Quan điểm mới trong hợp tác phát triển của Thụy Điển [1]

  • Bởi Khách
    18/04/2011
    19 phản hồi

    Phạm Hồng Sơn chuyển ngữ

    Lời người dịch: Thụy Điển là một dân tộc nhỏ (hiện chỉ có khoảng 9 triệu dân) và ở một nơi rất lạnh (miền nam Thụy Điển có nhiệt độ thấp nhất trong mùa hè vào khoảng 12°C-15°C). Nhưng chỉ hai sự kiện liên quan tới Việt Nam cũng đủ cho thấy Thụy Điển là một dân tộc nhỏ mà không bé, đất nước rất lạnh mà tình người ấm nồng. Năm 1969, Thụy Điển đã một mình đi ngược lại chính sách phong tỏa, cấm vận của cả khối tư bản để thiết lập quan hệ và trợ giúp cho Việt nam Dân chủ Cộng hòa – một quốc gia tận tụy trong khối cộng sản. Nhưng khác với những người “anh lớn”, Liên-xô, Trung quốc, của Việt nam Dân chủ Cộng hòa, Thụy Điển chỉ giúp những phương tiện hòa bình (bệnh viện dân sự, nhà máy giấy,...) và vẫn luôn bên cạnh nhân dân Việt nam ngay cả trong những đêm đối đầu khốc liệt giữa các dàn tên lửa SAM-II của Liên xô và máy bay B52 của Mỹ. Thế mà nay, trong hoàn cảnh thời bình, Thụy Điển lại quyết định đóng cửa Đại sứ quán sau hơn 40 năm hiện diện liên tục tại Hà nội. Lý do nào đã khiến Thụy Điển có quyết định này? Liệu đó có phải chỉ là “chuyện nội bộ” của Thụy Điển như câu trả lời ráo hoảnh của phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt nam? Đó chắc vẫn là câu hỏi còn ngậm ngùi trong lòng nhiều người dân Việt nam. Hy vọng, bài phát biểu mới đây (07/03/2011) của bà Bộ trưởng Bộ Hợp tác Phát triển Quốc tế của Thụy Điển tại Trường Kinh tế London, sẽ đem lại cho người Việt chúng ta hiểu thêm về quyết định đóng cửa Đại sứ quán Thụy Điển tại Hà nội. Xin trân trọng giới thiệu tới quí vị:

    Thưa Giáo sư Mkandawire, thưa các quí bà, quí ông và các bạn,

    Tôi cảm thấy vinh hạnh khi được chia sẻ những suy nghĩ của mình về các vấn đề hợp tác phát triển, nhân quyền và dân chủ trước một cử tọa hết sức uyên bác ngay tại Trường Kinh Tế London nổi tiếng về sự xuất sắc trong học thuật và khắt khe trong nghiên cứu.

    Dĩ nhiên, chúng ta sẽ không thể nào nói về mối quan hệ giữa phát triển, dân chủ và nhân quyền mà lại không nhắc tới các sự kiện đang gây ra những thảo luận tại Brúc-xen – nước láng giềng phương Nam của chúng tôi.

    Với cương vị là Bộ trưởng về các vấn đề Hợp tác Phát triển Quốc tế, tôi đã được gặp nhiều nhân vật mà sự khát khao tự do của họ lớn tới mức đã khiến họ dám đứng lên đòi hỏi các giá trị dân chủ, nhân quyền ngay cả trong những thời khắc khó khăn và nguy hiểm cực độ.

    Những cuộc nổi dậy của người dân đang diễn ra tại Trung Đông và Bắc Phi là một chứng thực lớn chưa từng có cho những khát vọng của nhân dân ở những nơi đó. Khát vọng phải được tôn trọng về quyền làm người, về tự do và dân chủ, khát vọng được phát triển, được lớn mạnh hơn nữa.

    image001_7.jpg
    Gunilla Carlsson, Bộ trưởng Bộ Hợp tác Phát triển Quốc tế Thụy Điển

    Các cuộc nổi dậy đó đang nhắc lại cho chúng ta rằng nhân quyền là các quyền có tính phổ quát toàn nhân loại. Tôi không dám giấu các quí vị rằng đôi khi tôi thấy rất khó chịu khi nghe người ta ngụ ý là có sự mâu thuẫn giữa dân chủ và phát triển, hoặc giữa nhân quyền và phát triển. “Nhưng chắc chắn,”, một số người lại sẽ nói với tôi, “nếu bà phải chọn giữa cơm áo cho gia đình và quyền bầu cử thì bà sẽ phải chọn cơm áo thôi.” Lối lập luận như thế dĩ nhiên là hoàn toàn vô lý. Vì không có lý do gì để cho rằng sự sung túc về vật chất và các quyền chính trị buộc phải loại trừ lẫn nhau vì một cớ nào đó. Tất cả những chứng cứ đang hiển hiện đều chỉ cho ta thấy điều ngược lại.

    Đó chính xác chỉ là loại lý luận muốn mớm cho chúng ta từ những nhà lãnh đạo chuyên chế - những kẻ đang cố bấu víu quyền lực và đang cầu xin chúng ta trợ giúp dưới danh nghĩa của sự ổn định. “Vâng,”, họ sẽ nói với các nhà tài trợ, “chúng tôi hiện không có dân chủ theo nghĩa như ở phương Tây nhưng xã hội của chúng tôi vẫn chưa sẵn sàng cho điều đó. Các ngài phải cho chúng tôi thêm thời gian để phát triển chứ. Đầu tiên, chúng tôi phải cho người dân ăn cái đã.”

    Kiểu biện hộ thứ hai cho việc tiếp tục cắt xén các quyền tự do dân sự của người dân là sự ám chỉ việc bảo vệ các quyền cơ bản của con người chỉ là quan niệm thuần của “phương Tây” thôi, rất không phù hợp với thực tế khó khăn của quốc gia đang bị xem xét.

    Một điều thường làm tôi kinh ngạc là một số người ngay ở phương Tây lại tỏ ra sốt sắng chấp nhận cái kiểu lý luận đó. Họ chính là những người sẽ nói với quí vị rằng chúng ta nên cẩn thận khi lên tiếng quá mạnh về vấn đề nhân quyền ở các nước đang phát triển. Cách nhấn mạnh đó sẽ phản tác dụng, chúng ta nên tránh để không bị xem là đang lên lớp cho người khác. Và họ còn thường cho rằng vì quá khứ đô hộ thuộc địa của châu Âu trước đây mà chúng ta không có đủ uy tín để nói đến vấn đề nhân quyền.

    Tôi xin nói rõ hơn về điểm này. Tôi chưa bao giờ gặp bất kỳ một nhà hoạt động nhân quyền nào ở châu Phi lại thúc giục tôi nói nhẹ đi về nhân quyền hay nói rằng quyền tự do ngôn luận hay tự do hội họp là các quan niệm của châu Âu, hoàn toàn xa lạ đối với châu Phi.

    Như vậy, bổn phận đạo đức rõ ràng của chúng ta hiện nay là phải đứng về phía những người bị bức hại vì quan điểm chính trị. Không thể nào chấp nhận được những lý luận sai trái của các chính quyền đang tống giam những con người dũng cảm chỉ vì họ có những quan điểm chính trị khác biệt.

    Bảo vệ, ủng hộ những giá trị châu Âu đúng nghĩa phải có nghĩa là đứng về phía những người bị áp bức, chứ không phải những kẻ áp bức.

    Các biến động về dân chủ đang làm thay đổi bối cảnh chính trị. Sẽ có người cho rằng đó là biểu hiện của sự chấm dứt ổn định. Thật là một nhầm lẫn ngây thơ. Như thế thì khác nào coi một chế độ phi dân chủ như chế độ của tay Đại tá Gaddafi ở Lybia cũng là thể hiện của sự ổn định tự thân theo một nghĩa nào đó. Những gì mà chúng ta đang chứng kiến hôm nay là tiến trình hy vọng sẽ mang lại những điều kiện cần cho sự ổn định thực sự - loại ổn định chỉ có thể gắn liền với các xã hội tự do.

    Chúng ta có bổn phận phải trợ giúp những người đang mạo hiểm cuộc đời họ vì những giá trị mà chúng ta đang tận hưởng và đối với chúng ta các giá trị đó đã trở thành những điều hết sức bình thường. Vì vậy, những gì đang diễn ra ở Bắc Phi là tiếng kêu cứu mạnh mẽ đòi hỏi các chính phủ, các nhà tài trợ phải phối hợp với nhau và cùng nhau cam kết thực sự cho việc thúc đẩy dân chủ, nhân quyền. Những gì chúng ta đang thấy hôm nay chỉ là kết quả từ sự quyết đoán của những con người dũng cảm, với sự hỗ trợ rất hạn chế từ bên ngoài hoặc chả được trợ giúp gì cả. Ở Tunisia và Ai cập, người dân đã tự loại bỏ được các chế độ độc tài bằng những cách khá ôn hòa. Thật đáng khâm phục và kính trọng!

    Những diễn biến ở Bắc Phi cũng cho chúng ta thấy việc tiếp cận được với các công nghệ thông tin và truyền thông hiện đại và các mạng truyền thông xã hội có thể mở ra cho các công dân những cơ hội gây ảnh hưởng đối với xã hội và đòi hỏi các lãnh đạo phải có trách nhiệm hơn. Chúng ta đã thấy các công cụ của công nghệ thông tin và truyền thông (CNTTTT) đang đem lại tiềm năng để hiện đại hóa các nỗ lực phát triển của mình một cách hết sức rõ ràng. Đặc biệt, các công cụ đó cũng có thể dùng để cổ xúy cho dân chủ, nhân quyền; để tạo ra các nguồn thông tin độc lập; để buộc các nhà lãnh đạo phải chịu trách nhiệm với các công dân của họ; giúp nối kết giữa người dân với nhau, cả ở trong nước lẫn ngoài nước; là một phương tiện để lật tẩy tham nhũng, nhanh chóng và khá an toàn. Đối với tôi, đó là công nghệ của giải phóng, là biểu tượng của một thế giới đang thay đổi theo một chiều hướng không thể đảo ngược.

    Số người dùng Internet đã tăng gấp đôi trong khoảng 2005-2010 và vừa vượt qua mốc 2 tỷ người. Tuy nhiên, sự chênh lệch kỹ thuật số giữa các nước phát triển và các nước đang phát triển còn khá lớn – 71% so với 21% dân số có thể lên mạng. Vì vậy, thăm dò, tìm hiểu và đầu tư vào CNTTTT phải được coi là công cụ cơ bản để gia tăng tính mở và minh bạch cho thế giới. Các tổ chức dân sự và các nhà hoạt động nhân quyền đang cần các hệ thống không dây, các hệ thống mạng bảo đảm tính trung lập và khả năng có thể truy cập được Internet.

    Nhưng, một số quốc gia lại đang hạn chế hay cấm các công dân của họ được tiếp cận với Internet – đây chính là các lỗ hổng của Internet. Ở phần lớn các quốc gia kiểu đó, việc bày tỏ chính kiến qua Internet là một tội hình sự và sự bức hại những người có tư tưởng cải cách qua Internet đang ngày càng gia tăng.

    Vì vậy, một trong những thách thức chính của chúng ta hôm nay là phải làm thế nào để có thể đưa các nhà hoạt động dân chủ lên danh sách cần trợ giúp hàng đầu, phải tìm hiểu các cách sử dụng các công cụ sáng chế mới thích ứng với các giai đoạn đầu của quá trình thay đổi và chuyển đổi sang dân chủ.

    Tuy nhiên, các tranh luận trong các quốc gia dân chủ hiện nay lại chỉ chú tâm đến các vấn đề có tính vĩ mô về ngoại giao và chính trị. Do đó, chúng ta còn rất nhiều việc phải làm trong các chương trình trợ giúp dân chủ ở mức độ vi mô. Lịch sử đang chỉ cho chúng ta thấy rằng phản ứng của quốc tế một cách kịp thời là yếu tố tối quan trọng để giúp thuận lợi nghiêng hẳn sang các nhà cải cách dân chủ.

    Vì vậy, để bổ khuyết cho sự trợ giúp dân chủ có tính truyền thống của mình, Chính phủ Thụy Điển đã bắt đầu một dự án có tên là Sáng kiến Đặc biệt cho Dân chủ hóa và Tự do Ngôn luận. Dự án này nhằm tạo ra cơ hội để trợ giúp nhanh hơn các nhà hoạt động nhân quyền và các nhân tố có lợi cho sự chuyển đổi dân chủ bằng những cách thức mới và trực tiếp hơn, nhất là để tận dụng các cơ hội bất ngờ cho sự thay đổi dân chủ.

    Cách đây vài tuần tôi đã mời một số nhà nghiên cứu, một số nhà hoạt động trên Internet và một số doanh gia về CNTTTT đến Stockholm để thảo luận về việc làm thế nào để CNTTTT có thể tạo ra được tự do và các cách thức điều chỉnh để các trợ giúp phát triển của chúng ta phù hợp hơn với thực tế hiện nay. Tôi sẽ còn gặp lại họ vào thứ Năm này để bàn sâu hơn về cách thức triển khai các nỗ lực trợ giúp nhằm thúc đẩy quá trình dân chủ hóa bằng các công cụ kỹ thuật số và kỹ thuật số hóa mang tính dân chủ sao cho hiệu quả và hiệu suất nhất có thể.
    Đối với riêng tôi thì Dân chủ là sự thay đổi. Nhân quyền là Tự do. Tôi thực sự mong muốn được nhìn thấy sự thay đổi vì tự do trong thế giới này.

    Thay đổi vì Tự do cũng là cái tên, vào năm ngoái, được đặt cho chính sách của Thụy Điển đối với dân chủ và nhân quyền trong quá trình hợp tác phát triển quốc tế.

    Trong chính sách đó, chúng tôi nhấn mạnh ba vấn đề sau đây: một, tầm quan trọng của trợ giúp đối với dân chủ và nhân quyền để giảm nghèo; hai, sự quan trọng của chủ nghĩa đa nguyên như điểm khởi đầu cho mọi phát triển kinh tế-xã hội, và ba là sự minh bạch là một công cụ để dân chủ hóa.

    Dân chủ hóa và tự do là hai mặt cốt yếu của sự phát triển và phạm trù quyền con người cần phải được gắn liền với mọi nỗ lực hợp tác phát triển của chúng ta. Cùng với nguyên tắc nhà nước pháp quyền, sự tôn trọng các quyền dân sự và chính trị phải được coi là yếu tố quyết định trong quá trình xây dựng các hệ thống dân chủ có khả năng vận hành và giảm đói nghèo trên tất cả mọi phương diện.

    Nghèo đói không chỉ là tình trạng thiếu thốn các phương tiện vật chất. Đó còn là tình trạng thiếu thốn về quyền lực, cơ hội và an ninh. Đó còn là việc người dân thiếu ảnh hưởng đối với chính cuộc đời của mình. Tôi muốn nhấn mạnh lập trường này như một điểm khởi đầu quan trọng cho những tham vọng của Thụy Điển trong các chương trình hợp tác phát triển quốc tế trong tương lai nói chung và trong các hỗ trợ về dân chủ và nhân quyền, nói riêng.

    Khi người dân sống trong nghèo đói mà lại bị từ chối quyền lên tiếng một cách tự do, bị tước bỏ quyền gây ảnh hưởng hay quyền thay đổi điều kiện sống của mình hoặc không được quyết định đối với các vấn đề của cộng đồng, và đất nước mình, đó chính là dấu hiệu của nghèo đói. Vì vậy, có nhiều tự do hơn và dân chủ hơn, đó chính là sự giảm nghèo. Đối với chúng tôi, điều đó có nghĩa rằng chống đói nghèo buộc phải tiến hành đồng thời hai vấn đề: đưa đến các nguồn lực vật chất và mang lại các giá trị nhân phẩm, tinh thần cho người dân.

    Cách hiểu đa phương diện về đói nghèo này đã được toàn thể Liên hiệp Châu Âu chia sẻ và được ghi rõ trong Chính sách Đồng thuận của Liên hiệp Châu Âu về Phát triển từ năm 2005. Nhưng điều quan trọng nhất là cần phải đảm bảo chắc chắn cho chính sách đó cũng được thể hiện rõ trong các chính sách trợ giúp phát triển của Liên hiệp Châu Âu, hiện nay cũng như tương lai.

    Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng các xã hội dân chủ có khả năng tốt nhất trong việc thúc đẩy sự phát triển và tăng trưởng một cách bền vững. Chúng ta đều biết rằng việc bảo vệ nguyên tắc thượng tôn pháp luật, sự bình đẳng trước pháp luật, hay việc giữ gìn các nguyên tắc cơ bản của kinh tế thị trường như quyền sở hữu, tự do giao dịch, bảo vệ truyền thông tự do và quyền tự do ngôn luận là những điều kiện tạo cho kinh tế tăng trưởng. Mọi người đều phải có quyền được gặp gỡ, hội họp và lập hội một cách tự do, cũng như phải được an toàn và an ninh để thực hiện các quyền đó.

    Phát triển dân chủ khi phối hợp với sự phát triển xã hội sẽ là cách phát triển bền vững hơn, trong đó mọi cá nhân, phụ nữ cũng như đàn ông, đều được thụ hưởng.

    Bình đẳng giới là điều kiện tiên quyết cho sự phát triển dân chủ trong dài hạn. Phụ nữ và đàn ông, em gái và em trai phải có quyền và cơ hội ngang nhau trong việc tự quyết định cuộc đời mình và tạo ảnh hưởng đối với xã hội.

    Xã hội không được gạt bỏ bất cứ một giới nào của con người.

    Trợ giúp cho dân chủ và nhân quyền không chỉ là cứu cánh tự thân mà còn là phương tiện để gia tăng tính hiệu quả của trợ giúp và tăng cường sức mạnh cho cuộc chiến chống tham nhũng.

    Truyền thông độc lập và tự do, hệ thống chính quyền cởi mở và minh bạch, các thiết chế khả hoạt và một xã hội dân sự đa nguyên là những thành phần sống còn để có được một thể chế dân chủ thực sự. Những thành phần đó cũng là những hòn đá tảng cho sự hợp tác phát triển trong thời hiện đại – sự hợp tác đòi hỏi tính trách nhiệm nghiêm túc.

    Tính cởi mở và minh bạch giúp gia tăng cơ hội để các công dân giám sát tiền thuế của mình và năng lực điều hành của chính quyền. Chúng ta đều biết rằng tính chịu trách nhiệm được tăng cường có nghĩa là các bộ máy nhà nước sẽ phải đáp ứng tốt hơn các đòi hỏi, nguyện vọng của dân chúng. Về lâu dài, để phát triển bền vững và thiết thực, các nền dân chủ phải mang lại sự lãnh đạo đúng đắn và hiệu quả. Tuy nhiên, các nền dân chủ cũng cần phải thực hiện các hứa hẹn và ban hành các quyết định, đồng thời phải làm cho hệ thống chính trị dân chủ vận hành được. Tôi thấy rất thú vị khi theo dõi sáng kiến gia tăng tính mở của Chính phủ Anh và ngay tại Liên hợp châu Âu, chúng tôi, Andrew Mitchell và tôi, cũng đang cố gắng phấn đấu để đạt được qui chế Minh bạch trong Trợ giúp của Liên hợp châu Âu.

    Như quí vị đã thấy, bài nói chuyện của tôi có chủ đề là “Tại sao nhân quyền và dân chủ lại hệ trọng để thoát nghèo?”. Xin quí vị chú ý là bản Báo cáo Phát triển Con người tại vùng Ả-rập năm 2002 đã nhận ra được một cách tiên tri ba lý do chính của tình trạng nghèo khổ ở vùng Trung Đông và Bắc Phi là: một: thiếu dân chủ, hai: giáo dục yếu kém, ba: địa vị lệ thuộc của phụ nữ.

    Năm 2004, bản báo cáo cũng nhấn mạnh đặc biệt tới mối liên hệ giữa việc thiếu các quyền tự do và tình trạng kém phát triển. Điều đó cho thấy rõ các vấn đề cho phát triển tại Trung Đông và Bắc Phi nằm ngay trong mối liên hệ giữa dân chủ hóa và phát triển kinh tế.

    Cho dù đã có nhiều người được hưởng lợi từ tăng trưởng kinh tế, nhưng sẽ không thể có phát triển thực sự nếu nhà nước không đầu tư để người dân được thực hiện các quyền xã hội và kinh tế như giáo dục, y tế, nước sạch, nhà ở và cả các quyền dân sự và chính trị.

    Để tạo dựng được dân chủ và phát triển thực sự tại Trung Đông và Bắc Phi, chủ nghĩa đa nguyên phải được thừa nhận trên mọi phương diện, xã hội, chính trị, tôn giáo, giữa truyền thống và hiện đại, giữa thế hệ trẻ và già, giữa các tầng lớp xã hội và giữa các tư tưởng chính trị khác biệt.

    Sau cùng, một bài học quan trọng từ những sự kiện đang diễn ra hiện nay là vai trò của các mạng truyền thông xã hội, của các công nghệ mới về thông tin và truyền thông. Các mạng truyền thông xã hội như Facebook, Twitter, tin nhắn và blog đang tạo được thêm một không gian trao đổi thường xuyên cho các công dân, các nhóm người đông đảo của xã hội.

    Các mạng truyền thông xã hội cũng cho thấy xã hội dân sự được hình thành bởi các cá nhân, đồng thời các công nghệ thông tin, truyền thông đang mang đến cho họ các công cụ quan trọng để thực hiện các khát khao dân chủ. Chúng ta cũng thấy mạng truyền thông xã hội đang đem đến sự quả cảm và sức huy động cho cả một lục địa trong cuộc đấu tranh vì dân chủ.

    Kinh nghiệm chuyển đổi một cách hòa bình của châu Âu từ độc tài sang dân chủ cũng đang là nguồn cảm hứng cho các cá nhân, các phong trào dân chủ ở các nước độc tài khắp thế giới. Do đó, châu Âu đang gánh vác một trách nhiệm đặc biệt trong việc góp phần xây dựng dân chủ ở những nơi khác dựa theo ánh sáng kinh nghiệm của chúng ta. Cụ thể, chúng ta phải có bổn phận đạo đức để thực hiện trách nhiệm đó bằng lịch sử của chính mình.

    Đó là niềm tin chắc chắn của tôi, rằng phương diện chính trị trong sự hợp tác phát triển quốc tế phải được chỉ đạo xuyên suốt bằng bổn phận đạo đức này.

    Cách tiếp cận của Thụy Điển không chỉ là theo đuổi một chương trình nghị sự toàn cầu về dân chủ và nhân quyền mà còn phải đảm bảo chắc chắn rằng quan điểm phát triển phải được áp dụng cho các vấn đề đó. Đặt ưu tiên cho dân chủ trong quá trình hợp tác phát triển nghĩa là phải thừa nhận bình diện chính trị của sự hợp tác phát triển.

    Xin cảm ơn,

    Người dịch: Phạm Hồng Sơn.
    Nguồn: http://www.sweden.gov.se/sb/d/3214/a/162547

    __________________________

    Các chú thích của người dịch:

    [1] Đầu đề này là của người dịch

    [2] Công nghệ thông tin và truyền thông, nguyên ngữ tiếng Anh là Information and communication technology (ICT) thường được dùng như một thuật ngữ mở rộng của IT (Information technology), bao gồm công nghệ thông tin (IT, Information technology) cùng với các phương tiện truyền thông bằng điện thoại, phát thanh và phát hình, tất cả các loại hình nghe - nhìn và truyền tải, và hệ thống mạng dựa trên các chức năng kiểm soát và kiểm tra định lượng.

    [3] Nguyên ngữ tiếng Anh là “functioning institutions”: một lần tôi đã dịch là “định chế chức năng”, nhưng sau khi được góp ý và trao đổi cùng ông Mai Thái Lĩnh, tôi sửa lại thành “thiết chế khả hoạt”. Thuật ngữ này (functioning institutions) nhằm nói đến các cơ cấu, tổ chức chính trị hoặc phi chính trị nhưng có khả năng vận hành một cách độc lập và hiệu quả theo đúng tôn chỉ, mục đích đã được công bố chính thức, khác với các cơ cấu, tổ chức chỉ được lập ra có tính hình thức và sự hoạt động của nó lệ thuộc hoàn toàn vào một thế lực nào đó.

    [4] Andrew Mitchell là Bộ trưởng Phát triển Quốc tế của Chính phủ Anh.

    Chủ đề: Thế giới

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    19 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=Không phải Người quan sát]Mấy năm gần đây, VN dần ko còn bị coi là "nước nghèo", do đó ko nằm trong ưu tiên của các chương trình phát triển. [/quote]

    Thủ tướng: 'Việt Nam vẫn là nước nghèo'

    http://vnexpress.net/gl/kinh-doanh/2011/05/thu-tuong-viet-nam-van-la-nuo...

    Hố hố, đúng là hài kịch. Phản đối Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Việt Nam đã hết nghèo từ lâu. Việt Nam đang giàu mạnh từng ngày, 30 năm nữa sẽ đứng trong top 20 nền kinh tế hùng mạnh nhất thế giới. Đề nghị Thủ tướng không xuyên tạc tình hình phát triển của Việt Nam, không nói xấu đất nước gây dư luận không tốt, làm giảm lòng tin của nhân dân vào công cuộc cách mạng.

    Việt Nam muôn năm, muôn năm, muốn nằm.

    Phản hồi: 

    [quote=NJ]

    Trích kết luận của BS Hồ Hải, theo link, bác psonkhanh đã cho:

    "Để có được một dân tộc và đất nước hùng cường, không gì khác hơn người Việt cần hiểu biết văn hoá đặc thù của mình ở đâu, và kết quả của giao lưu văn hoá ở đâu? Đâu là tinh hoa của hai miền văn hoá và biết sửa mình. Nếu không lịch sử sẽ lập lại những mảng tối cho đất nước và dân tộc lắm khổ nhục này".

    Nguyễn Jung[/quote]

    Đạo đức và Luân lý Đông Tây - Phan Châu Trinh

    Phản hồi: 

    [quote=psonkhanh][quote=Viết không chính xác]

    Comment của bạn psonkhanh có một số sai lầm, không chính xác, luận điệu đôi khi vu khống có lẽ vì không hiểu sự việc hoặc chủ quan.[/quote]

    “Đừng can thiệp vào chuyện nội bộ của Việt Nam. Chúng tôi chỉ tin tưởng vào một nền dân chủ do chính mình tạo dựng, và đã qua lâu rồi thời kỳ những nước đang phát triển cần các nước phát triển đến khai sáng và cứu rỗi.” - Tôn Nữ Thị Ninh[/quote]

    Bà Tôn Nữ Thị Ninh đã từng tuyên bố nhiều " lời hay ý đẹp ": như bà đã từng coi Nhân dân VN là con cháu trong nhà, để nhà cầm quyền ( là Cha Mẹ ) đóng cửa lại " dạy dỗ "!!!

    Bác Khanh hay dẫn chứng lời người này, người khác và cho đó là đúng, theo ý bác, thôi nhé.

    Thế bác làm ơn cho tôi biết " nền dân chủ do chính mình tạo dựng có mang tính cách " văn hóa Việt " không? và nếu có, thì như thế nào, là Văn Hóa Việt, chứ không phải " văn hóa Mác- Lê, Trung Quốc? VN ta cần bao năm để có một nền dân chủ mang tính cách Văn Hóa Việt?

    Trích kết luận của Bs Hồ Hải, theo link, bác Khanh đã cho:
    " Để có được một dân tộc và đất nước hùng cường, không gì khác hơn người Việt cần hiểu biết văn hoá đặc thù của mình ở đâu, và kết quả của giao lưu văn hoá ở đâu? Đâu là tinh hoa của 2 miền văn hoá và biết sửa mình. Nếu không lịch sử sẽ lập lại những mảng tối cho đất nước và dân tộc lắm khổ nhục này.".

    Ai ở đây, nếu không phải là nhà cầm quyền VN, bộ Giáo dục và đào tạo, có quyền lợi và nghĩa vụ giải thích, " dạy dỗ " Nhân dân hiểu " thế nào là văn hóa đặc thù VN "! Thế nhưng tất cả chúng ta, kể cả bác psonkhanh, ai cũng biết, nền giáo dục tại VN ngày hôm nay dưới chế độ CS như thế nào. Từ mẫu giáo đến sau đại học. Xã hội, văn hóa VN ngày hôm nay xuống dốc không phanh. Báo chí " lề phải " đã có bao nhiêu bài phản ảnh về tình trạng học đường, xã hội, tôi chẳng cần phải nêu ra làm gì!

    Ở đâu, chỗ nào cũng thấy chữ " Đảng " đứng trước, rồi mới tới các chữ khác. Thì xin lỗi, một nghìn năm sau cũng chẳng có được nền dân chủ theo văn hóa Việt. Nền dân chủ do chính mình tạo dựng ( theo ngôn từ của bà TNTN ở trên ) chỉ là dân chủ " copie " theo " Mác - Lê " với đặc thù " nhân dân làm chủ,(có chữ dân kèm chữ chủ nhé!) nhà nước quản lý" và định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa để tiến tới Thiên Đường Cộng Sản. Bravo.

    Nguyễn Jung

    Phản hồi: 

    [quote=Viết không chính xác]

    Comment của bạn psonkhanh có một số sai lầm, không chính xác, luận điệu đôi khi vu khống có lẽ vì không hiểu sự việc hoặc chủ quan.[/quote]

    “Đừng can thiệp vào chuyện nội bộ của Việt Nam. Chúng tôi chỉ tin tưởng vào một nền dân chủ do chính mình tạo dựng, và đã qua lâu rồi thời kỳ những nước đang phát triển cần các nước phát triển đến khai sáng và cứu rỗi.” - Tôn Nữ Thị Ninh

    Phản hồi: 

    [quote=psonkhanh]Đông và Tây có những quan niệm về nhân quyền khác hẳn nhau. Căn bản quan niệm về nhân quyền của phương Tây xuất phát từ truyền thống tôn giáo. Quyền của con người là do đấng sáng tạo ban cho (rights are endowed by a Creator). Vì thế trong các xã hội phương Tây, những quyền cá nhân (đều do con người định ra và cho rằng đó là quyền của đấng sáng tạo ban cho) phải được tôn trọng và không được vi phạm, bất kể bối cảnh xã hội mà cá nhân đang sống trong đó là như thế nào, và chính quyền có bổn phận bảo vệ những quyền cá nhân đó.. Nhưng đây cũng chỉ là lý thuyết, phương Tây, nhất là Hoa Kỳ, tôn trọng những quyền phổ cập của con người nhưng lại thản nhiên tàn sát con người trong những cuộc can thiệp vào những xung đột địa phương. Việt Nam, Iraq, Afghanistan v…v… là những thí dụ điển hình.

    Các cường quốc Âu Mỹ có thể phần nào, phần nào thôi, tôn trọng nhân quyền trong các nước của họ và theo quan niệm về nhân quyền của họ, nhưng có bao giờ tôn trọng nhân quyền trong các nước nhỏ yếu, đang phát triển đâu. Lịch sử thế giới đã chứng tỏ như vậy. Quan niệm nhân quyền của Á Đông đặt căn bản trên sự kiện là con người không phải là một thực thể riêng biệt, mà có liên hệ tới toàn thể cộng đồng. Do đó, Á Đông đặt quyền lợi của cộng đồng trên quyền của cá nhân, và những quyền cá nhân được coi là thứ yếu so với những yêu cầu của quốc gia (Protection of the rights of individual was frankly acknowledged to be secondary as compared to the needs of the state). Các xã hội phương Tây đặt nặng chủ nghĩa cá nhân và quyền tự do cá nhân (Western societies emphasize individualism and personal freedom), trong khi các nền văn hóa Á Đông đặt giá trị của sự tự kiểm và trật tự xã hội cao hơn quyền của cá nhân. (Asian cultures place a higher value on self-discipline and order). Trong những xã hội ổn định phương Tây, tự do ngôn luận có thể coi là một quyền công dân căn bản, trong khi ở những xã hội chưa được ổn định như ở Việt Nam, hậu quả của một cuộc chiến tranh làm lòng người chia rẽ, phân hóa, và trước sự tiếp tục đánh phá của các “thế lực thù địch”, chính quyền có thể xét đến ảnh hưởng của sự tự do này, trong một số trường hợp đặc biệt trong bối cảnh xã hội, và coi đó là gây sự hỗn loạn trong xã hội, do đó có phương hại đến sự ổn định xã hội, ngăn cản sự phát triển kinh tế v..v...Chừng nào mà người dân ý thức được trách nhiệm của mình chỉ là một phần trong cộng đồng xã hội thì khi đó tự nhiên tự do, nhân quyền sẽ đến.

    Tại sao Á Đông không chấp nhận quan niệm về nhân quyền của phương Tây? Ngoài những bất đồng về văn hóa, xã hội, nhân sinh v..v.. giữa những nền văn minh khác nhau, Á Đông còn coi sách lược lưỡng chuẩn (double standard) về nhân quyền của phương Tây như là một sự áp đặt để đạt những mục đích kinh tế.

    Hãy đọc GS Samuel P. Huntington viết trong cuốn The Clash of Civilizations and the Remaking of World Order (Sự xung đột giữa các nền văn minh và sự tái lập trật tự thế giới). Huntington là một lý thuyết gia chính trị thế giới nổi tiếng của Mỹ, thường viết trong tập san Foreign Affairs. Uy tín của Huntington không ai có thể phủ nhận. Ông là giáo sư đại học Harvard, giữ chức vụ Giám đốc Viện Nghiên cứu Chiến lược John M. Olin và Chủ tịch Học viện Harvard Nghiên cứu các địa phương trên thế giới. Ông cũng từng là Giám đốc Kế hoạch An ninh cho Hội đồng An ninh Quốc gia dưới thời Tổng thống Carter, và Chủ tịch Hội Chính trị Khoa học Hoa Kỳ. Ông viết, trg. 194:

    Sự đầu hàng của Hoa Kỳ về vấn đề nhân quyền đối với Trung Quốc và các thế lực khác ở Châu Á là một sự “đầu hàng vô điều kiện” (unconditional surrender). Sau khi đe dọa Trung Quốc là sẽ rút bỏ quy chế Tối Huệ Quốc nếu Bắc Kinh không tiến bộ về nhân quyền, chính quyền Clinton chứng kiến sự bẽ mặt của Ngoại trưởng Warren Christopher tại Bắc Kinh, không có được ngay một hành động vuốt mặt (denied even a face-saving gesture), rồi đáp ứng bằng cách từ bỏ chính sách đã đưa ra và tách quy chế Tối Huệ Quốc ra khỏi vấn đề nhân quyền.[/quote]

    Bài này của bạn psonkhanh có một số sai lầm, không chính xác, luận điệu đôi khi vu khống có lẽ vì không hiểu sự việc hoặc chủ quan.

    Phản hồi: 

    Trích bác:
    psonkhanh gửi lúc 08:31, 19/04/2011 - mã số 31389

    "Tại sao Á Đông không chấp nhận quan niệm về nhân quyền của phương Tây? Ngoài những bất đồng về văn hóa, xã hội, nhân sinh v..v.. giữa những nền văn minh khác nhau, Á Đông còn coi sách lược lưỡng chuẩn (double standard) về nhân quyền của phương Tây như là một sự áp đặt để đạt những mục đích kinh tế."

    Viết Á Đông là viết chung chung bác Khanh ui.
    Á Đông có nhiều loại Á Đông. Nhật Bản, Nam Hàn, Đài Loan, Thái Lan, Lào, cũng là Á Đông, nhưng họ khác VN ta, và Trung Quốc, Bắc Hàn rất xa.

    Âu Mỹ cũng rứa, có nhiều loại Âu Mỹ. Canada khác America. Các nước Bắc Âu khác Tây Âu.

    Phản hồi: 

    [quote=psonkhanh]
    Nhưng đây cũng chỉ là lý thuyết, phương Tây, nhất là Hoa Kỳ, tôn trọng những quyền phổ cập của con người nhưng lại thản nhiên tàn sát con người trong những cuộc can thiệp vào những xung đột địa phương. Việt Nam, Iraq, Afghanistan v…v… là những thí dụ điển hình.
    [/quote]

    Những nhận định hời hợt. Bảo sao đến ngày nay chú Kim vẫn nhồi sọ được đám thanh niên tiền phong Bắc Hàn thề ăn gan uống máu đế quốc Mỹ. Nên nhớ, phân biệt chủng tộc và bài ngoại không phải là con đường cứu rỗi cho vấn đề nhân quyền. Bọn cai trị bản địa nhiều khi tàn sát và độc ác với chính đồng bào nó ghê rợn hơn mọi thứ thực dân đế quốc.

    Bọn độc tài và đám bồi bút thường vồ lấy Mỹ Lai, Guatanamo hay mới đây là "kill team" ở Kandahar như là những cứu cánh cho luận điểm hòa cả làng: Cộng Sản độc ác, Mỹ cũng độc ác đấy thôi. Hô hô, thật tài tình cho thói đĩ miệng tuyên truyền. Mấy thằng lính nổi cơn điên thịt vài mống bị cả xã hội Mỹ lên án ầm ĩ, không bưng bít, trong khi những tội ác mang tính hệ thống giết hại hàng triệu, hàng chục triệu người hết lần này đến lần khác ghê tởm hơn cả bọn phát xít thì cứ lờ tịt đi.

    Phản hồi: 

    [quote]
    Cái gì của Tây cũng khen lấy được, kèm theo là cái gì của ta cũng phải chê lấy được.
    [/quote]

    [quote]
    Há miệng ăn tiền cả thôi.

    Chỗ nào cũng thế cả.
    [/quote]

    Có thấy tự mâu thuẫn không? Bạn chê người ta cực đoan, nhưng chính bạn lại rất cực đoan. Nếu họ chỉ thích khen - chê một chiều thì liệu những ý kiến của bạn có tồn tại ở đây không?

    Toàn các vị 50 chục năm tuổi Đảng cũng phải lên tiếng, vậy mà có mấy ông cụ non miệng còn hôi sữa lại thích tỏ ra thông thái. Chẳng khác gì thằng kafedang bên x-cafe, trước cũng tập tọe phát biểu dân chủ dân chiếc, nhưng sau đó bị chém nên quay ra thù ghét "rân chủ", hố hố. Giống hệt bọn phản đồ của các tôn giáo, vì thù hận nhỏ nhen nên có động lực chống phá hăng say hơn cả kẻ thù.

    Phản hồi: 

    Đông và Tây có những quan niệm về nhân quyền khác hẳn nhau. Căn bản quan niệm về nhân quyền của phương Tây xuất phát từ truyền thống tôn giáo. Quyền của con người là do đấng sáng tạo ban cho (rights are endowed by a Creator). Vì thế trong các xã hội phương Tây, những quyền cá nhân (đều do con người định ra và cho rằng đó là quyền của đấng sáng tạo ban cho) phải được tôn trọng và không được vi phạm, bất kể bối cảnh xã hội mà cá nhân đang sống trong đó là như thế nào, và chính quyền có bổn phận bảo vệ những quyền cá nhân đó.. Nhưng đây cũng chỉ là lý thuyết, phương Tây, nhất là Hoa Kỳ, tôn trọng những quyền phổ cập của con người nhưng lại thản nhiên tàn sát con người trong những cuộc can thiệp vào những xung đột địa phương. Việt Nam, Iraq, Afghanistan v…v… là những thí dụ điển hình.

    Các cường quốc Âu Mỹ có thể phần nào, phần nào thôi, tôn trọng nhân quyền trong các nước của họ và theo quan niệm về nhân quyền của họ, nhưng có bao giờ tôn trọng nhân quyền trong các nước nhỏ yếu, đang phát triển đâu. Lịch sử thế giới đã chứng tỏ như vậy. Quan niệm nhân quyền của Á Đông đặt căn bản trên sự kiện là con người không phải là một thực thể riêng biệt, mà có liên hệ tới toàn thể cộng đồng. Do đó, Á Đông đặt quyền lợi của cộng đồng trên quyền của cá nhân, và những quyền cá nhân được coi là thứ yếu so với những yêu cầu của quốc gia (Protection of the rights of individual was frankly acknowledged to be secondary as compared to the needs of the state). Các xã hội phương Tây đặt nặng chủ nghĩa cá nhân và quyền tự do cá nhân (Western societies emphasize individualism and personal freedom), trong khi các nền văn hóa Á Đông đặt giá trị của sự tự kiểm và trật tự xã hội cao hơn quyền của cá nhân. (Asian cultures place a higher value on self-discipline and order). Trong những xã hội ổn định phương Tây, tự do ngôn luận có thể coi là một quyền công dân căn bản, trong khi ở những xã hội chưa được ổn định như ở Việt Nam, hậu quả của một cuộc chiến tranh làm lòng người chia rẽ, phân hóa, và trước sự tiếp tục đánh phá của các “thế lực thù địch”, chính quyền có thể xét đến ảnh hưởng của sự tự do này, trong một số trường hợp đặc biệt trong bối cảnh xã hội, và coi đó là gây sự hỗn loạn trong xã hội, do đó có phương hại đến sự ổn định xã hội, ngăn cản sự phát triển kinh tế v..v...Chừng nào mà người dân ý thức được trách nhiệm của mình chỉ là một phần trong cộng đồng xã hội thì khi đó tự nhiên tự do, nhân quyền sẽ đến.

    Tại sao Á Đông không chấp nhận quan niệm về nhân quyền của phương Tây? Ngoài những bất đồng về văn hóa, xã hội, nhân sinh v..v.. giữa những nền văn minh khác nhau, Á Đông còn coi sách lược lưỡng chuẩn (double standard) về nhân quyền của phương Tây như là một sự áp đặt để đạt những mục đích kinh tế.

    Hãy đọc GS Samuel P. Huntington viết trong cuốn The Clash of Civilizations and the Remaking of World Order (Sự xung đột giữa các nền văn minh và sự tái lập trật tự thế giới). Huntington là một lý thuyết gia chính trị thế giới nổi tiếng của Mỹ, thường viết trong tập san Foreign Affairs. Uy tín của Huntington không ai có thể phủ nhận. Ông là giáo sư đại học Harvard, giữ chức vụ Giám đốc Viện Nghiên cứu Chiến lược John M. Olin và Chủ tịch Học viện Harvard Nghiên cứu các địa phương trên thế giới. Ông cũng từng là Giám đốc Kế hoạch An ninh cho Hội đồng An ninh Quốc gia dưới thời Tổng thống Carter, và Chủ tịch Hội Chính trị Khoa học Hoa Kỳ. Ông viết, trg. 194:

    Sự đầu hàng của Hoa Kỳ về vấn đề nhân quyền đối với Trung Quốc và các thế lực khác ở Châu Á là một sự “đầu hàng vô điều kiện” (unconditional surrender). Sau khi đe dọa Trung Quốc là sẽ rút bỏ quy chế Tối Huệ Quốc nếu Bắc Kinh không tiến bộ về nhân quyền, chính quyền Clinton chứng kiến sự bẽ mặt của Ngoại trưởng Warren Christopher tại Bắc Kinh, không có được ngay một hành động vuốt mặt (denied even a face-saving gesture), rồi đáp ứng bằng cách từ bỏ chính sách đã đưa ra và tách quy chế Tối Huệ Quốc ra khỏi vấn đề nhân quyền.

    Phản hồi: 

    Bạn vừa vừa comment ở dưới, cũng giống người dịch bài này và nhiều bạn khác trong phong trào "rân chủ", bị cái bệnh mà nhiều người gọi một cách thô tục, mình xin lỗi nhắc lại ở đây, là "kít Tây cũng khen thơm". Cái gì của Tây cũng khen lấy được, kèm theo là cái gì của ta cũng phải chê lấy được. Rất là thảm hại.

    Tiến bộ, hố hố, có mà bằng mắt. Há miệng ăn tiền cả thôi. Còn nói về chửi và bịt miệng, Chị Hillary đến Hà Nội cũng chửi như thường, chả ai cấm. Chửi thì chửi, nghe hay ko lại là một chuyện khác. Chỗ nào cũng thế cả.

    Phản hồi: 

    [quote=Không phải Người quan sát]Hố hố, lưu ý các bạn điểm hài hước nhất của bài phát biểu này là nó diễn ra tại LSE (tên đầy đủ là London School of Economics and Political Science - chứ ko có cái gọi là Trường Kinh tế London nhé).

    LSE, một trong top 10 đại học nổi tiếng nhất của Anh, vừa bị dính vụ scandal lớn liên quan đến Libya, khi trường này là nơi con trai Gadafi học và được cấp bằng tiến sỹ (về dân chủ hóa!!! :)) sau 1 năm!!! Trường này cũng là nơi nhận thầu từ Chính phủ Anh chương trình đào tạo "cán bộ nguồn" cho Libya, trong đó bao gồm cả sỹ quan và mật vụ, theo thỏa thuận giữa nhà Gadafi và Tony Blair, thủ tướng Anh tiền nhiệm. Ngoài chương trình này, hai nước còn hợp tác nhiều đến nỗi người ta phát hiện súng bắn tỉa mà sniper bắn dân tại Mistara hóa ra cũng do UK cung cấp.

    Vậy nên, bài phát biểu này của chị Bộ trưởng Thụy Điển, thực chất là chửi thẳng vào mặt cử tọa, chửi LSE, chửi cả Chính phủ nước chủ nhà... Vui ko?

    Nói thật với cái bạn nào dịch bài này, ko phải biết đọc, biết dịch tiếng Anh là đã đi dạy khôn được cho nhân dân đâu. Muốn thế, chính mình phải hết dốt trước đi hẵng.[/quote]

    Có gì mà bác KPNQS cười dữ vậy ta? LSE đào tạo cán bộ cho Lybia thì có ảnh hưởng gì tới bài phát biểu của bà Carlsson đâu nhỉ. Có phải bà đang ủng hộ Lybia đâu. Có chăng thì bài phát biểu của bà đang giáo huấn cho LSE mới đúng. Vậy phát biểu tại LSE là quá hợp lí chứ có gì đáng cười đâu nhỉ.

    Hơn bất cứ nước nào trên thế giới, Thụy Điển là nước dân chủ, tôn trọng nhân quyền nhất nên có tư cách nhất để giáo huấn người khác về dân chủ và nhân quyền. Các bác chống thì cũng nên chống cho hợp lí cái đã chứ không phải cứ mỗi khi người ta nói về dân chủ hóa và nhân quyền thì nhảy dựng lên như đỉa phải vôi vậy. 'Tay không sước thì sợ gì cồn!', phải không các bác.

    Phản hồi: 

    [quote=Không phải Người quan sát]Hố hố, lưu ý các bạn điểm hài hước nhất của bài phát biểu này là nó diễn ra tại LSE (tên đầy đủ là London School of Economics and Political Science - chứ ko có cái gọi là Trường Kinh tế London nhé).

    LSE, một trong top 10 đại học nổi tiếng nhất của Anh, vừa bị dính vụ scandal lớn liên quan đến Libya, khi trường này là nơi con trai Gadafi học và được cấp bằng tiến sỹ (về dân chủ hóa!!! :)) sau 1 năm!!! Trường này cũng là nơi nhận thầu từ Chính phủ Anh chương trình đào tạo "cán bộ nguồn" cho Libya, trong đó bao gồm cả sỹ quan và mật vụ, theo thỏa thuận giữa nhà Gadafi và Tony Blair, thủ tướng Anh tiền nhiệm. Ngoài chương trình này, hai nước còn hợp tác nhiều đến nỗi người ta phát hiện súng bắn tỉa mà sniper bắn dân tại Mistara hóa ra cũng do UK cung cấp.

    Vậy nên, bài phát biểu này của chị Bộ trưởng Thụy Điển, thực chất là chửi thẳng vào mặt cử tọa, chửi LSE, chửi cả Chính phủ nước chủ nhà... Vui ko?

    Nói thật với cái bạn nào dịch bài này, ko phải biết đọc, biết dịch tiếng Anh là đã đi dạy khôn được cho nhân dân đâu. Muốn thế, chính mình phải hết dốt trước đi hẵng.[/quote]

    Dù sao mời người ta đến, dũng cảm nghe người ta chửi để tiến bộ vẫn còn hơn những kẻ chỉ biết bịt miệng hay dùng luật rừng với những ai nói trái ý mình.

    Phản hồi: 

    Hố hố, lưu ý các bạn điểm hài hước nhất của bài phát biểu này là nó diễn ra tại LSE (tên đầy đủ là London School of Economics and Political Science - chứ ko có cái gọi là Trường Kinh tế London nhé).

    LSE, một trong top 10 đại học nổi tiếng nhất của Anh, vừa bị dính vụ scandal lớn liên quan đến Libya, khi trường này là nơi con trai Gadafi học và được cấp bằng tiến sỹ (về dân chủ hóa!!! :)) sau 1 năm!!! Trường này cũng là nơi nhận thầu từ Chính phủ Anh chương trình đào tạo "cán bộ nguồn" cho Libya, trong đó bao gồm cả sỹ quan và mật vụ, theo thỏa thuận giữa nhà Gadafi và Tony Blair, thủ tướng Anh tiền nhiệm. Ngoài chương trình này, hai nước còn hợp tác nhiều đến nỗi người ta phát hiện súng bắn tỉa mà sniper bắn dân tại Mistara hóa ra cũng do UK cung cấp.

    Vậy nên, bài phát biểu này của chị Bộ trưởng Thụy Điển, thực chất là chửi thẳng vào mặt cử tọa, chửi LSE, chửi cả Chính phủ nước chủ nhà... Vui ko?

    Nói thật với cái bạn nào dịch bài này, ko phải biết đọc, biết dịch tiếng Anh là đã đi dạy khôn được cho nhân dân đâu. Muốn thế, chính mình phải hết dốt trước đi hẵng.

    Phản hồi: 

    Mấy năm gần đây, VN dần ko còn bị coi là "nước nghèo", do đó ko nằm trong ưu tiên của các chương trình phát triển. Ko chỉ Thụy Điển, các nước khác cũng cắt giảm viện trợ và chuẩn bị cái gọi là phase out, chuyển trọng tâm sang các nước nghèo hơn. Cộng thêm khó khăn kinh tế dẫn đến cắt giảm ngân sách ở Châu Âu, nên có chuyện đóng cửa sứ quán. Các bạn "rân chủ" thiếu hiểu biết, được thể kêu gào, coi như một thất bại của chính quyền.

    Cùng với sứ quán ở Hà Nội, sứ quán Thụy Điển ở Brussels cũng bị đóng cửa nốt. Mà nên biết Brussels là nơi đặt trụ sở của EU nhé. Hay Thụy Điển là thành viên EU mà cũng định phản đối gì? Các bạn có dốt, thì cũng dốt vừa phải thôi, ko thì nhân dân trông mong được gì ở các bạn

    Phản hồi: 

    Đừng vội tin vào những bài diễn văn , mà hãy nhìn vào cách hành sử của Chau Au và cả Hoa Kỳ , chính họ là đối tác , là kẻ trải thảm đỏ, tạo vườn hoa cho các tập đoàn độc tài . độc quyền và mở tiệc chiêu đãi , đưa đón hoành tráng các tên độc tài chư còn ai , mấy ông Phạm Hồng Sơn hay Nguyền Thanh Giang hay ai ai trong đây đi nữa có bao giờ được họ gọi là thượng khách và được đón tiếp như những "tay" mà họ đang nêu tên , gọi tuổi đâu.

    Phản hồi: 

    [quote=Doc bao]Sao lại đặt bài này trong những "Tin liên quan" đến Nguyễn Trường Tộ.
    Bác Admin check lại nhé ![/quote]

    Cảm ơn bác Doc Bao đã phát hiện sự nhầm lẫn. Chúng tôi còn sơ suất đề tên dịch giả là Nguyễn Thanh Giang thay vì bác sĩ Phạm Hồng Sơn :( Lý do là vì tôi sử dụng một entry cũ, bài viết của bác Nguyễn Thanh Giang bị gửi trùng, sửa đi để post bài của bác sĩ Phạm Hồng Sơn, và một số fields trong đó không sửa (chắc tại tối qua buồn ngủ quá :D).

    Phản hồi: 

    Sao lại đặt bài này trong những "Tin liên quan" đến Nguyễn Trường Tộ.
    Bác Admin check lại nhé !

    Phản hồi: 

    Cảm ơn dịch giả và DL đã mang lại phát biểu rất giá trị của bà Carlsson này.

    Đúng là chính quyền VN CS đã phản bội người bạn chung thuỷ trong sáng nhất của mình suốt hơn 40 năm qua là Chính phủ và nhân dân Thuỵ Điển, nên họ đã bỏ lại VN chúng ta và đến với những nước yêu dân chủ trọng nhân quyền hơn bằng cách thức rộng lớn hơn, hiệu quả hơn.

    Họ đến vì chúng ta từng có những giá trị và tình cảm trong từng con người và cả xã hội rất trong sáng, cao đẹp, lấp lánh trong khó khăn bom đạn. Họ đi khi niềm tin trong mội tri óc dân ta đã tự bị dập tắt, khi trái tim người Việt đã nguội lạnh vô cảm mà tham lam, nhất là những người Việt cầm quyền mà họ từng coi là đối tác vì sự phát triển chúng.

    Không thể trách được họ, mà chúng ta phải cảm ơn vì họ luôn là họ: Không chơi với những kẻ không đáng chơi nữa.

    Họ ra đi để mang lại cho chúng ta những người đòi nhân quyền và dân chủ cho VN một sự ủng hộ lớn và trực tiếp hơn: họ đang và sẽ ngay bên cạnh từng người chúng ta, chứ không phải chỉ đang nói chuyện với chính phủ cộng sản về nhân quyền và dân chủ nữa.

    Ngôi nhà đỏ Thuỵ Điển trong chúng ta vẫn sáng một niềm tin dân chủ.
    Cảm ơn Thuỵ Điển.