Xích Tử - Thời không nghị quyết

  • Bởi Khách
    25/04/2011
    2 phản hồi

    Xích Tử

    Thế là đảng lại khởi động chương trình quán triệt nghị quyết Đại hội XI.

    Các phương tiện thông tin nhà nước trung ương trong những ngày qua đã có những tin, phóng sự đề cập đến chương trình này, với nhận xét được bật đèn xanh là chậm so với yêu cầu kế hoạch. VTV1 tối 16/4/2001 cho rằng, khác với các kỳ đại hội trước, sau đại hội XI 2 ngày, Ban Tuyên giáo đã tổ chức hội nghị đầu tiên về việc thông báo nhanh nghị quyết và các kết quả Đại hội cũng như định hướng chung cho hoạt động học tập, quán triệt nghị quyết, song cho đến giữa tháng 4, công việc này vẫn giẫm chân tại chỗ.

    Sở dĩ có sự phàn nàn đó là vì ngay cả Tổng bí thư cũng đã sốt ruột. Trong chuyến làm việc tại Tây Nguyên, tại cuộc làm việc với lãnh đạo của huyện Chư Sê và sau đó là của tỉnh Gia Lai ngày 16/4/2011, ngoài những “ý kiến chỉ đạo” khác, ông Trọng đã dành thời gian nhiều cho việc chỉ đạo công tác học tập quán triệt nghị quyết XI, phải “tạo nên một cuộc vận động chính trị lớn” trong năm, “thống nhất nhận thức, ý chí và hành động”, “không bàn ra”, “ai không tán thành thì không bố trí làm việc, làm cán bộ nữa”, “thôi đi”, “đường lối cán bộ phải phục vụ đường lối chính trị”…

    Tại cuộc họp của Ban Tuyên giáo trung ương 20-22/4/2011 (có dự kiến là đến 24/4 nhưng rút bớt), ông Trọng lại phát biểu nguyên xi lại những lời ở Tây Nguyên nhưng với giọng điệu gay gắt hơn và có thêm ý rằng nghị quyết đã được cơ quan cao nhất của đảng thông qua, bây giờ chỉ còn học tập, quán triệt và đưa vào cuộc sống (có lẽ trước đó nghị quyết đứng ngoài cuộc sống!).

    Như vậy, việc triển khai nghị quyết có vấn đề về nhận thức ở một số cán bộ ở cấp nào đó, cả về văn bản, nội dung nghị quyết lẫn cách thức “đưa vào cuộc sống”. Sự chậm trễ dường như bộc lộ một dấu hiệu hữu khuynh trong hệ thống. Và đảng đã vào cuộc thúc giục, trước hết bằng một cuộc họp lớn có phạm vi toàn quốc của Ban Tuyên giáo.

    Đó là chuyện vĩ mô. Còn đối với cấp cơ sở thì chắc nay mai lại phải sắp xếp thời gian để ngồi học tập quán triệt. Cả nhân dân nữa, tuy ngoài đảng nhưng cũng phải tán thành, nếu không có thể không được bố trí làm dân.

    Sự cần thiết và hiệu quả của công cuộc này thì ai cũng biết và biết rất lâu rồi. Hoạt động học tập quán triệt vừa có tính chất nhồi sọ, vừa là hình thức thị uy của đảng với xã hội, vừa tạo công ăn việc làm và thu nhập cho hệ thống tuyên giáo (báo cáo viên, các cơ sở in ấn, vận chuyển ấn phẩm, các chi phí tổ chức các lớp học, việc tổ chức các đoàn công tác đi kiểm tra từ cấp trên xuộng cấp dưới…). Còn người học, và kể cả người dạy, xong việc rồi thì đâu lại vào đấy. Cứ thử kiểm tra một ông chủ tịch một tỉnh xem nhớ được bao nhiêu đoạn văn trong nghị quyết thì sẽ biết.

    Và thực sự thì cả một cuộc vận động rộng lớn như thế cũng chỉ là chuyện mợ nói về mợ, song không mợ thì chợ vẫn đông. Đảng cộng sản Liên Xô thời Staline từ đại hội XVIII đến đại hội XIX là 13 năm; đảng cộng sản Cuba từ đại hội V đến đại hội VI là 14 năm, nghĩa là trong chừng ấy thời gian, không có nghị quyết lớn nào để học, và cũng không biết người ta có tổ chức học tập quán triệt như ở Việt Nam không nữa. Nhìn sang một số nước “tư bản” như Bỉ, cả năm người ta không có chính phủ, nhân dân vẫn sống thuận hoà, kinh tế, an ninh trật tự ổn định, phát triển bình thường; một số cam kết viện trợ cho Việt Nam vẫn được thực hiện đầy đủ. Đến một lúc, có lẽ nhân dân thấy buồn vì không có chính phủ nên phải tổ chức biểu tình đòi hỏi phải lập lại tổ chức này.

    Chuyện đó cũng có thể thấy ở Việt Nam từ 19/1/2011 đến nay: hơn 3 tháng đất nước tồn tại, hoạt động, có thể cả khó khăn phát sinh và một vài lĩnh vực phát triển nữa, trong hoàn cảnh không có nghị quyết. Ban chấp hành trung ương khoá X đã giải tán; nghị quyết X hết hiệu lực xét về nguyên tắc. Thế nhưng mọi việc vẫn cứ bình thường. Hay vì do không có nghị quyết mà chỉ số giá tiêu dùng tăng vượt so với 35 tháng qua; lạm phát tháng 3 đã hơn 17% và một số doanh nghiệp nhà nước lớn lỗ hàng nghìn tỉ đồng? Cái đó cũng khó chứng minh so sánh được nếu sắp đến nghị quyết được tổ chức học tập đến từng cơ quan, thôn xóm. Chỉ biết và nhớ lại cái vẻ mặt rất đau khổ của nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải khi phát biểu trước Quốc hội cuối năm 2000 đại ý rằng trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng, tất cả cán bộ đều phải lo giải quyết những vấn đề quốc kế dân sinh, nhưng phải dành thời gian để học tập quán triệt nghị quyết Đại hội IX. Giá như cứ sống thời không nghị quyết.

    Xích Tử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Đọc bài này sực nhớ lại một truyện mà cách đây rất lâu rồi được kể trong thiên hạ làm trò vui. Nay viết ra giúp các bác ôn cố tri tân, để thấy rằng câu truyện vẫn còn nguyên giá trị.

    Trích dẫn:

    Ánh sáng

    Thời buổi khó khăn thiếu thốn, điện nước phập phù. Nhiều người bức xúc nhưng cũng chẳng làm gì hơn được là bày tỏ sự bất mãn cá nhân. Duy có một gia đình vẫn lạc quan, trên tường nhà dán đầy các Nghị quyết từ trung ương đến địa phương, từ cao đến thấp không sót một Nghị quyết nào. Chuyện đến tai các cấp lãnh đạo, ai cũng sửng sốt vì tinh thần quán triệt Nghị quyết của gia đình này.

    Cán bộ cao cấp biết chuyện bèn quyết định tới thăm gia đình kiểu mẫu này để tìm hiểu nguyên do, ngõ hầu nhân rộng gương điển hình này trên cả nước.

    Khi được hỏi nguyên cớ, chủ nhà vốn thật thà chất phác có sao nói vậy trả lời rằng : Tôi thấy lãnh đạo và báo đài luôn nói câu "dưới ánh sáng của Nghị quyết ...", nên tôi dán sẵn trong nhà phòng khi cúp điện còn có ánh sáng cho các cháu học bài khỏi phải thắp đèn cầy cho đỡ tốn kém ...

    Chúc các bác có một tuần dễ chịu.

    NVN