Đàm Mai Đạo - Mong sao các vị lão thành cách mạng góp tay cứu dân cứu nước [*]

  • Bởi Admin
    24/04/2011
    7 phản hồi

    Đàm Mai Đạo

    Tôi chính là người viết bài "Xin góp ý với 38 vị Đảng Viên ký tên phản đối quyết định kỷ luật Trung tá Vũ Minh Trí". Một Đảng viên và chỉ là một Đảng viên bình thường, với công việc của một kế toán viên trong một cơ quan Nhà nước trên 30 năm qua.

    Tôi là một người không tham vọng, cũng chẳng có tài cán gì cả, chỉ cố gắng làm việc, lo lắng cho gia đình bằng đồng lương khiêm tốn cộng với việc dạy thêm cho học trò để kiếm thêm thu nhập trang trải cho chi phí hàng ngày.

    Tôi vào Đảng ngót nghét cũng gần 30 năm. Tôi nhớ lại - ngày ấy - cái ngày mà tôi vào Đảng, các anh bên chi bộ thấy tôi hiền lành, cần mẫn... nói chung là một người bằng lòng với những gì mình có, đã giới thiệu tôi (tôi xin phép không dùng chữ "đồng chí", vì thưa thật với qúy vị, đã từ rất lâu, tôi cảm thấy ngượng khi phải dùng chữ này và cảm thấy nó khá trá hình khi hiện trạng ngày nay làm gì còn "đồng chí" ở phạm vi rộng! Hơn nữa cũng hiếm khi người ta dùng, nếu đó không phải là những buổi họp chi bộ, học tập nghị quyết...).

    Khi các anh ấy khuyên giải, muốn phục vụ đất nước tốt thì phải đứng vào hàng ngũ của Đảng mới phát huy sở trường, khả năng cao nhất... mà cống hiến. Tôi thật băn khoăn và đáp lời rằng: tôi chẳng có gì có thể cống hiến cả, tôi chỉ là một nhân viên bình thường, cố gắng làm đúng chuyên môn, trách nhiệm và tuân thủ pháp luật, đặc biệt lãnh vực kế tóan luôn phải tuân thủ chi ly đến từng đồng, từng xu (chẳng qua, nếu làm không đúng hoặc thất thóat, mình là người lãnh hậu quả trước tiên). Các anh ấy bảo rằng, đâu nhất thiết phải là đao to búa lớn, có gì thì cống hiến đấy, trong khi tôi (dưới mắt các anh ấy) là người trung thực, cẩn thận và am tường Luật lệ về kế toán... là người mà Đảng rất cần phải lôi cuốn đứng vào hàng ngũ, cũng như tính cách tôi sẽ làm lan tỏa những gì mà Đảng muốn vận động nhân dân...

    Nhiều lắm, nói chung khá thuyết phục tôi, mà nói cho công bằng, cách đây 30 năm, tình hình Đảng viên không đến nỗi như bây giờ, dù có những người Đảng viên thế này, thế khác (tôi chỉ dám nói Đảng viên bình thường như tôi, chưa đề cập Đảng viên cao cấp) nhưng nhìn chung, phẩm chất Đảng viên không đổ đốn như bây giờ.

    Thế là tôi vào Đảng. Cũng xin nói luôn, hiện nay tôi vẫn là Đảng viên, tuy nhiên, tôi không đủ can đảm để rời bỏ Đảng như anh Phạm Đình Trọng, anh Đỗ Xuân Thọ... vì tôi còn hơn năm nữa là nghỉ hưu và tôi... nghèo. Nghèo lắm, quý vị ạ! Thưa thật, cả đời tôi đi làm, đi dạy thêm, cho đến nay tôi gói ghém tiện tặn từ những đồng tiền chân chính tiết kiệm, dành dụm được 200 triệu đồng để gởi tiết kiệm hàng tháng mà phụ vợ tôi trong chi tiêu. Tôi cần lương hưu để sống. Đó là lý do tôi chưa đủ can đảm bước ra khỏi Đảng, mặc dù các con tôi đã lớn, đã đi làm, nhưng chúng cũng nghèo quá, chỉ lo được cho bản thân và gia đình riêng là tôi cũng mừng rồi!

    Tôi nghĩ đến tuổi già, đặc biệt người già thì hay bệnh họan và qúy vị hãy nghĩ về việc này trong bối cảnh giá cả leo thang chóng mặt như hiện nay để phần nào chia sẻ nỗi băn khoăn với những người nghèo như tôi.

    Tuy nhiên, trong sâu thẳm, tôi cảm thấy có lỗi với nhiều người: bà con, bạn bè và có lỗi ngay với chính gia đình tôi vì: im lặng trước cái xấu, cái ác là đồng lõa!

    Những buổi họp chi bộ, học nghị quyết... chỉ ngồi khoảng mươi phút là tôi tìm cớ này, cách nọ để thóat ra, vì lẽ tôi cảm thấy xấu hổ với chính bản thân mình, khi ngay mình còn không thể tin những gì mà Đảng nói với hiện trạng Đảng đang làm.

    Tôi cảm phục và ngưỡng mộ anh Vũ, anh Hồi, anh Quế, chị Thanh Thủy... cho đến các bạn trẻ như cô Như Quỳnh (Mẹ Nấm), cô Tần, cậu Hiếu (Người buôn gió), LS. Lê Quốc Quân, BS. Phạm Hồng Sơn... cũng như xót xa cho những việc mà các anh chị nói trên đang phải gánh lấy. Có những lúc tôi rưng rưng nước mắt khi biết các anh chị trên bị vùi dập, bị khủng bố...

    Tôi cảm thấy nghẹn lòng mà thẫn thờ ngồi nhìn những dòng tin tức cho biết các anh chị ấy bị đánh đập, hành xử không còn chút văn hóa, tình người gì cả.

    Những đêm nằm vắt tay lên trán, tôi cảm thấy Đảng ngày nay đổ đốn như thế có phần lỗi ở mình, dù biết đã quá muộn để sửa chữa, để cải tạo vì Đảng đã lậm sâu vào tội lỗi với Dân tộc.

    Thú thật, tôi ray rứt, mặc dù có lúc tôi ngụy biện với chính mình rằng: tôi có là gì đâu để có thể làm cái gì đó. Những lúc đó, tôi hiểu, các Đảng viên giống như tôi cũng sẽ nghĩ vậy để tự dối lừa, tự chạy trốn cái lỗi của mình, dù là nhỏ nhất. Vì tôi nghĩ đơn giản, cả triệu Đảng viên bình thường như tôi đều nghĩ vậy cho nên mới ra nông nổi ngày nay. Ai cũng sợ, ai cũng lo lắng mất lòng cấp trên, ai cũng ngại làm "đồng chí" buồn, "đồng chí" mình mất uy tín... Chưa dám đề cập đến tham nhũng, kéo bè kết cánh, giết người vô pháp...

    Tôi thở dài và thất vọng trong những đêm khuya mà nghe tiếng dế ngòai sân rả rích buồn...!

    * * *

    Khi các vị lão thành cách mạng cùng ký vào thư để hỗ trợ cho Trung tá Vũ Minh Trí trong việc bị oan ức, chèn ép vì chỉ nói lên nỗi bất công, phá Đảng của những kẻ mang danh Đảng viên, mà lại là Đảng viên cao cấp, tôi đã viết ý kiến này ra để mong góp chút suy nghĩ cho anh Trí và những người đang chịu oan ức, chứ không mong gì cả, và tôi nghĩ với tấm lòng, vị thế, tiếng tăm của mấy mươi vị lão thành, nếu sử dụng đúng cách sẽ làm nên việc!

    Mặc dù rất vui mừng khi đọc lá thư, tuy nhiên tôi biết trước việc làm của các vị lão thành không hiệu quả, vì vậy đã nêu ra ý kiến trên đây, ngõ hầu mong các vị lão thành xem xét và nếu thực hiện thì rất mừng, dù tôi đóan trước, các vị có thể sẽ không làm (không biết các vị có đọc qua ý kiến của tôi không?).

    Tôi chỉ mong được sống trong một xã hội ai cũng biết tôn trọng luật pháp, mọi việc xấu tốt, công tội... đều theo Luật mà xử.

    Tôi dần ngộ ra, muốn xã hội tôn trọng Luật pháp thì phải có bộ phận giám sát Pháp luật độc lập, không thể Lập pháp, hành pháp, Tư pháp chỉ trong tay của một Đảng duy nhất, vì còn ai độc lập để mà giám sát. Vì lẽ đó, anh Vũ và các anh chị đấu tranh cho dân chủ là hòan tòan đúng đắn.

    Gần 30 năm là Đảng viên, tôi biết rõ, Đảng như một thứ keo vô hình nhưng kết dính con người ta, khó lòng rứt ra được nếu không có một bản lĩnh, môt tấm lòng đối với Dân tộc.

    Thậm chí, có lòng với Dân tộc đi chăng nữa, cũng thật khó khăn khi mang tiếng "phản Đảng".

    Khó chịu lắm! Mọi người sẽ nhìn mình như một quái vật, gia đình mình sẽ bị cô lập, bị rẻ rúng bằng mọi cách, một tâm trạng lạc lòai, lạc lõng, chơ vơ như một con người trên hoang đảo một mình, không nơi nương tựa, bấu víu. Kể cả sự hẫng hụt và bẽ bàng khi "đồng chí" mình biết mình... ra khỏi Đảng!

    Một sự ghẻ lạnh, hắt hủi với nỗi cô đơn ngập tràn trong tâm tưởng!

    Một người quen của tôi (đã mất 10 năm rồi) đã bị Đảng khai trừ lầm (vì đố kỵ, ganh ghét tài năng), cách đây trên dưới 25 năm. Chỉ sau một tháng, ông ấy gầy rộc, tóc trắng xóa, thẫn thờ như người mất hồn. Ông ấy chạy vạy khắp nơi kêu oan, từ Thành Ủy (thời ông Võ văn Kiệt còn làm ở SG) cho đến TW (thời ông Võ Chí Công làm Chủ tịch nước). Cuối cùng sau 3 năm liên tục kêu oan, ngược xuôi, ông ấy được phục hồi Đảng tịch. Nói không quá, chỉ sau vài tuần ông ấy như được hồi sinh!

    Tôi nhớ có bài hát "Đảng đã cho ta một mùa xuân" mà ngộ dần dần ra, cái đó người ta đặt cho tính từ gọi là "thiêng liêng".

    "Thiêng liêng" nâng lên tầm thần thánh, giáo điều đến mê hoặc lòng người cộng với thời gian vài chục năm làm cho người ta khó lòng gột rửa để suy nghĩ mọi vấn đề thật khách quan, độc lập, duy lý bất kể người ta học rộng, hiểu nhiều đến đâu. Đó phải chăng được gọi là sự mê muội, mù quáng?

    Tôi vẫn ước ao, các vị lão thành cách mạng hãy nhìn mọi việc hiện nay của đất nước mình với cái nhìn của một CÔNG DÂN mà ra tay cứu nước.

    Tôi tin, nếu các vị dựa trên Luật pháp hiện hành với sự hỗ trợ của các Luật sư yêu công lý, sự thật, những điều khó khăn nhất có thể giải quyết được.

    Lòng yêu nước, yêu dân là tối quan trọng, nhưng tinh thần CÔNG DÂN sẽ là bệ phóng hữu hiệu cho các vị lão thành cách mạng góp tay cứu dân cứu nước.

    Và như có vị độc giả đã nói:

    Uổng quá! (khách viếng thăm) gửi lúc 21:29, 23/04/2011 - mã số 31837

    Ước gì ông Nguyễn Trọng Vĩnh và các vị lão thành khác làm theo đề nghị này. Biết đâu, hiện nay anh Hà Vũ chưa chắc phải vào vòng lao lý. Thử nghĩ, nếu các vị lão thành CM đọc và làm theo góp ý này và lúc đó mời anh Vũ, anh Triển, chị Dương Hà... cùng tiến hành kiện như lá thư này đề xuất, thì chắc hiện nay dân chủ cho VN đã tiến bộ rõ rệt.

    Tôi tin, nếu cả mấy chục vị cùng quyết tâm kiện thì cả Dũng, Mạnh, Sang, Rứa, Triều, Tư, Trọng... chả dám làm gì. Hơn thế nữa, chính các vị đã bảo vệ được cho anh Vũ và các LS khác từ rất RẤT lâu rồi. Quả là tiếc!

    Không những bảo vệ được cho anh Vũ, anh Hồi, anh Điếu Cày, anh Ba SG... mà còn biết bao nhiêu người dân khác nữa, khi họ noi gương các vị để dùng pháp luật mà bảo vệ quyền con người.

    Từ đó, chính các vị đã làm một việc thiết thực mà lại rất hiệu quả, khi hướng dẫn toàn bộ quần chúng, quân đội, công an, công chức... "sống, làm việc theo Hiến pháp và Pháp luật".

    Khi Hiến pháp và Luật pháp được đặt lên hàng đầu, tất yếu việc sửa đổi Hiến pháp và Luật pháp là điều chắc chắn phải đến nhanh chóng, vì đó là nhu cầu rộng lớn của toàn dân, Đảng không thể né tránh.

    Quá trình dân chủ hóa được tiến hành mà không đổ máu, được hay không là do một phần rất lớn từ các vị.

    Đây có thể nói là cơ hội rất tốt cho Việt Nam hiện nay, xin đừng bỏ lỡ!

    Kính!

    Đàm Mai Đạo

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Phản hồi: 

    Tôi tin bác Đạo là thật tâm, nhưng không tin các ông lão thành cách mạng dám làm! Đây không phải khích tướng! Vì có khích cũng thừa, chẳng ai đi khích mấy ông lão, vì không có tác dụng. Chỉ dựa trên cơ sở này thôi: nếu các ông dám kiện như bác Đạo đưa ra thì hóa ra các ông LTCM công khai tuyên chiến với Bộ Chính trị? Liệu ngay con cháu các ông có đồng ý không hay phản đối các ông? Các ông không sợ chết nhưng con cháu các ông thì không những sợ chết mà còn không biết của nã làm sao giải quyết? Giả sử, khi ông An cùng các ông LTCM khác tiến hành khởi kiện như vậy thì Hòang Trung Hải ra sao? Cả danh vọng và tài sản của Hòang Trung Hải giải quyết làm sao? Lê Kiên Thành (con trai Lê Duẩn) dám kiện không? Ngay bà Nguyễn Nguyên Bình (con gái ông Nguyễn Trọng Vĩnh cũng chỉ dám viết thư khuyên giải, gợi nhớ tình cảm với Nguyễn Phú Trọng với tư cách đàn em xin đàn anh mà thôi).

    Chỉ có thật sự vì nước, vì dân như anh Hà Vũ mới đáng kính phục, còn các ông vừa qua có ký đơn như các bác bên boxite khởi xướng, cũng chỉ là "ăn mày pháp luật"!

    Dù sao bác Đạo cũng là người có lòng và đưa ra biện pháp hợp lý nhưng không khả thi đối với các ông LTCM.

    Tôi không có ý xấu nhưng bác Đạo hãy ngẫm mà xem, có ai tự đưa tay bóp cổ mình không?

    Nếu không tin, và có thể các ông LTCM chưa đọc lá thư của bác (cả lá trước và lá này) thì cứ nhờ BBT Dân Luận gởi cho các ông ấy xem các ông ấy phản ứng ra sao! Tôi tin, các ông ấy sẽ im lặng. bảo đảm 101%

    Đinh Mạnh Vĩnh

    Phản hồi: 

    Trân trọng xin phép Bác Đàm Mai Đạo cho tôi được trích đoạn này : "Quá trình dân chủ hóa được tiến hành mà không đổ máu, được hay không là do một phần rất lớn từ các vị.
    Đây có thể nói là cơ hội rất tốt cho Việt Nam hiện nay, xin đừng bỏ lỡ!"Hết trích!
    Tôi rất cảm phục những điều tâm huyết của Bác đã gửi gấm (như lời kêu gọi)đến các vị Lão Thành Cách Mạng; tôi cũng tin rằng không chỉ có các Vị LTCM cần phải nghe, mà tất cả mọi người , mọi thành phần trong xã hội nên cùng hiểu rõ những ý nghĩa cần và đủ để góp vào tiến trình dân chủ hoá được hoàn hảo; LÀ người Dân Việt chẳng một ai lại không ngao ngán cảnh "NỒI DA SÁO THỊT" !
    Rất mong sẽ có nhiều người đồng tình hơn nữa !
    Một lần nữa xin trân trọng cảm ơn Bác Đàm Mai Đạo và kính chào!

    Phản hồi: 

    Những lời tâm sự của DMD cũng là nổi lòng của tôi.Tôi con một liệt sĩ trong chiến tranh chống Mỹ.Được đào tạo bài bản trong môi trường giáo dục XHCN, đã học qua cao cấp lý luận chính trị và tôi thật sự thất vọng trước những gì người ta làm cho đất nước này . Tôi như người mất tất cả rơi từ vực sâu muôn trượng về lý tưởng, niềm tin và cả lẽ sống. Tôi ước gì tôi ở tuổi đôi mươi, tôi sẽ có những hành động tích cực hơn khi mà không bị vợ con và cơm áo gạo tiền bó buột một cách hèn hạ như bây giờ. Càng thất vọng hơn khi biết rằng trong số 4.000.000 đảng viên cộng sản VN hiện nay chỉ có khoảng 20% là tiếp cận được với internet và uống được những thang thuốc bổ mắt, bổ nảo của những trang báo " lề trái" để được sáng mắt sáng lòng và căm hận tuổi thanh niên mình bị lừa gạt và bị bán đứng bởi tập đoàn mà mình đã từng xã thân để cống hiến.

    Phản hồi: 

    Tôi sống ở nước ngoài 2/3 cuộc đời rồi nhưng lúc nào cũng trăn trỡ với tiền đồ của tổ quốc Việt Nam. Tôi rất trân trọng một người như bác Đàm Mai Đào (ĐMĐ). Nếu hơn 3 triệu đảng viên đảng CSVN đều như bác ĐMĐ thì Việt Nam đã là nước duy nhất tiến lên CSCN từ lâu rồi, Liên Xô và các nước Đông Âu sắp hàng theo gót!. Những gì đã và đang xảy ra là thực tế, xin hãy suy nghĩ về những thực tế nầy mà có kế hoạch tương lai cho dân tộc Việt Nam.

    Vâng, tôi cũng có ý nghĩ như bác ĐMĐ: “Quá trình dân chủ hóa được tiến hành mà không đổ máu, được hay không là do một phần rất lớn từ các vị”. Tôi cũng đã xin các bác lão thành cách mạng thay vì “Mong”, “Yêu cầu”, “Kiến nghị” với Đảng, thì xin hãy “Đòi”, “Kiện”, “Tuyên cáo” (hay tuyên bố, tuyên ngôn gì đó. Những hình thức nầy hoàn toàn bất bạo động, không đổ máu).

    Phản hồi: 

    Bác Đàm Mai Đạo kinh mến!

    Thứ nhất, tôi xin cảm ơn sâu sắc bài viết- lời tâm sự cực kỳ cảm động và giá trị của bác.

    Cảm động vì tôi cảm thấy rõ trái tim đầy chất con người trong bác đã làm tôi rung động bàng hoàng như có điện chạy qua... làm tôi như thấy lại những tháng ngày trăn trở trước khi mất của ông tôi, cha tôi, bác tôi, thầy tôi ...- những người vào đảng trước và sau cách mạng trong những năm 40...

    Thế nên tôi tin có rất nhiều đảng viên cộng sản còn có trái tim con người thực sự vì nhân dân như bác Đạo, và đó chính là niềm hy vọng lớn lao của dân Việt ta hôm nay.

    Bài viết của bác, theo tôi, vô cùng giá trị, vì bác đã chỉ ra đúng cái vũ khí hiệu nghiệm (có lẽ là nhất hiện nay) mà những người đảng viên cộng sản có tâm sáng vì dân tộc như bác, nhất là các vị lão thành cách mạng, có thể dùng để cứu nguy dân tộc: đó là chính thức kiện công khai ra toà các cá nhân, tổ chức, chính quyền, đoàn thể, đảng... vì những sai phạm, tội lỗi cụ thể mà họ đã và đang vi phạm.

    Đó cũng có lẽ là cách duy nhất hiệu quả như Cù Huy Hà Vũ đã và đang làm, thay vì nhũng lá "đơn thỉnh nguyện", "đơn đề nghị", "thư góp ý", "lời khuyên", "góp ý xây dựng", "đóng góp ý kiến"... của "các đồng chí với nhau", của "lớp cm đàn anh cho lớp cm sau"... mà đảng và chính quyền chỉ coi như rác. Vì làm gì có "đồng chí" - chí hướng từ lâu đã khác nhau lắm rồi! Làm gì có "thế hệ đàn anh" trong mắt "thế hệ đàn em" đã biến chất thành lưu manh từ lâu nay đã hiện nguyên hình, chúng còn không thèm giả vờ nữa cho mệt!

    Đó có lẽ cũng là trách nhiệm làm người trước cả dân tộc và các thế hệ mai sau của những con người chân chính đã lỡ là đảng viên cộng sản, nhất là các lão thành cách mạng!

    Đó cũng là một trong các cơ hội (có thể là duy nhất) còn lại cho các vị để lại cho đời sau xứng danh Lão thành Cách mạng!

    Cám ơn bác Đàm Mai Đạo!

    Hy vọng trong 3,6 triệu đảng viên cs hôm nay vẫn có hàng triệu người như bác Đạo thì đân tộc Việt ta vẫn còn phúc lớn, Đại Phúc!

    Phản hồi: 

    [quote]Điều gì đang là nguyên nhân sâu sa nhất làm cho một QUỐC GIA có NHÀ NƯỚC và NHÀ NƯỚC không thực hiện được nghiêm chỉnh một số Điều trong HIẾN PHÁP do chính NHÀ NƯỚC tạo ra.
    [/quote]

    Lập pháp :

    Ví dụ :
    Trưng cầu ý dân có nêu trong điều 53 từ 50 năm nay nhưng chưa bao giờ được luật hóa !
    Để luật hóa thì phải bàn thảo tại QH và phê chuẩn. Thế nhưng phải có lệnh của đảng CSVN thì việc này mới được phép thực hiện ở QH

    Tư pháp :

    Tất cả các chánh án đều là đảng viên CS. Các chánh án cao cấp lại là đại biểu QH như Trương Hòa Bình

    Hành pháp :

    Thủ tướng và các bộ trưởng lại cũng là đại biểu QH và đảng viên CS

    Như vậy các chức năng của nhà nước bị trộn lộn, không rõ ràng minh bạch và tất cả đều chịu sự chỉ đạo của đảng CSVN

    Để giải quyết việc này thì QU phải làm tròn nhiệm vụ :
    - đại biểu là đại biểu ở QH, không nắm các chức vụ trong chính phủ và tòa án
    - QH là cơ quan quyền lực cao nhất cho nên họ phải độc lập với chỉ đạo của đảng
    - Phải luật hóa hoạt động của đảng CSVN

    Người ta cứ đồn ông Hồ là THIÊN TÀI thế nhưng cách tổ chức nhà nước của ông Hồ như thế này quả là vô tổ chức, vô hiệu quả bởi nó không phải là nhà nước mà là các đảng ủy

    Thiên tài mà như vậy thì hèn chi nước ta có quá nhiều GS và tiến sĩ

    Phản hồi: 

    Những Điều trong Hiến Pháp Nước CHXHCN Việt Nam (1992) đang không được thực hiện nghiêm chỉnh trong thực tế hiện nay:

    Điều 3
    Nhà nước bảo đảm và không ngừng phát huy quyền làm chủ về mọi mặt của nhân dân, nghiêm trị mọi hành động xâm phạm lợi ích của Tổ quốc và của nhân dân; xây dựng đất nước giàu mạnh, thực hiện công bằng xã hội, mọi người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện.

    Điều 8
    Các cơ quan Nhà nước, cán bộ, viên chức Nhà nước phải tôn trọng nhân dân, tận tụy phục vụ nhân dân, liên hệ chặt chẽ với nhân dân, lắng nghe ý kiến và chịu sự giám sát của nhân dân; kiên quyết đấu tranh chống mọi biểu hiện quan liêu, hách dịch, cửa quyền, tham nhũng.

    Điều 18
    Nhà nước thống nhất quản lý toàn bộ đất đai theo quy hoạch và pháp luật, bảo đảm sử dụng đúng mục đích và có hiệu quả.
    Nhà nước giao đất cho các tổ chức và cá nhân sử dụng ổn định lâu dài.
    Tổ chức và cá nhân có trách nhiệm bảo vệ, bồi bổ, khai thác hợp lý, sử dụng tiết kiệm đất, được chuyển quyền sử dụng đất được Nhà nước giao theo quy định của pháp luật.

    Điều 23
    Tài sản hợp pháp của cá nhân, tổ chức không bị quốc hữu hoá.
    Trong trường hợp thật cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh và vì lợi ích quốc gia, Nhà nước trưng mua hoặc trưng dụng có bồi thường tài sản của cá nhân hoặc tổ chức theo thời giá thị trường.
    Thể thức trưng mua, trưng dụng do luật định.

    Điều 27
    Mọi hoạt động kinh tế, xã hội và quản lý Nhà nước phải thực hành chính sách tiết kiệm.

    Điều 29
    Cơ quan Nhà nước, đơn vị vũ trang, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, mọi cá nhân phải thực hiện các quy định của Nhà nước về sử dụng hợp lý tài nguyên thiên nhiên và bảo vệ môi trường.
    Nghiêm cấm mọi hành động làm suy kiệt tài nguyên và huỷ hoại môi trường.

    Điều 47
    Nhà nước xây dựng công an nhân dân cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại, dựa vào nhân dân và làm nòng cốt cho phong trào nhân dân để bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, bảo đảm sự ổn định chính trị và các quyền tự do, dân chủ của công dân, bảo vệ tính mạng, tài sản của nhân dân, tài sản xã hội chủ nghĩa, đấu tranh phòng ngừa và chống các loại tội phạm.

    Điều 52
    Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật.

    Điều 53
    Công dân có quyền tham gia quản lý Nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận các vấn đề chung của cả nước và địa phương, kiến nghị với cơ quan Nhà nước, biểu quyết khi Nhà nước tổ chức trưng cầu ý dân.

    Điều 58
    Công dân có quyền sở hữu về thu nhập hợp pháp, của cải để dành, nhà ở, tư liệu sinh hoạt, tư liệu sản xuất, vốn và tài sản khác trong doanh nghiệp hoặc trong các tổ chức kinh tế khác; đối với đất được Nhà nước giao sử dụng thì theo quy định tại Điều 17 và Điều 18.
    Nhà nước bảo hộ quyền sở hữu hợp pháp và quyền thừa kế của công dân.

    Điều 59
    Học tập là quyền và nghĩa vụ của công dân.
    Bậc tiểu học là bắt buộc, không phải trả học phí.
    Công dân có quyền học văn hoá và học nghề bằng nhiều hình thức.
    Học sinh có năng khiếu được Nhà nước và xã hội tạo điều kiện học tập để phát triển tài năng.
    Nhà nước có chính sách học phí, học bổng.
    Nhà nước và xã hội tạo điều kiện cho trẻ em tàn tật được học văn hoá và học nghề phù hợp.

    Điều 63
    Công dân nữ và nam có quyền ngang nhau về mọi mặt chính trị, kinh tế, văn hoá, xã hội và gia đình.
    Nghiêm cấm mọi hành vi phân biệt đối xử với phụ nữ, xúc phạm nhân phẩm phụ nữ.
    Lao động nữ và nam việc làm như nhau thì tiền lương ngang nhau. Lao động nữ có quyền hưởng chế độ thai sản. Phụ nữ là viên chức Nhà nước và người làm công ăn lương có quyền nghỉ trước và sau khi sinh đẻ mà vẫn hưởng lương, phụ cấp theo quy định của pháp luật.
    Nhà nước và xã hội tạo điều kiện để phụ nữ nâng cao trình độ mọi mặt, không ngừng phát huy vai trò của mình trong xã hội; chăm lo phát triển các nhà hộ sinh, khoa nhi, nhà trẻ và các cơ sở phúc lợi xã hội khác để giảm nhẹ gánh nặng gia đình, tạo điều kiện cho phụ nữ sản xuất, công tác, học tập, chữa bệnh, nghỉ ngơi và làm tròn bổn phận của người mẹ.

    Điều 65
    Trẻ em được gia đình, Nhà nước và xã hội bảo vệ, chăm sóc và giáo dục.

    Điều 69
    Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.

    Điều 70
    Công dân có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật.
    Những nơi thờ tự của các tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ.
    Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để làm trái pháp luật và chính sách của Nhà nước.

    Điều 71
    Công dân có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm.
    Không ai bị bắt, nếu không có quyết định của Toà án nhân dân, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân, trừ trường hợp phạm tội quả tang. Việc bắt và giam giữ người phải đúng pháp luật.
    Nghiêm cấm mọi hình thức truy bức, nhục hình, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của công dân.

    Điều 72
    Không ai bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội của Toà án đã có hiệu lực pháp luật.
    Người bị bắt, bị giam giữ, bị truy tố, xét xử trái pháp luật có quyền được bồi thường thiệt hại về vật chất và phục hồi danh dự. Người làm trái pháp luật trong việc bắt, giam giữ, truy tố, xét xử gây thiệt hại cho người khác phải bị xử lý nghiêm minh.

    Điều 73
    Công dân có quyền bất khả xâm phạm về chỗ ở.
    Không ai được tự ý vào chỗ ở của người khác nếu người đó không đồng ý, trừ trường hợp được pháp luật cho phép.
    Thư tín, điện thoại, điện tín của công dân được bảo đảm an toàn và bí mật.
    Việc khám xét chỗ ở, việc bóc mở, kiểm soát, thu giữ thư tín, điện tín của công dân phải do người có thẩm quyền tiến hành theo quy định của pháp luật.

    Điều 74
    Công dân có quyền khiếu nại, quyền tố cáo với cơ quan Nhà nước có thẩm quyền về những việc làm trái pháp luật của cơ quan Nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân hoặc bất cứ cá nhân nào.
    Việc khiếu nại, tố cáo phải được cơ quan Nhà nước xem xét và giải quyết trong thời hạn pháp luật quy định.
    Mọi hành vi xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tập thể và của công dân phải được kịp thời xử lý nghiêm minh. Người bị thiệt hại có quyền được bồi thường về vật chất và phục hồi danh dự.
    Nghiêm cấm việc trả thù người khiếu nại, tố cáo hoặc lợi dụng quyền khiếu nại, tố cáo để vu khống, vu cáo làm hại người khác.

    Điều 106
    Chủ tịch nước ban hành lệnh, quyết định để thực hiện nhiệm vụ, quyền hạn của mình.

    Điều 117
    Bộ trưởng và các thành viên khác của Chính phủ chịu trách nhiệm trước Thủ tướng Chính phủ, trước Quốc hội về lĩnh vực, ngành mình phụ trách.

    Điều 131
    Toà án nhân dân xét xử công khai, trừ trường hợp do luật định.
    Toà án nhân dân xét xử tập thể và quyết định theo đa số.

    Điều 137
    Viện kiểm sát nhân dân tối cao kiểm sát việc tuân theo pháp luật của các Bộ, các cơ quan ngang Bộ, các cơ quan khác thuộc Chính phủ, các cơ quan chính quyền địa phương, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân và công dân, thực hành quyền công tố, bảo đảm cho pháp luật được chấp hành nghiêm chỉnh và thống nhất.
    Các Viện kiểm sát nhân dân địa phương, các Viện kiểm sát quân sự kiểm sát việc tuân theo pháp luật, thực hành quyền công tố trong phạm vi trách nhiệm do luật định.

    Điều 146
    Hiến pháp nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là luật cơ bản của Nhà nước, có hiệu lực pháp lý cao nhất.
    Mọi văn bản pháp luật khác phải phù hợp với Hiến pháp.

    Điều gì đang là nguyên nhân sâu sa nhất làm cho một QUỐC GIA có NHÀ NƯỚC và NHÀ NƯỚC không thực hiện được nghiêm chỉnh một số Điều trong HIẾN PHÁP do chính NHÀ NƯỚC tạo ra.

    CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

    hay

    VƯƠNG QUỐC CỘNG SẢN VIỆT NAM