Chuyện ô nhục và chuyện cao cả

  • Bởi Khách
    06/04/2011
    9 phản hồi

    Hà còn phải nghĩ đến sứ mệnh công dân và là công dân có học, có ý thức với cộng đồng. Suy đến cùng, đất nước còn lạc hậu vật vã tham nhũng thế này là do tầng lớp trí thức chưa chịu nhúc nhắc. Toàn thể bộ máy này ít học quá, ít hiểu biết việc đời quá. Thế là được chút ít quyền lợi đã sướng âm ỉ. Từng người đều ngoi lên thi nhau hơn kẻ khác một cái đầu, trong khi cả cộng đồng đang cùng nằm dưới đáy giếng nhân loại. Toàn thế chúng ta chỉ cần tuần tự thực hiện đúng công việc xây dựng nhà nước pháp quyền. Năm nay chưa xây xong, thì sang năm xây tiếp. Roma không hoàn thành công việc xây dựng nó chỉ trong một đêm.

    (Trò chuyện giữa luật sư Dương Hà và nhà giáo Phạm Toàn)

    Phạm Toàn – Chào Dương Hà. Đừng buồn. Đời còn nhiều người buồn hơn mình. Phải tự ra lệnh: cấm buồn!… Nào, bây giờ nói chuyện bình tĩnh. Thật nực cười. Mỗi lần tôi gọi điện cho Dương Hà, đều thấy nhạc hiệu “Mời anh hãy đến quê hương chúng tôi”. Đó là một giai điệu đẹp chứa đựng những tình cảm đẹp của cả một dân tộc khi vẫn còn hăm hở đi theo tiếng gọi xây dựng chủ nghĩa xã hội. Hôm nay, liệu Dương Hà còn nghĩ là mình sẽ hăm hở như thế không?

    Dương Hà – Em hơi mệt. Lát nữa em và anh trò chuyện dài dài. Bây giờ, em rất muốn anh kể cho nghe hôm nay tình hình ở bên ngoài Tòa án ra sao? Anh kể cho vui vào. Kể những điều tích cực ấy. Em nghe loáng thoáng có cả bà cụ hơn tám mươi tuổi cũng đến để ủng hộ tinh thần cho nhà em…

    Phạm Toàn – Có chuyện đó. Nhưng tôi đứng hơi xa. Đứng gần thì có khi thiệt mạng. Tôi thấy Công an áo đen xô đẩy dân. Mình không thích đụng độ. Nhưng nhìn cảnh xô xát, thấy buồn vì hai bên cứ như kẻ thù của nhau. Ai đã làm cho khẩu hiệu “Công an là bạn dân” mất ý nghĩa? Ai? … Có một ông khiếm thị cũng lần mò tới. Công an áo đen định đánh ông ta. Nhưng lật nón, thấy con mắt lòi trắng ra, họ cũng chùn tay… Họ hỏi “ai chở ông đến đây?” Ông ấy nói “Tôi đi xe buýt”. Một bà cụ hơn tám mươi. Tôi hỏi “cụ đến đây làm gì?” Bà cụ nói “ông Luật sư ông ấy vì dân thì tôi là dân tôi cũng vì ông ấy chứ?”

    Dương Hà – Ôi thế cũng bất ngờ chứ nhỉ?

    Phạm Toàn – Có cái bất ngờ rất đẹp, và cũng có cái không bất ngờ cũng rất đẹp… Chẳng hạn người đi đến Tòa để định bụng ủng hộ chú Vũ thì có vẻ nghèo, quần áo không đẹp. Quần áo không đẹp, nhưng tấm lòng lại rất đẹp. Và những con số thống kê tưởng như rất đẹp thì lại chẳng có mấy ý nghĩa. Còn lực lượng Công an thì ăn mặc đẹp, trang bị đẹp, cái khiên cũng đẹp, cái dùi cui cũng đẹp, cái còng số 8 cũng bóng lộn rất đẹp… Lẽ ra, sứ mệnh các bạn đó là phải đi tìm kẻ địch. Lâu lắm chẳng có mục “Đọc truyện đêm khuya” với “Câu chuyện cảnh giác” nữa… Cũng chẳng có vụ án gián điệp nào cả. Chẳng nhẽ thời nay không sót lại thằng con trai họ Triệu nào nữa hay sao?

    Dương Hà – Họ Triệu nào kía, anh?

    Phạm Toàn – Triệu Đà … Triệu Đô … ấy!

    Dương Hà – Anh làm em muốn bật cười rồi đó. Bây giờ em kể chuyện bên trong. Vòng ngoài như vậy là để bảo vệ cái ngớ ngẩn, dối trá, ở bên trong… Em thấy thương anh Vũ chồng em quá. Những người ngồi ghế chủ tọa thật thảm hại. Họ tìm cách bắt nạt và hạ nhục chồng em. Nước không có mà uống. Chồng em đề nghị cho uống nước, họ nói rõ to “Bị cáo đề nghị chính đáng, cho phép bị cáo uống nước”. Nói to như thế quả là tiểu nhân! Và cái tiểu nhân càng lộ rõ khi Luật sư Trần Vũ Hải yêu cầu Tòa cho coi bằng chứng. Họ không biết làm gì nữa, họ đuổi LS Hải ra.

    Phạm Toàn – Cái ông Hải cũng quá quắt! Hai cái bằng chứng hôi hám hôm ở Sài Gòn họ có thu thập đâu? Còn bằng chứng những ý kiến về dân chủ hóa đất nước, về bảo vệ Tổ quốc chống bọn “nước lạ” xâm lược dần dần từng bước, thì những bằng chứng ấy đều đã nằm trong đầu óc nhân dân… Có ông Hoa Đà thì cũng chẳng làm cách gì bổ đầu dân ra mà trưng bằng chứng ra.

    Dương Hà – Thôi anh, không giễu họ nữa, thế là đủ rồi. Bây giờ em muốn anh trong tư cách nhà giáo dục, anh phân tích em nghe: vì sao nên nông nỗi này?

    Phạm Toàn – Dễ như bỡn. Bản chất của chế độ xã hội không còn đúng như lý tưởng Hồ Chí Minh nữa. Chỉ có một nguyên nhân đó thôi. Người ta thay đổi rồi, và người ta co cụm lại để chống lại một số người vẫn còn ngây thơ đòi hỏi “của dân, do dân, vì dân”… Chỉ có một nguyên nhân đó thôi. Với cụ Hồ Chí Minh, mọi việc thật đơn giản: "Chính phủ mà không làm trọn nhiệm vụ của mình, và không thỏa mãn yêu cầu của người dân, thì người dân có quyền lật đổ chính phủ đó". Bây giờ người ta lật đổ xong nhân dân rồi. Nhân dân bị buộc phải từ chức hết rồi. Thế đó!

    Dương Hà – Làm tất cả vì quyền lợi của họ?

    Phạm Toàn – Phải! Vì quyền lợi phe nhóm! Và cả vì sĩ diện hão của phe nhóm nữa. Chẳng nhẽ “mình” to thế này, “mình” oai thế này, “mình” trí tuệ thời đại thế này, mà lại phải chịu đối thoại đồng thuận với bọn thư sinh?

    Dương Hà – Bây giờ, em nên làm gì?

    Phạm Toàn – Tôi nghĩ là em có hai việc. Việc của người vợ yêu chồng, và việc của người công dân yêu nước.

    Dương Hà – Người vợ yêu chồng phải làm gì?

    Phạm Toàn – Phải lo cho chú ấy không bị bọn đầu gấu quấy rầy khi chịu án. Một chế độ rất hà khắc sẽ được tung ra để hãm hại chú ấy. Họ lại xử phúc thẩm như sơ thẩm: không cho tranh cãi gì hết, không cho phóng viên Tây Ta tham gia, không cho Nhân quyền Nhân bản chi chi hết được tham gia theo dõi… Hôm nay, tôi gặp cậu phóng viên AFP, cái anh cu lông mày rậm ấy. Thấy nó đang cười, lông mày rung bần bật. Hỏi nó có chuyện gì mà cười? Nó bảo “Mình vừa bị người ta đuổi, vì lý do ở đây đang bận xử án”…

    Dương Hà – Chồng em bị đau tim. Hôm nay khi đang cãi ở Tòa, lúc 10g10 anh ấy kêu tôi hơi bị đau tim cho tôi nghỉ một chút nhưng ông Chủ tọa phiên tòa cứ hối thúc: nói đi, nói đi. Rõ ràng chồng em có hiện tượng không bình thường. Mọi khi thường là hay bị cơn đau vào ban đêm. Hôm nay chắc chắn là mệt lắm. Ôi, em thấy lo lắng lắm…

    Phạm Toàn – Sẽ còn phải lo nhiều. Vì ngoài bổn phận với người chồng yêu nước, em còn có bổn phận công dân và là công dân có học, một người trí thức.

    Dương Hà – Vâng, em lắng nghe …

    Phạm Toàn – Hà còn phải nghĩ đến sứ mệnh công dân và là công dân có học, có ý thức với cộng đồng. Suy đến cùng, đất nước còn lạc hậu vật vã tham nhũng thế này là do tầng lớp trí thức chưa chịu nhúc nhắc. Toàn thể bộ máy này ít học quá, ít hiểu biết việc đời quá. Thế là được chút ít quyền lợi đã sướng âm ỉ. Từng người đều ngoi lên thi nhau hơn kẻ khác một cái đầu, trong khi cả cộng đồng đang cùng nằm dưới đáy giếng nhân loại. Toàn thế chúng ta chỉ cần tuần tự thực hiện đúng công việc xây dựng nhà nước pháp quyền. Năm nay chưa xây xong, thì sang năm xây tiếp. Roma không hoàn thành công việc xây dựng nó chỉ trong một đêm.

    Dương Hà – Thế còn chồng em?

    Phạm Toàn – Thời nào cũng cần có người hy sinh vì nghĩa lớn. Lịch sử thì dài, đời cá nhân con người thì ngắn. Đừng nghĩ đến thắng lợi nhỡn tiền thì mọi việc rất đơn giản. Nhà văn Pháp Louis Roubaud từng viết cuốn sách Việt Nam (in năm 1931) mô tả 13 đồng chí Việt Nam lên máy chém. Tất cả lần lượt xếp hàng. Nguyễn Thái Học xếp hàng cuối cùng. Bọn thực dân Pháp định làm thế để khủng bố tinh thần ông giáo Học. Nhưng ông vẫn bình tĩnh đợi đến lượt, không chen ngang, không chạy chọt để được cơ cấu sớm… May mà năm in cuốn truyện đó, người Pháp không bắt ông nhà văn kia và khép tội “tuyên truyền chống nhà nước…”

    Dương Hà à, anh Toàn không mong chú Vũ phải hy sinh. Anh cũng không mong chú ấy thành anh hùng. Anh chỉ chúc mừng Dương Hà đã có riêng cho mình một người chồng cao cả. Hôm nay, nói thật lòng với Dương Hà nhé: trong vụ xử án, điều mọi người như anh lo nhất là chú ấy lú lẫn sao đó lại nhận tội và xin khoan hồng. Chú ấy đã hành động cao cả. Thế là đủ. Đủ cho chú Vũ. Đủ cho tất cả. Nếu ngày mai anh chết, nếu anh không chờ được bảy năm nữa để bắt tay chú Vũ, em nhớ nhắn lại cho nó rằng anh rất yêu nó.

    04-04-2011

    Phạm Toàn ghi lại

    Dương Hà xem lại

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Chúng ta cần làm gì sau bản án vô đạo đức của chính quyền đối với anh Cù Huy Hà Vũ?

    Tôi đề nghị Dân Luân và Bauxite và các trang mạng vì Viêt Nam tốt đẹp hơn cùng thu thâp MỘT TRIỆU CHỮ KÝ TRONG 15 NGÀY (CHỈ CÒN 13 NGÀY) KHÁNG ÁN ủng cho Kháng án và Yêu cầu huỷ án của anh Cù Huy Hà Vũ và gia đình.

    Tôi là một trong một triệu người Việt đó.
    Phan Châu Thành, Sài Gòn 06/4/2011.

    Kính gửi anh Phạm Toàn .
    Những điều anh khuyên thật chí lý .Cần phải giữ mình ,
    Đúng không ai dại gì mà chưa làm gì hữu ích cho dân tộc đã lâm vòng lao lý .
    Có một vấn đề mà tôi cứ suy nghĩ . NẾU CHÚNG TA SUỐT NGÀY , SUỐT THÁNG SUỐT NĂM, CỨ TRÁNH NÉ NHƯ VẬY THÌ BAO GIỜ NÓI ĐƯỢC SỰ THẬT.
    Nếu chúng ta cứ gọi sự trì trệ của xã hội là "Lỗi hệ thống" mà không đích danh chỉ hẳn tên nó ra : đó chính là Chủ nghĩa Mác-Lênin với quan điểm đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản .Nếu tránh, né ,thế thì có khác gì gọi những tầu cướp ngoài biển đông là " tầu lạ ".Hãy gọi nó là tầu TQ.
    Tôi hiểu rằng văn hóa việt nam là vòng vèo , muốn A thì nói B , ẩn dụ ...nhưng tôi vẫn thích một câu nói thẳng , nói nói thẳng vào vấn đề .
    Anh đã nói rất đúng : ngày nay riêng trí thức thôi đã có nhiều tầng lớp .Chính vì vậy mà lý thuyết đấu tranh giai cấp đã không còn đúng / hay thẳng thắn: chưa bao giờ đúng /, và rất cần cơ chế đa đảng .
    Anh Phạm Toàn thân mến .Những người hôm qua khủng bố người Hà nội bằng đội ngũ CA hùng hậu , bằng những phương tiện CA hiện đại ...là những người sợ nhân dân .Anh có tin là họ làm thế vì trung thành với lý tưởng CS mà họ thề khi gia nhập đảng CS VN không .Tôi thì tôi không tin . Họ làm thế để những tham nhũng của họ không bị lôi ra ánh sáng . Họ làm thế để khi họ hạ cánh sẽ được an toàn .Họ làm thế để dọa những người như Vũ : dám có ý nghĩ kiện thủ tướng .
    Anh Phạm Toàn , những suy nghĩ của tôi viết là của người ở xa đất nước , chắc có phần không sát thực tế , nhưng có dịp thì chuyện trò một chút . Xin gửi anh lời chào kính trọng .

    Cũng trong vấn đề đảng CSVN và "nhà nước pháp quyền XHCNVN" bắt và xử án Tiến Sĩ Luật Sư Cù Huy Hà Vũ, chúng tôi đã đưa ý kiến trên Dân Luận, rằng đảng CSVNvà "nhà nước pháp quyền XHCNVN" sẽ không ngu mà đưa xử công khai TS/LS Cù Huy Hà Vũ, vì xử công khai như vậy thì rồi ra, đảng CSVN sẽ tan. Nay thì sự việc đã diễn ra một cách ỡm ờ, vừa công khai nhưng hạn chế, vừa hạn chế lại vừa như công khai để giả dối ngụy tạo như đảng CSVN và "nhà nước pháp quyền" làm gì cũng theo luật, dù là một thứ luật què quặt và chuyên quyền. Tuy nhiên, vấn đề ở đây, là cơn hậu trấn nào sẽ xảy ra đối với đảng CSVN và 'Nhà nước pháp quyền XHCNVN", sau khi không chịu trưng ra bằng chứng để kết án TS/LS Cù Huy Hà Vũ, nhưng vẫn khoác lên người ông bản án 7 năm tù giam và 3 năm quản chế sau khi mãn hạn tù?

    Thứ nhất: Về mặt Nhân dân trong nước, trước cũng như trong ngày xử TS/LS Cù Huy Hà Vũ,người ta mang hoa đến tặng gia đình ông và cá nhân Cù Huy Hà Vũ trước phiên toà, dù rằng tất cả đều bị lực lượng Công An "Chỉ Biết Còn Đảng Còn Mình" tịch thu. Rồi thì Phật Giáo cũng tỏ thái độ tán trợ TS/LS Cù Huy Hà Vũ. Còn Thiên Chúa Giáo thì công khai mở những buổi Thánh Lễ Hiệp Thông với vị TS/LS ăn ngay, nói thật này.

    Thứ hai: Về mặt người Việt ở hải ngoại, dù khác thể chế, khác xuất xứ đào tạo, khác chính kiến lịch sử, nhưng trước người trí thức tử tế, ăn ngay noí thật, họ vẫn công khai bênh vực, hỗ trợ qua biều tình, tuyệt thực trên các xứ tạm dung, thâm chí có nhiều người còn gọi TS/LS Cù Huy Hà Vũ là "anh hùng Dân Tộc".

    Thứ ba: Với các tổ chức truyền thông, báo chí quốc tế, các Chính phủ ở Hoa Kỳ cũng như ở Liên Hiệp Âu Châu, gồm các quốc gia tiên tiến, đều lên án đảng CSVN qua cái gọi là "Nhà nước pháp quyền" của họ, có nước như Hoa Kỳ còn yêu cầu trả tự do ngay lập tức cho Tiến Sĩ Luật Sư Cù Huy Hà Vũ. Đồng thời, qua hai thái độ của người dân VN trong, ngoài nước so với đảng CSVN và "nhà nước pháp quyền XHCNVN", ắt người ta phải có nhận định, rằng, sao nhân dân Việt Nam ứng xử với cùng một vấn đề mà lại có hành động văn minh thế, bày tỏ phản kháng không bằng bạo động, mà bằng hoa và tình cảm, trong lúc đảng CSVN tự nhận là đảng của Dân Tộc, đại diện cho giai cấp Vô Sản, được nhân dân uỷ thác quản trị và lãnh đạo đất nước, lại ứng ử với bản án 7 năm tù, 3 năm quản chế trông rất ư là đối nghịch hẳn với văn hóa, văn minh và luật pháp như thế.

    Từ ba lãnh vực trên, bản án 7 năm tù giam, ba năm quản chế của TS/LS Cù Huy Hà Vũ qua vụ xứ án nửa công khai, nửa khép kín của đảng CSVN và "nhà nước pháp quyền XHCNVN" xem ra, cơn hậu trấn của nó không phải bình thường. Ngày 4 tháng 4 của phiên tòa này, là ngày mà chính đảng CSVN và cái "nhà nước pháp quyền XHCNVN" của họ, đã công khai bước bước thứ nhất trên con đường đi vào lịch sử. Vì những kẻ có cách ứng xử trái với văn minh (có thể gọi là man rợ được không?), và vô luật pháp, liệu có thể là đại diện cho cả một dân tộc ứng xử văn minh (tặng hoa, cầu nguyện) và luật pháp (không bạo động theo đúng hiến pháp) được không? Chắc chắn là không rồi. Đảng CSVN đã mất thế nhân dân từ lâu rồi, nói chi tới những cương điệu của họ là đại diện nhân dân, đảng của nhân dân và điều được gọi là nhà nước pháp quyền XHCNVN là của dân, vì dân và do nhân dân ủy quyền lập ra.

    "Đồng chí" Lênin đã dạy: Cứ mỗi lần sửa sai là mỗi lần đảng bước gần tới sụp đổ. Thử hỏi, đảng CSVN đã sửa sai bao nhiêu lần rồi trong gần một thế kỷ qua?

    Dư luận Việt Nam khâm phục thái độ trầm tĩnh của Cù Huy Hà Vũ tại tòa

    Tú Anh

    Mặt dù bị ngăn trở, rất đông người dân Việt Nam từ các miền xa xôi đã tập họp trước cổng tòa án Hà Nội vào ngày hôm qua, 4/4/2011. Bên trong đó, một người hùng của tầng lớp thấp cổ bé miệng bị đưa ra xét xử với tội danh tuyên truyền chống «nhà nước xã hội chủ nghĩa». Dư luận trong nước nhận xét ra sao về “bị cáo" Cù Huy Hà Vũ và phiên tòa chớp nhoáng này ?

    RFI đặt câu hỏi với nhà giáo Phạm Toàn từ Hà Nội.

    RFI : Kính chào giáo sư Phạm Toàn. Trước hết xin cảm ơn giáo sư đã có nhã ý trả lời cuộc phỏng vấn của chúng tôi hôm nay. Câu hỏi đầu tiên là phản ứng của người dân Hà Nội, trong phiên xử Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ ngày hôm qua, xin giáo sư cho biết.

    Nhà giáo Phạm Toàn: Tôi chỉ nói rằng, trong số những người dân đến theo dõi phiên tòa xử anh Vũ, ít có người dân tại Hà Nội, mà lại nhiều những người ở xa, người nghèo, có cả người khiếm thị. Có một ông già, mắt đau và không nhìn thấy gì. Người ta hỏi, ai chở ông đến đây. Ông ấy trả lời, tôi đi xe buýt. Tôi nhìn thấy một bà già, tôi hỏi, bà đến đây làm gì? Bà ấy trả lời, tôi đến xem ông luật sư bị xử án như thế nào. Tôi hỏi, thế tại sao bà đến? Bà cụ trả lời : ông ấy vì Dân, nên tôi cũng ông ấy mà tôi đến.

    Có nghĩa là, ngày hôm qua, các giáo dân và những người dân nghèo không phải ở Hà Nội mới là những người quan tâm. Về phía giáo dân, mình có thể hiểu được, vì anh Vũ nhận cãi trong vụ Cồn Dầu. Điểm thứ hai, là người Công giáo, người ta có cái nghĩa hiệp, người ta nhìn xa, chăm lo cho những người bị áp bức.

    RFI : Thưa giáo sư Phạm Toàn, ngày hôm qua, cũng có nhiều trí thức trẻ ở Hà Nội, như bác sĩ Phạm Hồng Sơn và luật sư Lê Quốc Quân, là hai người đã bị bắt ở trước cửa tòa.

    Nhà giáo Phạm Toàn: Trí thức ở Hà Nội bây giờ chia ra làm ba loại. Một loại trí thức, tôi gọi là trí thức quan lại. Thứ hai là trí thức hưởng thụ, tức là dùng các hiểu biết của mình để sống, hưởng thụ. Loại thứ ba là các trí thức dấn thân, như anh Sơn, anh Quân, rồi anh Paulus Lê Sơn. Nói trí thức một cách chung chung thì hơi khó.

    RFI: Thưa giáo sư, ông và những người trí thức dấn thân nhận định như thế nào về bản án 7 năm tù, 3 năm quản thúc trong phiên xử ngày hôm qua ?

    Nhà giáo Phạm Toàn : Tôi rất ấn tượng bởi một trang blog của một người tên là Đào Tuấn. Anh ấy chắc chắn phải là một người trẻ và một nhà báo. Anh ấy viết cứ dửng dưng như không. Theo lời thuật lại của anh ấy về phiên toà, đây rõ ràng là một phiên toà ô nhục, nhưng qua giọng văn của anh ấy, ai cũng phải buồn cười, vì chẳng thể làm gì được anh ấy (Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ), có phát xít đến đâu cũng không làm gì được anh ấy.

    Cái này hay lắm, như vậy, những người đấu tranh dấn thân cũng phải tìm được cách để không ai làm gì mình được. Cái khó bây giờ là như thế, bởi vì bây giờ không đoán được phản ứng của Thiên hạ đâu. Bây giờ nợ đầm đìa ra, vật giá leo thang, các tập đoàn thua lỗ. Vinashin thì như thế, bây giờ đến Petrolimex 2.800 tỷ. Tiền tỷ mà cứ như vẩy ốc. Hôm nay, báo đăng chuyện này. Còn các tập đoàn khác thì chưa đăng.

    Đứng trước sự lúng túng ấy, không dự kiến được phản ứng của Thiên hạ đâu. Anh em trí thức dấn thân phải rất khéo. Người ta không nói hết đâu. Người ta rất khéo. Anh vào xem trang mạng của ông Trần Nhương chẳng hạn. Ông ấy bảo, tôi phản đối lời phản đối của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, "chúng tôi có nền pháp lý vĩ đại nhất thế giới". Rồi (ông) đăng lời phản đối của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ. Như thế, chả hiểu nó ra làm sao cả. Nhưng (vấn đề chính là) người ta đưa được cái tin tức đó ra cho dân đọc.

    Ở Việt Nam bây giờ là như vậy. Người ta phải giữ thân, nhưng người ta dấn thân.

    RFI : Cùng lúc với phiên tòa xử Cù Huy Hà Vũ, bên Trung Quốc, có nghệ sĩ Ngải Vị Vị, 53 tuối, cũng là con trai của một bộ trưởng Văn hóa dưới thời Mao Trạch Đông, vừa bị bắt. Các nhà phân tích nhấn mạnh, Trung Quốc rất sợ Cách mạng Hoa Lài nên đã tung ra một chiến dịch tấn công vào những người dấn thân. Trở lại phiên toà, giáo sư nhận định ra sao về con người của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ trước phiên toà ngày hôm qua?

    Nhà giáo Phạm Toàn : Thái độ của anh Cù Huy Hà Vũ hôm qua là rất đàng hoàng. Anh Bà Sàm (chủ trang blog "Ba Sàm Cơ quan ngôn luận của Thông Tấn Xã Vỉa Hè") bình luận, chỉ lo anh ấy (Cù Huy Hà Vũ) rơi vào một trong hai tình trạng, hoặc « nguội » quá, hoặc « nóng » quá. Ngày hôm qua, anh Vũ bình tình. Như thế là phải ! Vì anh ấy là người có học. Anh ấy biết là anh ấy làm đúng.

    Còn Ngải Vị Vị, ông ấy là người cực kỳ có tài, ông ấy làm cái « Tổ chim » (công trình kiến trúc Thế vận hội Bắc Kinh 2008). Tôi vẫn kính phục ông Ngải Vị Vị từ lâu rồi. Trung Quốc, nó cũng giống như bên mình. Trung Quốc bắn (các sinh viên biểu tình tại quảng trường Thiên An Môn năm 1989), thì bên ta cũng không nương nhẹ đâu. Đừng có nghĩ là Việt Nam « hiền », không có đâu !

    RFI : Thưa giáo sư, trong phiên toà này, những người quan sát « tâm phục, khẩu phục » Cù Huy Hù Vũ. Họ nói rằng anh có thái độ đúng đắn, không làm thất vọng những người tin tưởng ở anh, trong bối cảnh một tòa án không bình thường. Vì bình thường ra, tòa án phải đưa ra bằng cớ, nhưng vì lý do gì mà tòa án Việt Nam lại « vượt đèn đỏ », không đưa ra bằng cớ mà vẫn kết tội người ta, thưa giáo sư ?

    Nhà giáo Phạm Toàn : Vấn đề ở đây là sự thông minh. Tòa án cứ đinh ninh, cứ hỏi như thế, rồi kết tội, thế là xong. Nhưng không ngờ là các luật sư này lại thông minh hơn. Người ta đã tìm ra được điểm mấu chốt. Tức là, trước hết họ yêu cầu, "anh" cho tôi xem bằng chứng đã, rồi sau đó sẽ làm chuyện khác. Làm như vậy, họ đánh vào một điểm mấu chốt. Bởi điều mấu chốt là « anh » không có bằng chứng. Nếu « anh » đưa bằng chứng là bao cao su ra thì nó hôi hám quá, nó chứng tỏ đầu óc của « anh », nó mụ mị quá.

    Hành động này đưa Hội đồng xét xử vào thế bế tắc nhất, và mọi người thấy rằng phiên tòa này là không xứng đáng, không đúng, không hợp lệ, và bây giờ phải làm lại. Đấy là cái điều các luật sư đã làm, mục tiêu quan trọng không phải là thắng thua, mà chủ yếu là : chỉ ra được những kẽ hở của một nền tư pháp. Nếu muốn xây dựng được một đất nước pháp trị thì phải sửa chữa dần từng điểm như thế nào và làm cho mọi người nhận thức được điều đó.

    Tức là bây giờ, ở Việt Nam này, vấn đề là : làm thế nào để giáo dục được ý thức của một đất nước trong một chế độ pháp trị. Không phải là giáo dục cho Dân đâu, mà là giáo dục cho tất cả mọi người, kể cả những người ở tòa án. Tôi vẫn tin là sẽ có những người có thiện chí, chính người ta sẽ đề nghị sửa chữa, xã hội như thế sẽ dần dần thay đổi đi.

    RFI : Cù Huy Hà Vũ có một phát biểu, trong đó ông nói rằng, ông bị những thành phần hại Nước, hại Dân trả thù, và ông tin tưởng rằng Tổ quốc và Nhân dân sẽ phá bản án này. Vậy trong phiên tòa ngày hôm qua, trong con mắt những người ở Hà Nội, ai luận tội ai ?

    Nhà giáo Phạm Toàn : Điều này thì rõ rồi còn gì. Vũ nó kiện ai thì đúng là người đó có tội. Nhưng câu của Vũ hay ở chỗ này.

    Cách đây 40, 50 năm, ông Fidel Castro cũng nói ở phiên tòa : lịch sử sẽ tha tôi trắng án. Nhưng sau này, khi cầm quyền trong 40 năm, ông ấy lại cũng đàn áp. Niềm tin ấy, lòng tự trọng và sự kiên quyết ấy là rất tốt, nhưng vấn đề bây giờ là phải thể chế hóa (chế độ chính trị) để cho không có ai, từ chỗ là người quang minh chính đại, rồi lại trở thành những "anh" phản động, bảo thủ, và kìm hãm lịch sử lại. Đấy là trường hợp của Cuba đấy! Có nhiều người cách mạng tuyên bố những câu như thế. Nhưng những câu như thế chỉ là một, vấn đề là phải thể chế hóa đất nước, như nước Mỹ là ví dụ tiêu biểu. Anh không thể làm sai mà không bị trừng phạt. Và người dân sống bình thường, có nghĩa là đúng luật, thì không bị cấm đoán. (Ở Việt Nam hiện nay) cấm đoán, cấm đoán nhiều thứ ba lăng nhăng. Đụng đến chỗ nào cũng cấm đoán. Như thế là vớ vấn ! Bây giờ cần phải cho phép con người ta sống thoải mái, hồn nhiên, vô tư, hạnh phúc, kể cả anh Vũ, cũng như những người mà anh Vũ chống lại.

    Ở Việt Nam bây giờ, đủ cơ sở tâm lý, tâm trạng và năng lực để tất cả những người đang đối lập nhau có thể ngồi lại với nhau. Tôi cho rằng, đấy là giải pháp tốt đẹp nhất cho Việt Nam. Đừng có coi nhau như là quân thù nữa. Xử án một người mà phải đem bao nhiêu lực lượng đàn áp, mà quây chặt, làm căng thẳng cả một thành phố. Thế thì chẳng được cái ích gì cả !

    Mà lúc nào cũng thế, chỗ nào cũng thấy địch, chỗ nào cũng thấy kẻ thù của mình. Thế thì sống để làm cái gì ? Lúc nào cũng thấy kẻ địch, thì chẳng thà chết đi còn hơn !

    Bây giờ nhân vụ này, những người nào có đầu óc, những người nào có thể có quyền lực phải đứng ra tổ chức để mọi người bàn bạc với nhau. Tôi vẫn cho là một giải pháp như kiểu Hội nghị Diên Hồng ở Việt Nam này, vẫn có tính hiện thực. Không thể chống lại nhau, không thể giết nhau được. Ở cái nước Việt Nam này, ai mà chủ trương giết nhau, thì đó là kẻ khốn nạn, kẻ đó không phải là người Việt Nam nữa.

    RFI : Ban Việt ngữ RFI xin cảm ơn nhà giáo Phạm Toàn từ Hà Nội.

    http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20110405-du-luan-viet-nam-kham-phuc-thai-do-tram-tinh-cua-cu-huy-ha-vu-tai-toa

    Không thể nói gì hơn, thái độ cao cả của anh Cù Huy Hà Vũ và chị Dương Hà cùng tất cả mọi người ủng hộ dân chủ trước và trong phiên toà 4/4 là một chiến thắng lớn của dân chủ Việt Nam trước độc tài cộng sản.

    Sự kiện này gieo và củng cố trong lòng người Việt một niềm tin vào chính mình và vào sự tất yêú sẽ đến của nền dần chủ, dù với giá nào.

    Cảm ơn anh chị Vũ Hà vì niềm tin hôm nay.

    Ngày mai, khi niềm tin đó lớn mạnh, sinh sôi trong số đông người Việt (vốn đang mắc kẹt với chính mình) sẽ thành những hành động dân chủ,như anh cghị đã và đang làm.

    Càng đọc càng thấy buồn. Buồn cho sự hờ hững, vô tri, và tham lam. Đồng thời thấy vui vì hôm nay có một anh Vũ dám nói lên xự thật và kiên cường giử vửng niềm tin của mình. Cám ơn gia đình anh Vũ đã ủng hộ anh ấy và mong rằng ngày mai sẽ có nhiều anh Vũ đấu tranh cho công lý và Dân Tộc.

    Ông Vũ vào tù nhưng lương tâm của ông thật tự do.
    Còn những kẻ cầm quyền bỏ tù ông thì mới là tội phạm và đang bị giam trong nhà tù lương tâm của chính họ.

    Tôi "đề nghị" kháng án cho dù có thể không giảm án được vì chẳng tranh cãi, đưa bằng chứng gì được ở tòa

    Việc này là do chị Dương Hà "quyết định".

    Không hiểu việc đệ đơn lên LHQ đã tới đâu ?

    Bộ ngoại giao Mỹ đã lên tiếng.
    Các bác nào có đề nghị gì khác không ?

    Sâu bọ lên làm người !

    Trích dẫn:
    điều mọi người như anh lo nhất là chú ấy lú lẫn sao đó lại nhận tội và xin khoan hồng. Chú ấy đã hành động cao cả. Thế là đủ. Đủ cho chú Vũ. Đủ cho tất cả.

    Đủ cho Việt nam nữa .
    Vũ đã đi vào lịch sử một cách hiên ngang , đường đường chính chính .
    Vũ đã công hiến cho Việt nam một niềm tự hào trong sạch .
    Tôi thật sự có chuẩn bị tinh thần trường hợp xấu nhất: " chú ấy lú lẫn sao đó lại nhận tội và xin khoan hồng ".Trường hợp này tôi vẫn hiểu và vẫn ủng hộ Vũ .
    Nhưng Vũ đã làm điều mà Dân tộc Việt nam đang thiếu : Một con người hiên ngang tin vào lẽ phải , tin vào những việc mình đã làm không một chút hối hận , không run sợ trước cường quyền .
    Anh đã làm một việc rất to lớn cho chúng ta , anh đã khẳng định rằng : Dân tộc việt nam là một dân tộc biết quí các giá trị chung của nhân loại Tự do và Dân chủ .
    Cám ơn Cù Huy Hà Vũ .