Hoàng Hữu Phước - [6 lý do Việt Nam không cần] Đa Đảng

  • Bởi Admin
    19/04/2011
    31 phản hồi

    Hoàng Hữu Phước, MIB

    2011.JPG
    Ông Hoàng Hữu Phước

    Câu nói hay nhất đầu năm 2011 cũng là câu đầy dõng dạc, dứt khoát, và khí thế – rất hiếm khi được nghe thấy ở Việt Nam trong suốt vài thập kỷ qua – chính là câu trả lời “Việt Nam Không Cần Đa Đảng” của một lãnh đạo Đảng khi được phóng viên nước ngoài phỏng vấn nhân Đại Hội Đảng Lần Thứ XI vừa qua. Cái thần uy của vị lãnh đạo Đảng là ở chỗ không cần nói nhiều, không cần giải thích dài dòng, vì sự phân bua nhỏ nhẹ dịu dàng không bao giờ là chiến thuật thượng đẳng hay phong thái đường bệ luôn phải có của người chiến thắng. Thế nhưng, vấn đề đa đảng sẽ cứ mãi được phóng viên nước ngoài lập đi lập lại trong những ngày tháng năm sắp đến, cũng như sẽ mãi được các nhóm chống Cộng khai thác để công kích Việt Nam, còn những người Việt ít làm việc trí óc thường dễ bị phân vân trước các khích bác. Nhân một số học trò và bạn hữu ở nước ngoài, những người hay chuyển đến tôi nhiều bài viết chống cộng ở hải ngoại do thích nghe tôi phản pháo [1] mà họ cho là dễ hiểu dễ nhớ khó cãi khó chống, hỏi tôi dịp Tết này vì sao Việt Nam vẫn còn “độc đảng độc tài” khi sự kiện Đại Hội Đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn còn nóng hổi và vì cũng để những bạn trẻ Việt Nam hiểu biết thấu đáo hơn và hết phân vân trước các luận điệu chống đối của nước ngoài, tôi thấy cũng nên mạn phép dùng kiểu giải thích “cực kỳ bình dân” cho vấn đề “cực kỳ hàn lâm” trên.

    Việt Nam không cần đa đảng vì sáu lý do rất đơn giản mà tất cả những người Việt Nam có sở hữu trí tuệ uyên bác và trong tình trạng sức khỏe tâm thần ổn định tốt đều đã hiểu và biết rất rõ như sau:

    1) L‎ý do thứ nhất: Lẽ Công Bằng

    Tại các nước Âu Mỹ dù có hay không có kinh qua các cuộc chiến tranh nội bộ, xâm lược hay bị xâm lược, khu vực hay toàn cầu, thì mọi tầng lớp nhân dân thuộc mọi phe nhóm hay đảng phái đều có đóng góp công của vào việc xây dựng đất nước, đóng góp xương máu trong tiến hành xâm chiếm nước khác làm giàu cho nước mình, hay đóng góp máu xương chống giặc xâm chiếm nước mình để giữ yên bờ cõi; thế nên ở xứ của họ đương nhiên là các phe nhóm chính trị, các đảng phái chính trị, và các tầng lớp nhân dân có quyền lợi như nhau trong sinh hoạt phe nhóm, đảng phái, mà họ gọi hoa mỹ là “đa đảng” như một nền tảng của “tự do ngôn luận” và “tự do lập đảng”. Tất nhiên, “đa đảng” là để che dấu một sự thật là tất cả các đảng đều chỉ khác nhau ở cái tên còn giống y nhau ở hai điểm (a) phục vụ lợi ích các nhà tài phiệt chủ nhân của đảng cầm quyền và (b) phục vụ lợi ích các nhà tài phiệt chủ nhân của các đảng khác đang nắm quyền ở Thượng Viện và Hạ Viện – nghĩa là nếu giả dụ hoang đường rằng ngay cả khi đảng “Cộng Sản Mỹ” có người “đắc cử” làm Tổng Thống Hoa Kỳ thì người ấy vẫn phải răm rắp thực hiện đầy đủ các cam kết của và tiếp tục các đường lối đối ngoại và thậm chí các cuộc chiến tranh gây ra bởi vị tổng thống tiền nhiệm. Tương tự, đa đảng ở Anh Quốc có nghĩa là bất kỳ đảng nào lãnh đạo chính phủ cũng đều phải tuyệt đối ủng hộ Mỹ, chung vai sát cánh với Mỹ tiến hành chiến tranh tại bất kỳ khu vực nào Mỹ muốn. Thêm vào đó, “đa đảng” tại các quốc gia theo thể chế quân chủ lập hiến chính là trò bát nháo buồn cười khi vẫn tồn tại miên viễn đặc quyền bất khả xâm phạm của các “vua”, các “nữ hoàng”, tức “đảng cấp trên” hay “đảng thượng cấp”, còn các đảng ở quốc hội và “nội các” là… “đảng hạ cấp” mà họ tự an ủi bằng danh xưng hoa mỹ “đa đảng của tự do dân chủ”.

    Việt Nam hoàn toàn khác: tất cả các phe nhóm và đảng phái chính trị đều hoặc làm tay sai cho Pháp hay Nhật hay Hoa hay Mỹ, hoặc tự bươn chải chỉ biết dùng nước mắt bạc nhược cố tìm “đường cứu nước” (như Phan Bội Châu khóc lóc với Lương Khải Siêu [2] khi nhờ Lương Khải Siêu giới thiệu với Nhật xin giúp kéo quân sang Việt Nam đánh Pháp, mà không biết mình rất có thể đã “cõng rắn cắn gà nhà”, “rước voi về dày mả tổ”, mở đường cho sự quan tâm của Quân Phiệt Nhật tàn bạo đánh chiếm và giết chết nhiều triệu người Việt Nam sau này, và phải nhờ Lương Khải Siêu ban phát cho lời khuyên can mới hiểu ra sự nguy hiểm của lời yêu cầu Nhật đem quân đến Việt Nam giúp đánh Pháp), và tất cả đều chống Cộng. Chỉ có Đảng Cộng Sản Việt Nam đánh thắng tất cả, tạo dựng nên đất nước Việt Nam thống nhất, nên việc “đòi quyền lợi” hay “đòi quyền tham chính” của tất cả các cá nhân, tất cả các phe nhóm chính trị bên ngoài Đảng Cộng Sản Việt Nam là điều không tưởng, vô duyên, khôi hài và bất công, nếu không muốn nói là hành vi bất lương của kẻ cướp muốn thụ hưởng quyền lực chính trị trong khi đã không có bất kỳ công sức đóng góp nào cho Đảng Cộng Sản Việt Nam, ngoài sự chống phá ngay từ bản chất.

    Người Việt Nam yêu sự công bằng nên không ai chấp nhận đa đảng. Bất kỳ ai nói nhặng lên về đa đảng đích thị là phường gian manh muốn ngồi mát ăn bát vàng, hoặc phường Việt gian tay sai Hoa-Mỹ, và do đó không thuộc cộng đồng người dân Việt chân chính.

    2) Lý do thứ nhì: Yêu Cầu Cao Và Chuyên Nghiệp Của Trị Nước

    Đảng Cộng Sản Việt Nam đã lãnh đạo thành công về chính trị.

    Đảng Cộng Sản Việt Nam đã lãnh đạo thành công về quân sự.

    Đảng Cộng Sản Việt Nam đã lãnh đạo thành công về ngoại giao.

    Đảng Cộng Sản Việt Nam đã lãnh đạo thành công về kinh tế.

    Đảng Cộng Sản Việt Nam đã lãnh đạo thành công về tạo uy danh lớn, uy tín cao, uy thế mạnh trên trường quốc tế.

    Do đó, Đảng Cộng Sản Việt Nam đã bảo vệ đất nước thành công, đã xây dựng đất nước thành công, và tất cả những điều này có nghĩa rằng Đảng Cộng Sản Việt Nam có kinh nghiệm thực tế về trị quốc.

    Nhân dân Việt Nam không bao giờ cho phép Đảng Cộng Sản Việt Nam đặt sinh hoạt chính trị sống còn của đất nước Việt Nam vào tay những kẻ vô danh tiểu tốt chỉ có hai thứ lận lưng là (a) tấm bằng thạc sĩ hay tiến sĩ của đại học Mỹ và (b) tiền tài trợ của Mỹ và những nước tương cận mưu toan xóa sổ Đảng Cộng Sản Việt Nam để ăn cướp thành quả cách mạng mà chỉ riêng Đảng Cộng Sản Việt Nam tạo dựng nên.

    3) L‎ý do thứ ba: Kinh Nghiệm Thực Tế Và Sâu Sắc Của Người Việt Đối Với Những Kẻ Đặt Vấn Đề Đa Đảng

    Tất cả những kẻ đặt vấn đề đa đảng đều nhận tiền của các thế lực chống cộng, từ đó dễ dàng suy ra rằng đòi hỏi đa đảng chỉ nhằm một mục đích duy nhất là tiêu diệt cộng sản để chỉ còn một đảng duy nhất của riêng chúng, chứ không phải để cùng Đảng Cộng Sản hữu hảo sinh hoạt chính trị “tự do” như ở các nước khác. Đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ không xứng đáng lãnh đạo đất nước Việt Nam nếu để bản thân Đảng bị tiêu diệt vì luận điệu đa đảng ngây ngô trẻ nít ấy.

    Điều nói thêm tuy không cần thiết do đã là sự thật quá rõ ràng là tất cả những người đã và đang kêu gào đòi đa đảng đều là phường bất tài vô dụng, vô danh tiểu tốt, vô hạnh, và vô lại. Không một ai trong nhóm người đòi đa đảng có thể cho ra một cái tên cụ thể nào của một con người cụ thể nào trong toàn thế giới chống cộng có uy danh hiển hách cùng kỳ tích trong và kinh nghiệm về trị quốc để có thể “tham chính” tại Việt Nam.

    4) Lý do thứ tư: Kinh Nghiệm Thực Tế Và Sâu Sắc Của Người Việt Đối Với Đa Đảng

    Người dân Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã có kinh nghiệm rằng Đảng Cộng Sản ở Miền Bắc đã lãnh đạo cách mạng thành công, chiến thắng xâm lược, xây dựng đất nước, và thống nhất đất nước trong vẻ vang.

    Người dân Việt Nam Cộng Hòa đã có kinh nghiệm rằng Miền Nam đã chưa hề có chế độ đa đảng mà chỉ có vài phe nhóm linh tinh hay nói đúng hơn là chế độ đa đảng với chữ “đảng” là “băng đảng”. Sau nhiều năm làm tổng thống, Nguyễn Văn Thiệu cho rằng nhất thiết phải có một đảng chính trị để hòng có được uy danh một tổ chức có cương lĩnh hẳn hoi hầu sánh được với Đảng Cộng Sản Việt Nam nên đã khẩn cấp tổ chức nên cái gọi là Đảng Dân Chủ, với cờ vàng sao đỏ (đối chọi với cờ đỏ sao vàng) do Nguyễn Văn Thiệu làm đảng trưởng (đối chọi với chủ tịch đảng Hồ Chí Minh) trong lễ ra mắt ồn ào rợp cờ xí năm 1973 tại tòa nhà sát bên nơi nay là trụ sở Ủy Ban Nhân Dân Quận Bình Thạnh. Kỳ dư chỉ là những “liên danh tranh cử” của các tên tài phiệt, nhân sĩ “xôi thịt”, trí thức nửa vời, tu sĩ hổ mang, tay sai Mỹ, bất tài về kinh tế, bất lực về quân sự, dẫn đến sự thất bại nhục nhã khi các tổng thống nối đuôi nhau khóc lóc trên đài truyền hình quốc gia, run rẩy giàn giụa nước mắt thề tử thủ trước khi ôm vàng trốn chạy, còn quân đội vứt bỏ cả quân trang quân dụng và quân phục tháo chạy tán loạn.

    Người dân Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam biết rất rõ rằng “tự do đa đảng” kiểu Mỹ áp dụng ở Đông Nam Á hoàn toàn là “độc-đảng-có-sự-ủng-hộ-của-Mỹ” như vết xe đổ của Philippines, Indonesia, v.v.; đồng thời, “tự do dân chủ” dưới sự bảo trợ của Mỹ luôn đồng nghĩa với độc tài gia đình trị tàn bạo và phản dân chủ như phiên bản các “đồng minh” khủng khiếp của Mỹ mà cụ thể là các tên tổng thống “độc đảng độc tài” như Ferdinand Marcos (Philippines), Suharto (Indonesia), Park Chung-hee (Hàn Quốc), Ngô Đình Diệm (Việt Nam Cộng Hòa), Nguyễn Văn Thiệu (Việt Nam Cộng Hòa), v.v., mà hiện nay là Husni Mubarak (Ai Cập) đã cai trị cùng kiểu và bị lật đổ cùng với sự dấy lên của phong trào chống Mỹ và/hoặc chủ nghĩa cực đoan gây bất ổn triền miên trên toàn thế giới.

    Do đó, người dân Việt Nam chân chính, biết tự trọng, có tính hào hùng dân tộc, và hiểu biết sâu sắc về chính trị sẽ không bao giờ đặt vấn đề về đa đảng hay có nhu cầu đối với đa đảng.

    Người Việt chân chính và có học thức đều biết rằng Hoa Kỳ và Việt Nam đều độc đảng, với điểm khác nhau duy nhất là đảng ở Việt Nam ở dạng sinh học nhất thể, còn đảng ở Hoa Kỳ là dạng sinh năm sinh ba sinh mười giống nhau như đúc do tự phân thân kiểu vi trùng để hoạt động giống y nhau bằng những cơ thể khác nhau, phục vụ cho mục đích không khác nhau.

    Người Việt chân chính và có học thức đều biết rằng Hoa Kỳ và phe người Việt chống cộng hiểu rất rõ là họ đang sử dụng chiêu bài công kích cộng sản độc đảng chỉ với mong muốn tiêu diệt cộng sản, hình thành một xã hội độc-đảng-không-cộng-sản mà thôi, như những cuộc tiêu diệt cộng sản và chụp mũ cộng sản lên đầu phe đối lập đã luôn xảy ra dưới thời Suharto, Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu cùng những tên tương cận khắp thế giới.

    Người Việt chân chính và có học thức muốn đất nước được lãnh đạo bởi một đảng chính trị có thực tài để không phải chứng kiến trò hề tranh cử như ở Mỹ và sự rối loạn chính trị như ở Thái Lan. Đảng phái chính trị ở Việt Nam Cộng Hòa hoặc hữu danh vô thực, hoặc bất tài vô dụng, nên không bao giờ là mong muốn có tồn tại của người dân. Đảng phái chính trị “tương lai” mà những tên nhóc con vô danh tiểu tốt điên rồ như Lê Công Định [3] hay Cù Huy Hà Vũ [ 4] hoặc những tên lưu manh mặc áo chùng đen hay cà sa điên loạn muốn thành lập dù bất tài vô dụng về chính trị, ngu dốt về trị quốc, và chà đạp giáo lý đấng Chí Tôn không bao giờ được người dân Việt Nam chân chính yêu nước cho phép hình thành.

    5) L‎ý do thứ năm: Người Dân Việt Nam Hài Lòng Với Và An Tâm Dưới Sự Lãnh Đạo Của Đảng Cộng Sản Việt Nam

    [Dân Luận: Không hiểu sao tác giả để trống mục này???]

    6) Lý do cuối cùng và là lý do quan trọng nhất: Sự Tồn Tại Của Việt Nam

    Mỹ kiêng sợ Trung Quốc đến độ nhiều chục năm qua không bao giờ dám gọi đồng minh Đài Loan là quốc gia. Thái Lan kiêng sợ Trung Quốc. Thế giới kiêng sợ Trung Quốc. Trung Quốc không sợ bất kỳ quân đội nào của thế giới. Trung Quốc chiếm Hoàng Sa đánh tan các chiến hạm Việt Nam Cộng Hòa ngay trước mũi Đệ Thất Hạm Đội hùng hậu của Hoa Kỳ. Trung Quốc chỉ sợ quân đội của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

    Bọn đòi đa đảng là nhằm xóa sổ Đảng Cộng Sản Việt Nam. Người dân Việt Nam biết rằng xóa sổ Đảng Cộng Sản Việt Nam đồng nghĩa với thủ tiêu tất cả các tướng lĩnh Cộng Sản của quân đội Việt Nam, và làm tan rã quân đội Việt Nam. Người dân Việt Nam biết rằng Trung Quốc không trông mong gì hơn là Việt Nam có đa đảng, vì ngay khi bọn đa đảng xóa sổ được Đảng Cộng Sản Việt Nam, Trung Quốc sẽ xua quân đánh chiếm toàn bờ cõi Việt Nam và chiếm Việt Nam trong vòng 8 giờ làm việc của một ngày làm việc.

    Người Việt chống cộng hay rêu rao Đảng Cộng Sản Việt Nam làm tay sai cho “giặc” Trung Quốc mà không đủ trí tuệ để hiểu rằng chính những hành vi chống Việt Nam của họ mới làm hài lòng mấy anh “giặc” ấy.

    Hoa Kỳ thiếu ánh sáng trí tuệ nếu tài trợ dưỡng nuôi các phe nhóm chống Việt Nam Cộng Sản, vì chỉ có quân đội của Đảng Cộng Sản Việt Nam mới có thể ngăn chặn sự bành trướng của Trung Quốc xuống vùng Đông Nam Á, không cho Trung Quốc uy hiếp Châu Úc, không cho Trung Quốc đặt dấu chấm hết cho sự ngự trị tung hoành của các hạm đội Hoa Kỳ ở Thái Bình Dương.

    Cộng sản không bao giờ có thể bị tiêu diệt; do đó, sự trỗi dậy của đa đảng đồng nghĩa với nội chiến, tàn phá đất nước, tàn diệt dân tộc, và tạo điều kiện cho Trung Quốc xóa sổ Việt Nam.

    * * *

    Ngoài sáu lý do đơn giản cực kỳ bình dân dễ hiểu và dễ nhớ trên còn có vô số các lý do khác, chẳng hạn (a) thế giới đang đánh giá cao về sự ổn định chính trị (do độc đảng đem lại) ở Việt Nam, nên Việt Nam dứt khoát kiên trì độc đảng để không làm thất vọng các nhà đầu tư quốc tế; (b) thế giới tư bản biến loạn với sự suy thoái kinh tế toàn cầu và các chủ thuyết của Karl Marx được Châu Âu quan tâm tái nghiên cứu tìm cách cứu thân trong khi Việt Nam đã nhuần nhuyễn áp dụng sáng tạo nên không lý do gì phải đi theo con đường đa đảng vô hiệu và thất bại của Âu Mỹ; hay (c) ngay cả Chính Phủ Hoa Kỳ cũng phải nhìn nhận vai trò quan trọng chiến lược của Việt Nam, đất nước độc đảng, trong an ninh khu vực và quốc tế, v.v.

    Lời kết luận sẽ rất đơn giản, như lời lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam đã nói:

    “Việt Nam Không Cần Đa Đảng.”

    Ghi chú:

    [1] Những Lập Luận Kỳ Quái Của Người Tự Xưng Là TS Trần Minh Hoàng. http://www.emotino.com/m.php?p=18865

    [2] Lời tựa của Lương Khải Siêu trong tác phẩm Việt Nam Vong Quốc Sử của Phan Bội Châu (ấn bản 1906):

    “Gần đây, ta gặp một người Việt Nam vong mệnh (ý nói đến Phan Bội Châu), thường khi nói chuyện với ta, ông hay giàn giụa nước mắt!...Ta đọc sách này (Việt Nam vong quốc sử) chẳng những đã thương mà lại còn sợ nữa!”

    [3] Tôi Và Lê Công Định. http://www.emotino.com/m.php?p=18839

    [4] Tôi Và Cu Huy Ha Vu. http://www.emotino.com/m.php?p=18920

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    31 phản hồi

    "
    2. Ông Phước cho rằng chỉ có đảng nào có công trong việc giúp nước Việt Nam thống nhất mới được quyền lập đảng. Như thế mới là công bằng.
    Có 3 vấn đề trong lập luận của ông:

    a)Ông Phước định nghĩa như thế là công bằng, nhưng đó chỉ là quan điểm của ông về lẽ công bằng. Tại sao nhân dân phải chấp nhận lẽ công băng là như thế mà ko phải theo cách khác. Ví dụ, những nhóm người có quan điểm khác biệt, mâu thuẫn với Đảng CS thì vì ko được lập đảng nên ko có ai bảo vệ cho quan điểm của họ. Như thế thì công bằng ở chỗ nào?

    b)Quyền lực chính trị phải là do nhân dân bầu cử, vì nhà nước là của dân.
    Đảng CS thay vì dựa vào logic đó để đi tới quyền lực, lại chọn lý lẽ vì chúng tôi có công nên chúng tôi được phép có quyền lực chính trị, như thế tức là bất chấp quan điểm của nhân dân. Vậy thì nhà nước này đâu còn là của dân nữa, vì dân đâu có quyền cho phép ai có quyền lực chính trị đâu?

    "

    Xin nói thêm với ý của bạn Hally là, quan điểm này về lẽ công bằng giống quan điểm khi lên làm vua phải bảo vệ quyền lực của gia tộc. Quan điểm phong kiến, phản động này có lẽ phải nên chết từ lâu. Cũng vì những quan điểm phong kiến, phản động nằm sâu trong não trạng dân tộc mà lịch sử các thay đổi triều đại của Việt Nam đều đẫm máu. Một triều đại khi bị đổi ngôi là do lợi ích gia tộc, phe nhóm của nó đi ngược lại với lợi ích của đại đa số nhân dân nên bị nhân dân căm ghét. Lợi dụng điều này, kẻ có tài về chính trị có thể lật đổ được một triều đại. Và để bảo vệ lợi ích của triều đại mới, gia tộc mới, phe nhóm mới, phương thức tiêu diệt tàn dư của triều đại cũ được chọn lựa. Để tránh xảy ra điều này trong thời đại hiện nay thì Đảng cầm quyền phải nên học từ lịch sử.

    Trong chữ có cái tâm, trong chữ có cái tầm, trong chữ có cái chí, và trong chữ có cái khí của người viết.

    Bài viết trên thể hiện toát lên cái tâm đục, tầm thấp, chí mọn và khí luồn cúi của kẻ nịnh bợ cộng sản, với tôi còn không chỉ đáng ghét mà cả đáng kinh tởm!

    DL cho đăng bài này rất tốt, để chúng ta hiểu vì sao CS vẫn có thể tồn tại đến hôm nay trên đất nước ta, trong môi trường ô nhiễm họ đã tạo ra với những loại virus như thế nào!

    Với loại này, không đối thoại được.

    Kính thưa ông Phước, tôi không phải một người hoạt động chính trị, thậm chí cũng chẳng được liệt vào hạng "Vô danh tiểu tốt" của ông, tôi chỉ là 1 sinh viên bình thường, và tôi chỉ nêu nên ý kiến cá nhân tôi, chẳng đại diện cho "chúng ta", hay "chúng tôi" nào cả.

    Ông có nói:
    "Người Việt Nam yêu sự công bằng nên không ai chấp nhận đa đảng. Bất kỳ ai nói nhặng lên về đa đảng đích thị là phường gian manh muốn ngồi mát ăn bát vàng, hoặc phường Việt gian tay sai Hoa-Mỹ, và do đó không thuộc cộng đồng người dân Việt chân chính."
    Các cụ có nói "Nói có sách, mách có chứng", vậy xin hỏi ông, cơ sở nào ông đại diện cho toàn thể người Việt mà phát biểu "không ai chấp nhận đa đảng"? Ông nắm trong tay bằng chứng nào chứng minh "Bất kỳ ai nói nhặng lên về đa đảng đích thị là phường gian manh"?

    Ông có nói:
    "Tất cả những kẻ đặt vấn đề đa đảng đều nhận tiền của các thế lực chống cộng, từ đó dễ dàng suy ra rằng đòi hỏi đa đảng chỉ nhằm một mục đích duy nhất là tiêu diệt cộng sản để chỉ còn một đảng duy nhất của riêng chúng"
    Tài liệu nào của ông cho thấy tất cả họ đều nhận tiền của các thế lực chống Cộng? Ông CHHV có nêu vấn đề đa Đảng, ông cho tôi biết, ông nắm chứng cứ gì về việc ông Vũ nhận tiền của các thế lực này? Ông nhận xét họ "nhằm một mục đích duy nhất là tiêu diệt cộng sản", câu nói này ông nói đến các tổ chức được coi là "phản động" hay nhằm vào tất cả "những kẻ đặt vấn đề đa đảng"?
    Ông nói "Bọn đòi đa đảng là nhằm xóa sổ Đảng Cộng Sản Việt Nam." Ông có liệt kê được hết danh sách các đảng phái đối lập đang hoạt động không? Ông có nắm được toàn bộ danh sách những người đang có suy nghĩ đa đảng ko? Tôi đặt cược mạng mình với ông, là "ông không", vậy bằng vào cái gì, mà ông khẳng định được cả mục đích cuối cùng của người ta là "xóa sổ Đảng Cộng Sản Việt Nam", 1 điều mà 1 người dân Việt bình thường như tôi, nghe đến cũng phải buồn cười?
    Cái lý do thứ 5 của ông, ông đưa ra luân cứ, mà ko đưa ra được 1 dẫn chứng chứng minh, trong khi cái thằng tôi đây, nói thật, cũng viết được ra cả 1 cuốn sách để chứng minh đấy. Ông ra tranh cử ĐBQH, ông có chịu để ý dân đang được những gì và ko được những gì ko? Ngay cái "được" của dân, ông cũng không nêu ra được, thì những cái "không được" của dân, chắc chẳng bao giờ ông ngó ngàng tới. Bằng vào cái gì mà ông đòi đại diện cho dân?
    Còn cái câu "ngồi mát ăn bát vàng" của ông, thì xin lỗi, trong hàng ngũ Đảng CS, cũng đã có khối kẻ ngồi mát ăn bát vàng, ung dung hưởng thành quả xương máu của dân tộc, của cha ông, chà đạp hình ảnh của Đảng trong nhân dân, phá hoại bao công sức của bao Đảng viên chân chính đang nỗ lực hết mình cho tổ quốc (có cần dẫn chứng ko? Tôi chỉ cho nhé, 1 số kẻ đã ra vành móng ngựa đấy, chắc không phải ông không biết, không biết thì tìm google nhé, còn có hay không những kẻ như thế trong hàng ngũ Đảng, thì tôi chẳng dám nói bừa, thời gian sẽ trả lời ông vậy).
    Vài lời bức xúc, mong ông xem xét lại cách ăn nói của mình sau này, đừng để Đảng vì ông mà mang thêm tiếng.
    Thân!

    Ông Phước là người dũng cảm.Giải trình của ông rất giống những bài giảng của mấy đ/c tuyên giáo, nhưng các đ/c ấy cũng chỉ giảng trong nội bộ thôi. Họ không công khai ra ngoài bởi khó giải thích rõ ràng với những người muốn hiểu "đơn giản" những vẫn đề rất "hàn lâm". Cả 6 nguyên nhân và những nguyên nhân gì gì nữa là cách giải trình lấy di sản lịch sử ra tiêu xài thời hiện tại, "ăn của hồi môn" mà chắc gì dân VN mình cho ăn mãi được.
    Dân VN cũng như dân ở bất cứ nơi nào, họ sống bằng hiện tại. Dân còn "chấp nhận" độc đảng CS cầm quyền là bởi ĐCS còn cho họ sinh sống làm ăn được. ĐCS có cái làm được như ông Phước nêu như bảo về được đất nước, kinh tế có phát triển, chăm sóc người nghèo,...nhưng tôi thấy cái làm được phần lớn là bởi có sự đánh tráo khái niêm, "nghi binh" như thời đánh Mĩ. Nói một đàng làm một nẻo. Nếu mà ĐCS làm đúng như gì họ nói: Kinh tế nhà nước là chủ đạo thì những vụ Vinasin, rồi gần đây vụ công ty cho thuê tài chính với nợ tính bằng bạc tỷ đô la thì nền kinh tế nào chịu nổi. VN là nước xuất khẩu gạo, cà phê, GDP tăng trưởng chủ yếu là nhờ king tế hộ gia đình nông dân, nhờ đầu tư của tư nhân trong nước và nước ngoài.
    Còn về bảo vệ biên cương, giữ đất tổ tiên để lại, tôi tin là ĐCS không bán đất tổ để lấy lòng và sự ủng hộ của ngoại bang. Hơn nữa ĐCS cũng không kém "đàn anh" trong quan hệ với "anh em" cùng lý tưởng, kể cả với anh em của "tình đoàn kết đặc biệt", ông bạn Lào. Tôi có biết bắt đầu từ năm 2005 hai Bộ Chính Trị ĐCS VN và Đảng Lào có thỏa thuận cắm mốc biên giới dày giữa hai nước, khi đến điểm của cột mốc U10 giữa tình Gia rai,VN và Át ta pư, Lào, phía VN đã nêu vẫn đề chuyển cột mốc vào sâu lãnh thổ Lào gần 2KM, mặc dù hiệp định biên giới giữa 2 nước mà hai chính phủ đã ký vào ngày 18 tháng 7 năm 1977 mà bên VN là ông Phạm Hùng, bên Lào là ông Phoun Si Pa Sớt, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng ngoại giao Lào đã ký có gi rõ tọa độ cột mốc. Khi BCT Đảng Lào sang Hà Nội gặp BCT VN thường niên vào đầu năm 2007, TBT Nông Đức Mạnh đã đặt vẫn đề xem lại cột mốc U10, làm ông TBT Đảng Lào rất khó sử phải giả vờ không nghe thấy và bắt chuyên đi hướng khác, đến khi trở về Lào phải viết thư riêng cho TBT VN về tuân thủ Hiệp ước biên giới 2 bên đã ký năm 1977. Và hai bên kiên trì theo 2 hướng khác nhau cả 2 năm, 2 lần gặp 2BCT mới giải quyết vẫn đề theo Hiệp ước biên giới giữa 2 nước năm 1977 và VN phải thí một ông vụ trưởng Bộ ngoại giao để giữ thể diện với sự giải thích "anh em chuyên môn không làm đúng theo sự chỉ đạo của BCT". Mong rằng ông bạn Lào sẽ tin, khi mọi vẫn đề phải theo sự chỉ đạo trực tiếp của BCT, nhất là vẫn đề đối ngoại.
    Tôi không hiểu các nhà dân chủ lắm bởi tôi chỉ sống với những người CS. Nhưng các nhà dân chủ nói ĐCS bán nước, lấy lòng "anh lớn" là không đúng sự thật.

    Ông Phước khẳng định Hoàng Sa bị Trung Quốc chiếm của VNCH là để hạ uy tín của VNCH, nhưng lại bị hớ vì dám nói ra sự thật này (Chính quyền đã công nhận Hoàng Sa bị mất đâu mà chiếm?). Ông Phước hãy cho biết là từ khi VNCH để mất Hoàng Sa đó thì Việt Nam (CS) đã lấy lại được chưa?. Nói như đúng rồi!

    Luồn sâu, leo cao viết:
    Mới có vài chục comment phê phán anh Phước, vẫn còn ít lắm.
    Xin nhớ, đó là cách để quân ta ngụy trang cho quân mình thêm kín đáo.
    Quân ta cần đả kích mạnh mẽ quân mình hơn nữa. Từ nay tới hôm bầu quốc hội, cần có khoảng 3000 comment đả kích toàn diện anh Phước.

    Hãy bằng cách này để ủng hộ (ngầm) anh Phước sẽ trúng cử.

    Xin nói thầm với quý vị: Anh được phe ta bố trí "luồn sâu, leo cao" để phen này sẽ cất tiếng nói chính nghĩa giữa quốc hội cộng sản đó.
    Tuyệt mật

    Bạn làm tôi hoang mang quá! Thật giả khó phân, vàng thau lẫn lộn. Ai cũng có thể là "Phạm Xuân Ẩn thứ hai" cả.

    Sáu lý do tầm bậy để từ chối đa đảng

    Ông Hoàng hữu Phước đã học chứng chỉ sau đại học thời hạn 12 tháng với điều kiện khá ngoại ngữ có IELTS 6,5 với Học phí toàn khóa (cho năm học 2008): (thu tại ĐHNT 2127 USD, thu tại ĐH La Trobe 11.600 AUD). Ông tất nhiên khá vi tính và có trang Web Emotino.com.

    Ông Phước có viết một bài phản bác ‘Sự Hoang Đường Huyễn Hoặc Của “Phương Thuốc” Rượu Tỏi 14:40 28-03-2010 . Đây là lãnh vực mà tôi là Dược Sĩ biết rất rõ cho thấy Ông Phước bực bội viết một bài dài ...không có kết luận chính xác đúng sai mà chỉ ngờ vực không cụ thể là làm chuyện mất thì giờ ...Phản tác dụng là chứng tỏ ông thiếu kiến thức chuyên sâu về Dược .
    Điều này rất giống với việc ông tin bậy sinh ra nói bậy ...về đa đảng ! Sao giống việc dân VN bị móc túi vì lối bán hàng ...đa cấp !

    Tỏi có một kháng sinh thiên nhiên mạnh và tốt có tên là Allicin, dễ phân hủy và có mùi hăng nên không thích hợp để làm thành thuốc. Điều kỳ diệu là tỏi tươi còn nguyên củ thì giử kháng sinh này dưới dạng amino acid Alliin rất ít mùi tỏi. Các bà nội trợ hay đập dập tép tỏi và cách này làm tỏi tiếp xúc với Allinase có ngay trong tép tỏi hòa lại biến thành Allicin có mùi tỏi đặc trưng. Chưa thấy một phản ứng phụ nào khi dùng tỏi là một ưu việt của kháng sinh thiên nhiên . Cắt lát tỏi đắp vết mụn hay vết thương có hiệu quả tốt hơn các loại kem sát trùng nhưng do mùi rất hôi chưa thể dùng khi ở nơi công cộng được !
    Tuy không dùng được làm thuốc song tỏi là chất dùng bảo quản thực phẩm tuyệt vời . Dưa tỏi không bao giờ bị mốc dùng nước dấm chua ngọt ngâm tỏi ngâm các loại dưa kiệu dưa hành dưa chuột dưa gừng...sẽ lâu bị mốc, không cần dùng hóa chất bảo quản. Suy ra trích allicin bằng dấm hay rượu có thể ngăn kháng sinh Allicin bị phân hủy nhanh .

    Allicin dễ phân hủy thành một chất khác và chất này được tin là có lợi ích giảm huyết áp và cholesterol . Người ta vẫn đang cố gắng nghiên cứu về tỏi dùng trong y học và không loại trừ sự quảng cáo ...quá mức như ông Phước ngờ vực .
    Structure of Alliin

    When garlic is crushed or otherwise damaged, the alliin reacts with the enzyme allinase, also found naturally in garlic. Allinase acts as a catalyst and results in the transformation of alliin into allicin (diallyl thiosulphinate):
    Structure of Allicin

    Allicin begins to break down quickly, expecially if heated. Conversely its breakdown can be slowed by refrigeration.
    When allicin degrades it produces various diallyl sulphides, the most common of which is diallyl disulphide.
    Structure of Diallyl Disulphide

    Although the diallyl sulphides do not have the strong anti-bacterial and anti-fungal properties of allicin, they are still believed to have medical benefits especially as regards circulation and cholesterol.

    Thông tin này có một ghi chú ‘dễ thương’ : Đây không phải là thông tin y học . Thông tin này chỉ là cố gắng tối đa cung cấp thông tin đáng quan tâm và không phải là lời khuyên cá nhân (để áp dụng). Các bạn cần phải trao đổi vấn đề y tế với bác sĩ của bạn .
    (This is not a medical site. Information on this page is provided on a "best efforts" basis for interest only and does not constitute personal advice.
    It is essential that you discuss medical matters with your doctor.)

    Tôi viết kỷ về chuyên môn để chứng minh rằng người trí thức, bác học, học giả Mỹ có phong cách thật hay khi trả lời :” Tôi không biết .“ về tất cả các lãnh vực mà ông không được học và thường chỉ dẫn là nên hỏi ai để biết điều đó chính xác ! Khác hẳn với cấp ủy CSVN chỉ đạo mọi thứ mình ...không hề biết ! Đó là kiểu ngốc nhất đời mang tính cẩu thả hay tự tin trong sự ...hoang tưởng của đảng CS !

    Trí thức như ông Phước không có kiến thức về chánh trị lịch sử chiến tranh chánh trị sẽ có những đóng góp ngây thơ có hại cho đất nước!

    Hãy học nhà bác học Albert Einstein trả lời rằng “Tôi rất ngây thơ về chánh trị !” để thấy nhà bác học này không ngây thơ để người khác lợi dụng uy tín của mình hay có quyết định chánh trị không thể coi là đúng ! Ông ALbert Einstein là người khuyên thanh niên hãy chống lại lệnh bắt đi lính đi nghĩa vụ hay quân dịch vì làm con cờ cho lãnh đạo chánh trị hiếu chiến tham vọng và kinh doanh vũ khí ! Ngày nay nhiều nước đều phải lo thu hút lính tình nguyện !

    Khâm phục lý lẻ không cần đa đảng của lãnh đạo CS, ông Phước ‘mang ra’ dùng kiến thức marketting của mình ‘tán vào’ để thuyết phục ‘giới trẻ ngốc nghếch’ vì phải dùng kiểu giải thích “cực kỳ bình dân” cho vấn đề “cực kỳ hàn lâm” là vấn đề đa đảng . Ông đang tự tin tự ứng cử quốc hội khóa 13.

    Ông Phước có nhiều ưu điểm đáng quý ham học và có khả năng học tự tin năng động song làm chánh trị chân chính không phải làm giống người làm marketting quảng bá một sản phẩm nói ưu điểm không nói khuyết điểm và kiểu 'đóng vai lãnh tụ' của người Cộng Sản học ít trước bần dân ít học hơn, của thời kỳ CS phải đóng cửa rút cầu không dám tiếp xúc với ai.

    Vâng, Giang trạch Dân giết hại thành viên Pháp Luân Công không ngờ mình có lúc không dám ra khỏi nước Trung Quốc vì sẽ bị dẫn độ ra tòa !

    Một doanh nhân không có kiến thức chánh trị mà làm chánh trị sẽ chỉ bị lợi dụng và kiểu ông khâm phục đảng CS nói về đa đảng là một ví dụ rõ nhất.

    Sáu lý do ông nêu ra đều đủ là sáu lý do tầm bậy. Ông Phước ca tụng ‘cái thần uy của vị lãnh đạo Đảng là ở chỗ không cần nói nhiều’. Tư tưởng hay ngọai hình là quan trọng ? " Rõ ràng với kẻ ngốc nghếch thì ngoại hình quan trọng với trí thức là lý lẻ logic quan trọng chứ !

    Làm sao có thể nói nhiều mà vẫn đúng mới hay chứ ! Ông học ở Úc chắc biết cả ngàn điều nói ...quá nhiều trong các handbook mà vẫn đều đúng phải ráng mà học đó chứ ? Còn ông CS này không thể có lý lẻ tranh luận ...làm gì dám nói nhiều ! Chuyện chanh trị nghiêm túc đâu phải là chuyện tào lao của tuổi teen vui đùa mà có thể nói ngắn gọn hiểu đại khái chứ ? Đại khái kiểu ông Nguyễn Tât Thành nói bậy đem 'Chủ nghĩa cá nhân' cốn vào thành ra 'sự ích kỷ cá nhân' theo cách ngôn ngữ bình dân sao ?!

    Thử đặt vấn đề với ông Phước vì sao đất nước giàu mạnh nhất như Mỹ vẫn duy trì đa đảng. Khác biệt nào khiến cho phải có hai đảng lớn Cộng Hòa Dân Chủ cầm quyền ở Mỹ. Có lúc đảng viên Cộng Hòa ủng hộ Dân chủ hơn là đảng của mình !

    Vì sao có nhiều đảng nhỏ vẫn tồn tại được với ngân sách tự lực do người bảo trợ tình nguyện và đảng viên đóng góp ? Vẫn còn có nhiều ngóc ngách cuộc sống, còn thiểu số có số phận tội nghiệp bị bỏ quên ! đúng không nè ? Thí dụ như buôn lao động nô lệ da vàng VN, mại dâm trẻ em...phải có đảng đoàn chú ý lo chứ !

    Nói đảng CS có công là nói bậy, thử hỏi ở nước không CS vẫn độc lập nhờ dịp sau thế chiến 1945 và không chiến tranh như Ấn độ, Malaysia, Indonesia, Philippine thì CS có cần cho đất nước hay chỉ là tai họa của VN ?

    Làm marketting thì phải có đối tượng nếu đối tượng của ông Phước là đảng CS thì ông Phước ắt phải dùng kỷ năng marketting là vờ vô tình ‘tôn vinh’ hơi quá thí dụ gặp ông Phó chủ tịch thì cứ gọi ‘thưa chủ tịch’ gặp cán sự y tá thì cứ gọi bừa là Bác sĩ, gặp Oshin để chào thuốc tẩy sàn nhà cứ gọi là ‘cách cách ‘ thể nào cũng được cảm tình !

    Hèn gì mà mối tình “doanh nhân & chánh trị gia" ở CSVN bị chê rậm rì này đang phát huy tốt đẹp hết cở còn trí thức như bác Tô Hải thì cứ phải...tự mắng mình, mắng đảng !

    Ông Phước là người có khả năng nên chỉ nêu câu hỏi để ông tự tìm hiểu nếu muốn biết sự thật . Ông không dễ nghe theo ai ... như kiểu đáng ngạc nhiên là vội nghe ông đảng viên mục tiêu ! Thật giả cũng khó lường chỉ chờ xem ...

    Ông ứng cử quốc hội mà lo làm marketting với đảng là vì ông tin vào sự thu xếp của đảng phải không ? Sai quá rồi đó !
    Trần thị Hồng Sương

    6 điều ông Hoàng Hữu Phước nghe như cái đĩa hát nhựa cũ, ông bật lên lúc này không phải cho chúng ta nghe -cái mục đích là gây chú ý có chủ đích, giống như các em chân dài ,cứ lên biểu diễn là rớt cái này lộ cái kia ,báo chí lá cải hùa vào viết miệt mài ngày này tháng nọ không bao giờ ngừng .Các bác cố đi thuyết phục cái rãnh mòn đĩa nhựa thì thật là vô ích -ông ta thừa biết là ông ta không tin gì mớ lộn xộn đó.Ta nên đi vào phân tích cái động cơ, cái ranh mãnh tính toán của kẻ cơ hội này và tìm ra cách chặn đứng từ trong trứng thì hơn.

    Mới có vài chục comment phê phán anh Phước, vẫn còn ít lắm.
    Xin nhớ, đó là cách để quân ta ngụy trang cho quân mình thêm kín đáo.
    Quân ta cần đả kích mạnh mẽ quân mình hơn nữa. Từ nay tới hôm bầu quốc hội, cần có khoảng 3000 comment đả kích toàn diện anh Phước.

    Hãy bằng cách này để ủng hộ (ngầm) anh Phước sẽ trúng cử.

    Xin nói thầm với quý vị: Anh được phe ta bố trí "luồn sâu, leo cao" để phen này sẽ cất tiếng nói chính nghĩa giữa quốc hội cộng sản đó.
    Tuyệt mật

    Kính gửi "ngài" chuẩn đại biểu Hoàng Hữu Phước :
    Sáu lý do việt nam cần đa đảng :
    1. Lẽ công bằng
    - Toàn dân Việt Nam không phân biệt tôn giáo , dân tộc và cả xu hướng chính trị nữa đã đổ xương máu , mồ hôi , nước mắt và tất cả những gì họ có để thống nhất đất nước và chiến thắng ngoại xâm , mở mang bờ cõi từ ngàn đời nay chứ không phải riêng bất cứ đảng phái nào và chủ thuyết nào , đặc biệt là những kẻ núp dưới chiêu bài chủ thuyết , đảng phái để vơ vét , củng cố quyền lực cho riêng một đảng phái hay chính xác hơn là bè phái của mình .Vì vậy toàn dân việt nam có quyền thể hiện tham gia bất cứ đảng phái nào xu hướng chính trị nào mà họ muốn miễn là nó phù hợp với lợi ích dân tộc, đất nước
    - Liệu có công bằng không khi mà nhà cầm quyền với tất cả sức mạnh của mình đã không dám tranh luận trực tiếp , sòng phảng , bình đẳng với những người kêu gọi dân chủ , đa nguyên mà phải dùng đến súng , còng , và cả hai cái bao cao su nữa để đối phó với họ.

    2.Yêu Cầu Cao Và Chuyên Nghiệp Của Trị Nước
    - Vậy ngài đánh giá thế nào về yêu cầu cao và chuyên nghiệp của trị nước thông qua các phát biểu của các nhà lãnh đạo hiện nay :
    - Kỷ luật hết không có cán bộ làm việc
    - Án dân sự xử thế nào cũng được
    - Việt nam IQ cao nên phải làm đường cao tốc
    Và hằng hà sa số các câu ngớ ngẩn khác mà bất cứ một chính trị gia nào cũng đều không thể phát biểu ngu ngốc hay tùy tiện như vậy vậy .
    ngài là một tổng giám đốc nếu giám đốc của ngài làm mất của ngài 1 triệu đô thôi thì ngài có kỷ luật không ? có cách chức không ? Nhân viên ngài ăn cắp , tham nhũng tiền của ngài , ngài sẽ làm gì ?
    - Chuyên nghiệp ở đâu khi mà làm cầu thì cầu sụp , làm đường đường hư , hết Vinashin đến công ty tài chính .Hết vụ hối lộ này đến tham nhũng khác ?
    - Ngài có bằng MBA vậy chắc chắn ngài biết các thông tin về kinh tế và hãy tự mình phân tích xem cách điều hành kinh tế đất nước hiện nay là chuyên nghiệp hay không ? dốt nát hay cố tình dốt nát ?

    3.Kinh Nghiệm Thực Tế Và Sâu Sắc Của Người Việt Đối Với Những Kẻ Đặt Vấn Đề Đa Đảng
    - Vâng và có một kinh nghiệm mà dân việt nam hiện nay ai cũng biết rằng cái mà họ sẽ phải đối diện là còng sắt và nhà tù . Và phương tiện để bắt họ là hai cái bao cao su đã qua sử dụng.

    4.Kinh Nghiệm Thực Tế Và Sâu Sắc Của Người Việt Đối Với Đa Đảng
    - Dân việt nam có hay không thì thực ra tôi không dám cam đoan như ngài nhưng có một điều chắc chắn ràng các quốc gia phát triển nhất hiện nay đều là các nước có một thể chế chính trị cởi mở , đa nguyên , đa đảng , tự do ngôn luận và các quyền tự do thiên định khác . Và tôi chắc rằng nếu ngài hỏi bất cứ người việt nam nào rằng họ có mong muốn việt nam phát triển giàu mạnh như các quốc gia đó không thì câu trả lời sẽ là có (kể cả các tên việt gian chắc cũng không dám công khai trả lời là không đâu )
    - Và có một điều tôi chắc chắn với ngài rằng ít nhất các quốc gia đó không có một đảng mạo danh nói vô sản mà giàu hơn tư bản , nói công nhân , nông dân mà tiền tiền rừng bạc biển , nói công hiến mà giàu sụ giàu to , nói do dân mà dân chưa bao giờ được biết các vị đại biếu của mình do ai đề ra , nói của dân mà chỉ biết bắt dân trả nợ, nói pháp quyền mà ngồi xổm trên luật pháp.....vvvv
    5.Người Dân Việt Nam Hài Lòng Với Và An Tâm Dưới Sự Lãnh Đạo Của Đảng Cộng Sản Việt Nam
    - Cái này ngài bỏ trống nên tôi cũng miễn bàn với ngài . Nhưng ngàu hãy thử công khai tranh luận với các nhân sĩ trí thức việt nam thử xem họ có hài lòng với đường lối đôi nội , đối ngoại hiện nay không ? hãy hỏi các công nhân , nông dân xem họ có hài lòng với đồng lương rẻ mạt , với việc thu hồi , giải tỏa bất công không? và hơn hết ngài hãy tự hỏi mình , đối diện một cách thật lòng với những gì ngài đã học về kinh tế , chính trị xem ngài có an tâm đặt công ty , tài sản của ngài dưới sự lãnh đạo của những kẻ như vậy hay không ?
    6.Lý do cuối cùng và là lý do quan trọng nhất: Sự Tồn Tại Của Việt Nam
    - Nước việt nam đã có từ ngàn năm nay , nó đã tồn tại , đang tồn tại và sẽ mãi tồn tại nếu mỗi người dân việt nam hiểu rằng dân tộc là trên hết , tổ quốc là trên hết chứ không phải bất cứ đảng phái hay xu hướng chính trị nào .Nếu ngài chưa thuộc sử việt thì hãy nên đọc lại Hịch Tướng Sĩ , Bình Ngô Đại Cáo . Hãy đọc lại lịch sử Việt Nam để biết rằng nước Nam là của dân Nam , chứ không phải của bất cứ triều đại nào hay chính thể , đảng phái nào .Và tôi và hàng triệu người việt nam khác muốn đa nguyên , dân chủ cũng là một phần trong dân tộc này , góp phần vào sự tồn tại , phát triển của nó chứ không phải chỉ duy nhất là đảng như ngài nói .

    Cuối cùng nhân vì biết tin ngài ra ứng cử cuốc (quốc ) hội tôi cũng xin kính chúc ngài chuyển từ chuẩn đại sang đại để bàn dân thiên hạ còn coi thử xem ngài đóng góp được gì cho dân cho nước hay sẽ đóng góp thêm một cái ai cu ( IQ)cao nữa .
    Nhân đây cũng nhờ dân luận đăng lại dùm đoạn Khổng Minh mắng Vương Lãng hầu ngài và bà con dân luận :
    " Khổng Minh nghe xong, cười ầm lên nói rằng:

    - Ta tưởng ngươi là một vị lão thần nhà Hán, có lời cao luận gì chăng? Ai ngờ ăn nói ngu dốt làm vậy! Ta có một lời này, các quân nín lặng mà nghe: Khi xưa về đời Hoàn, Linh, nhà Hán suy đốn. Kẻ hoạn quan gây vạ, nước loạn, mất mùa, bốn phương xao xuyến. Sau giặc Khăn Vàng, kế đến giặc Đổng Trác, Thôi Dĩ, hiếp vua Hán đế, tàn ngược kẻ sinh dân. Chốn miếu đường, đồ mục nát làm quan; nơi điện bệ, giống cầm thú ăn lộc. Những kẻ nết muông ruột chó, nhung nhúc đầy triều; những phường gối tớ mặt mo, nghênh ngang quyền chính. Vì thế xã tắc đổ nát, sinh dân lầm than. Ta biết ngươi vốn người ở bến Đông Hải, trước đỗ hiếu liêm, được vào làm quan. Đáng lẽ phải phò vua giúp nước, yên nhà Hán dựng lại họ Lưu mới phải, không ngờ ngươi lại giúp giặc, đồng mưu cướp ngôi. Tội nhiều, ác nặng, trời tất không dong. Người trong thiên hạ, ai cũng muốn xé xác ngươi ra. Nay may lòng trời chưa nỡ tuyệt nhà Viêm Hán, Chiêu liệt Hoàng Đếlại kế thống ở Tây Xuyên. Ta nay phụng mệnh tự quân, cất quân đánh giặc. Ngươi là đứa xiểm nịnh, thì chỉ nên giúp mình rụt cổ, cầu lấy cơm áo cho đủ là xong; sao dám ra chỗ trận mạc, nói năng càn rỡ, đổ tại số trời làm vậy? Quân sất phu đầu bạc, thằng lão tặc râu trắng kia! Nay mai ngươi cũng sắp đến suối vàng, còn mặt mũi nào trông trông thấy hai mươi bốn vua nhà Hán nữa? Lão tặc bước ngay, bảo quân phản thần ra đây, cùng với ta quyết trận sống chết."

    Lbs viết:
    PV: Thời gian này, ông có gặp khó khăn hay áp lực nào không?

    Ông Hoàng Hữu Phước: Khi tự ứng cử đại biểu Quốc Hội, tôi không cho là có áp lực đối với tôi mà chỉ có vấn đề khó khăn rất nhỏ, không đáng gọi là “khó khăn”: đó là những người do Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam chọn lựa và giới thiệu đều là những vị được rất nhiều người dân và cử tri biết đến, trong khi những người tự ứng cử không phải ai cũng được biết đến nhiều. Nhưng nếu nhìn theo khía cạnh tích cực thì sẽ có một tỷ lệ không thấp dành cho những người tự ứng cử như một thử nghiệm, một thay đổi cần thiết đối với những tên tuổi đã trở nên quá quen thuộc, dành cơ hội cho những người này thể hiện chính họ chốn nghị trường.

    (Trích http://phaply.net.vn)

    Chính vì sợ bị thất cử cho nên ông Hoàng Hữu Phước phải cố gắng viết bài này. Không phải để cho dân đọc hoặc cử tri đọc mà để cho ông Đinh Thế Huynh đọc.

    Ở VN, muốn trúng cử không thể nhờ vào cử tri mà nhờ vào sự lãnh đạo của Đảng, vì vậy ông Phước phải lo vận động Ban Tuyên giáo và Bộ Chính trị (chứ không phải vận động cử tri)!

    Mong độc giả thông cảm cho "hoàn cảnh khó khăn" của ông Phước!

    Vâng tôi rất thông cảm cho bạn Hoàng Hữu Phước yêu quái.

    Mấy tháng trước, bạn Huynh phát biểu lảm nhảm bợ đít đảng trước báo chí quốc tế, kết quả bạn Huynh được vào ngay bộ chính trị, nắm ban giảng đạo thay bạn Rứa và nay nắm luôn chủ tịch hội đồng lý luận nhảm của bạn Trọng.

    Nay bạn Phước muốn trúng cử đại biểu quốc hội thì bạn ý phải chứng tỏ tài năng nói nhảm bợt đít đảng, biết đâu sau này bạn Phước trúng quả được làm thư ký cho hội đồng lý luận nhảm của bạn Huynh thì sao.

    Admin viết:

    Thạc sỹ kinh doanh quốc tế, Tổng giám đốc Cty CP Doanh Thương Mỹ Á, người tự ứng cử ĐBQH khóa XIII: “Đại biểu quốc hội phải biết lo trước cái lo của người dân”

    Cám ơn Admin nhe, thế mà tui cứ tưởng ông Hữu-Phước vô danh, hóa ra cũng là một tay sỹ đây, còn là TGĐ, lại còn là tự ứng cử viên ĐBQH-13 nữa. Ngon lành bảnh tỏn thiệt nha.

    Vậy là biết dzồi nha, cha nội Hữu-Phước; biết lý do mần sao mà cha cố gắng bỏ ra thời gian, bóp đầu nặn trán quyết liệt, viết cho được mấy lời này để gởi anh ... Đinh Thế Huynh (!?!?). Lấy điểm với chả phải hông?

    Nè anh Hữu-Phước, chỗ anh em mình, hỏi thiệt nhe: cha viết dậy mà có thiệt bụng nghĩ dậy hông đó cha nội? Biết nhau quá mà, làm bộ làm tịch hoài.

    Vào Basam.ìnfo thấy tin này như buồn ngủ gặp chiếu manh nên em post cho các bác xem lời bình của anh Ba :

    "20h40′ – Hoàng Hữu Phước: 6 lý do Việt Nam không cần Đa Đảng — (TTHN/DL). Và 1 lý do để không nghi ngờ mục đích phát ngôn của ông nầy: Tổng giám đốc Cty Doanh Thương Mỹ Á tự ứng cử ĐBQH khóa XIII"

    và gởi kèm cái link này cho các Bác rộng đường bàn luận:

    http://www.emotino.com/bai-viet/19092/tong-giam-doc-cty-doanh-thuong-my-a-tu-ung-cu-dbqh-khoa-xiii

    PV: Thời gian này, ông có gặp khó khăn hay áp lực nào không?

    Ông Hoàng Hữu Phước: Khi tự ứng cử đại biểu Quốc Hội, tôi không cho là có áp lực đối với tôi mà chỉ có vấn đề khó khăn rất nhỏ, không đáng gọi là “khó khăn”: đó là những người do Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam chọn lựa và giới thiệu đều là những vị được rất nhiều người dân và cử tri biết đến, trong khi những người tự ứng cử không phải ai cũng được biết đến nhiều. Nhưng nếu nhìn theo khía cạnh tích cực thì sẽ có một tỷ lệ không thấp dành cho những người tự ứng cử như một thử nghiệm, một thay đổi cần thiết đối với những tên tuổi đã trở nên quá quen thuộc, dành cơ hội cho những người này thể hiện chính họ chốn nghị trường.

    (Trích http://phaply.net.vn)

    Chính vì sợ bị thất cử cho nên ông Hoàng Hữu Phước phải cố gắng viết bài này. Không phải để cho dân đọc hoặc cử tri đọc mà để cho ông Đinh Thế Huynh đọc.

    Ở VN, muốn trúng cử không thể nhờ vào cử tri mà nhờ vào sự lãnh đạo của Đảng, vì vậy ông Phước phải lo vận động Ban Tuyên giáo và Bộ Chính trị (chứ không phải vận động cử tri)!

    Mong độc giả thông cảm cho "hoàn cảnh khó khăn" của ông Phước!

    Thạc sỹ kinh doanh quốc tế, Tổng giám đốc Cty CP Doanh Thương Mỹ Á, người tự ứng cử ĐBQH khóa XIII: “Đại biểu quốc hội phải biết lo trước cái lo của người dân”

    LTS: Là thạc sỹ kinh doanh Quốc tế, giỏi tiếng Anh, có uy tín trong giới kinh doanh, có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực tham mưu phát triển nguồn nhân lực, phát triển kinh doanh, chiến lược kinh doanh, nhiều năm nay ông đã âm thầm tư vấn, hỗ trợ cho nhiều doanh nghiệp, các tỉnh nghèo. Ông cho rằng với kiến thức và kinh nghiệm thực tế về kinh doanh quốc tế, có thể giúp người ĐBQH làm tốt hơn vai trò tư vấn phát triển kinh tế nước nhà. ĐBQH phải biết lo trước cái lo của người dân là cử tri nơi địa phương mình đại diện và của người dân của cả nước nói chung, có năng lực tiên liệu những vấn đề nội tại trong ngắn hạn và dài hạn của địa phương và của đất nước… Tự tin với những kiến thức, những kinh nghiệm, trăn trở, tâm huyết và mong muốn được đóng góp nhiều hơn nữa, ông thấy mình đủ điều kiện thích hợp và đã tự ứng cử ĐBQH khóa XIII. Ông chính là Tổng giám đốc Cty CP Doanh thương Mỹ Á. Phóng viên TCPL đã có cuộc trao đổi thẳng thắn với ông, về những vấn đề mà bạn đọc quan tâm.

    Tự tin và tâm huyết

    PV: Xin chào Ông Hoàng Hữu Phước. Sau nhiều năm âm thầm tư vấn, hỗ trợ cho nhiều doanh nghiệp, cho các tỉnh nghèo, ông có tự tin vào quyết định của mình và điều gì đã thúc đẩy ông tự ứng cử ĐBQH?

    Ông Hoàng Hữu Phước: Tôi đã nộp hồ sơ ứng cử hôm 14/03/2011. Bây giờ là thời điểm thích hợp để tôi tự ứng cử đại biểu Quốc Hội vì có nhiều điều kiện thúc đẩy, chẳng hạn như:

    Sau hơn 20 năm làm việc và đã kinh qua nhiều lĩnh vực khác nhau như giáo dục; kinh doanh; quản trị và lãnh đạo, tôi thấy bản thân đã có những kinh nghiệm nhất định về lĩnh vực tham mưu phát triển nguồn nhân lực, phát triển kinh doanh và chiến lược kinh doanh nên có thể đóng góp cụ thể hơn, xác đáng hơn, ích lợi nhiều hơn và trên bình diện rộng lớn hơn của quốc gia.

    Đất nước hiện nay phải đương đầu với rất nhiều vấn đề phức tạp cả trong đối nội lẫn đối ngoại, do đó đòi hỏi cần đến lực lượng nhân lực phải thật đông đảo, thật hùng hậu, có trình độ chuyên môn thật cao, trí hóa thật sâu và ý chí thật vững để phục vụ đất nước.

    Thế giới đang và sẽ ngày có nhiều hơn những biến động khôn lường không những từ con người mà còn từ cả thiên nhiên, tạo nên yêu cầu thúc bách Quốc Hội – cơ quan quyền lực cao nhất của đất nước – nhất thiết phải có những thay đổi ngay từ căn cơ nhân lực, nghĩa là phải do những đại biểu xứng tầm, có tâm huyết, có tinh thần trách nhiệm cao nhất để thể hiện được đầy đủ nhất và thực hiện hiệu quả nhất cái quyền lực ấy trong định hướng, đồng thời hỗ trợ, giám sát Chính phủ lèo lái đất nước.

    Đảng và Nhà Nước đã xây dựng thành công đất nước Việt Nam có nền kinh tế phát triển mạnh, uy thế ngoại giao cao, uy tín quốc tế vững, tự do dân chủ được thực thi và các chính sách tiến bộ hợp lòng dân.

    Đặc biệt là môi trường sinh hoạt ở Quốc hội ngày càng trở nên vừa chuyên nghiệp vừa khuyến khích người dân tham chính, tạo động lực tích cực cho những người dân xét thấy đáp ứng các tiêu chuẩn yêu cầu tự tin quyết định tự ứng cử Đại biểu Quốc Hội.

    Với suy nghĩ như trên, tôi đã quyết định tự ứng cử đại biểu Quốc Hội khóa XIII.

    PV: Thời gian này, ông có gặp khó khăn hay áp lực nào không?

    Ông Hoàng Hữu Phước: Khi tự ứng cử đại biểu Quốc Hội, tôi không cho là có áp lực đối với tôi mà chỉ có vấn đề khó khăn rất nhỏ, không đáng gọi là “khó khăn”: đó là những người do Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam chọn lựa và giới thiệu đều là những vị được rất nhiều người dân và cử tri biết đến, trong khi những người tự ứng cử không phải ai cũng được biết đến nhiều. Nhưng nếu nhìn theo khía cạnh tích cực thì sẽ có một tỷ lệ không thấp dành cho những người tự ứng cử như một thử nghiệm, một thay đổi cần thiết đối với những tên tuổi đã trở nên quá quen thuộc, dành cơ hội cho những người này thể hiện chính họ chốn nghị trường.

    Nhà giáo, Doanh nhân và Nghị sĩ

    Ông Trần Hoàng Thám – Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam: Về chuyện bình đẳng, dân chủ trong bầu chọn đại biểu, tôi nhất trí theo chủ trương của Đảng, đó là phải có người tự ứng cử. Nhưng MTTQ phải có ý kiến làm sao để có sự bình đẳng nhiều hơn giữa người được giới thiệu và người tự ứng cử.


    PV: Ông được giới sinh viên, học sinh biết đến qua những buổi hội thảo hằng năm tại Nhà Văn Hóa Thanh Niên, Cung Văn Hóa Lao Động và trường Hành Chánh Thành phố Hồ Chí Minh về các nội dung quản trị nhân sự, tìm việc, tư vấn phỏng vấn tuyển dụng, và kỹ thuật viết lý lịch và qua các bài viết tư vấn và phê bình trên các tờ báo lớn của cả nước. Đây có phải là một lộ trình có sự chuẩn bị từ trước của ông, trước khi quyết định tự ứng cử, nhằm tranh thủ lá phiếu cử tri?

    Ông Hoàng Hữu Phước: Tôi nghĩ các bậc Thầy Cô luôn làm rất nhiều việc có ích để giúp đỡ học trò của mình, do đó họ đều được học trò kính trọng. Thêm vào đó, sinh viên ngày nay rất chủ động, và có những ý kiến, suy nghĩ, cách đánh giá, và nội dung xem trọng riêng. Tôi tôn trọng ý kiến của họ, và không xem những gì mình đã làm để giúp sinh viên, học sinh là nhằm sẽ được “trả ơn” bằng những lá phiếu bầu. Tôi đã không ra tự ứng cử Quốc Hội các khóa trước, nghĩa là tôi đã theo một kế hoạch sự nghiệp riêng trong hơn 20 năm qua, và nay mới tham gia ứng cử, điều này chứng tỏ tôi nhắm đến cử tri nói chung, để tìm kiếm một cơ hội được phục vụ đất nước nhiều hơn, cụ thể hơn, có trọng tâm hơn, và vì lợi ích của nhiều người dân hơn.

    PV: Được biết ông là Thạc sĩ Kinh doanh Quốc tế, giỏi tiếng Anh và có uy tín trong giới kinh doanh. Trong công cuộc phát triển kinh tế nước nhà, đội ngũ tri thức, doanh nhân rất quan trọng. Tuy nhiên là doanh nhân giỏi, nhà giáo có uy tín chưa chắc đã là một nghị sĩ tốt. Ông nghĩ sao về điều này?

    Ông Hoàng Hữu Phước: Kiến thức hàn lâm ở bất kỳ lĩnh vực nào cũng đều cần thiết như nhau. Có thể vì thương mại luôn có vai trò quan trọng hơn hẳn trong xây dựng kinh tế quốc dân (sản xuất, kinh doanh, lưu thông, phân phối, v.v.), kinh tế quốc tế (xuất nhập khẩu), và trong nội dung bang giao chính trị (đầu tư nước ngoài, đối tác chiến lược, v.v.), nên kiến thức và kinh nghiệm thực tế (qua nghiên cứu, giảng dạy và công tác chuyên ngành) về kinh doanh quốc tế có thể giúp người đại biểu Quốc Hội làm tốt hơn vai trò tư vấn phát triển kinh tế nước nhà.

    Ngoài ra, ngoại ngữ – bất kỳ ngoại ngữ nào – cũng là điều cần thiết đối với đại biểu Quốc Hội, không những phục vụ cho việc nghiên cứu tài liệu nước ngoài phục vụ cho các kế sách của quốc gia mà còn đáp ứng yêu cầu giao lưu nghị viện, phát biểu nghị trường giữa Quốc Hội Việt Nam và Quốc Hội các nước trong khối ASEAN cũng như các nước có quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Có thông thạo một hay nhiều ngoại ngữ, vị thế của người đại biểu Quốc Hội mới được nâng cao hơn do ngoại ngữ là thứ vũ khí hữu hiệu để đưa hình ảnh quốc gia vươn cao trên trường quốc tế. Tôi nghĩ rằng ngày nay chúng ta có rất nhiều đại biểu Quốc hội có học vị cao, có ngoại ngữ giỏi, và có uy tín, và tất cả họ đều được phát huy, giúp ích cho nước nhà khi được bầu là đại biểu Quốc Hội.

    “Đại biểu Quốc hội phải biết lo trước cái lo của dân”

    PV: Với suy nghĩ của cá nhân ông, hiện nay cử tri mong đợi điều gì nhất ở người đại diện cho mình. Và Quốc hội mong đợi điều gì nhất ở các ứng cử viên?

    Ông Hoàng Hữu Phước: Theo tôi, Đại biểu Quốc Hội phải thường xuyên tiếp cận cử tri bằng nhiều hình thức chủ động, linh hoạt, lắng nghe những tâm tư, nguyện vọng của người dân đối với những vấn đề lớn, cấp bách, quan trọng rồi phản ảnh với Quốc Hội. Đây là việc bình thường có ý nghĩa tiếp nhận và chuyển tiếp thông tin. Tuy nhiên, trong công việc này cần có tri thức, kiến thức và khả năng hóa giải ngay các bức xúc của cử tri, những vấn đề còn mắc mứu nơi cử tri, những điều cử tri chưa thông hiểu hay chưa đồng thuận rồi phản ảnh với Quốc Hội. Đây là việc quan trọng, thể hiện đẳng cấp của người đại biểu khi thông qua việc tư vấn cho cử tri, giúp các chủ trương chính sách của Đảng, luật pháp của Nhà Nước được giải thích cặn kẽ mang tính thuyết phục cao nhất, và do đó được phổ biến hữu hiệu, tạo được sự đồng thuận của người dân ở địa phương đối với các nội dung này. Đây vốn là bước quan trọng của công tác thực sự an dân, phục vụ quốc gia, dân tộc.

    Đại biểu Quốc Hội phải biết lo trước cái lo của người dân là cử tri nơi địa phương mình đại diện và của người dân của cả nước nói chung, có năng lực tiên liệu những vấn đề nội tại trong ngắn hạn và dài hạn của địa phương và của đất nước, trên cơ sở đó soạn ra các bản kế hoạch mang tính tham mưu có tính thuyết phục và khả thi cao để trình Quốc Hội xem xét, vì lợi ích của quốc gia, đem các cải thiện cần có về địa bàn cử tri trước cả khi địa phương có thể nghĩ đến nhu cầu cho các cải thiện ấy. Đây là việc quan trọng thể hiện đẳng cấp của người đại biểu có tư duy chiến lược, có tầm nhìn xa, sâu, rộng, biết tham mưu cho Quốc Hội có các kế sách hữu dụng, mang tính tiên phong “đi trước đón đầu”, hoặc ngăn ngừa, phòng vệ, nhất là trong môi trường toàn cầu hóa đòi hỏi phải có sự nhanh nhạy và chính xác cao đối với định hướng chiến lược quốc gia cả về kinh tế, an ninh, quốc phòng, chính trị, xã hội, v.v. từ đó tạo nên sự tin tưởng của cử tri đối Quốc Hội và các định hướng lãnh đạo của Đảng và Chính Phủ.

    PV: Hiện ông là Tổng giám đốc công ty CP Doanh Thương Mỹ Á, nếu trúng cử đại biểu Quốc Hội, việc sắp xếp thời gian để hoàn thành công việc ở hai cương vị chắc sẽ gặp khó khăn?

    Ông Hoàng Hữu Phước: Khi là giáo viên, tôi vừa dạy học ở Cao đẳng Sư phạm, Đại học Ngoại ngữ Hà Nội, các Trung tâm Ngoại ngữ của Sở Giáo dục thành phố Hồ Chí Minh, Trung tâm Nghiên cứu & Dịch thuật, và Trung tâm Điều phối Đại học Michigan Hoa Kỳ nhưng vẫn thường xuyên sáng tác thơ văn và dạy học các em tôi, và thường xuyên đi thăm các học trò cũ của tôi ở vùng sâu vùng xa để động viên các em đừng bỏ nghề giáo. Rồi khi làm việc cho các công ty nước ngoài, tôi vẫn giữ đều đặn việc dạy tiếng Anh buổi tối ở các trường đại học. Tôi chưa bao giờ làm ít hơn hai việc một lúc nên đã hình thành khả năng làm việc chất lượng cao và cường độ cao với thời gian hạn định ít. Hiện nay tôi có Công ty Doanh Thương Mỹ Á; việc chính của tôi là tư vấn, và tôi có người tài làm tập sự cho tôi, đặc biệt sẽ gánh nhiều việc thay tôi, nên tôi hoàn toàn không có khó khăn đối với việc hoàn thành công việc ở hai cương vị khác nhau. Nhiều năm nay và ngay cả trường hợp nếu tôi trở thành đại biểu Quốc Hội, tôi vẫn sẽ tiếp tục viết bài báo, tiếp tục viết các đề án nghiên cứu miễn phí giúp phát triển ngành hàng nông lâm ở các tỉnh nghèo, và nhất là thực hiện nghiêm túc những công việc mà tôi nêu ở trên như bất kỳ đại biểu Quốc Hội nào có đẳng cấp đều thực hiện như vậy.

    PV: Xin cảm ơn và chúc Ông khỏe mạnh, thành công trên mọi lĩnh vực công tác!.

    Thế Hùng – Thanh Tuyền thực hiện
    http://phaply.net.vn/doi-thoai/thac-sy-kinh-doanh-quoc-te-tong-giam-doc-cty-cp-doanh-thuong-my-a-nguoi-tu-ung-cu-dbqh-khoa-xiii-%E2%80%9Cdai-bieu-quoc-hoi-phai-biet-lo-truoc-cai-lo-cua-nguoi-dan%E2%80%9D.html

    ĐCSVN có công đưa đất nước thoát khỏi nô lệ và thực dân.nhưng đó mới chỉ là dành độc lập. vậy xây dựng đất nước giàu mạnh, dân chủ, văn minh và hạnh phúc cho dân thì sao nhỉ ? tại sao biết mình kém không thể làm cho đất nước phát triển thì tự nguyên rút về nơi điền viên để vui thú mà không màng danh lợi(lời ông Triết). để những người có tài tiếp tục lãnh đạo xây dựng đất nước có phải tốt cho dân không? rời bỏ quyền lực khi không còn khả năng đó mới thực sự là cao thượng, là sự đền đáp với nhân dân bởi chính họ đã hy sinh tất cả cho ĐCS có được thành quả trước đây.Còn với bài của ông Phước thì phải chăng đây là lúc ĐCS đòi công bằng cách cưỡi cổ dân bằng cách toàn trị. không lẽ dân tộc ta đã hết đường sống, chấp nhận vì chẳng còn ai hơn ĐCS lúc này.

    Có 02 điều cần nói về bài này :

    1/ Chưa bao giờ chúng ta thấy được một Kẻ độc tài nào ủng hộ Dân chủ đa nguyên, đa đảng. Do đó, điều mà tác giả viết ra , tuy có những phân tích dông dài, nhưng tóm lại cũng chỉ nằm trong cái Sự thật nói trên.

    2/ Đối với những tác giả loại này, nếu không ngại tốn thời gian, có lẽ tốt nhất nên dùng sự thật qua những con số để trả lời, ví dụ :
    -Vâng ! Không đa đảng cũng chẳng sao. Hãy nói về một VN với tham nhũng bất trị, Đói nghèo dai dẳng, Lạc hậu mọi mặt vì đang bước lùi so với láng giềng, và gần nhất, hiện tại một nền Kinh tế không có nền tản gốc rễ đã đang và sẽ tiếp tục khiến lạm phát phi mã xảy ra, sẽ đến mức mọi người dân đều ngơ ngác ,không biết cái đói sẽ đến vào ngày nào, tháng nào. Một Việt Nam không có tương lai ! Đó là tất cả những gì đang xảy ra ở một “Việt Nam không cần đa đảng”.

    -Ông nói dài nhưng không Đúng hay Sai gì cả, vì nói về Việt Nam, đơn giản là ông chỉ đang trình bày về một sự thật : Việt Nam là một quốc gia độc đảng toàn trị, nơi mà vấn đề Đa đảng sẽ không bao giờ được đặt ra, và sự thật ấy tồn tại song song với sự thật về thãm trạng Kinh tế -Xã hội như trên !

    Thế nên, không cần thiết phải bàn về đa đảng vì vô ích do không có một ý nghĩa gì với sự thật nói trên. Chỉ xin tác giả vui lòng, dưới sự lãnh đạo của một chính phủ Cộng sản của riêng các ông, cho biết vài giải pháp cho thãm trạng Kinh tế- Xã hội đã nói trên ?

    Nếu không dám nói, nếu không thể nói, nếu nói không được, hoặc nếu quả thực tác giả không thấy đâu là nguyên nhân chính yếu thì Vâng! Hãy cứ bỏ qua những thóa mạ và mĩa mai một cách đê tiện đối với những người thua cuộc, hãy cứ khen cho ông khéo che đây giọng điệu bợ đỡ, nịnh hót đối với kẻ thắng, nhưng rốt cuộc, những nét hạ tiện trong con người ông vẫn cứ lồ lộ ra trước mắt mọi người, vì ông cố gắng trình bày lập luận của mình bằng cái tâm thức của một kẻ nói láo !

    Sự thật tại Việt Nam hiện nay, nó xảy đến một phần cũng chính do những kẻ xảo trá tai hại tác giả này, đã té nước theo mưa mà tiếp tay với sự sai trái. Họ là những kẻ vô dụng đáng phỉ nhổ đối với Tổ quốc và dân tộc Việt Nam nói riêng, cũng như đối với bất kỳ một sự tiến bộ hay phát triển nào của nhân loại, nói chung.

    Đa nguyên có thể không cần, nhưng loại người như ông này thì thật rất là, vô cùng...mãi mãi không cần!

    Trong bất kì vấn đề gì đều có tính hai mặt của nó: Tốt-xấu, .... Trong tranh luân cũng có hai mặt: nêu lên vấn đề - phản biện vấn đề. Trong việc thực thi chính sách cũng có hai mặt: thực thi chính sách và phản biện quá trình thực thi chính sách.

    Loại bỏ đa nguyên đa đảng là loại bỏ vế thứ hai 'phản biện quá trình thực thi chính sách'. Đó là lí do tại sao 'ở VN kêu gọi chống tham nhũng thì cứ kêu gọi, còn kết quả của việc chống tham nhũng thì tôi không bảo đảm' (nhại lời TS Lê Đăng Doanh 'phát ngôn thì cứ phát ngôn, nhưng quyền tự do sau phát ngôn thì tôi không đảm bảo')

    Tác giả bài viết viết:
    Người Việt chân chính và có học thức đều biết rằng Hoa Kỳ và Việt Nam đều độc đảng, với điểm khác nhau duy nhất là đảng ở Việt Nam ở dạng sinh học nhất thể, còn đảng ở Hoa Kỳ là dạng sinh năm sinh ba sinh mười giống nhau như đúc do tự phân thân kiểu vi trùng để hoạt động giống y nhau bằng những cơ thể khác nhau, phục vụ cho mục đích không khác nhau.

    Tác giả bài này hoặc thiếu hiểu biết hoặc thuộc dạng con vẹt kiểu bà Phương Nga: "Việt Nam không có tù chính trị-Tù nhân lương tâm".

    Các đảng ở Mĩ thoạt nhìn có vẻ giống nhau vì họ đều phục vụ cho quyền lợi của nước Mĩ và nhân dân Mĩ, cùng phục tùng và bảo vệ HP Mĩ. Đó là điểm giống nhau duy nhất. Còn cách thức dẫn dắt, phương thức lãnh đạo nước Mĩ có thể rất khác nhau. Đó lí do tại sao phải đến phút cuối cùng Ngân sách Mĩ mới được thông qua do ý kiến trái ngược nhau giữa CP Obama và Đảng Dân Chủ với Đảng Cộng Hòa. (À, ở VN thì tôi chưa thấy QH bàn về ngân sách bao giờ, có lẽ ngân sách là một bí mật quốc gia chăng?)

    Dân Luận lẽ ra nên có đôi dòng giới thiệu cái ông tác giả bài viết này.

    Xin các vị luôn nhớ một điều căn bản và rõ ràng là: chỉ có toàn dân Việt Nam mới là người có đủ quyền trả lời Việt Nam này có cần đa đảng hay không.

    Bài viết trên đây là quan điểm (tào lao) của một cá nhân (vô danh tiểu tốt?) mà thôi.

    trong 6 lý do thì chỉ có lý do 1 và 6 là đáng xem xét vì lý do 1 dựa trên lý lẽ công bằng, là thứ mà những người đòi đa đảng cũng dựa vào. Lý do 6 thì liên quan tới an ninh quốc gia, nhưng ông Phước phạm lỗi logic đồng nhất quân đội việt nam với quân đội của Đảng CS. Ở Việt Nam làm gì có thứ gọi là quân đội thuộc sở hữu của Đảng CS!

    4 lý do còn lại đúng như bạn khách sạn nói, ông ấy mắc lỗi nhân danh Việt Nam.

    Chỉ với đoạn này :

    6) Lý do cuối cùng và là lý do quan trọng nhất: Sự Tồn Tại Của Việt Nam
    Mỹ kiêng sợ Trung Quốc đến độ nhiều chục năm qua không bao giờ dám gọi đồng minh Đài Loan là quốc gia. Thái Lan kiêng sợ Trung Quốc. Thế giới kiêng sợ Trung Quốc. Trung Quốc không sợ bất kỳ quân đội nào của thế giới. Trung Quốc chiếm Hoàng Sa đánh tan các chiến hạm Việt Nam Cộng Hòa ngay trước mũi Đệ Thất Hạm Đội hùng hậu của Hoa Kỳ. Trung Quốc chỉ sợ quân đội của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

    đủ để chứng tỏ tác giả hoặc là ăn tục nói phét hoặc có mắt nhưng chỉ biết hướng về phương Bắc !!!

    Tất cả các quốc gia tác giả cho là kiêng sợ hình như chưa hề bị TQ thảm sát anh em chiến sĩ như ở Gạc Ma ...

    Hehe sẽ có lúc nhậu say, ông ta có thể phát biểu luôn là Mỹ cũng kiêng sợ VN thì mới dạt danh hiệu đảng viên DCS !

    Quý vị phản biện những tiểu tiết đâu đâu...
    Cốt lõi vấn đề là: 2 từ Việt Nam & Đảng CS không trùng nhau. Thế thôi.

    Chỉ cần thay câu nói "Việt Nam không cần đa đảng" bằng câu nói "Đảng CS không cần đa đảng", thì ông Phước không sai cái gì cả.

    Ông ấy đang đứng trên lập trường của Đảng, ông ấy có cái quyền phát ngôn đảng CS không cần đa đảng, không có gì sai trái cả. Nhưng ông ấy không có quyền nhân danh Việt Nam. Thế thôi.

    Thí dụ, tôi, người VN, tôi nói, tôi không muốn độc đảng, vì tôi muốn con cháu tôi được học các môn triết học khác nhau trong trường Đại học một cách khách quan. Tôi không muốn con cháu tôi học các môn triết, để dẫn đến kết luận áp đặt: triết Mác Lê là đỉnh cao trí tuệ (mác dùng để chém, lê dùng để đâm)

    Thí dụ, người bán xôi ngoài hè phố nhà tôi, bà ấy có cái quyền "không thèm quan tâm đa đảng hay độc đảng", nhưng bà ấy có quyền được nghe giải thích: Tại sao các ông lãnh đạo lại có nhiều tiền cho con cái đi học ở Anh, ở Mỹ? Sao không chịu học ở trong nước? Số tiền 1 ông con trời đi học ở Mỹ ở Anh, đủ nuôi ăn học hàng trăm đứa con như con bà ấy.

    "Người dân VN hài lòng và an tâm dưới sự lãnh đạo của Đảng". Ông Phước thắt cà vạt, nên không ngồi xổm ăn xôi bên đường được (độc giả nào quan tâm Ngồi chồm hổm/ hoặc Cá hồi, vui lòng tìm bài của ông Tưởng Năng Tiến). Ông để trống mục này, là có cái lý của ông. Nhưng ông để trống mục này, thì ông hiểm quá. 5 mục ông bị thiên hạ chửi mà không chết. Nhưng mục số 5 để trống, ông sẽ chết mà không bị chửi. Chờ xem kỳ bầu cử sắp tới!

    Tác giả viết bài với phong cách tự cao, tự đại. Các lập luận của bài viết không có số liệu dẫn chứng, không có tài liệu tham khảo. Do đó không có tính khách quan và độ tin cậy.
    Đảng cộng sản đã thành công và được nhân dân ủng hộ trong quá khứ, hiện tại họ đã lỗi thời. Sự đi xuống và bế tắt mọi mặt của xã hội là minh chứng cho sự yếu kém, thoái quá của hệ thống. Lấy sự tiến bộ của xã hội làm thước đo năng lực của chế độ thì sẽ thấy chế độ nào, ở đâu trên thế giới này cần thay đổi hay loại bỏ. Nếu xã hội VN tốt đẹp thì Sẽ chẳng có ai đòi đa đảng.

    Mong BBT DL để "nóng" đề tài này cho các học giả tiếp tục tranh luận.

    Theo links đọc các bài viết của Hoàng Hữu Phước, tôi thấy ông ta sát mạt Lê Công Định khi anh ta đang ở tù. Quý vị thấy hành động này tiểu nhân hay cao thượng?

    Tất cả điều phân tích trên có cái đúng,có cái sai.Vấn đề có 1 cái sai phủ định tất cả điều nói trên đó là:"ĐẢNG CỘNG SẢN HIỆN NAY LÀ KẺ MẠO DANH".Tất cả mọi thành quả cách mạng VN là công sức của người dân Việt Nam với sự lãnh đạo tài năng vì dân vì nước như Tướng Giáp,Hồ Chí Minh,Phan Chu Trinh vv.....Thành quả cách mạng đó hiện nay đang bị 1 số Đảng viên xấu xa,mất đạo đức nấp dưới cái gọi là Đảng CS làm điều vô lại,cái sự vô lại này có hay không thì hỏi dân chúng sẽ biết.Nhưng ở cái nước VN hiện nay thì CS đã bịt hết miệng cơ quan ngôn luận cả rồi.

    Còn chuyện đa đảng không phải là những lý do trên,nếu VN có đa đảng cũng chẳng ai cho những kẻ chế độ VNCH ngày xưa vào cả,ngày trước luật 59 đã sát hại nhiều người dân,do vậy VNCH cũg chả tốt dep gì.Đa đảng ở đây sẽ là các thành phần đang hằng ngày lao động trên nước VN này.Những nhà nông sẽ có đảng riêng sẽ có người dai diện riêng để bảo vệ quyen lợi cua mình,tương tự cho công nhân,tri thức,doanh nhân vv...Nhân dân các nước tiến bộ trước kia cũng làm gì có dân chủ,có quyền của mình nhưng bằng nỗ lực đấu tranh hiện nay các nước phát triển người dân đã có quyền tham gia chính trị của mình.KẺ NGỤY BIỆN viết bài này đã lấy cái sai ttrong lịch sử của các nước khác biện MINH CHO CÁI sai của mình.

    Tôi chỉ phản biện lý lẽ thứ nhất của ông Hoàng Hữu Phước.

    1. Ông Phước đưa ra 2 trường hợp đa đảng ở Anh và Mỹ chỉ là để bảo vệ lợi ích của các nhóm tài phiệt rồi khái quát hóa lên đa đảng thì ở đâu cũng thế. Dĩ nhiên đây là 1 lỗi logic sơ đẳng.

    2. Ông Phước cho rằng chỉ có đảng nào có công trong việc giúp nước Việt Nam thống nhất mới được quyền lập đảng. Như thế mới là công bằng.
    Có 3 vấn đề trong lập luận của ông:

    a)Ông Phước định nghĩa như thế là công bằng, nhưng đó chỉ là quan điểm của ông về lẽ công bằng. Tại sao nhân dân phải chấp nhận lẽ công băng là như thế mà ko phải theo cách khác. Ví dụ, những nhóm người có quan điểm khác biệt, mâu thuẫn với Đảng CS thì vì ko được lập đảng nên ko có ai bảo vệ cho quan điểm của họ. Như thế thì công bằng ở chỗ nào?

    b)Quyền lực chính trị phải là do nhân dân bầu cử, vì nhà nước là của dân.
    Đảng CS thay vì dựa vào logic đó để đi tới quyền lực, lại chọn lý lẽ vì chúng tôi có công nên chúng tôi được phép có quyền lực chính trị, như thế tức là bất chấp quan điểm của nhân dân. Vậy thì nhà nước này đâu còn là của dân nữa, vì dân đâu có quyền cho phép ai có quyền lực chính trị đâu?

    Trích dẫn:
    Người Việt chân chính và có học thức đều biết rằng Hoa Kỳ và Việt Nam đều độc đảng, với điểm khác nhau duy nhất là đảng ở Việt Nam ở dạng sinh học nhất thể, còn đảng ở Hoa Kỳ là dạng sinh năm sinh ba sinh mười giống nhau như đúc do tự phân thân kiểu vi trùng để hoạt động giống y nhau bằng những cơ thể khác nhau, phục vụ cho mục đích không khác nhau.

    Chú Phước này trung kiên tợn!!!

    Chú có vợ không ta??? tại sao lại có đàn ông và đàn bà??? Mặc dù cả 2 đều phục vụ cho 1 mục đích giống nhau!!!

    Hay chú Phước lưỡng tính??? như con thủy tức!!!???

    Việt Nam không cần đa đảng! rất có thể đúng!!!

    Nhưng VN cần dân chủ!!! Không phải thứ dân chủ lấy dân làm gốc (tức dân vốn dĩ không phải là cái gốc. Nhưng ta lấy nó làm gốc, để ngồi lên cho khoái!!!)

    1./ Những độc giả của Dân Luận vẫn có thể vào những trang mạng báo lề phải để đọc tin tức, ông Hoàng Hữu Phước nên gởi bài này đến những trang báo lề phải của Việt nam để nhân dân cả nước được nghe ông nói ra quan điểm của mình về vấn đề đa đảng ở Việt nam.

    2./ "Việt Nam Không Cần Đa Đảng" câu này chưa rõ nghĩa lắm!
    Nhân dân Việt nam là người "CẦN ĐA ĐẢNG" hay "KHÔNG CẦN ĐA ĐẢNG", khi đó Việt nam chỉ là "CÓ ĐA ĐẢNG" hay "KHÔNG CÓ ĐA ĐẢNG".
    Vì thế khi nói "Việt Nam Không Cần Đa Đảng" là kiểu nói chụp mũ, ngụy biện, mị dân, đánh tráo ngôn từ.

    3./ Đất nước Việt nam là một thể thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ, người dân xử dụng cùng một ngôn ngữ, ăn cùng một loại thực phẩm chính là gạo, nhưng không có nghĩa toàn dân có cùng quan điểm tư tưởng về chính trị Mác-Lênin mà đảng viên Đảng CSVN đang giữ làm tôn chỉ. Vì thế nhu cầu "ĐA ĐẢNG" của người dân Việt nam là có thật, họ bao gồm những người không có cùng quan điểm về tư tưởng chính trị Mác-Lênin như các đảng viên Đảng CSVN. Nhu cầu này xuất hiện ngay bây giờ vì những thực tế đang sảy ra trong xã hội bây giờ không phải do lịch sử quyết định.

    4./ Những "Người Việt Chân Chính và có học thức" nào ở Việt nam có cùng quan điểm tư tưởng chính trị Mác-Lênin thì quí vị có Đảng CSVN để sinh hoạt chính trị. Những người như tôi, hoặc không phải như tôi có quan điểm KHÁC với quan điểm tư tưởng chính trị Mác-Lênin thì chúng tôi phải sinh hoạt chính trị Ở TRONG TÙ, hay phải ra nước ngoài mà sinh hoạt để bị gọi là PHẢN ĐỘNG sao???

    5./ Những BÀ MẸ Việt Nam sinh ra những đảng viên Đảng CSVN, để làm nên lịch sử nước Việt. Đây là "NƯỚC MẮT CHẢY XUỐNG", chứ không bao giờ có cái gọi là "còn đảng, còn mình" và thêm cái ông vừa nói ra "Mất Đảng CSVN là Mất Nước Việt".

    6./ Hình như ông này ra ứng cử Đại Biểu Quốc Hội, thật sự ông đại diện cho ai vậy nhỉ...!!!????

    "Trung Quốc không trông mong gì hơn là Việt Nam có đa đảng, vì ngay khi bọn đa đảng xóa sổ được Đảng Cộng Sản Việt Nam, Trung Quốc sẽ xua quân đánh chiếm toàn bờ cõi Việt Nam và chiếm Việt Nam trong vòng 8 giờ làm việc của một ngày làm việc. Người Việt chống cộng hay rêu rao Đảng Cộng Sản Việt Nam làm tay sai cho “giặc” Trung Quốc mà không đủ trí tuệ để hiểu rằng chính những hành vi chống Việt Nam của họ mới làm hài lòng mấy anh “giặc” ấy."

    Tất nhiên là Trung Quốc, Mỹ, phương Tây sẽ không vui lòng ngồi chờ Việt Nam loạn rồi (có thể) yên, yên rồi (có thể) phát triển. Lúc Việt Nam loạn nhất là lúc họ ngư ông đắc lợi. Và khi ấy thì "vũ khí của sự phê phán không thể thay thế sự phê phán của vũ khí".

    Tay này "dữ dằn" nhỉ? Tính gọi bằng "ông" cho nó lịch sự, nhưng đọc qua những bài của tay này (theo đường link do DL dẫn về) và khi biết y đang ra tranh cử (ừ quên có cử chứ làm gì có tranh) QH kỳ này thì thấy tội cho y.

    Có bác nào đánh cá với Vĩnh tôi không nhỉ? Cá gì? Cá là:

    - Một, y đậu tòong teng (nghĩa là mém rớt, nếu đậu là nhờ vớt vì bài viết này, tuy nhiên cũng chính bài viết này mà y có đậu thì cũng chẳng có "phát huy tác dụng" mà y nghĩ là y có thể làm được). Vĩnh tôi cam đoan, "các ông các bà ở trển" đọc bài này và các bài viết y chửi LCĐ, CHHV càng e dè y hơn mà thôi

    - Hai, y rớt bạch tuộc!

    Chầu cá độ: chai nàng hương + chục cóc :)

    Đinh Mạnh Vĩnh

    Pages