Bút Lông - Chiếc bút và chuyện xài của công

  • Bởi Admin
    15/04/2011
    0 phản hồi

    Bút Lông

    <strong>Dân Luận:</strong> Tổng thống CH Séc lấy cái bút cũng khó, vì báo chí ở nước họ được tự do đưa tin, và các đảng phái đối lập sẵn sàng bảo vệ quyền được phát biểu của báo chí. Ở nước ta, nhét cả Vinashin vào túi dễ hơn, bởi chẳng có ai bảo vệ cái quyền "mở miệng" của người dân cả...

    Sau khi truyền hình Séc và các hãng tin lớn phát hình ảnh Tổng thống Séc, ông Vaclav Klaus, và Tổng thống Chile tại cuộc họp báo hôm 13-4 tại Chile, dư luận tranh cãi dữ dội về một cử chỉ của Tổng thống Séc.

    Cụ thể, trong khi Tổng thống Chile đang phát biểu, ông Klaus mở hộp bút trên bàn ngắm nghía. Sau đó ông dùng tay phải cầm bút rồi đưa nhanh xuống dưới gầm bàn chuyển sang tay trái rồi bỏ nó vào túi áo trái. Lát sau, ông Klaus mới đưa tay phải ra đóng nắp chiếc hộp bút rỗng. Hình ảnh rõ nét ấy đã gây tranh cãi. Nhiều công dân Séc cho rằng ông Klaus “tắt mắt”; trong khi Văn phòng Tổng thống Séc nói Tổng thống có toàn quyền lấy chiếc bút và nó hoàn toàn phù hợp với các quy định về lễ tân nhà nước của Séc.

    Chuyện này đã gây tranh cãi bởi vì hành động của ông Klaus rất rõ ràng nhưng lại mang vẻ khuất tất: đưa xuống gầm bàn, tay phải chuyển tay trái, đưa vào túi, lát sau mới đậy nắp hộp. Song lý do chính gây tranh cãi có lẽ chỉ vì người thực hiện hành vi đó là một.... tổng thống và chiếc bút là của Chile! Nhiều người biện luận rằng nếu một phóng viên cầm chiếc bút ấy thì có lẽ chẳng ai nói gì vì chuyện đó quá phổ biến tại các cuộc họp báo, nhưng với một chính khách thì không, nhất là khi ông phải sử dụng tới một loạt động tác “nghi binh” để đưa được chiếc bút vào túi. Và càng đáng chú ý hơn khi chiếc bút ấy là của Chile, nước chủ nhà cuộc họp báo.

    Dẫu chẳng sứt mẻ gì quan hệ ngoại giao, nhưng chắc chắn ông Klaus đã phải tự rút ra cho mình những kinh nghiệm lớn. Nhưng từ đó thấy rằng, chiếc bút dù chỉ là một hiện vật nhỏ bé, nhất là so với quan hệ ngoại giao giữa hai quốc gia, hai tổng thống, nhưng khi muốn chiếm giữ nó các chính khách đều phải rất cẩn trọng. Bởi lẽ những người nộp thuế bỏ phiếu bầu ra họ khó có thể bỏ qua những việc làm khuất tất liên quan đến của công.

    Hơn thế, câu chuyện này còn cho thấy, quyền lực nào thì cũng có lúc bị giới hạn, bí mật nào cũng có lúc bị phanh phui, người nộp thuế dù ngoan hiền, dễ bảo đến mấy thì cũng có lúc nổi nóng. Chiếc bút so với tài sản mà Vinashin hay Công ty Cho thuê tài chính II (Ngân hàng NN&PTNT) quản lý tuy quá cách biệt về giá trị, song lại giống nhau ở chỗ nó là tài sản đất nước, là tiền đóng thuế của nhân dân mà không phải người lãnh đạo nào cũng có thể tuỳ tiện sử dụng hay dùng “xảo thuật” để bỏ vào túi riêng!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi