Nguyễn Trọng Bình - Giáo dục Việt Nam: nghịch lý cười ra nước mắt

  • Bởi Admin
    20/04/2011
    6 phản hồi

    Nguyễn Trọng Bình

    1. Nghịch lý ít người quan tâm

    Hàng năm, mỗi khi đến mùa tuyển sinh đại học lại thấy có không biết bao nhiêu là chương trình “tiếp sức” cho các em học sinh lớp 12 ở bậc phổ thông như:“Tư vấn tuyển sinh”, “Tiếp sức mùa thi”... Hay trước mỗi đợt sinh viên đại học tốt nghiệp ra trường lại có những chương trình như: “Tư vấn kỹ năng xin việc”, “Kỹ năng trả lời phỏng vấn”… diễn ra rất rầm rộ trên khắp cả nước. Ví như vừa qua báo Tuổi Trẻ đã kết hợp với các đơn vị tài trợ, các trường đại học tổ chức hàng loạt các chương trình “Tư vấn mùa thi” cho các em học sinh phổ thông lớp 12 trên khắp mọi miền đất nước như: Thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng, Cần Thơ, Hà Nội, Cà Mau… Trước hết, phải nói rằng chương trình tư vấn này của báo Tuổi Trẻ là rất rất đáng hoan nghênh vì đã góp phần cùng xã hội chung tay chăm lo cho thế hệ trẻ - đội ngũ kế thừa của đất nước. Tuy nhiên, điều tôi muốn nói ở đây là tại sao một tổ chức ngoài giáo dục như báo Tuổi Trẻ phải “xắn tay” vào để lo chuyện này trong khi lẽ ra trách nhiệm chính phải thuộc về ngành giáo dục với một hệ thống quản lý giáo dục rất đồ sộ (Bộ, Sở, Phòng, Viện, Trường học…) cùng mạng lưới giáo dục rất đa dạng và phong phú. Nói cách khác, ở đây có một câu hỏi đặt ra là suốt 12 năm ngồi trên ghế nhà trường phổ thông các em học sinh đã tiếp thu được những gì; mục tiêu và triết lý giáo dục của chúng ta như thế nào mà sao con em chúng ta – những người bạn trẻ đã bước sang tuổi 18 nhưng tư duy và nhận thức về xã hội, về cuộc sống nói chung gần như chỉ là con số không?

    Qua báo chí, chúng ta được biết trong quá trình tổ chức các cuộc tư vấn tuyển sinh nhiều thầy cô ở các trường đại học nhận được những câu hỏi và thắc mắc từ các em học sinh lớp 12 nhiều khi rất “ngô nghê” và “tội nghiệp” (đại loại như “Tại sao em học bài hoài không thuộc?; Bây giờ em rất hoang mang chưa biết chọn ngành nào, em phải làm sao?; Em muốn học ngành kiến trúc xây dựng vậy em thi khối nào?; Em muốn học để trở thành bác sĩ nhưng em sợ sức em không thi đậu vậy em phải làm gì…?); những câu hỏi “ngô nghê” ấy phản ánh năng lực tư duy và nhận thức độc lập về những vấn đề của cuộc sống của các em học sinh sắp rời mái trường phổ thông rất đáng để chúng ta (nhất là lãnh đạo ngành giáo dục nước nhà) phải suy nghĩ. Tại sao lại như vậy? Tại sao học đến lớp 12 rồi, đã sang tuổi 18 rồi mà các em không thể tự mình định hướng nghề nghiệp cho mình; lớp 12 rồi mà mỗi khi ra khỏi nhà là phải có cha mẹ theo kèm cập mới an tâm; lớp 12 rồi mà còn để cha mẹ lo lắng đủ thứ chuyện về học hành, thi cử của bản thân mình? Lớp 12 rồi mà khả năng nhận thức và tính độc lập trong việc chọn nghành, chọn nghề, chọn trường sao cho phù hợp với sở thích, năng lực học vấn của bản thân, năng lực tài chính của gia đình… còn rất mơ hồ?

    Đáng nói hơn, thậm chí sau khi tốt nghiệp đại học rồi, trở thành những “cậu cử, cô cử” rồi mà những kỹ năng giao tiếp và ứng xử với xã hội đôi khi chỉ là con số không, xã hội lại tiếp tục mở những cuộc “tiếp sức” về “kỹ năng trả lời phỏng vấn” và “kỹ năng xin việc làm”…?

    Trong khi đó, tuy không có một suy nghĩ, một nhận thức đúng đắn để có thể tự quyết những chuyện quan trọng của đời mình nhưng các bạn trẻ lại thừa những suy nghĩ “độc lập” trong nhiều vấn đề “linh ta linh tinh” khác. Không dám từ quê ra phố một mình để tham gia chương trình tư vấn tuyển sinh nhưng lại rất hăng hái trong việc lập những “băng nhóm” rồi “thanh toán” bạn mình chỉ vì những xích mích nhỏ trong trường học; không biết tìm hiểu và truy cập vào những trang web của các trường đại học để biết thông tin về ngành, nghề tuyển sinh và đào tạo nhưng lại rất sành sỏi trong việc tìm và truy cập vào những trang “web đen” thiếu lành mạnh; không biết chọn ngành, chọn nghề, chọn trường nào cho phù hợp với năng lực, sở trường và ước mơ của mình nhưng rất “cá tính” trong việc tung video clip “sex” lên mạng để chứng tỏ mình là “dân chơi” và “sành điệu”; không dám và cũng không biết tự giới thiệu về bản thân mình trước một hội đồng tuyển dụng khi đi xin việc nhưng lại rất “hăng hái” trong việc “yêu đương nhăng nhít” hay vùi đầu vào những thú vui thâu đêm suốt sáng với game online dẫn đến những hậu quả rất đau lòng mà xã hội đang phải lên tiếng…?

    Có thể nói, những điều vừa phân tích ở trên phản ánh rất rõ cái nghịch lý “cười ra nước mắt”, cười mà đau xót và xấu hỗ cho thực trạng buồn của giáo dục nước nhà hiện nay – một thực tế mà ít người quan tâm và dũng cảm “đối mặt”.

    2. Lỗi tại ai?

    Công bằng mà nói, các bạn trẻ (học sinh, sinh viên) - đội ngũ kế thừa của chúng ta hiện nay không phải tất cả đều thụ động, vẫn có không ít các bạn trẻ rất giỏi và rất năng động và sáng tạo trong học tập. Tuy nhiên, nhìn chung đại bộ phận các bạn trẻ thật sự vẫn chưa “trưởng thành”, chưa có nhiều những “đột phá” trong nhận thức và tư duy để có thể tự quyết định những vấn đề mang tính “bước ngoặt” của cuộc đời mình và rộng hơn nữa là những vấn đề của đất nước (dĩ nhiên ở mức độ các bạn trẻ có thể tham gia phát biểu chính kiến). Có nhiều nguyên nhân lý giải cho vấn đề này nhưng nghiêm túc nhìn nhận thì lỗi này phần nhiều hoàn toàn do cơ chế và môi trường giáo dục của ta hiện nay. Cụ thể hơn, sở dĩ giáo dục nước nhà đang tồn tại nghịch lý “cười ra nước mắt” như đã phân tích ở trên là do nền giáo dục mang nặng tính “giáo điều” chỉ chăm chăm hướng đến những “mục tiêu” nhất thời; là hệ quả của cách làm giáo dục theo kiểu “ăn xổi ở thì”; một nền giáo dục không có “triết lý” rõ ràng. Ví như ở cấp phổ thông thì mục tiêu giáo dục chỉ là “tỉ lệ đậu tốt nghiệp” sao cho “đẹp mắt” lãnh đạo và “nở mày nở mặt” với địa phương bạn; cấp đại học thì “xã hội hóa” bằng cách ồ ạt mở trường đào tạo và cấp bằng theo “nhu cầu xã hội” (mà xã hội thì vốn mang trong mình căn bệnh nan y là “trọng bằng cấp hơn trọng năng lực”). Và để đạt được những mục tiêu nhất thời ấy chỉ có cách duy nhất là bắt buộc và yêu cầu học sinh học “thuộc lòng” sách giáo khoa và sách “chuẩn kiến thức” nhằm đối phó với các kỳ thi. Hoặc không thì tìm “cách này cách nọ” để “đảm bảo tỉ lệ tốt nghiệp” và “nâng cao mặt bằng dân trí” cho đơn vị mình, địa phương mình. Nói tóm lại, chất lượng giáo dục gần như chỉ được đánh giá qua những bảng báo cáo thành tích về “tỉ lệ bình quân” trên… giấy. Điều này tất yếu dẫn đến hậu quả học sinh, sinh viên sau khi ra trường ngẫm kỹ lại phần nhiều chỉ là những “bản sao”, là “thế hệ F1” của giáo viên và sách giáo khoa; nhận thức và tư duy độc lập của học sinh, sinh viên gần như bị thủ tiêu; nền giáo dục từ đó lâm vào căn bệnh trầm kha có tên là “thành tích”;…

    Không dừng lại ở đó, có thể thấy nền giáo dục “giáo điều” và “ăn xổi ở thì” vốn thường chỉ xem trọng và hay chạy theo những cái gọi là “phong trào” mang tính bề nổi (nhằm đối phó) mà thiếu những cái nhìn mang tính chiến lược căn cơ và lâu dài. Mà giáo dục làm theo kiểu “phong trào” thì cùng lắm chỉ giải quyết được “phần ngọn” chứ thực chất bên trong thì vẫn “giậm chân tại chỗ” bởi cái căn nguyên, cái gốc rễ sâu xa không được xem xét tường tận, thấu đáu. Ví như, trong khi nhiệm vụ chính của giáo dục là phải rèn luyện, bồi dưỡng nhân cách và tri thức cho học sinh thì nay nhiệm vụ ấy phải đưa xuống hàng thứ yếu vì tất cả đang phải cùng nhau triển khai và thực hiện cái “phong trào”“nói không với tiêu cực và bệnh thành tích trong giáo dục” (và chỉ “nói” là chủ yếu chứ thực “làm” thì chẳng bao nhiêu).

    Hay như lẽ ra trong thời điểm hiện tại, nguyên nhân cốt lõi của thực trạng chất lượng giáo dục phổ thông thấp là do sự hạn chế về kiến thức, tri thức của đội ngũ giáo viên (là nguyên nhân mang tính “dây chuyền” và là cái vòng luẩn quẩn liên quan đến việc đào tạo giáo viên ở các trường đại học) và nội dung và chương trình dạy học (sách giáo khoa ở phổ thông, bài giảng và giáo trình ở đại học) thì không chịu thừa nhận lại đi phát động phong trào “đổi mới phương pháp dạy học” ở tất cả các cấp (suy cho cùng “phương pháp” chính là “cách tư duy” về đối tượng, một khi không có tri thức, không có “tư duy”, không “biết tư duy” thì làm sao có “phương pháp”, nếu có chăng vẫn chỉ là những “phương pháp” mang nặng sự “giáo điều”). Và khi tiến hành “đổi mới phương pháp” lẽ ra, trước hết phải xuất phát từ tình hình thực tế về điều kiện, môi trường dạy học hay sâu xa hơn là đặc trưng văn hóa xã hội của đất nước thì không chịu xem xét, nghiên cứu lại đi “bê nguyên xi” và áp dụng một cách máy móc những “phương pháp” của nước ngoài (vốn có tiền giả định là nền giáo dục đã phát triển ở trình độ cao). Cho nên hậu quả là năm nào cũng “đổi mới phương pháp”, năm nào cũng tổ chức “hội thảo”, tập huấn về “phương pháp mới”; đi đâu cũng nghe người ta bàn luận về “phương pháp”’; tiền bạc, thời gian và công sức đổ ra không biết là bao nhiêu nhưng thực tế thì chất lượng giáo dục thì vẫn cứ giậm chân tại chỗ…; các “chuyên gia phương pháp” thì trong lòng hoang mang còn giáo viên – những người được lệnh phải “đổi mới phương pháp” sau khi được tập huấn “phương pháp mới” lại e dè không dám áp dụng vào thực tế dạy học (sợ học sinh học theo “phương pháp mới” thi rớt tốt nghiệp, không đảm bảo chỉ tiêu tốt nghiệp đã đề ra)… Cứ như thế, cả một hệ thống giáo dục cứ mãi rơi vào cái vòng luẩn quẩn của sự giáo điều, hình thức và “ăn xổi ở thì” để rồi cuối cùng người học (học sinh, sinh viên…) là người lãnh đủ; xã hội lại phải mất thời gian, tiền bạc và công sức để “tiếp sức” cho các em.

    3. Thay lời kết

    Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh trong khi nói về thành phần và lực lượng sáng tác văn học nghệ thuật (đồng thời cũng là đội ngũ trí thức) nước nhà trước 1945, trong sách Giáo trình lịch sử văn học Việt Nam giai 1930-1945 có viết: “Nếu lấy năm 1930 làm mốc thì hầu hết những cây bút này tuổi đời chỉ từ 10 đến 20 (Nguyễn Tuân, Thạch Lam 20 tuổi; Thanh Tịnh 19 tuổi; Vũ Trọng Phụng, Hàn Mạc Tử, Nguyễn Huy Tưởng 18 tuổi; Hồ Dzếnh, Xuân Diệu, Vũ Hoàng Chương 14 tuổi, Nam Cao 13 tuổi; Huy Thông, Mộng Tuyết, Nguyên Hồng 12 tuổi; Huy Cận, Nguyễn Bính, Bùi Hiển 11 tuổi; Tố Hữu, Chế Lan Viên, Tô Hoài 10 tuổi… Lớn hơn có Khái Hưng 34 tuổi, Hoài Thanh 21 tuổi. Nhỏ hơn có Tế Hanh 9 tuổi)[1]

    Đọc thông tin này làm chúng ta không khỏi giật mình và kinh ngạc về khả năng tư duy và nhận thức về cuộc sống, xã hội của thế hệ trẻ nước nhà những năm trước 1945 nếu so với khả năng tư duy và nhận thức của thế hệ trẻ nước nhà hiện nay. Làm thế nào mà những người có tuổi đời còn rất trẻ lại có thể cầm bút sáng tác thơ văn, thậm chí là viết phê bình và tranh luận các vấn đề học thuật trên báo chí thời ấy một cách đầy tự tin và bản lĩnh như thế? Chắc chắn là do nhiều yếu tố nhưng có một yếu tố quan trọng hơn cả đó là do tư duy của nền giáo dục thời ấy (khoa học, dân chủ và cầu thị…) đã tác động và rèn luyện cho họ. Không biết những người trong bộ máy điều hành và quản lý giáo dục của chúng ta nghĩ gì nếu như biết rằng ngày nay các em học sinh lớp 12 và nhiều sinh viên đại học ra trường rồi nhưng viết không nổi một câu văn; không dám đứng lên trình bày quan điểm và suy nghĩ của mình trước lớp; cả xã hội năm nào cũng vậy đến mùa thi phải “đầu tắt mặt tối” “tiếp sức” cho các em… Trong khi đó cùng trang lứa với các em thì Chế Lan Viên ngày xưa đã cho xuất bản tập thơ Điêu tàn nổi tiếng, Hoài Thanh thì cho ra đời “Thi nhân Việt Nam” – công trình phê bình văn học xuất sắc của thế kỷ XX…?

    Thê thảm lắm rồi, phải dũng cảm “nhìn nhận” để cải cách thôi (nhưng không phải bằng các “phong trào” mang nặng tính “đối phó” rất hình thức như hiện nay)!

    Cần Thơ, 13/4/2011

    Nguyễn Trọng Bình

    _________________________

    [1] Nguyễn Đăng Mạnh - Giáo trình lịch sử văn học Việt Nam giai 1930-1945. Nhà xuất bản Đại học quốc gia Hà Nội, 2000

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Trong trường ĐH thì sinh viên được dạy rất nhiều môn vô bổ như Mac-Lenin, HCM gì gì ấy. Tất cả mọi người ai cũng biết mấy môn đó chỉ học chơi dạy chơi thôi. Giáo viên thì biết rằng mình chỉ đến lớp cho có chuyện để tới tháng lãnh lương. Họ cũng hiểu rằng bản thân họ không có năng lực nên không có cách nào kiếm tiền tốt hơn bằng cách đi dạy Mac-Lênin và HCM. Họ cũng hiểu rằng họ nói chẳng sinh viên nào nghe. Chỉ nói qua loa lấy lệ. Còn sinh viên thì chả ai học, ai đọc mấy tài liệu về Mac-Lênin về HCM cả. Cuối khóa có thể cùng nhau đóng tiền lại hối lộ cho thầy cô dạy môn Mac-Lenin hay HCM. Thế là qua mấy môn học đó. Quí vị nào cho tôi nói không đúng thì cứ đến các giảng đường mà xem

    Nhà xuất bản thì cứ xuất bản sách ra biết rằng chả ai đọc. Nhưng cứ xuất bản.

    Ra trường sinh viên đi xin việc không hề một công ty nào hỏi về kiến thức Mac-Lenin và HCM cả.

    Thế mấy môn này học và dạy để làm gì?

    Trích dẫn:
    Lách luật để con vào trường chọn

    Xã hội và giáo dục như thế này thì tham nhũng không thể đẩy lùi được

    Chẳng hiểu Lê Thanh Hải, Trương Tấn Sang, Lê Hồng Anh, ... cam kết và hứa cụ thể cái gì đối với cử tri ?

    Khi đi bầu, các bác cứ gạch xóa hết tên của các ủy viên bộ chính trị và trung ương đảng. Bọn này nắm quyền lãnh đạo tuyệt đối đã lâu mà có giải quyết được việc gì về tham nhũng và giáo dục đâu ?

    ==> Mạnh dạn gạch xóa tên những kẻ bất tài, hứa lèo, đó là những kẻ đang lãnh đạo

    http://www.tienphong.vn/Thoi-Su/537217/Chi-ca-nghin-USD-chay-dua-cho-con-vao-lop-1.html

    Chi cả nghìn USD chạy đua cho con vào lớp 1

    Tháng Bảy mới là thời điểm chính thức các trường đầu cấp nhận hồ sơ tuyển sinh, nhưng hiện nay tại Hà Nội cuộc chạy đua vào lớp 1 đã lên đến đỉnh điểm.
    Học sinh lớp 1 trong ngày khai giảng năm học mới
    Học sinh lớp 1 trong ngày khai giảng năm học mới. Ảnh: minh họa - Internet

    Dù không giấy mực hay tuyên bố chính thức "giá" vào trường điểm là bao nhiêu, nhưng các bậc phụ huynh đều hiểu muốn cho con vào trường mình mong muốn đều phải mở hầu bao. Một suất vào trường điểm lên đến cả vài nghìn USD.

    Nhà nhà "chạy đua"

    Một phụ huynh nhà ở Lê Trọng Tấn nhưng muốn xin cho con vào học ở một trường tiểu học ở quận Hai Bà Trưng với lý do gần cơ quan, tiện cho việc đưa đón con, nhất quyết phải xin cho con học bằng được ở đó dù phải tốn kém. Để con có một suất học, chị đã phải chi 1.200 USD.

    Hay muốn có một suất học ở một trường điểm tại quận Ba Đình, được đánh giá là có môi trường học tập thân thiện, quan hệ thầy trò được coi trọng, có phụ huynh cũng phải chi tới 3.000 USD.

    Với các trường "thường thường bậc trung," giá cũng phải từ 300 USD đến 800 USD, tùy theo "cơn sốt" của các phụ huynh.

    Một phụ huynh từng xin cho con trai vào lớp chọn ở trường K.T chia sẻ kinh nghiệm tuy trường chỉ thuộc loại "trung bình" nhưng chị cũng phải mất ngót 1.000 USD.

    Gần trường K.T, trường K.L được đánh giá là tốt nhất khu vực đó, muốn con được nhận vào trường cũng phải mất vài nghìn USD mà chưa chắc đã được, nếu không có người "mối lái."

    Lách luật để con vào trường chọn

    Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân quận Hà Đông Nguyễn Văn Trường cho biết nếu chia bình quân tổng số học sinh trong độ tuổi trên địa bàn cho các trường thì không có vấn đề gì, nhưng do mật độ phân bố dân cư không đều, thường tập trung ở những khu đô thị mới nên áp lực tuyển sinh đè nặng lên các trường công lập quanh khu vực.

    Bên cạnh đó, việc đăng ký tạm trú hiện nay rất đơn giản, vì vậy các trường thường phải áp dụng thêm các quy định để "lọc" đối tượng tuyển sinh, chẳng hạn chỉ tuyển những trường hợp đăng ký trước khi nhập học từ 1 năm đến 2 năm.

    Thực tế, có nhiều gia đình chỉ tìm cách đăng ký tạm trú cho con vào hộ khẩu của người thân, bạn bè chứ không sinh hoạt tại địa chỉ này nên người dân địa phương phản ứng rất mạnh khi con em họ không đủ chỗ học.

    Giải quyết thực trạng này, bà Cao Thị Bích Lan, Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân quận Hoàn Kiếm đề xuất lãnh đạo thành phố có yêu cầu cụ thể với công an các quận, huyện, thị xã, tăng cường quản lý các hộ dân khi thực hiện Luật Cư trú, nhất là vào mùa tuyển sinh.

    Quận Hoàn Kiếm đã có văn bản chỉ đạo riêng với công an quận để tránh tình trạng một hộ với diện tích nhà chưa đầy 30m2 mà nhập khẩu cho cả gần chục cháu để được nhập học ở các trường trên địa bàn.

    Còn Trưởng phòng Giáo dục-Đào tạo quận Đống Đa Nguyễn Duy Long cho biết khu tập thể Kim Liên cũ sau khi được xây mới đã khiến số trẻ lớp 1 ra lớp dự kiến lên tới 550 cháu, cao hơn gấp đôi so với năm ngoái. Điều này gây sức ép rất lớn lên hệ thống trường tiểu học quanh khu vực, đặc biệt là Trường Tiểu học Kim Liên.

    Còn ở khu Nam Thành Công - nơi có thêm 2 khu nhà ở và văn phòng cao gần ba chục tầng thì đã có tới 538 trẻ đến tuổi vào lớp 1.

    Mặc dù đã được cho phép tuyển sinh "du di" so với điều lệ là 50 học sinh/lớp, nhưng Trường Tiểu học Nam Thành Công cũng chỉ đủ điều kiện tiếp nhận tối đa 9 lớp. Như vậy là còn tới gần 100 cháu sẽ khó tìm lớp học.

    Về phương án tuyển sinh các lớp đầu cấp năm học 2011-2012, lãnh đạo Sở Giáo dục-Đào tạo Hà Nội khẳng định bảo đảm đủ chỗ cho học sinh, tuy nhiên vẫn khó tránh khỏi tình trạng áp lực cục bộ tại một số khu vực, đòi hỏi các quận, huyện, thị xã phải có kế hoạch tuyển sinh hợp lý.

    Việc giao quyền chủ động cho các đơn vị trong phân tuyến tuyển sinh là điều được lãnh đạo ngành nhấn mạnh để bảo đảm quyền lợi cho mọi đối tượng học sinh và tránh bức xúc trong dư luận.

    Phương Anh
    TTXVN/Vietnam+

    Chẳng lạ gì khi tuổi trẻ VN nhận quả đắng, khi một số trong lũ "chuột chạy cùng sào" ngày xưa đang chễm chệ trên đầu dân ta, cấu kết với một số không ít "nhỏ mà không học lớn làm quản lý" !... Thôi thì "con ai nấy dạy", tự cứu con cháu mình trước để hy vọng sẽ bớt nhục !

    visitor viết:
    NTB viết:
    Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh trong khi nói về thành phần và lực lượng sáng tác văn học nghệ thuật (đồng thời cũng là đội ngũ trí thức) nước nhà trước 1945, trong sách Giáo trình lịch sử văn học Việt Nam giai 1930-1945 có viết: “Nếu lấy năm 1930 làm mốc thì hầu hết những cây bút này tuổi đời chỉ từ 10 đến 20 (Nguyễn Tuân, Thạch Lam 20 tuổi; Thanh Tịnh 19 tuổi; Vũ Trọng Phụng, Hàn Mạc Tử, Nguyễn Huy Tưởng 18 tuổi; Hồ Dzếnh, Xuân Diệu, Vũ Hoàng Chương 14 tuổi, Nam Cao 13 tuổi; Huy Thông, Mộng Tuyết, Nguyên Hồng 12 tuổi; Huy Cận, Nguyễn Bính, Bùi Hiển 11 tuổi; Tố Hữu, Chế Lan Viên, Tô Hoài 10 tuổi… Lớn hơn có Khái Hưng 34 tuổi, Hoài Thanh 21 tuổi. Nhỏ hơn có Tế Hanh 9 tuổi)[1]

    Đọc thông tin này làm chúng ta không khỏi giật mình và kinh ngạc về khả năng tư duy và nhận thức về cuộc sống, xã hội của thế hệ trẻ nước nhà những năm trước 1945 nếu so với khả năng tư duy và nhận thức của thế hệ trẻ nước nhà hiện nay.

    Cái này thì các DHL sai rồi. Hãy nhìn các SV Hàn Quốc sang học ỏ ta, họ đâu có trách nhiệm gì với nước ta nhưng họ vẫn tham gia vào các việc thiện nguyện đơn giản như đi thu nhặt rác, .... Tôi nghĩ chính vì các học sinh sinh viên ở ta phần lớn hoặc chỉ biết vùi đầu vào học như con vẹt hoặc chỉ chú tâm vào tiêu khiển như chơi game, hội hè đàn đúm mới tạo ra thế hệ HS SV như hiện nay không có khả tư duy và nhận thức cuộc sống xã hôi như các thế hệ thanh niên tiền bối như được nhắc đến trong bài báo. Ở nước ngoài các HSSV được khuyến khích tham gia làm việc thiện nguyện từ bé, có cơ hội tiếp súc với nhiều tâng lớp XH nên họ rất hiểu biết, có kĩ năng sống tốt, rất mạnh dạn nên nhiều người trở thành nhà lãnh đạo ngay từ khi còn rất trẻ. Báo chí ta vừa rồi có đăng ông Philips Roesler, một người gốc Việt mồ côi trở thành nhà chính trị có tài, một bộ trưởng và là lãnh tụ một đảng khi mới hơn 30 tuổi.

    Một nền giáo dục mang nặng 'bệnh thành tích' hay nói thẳng ra là đầy sự dối trá, không khuyến khích sự sáng tạo, chỉ khuyến khích thày đọc trò chép, thiếu sự khuyến khích HSSV tham gia vào các hoạt động XH như ở nước ta mới tạo ra nghịch lí cười ra nước mắt như được nêu trong bài báo.

    Bác Visitor có nhận xét rất chính xác.

    Nguyễn Jung.

    NTB viết:
    Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh trong khi nói về thành phần và lực lượng sáng tác văn học nghệ thuật (đồng thời cũng là đội ngũ trí thức) nước nhà trước 1945, trong sách Giáo trình lịch sử văn học Việt Nam giai 1930-1945 có viết: “Nếu lấy năm 1930 làm mốc thì hầu hết những cây bút này tuổi đời chỉ từ 10 đến 20 (Nguyễn Tuân, Thạch Lam 20 tuổi; Thanh Tịnh 19 tuổi; Vũ Trọng Phụng, Hàn Mạc Tử, Nguyễn Huy Tưởng 18 tuổi; Hồ Dzếnh, Xuân Diệu, Vũ Hoàng Chương 14 tuổi, Nam Cao 13 tuổi; Huy Thông, Mộng Tuyết, Nguyên Hồng 12 tuổi; Huy Cận, Nguyễn Bính, Bùi Hiển 11 tuổi; Tố Hữu, Chế Lan Viên, Tô Hoài 10 tuổi… Lớn hơn có Khái Hưng 34 tuổi, Hoài Thanh 21 tuổi. Nhỏ hơn có Tế Hanh 9 tuổi)[1]

    Đọc thông tin này làm chúng ta không khỏi giật mình và kinh ngạc về khả năng tư duy và nhận thức về cuộc sống, xã hội của thế hệ trẻ nước nhà những năm trước 1945 nếu so với khả năng tư duy và nhận thức của thế hệ trẻ nước nhà hiện nay.

    Cái này thì các DHL sai rồi. Hãy nhìn các SV Hàn Quốc sang học ỏ ta, họ đâu có trách nhiệm gì với nước ta nhưng họ vẫn tham gia vào các việc thiện nguyện đơn giản như đi thu nhặt rác, .... Tôi nghĩ chính vì các học sinh sinh viên ở ta phần lớn hoặc chỉ biết vùi đầu vào học như con vẹt hoặc chỉ chú tâm vào tiêu khiển như chơi game, hội hè đàn đúm mới tạo ra thế hệ HS SV như hiện nay không có khả tư duy và nhận thức cuộc sống xã hôi như các thế hệ thanh niên tiền bối như được nhắc đến trong bài báo. Ở nước ngoài các HSSV được khuyến khích tham gia làm việc thiện nguyện từ bé, có cơ hội tiếp súc với nhiều tâng lớp XH nên họ rất hiểu biết, có kĩ năng sống tốt, rất mạnh dạn nên nhiều người trở thành nhà lãnh đạo ngay từ khi còn rất trẻ. Báo chí ta vừa rồi có đăng ông Philips Roesler, một người gốc Việt mồ côi trở thành nhà chính trị có tài, một bộ trưởng và là lãnh tụ một đảng khi mới hơn 30 tuổi.

    Một nền giáo dục mang nặng 'bệnh thành tích' hay nói thẳng ra là đầy sự dối trá, không khuyến khích sự sáng tạo, chỉ khuyến khích thày đọc trò chép, thiếu sự khuyến khích HSSV tham gia vào các hoạt động XH như ở nước ta mới tạo ra nghịch lí cười ra nước mắt như được nêu trong bài báo.

    Bác Nguyến Trọng Bình nêu ra một vấn đề rất đúng, vì nó "đau" cho nước ta dân ta, và nó là vấn đề rất lớn của ta suốt mấy chục năm nay.

    Nó lớn vì nghịch lý đó, mà tôi gọi là "Bắt trẻ con xỏ nhầm giầy" không chỉ có trong ngành giáo dục. Ta dễ dàng thấy trong các ngành khác như:

    Hai năm nay cứ đên mùa hè là cô con gái và cháu gái tôi vốn đang là sinh viên lại cuống lên xin tiền bố mẹ để tham gia các "chiến dịch Xanh" của chúng. Chúng được mặc áo xanh sinh viên rồi đưa về nông thôn ngoại ô cả tuần tham gia "xóa đói giảm nghèo" hỗ trợ cán bộ các bộ máy chính quyền vùng xâu vùng xa, hay ra đứng các góc đường thổi còi phất cờ điều khiển giao thông thay các chú cảnh sát giao thông!...

    Tôi cũng nói như bác N.T.Bình, rằng đó là việc tốt, nhưng đó là việc của chính quyền địa phuơng, của công an cảnh sát giao thông... họ ăn luơng và có ngân sách nhà nước để làm những việc đó! Nay họ làm không tốt lẽ ra phải kỷ luật thì nhà nước lại bắt sinh viên học sinh "hỗ trợ"! Thật vô lý hết sức! Thế mà các báo dài (trên 700 cái thì phải) cứ đồng thanh tung hô việc đó làm các em các cháu tưởng là tốt thật.

    Tôi nói với chúng: "Việc của con, của cháu là sinh viên thì phải học cho tốt, hè thì phải nghỉ ngơi và học hè cho tốt phù hợ vị trí và lứa tuổi của mình, chứ không phải là giúp những người lớn đã làm việc không tốt." Và tôi cấm con, cháu mình tham gia "mùa hè xanh đỏ" luôn! Chẳng xanh đỏ gì hết!

    Các mùa hè xanh đỏ quá lố như thế làm bọ trẻ tưởng chúng đã lớn rồi, như hồi bé chúng thích thú đi giầy người lớn vậy cần phải dẹp bỏ. Về bản chất hiện tượng, chẳng khác nào ngày xưa Mao dùng hồng vệ binh làm cách mạng văn hóa cả! Ở đây, nhà nước (chắc đảng chỉ đạo) dùng sinh viên làm việc của chính quyền thối nát không làm được!