Trịnh Hội - Chuyện bên lề

  • Bởi Admin
    15/04/2011
    8 phản hồi

    Trịnh Hội

    Ở đây tôi muốn nhắc đến chuyện xử án tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ ở Việt Nam trong tuần vừa qua. Nhưng không phải là chuyện ông bị quan tòa Nguyễn Hữu Chính phớt lờ luật pháp, xử cho có xử. Hay là chuyện lần đầu tiên mức độ vi phạm luật lệ của chính tòa án tệ hại đến độ cả 4 luật sư bào chữa đều phải… ngưng thôi không làm luật sư nữa. Vì có tiếp tục làm thêm thì cũng chẳng bào chữa được gì cho thân chủ. Không chừng còn bị cho là đã làm cho mọi người nghĩ rằng các trình tự đã xảy ra rất ư là bình thường. Mặc dù sau khi cãi xong, thân chủ vẫn bị cho vào tù, bất kể bằng chứng hay bằng cấp của mình như thế nào!

    Vậy mới có chuyện để nói. Nhưng chuyện bên lề mà tôi muốn nói ở đây là những chuyện bên lề…trái. Như việc luật sư Lê Quốc Quân hay bác sĩ Phạm Hồng Sơn chỉ vì muốn đi tham dự phiên xử mà bị bắt, bị đánh đập. Hay chuyện tất cả các phóng viên báo chí tham dự đều không được sử dụng máy tính, máy ảnh, v.v… ngoại trừ phóng viên nhà nước của đài VTV.

    Đấy là họ chỉ được cho vào phòng bên cạnh xem TV thôi đấy. Và phiên xử được thông báo là công khai.

    Mặc dù tất cả các đoạn đường dẫn đến tòa án hôm diễn ra phiên xử “công khai” đều bị chặn kín mít!

    Và muốn vào được phòng xử bạn phải có thiệp mời. Ngay cả khi bạn là thân nhân trong gia đình. Hoặc bạn bè thân thiết.

    Thật tôi chẳng hiểu tính từ “công khai” ở đây nên được hiểu như thế nào?

    Tôi biết là trong hoàn cảnh hiện tại hỏi ra câu này rõ là tôi có hơi ngớ ngẩn nhưng làm sao mà họ có thể thông cáo là “công khai”, trong khi đó tất cả những bằng chứng trên cho thấy là phiên xử đã hoàn toàn không công khai theo như lời thông báo? Nếu như họ thật không muốn xử công khai, chỉ muốn làm theo ý họ bất kể luật pháp thì ra thông cáo làm gì cho nhọc xác? Để sau này còn bị chúng chửi. Hoặc những thằng viết chuyện bên lề như tôi bất bình viết blog gửi bạn đọc cho đỡ… tức.

    Đôi khi tôi thấy tôi rất dại. Nhưng hình như thỉnh thoảng tôi lại thấy có người còn dại hơn tôi.

    Như lời của bà Nguyễn Phương Nga, phát ngôn viên của nhà nước Việt Nam, vừa tuyên bố là quyền tự do ngôn luận ở Việt Nam được “quy định rõ trong Hiến Pháp và pháp luật và được đảm bảo trên thực tế”.

    Trời! Có thiệt không đây? Đây không những là một câu tuyên bố láo khoét, thêm một cái tát nữa vào mặt của một người vừa bị xử 7 năm tù chỉ vì ông dám thực hiện quyền tự do ngôn luận của mình, mà hơn thế nữa bất kỳ một người có học nào, bất kỳ một người nào có chút ít hiểu biết về xã hội Việt Nam cũng đều không thể nào mở miệng tự cho mình nói một câu như thế. Bất kể vì lý do gì: phải nói vậy mới được yên thân. Hay phải nói vậy mới có tiền nuôi cho con ăn học.

    Tôi đã từng có lần gặp bà Phương Nga ở ngoài đời, nói thẳng ra là gặp ở trường Đại Học Oxford lúc bà tháp tùng ông Đại Sứ Anh ở Việt Nam thời đó, Mark Kent, đến trò chuyện cùng đám sinh viên, cựu sinh viên Việt Nam ở trường như tôi. Bà là người vẫn còn khá trẻ, có những cử chỉ nhẹ nhàng, từ tốn và dĩ nhiên tôi đoán là một người có học thức cao, nói tiếng Anh lưu loát.

    Nhưng kể từ khi tôi nghe chính lời bà tuyên bố những câu quá trơ trẽn thì tất cả những tình cảm thiện chí của tôi dành cho bà lúc ban đầu bỗng nhiên biến mất. Vì tôi nghĩ, đồng ý là ai cũng phải tìm việc làm, phải tự lo cho mình, cho gia đình, cho con cái. Nhưng điều đó không có nghĩa là mình phải làm những việc, phải nói những lời trái với lương tâm của mình. Và trực tiếp làm tổn hại đến danh dự, cuộc sống của những người chung quanh mình. Nếu chỉ vì tiền, tôi tin rằng một người có khả năng và bằng cấp như bà hoàn toàn có thể tìm được một việc làm tốt hơn cho một công ty ngoại quốc ở Việt Nam.

    Vì như lời của mục sư truyền giáo người Đức nổi tiếng, Dietrich Bonhoeffer, để lại trước khi ông bị Phát xít Đức hành quyết: “Silence in the face of evil is itself evil: God will not hold us guiltless. Not to speak is to speak. Not to act is to act”. Im lặng là tội ác khi tội ác đang xảy ra: chúng ta sẽ không được tha thứ. Không lên tiếng có nghĩa là bạn đã lên tiếng. Không hành động có nghĩa là bạn đã hành động’.

    Không những ông thẩm phán Nguyễn Hữu Chính hay bà Nguyễn Phương Nga đã có những lời tuyên bố chính thức không thành thật mà hơn thế nữa họ đã và đang đóng một vai trò quan trọng trong việc cùng nhau thực hiện những việc làm phạm pháp, bất nhẫn.

    Cách đây khoảng mười năm trong một dịp tình cờ tôi đã được gặp và trò chuyện với Tướng Trần Độ ở Sài Gòn. Lúc ấy ông đã bị khai trừ ra khỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam vì những lời tuyên bố thẳng thừng của ông. Tôi còn nhớ đêm hôm ấy trời mưa tầm tã bên ngoài và tôi ngồi nói chuyện đến khuya với ông về tất tần tật những gì mà tôi thích tìm hiểu. Về ông, về thời kháng chiến chống Pháp và về cả những gì ông cảm thấy mất mát sau cả một đời tranh đấu cho dân tộc.

    Ông đã rất vui vẻ, kiên nhẫn trả lời. Nhưng lời nói mà tôi nhớ nhất mỗi khi nghĩ về ông đó là ông bảo: “Tôi đã bỏ ra trên 50 năm để đánh đuổi thực dân, dành lại độc lập, tự do cho dân tộc. Nhưng sau hơn 50 năm tôi mới nhận thức ra được rằng cái thể chế mà tôi giúp tạo dựng lên nó còn tệ hơn chế độ thực dân của 60 năm trước”.

    Tôi nghĩ vào một ngày nào đó, chỉ cần khoảng 20 năm thôi, tôi sẽ có dịp gặp lại bà Phương Nga để hỏi câu này.

    Nguồn: Trịnh Hội Blog (VOA)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Trích dẫn:
    Tôi nói thiệt: nếu bây giờ ông Hồ mà còn sống thì cũng sẽ bị khai trừ khỏi Đảng như ông Tướng Trần Độ kia thôi. Ai phục vụ cho ĐCS thì sẽ được dùng, còn ai chống đối thì lãnh hậu quả. Vì thế, trong các trường đại học công lập hiện nay, nhiều bạn sinh viên phải cố gắng phấn đấu vào đảng để sau nay dễ xin và dễ có được việc làm tốt.

    Gorbachov không bị khai trừ khỏi đảng CS LX, mà chính đảng CS LX đã bị khai trừ. Có thể nào kịch bản tương tự sẽ xảy ra cho đảng CS VN?

    Tôi nói thiệt: nếu bây giờ ông Hồ mà còn sống thì cũng sẽ bị khai trừ khỏi Đảng như ông Tướng Trần Độ kia thôi. Ai phục vụ cho ĐCS thì sẽ được dùng, còn ai chống đối thì lãnh hậu quả. Vì thế, trong các trường đại học công lập hiện nay, nhiều bạn sinh viên phải cố gắng phấn đấu vào đảng để sau nay dễ xin và dễ có được việc làm tốt.

    http://www.viet.rfi.fr/quoc-te/20110415-cuu-tong-thong-ai-cap-co-the-bi-treo-co

    Cựu Tổng thống Ai Cập có thể bị treo cổ

    Tú Anh

    Chưởng lý tòa án Cairo ra lệnh chuyển cựu Tổng thống Mubarak vào một bệnh viện quân đội trong thời gian thẩm tra. Trong khi đó , báo chí chính thức của Ai Cập hôm nay nhận định là nếu bị công nhận là có tội, thì cựu Tổng thống có thể bị án tử hình.

    Cựu Tổng thống Ai Cập và hai người con trai đã bị bắt tạm giam 15 ngày từ thứ tư vừa qua, trong khuôn khổ điều tra tư pháp về vụ đàn áp phong trào biểu tình đòi dân chủ hồi tháng Giêng và tháng Hai làm 800 người chết.

    Theo nhật báo của chính phủ Al- Ahram trích lời Chủ tịch Tòa phúc thẩm Cairo thì ông Mubarak có thể bị treo cổ nếu tòa có đủ chứng cớ buộc tội. Chính cựu Bộ trưởng Nội vụ Habib al-Adli, bản thân cũng bị truy tố, khai rằng ông nhận lệnh của Tổng thống sử dụng sức mạnh đàn áp biểu tình.

    Cựu Tổng thống Ai Cập bị nhồi máu cơ tim trong buổi lấy khẩu cung hôm thứ Ba. Hiện ông đang được điều trị tại một bệnh viện dân sự ở Charm el-Cheikh. Hai người con đã được chuyển về nhà tù ở Cairo. Hôm nay, có tin Chưởng lý Cairo quyết định đưa ông về một bệnh viện quân sự.

    Trong lúc đó tại Sirya, tổ chức nhân quyền Human Rights Watchs tố cáo công an chế độ Damas đối xử « phi nhân » với người dân bị đàn áp trọng thương trong các cuộc biểu tình. Qua lời tố giác của nhiều nạn nhân và chính các bác sĩ thuật lại, thì an ninh Sirya, ít nhất tại hai tỉnh Daraa và Harasta, cấm không cho nhân viên bệnh viện săn sóc người biểu tình bị thương.

    Trong bối cảnh này, nhiều chuyên gia nhân quyền Liên Hiệp Quốc đã ký chung một bức thư yêu cầu Damas chấm dứt đàn áp.

    Tại Algérie, Tổng thống Bouteflika vào tối nay sẽ đọc một bài diễn văn được xem là rất quan trọng. Theo nguồn tin chính thức thì lãnh đạo Algérie sẽ thông báo các « quyết định quan trọng » về cải cách dân chủ.

    Còn tại Libya, ở Benghazi - thủ phủ của « Libya tự do » theo tên gọi của đối lập, AFP ghi nhận một làn sóng báo chí, truyền thông tự do và phát sóng đến những vùng còn do quân chính phủ kiểm soát.

    Trích Nguyễn Hoàng Văn

    "Thế nhưng, xét cho cùng, “tiêu chuẩn phản đối” của viên chức này cũng chỉ là nói đi nói lại cái câu phản đối cái câu nói như đã được thu băng, chưa mở miệng đã biết nói gì: “Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi của mình đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa…” Nếu lịch sử dân nhạc Việt Nam có “Sáu câu vọng cổ thì mai này lịch sử giữ nước của dân tộc sẽ ghi nhận thêm “Một câu phản đối” của hệ thống toàn trị bởi “tiêu chuẩn phản đối” của viên chức ấy cũng không thể vượt xa hơn câu nói trăm lần như một."

    http://www.talawas.org/?p=18681

    Trích dẫn:
    Như lời của bà Nguyễn Phương Nga, phát ngôn viên của nhà nước Việt Nam, vừa tuyên bố là quyền tự do ngôn luận ở Việt Nam được “quy định rõ trong Hiến Pháp và pháp luật và được đảm bảo trên thực tế”.

    Trời! Có thiệt không đây? Đây không những là một câu tuyên bố láo khoét, ...

    Trời! tưởng gì !
    Mịa, bạn GS-TS Nguyễn Phú Trọng, chủ tịch QH, tổng bí thư đảng CSVN, mở miệng cam kết bầu cử dân chủ. Có thiệt không đây? Đây không những là một câu tuyên bố láo khoét, thêm một cái tát nữa vào mặt của những ứng cử viên đại biểu QH, của tất cả cử tri trong nước

    Chưa kể bạn Nguyễn Tấn Dũng, dũng sĩ cách mạng, yêu sự thật khoái ... giả dối.
    Dóc có truyền thống.

    Thằng đưa súng có thể bị phạt vạ, thằng lãy cò tội rất nặng hơn. Chánh án Nguyễn Bất Chính sẽ phải đối diện với pháp luật . Sẽ không lâu tới 20 năm đâu

    Trích dẫn:
    Tôi nghĩ vào một ngày nào đó, chỉ cần khoảng 20 năm thôi, tôi sẽ có dịp gặp lại bà Phương Nga để hỏi câu này.

    Bác Trịnh Hội tính hỏi bà Phương Nga để làm gì vậy?

    Mà bác không cần hỏi. Mười năm nữa thôi khi bà Nga không còn làm việc chắc sẽ nói lên những câu mà một số cán bộ cao cấp về hưu đã thổ lộ gần đây.