Nguyễn Thanh Giang - Sao cứ đổ thêm mãi dầu vào lửa?

  • Bởi Hồ Gươm
    22/04/2011
    7 phản hồi

    Nguyễn Thanh Giang

    Phiên tòa xử tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ ngày 4 tháng 4 năm 2011 đã làm cụ Nguyễn Trọng Vĩnh – nhà cách mạng cộng sản kỳ cựu - bức xúc thốt lên: “…từ ngày cách mạng tháng Tám đến nay chưa có phiên tòa nào xử như thế…tôi thấy báo chí, bản tin điện tử của nhiều nước chỉ trích ta mạnh quá! Tôi buồn quá và cảm thấy xấu hổ”.

    Nhà toán học toàn tài Ngô Bảo Châu thì bình luận rất xác đáng: “Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này”.

    Quá xấu hổ vì quốc thể mình bị làm nhục, bị nhiều nước chỉ trích mạnh quá, ông Phạm Toàn – một nhà giáo vốn mô phạm, một nhà văn vốn nhân ái – bỗng “văng tục” trong bài phỏng vấn đài phát thanh quốc tế Pháp RFI: “Ðây rõ ràng là một phiên toà ô nhục”. Ðến khi trả lời đài RFA ông còn bồi thêm: “Ðó là một phiên tòa lưu manh, ô nhục”.

    Nguyên thứ trưởng bộ Thủy Lợi Trần Nhơn – một nhà quản lý, một tiến sỹ khoa học rất nghệ sỹ thì “nổi lôi đình” hô hào: “Mỗi chúng ta là một Cù Huy Hà Vũ”.

    Từ Paris, luật sư lão thành Trần Thanh Hiệp lên án: "Phải nói rằng không hề có xét xử công bằng mà chỉ có một màn tuồng bịt miệng người bị xử để áp đặt những hình phạt hình sự xâm phạm nặng nề những qui phạm pháp lý về nhân quyền mà chính Hà Nội đã tham gia và cam kết tôn trọng kể từ năm 1977 Hà Nội được chấp nhận làm thành viên của Liên Hiệp Quốc.

    Cách ứng xử bằng bạo lực trần trụi và lạm quyền thiếu văn hóa, thiếu văn minh như vậy đã, thêm một lần nữa, phơi trần ra trước dư luận quốc tế và quốc nội, mặt thực của một bộ máy cầm quyền cộng sản phi-pháp, phi-nhân-quyền và phi-công-lý....”.

    Vốn không ngưỡng mộ Cù Huy Hà Vũ, học giả Trương Nhân Tuấn cũng phải lên tiếng: “Vụ án ông Cù Huy Hà Vũ là một vấn đề về “lương tâm”. Tôi không hề chia sẻ những ý kiến của ông Vũ. Trong quá khứ tôi đã từng lên tiếng phản biện những lý lẽ của ông Vũ. Nhưng ở vấn đề “lương tâm”, tôi không thể ngồi yên khi ông Vũ trở thành nạn nhân của nhà nước, qua một vụ án xử tuỳ tiện, bất chấp luật lệ… Trong một vụ án, kẻ xử án đã vi phạm luật lệ thì người đó không có tư cách để phân xử. Bản án của toà án dành cho ông Vũ, người xử đã vi phạm luật (vì không tôn trọng thủ tục tố tụng), theo tôi, là vô giá trị. Tôi bênh vực ông Vũ vì yêu chuộng sự công bằng, vì thấy công lý bị chà đạp”.

    Qua tiến trình xét xử, các luật sư (Trần Vũ Hải, Trần Đình Chiển …) thì được xiển dương: "Có thể cho nhóm 4 luật sư biện hộ cho ông Cù Huy Hà Vũ một điểm son. Bốn vị luật sư đó đã hành xử đúng như tiêu chuẩn của các luật sư tại các quốc gia văn minh”. (Lời của luật sư Nguyễn Tường Tâm ở San Jose, Hoa Kỳ).

    Trong khi đó, bộ mặt các quan tòa trở nên góm ghiếc, thảm hại.

    Theo luật sư Nguyễn Xuân Phước ở Texas, Hoa Kỳ: “Có thể ông chánh án Nguyễn Hữu Chính sẽ được đi vào lịch sử thế giới như là một vị chánh án có khả năng đọc nghị quyết kết án can đảm nhất, bất kể thủ tục hình sự và luật pháp nhà nước.

    Hoàng Thanh Trúc thì thét lên những vần thơ sắc lẹm như phọt từ óc, tim:

    Chúng là người, nhưng sao nhìn giống ngợm
    Lũ đười ươi xa lạ giữa chốn người
    Không nghĩa nhân, không chút tình dân tộc
    Chỉ biết cong lưng làm phận tôi đòi.

    Chúng ngồi đó, khoác xiêm y công lý
    Mặt ngây ngô như những kẻ sắm tuồng,
    Vào vai quan viên thân phàm ác quỷ
    Miệng lưỡi ca ngôn ngữ lũ ma vương.

    Chúng là người, cũng cha sinh mẹ đẻ
    Cũng đói – ăn, cũng khát – uống, như người
    Nhưng khác người, chúng không còn liêm sỉ
    Khúm núm – dạ – vâng… theo đóm ăn tàn.

    Và nhà văn Võ thị Hảo: “Ấn tượng nổi bật về Việt Nam trong những ngày gần đây là gì? Dù cố tình đến mấy, dù có học thói vô cảm, cũng không thể quên nổi đôi tay của một trí thức bị nghiến chặt trong chiếc còng số 8. Hình ảnh ấy làm rơi nước mắt và tạo nên sự công phẫn của nhiều người tại nhiều quốc tịch trên thế giới. Vì đôi tay bị nghiến trong còng số 8 đó không chỉ là của Cù Huy Hà Vũ - một người không vi phạm pháp luật đã phải nhận một án tù hết sức vô lý, nặng nề”.

    Cáo trạng đối với Cù Huy Hà Vũ thì thật … đáng cười ra nước mắt. Xin tham khảo toàn văn bản cáo trạng theo đường liên kết sau:

    Cả thế giới còn lại, ngoài Việt Nam; toàn thể cộng đồng người Việt trong và ngoài nước, trừ những người chủ trương vụ án này cùng tất cả con cháu chúng ta sau này không thể không sửng sốt khi thấy chỉ mới đòi thôi: “…đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, đòi xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, đòi đa nguyên, đa đảng, xuyên tạc cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam chống đế quốc Mỹ xâm lược” mà lại bị ghép tội tống tù!

    Nhiều đảng viên Cộng sản kỳ cựu, kể cả người viết bài này đã từng công khai, và, rất nhiều rất nhiều người muốn “đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, đòi xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, đòi đa nguyên, đa đảng” chứ đâu chỉ Cù Huy Hà Vũ.

    Cụ Nguyễn Trọng Vĩnh – một bậc tiền bối khả kính của tất cả những người đang lãnh đạo ĐCSVN - cũng xác nhận: “Những băn khoăn, những ưu tư của Vũ cũng là những băn khoăn và ưu tư của mọi người. Mọi người đều nghĩ, còn Vũ thì đã nói ra được những điều đó. Vũ không nói, thì người khác cũng nói. Vì đó là những điều hiện thời mọi người lo lắng cho đất nước… Những gì đã đọc thì tôi thấy Vũ nói đúng”

    Nhận định, đánh giá một sự kiện lịch sử là quyền của mỗi người chứ sao có thể quy tội “xuyên tạc cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam chống đế quốc Mỹ xâm lược” được. Cách đây mươi năm, người viết bài này cũng đã từng nhận xét: Cuộc chiến tranh Nam Bắc Việt Nam là vô nghĩa và cũng từng đã bị người ta tra tấn ngoài nhà lao bằng đủ mọi hình thức rất dã man: gọi điện thoại suốt ngày đêm chửi rủa, gửi thư nặc danh đến đe dọa, khủng bố tinh thần, huy động bọn giả danh thương binh xông vào nhà gây sự hành hung …. Thật là một nhà nước kỳ lạ.

    Đến đây, xin được mượn dịp kể câu chuyên liên can đến luật sư Trần Lâm:

    Nhận được lời mời làm luật sư bào chữa cho Cù Huy Hà Vũ, cụ đã thao thức đến mất ngủ nhiều đêm. Cuối cùng, cụ quyết định chọn biện pháp hòa giải, thay vì đấu lý. Cụ muốn dừng lại ở hai cái bao cao su để giải thoát cho cả đôi bên, đành rằng đôi bên đều có bị thương tổn. Bên thì bị coi là “ra đòn dưới thắt lưng”, bên thì bị bôi bẩn một cách oan uổng. Song, sẽ không đến nỗi dẫn đến cao trào căng thẳng buộc người ta quyết phải triệt hạ nhau để rồi một bên thì bị: “uy tín của đảng cầm quyền chắc chắn sa sút thêm” (Lời của giáo sư Carl Thayer), bên kia thì có thể sẽ bị ngồi tù cho đến quá tuổi về hưu.

    Nhưng rồi người luật sư già đầy tâm huyết và rất cương trực Trần Lâm đã bị hiểu nhầm. Cụ không chỉ bị khước từ lời mời đã mời mà còn bị nghi là “hai mặt”, là công an!

    Từ hôm cho rằng đã tìm được kế sách độc đáo để cứu CHHV cụ tỏ ra phấn khởi, tin tưởng lắm. Nhưng, một buổi sáng tươi cười ra đón cụ, tôi bỗng thảng thốt tưởng rằng cụ vừa đi cấp cứu rẽ qua. Đấy là buổi sáng hôm sau của cái tối hôm trước cụ bị “lên án” là công an.

    Hôm qua lại thấy cụ “lật đật lo sốt vó” cho phiên xử phúc thẩm Vi Đức Hồi. Lần này thì chắc cụ sẽ thành công (và tôi hy vọng sẽ thành công vượt quá cả dự tính của cụ), vì những lý lẽ của cụ hết sức thuyết phục, xuất phát từ trí tuệ già dặn và từ nghĩa tình đồng chí đồng đội với một đồng nghiệp tuyên giáo Cộng sản của cụ.

    Gần đây trên mạng thấy xuất hiện một bài ký tên Cavenui (một người chưa hề quen biết Trần Lâm) viết: “Khởi tố ông Vũ về những bài phát biểu trên mạng là đòn đánh tạm coi là quân tử (các bạn dân chủ có thể phản đối) nhưng không có tác dụng hạ uy tín ông Hà Vũ. Còn dựng vụ bao cao su rồi dừng lại là đòn tiểu nhân, nhưng có thể có hiệu quả. Anh có trong tay 1 hệ thống tuyên truyền hùng hậu để truyền đạt vụ bao cao su theo đúng ý anh, sau đó anh không làm gì ông Vũ cả, một khi anh không “ra đòn” thì anh có thể cãi là anh không “ra đòn dưới thắt lưng”.

    Anh không có động thái gì nữa, đúng như Quách Gia dặn kế định Liêu Đông ngày xưa, để mặc cho nội bộ nhóm ông Vũ nghi kỵ nhau, nhiều người xa lánh ông Vũ vì không muốn đứng cạnh 1 người trót mang tiếng xấu v.v.., thế là điều anh muốn có thể đạt được, mà đòn đánh dưới thắt lưng không đến nỗi lồ lộ cho hàng vạn con mắt nhìn vào ”.

    Rồi ra, hẳn rằng luật sư Trần Lâm sẽ được an ủi phần nào.

    Có người như ông Phong Uyên lại nghĩ ra một kịch bản khá hấp dẫn:

    “Mong muốn có sự ra đời một thành phần thứ ba gồm những phần tử tiến bộ trong Đảng và những tầng lớp trí thức ngoài Đảng để phá vỡ cái thể chế "Một đảng hai phái" đầu nguồn của mọi tham nhũng.

    Muốn vậy phải ủng hộ một "nhân sĩ" có đủ tiêu chuẩn về học vấn, thành phần, dòng dõi gia đình, để có thể tập hợp được những người trong và ngoài đảng. Người được coi là hội được đủ mọi điều kiện là tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ.

    Ban Tư duy cũng thấy vậy nên phải kiếm cách triệt hạ uy thế đang nổi lên của CHHV: Kéo dài thời gian bị tạm giam để áp đảo tinh thần CHHV và gia đình. Mặc cả kín với Hà Vũ là nếu nhận mọi tội lỗi đã được kê khai trong bản cáo trạng thì sẽ được xét xử khoan hồng và có thể được trắng án.

    Cái ngu xuẩn của cả hai phe là chỉ tối mắt lo chia nhau quyền hành quyền lợi tức thời mà không nhìn thấy tương lai của cả ĐCSVN rất là ảm đạm, hoàn toàn lệ thuộc vào ngoại bang để sống những giờ phút cuối cùng trước khi chết. Hai phái trong Đảng chả khác chi một cặp vợ chồng già sinh được đứa con nào giết đứa con ấy vì sợ lớn lên nó sẽ tiếm quyền mình. Những người như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ... là những đứa con đẻ của chế độ, được sinh ra khi chế độ còn chút sinh khí. Đem giết đi là tự huỷ diệt tương lai của mình và gia tài của cả nước Việt Nam sẽ rơi vào tay Tàu và Mỹ”.

    Ông Huy Đức thì bầy mưu cho Đảng: “Nếu cứ để ông Cù Huy Hà Vũ nghênh ngang bên ngoài, có lẽ ông khó lòng tập hợp được sự quan tâm của quần chúng tới mức dấy lên sự sợ hãi cho chính quyền. Nếu để ông Cù Huy Hà Vũ tự do ngôn luận, có lẽ ông khó lòng thu hút được sự chú ý của giới bloggers, báo chí và khó lòng trở thành một nhân vật được đề cập trong một bài feature của tờ New York Times. Nếu để ông Cù Huy Hà Vũ tự do kiện tụng có lẽ người dân sẽ thấy Chính quyền tự tin và mạnh mẽ. Và có lẽ, nếu thả ngay ông Cù Huy Hà Vũ sau cái hôm ở khách sạn, hình ảnh một người đàn ông 50 bụng phệ sẽ được nhớ lâu hơn, và khó có thể bị thay thế bởi hình ảnh một tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ, complê, cavat, trán rộng, đầu ngửng cao, ngạo nghễ đi giữa hai hàng cảnh sát”.

    Sao không thể là vương đạo. Sao không quân tử hơn, sao không vượt khỏi sự khôn vặt để đạt tới sự khôn ngoan tầm vóc hơn mà cứ mãi đổ thêm dầu vào lửa!

    Mong rằng phiên phúc thẩm CHHV sẽ sửa chữa những sai lầm quá chừng tệ hại của phiên sơ thẩm một cách tích cực nhất, có thể nhất.

    Hà Nội ngày 20 tháng 4 năm 2011
    Nguyễn Thanh Giang
    Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay
    Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội
    Mobi: 0984 724 165

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Bạn psonkhanh,

    Lịch sử đôi khi cần phải xét lại nếu có những dữ kiện mới hoặc nhìn với một quan điểm mới cho khách quan hơn.

    Cái tôi muốn nhấn mạnh đó là quan điểm của mỗi cá nhân và quyền phát biểu.
    Nhận định của tôi về một sự kiện lịch sử, văn hóa, khoa học, ... có thể sai, có thể đúng, có thể chưa kiểm định được. Nhiều người có thể cho tôi là sai nhưng không phải vì tôi phát biểu quan điểm mà lại có tội, bắt bỏ tù

    Các chế độ cộng sản vẫn luôn lên án chủ nghĩa xét lại !

    psonkhanh viết:
    Nguyễn Thanh Giang: Nhận định, đánh giá một sự kiện lịch sử là quyền của mỗi người chứ sao có thể quy tội “xuyên tạc cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam chống đế quốc Mỹ xâm lược” được.

    Đích thực là một cuộc chiến của người Việt Nam chống ngoại xâm, danh từ “giải phóng” không thích hợp vì Việt Nam đã là một quốc gia độc lập từ ngày 2/9/1945, không còn ở trong hoàn cảnh bị đô hộ, cho nên không cần phải giải phóng.

    Ngày nay, những sự thật về cuộc chiến tranh Việt Nam đã rõ, từ những tác phẩm nghiên cứu hậu chiến của các chuyên gia có uy tín trong lãnh vực học thuật cho đến những hồ sơ đã được giải mật của chính phủ Mỹ v…v….Trước những tài liệu nghiên cứu nghiêm chỉnh của các trí thức phương Tây mà không có lý do gì để chúng ta cho rằng họ chống Mỹ hay thân Cộng, chúng ta phải có can đảm nhìn lại lịch sử như nó là như vậy, chúng ta không có quyền vì cảm tính, hay vì thù hận mà xuyên tạc lịch sử. Hơn nữa, sự thù hận một chiều vì thiếu ý thức chính trị và lịch sử này đã đưa đến sự chia rẽ, phân hóa trầm trọng trong cộng đồng Việt, và nhiều khi phản tác dụng.

    Sống trong một nước tự do dân chủ như nước Mỹ mà chúng ta không thể chấp nhận bất cứ một quan điểm nào khác với quan điểm của chúng ta, do đó bạn trở thành thù, đồng chí hướng trở thành đối nghịch chí hướng, cho nên một số người đã có những hành động côn đồ áp bức, phi tự do, phi nhân quyền, làm xấu hổ lây đến cả cộng đồng v…v… Vấn đề chính là chúng ta luôn luôn bám chặt vào quan điểm, định kiến của mình và cho đó là phải, là đúng nhưng không biết rằng nhiều khi quan điểm, định kiến của mình không có căn bản vững chắc, phần lớn chỉ là cảm tính cá nhân. Đông, Tây có nhiều tư tưởng giống nhau. Khi xưa cụ Khổng đã từng nói: “Quân tử hòa nhi bất đồng”, người quân tử tuy bất đồng ý kiến nhưng vẫn hòa thuận với nhau. Và Voltaire đã từng nói: I do not agree with what you have to say, but I'll defend to the death your right to say it. Hiển nhiên những câu thời danh trên chỉ có thể áp dụng cho lớp người có trình độ văn hóa tương đương, chứ không thể áp dụng giữa quân tử và tiểu nhân, hay giữa những người có trình độ văn hóa khác biệt.

    Nhưng nếu chỉ vì những trở ngại ngoài mặt này mà chúng ta, những con người trí thức, cứ tiếp tục xuyên tạc lịch sử, bịt mắt bịt tai người dân, thì chúng ta quả là mang tội với dân tộc vì như vậy là chúng ta đã chặn bước tiến của dân tộc.

    Nguyễn Thanh Giang: Nhận định, đánh giá một sự kiện lịch sử là quyền của mỗi người chứ sao có thể quy tội “xuyên tạc cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam chống đế quốc Mỹ xâm lược” được.

    Đích thực là một cuộc chiến của người Việt Nam chống ngoại xâm, danh từ “giải phóng” không thích hợp vì Việt Nam đã là một quốc gia độc lập từ ngày 2/9/1945, không còn ở trong hoàn cảnh bị đô hộ, cho nên không cần phải giải phóng.

    Ngày nay, những sự thật về cuộc chiến tranh Việt Nam đã rõ, từ những tác phẩm nghiên cứu hậu chiến của các chuyên gia có uy tín trong lãnh vực học thuật cho đến những hồ sơ đã được giải mật của chính phủ Mỹ v…v….Trước những tài liệu nghiên cứu nghiêm chỉnh của các trí thức phương Tây mà không có lý do gì để chúng ta cho rằng họ chống Mỹ hay thân Cộng, chúng ta phải có can đảm nhìn lại lịch sử như nó là như vậy, chúng ta không có quyền vì cảm tính, hay vì thù hận mà xuyên tạc lịch sử. Hơn nữa, sự thù hận một chiều vì thiếu ý thức chính trị và lịch sử này đã đưa đến sự chia rẽ, phân hóa trầm trọng trong cộng đồng Việt, và nhiều khi phản tác dụng.

    Sống trong một nước tự do dân chủ như nước Mỹ mà chúng ta không thể chấp nhận bất cứ một quan điểm nào khác với quan điểm của chúng ta, do đó bạn trở thành thù, đồng chí hướng trở thành đối nghịch chí hướng, cho nên một số người đã có những hành động côn đồ áp bức, phi tự do, phi nhân quyền, làm xấu hổ lây đến cả cộng đồng v…v… Vấn đề chính là chúng ta luôn luôn bám chặt vào quan điểm, định kiến của mình và cho đó là phải, là đúng nhưng không biết rằng nhiều khi quan điểm, định kiến của mình không có căn bản vững chắc, phần lớn chỉ là cảm tính cá nhân. Đông, Tây có nhiều tư tưởng giống nhau. Khi xưa cụ Khổng đã từng nói: “Quân tử hòa nhi bất đồng”, người quân tử tuy bất đồng ý kiến nhưng vẫn hòa thuận với nhau. Và Voltaire đã từng nói: I do not agree with what you have to say, but I'll defend to the death your right to say it. Hiển nhiên những câu thời danh trên chỉ có thể áp dụng cho lớp người có trình độ văn hóa tương đương, chứ không thể áp dụng giữa quân tử và tiểu nhân, hay giữa những người có trình độ văn hóa khác biệt.

    Nhưng nếu chỉ vì những trở ngại ngoài mặt này mà chúng ta, những con người trí thức, cứ tiếp tục xuyên tạc lịch sử, bịt mắt bịt tai người dân, thì chúng ta quả là mang tội với dân tộc vì như vậy là chúng ta đã chặn bước tiến của dân tộc.

    Đính chính: Thay chữ Nurumberg bằng chữ Nuremberg (trong nội dung phản hồi vừa mới gửi cách đây mấy phút).

    NTG cho rằng: "Cuộc chiến tranh Nam Bắc Việt Nam là vô nghĩa". Một số học giả cho rằng: Nếu xem xét trên quan điểm nhân văn thì không chỉ là vô nghĩa mà còn là tội ác. Điều đó phải được mổ xẻ, phân tích thật sâu sắc và quy trách nhiệm cho cá nhân những vị lãnh đạo nào đã đã góp phần (chủ yếu, nhiều hay ít) gây ra tội ác đó, rút ra những bài học lịch sử gì cho hậu thế.
    Hermann Goering, nhân vật số 2 sau Hitler, nói tại tòa án quốc té Nurumberg: "Tất nhiên, người bình thường không muốn có chiến tranh, nhưng xét cho cùng, những nhà lãnh đạo quốc gia mới là người quyết định các chính sách, và họ dễ dàng lôi kéo nhân dân đi theo, cho dù đó là một nền dân chủ, một nền độc tài phát xít, hay một chế độ nghị viện, hay một chế độ độc tài cộng sản. Có quyền cất tiềng hay không, nhân dân vẫn sẽ luôn bị các nhà lãnh đạo lôi kéo. Điều này rất dễ".

    Càng đổ thêm dầu vào lửa, thì tức là chế độ CS càng dễ tan rã. Rõ ràng ĐCSVN không muốn vậy. Nhưng ông Giang thì đang muốn chế độ CS tan rã, cho nên bài viết của ông Giang mới đúng là "đổ thêm dầu vào lửa".

    Chia sẻ.

    Một bản tổng quan (Summery) tốt, hay. Có nhiều điều để chia sẻ; Nhưng trong thời điểm này thì ít lời và nhiều suy nghĩ có lẽ hay hơn.
    Tôi là người hoàn toàn tán thành, ủng hộ và cổ vũ trong khả năng của mình công cuộc xóa bỏ hận thù, đoàn kết Dân tộc và hướng đến tương lai; Nhưng chưa được thuyết phục qua câu khẳng định: “Cuộc chiến tranh Nam Bắc Việt nam là vô nghĩa”. Tôi không tin điều này tương thích với nhận định của Luật sư Cù Huy Hà Vũ trong quan điểm đoàn kết Dân tộc.
    Dù sao, tôi cảm ơn tác giả về bài viết và trân trọng các suy nghĩ của ông.

    Kính.

    Sức khỏe TS Hà Vũ 'có vấn đề'

    Gia đình ông Cù Huy Hà Vũ nói họ không đồng tình với bản án

    Bà Cù Thị Xuân Bích, em gái Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ nói gia đình bà lo ngại cho sức khỏe của ông Vũ, người có 'tiền sử bệnh tim'.

    Bà cũng nói cả ông Vũ và gia đình đều đã có đơn kháng án 'theo đúng pháp luật' theo sau phiên xử hôm 4/4 trong đó ông Vũ bị kết án bảy năm tù giam về tội tuyên truyền chống nhà nước.

    Nói chuyện với BBC hôm 21/4, hai ngày sau khi thời hạn kháng án 15 ngày kết thúc, bà Bích nói:

    "Chúng tôi chỉ mong muốn làm đúng theo pháp luật thì chúng tôi tin thôi.

    "Làm thì cứ làm theo quy trình thôi còn tin thì khó... khó mà biết được.

    "Nếu mà tin thì chắc chắn là anh Vũ còn đang ở nhà chứ không phải như thế.

    "Anh Vũ làm theo đúng [những gì] hiến pháp và pháp luật cho phép thế mà cái sự việc lại như các anh nhìn thấy...

    "Chúng tôi không dám tin nữa nhưng chúng tôi vẫn cứ phải làm theo pháp luật."

    'Bệnh tim bẩm sinh'

    Bà Bích nói gia đình bà không được phép tiếp xúc với ông Vũ và đang lo ngại cho sức khỏe của ông.

    Bà nói với Nguyễn Hùng của BBC: "Sau khi bị bắt ngày 5/11/2010 cho tới giờ phút này thì gia đình chưa được gặp anh ấy lần nào hết.

    "Chị Nguyễn Thị Dương Hà là vợ nhưng trên danh nghĩa là luật sư bảo vệ thì mới được gặp trong khoảng thời gian gần hai tháng sau đó chị ấy bị rút giấy phép luật sư bảo vệ cho anh ấy trong vụ ý.

    Bản thân anh ấy bị tim bẩm sinh. Chính vì thế cái môi trường cũng như cái sức ép về suy nghĩ của anh ấy là anh ấy luôn luôn bị đau tim.
    Bà Cù Thị Xuân Bích

    "Cho đến giờ phút này là bản thân chị Hà lâu rồi không được gặp và gia đình cũng chẳng ai được gặp.

    "Sau khi phiên tòa kết thúc thì gia đình cũng định làm đơn để vào gặp vì cũng lâu rồi không được vào và sức khỏe của anh Vũ không bình thường.

    "Bản thân anh ấy bị tim bẩm sinh. Chính vì thế cái môi trường cũng như cái sức ép về suy nghĩ của anh ấy là anh ấy luôn luôn bị đau tim.

    "Ngay cả trong khi diễn ra phiên tòa thì cũng nghe chị Dương Hà nói rằng hai lần anh ấy đề nghị đau tim quá xin dừng lại [tòa] cũng không cho phép anh ấy dừng để nghỉ.

    "Bây giờ gia đình rất lo về tình hình sức khỏe của anh ấy.

    "Người ta [chính quyền] nói rằng hiện tại không được [vào thăm] bởi vì vụ việc...'đặc biệt'.

    "Bản thân chị Nguyễn Thị Dương Hà đến xin bản án thôi mà cũng không cho.

    "Theo như luật là gia đình cũng có thể xin được."

    Phản ứng

    Bà Bích cũng nói với BBC gia đình bà được sự trợ giúp lớn về tinh thần từ những người ủng hộ Tiến sỹ Vũ.

    Gia đình ông Vũ nói họ nhận được sự ủng hộ của nhiều tầng lớp trong xã hội

    "Tôi nghe được phản hồi rất nhiều. Dư luận rất đồng tình với những việc làm của anh Vũ.

    "Gia đình thì được rất, rất, rất là nhiều, không thể nói hết được, rất là nhiều những người ủng hộ.

    "Ngoài những trí thức, các giáo sư rồi rất rất nhiều cả những đảng viên, rất rất nhiều những tầng lớp, kể cả nông dân, các tầng lớp trong giai tầng xã hội đều ủng hộ và gửi thư đến.

    "Những người Việt lao động ở các nước cũng gửi điện về, rồi [gia đình] thường xuyên nhận được sự ủng hộ bằng tấm lòng, bằng cách gửi hoa đến cho gia đình.

    "Đấy là một cái tình cảm để gia đình có thể vững tin được."

    Theo BBC