Nguyễn Văn Tuấn - Sắp đến ngày 30/4: nhớ Cù Huy Hà Vũ

  • Bởi Admin
    16/04/2011
    17 phản hồi

    Nguyễn Văn Tuấn

    Thế là phiên tòa Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đã qua 11 ngày. Tính từ ngày 4/11/2010 đến nay, ông đã ngồi tù đúng 162 ngày. Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại. Hiểu theo nghĩa đó, một trăm sáu mươi hai ngày trong tù là 162 ngàn năm ở ngoài.

    Nói ra chắc cũng thừa, nhưng Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ thật sự là – nói theo tiếng Anh – một “controversial man”, một nhân vật gây ra nhiều tranh luận. Thật vậy, chẳng những quan điểm của ông gây ra nhiều tranh cãi, cách thể hiện quan điểm cũng có kẻ khen người chê, mà đặc biệt là phiên tòa xử ông mới tạo nên một làn sóng tranh luận sôi nổi. Có thể nói ông được nhiều người đồng tình và ủng hộ hơn là chỉ trích. Người ta mến mộ ông là người mà hành động và suy nghĩ nhất quán nhau. Và, ông sẵn sàng chấp nhận hình phạt vì sự nhất quán đó.

    Có người không “mặn mà” với Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, vì họ nói ông ngông. Tôi không quan tâm đến việc Tiến sĩ Hà Vũ ngông hay không, vì gọi tên cho một thái độ còn tùy thuộc vào cảm nhận cá nhân. Cái quan trọng là phải phân biệt được cá nhân và luận điểm. Có những bộ trưởng Úc là đồng tính luyến ái, đàn ông mà đeo bông tai, ăn nói “bạt mạng”, nhưng chẳng ai quan tâm đến những cá tính đó; người ta quan tâm đến phát biểu và chính sách của họ. Không phân biệt được cá nhân và quan điểm là dễ bị thuyết phục bởi ngụy biện, và sa đà vào những vấn đề làm lạc hướng luận điểm của cá nhân đó. Thật ra, người có tài thường có … tật. Cái tật của người tài, nhất là người có nghệ sĩ tính, chính là cái ngông và gàn. Thử nhìn các nghệ sĩ khi lên sân khấu: họ coi trời bằng vung. Nhiều người Việt có lẽ do ảnh hưởng văn hóa Khổng tử và truyền thống. không thích thái độ ngông và gàn, nhưng ở phương Tây thì chẳng ai quan tâm đến những chuyện như thế. Ở Úc này, luật sư và thường dân đâm đơn kiện thủ tướng, bộ trưởng là chuyện... thường ngày. Nhớ lại hôm biểu tình chống chính sách cắt giảm ngân sách cho nghiên cứu y khoa, một ông giáo sư ở bệnh viện Wesmead gọi thủ tướng Julia Gillard là "cô" và cảnh báo: "cô mà làm bậy là coi chừng năm tới sẽ không còn ngồi cái ghế đó nhé". Tất nhiên, bà Gillard nghe thì cũng cười thôi. Ông ấy có quyền nói, và bà thủ tướng có quyền... nghe (còn làm hay không là chuyện khác!) Nhưng cái ngông, cái gàn của họ là những đặc điểm làm nên họ, chúng ta không có quyền gì đòi hỏi họ phải như chúng ta. Nếu trên thế giới này, ai cũng giống ai, ai cũng nói như nhau thì... chán biết mấy. Cá nhân và cá tính tập hợp lại cấu tạo nên một xã hội sinh động và thú vị. Tôi từng nghe một nhà báo nói: Người nghệ sĩ mà không có cá tính là đáng vứt đi.

    Lại có người nhận xét chung chung rằng quan điểm của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ thiếu tính thuyết phục, nhưng họ không nói quan điểm nào. Tôi đoán trong hàng trăm ý kiến của Tiến sĩ Hà Vũ chắc chắn có nhiều ý kiến không thuyết phục, thậm chí sai nếu nhìn dưới góc cạnh nào đó. Cũng là nhân vô thập toàn cả thôi. Một người thông thái nói trăm điều chắc chắn có 1 điều sai; ngược lại, một người điên nói trăm điều chắc cũng có 1 điều hay. Sai chỗ nào thì không biết, nhưng đối với những vấn đề mà tôi quan tâm thì quan điểm của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ hoàn toàn có lí và thuyết phục. Chẳng hạn như ông kêu gọi ghi công những người lính hải quân Việt Nam Cộng Hòa ngày xưa vì họ có công đánh trả quyết liệt và hi sinh một cách anh dũng chống lại bọn xâm lăng Trung Quốc trong trận hải chiến bảo vệ Hoàng Sa năm 1974. Họ đáng được ghi công quá đi chứ. Nhưng nếu là người lớn lên sau 1975 bị nhồi nhét bằng những thông tin rằng ngụy quân ngụy quyền là xấu xa, ác ôn, tàn bạo, thì quả thật quan điểm của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ không thuyết phục.

    Tiến sĩ Hà Vũ kêu gọi hòa hợp hòa giải dân tộc. Ở hải ngoại trong 20 năm qua cũng đã có không ít người nghĩ đến chuyện này, nhưng có lẽ chưa ai nói một cách rành mạch và chân tình như Cù Huy Hà Vũ. Tôi đọc đi đọc lại hai ba lần bài trả lời phỏng vấn trên đài VOA, và lần nào cũng thấy dễ đồng cảm với tác giả. Nhưng tôi cũng thông cảm nếu một người chưa có kinh nghiệm phải liều mình bỏ quê hương ra đi trong nước mắt, chưa biết đến hàng trăm ngàn người vùi thân dưới đáy biển vĩnh viễn, chưa biết đến hàng ngàn ngôi mô hoang lạnh ở các đảo trong vùng Đông Nam Á, những người không có thân nhân bị tù đày và chết trong các trại tập trung, thì quan điểm hòa hợp hòa giải dân tộc của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ chẳng những thiếu tính thuyết phục mà còn không cần thiết. Nhưng trong thực tế, những dao động lịch sử lại tạo nên một bộ phận trong cộng đồng dân tộc mà những phát biểu của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đã chẳng những nói lên được nguyện vọng, mà còn phản ảnh một phần tình cảm của họ. Một số điểm quan trọng mà Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ nói trong bài phỏng vấn trên đài VOA có lí có tình, và cũng chính là những gì cố thủ tướng Võ Văn Kiệt từng đề cập trước đây bằng một cách nói khác. Còn nhớ cố thủ tướng Kiệt nói chí lí rằng sau cuộc chiến có hàng triệu người vui thì cũng có hàng triệu người buồn. Một đất nước mà phân nửa dân số vui và phân nửa buồn thì không thể nào mạnh được. Nhưng chúng ta cần phải mạnh. Do đó, tôi thấy quan điểm của ông liên quan đến chuyện hòa hợp hòa giải dân tộc, những quan tâm đến các vấn đề vĩ mô của đất nước rất thuyết phục; chẳng những thuyết phục, mà còn rất cần thiết.

    Tôi mến mộ Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Mến mộ một nhân vật đa tài và cương trực. Đồng cảm với những quan điểm của ông về các vấn đề xã hội và đất nước. Bây giờ thì Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ vi phạm luật pháp Việt Nam và bị phạt tù. Nhưng sự mến mộ của tôi dành cho ông vẫn không thay đổi. Tôi nghĩ ông xứng đáng được đối xử tốt hơn và công bằng hơn. Có lần nói chuyện với một anh bạn là đảng viên lâu năm và cựu sĩ quan trong quân đội, anh nhận xét rằng những người đi tù gần đây đều là trí thức và thành đạt. Anh còn nói hay là cần phải xem xét lại cách Nhà nước đã hành xử như thế nào mà những người ưu tú trong xã hội lần lượt đều bị phạm tội “tuyên truyền chống Nhà nước xã hội chủ nghĩa”. Tức là, họ bị phạt chỉ vì họ nói lên quan điểm cá nhân. Tôi chợt nhớ đến một tác gia người Mĩ là Evelyn Hall từng viết đại khái rằng tôi không ưa những gì anh nói, nhưng tôi sẽ bảo vệ đến chết quyền anh được nói (I disapprove of what you say, but I will defend to the death your right to say it). Có thể ai đó không thích, thậm chí ghét, những gì Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ phát biểu, nhưng cũng nên tỏ ra văn minh để bảo vệ quyền ông được phát biểu. Bởi thế, khi các thầy Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, và Nguyễn Thế Hùng kêu gọi trả tự do cho Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, tôi sẵn sàng kí tên vào bản kiến nghị. Dù đoán trước rằng có lẽ bản kiến nghị cũng sẽ chẳng có ai trong Chính phủ quan tâm trả lời, nhưng tôi thấy vẫn cần thiết phải để lại một “chứng từ” trước sự kiện quan trọng này.

    Ngày xưa ở miền Nam có phong trào Phật giáo dấn thân (Engaged Buddhism), tức ứng dụng các nguyên lí của Phật giáo để giải quyết các vấn đề xã hội. Có thể nói rằng qua những việc làm và phát biểu của ông, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ là một trí thức dấn thân, một engaged intellect. Để dấn thân và giữ được tố chất trí thức cá nhân trong một môi trường có định hướng đồng hóa mọi người trong xã hội, tôi nghĩ đó là một thành công lớn nhất của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Chỉ còn 2 tuần nữa là đến ngày kỉ niệm 30/4, chắc chắn sẽ có nhiều bài viết và ý kiến nhân dịp ngày lịch sử này, nhưng tôi thấy ý kiến của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ vẫn còn tính thời sự và đáng suy ngẫm.

    NVT

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    17 phản hồi

    NV Tuấn viết:
    Chỉ còn 2 tuần nữa là đến ngày kỉ niệm 30/4, chắc chắn sẽ có nhiều bài viết và ý kiến nhân dịp ngày lịch sử này, nhưng tôi thấy ý kiến của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ vẫn còn tính thời sự và đáng suy ngẫm.

    Tôi cũng thấy nhớ ông CHHV, càng gần 30-04 càng nhớ. Nhớ ông nên viết bài "Phiếm luận" này tặng ông , và cũng để chào đón trước ngay 30-4 đen tối lại đến, bỏ vào đây phát đọc mà cười cho đỡ rầu :

    NÔ BỘC HUẤN THỊ
    Ba Đình đại thanh lâu cung - Chính Trị bộ
    Tân Mão Cộng Đảng bát thập niên

    Nghịch Thiên thừa vận, Thập tứ Đại vương, chiếu viết :

    Vừa hay, “ xét lẽ Trời mà dọ thám lòng người, khi Thiện đã đi thì Ác ắt phải đến, khi Chính đã suy tàn thì Tà tất phải vượng hưng”. Bởi thế, nước Nam ta, từ xưa đến nay, biết bao bật bán nước, diệt dân, tàn sát đồng bào chủng tộc, đã sớm được ghi tên để họ, trường tồn cùng sử sách. Xét ra, các vị ấy cũng đặng dân ghi nhớ mãi, nhắc đến lâu dài, nào có thua chi danh tiếng của lũ dựng nước, an dân kia ?

    Lũ bọn Trẫm, một mặt ngưỡng vọng vị tổ Chiêu Thống họ Lê, một mặt cùng nhau ngẫm suy các hèn mưu,hạ chước nơi vị sơ tổ Ích Tắc họ Trần. Lại thừa mệnh đánh phá của Mao đại đế, lòng dạ rạo rực khôn nguôi. Đêm nén lòng ẩn thân cùng khỉ, vượn chốn núi rừng, ngày lấp ló chốn động,hang nơi sườn núi, lúc nào cũng đau đáu một lòng cướp nước, giành dân.

    Rồi ra, rõ là Trời kia chẳng đến nổi phụ lòng người có chí, nhân dịp Việt Nam quốc lâm cuộc Pháp thuộc rối ren tang tóc, bọn Trẫm khôn xiết vội vàng, khoát vào thân chiếc áo Công Nông, che trên đầu đống phân Các Mác. Dùng súng họ Mao, nạp đạn Xô viết, mặt trát chữ yêu nước, miệng rên tiếng thương nòi, chen lẫn vào dòng đấu tranh chính nghĩa của toàn dân mà mưu đồ chuyện lớn.

    Khi đó, ai làm gì mặc ai, bọn Trẫm đây vẫn một lòng theo yếu lược riêng đặng mà : dấu tay dơ giết cho tận Đảng kia, thò chân ghẻ đạp nhào Hội nọ, lùng sục tìm bắt mà chôn sống nhân tài, hăng hái lập mưu mà thủ tiêu đối thủ. Lại còn thêm, khéo vờ gạt nước mắt than khóc với người, đóng giả anh hùng mà âm thầm kích động. Lừa Dân, bịp Tổ nghĩ đến lắm chước mưu, thờ Ngoại ban mượn lý thuyết mà miệt mài thủ đoạn. Hết dùng cái bã “Cào bằng” đặng thâu hút giống hoang tặc, nặc nô, lại đến tung cái lưới “Kết đoàn” để tóm thâu anh tài, nhân sĩ. Hay thay ! Sĩ, Nông, Công, Thương cừ theo đó chui gấp vô cái mưu “đan rọ đa nguyên”, Cầm,Kỳ, Thi, Họa đua chen lọt hẳn vào cái kế “Nghệ nô thù hận”.

    Thế mới hay, nhổ khạc một bãi có thể làm vang rền ngàn lời ca tụng, rắm địt một phen là đủ sức làm vọt ra lớp lớp nhạc, thơ, nào có phải những chuyện không tưởng được ? Vì vậy mà, bọn dân chúng tôi mọi, mắt mũi bị che, miệng mồm đều bịt, chẳng bao lâu đã do tay bọn Trẫm xỏ mũi dẫn dắt ở hầu khắp các vùng. Bọn chúng nó, vui vẻ lao ra giành chết mà ruộng vườn bỏ trống phía sau, hăng hái xông tới gởi thây mà mặc cho vợ con đơn côi hiu quạnh. Chiến thắng rồi, cứ cho chúng được cái tiếng thơm Anh dũng, lũ bọn Trẫm núp phía sau, lòng chỉ mong giành lấy chút ít Lộc Tài từ kẻ còn sống đến tận những kẻ đã mạng vong. Ấy vậy cho nên, một bước thẳng tiến mà trở thành Độc tôn. Không tốn công sức nào mà lén lút cướp đặng cái đại công ngàn năm hiếm thấy !

    Ô Hô ! Chằng phải chuyện cõi hạ giới này chưa từng được thấy, mà chốn ngục sâu kia cũng phải lật đật ghi rõ họ tên !

    Mọi thứ đã vào tay, lâu lâu bọn Trẫm lại dùng, vài Cương lĩnh tận diệt Lương tâm, dăm Nghị quyết phá tan Kinh tế. Cứ thế trãi tám mươi năm có lẽ, đất đai tài sản của khắp các bọn dân đen, bọn Trẫm đánh cướp đã gần xong. Lại còn Ngân khố, Tài nguyên quốc gia, cũng đã một tay vơ vét kỳ sạch.

    Vẫn biết, lũ bọn Trẫm, tuy tri thức nhỏ bé ngay cả so với lũ trâu kia, bò nọ, mà lương tri lại còn chai sạn có phần hơn cả sói dữ, hổ vằn, thế nhưng, cũng vì đó mà có được tấm thân phì nộn đến lợn kia cũng phải chào thua, một đời được phởn phơ hỉ hả, tận hưởng niềm vui: cao lương mỹ vị ê hề , gái trinh tơ tha hồ ôm ấp. Lại còn, tài khoản cá nhân cứ tha hồ đấp vào cho mãi dồi dào, mà tộc họ cũng ngày ngày thêm phần đốn mạt. Hội tiệc tưng bừng một ngày là quanh năm lũ dân mọi còng lưng trả nợ mướt mồ hôi. Vui chơi thỏa lòng ít bữa là hàng chục triệu kẻ bồng con đói đi ăn mày khắp chốn. Nhưng Trời kia đã mù, Đất nọ lại câm, thì còn có ngại chi, chỉ cần được thế, là lòng bọn Trẫm đã đủ vui mừng không biết đâu mà kể xiết !

    Nhưng đáng trách, bỗng đâu hiện ra mấy mươi triệu kẻ dại ngu. Lạ thay ! lâu nay đang yên phận tôi đòi, nay theo cái anh-tac-net chi đó mà sanh tâm uất hận ? Chắc cũng bởi tại đói ăn ! Thi nhau so đo nước này, nước nọ mà đòi những là Dân quyền, Nhân đạo ? Lại còn múa bút tỏ bày toàn những lời khi quân phạm thượng khùng điên, đến nổi, có kẻ còn dám gởi đơn từ, những muốn kiện những bật cướp ngày ?

    Kia nhà báo, nhà văn, nọ giáo sư, thạc sĩ đua nhau làm loạn. Hay vì giết chưa đủ sạch nên lại cứ sanh ra hoài như cỏ dại? Hay vì nhốt chưa đủ lâu nên nay nở rộ khác chi đám bọ, dòi ? Lẽ nào ăn gan hùm nên chẳng biết sợ đám sai nha? hay uống máu thiêng nên chăng e dè tù tội ?. Chao ôi, cả một lũ lao nhao, tranh nhau tội chất tội, dại khờ kể sao cho xiết.

    Bọn Trẫm đây, ở ngôi cao lẽ nào không nghĩ điều bảo vệ ? Lũ nặc nô mà bọn ta vốn đã khéo trui rèn, lại thường thả cho tự do săn bắt, nay, lòng trung thành của chúng, đến liếm mông còn không ngại thúi. Thế thì dùng chúng để xử trị lũ ngoan cố kia có khác nào, nhẹ nhàng chăm mồi lửa nhỏ đốt sạch đám cỏ khô ? Lũ sai nha ấy, vốn toàn là những giống mãnh thú độc xà được tuyển lựa, ba đời vô học, trọn kiếp lưu manh, nay lại được khích dạy nên nanh bồi bút đã nhọn mà vuốt bạo lực lại càng dài. Chỉ cần chút hơi tiền, đôi mùi máu là chúng lập tức xông vào cắn xé tận tình. Đã đủ tính vô lương nên chúng chẳng cần phải hiểu biết thiệt hơn, lại dư thừa lòng hung ác nên chúng có ngại chi giết chóc ?

    Vậy nên, kẻ nào manh tâm, nổi lòng phẫn nộ ngu ngốc mà đòi giành lại Tự do, Dân chủ chi đó, há không hiểu bọn Trẫm đây “nghề cao mật lớn “, sẵn sàng lệnh cho bọn ưng khuyển trung kiên:

    Dùng máu đỏ mà rửa miệng lưỡi thế gian.
    Đếm thây người, đặng xây nên lầu vinh hiển.

    Nhưng cũng bởi lệnh truyền ra khí bất tiện, như đang yến tiệc mà phải bỏ công đi chém giết thì nguội mất thức ngon, như lúc trần truồng vui thú mà phải vác dùi đi đánh đập thì còn chi là hứng thú ? Thế nên, lũ Trẫm sở dĩ ban cho bây lộ “Nô Bộc Huấn thị” này, chẳng qua là, sử Tà Ác mà đe nẹt kẻ Anh hùng, khiến ai nấy bớt mơ mộng dại khờ, dụng Vô sỉ đặng bảo ban loài Quân tử khiến người người rút lui, chui vào xó mà tha hồ rên thãm. Miễn chớ có tập trung làm ồn ào náo loạn.

    Nếu chúng bây hiểu ra phận tôi đòi, thời phải nên sớm bịt miệng, nhắm mắt mà làm ngơ, sống thì phải như đui như điếc. Gọi vâng bảo dạ, dóc một lòng trung ,cúc cung tận tụy của kẻ bộc nô, trở ra thành lũ cừu ngoan ngoãn, cả một đời , nép bên lề đường mà nín im đi cho phải phép. Phải hiều lấy chữ “kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt”. Thế mới đẹp lòng lũ Trẫm đây.

    Bằng không, máu lệ tuôn tràn, xương tan thịt nát, cảnh tượng ấy khá chẳng làm bữa cổ của bọn Trẫm thiếu vị, mất ngon sao ? Mà tài lộc bọn gia nô kia cũng theo đó mà lại bị “xi-nhê” chút đỉnh. Điều đó thật không nên. Bảo thật thế để cho chúng dân ngu dốt lũ bây được rõ.

    Bọn các ngươi phải nên nghe mà vâng lấy.

    Khâm thử ,

    Thập tứ Cộng Đảng đại vương

    Tưởng là nhắc đến Nguyễn Khoa Nam hay các tướng tá anh dũng tự sát vì danh dự hay là mấy ông chiến thắng, cho xe tăng cán đổ cổng sắt dinh Độc lập !

    Hóa ra cũng lại CHHV !

    Các anh làm như ông Cù " làm nên " ngày 30/4 không bằng ... Cứ cái kiểu này mà làm nhiều người vốn không ưa mà cũng chả ghét CHHV đâm ra ghét ông ta .

    Với cách viết vớ vẩn, lôi 2 sự kiện chả liên quan đến nhau thành 1 chủ đề; khối kẻ đểu cáng lại viết bài : Trời nóng phải cởi áo, nhớ CHHV !

    tên của tui viết:

    Cả hai ông Vũ và Tuấn đều nói chưa hết. Đã ghi công những người lính hải quân Việt Nam Cộng Hòa ngày xưa thì cũng phải ghi công cho cái chế độ và quân đội đã nuôi dưỡng, giáo dục và lãnh đạo những con người như thế chứ.

    Lời nhận xét này cần phải xem xét lại. Tại sao chúng ta không đứng trên quan điểm: " Bất kỳ ai hy sinh hay phục vụ cho một lý tưởng cao đẹp đều đáng quí trọng". Trên quan điểm này chúng ta có thể nói các nhà cán bộ lão thành đã đấu tranh cho lý tưởng thống nhất đất nước - không phải xây dựng một chế độ độc tài - đều đáng kính trọng. Tương tự, các chiến sĩ đã bỏ mình để bảo vệ dân chủ - không phải bảo vệ Diệm Thiệu - cũng đáng kính trọng.
    Tại sao lại không ghi công cho những người lính Miền Nam để bảo vệ Hoàng Sa.

    tên của tui viết:
    ...
    Nếu ai đó có "ý định" nói bậy thì liệu bác cho phép người ấy nói?

    ...

    Bác chỉ có thể biết được ai đó nói bậy hay không sau khi người đó đã nói chứ không thể biết trước được ý định nói bậy của người đó. Vậy nên việc cấm một người được nói chỉ vì cảm tính cho rằng người đó có 'ý định' nói bậy là hoàn toàn không thể chấp nhận được.

    Trích dẫn:
    Đúng là lý luận cộng sản.
    Đây cũng là lý luận kiểu phong kiến. Một cá nhân có tội (hoặc có công) là cả nhà bị xử (hoặc được khen).

    Bill Gates là một sinh viên bỏ học nhưng thành công tột bực trên thương trường và công nghệ nhu liệu cho máy tính, ai cũng công nhận một phần là nhờ chế độ dân chủ với nền kinh tế tự do đã tạo điều kiện cho những tài năng như thế phát triển.

    Dù trong một thể chế dân chủ, giả dụ một người phạm tội giết người và do điểu tra cơ quan an ninh tìm ra nguyên nhân một phần khi còn thơ ấu anh ta bị người thân đánh đập hay lạm dụng tình dục, thì một mặt anh ta bị xử vì tội giết người (có giảm khinh) còn những người thân ấy cũng bị xử về những tội mình đã gây ra cho anh ta.

    Vấn đề không phải là lý luận kiểu cộng sản, kiểu phong kiến, hay kiểu dân chủ. Vấn đề là lẽ phải, là công lý. Ai làm xấu thì phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình, ai làm tốt thì cần được công nhận những đóng góp. Như thế thì dân chúng mới tâm phục khẩu phục và xã hội mới bền vững, tiến bộ.

    Cũng một vấn đề nữa là sư trừng phạt và công nhận phải minh bạch, nhân đạo, chiếu theo luật pháp hay phép tắc của xã hội (như trong các thể chế dân chủ), chứ không phải do lén lút, tùy tiện, tàn ác (như trong phong kiến và công sản)

    Trích dẫn:
    Bác lầm lẫn 2 khái niệm khác hẳn nhau rồi! Quyền được nói (ý kiến) khác với giá trị lời nói (ý kiến). Tác giả câu trích trên nói rằng quyền được nói cần được bảo vệ, chứ không phải là lời nói bất kì dù sai hay chửi bậy cũng được bảo vệ. Hãy để mọi người có quyền nói ra ý kiến của mình trước đã rồi mới có thể bàn xem ý kiến đó đúng hay sai chứ!

    Không phải tôi cho rằng câu trích dẫn về "bảo vệ quyền được nói" là sai mà chỉ nhấn mạnh giá trị đúng tương đối của nó, tùy vào trường hợp hay ngữ cảnh.

    Nếu ai đó có "ý định" nói bậy thì liệu bác cho phép người ấy nói?

    Ví dụ một thành viên DL cứ nói bậy thì BBT có mời người ấy ra khỏi diễn đàn không? Lần này họ nói bậy nhưng lần sau biết đâu họ không nói bậy. Phải để họ nói ra (hiển thị bài viết) cho mọi người biết đã chứ (theo giải thích của bác). Vẫn cho họ làm thành viên nhưng ném bài của họ vào sọt rác thì không khác chi bịt miệng.

    Ví dụ nữa, một người rất giàu có xuất bản một tờ báo ở xứ tự do thật sự, nhưng đăng bài nói bậy (như cổ động cho khủng bố), vài trường hợp sẽ xảy ra:

    1. Chính quyền cứ để cho tờ báo tự do ngôn luận
    2. Phạt tiền: vì ông ta giàu nên sẽ trả tiền phạt và tiếp tục đăng bậy. Một tình huống là ông ta sẽ hết tiền trong một thời gian và chịu thua, nhưng trong thời gian đó tờ báo của ông gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến xã hội. Như thế có thể chấp nhận không?
    3. Phạt tù: đồng nghĩa với bịt miệng trong một thời gian, rồi ông ta sẽ tiếp tục khi ra khỏi tù.
    4. Phạt đóng cửa tờ báo: cũng là bịt miệng
    5. Cách khác

    Cách nào nói trên có thể giải quyết vấn đề do tờ báo gây ra, giúp xã hội tránh được sự tai hại?

    iam viết:
    tên của tui viết:
    Cả hai ông Vũ và Tuấn đều nói chưa hết. Đã ghi công những người lính hải quân Việt Nam Cộng Hòa ngày xưa thì cũng phải ghi công cho cái chế độ và quân đội đã nuôi dưỡng, giáo dục và lãnh đạo những con người như thế chứ.

    Đúng là lý luận cộng sản.
    Đây cũng là lý luận kiểu phong kiến. Một cá nhân có tội (hoặc có công) là cả nhà bị xử (hoặc được khen).

    Cũng lối lý luận chụp mũ, nhắm mắt không xem đến cội nguồn của vấn đề. Nếu ai có công gì thì phải khen nấy cho nó công minh, để tránh sư vô ơn bạc nghĩa.

    GS Ngô Bảo Châu đạt thành tích lớn và được khen tài giỏi thì cha mẹ GS đã sinh con, dạy dỗ con thành tài cũng đáng được khen "đã sinh con, dạy dỗ con thành tài" chứ.

    Nếu lính Hải quân VNCH được ghi công dũng cảm hy sinh cố gắng bảo vệ Hoàng Sa thì, các đinh chế lớn hơn đã đào tạo ra họ, chỉ huy họ chống trả cũng đâng được ghi công "đào tạo ra họ, chỉ huy họ chống trả" chứ.

    tên của tui viết:
    Cả hai ông Vũ và Tuấn đều nói chưa hết. Đã ghi công những người lính hải quân Việt Nam Cộng Hòa ngày xưa thì cũng phải ghi công cho cái chế độ và quân đội đã nuôi dưỡng, giáo dục và lãnh đạo những con người như thế chứ.

    Đúng là lý luận cộng sản.
    Đây cũng là lý luận kiểu phong kiến. Một cá nhân có tội (hoặc có công) là cả nhà bị xử (hoặc được khen).

    tên của tui viết:

    ...

    Trích dẫn:
    tôi không ưa những gì anh nói, nhưng tôi sẽ bảo vệ đến chết quyền anh được nói (I disapprove of what you say, but I will defend to the death your right to say it).

    Mấy ông triết gia, văn sĩ nhiều khi ăn nói văng mạng thế nhưng vẫn được nhiều người trích dẫn. Đôi khi họ nói trong một ngữ cảnh nào đó nhưng người trích lại muốn áp dụng vào một ngữ cảnh khác.

    Giả sử bạn đang ở một phi trường và đùa bằng cách la lớn "có bom, có bom" thì chuyện gì sẽ xảy ra cho bạn? Tán rộng ra, nếu người nói ra những điều có khả năng làm hại cho xã hội thì có đáng được bảo vệ không?

    Bác lầm lẫn 2 khái niệm khác hẳn nhau rồi! Quyền được nói (ý kiến) khác với giá trị lời nói (ý kiến). Tác giả câu trích trên nói rằng quyền được nói cần được bảo vệ, chứ không phải là lời nói bất kì dù sai hay chửi bậy cũng được bảo vệ. Hãy để mọi người có quyền nói ra ý kiến của mình trước đã rồi mới có thể bàn xem ý kiến đó đúng hay sai chứ!

    tên của tui viết:
    Trích dẫn:
    Tạo sao khi vinh danh một người lính thì phải phải vinh danh "chế độ, quân đội" mà họ đã đứng trong đó.

    Bác bóp méo nguyên văn của tôi rồi. Tôi dùng chữ "ghi công" chứ không phải "vinh danh".

    Mới đọc bài "Nguyễn Quang Lập - Văn hóa tranh luận, nỗi xấu hổ của văn hóa Việt" xin trích vào đây: http://danluan.org/node/8512#comment-31176

    Đấy là lý do để người ta không chịu tranh luận mà ngụy biện, tháu cáy lí lẽ, bẻ quẹo các khái niệm và đổ vấy đối phương bằng sự chụp mũ trắng trợn và thô bạo.

    Các bạn đừng quên nếu trở lại ngày 30 tháng 4 năm 1975, và biết được sau khi được giải phóng mà đất nước khổ nhục và có cơ hội bị mất nước như trong lúc này sau 36 năm cai trị dưới chế độ CS, thì chế độ miển nam có bỏ súng đầu hàng dể dàng như vậy không ? Hay là một cuộc thương tàn hai bên đều thê thảm. Phần đông theo tôi biết bỏ súng đầu hàng, vì họ nghỉ sau bao năm đánh nhau, có lẻ đất nước thống nhất sẻ hòa bình và sẻ tốt đẹp hơn. Nhưng họ không ngờ sau đó thì thảm nhục hơn là chết bởi do một chế độ mới vô cùng tàn bạo (bây giờ thì ai củng biết rồi).
    Lịch sử rồi sẻ phán xét ai đúng ai sai.
    Trước mắt bây giờ các bạn mà không đoàn kết, xóa bỏa hận thù, thì coi như đả lọt vào cái bẩy của đàn anh Trung Cộng rồi. Hiện tại Tôi chỉ lo đất nước VN sẻ trở thành 1 Tây Tạng thứ 2 nếu CSVN cứ cai trị đất nước như thế này.

    tên của tui viết:
    Bác bóp méo nguyên văn của tôi rồi. Tôi dùng chữ "ghi công" chứ không phải "vinh danh".

    Tôi không có ý bóp méo từ ngữ bác dùng đâu, tôi dùng theo cách hiểu của mình. Mà thực ra "ghi công" hay "vinh danh" trong toàn bộ ý kiến của bác tôi nghĩ có ý nghĩa tương tự nhau.

    Trích dẫn:
    Tạo sao khi vinh danh một người lính thì phải phải vinh danh "chế độ, quân đội" mà họ đã đứng trong đó.

    Bác bóp méo nguyên văn của tôi rồi. Tôi dùng chữ "ghi công" chứ không phải "vinh danh".

    tên của tui viết:
    Cả hai ông Vũ và Tuấn đều nói chưa hết. Đã ghi công những người lính hải quân Việt Nam Cộng Hòa ngày xưa thì cũng phải ghi công cho cái chế độ và quân đội đã nuôi dưỡng, giáo dục và lãnh đạo những con người như thế chứ.

    Tạo sao khi vinh danh một người lính thì phải phải vinh danh "chế độ, quân đội" mà họ đã đứng trong đó. Trên bia mộ khắp thế giới, người ta ghi tên, tôn vinh người lính, nhưng dường như không thấy đâu ghi tên chế độ, quân đội mà họ lệ thuộc vào cạnh tên người lính.

    Người lính trong mọi chế độ thông thường thực hiện nghĩa vụ chính là bảo vệ đất nước. Họ có thể anh dũng hy sinh chống lại ngoại xâm, nhưng chẳng hề thích gì cái chế độ mà làm một công dân trong đó, họ phải lên đường cầm súng. Đâu cũng thế, với chế độ nào cũng thế, bộ đội hay lính cộng hoà!

    Tại rừng Katyn thuộc nước Nga ngoài gần 24 ngàn sĩ quan Ba Lan bị thảm sát tập thể bởi Stalin (năm 1940) còn có cả hàng ngàn lính Xô Viết cũng bị giết bởi chính tay người lãnh đạo chế độ mà họ phải phụng sự. Những người lãnh đạo nước Nga hôm nay tới đặt hoa trước bia mộ tưởng nhớ họ mà không hề vinh danh chế độ Stalin, ngược lại còn lên án tội ác của chủ nghĩa Stalin.

    Những người lính Xô Viết Nga xâm lược Ba Lan năm 1920 bỏ mình tại Ba Lan được nhà nước Ba Lan dân chủ xây bia mộ tưởng nhớ, rõ ràng không phải vinh danh cái chế độ đã nuôi dưỡng người lính đi vác súng xâm lược Ba Lan.

    Tôi vô cùng ngưỡng một những chàng trai của VHCH đã chiến đấu quyết liệt và anh dũng hy sinh để bảo vệ Hoàng Sa trong cuộc chống trả quân xâm lược Trung Cộng vào năm 1974. Tổ quốc và nhân dân, không phải lúc này vì sự cản trở của chế dộ CS vô ơn, bạc nghĩa, thì lúc khác, con em chúng ta sẽ phải dựng tượng đài để ghi công họ.

    Nhưng tôi không bao giờ chập nhận "ghi công cho cái chế độ và quân đội nuôi dưỡng, giáo dục" họ, mà trong cuộc đọ sức với Việt Cộng, gần như hầu hết các tướng lĩnh cao cấp mồm nói tử thủ nhưng đã bỏ chạy thoát thân bạt mạng, cuối cùng tổng thống của chế độ đó đã tuyên bố đầu hàng vô điều kiện nhục nhã vào ngày 30/04/1975.

    Trích dẫn:
    Giả sử bạn đang ở một phi trường và đùa bằng cách la lớn "có bom, có bom" thì chuyện gì sẽ xảy ra cho bạn? Tán rộng ra, nếu người nói ra những điều có khả năng làm hại cho xã hội thì có đáng được bảo vệ không?

    Phải dựa vào pháp luật của một nước để xác định một hành vi "gây hại cho xã hội", có khi ở một nơi cho là có hại trong khi nơi khác lại bác bỏ.

    Vì thế sau khi CHHV phát biểu, chính quyền VN có quyền dựa vào luật pháp hiện hành của VN để bắt bớ, truy tố, xử án, bỏ tù. Vấn đề là (1) luật pháp hay (2) cách thực thi luật pháp ỏ VN có đáng được chấp nhận hay không.

    Trích dẫn:
    Chẳng hạn như ông kêu gọi ghi công những người lính hải quân Việt Nam Cộng Hòa ngày xưa vì họ có công đánh trả quyết liệt và hi sinh một cách anh dũng chống lại bọn xâm lăng Trung Quốc trong trận hải chiến bảo vệ Hoàng Sa năm 1974. Họ đáng được ghi công quá đi chứ.

    Cả hai ông Vũ và Tuấn đều nói chưa hết. Đã ghi công những người lính hải quân Việt Nam Cộng Hòa ngày xưa thì cũng phải ghi công cho cái chế độ và quân đội đã nuôi dưỡng, giáo dục và lãnh đạo những con người như thế chứ.

    Trích dẫn:
    tôi không ưa những gì anh nói, nhưng tôi sẽ bảo vệ đến chết quyền anh được nói (I disapprove of what you say, but I will defend to the death your right to say it).

    Mấy ông triết gia, văn sĩ nhiều khi ăn nói văng mạng thế nhưng vẫn được nhiều người trích dẫn. Đôi khi họ nói trong một ngữ cảnh nào đó nhưng người trích lại muốn áp dụng vào một ngữ cảnh khác.

    Giả sử bạn đang ở một phi trường và đùa bằng cách la lớn "có bom, có bom" thì chuyện gì sẽ xảy ra cho bạn? Tán rộng ra, nếu người nói ra những điều có khả năng làm hại cho xã hội thì có đáng được bảo vệ không?

    Đối với một số người Việt tị nạn CS, mất mát không ít thì nhiều, cả về tinh thần lẫn vật chất, thì hai chữ đó đã ghi khắc rất sâu xa trong tâm khảm, và dường như đã đồng nghĩa với kẻ thù. Ý nghĩa của những chữ ấy cũng không xê dịch và gợi lại những hoàn cảnh quá tối đen, của những ngày đã tưởng như tuyệt vọng.

    Vượt qua hận thù: Trường hợp của nước Pháp và Đức - Đoàn Thanh Liêm