Gordon Chan (Russ.ru)– Đảng không phải là cha mẹ, còn nhân dân cũng không phải là con cái!

  • Bởi Admin
    15/04/2011
    3 phản hồi

    Phạm Nguyên Trường dịch

    Sự đoàn kết của xã hội Trung Quốc được thực hiện bằng những biện pháp ép buộc. Đảng cộng sản Trung Quốc đã thực hiện thành công kế hoạch tăng tốc phát triển, nhưng số vụ phản đối mang tính xã hội cũng gia tăng nhanh chóng – gần 230 ngàn vụ trong năm 2009 – chứng tỏ rằng nền tảng xã hội là không ổn định. Các nhà phân tích khẳng định rằng người Trung Quốc sợ rối loạn và chính nhờ sự sợ hãi đó mà Đảng cộng sản còn giữ được quyền lực. Nhưng nếu đúng như thế thì tại sao hiện nay ở Trung Quốc lại có nhiều cuộc bạo loạn đến như vậy? Phản ứng thái quá của Bắc Kinh đối với những lời kêu gọi tiến hành “Cách mạng hoa nhài” chứng tỏ rằng những người lãnh đạo chóp bu cảm thấy bất chế độ đang bất ổn. Những người lãnh đạo tự tin sẽ không thả chó ra, không đánh đập các phóng viên và không ngăn chặn mạng Internet.

    Đối với Bắc Kinh, bài học của các cuộc cách mạng ở Trung Đông là rõ ràng. Đảng không thể tiếp tục coi nhân dân là những đứa trẻ con, không có khả năng quản lí chính mình, như trước được nữa.

    Đảng cộng sản hầu như đã không còn các đối tác tiềm tràng trong xã hội nữa. Hiện nay Đảng đang phải dựa vào liên minh của các quan chức tham những và các đại phú gia. Tất cả các thành phần khác trong xã hội, đặc biệt là nông dân, công nhân và phần đông tầng lớp trung lưu, không phải là đối tác của họ.

    Cũng như trong bất kì xã hội hiện đại nào khác, tầng lớp trung lưu ở Trung Quốc đang càng ngày càng trở thành giai tầng tự giác hơn về mặt chính trị. Đảng cộng sản luôn luôn tìm mọi cách can thiệp vào quá trình hình thành tầng lớp trung lưu. Nam Hàn (những năm 1980) và Đài Loan (những năm 1990) cho thấy điều gì sẽ xảy ra khi tầng lớp trung lưu trở thành giai tầng năng động về mặt chính trị. Điều đó có nghĩa là gì? Các chính phủ phải thay đổi thì mới có thể đáp ứng được những đòi hỏi khi giai tầng này bắt đầu tham gia chính trị một cách tự giác. Chưa chắc Đảng cộng sản sẽ đi theo hướng này.

    Đảng cộng sản Trung Quốc chỉ còn một cách – chủ nghĩa dân tộc. Điều này sẽ gây nguy hiểm cho các nước láng giềng của Trung Quốc, vì Bắc Kinh có yêu sách về lãnh thổ với những nước khác và đang nhòm ngó các vùng biển quốc tế. Chủ nghĩa dân tộc là biện pháp duy nhất nhằm lôi kéo sự ủng hộ của những thành phần bất mãn trong xã hội.

    Đi đêm với các quan chức tham nhũng và các đại phú gia là Đảng cộng sản đã đánh mất sự ủng hộ của xã hội. Những người lãnh đạo chủ chốt ở Bắc Kinh cho rằng không sử dụng con ác quỉ là chủ nghĩa dân tộc thì không thể nào thiết lập được sự đồng thuận trong xã hội.

    Đảng cộng sản cần phải nhanh chóng thiết lập cơ sở cho sự ủng hộ, nhưng ngoài những ngôn từ xáo rỗng và những hành động lặt vặt, nó vẫn chưa làm được gì theo hướng này.

    Nguồn: dịch từ nguyên bản tiếng Nga tại địa chỉ: http://russ.ru/Mirovaya-povestka/Partiya-ne-otec-narod-ne-deti

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Cảnh giác với Trung Quốc, nhưng cũng không sợ và hèn.

    Cảm ơn dịch giả Phạm Nguyên Trường về các bài dịch của anh.
    Nếu được giới thiệu nhiều hơn về tác giả Gordon Chang (người Trung Quốc?) thì thật tốt; Đây là bài viết hay: Tầng lớp trung lưu chính là cột sống của một quốc gia.
    Có nhận định rằng Trung Quốc có „văn hóa“ nhưng chưa có „văn minh“. Nếu bản chất con người là „tính xã hội“ của nó thì chỉ có tiêu chuẩn tổ chức xã hội là đánh giá được một dân tộc nào đó có „vĩ đại“ hay không (Toàn trị là bán khai; Dân chủ là trưởng thành). Từ tiêu chuẩn đó mà có thể „hoành mi lãnh đối thiên-thiên-thiên (1 tỷ) phu chi“ khi xem xét Trung Quốc, dù vẫn phải/nên cảnh giác với cái „to xác“ của nó.

    Dân tộc Trung hoa là một dân tộc vĩ đại .Họ đã có nhiều cống hiến cho nhân loại về tư tưởng cũng như về khoa học ....Nhưng chúng ta / dân tộc Việt nam / phải luôn nhớ : Đây là dân tộc bành trướng mạnh mẽ .Từ 100 dân tộc việt định cư hơn 2000 năm trước đây tại vùng lưỡng quảng thì nay chỉ còn một dân tộc việt thường / việt nam / là còn giữ được bản sắc dân tộc và nhà nước riêng của mình .
    Khác với các nhà nước Châu âu : khi nào cũng có tranh giành quyền lực giữa giáo hội và nhà vua , ở TQ , nhà vua có quyền hành vô hạn định .Do vậy tại sao Châu âu lại ưu thích dân chủ còn Châu á lại chậm chạp trong tiến bộ dân chủ .
    TQ cứ mỗi khi phân chia / mà thế lớn thiên hạ cứ 400 năm hợp thì lại 400 năm tan , hết hợp lại tan , xem Tam quốc chí ,/ là yếu ớt , là nội chiến .Họ không học được cách sống hòa hợp với nhau .Người gọi là hán cứ phải văn minh hơn người các dân tộc khác .Chủ nghĩa dân tộc đại hán có cơ sở trong tâm thức người trung quốc .
    Đây là điểm yếu của dân tộc Trung hoa.

    Một dân tộc vĩ đại như Trung Hoa lẽ ra phải có một ví trí xứng đáng hơn nhiều so với hiện nay. Vị trí ấy sẽ không bao giờ có được đến khi nào mà tự do và nhân quyền của người dân Trung Quốc được tôn trọng một cách đầy đủ. Ngược lại, sự phát triển kinh tế như hiện nay sẽ dẫn đến một sự mất cân bằng xã hội nghiêm trọng, dễ dàng gây nên những rối loạn chính trị và hình thành nên một triều đại mới, giống như sự tồn vong của các chế độ phong kiến ở nước này xưa nay.

    Nhưng trước khi sụp đổ nó sẽ gây ra bao nhiêu tai họa cho cả thế giới. Khi một cá nhân hay một nhóm nhỏ cầm quyền cảm thấy mình có quyền lực tuyệt đối với hàng chục, hàng trăm triệu người thì sẽ dễ dàng nắm trong tay mình những nguồn lực khổng lồ. Tham vọng bá quyền tất sẽ phát sinh. Đang độc tôn về chính trị nên họ dễ dàng kích động tinh thần dân tộc hẹp hòi để phát động những cuộc chiến tranh tàn phá những dân tộc và quốc gia khác. Điều này đã từng xảy ra trong cả chủ nghĩa phong kiến, tư bản lẫn cộng sản.

    Trần Đông Chấn