Hy Văn - Dân tộc nhăn nhó!

  • Bởi Admin
    06/04/2011
    3 phản hồi

    Hy Văn

    Trong bóng cô đơn của phạm nhân chế độ, trên những gương mặt căng thẳng của các luật sư, khuôn mặt thản nhiên của viên thẩm phán, sự bất lực từ đám đông dân chúng tương phản với không khí làm việc nhiệt tình của cảnh sát, ta thấy một dáng hình: dân tộc đang nhăn nhó.

    Nếu có người đặt nghi vấn, tôi đang nói ngoa, nói điêu thì tôi cũng xin chấp nhận. Không ngoa sao được khi chúng ta là nền kinh tế phát triển trên 6% kể từ ngày Đổi Mới, không điêu sao được khi dân chúng Việt nam lạc quan và hạnh phúc hàng đầu thế giới,... Song trong sâu thẳm vùng bất động lương tri tôi tin chắc rằng chúng ta đau khổ. Thử khơi một vài điểm bất động đó lên ta sẽ tủi lòng cho chính mình: xã hội bị vấy bẩn bởi nạn tham nhũng cửa quyền lan khắp các nẻo đường đất nước, sự dối trá và làm giàu bất chính được tôn vinh lên hàng tài giỏi, giáo dục đang đày đọa tất cả con em chúng ta,... Vậy chúng ta có cần khuấy động nó lên không? Hay chúng ta đem theo nó xuống mồ và trút lên phần con cháu!

    Tuyệt nhiên chúng ta không muốn điều thứ hai, vậy chúng ta phải làm gì hay chúng ta bất lực?!

    Trong bóng cô đơn!

    Đấu tranh để sinh tồn và phát triển là quy luật không một ai phủ nhận. Nhưng ngày hôm qua (4/4/2011) có lẽ là sự cáo chung cho một đất nước không chấp nhận đấu tranh chính trị. Hình bóng cô đơn của Hà Vũ làm sao che nổi một sự thật bẽ bàng: chúng ta đang sống trong chế độ độc tài toàn trị.

    Dân tộc chủ nghĩa vốn là vũ khí tuyệt hảo của Đảng, nhưng Hà Vũ đã xé nát nó ra vì họ Cù không có sự câu kết với các thế lực ngoại quốc.

    Phản động vốn là lưỡi gươm công lý của lịch sử vô hình dung bị đứt mũi vì Vũ không có liên hệ với bất cứ nhóm tổ chức nào.

    Khủng bố vốn là trào lưu thời đại nhưng Cù không dùng súng đạn, hắn chỉ dùng luật pháp của chế độ để đòi chế độ giải quyết các vốn nghi của hắn.

    Tôn giáo vốn là thứ vũ khí dị nghị nhưng Tiến sỹ vô thần.

    Tên khùng, thằng điên cũng có thể vì Cù Huy Hà Vũ là con của khai quốc công thần, được hưởng trọn nền giáo dục và tinh thần cách mạng của Đảng.

    Tóm lại, dù bất cứ lý do gì Đảng 'ta' nhất quyết không cho đấu tranh, không cho mở tiếng chỉ trích, đảng chỉ cho chửi thầm. Và tôi chửi thầm.

    Lãnh đạo, anh ở đâu?

    Lãnh đạo, cánh chim đầu đàn, giới tinh anh, bộ mặt của đất nước và nhân vật lịch sử gần như mất hút tại Việt nam. Tôi vẫn thường tự hỏi, ai là lãnh đạo cao nhất trong hệ thống công quyền, cái đó không phải vì tôi vô cảm với chuyện thời sự mà bởi vì đất nước này đã chuyển sang một thời kỳ mới. Thời kỳ mà các nhóm lợi ích đan xen nhau, thao túng nhau, cấu xé nhau... nhưng lại đặc biệt thống nhất với nhau để mặc cả từng chiếc ghế. Chính vì không có dân chủ, không có minh bạch mà lãnh đạo trong mắt dân chúng bị khinh nhờn, mất đi cái uy vốn có của truyền thống Á Đông. Khi vỗ tay phải nhờ đến Radio thì có lẽ lãnh đạo chỉ nên ngẩng mặt trước chiếc gương trong nhà tắm.

    Lịch sử không thể bị nắn cong, lịch sử sẽ đánh giá lãnh đạo một cách công bằng nhất. Nếu lãnh dạo bằng bạo lực thì tất yếu hậu quả nhận được cũng bằng bạo lực, nếu lãnh đạo bằng chế độ độc tài ngu dốt thì dân chúng lật đổ bằng những biện pháo man rợ. Dù lãnh đạo có cố gắng không để lại dấu ấn thì lịch sử vẫn ghi tên anh, gán trách nhiệm cho anh, vinh quang hay nhục nhã sẽ được trả lại nguyên hoàn.

    Nhân tài lảng tránh

    Thật đau đớn thay cho đất nước chúng ta, khi người thầy mẫu mực Chu Văn An đã để lại một hành động cương trực nhưng ảnh hưởng rất lớn đến hậu nhân: quy về ở ẩn khi xã hội nhiễu nhương. Hình ảnh đậm chất nho giáo của Chu Văn An, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Nguyễn Khuyến,... đã vô hình dung đánh mất cái chí khí đối đầu với bất công bằng phản kháng hành động. Truyền thống Khổng Giáo này đã từng đánh mất hai biến chuyển quan trọng của lịch sử để đất nước lao vào thế lầm than: thứ nhất là việc Hồ Quý Ly lật đổ thời kỳ Trần mạt, tăng cường nhiều biệt pháp cải cách kinh tế chính trị táo bạo nhưng nhân sỹ không giúp sức làm cho đất nước nhanh chóng trải qua 20 năm nô lệ; thứ hai là sau thống nhất 1975 khi kinh tế trăm bề nguy khốn, chủ nghĩa cộng sản bước vào thời kỳ sụp đổ mang tính hệ thống nhưng các người tài lần lượt rủ áo ra đi bằng mọi cách, họ không ở lại thúc đẩy hệ thống bước sang ngã rẽ khác mà tránh đương đầu với cái xấu. Tiền lệ này khiến cho nhiều kẻ tài không chịu về nước, rũ bỏ dân tộc trong sự bất công, nghèo hèn và mạt vận.

    Chả lẽ, chỉ khi có biến chúng ta mới hành động quẫn giúp đồng bào, khi cơ sự chính quyền chuyển tốt sanh xấu thì bỏ mặc hay sao. Liệu các nhân sỹ trí thức có hổ thẹn với dòng máu Lạc Hồng không?

    Quả bóng nằm trong tay người dân mà chủ yếu là công nông nghèo khó, nhưng đường bóng thì đang ở trong đầu những trí khôn và qua hành động.

    Ngã rẽ nào cho đối lập?

    Đối lập Việt Nam chắc chắn đã nhìn ra được sự thật qua vụ án Cù Huy Hà Vũ: bế tắc trầm trọng. Giá trị tiến bộ, quốc tế ủng hộ, dân trí phổ cập, kinh tế thị trường, giao thoa văn hóa, chế độ mất niềm tin... tất cả đều bùng nổ nhưng dân chúng không đấu tranh cùng mình để cải biến xã hội. Cớ là vì sao?

    "Quốc dân không có chí khí độc lập, không có tinh thần tự do....thì mọi chuyển dịch xã hội cũng trở nên vô nghĩa". Xin phép Fukuzawa cho trò này được đặt thẳng vấn đề với những người yêu dân chủ, muốn thay đổi chế độ độc tài, cầu sự tiến bộ cho quốc dân.

    Một đất nước các giá trị đạo đức nhanh chóng bị phai tàn và thui chột trong môi trường giáo dục xuống cấp và nạn ăn cướp bon chen khắp xã hội thì không gì có thể biện minh được. Sự sụp đổ của cơ chế độc tài là tất yếu, nhưng để đất nước không lâm vào cảnh Libya; đối lập Việt Nam phải chung tay với trí thức tìm lại niềm cảm hứng cho con người Việt nam. Lãnh thổ có thể bị cướp, tổ quốc có thể bị vấy bẩn nhưng chí khí sống, phương cách sống nếu mất đi thì vĩnh viễn không bao lấy lại được những cái đã mất, hơn thế nó còn èo uột trong giấc mộng viển vông.

    Mọi hô hào, khích động dân chủ đã không mang lại nhiều tác dụng.
    Hãy bắt đầu bằng viên gạch cũ đã bị lãng quên:

    Canh tân nước Việt bằng mọi cách có thể để lấy lại chí khí làm người. Hãy tập trung vào cái gốc vốn bị bào mòn qua nhiều năm tháng cai trị tệ hại.

    Cha ơi! Con muốn làm người tử tế

    Trong trái tim mỗi chúng ta, có một phần rung động không bao giờ rứt. Đó là con cháu chúng ta, thế hệ mai sau của mỗi chúng ta. Nếu để cho phần bất động trong ta nằm yên mãi mãi thì thật chẳng may nó sẽ bổ vây lấy con em chúng ta. Tiền chúng ta có thể chất đầy nhà cửa, ngọc chúng ta có thể xây tường rào, sách chúng ta có thể chất thành hàng đống... nhưng kẻ cướp con cháu ta không thể diệt hết, bạn bè hư con cháu ta không thể tránh hết, đường sá con cháu ta không thể đi bằng xe tăng, thầy giáo hư con cháu ta không thể không học, tham nhũng con cháu ta không thể mãi lọt qua được.... thì thử hỏi thế hệ mai sau chúng ta có làm người tử tế được không.

    Mỗi chúng ta, đã đến lúc cắt phần u nhọt, hãy để lương tri cùng trái tim rung động.

    Trách nhiệm.

    Một ngày mai!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Dân chủ là một mục tiêu mà Việt Nam đang phấn đấu để đạt tới. Tuy nhiên, tiến trình dân chủ không thể nào hoàn tất được chừng nào mà chính quyền hiện nay còn cảm thấy sự tồn tại của mình bị đe dọa. Cũng như ở Trung Quốc, sự giằng co giữa hai khuynh hướng bảo thủ và tiến bộ có thể biến tiến trình dân chủ hóa thành một vòng lẩn quẩn cho đến khi chính quyền và nhân dân đạt được sự đồng thuận. Vấn đề là làm thế nào để có được sự đồng thuận giữa đảng cầm quyền và dân chúng? Mao Yushi (Mao Vu Thức), Chủ tịch Hội đồng Quản trị của Viện Nghiên cứu Kinh tế “Thiên Tắc”, một cơ quan tư duy độc lập về kinh tế và chính trị ở Bắc Kinh, dường như có câu giải đáp thích hợp cho Trung Quốc, và giải pháp này, trong một mức độ lớn, cũng có thể áp dụng vào tình trạng của Việt Nam.

    Trong một bài báo đăng trên nguyệt san China Review tháng 9/2003 (1) Mao Yushi thảo luận về tiến trình đổi mới kinh tế và chính trị ở Trung Quốc từ giữa thập kỷ 1980 và nhận xét rằng: “Mặc dù môi trường chính trị ngày nay tốt hơn nhiều so với 25 năm về trước, vẫn chưa có sự cải tổ thiết yếu trong hệ thống chính trị và không có điều gì có thể tiên đoán được. Không ai biết là cần phải đi và sẽ đi về đâu. Bước đi nào là khả thi và an toàn cho mọi phía?

    Tiếp đó, Mao Yushi nhấn mạnh rằng điều kiện tiên quyết cho nhân dân và chính phủ đạt được đồng thuận là sự nhìn nhận lẫn nhau và thái độ khoan dung đối với nhau. Nhân dân cần phải nhìn nhận tính cách chính đáng của chính phủ vì không thể có lãnh đạo hữu hiệu nếu không có thẩm quyền và ổn định xã hội. Để đổi lại, chính phủ phải chấp nhận sự tham gia của những công dân không phải là đảng viên, không chỉ trong những cuộc thảo luận xây dựng mà còn cả trong vấn đề điều hành việc nước, từ các hội đồng ở cấp xã lên đến cơ quan chính quyền trung ương. Mao Yushi phàn nàn rằng: “Hiện nay, tỉ lệ những người ngoài đảng trong các chức vụ bộ trưởng và thứ trưởng còn ít hơn cả dưới thời Mao Trạch Đông. Đất nước được quản lý giống như đảng cộng sản. Đó là điều bất bình thường. Nếu chúng ta không qua được trạm kiểm soát thì vấn đề dân chủ và pháp trị chỉ là những lời nói rỗng tuếch.”

    Về vấn đề khoan dung, Mao Yushi yêu cầu Bộ Tuyên Truyền đình chỉ lề lối độc quyền việc nước để cho những ý kiến độc lập có thể được phát biểu. Ông nói:

    Nếu những ý kiến dù hay hay dở đều bị cấm xuất bản, nếu mọi cuộc thảo luận đều bị chiếm độc quyền thì làm sao chúng ta có thể nhận diện đây (Trung Quốc) là một xã hội dân chủ?” Ông còn đề nghị rằng các tù nhân lương tâm phải được đối xử tử tế hơn vì “trên nguyên tắc, những tội phạm chính trị không thể bị trừng phạt.

    Ông còn mạnh bạo hơn khi lý luận: “Nếu đảng cộng sản tuyên bố ân xá các phạm nhân chính trị thì tính cách chính đáng của Đảng sẽ lập tức được mở rộng và địa vị quốc tế sẽ được nâng cao. Đặc biệt sẽ có một không khí khoan hoà cho những cuộc thảo luận về chính trị.

    Mặt khác, theo Mao Yushi, những ý kiến khác biệt cần phải được phát biểu bằng lý trí chứ không bằng cảm tính, bằng lịch sự chứ không bằng xúc phạm. Mao Yushi cảnh giác rằng:

    Sự chỉ trích cần phải xuất phát từ những ý định tốt để được bên kia vui lòng chấp nhận…. Những điều chúng ta đọc thấy trên mạng thông tin hầu hết là than phiền và ngay cả xỉ vả… Bày tỏ lòng bất mãn có thể chấp nhận được, nhưng nếu hầu hết mọi người đều thảo luận với thái độ (chỉ trích) như thế, cuộc thảo luận sẽ trở nên gay go và sẽ phải gián đoạn nửa chừng.”

    Từ ngày Đặng Tiểu Bình lên cầm quyền, Trung Quốc đã tiến lên chậm chạp nhưng vững chãi trên con đường dân chủ hoá, dù cho mục tiêu chưa được xác định rõ và không biết chắc bao giờ mới đạt được. Theo ý kiến Mao Yushi, tiến trình này có thể lâu từ ba tới bốn chục năm, và ông yêu cầu mọi người chớ nên vội vã vì đa số dân Trung Quốc vốn nghèo và ít học. “(Họ) không coi dân chủ thời hiện đại là chính trị tốt, họ chỉ mong có được một chính phủ nhân đức do một vị minh quân dẫn đầu.” Ông quả quyết rằng dân chủ hoá “không phải là một tiến trình thông suốt… Đây là một quá trình một bước lùi, hai bước tiến.” (2)

    Đề nghị của Mao Yushi về sự nhìn nhận lẫn nhau và khoan dung đối với nhau có thể thích hợp với hoàn cảnh Việt Nam hiện nay còn lê bước ở đàng sau Trung Quốc về đổi mới cả kinh tế lẫn chính trị. Đã đến lúc Việt Nam cần cho phép những nhà trí thức có tâm huyết thành lập một cơ quan nghiên cứu tư nhân tương tự như Viện Kinh tế “Thiên Tắc” (3) ở Bắc Kinh. Viện này được thành lập năm 1993, lúc đầu chuyên nghiên cứu về kinh tế nhưng từ ngày cải tổ cơ cấu năm 1999 thì mở rộng sứ mệnh, từ “những cuộc nghiên cứu hàn lâm về kinh tế và các khoa học xã hội khác” đã trở thành một diễn đàn “tôn trọng ý kiến độc lập, tự do tìm tòi và thảo luận công khai. Qui chế mới của Viện với tư cách một tổ chức nghiên cứu vô vị lợi cũng làm cho Viện có thể mở rộng cho công chúng thực sự tham gia vào các hoạt động của Viện.” Một thí dụ khác về tính công khai này là bản phúc trình về phiên hội luận thứ 234 của Viện. Bản phúc trình này dẫn lời Cai Decheng (Thái Đắc Sanh?), một tham luận viên chống đối mạnh mẽ tiến trình dân chủ hoá chậm chạp bằng việc nhắc đến trường hợp Đài Loan. Ông nói: “Khi Tưởng Kinh Quốc bãi bỏ hai điều ngăn cấm thì dư luận chống đối ồn ào trong nội bộ Quốc Dân Đảng. Họ cho rằng dân chúng Đài Loan còn thấp kém không đủ trình độ dân chủ hoá. Nhưng các sự kiện sau đó đã chứng tỏ là họ sai lầm. Vì thế, chúng ta phải tin tưởng rằng người dân Trung Quốc cũng có đủ điều kiện dân chủ hóa.” (4)

    Trong trường hợp Việt Nam, vấn đề nhìn nhận lẫn nhau và khoan dung với nhau không phải chỉ đặt ra giữa chính phủ và nhân dân trong nước. Nó còn là vấn đề giữa chính quyền trong nước và cộng đồng Việt hải ngoại. Đây là một vấn đề rất nhạy cảm và phức tạp cần phải được thảo luận riêng biệt trong một dịp khác.

    Tham khảo:
    1. Bài báo nhan đề “Con Đường Dân chủ hóa ở Trung Quốc” (The Road of Democratization in China) được in trên ấn bản Anh ngữ của nguyệt san China Review, tháng 9/2003, do Unirule Institute of Economics xuất bản ở Bắc Kinh. Tất cả những lời của Mao Yushi trích dẫn trong bài này, trừ chú thích số 3 dưới đây, đều được dịch lại từ bản dịch tiếng Anh của Wang Hongchang.
    2. Riêng câu này của Mao Yushi là do Jim Yardley trích dẫn trong bài báo “Democracy: Chinese Style: Two Steps Forward, One Step Back” (New York Times, December 21, 2003).
    3. Viện này được đặt tên là ”Thiên Tắc” (qui luật thiên nhiên) để xác định rằng mọi sinh hoạt kinh tế, chính trị, văn hoá, khoa học và xã hội đều phải tuân theo qui luật của vũ trụ chứ không thể theo những qui luật hoàn toàn do ý muốn của con người. Vì ý nghĩa đó, Viện Kinh tế Thiên Tắc được dịch sang Anh ngữ là “Unirule Institute of Economics” (Unirule là cách gọi tắt Universal Rules). Tr. 1, đoạn thứ nhất.
    4. Bản phúc trình này nhan đề là “Mục tiêu của Hiện đại hoá Trung Quốc là Dân chủ” (The Goal of Chinese Modernization is Democracy), trong China Review, March 11, 2004.

    Mặt Trận Tổ Quốc hiện nay đã không làm tròn trách nhiệm, bổn phận, nghĩa vụ, và chức năng đối với dân tộc, với tổ quốc, và nhân dân.

    Không chờ đợi khi có người đứng lên làm lãnh đạo. Cơ chế hiện nay sẽ dập tắt mọi cá nhân anh hùng.

    Mọi công dân trong từng tổ dân phố, khu phố, từng thôn xóm, ấp phải tự nhận thức rằng chúng ta có quyền góp phần xây dựng mọi việc trong khu phố, ấp mình đang sinh sống mà không cần phải có duy nhất chỉ đạo của những đảng viên Đảng CSVN nào.

    Chúng ta có thể nghèo hơn những người đảng viên đó, gia đình chúng ta có thể khó khăn vất vả hơn gia đình của những đảng viên đó, nhưng chúng ta cũng được hít thở không khí như họ, cùng sống chung với họ 24 giờ mỗi ngày, thì không cớ gì tiếng nói của họ có giá trị hơn tiếng nói của chúng ta. Chúng ta phải lên tiếng để bảo vệ quan điểm của mình trong mọi sinh hoạt xây dựng khu phố, thôn ấp. Chúng ta cùng học hỏi lẫn nhau qua sinh hoạt bà con hàng xóm để cùng nhau bàn luận và biểu quyết thống nhất mọi sinh hoạt trong khu phố, thôn âp.

    Chúng ta là những thành viên của Mặt Trận Tổ Quốc Tự Nguyện do chính chúng ta tự quyết định mà không phải do chỉ đạo của ông/bà tổ trưởng, trưởng thôn, trưởng ấp, công an khu vực, hoặc bất kỳ cá nhân nào đại diện cho Ủy ban phường, xã. Mọi hành vi chúng ta thực hiện là đúng pháp luật. Có ai đó nói hành vi của chúng ta là vi phạm pháp luật thì chúng ta yêu cầu người đó chứng minh văn bản pháp luật nào cấm thực hiện hành vi đó.

    Chúng tay hãy kiên trì bền bỉ thực hiện để trở thành thói quen tốt cho con cháu thế hệ sau chúng ta noi theo.

    Tuy có nhiều đoạn phải bàn như nhận định về sự ra đi của trí thức VN năm 1975... , tôi cũng nhất trí với tác giả là : sau buổi xét xử của Tòa án nhân dân Hà nội , câu hỏi lớn đặt ra là :
    Ngã rẽ nào cho đối lập?
    Tôi thiển nghĩ : Cần một đối lập tích cực. Nghĩa là một đối lập có khả năng vận động quần chúng khi tình hình đòi hỏi , khi thời cơ đến .
    Khác với tác giả , việc tụ tập tại Tòa án Hà nội tôi cho là thành công .
    Chắc buổi chiều 4/4 vừa qua , trong bữa cơm , gia đình nào ở Hà nội cũng bàn luận về vụ án .
    Chưa bao giờ người dân việt nam lại quan tâm đến một nhân vật đối lập như lần này .
    Đây là dấu hiệu tích cực .
    Đừng bi quan quá .
    Thế giới sau LIbia , sau thảm họa hạt nhân của Nhật bản , đã là một thế giới khác .
    Việt nam sau vụ án Cù Huy Hà Vũ, tôi hi vọng cũng là một Việt nam khác : Một Việt nam không sợ sệt ,bước chân mạnh mẽ hơn trên con đường đấu tranh cho Dân chủ, cho Tự do . .
    Còn đề bài báo thì tôi nghĩ : một dân tộc tủi nhục chứ không phải nhăn nhó .