu Ba về. Tự nhiên lại ngồi nghĩ ngợi về Cu Ba.

    Nói thiệt lâu ni tui không mấy để ý đến Cu Ba, đại hội Đảng của họ lại càng không. Thấy Đại hội 6 lần này nhiều người quan tâm, tui cũng thấy hơi là lạ. Một vài người email cho tui, nói bọ ơi, Đại hội Đảng Cu Ba lần này không thấy có hai cụ Các Mác-Lê Nin nữa. Xem lại ảnh thấy lạ quá, điềm gì chăng?

    Mò sang nhà bác Trần Nhương thấy bác ấy thậm thà thậm thụt khen như ri: “Trên lễ đài nơi diễn ra Đại hội Đảng cộng sản Cu Ba lần thứ 6 mà tôi cóp vè đây thật độc đáo và không hề theo thông lệ của các đảng cộng sản. Thật đẹp lá cở của đất nước Cu Ba tung bay giữa con số 6. Thật giản dị không phô trương hình thức loet loẹt. Về cương lĩnh những người cộng sản Cu Ba cập nhật mô hình những nèn kinh tế tiên tiến, xóa bỏ bao cấp, người đứng đầu không làm quá 2 nhiệm kì… Hi vọng những đổi mới sẽ đưa đất nước Cu Ba sẽ tiến lên…

    Tui cũng mừng như bác Trần Nhương nhưng nghĩ lại, mấy Đại hội Đảng trước mình không để ý, nỏ biết người ta có treo ảnh hai cụ lên không. Biết đâu xưa nay trình bày phông nền của Cu Ba là vậy, chứ nỏ đổi mới đổi méo chi mô.

    Lại mò sang sang nhà Văn Công Hùng, ông ni không khen mà lại rên. Ông sợ vợ rên được như ri thật đáng mừng, vừa mừng vừa phục: “Là nói cái cảnh vỗ tay kéo dài không dứt ở đại hội Đảng cộng sản Cu Ba, hôm qua. Phải đến mấy chục năm mới thấy lại cảnh vỗ tay sùng bái như thế.

    Thực ra tất cả mọi người đều biết cuộc chuyển giao quyền lực giữa ông anh già ơi là già Phi Đen sang ông em cũng đã rất già Ra Un được chuẩn bị từ rất lâu rồi, và thực tế thì Ra Un đã điều hành đất nước mấy năm nay. Cuộc chuyển giao này gọi là chính thức công khai thôi. Thế mà cả ngàn người dự đại hội miệt mài hân hoan sung sướng xúc động vỗ tay chúc mừng cứ như là mới đột ngột biết từ sau bỏ phiếu. Diễn đến thế là cùng. Phim truyền hình giờ vàng VN cứ gọi là cụ!

    Nhân đấy lại nhớ thời phong kiến thối nát Việt Nam, chúng ta cực lực lên án chế độ cha truyền con nối, ca dao cũng chả vừa: Con vua thì lại làm vua/ con sãi ở chùa lại quét lá đa/ bao giờ dân nổi can qua… hồi mình đi học thi thoảng lại có cái đề văn bắt phân tích câu này, lại tố cáo, phê phán, lại thối nát, sa đoạ…

    Giờ hết phong kiến rồi mà Triều Tiên thì cha truyền, thậm chí là ông truyền đến ba đời, tức là ông truyền, còn Cu Ba thì em nối. Cha truyền con nối đổi thành ông cha truyền em nối được. Mà họ là XHCN đấy, mục đích cao nhất của XHCN là đánh đổ chế độ phong kiến, hơ hơ…

    Tui cũng nhất trí với Văn Công Hùng, nhưng mà trí tưởng bở của tui vẫn hy vọng Cu Ba thật lòng muốn đổi mới, hình như họ đang ngầm làm một cuộc cách mạng vì sự sống còn của đất nước họ. Biết đâu tràng vỗ tay kéo dài bất thường kia là khởi đầu của sự bùng nổ Cu Ba?

    Chợt nhớ hai câu thơ của Hải Bằng (mà mọi người cứ nhầm của cụ Triết): Khi Việt Nam ngủ, Cu Ba thức/ Giữa thế kỉ này ta đổi canh nhau, tự dưng lòng bỗng xốn xang: Biết đâu Cu Ba thức thật rồi? Tất nhiên thức dậy để lo làm ăn, canh kéo cái giầy! Thân mình chả lo xong còn đi lo cho thế giới, vô duyên.

    Cu Ba hết ngủ rồi ta? Có khi thế thật. Cu Ba chán ngủ rồi, không thèm ngủ nữa, nếu vậy thì phúc lớn Cu Ba đang đến. Vi va Cu Ba.

    Bài đọc thêm: Xin đừng thương con voi!

    Trần Kỳ Trung

    Tin con voi đực Beckham 38 tuổi, có ngà, đang khỏe mạnh, ở Đà Lạt bị những kẻ thất nhân tâm dùng dao chém nhiều nhát vào lưng, mông, đầu… để dẫn đến cái chết đau đớn, đang gây bức xúc trong dư luận.

    Tôi nhìn ảnh chụp lại những vết chém trên xác con voi này mà thấy đau đớn quá! Nào nó có tội tình gì, nó hiền lành thế kia, nó đang mang lại niềm vui cho con người mà nỡ nào… những kẻ lòng dạ ác thú lại xuống tay.

    Chúng nó là thú chứ không phải là người!

    Những kẻ gây ác, có lẽ chỉ có thể dùng từ đó là chính xác.

    Nghĩ thế rồi lại giật mình.

    Nhìn cảnh con vật bị hành hạ còn bức bối như thế, vậy những hình ảnh cứ hàng ngày báo chí đề cập đến thì sao?

    Một thằng dáng thư sinh, có học dám đâm chết người hắn không yêu được bằng hàng chục nhát dao giữa thanh thiên, bạch nhật!

    Lại một thằng khác, cũng có học, dám chặt người yêu cũ ra mấy mảnh, vứt mỗi mảnh một nơi…

    Rồi cả chuyện, thằng con quá căm thù bố vì ông bố có tật nát rượu, hành hạ vợ, con… bất chấp đạo lý, thằng con chém bố cho đến chết, để rồi ra tòa lĩnh án…

    Để trả thù chồng ngoại tình, vợ dám đóng đinh vào đầu của một đứa trẻ, con riêng của chồng.

    Kinh hãi một chuyện, để trốn nợ, thằng này giết cả hai chị em người chủ nợ, bỏ vào thùng xốp, vứt dọc đường…

    ….

    Đó là những chuyện dã man, nhưng không dã man bằng những chuyện sau:

    Không đội mũ bảo hiểm, cũng bị đánh đến chết.

    Mới nghi ăn trộm, cũng bị đánh chết, gia đình đến nhận lại xác, thì được báo “ chết do tự tử”.

    Đứa trẻ chạy đi xem người lớn nói chuyện với nhau về chuyện đất cát, cũng bị xơi ngay một phát đạn vào người… người bắn đứa trẻ không biết xử lý như thế nào?

    Thế vẫn không kinh khủng bằng chuyện:

    Nhà, đất của người ta đường yên, đương lành, cho một phát “ quy hoạch”, được đề bù một ít tiền. Số tiền đủ lắm xây lại ngôi nhà, sắm thêm ít tiện nghi… thế là hết. Cả gia đình không biết lấy gì mà ăn, thất học…từ đấy mầm mống sinh ra tội ác, nhiều tội ác còn lớn gấp hàng chục lần tội ác đã điểm ở trên.

    Tiền đóng thuế là của dân, lợi dụng chức quyền để tham ô, tham ô khủng khiếp, có tiền tha hồ ăn chơi, xây dựng biện thự, trang trại, cho con đi học nước ngoài… khoảng cách giàu nghèo gia tăng, ngaỳ càng lớn. Nhiều kẻ thất học, cộng với nghèo, dốt đi đến chuyện liều mạng, bất chấp luật pháp, gây nên những vụ giết người kinh hoàng như giết xe ôm, giết cả nhà cướp vàng, giết lái xe tắc xi…

    Luật pháp không nghiêm, những kẻ “ Quyền cao, chức trọng” rút ruột nhà nước hàng nghìn tỷ đồng, quá lắm là “ phê bình”, “ cảnh cáo” , “ về hưu” còn người dân “đói ăn vụng, túng làm liều” chỉ ăn cắp vặt, tù mục xương… Nỗi căm thù cứ như vậy, chất chứa, đầy nguy cơ tiềm ẩn bùng phát những cuộc bao lực giết người!

    Nghĩ như thế, thì chuyện con voi bị giết ở Đà Lạt nào đã thấm tháp gì!

    Thương nhất là mạng người Việt Nam hiện nay, nhất là những người nghèo khổ.

    An toàn, có sức khỏe, ổn định kinh tế, tinh thần thỏa mái…

    Chỉ thế thôi! Mà sao khó lắm thay.

    (Theo blog Trần Kỳ Trung)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Phản hồi: 

    Công bằng mà nói thì Cuba không thuộc diện 'cha truyền con nối' bởi vì Raul đã tham gia CM cùng với Fidel ngay từ những ngày đầu. Bây giờ thực sự chỉ còn Bắc Hàn là 'cha truyền con nối' mà thôi.

    Nói chung tí hiệu từ ĐH 6 của ĐCS Cuba nói chúng là tốt. ĐCS Cuba sẽ từng bước chuyển sang KT thị trường. Dân chúng chắc chắn sẽ rễ thở hơn. Nếu được Mĩ bỏ cấm vận thì Cuba chắc chắn sẽ tiến nhanh. VN có khi lại phải quay sang học Cuba chứ chẳng chơi.