BBT Dân Luận - Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, một công dân bình thường

  • Bởi Admin
    04/04/2011
    62 phản hồi

    BBT Dân Luận

    Dân chủ cần những công dân hơn là những vị anh hùng

    Dân chủ cần có những công dân hữu hiệu, những người dân nam, nữ bình thường làm những việc phi thường một cách liên tục và đều đặn. Trong vở kịch Galileo của Bertolt Brecht, có một màn trác tuyệt, khi một nhân vật nói với một nhân vật khác: "Thương thay cho một nước không có anh hùng." Và nhân vật kia trả lời: "Không, thương thay cho một nước cần có những anh hùng." Dân chủ là một hình thức chính quyền không cần có anh hùng, và một quốc gia có nền dân chủ thành công không cần có anh hùng.

    - Benjamin Barber

    Nếu Dân Luận cần thể hiện quan điểm của mình về vụ án Cù Huy Hà Vũ, thì BBT sẽ chọn câu trong mục Suy ngẫm nói trên để trả lời. Ông Cù Huy Hà Vũ không phải là anh hùng dân tộc. Ông chỉ là một con người bình thường, hành động theo hiểu biết và trách nhiệm của một công dân. Nhưng tiếc thay, trong một chế độ độc tài sử dụng bạo lực và bưng bít, hành vi cất tiếng nói của sự thật, của lương tâm cũng đã là một hành động anh hùng.

    Hãy cùng nhớ lại chuyện xưa, nhà Trần liên tiếp ba lần đánh bại quân Nguyên, danh vang bốn bể. Để rồi đời Trần Dụ Tông chỉ biết rượu chè chơi bời; đời Trần Duệ Tông tin nghe nịnh thần, giết hại trung thần. Đất nước suy yếu, cơ nghiệp nhà Trần rốt cục rơi vào tay Hồ Quý Ly, và rồi bị nhà Minh xâm lược.

    Lê Lợi khởi nghĩa Lam Sơn, đánh đuổi nhà Minh, nhưng sau đó Lê Mục ham mê tửu sắc, làm toàn điều ác; Lê Trương Dực chơi bời xa hoa, xây Cửu Trùng Đài, khiến dân chúng oán thán. Kết cục là đất nước tan rã, Trịnh Nguyễn phân tranh.

    Trong mọi biến động thượng tầng như thế, nhân dân luôn là những người phải chịu thiệt thòi nhất. Nhân dân là người phải hi sinh tính mạng để tạo ra những chiến công hiển hách của các vị hoàng đế, để rồi chính họ lại phải đóng sưu cao thuế nặng phục vụ những thú vui sa đọa trong cung vua phủ chúa, và gánh chịu mọi tai ương tới từ sự cai trị ngu dốt của bộ máy cầm quyền. Những triều đại nối tiếp nhau dành được hi vọng của quần chúng, để rồi chính họ lại làm trăm họ cạn kiệt niềm tin.

    Nước Việt Nam ta tưởng chừng đã có cơ hội thoát khỏi vòng xoáy vô tận đó: Năm 1945, nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ra đời, xóa bỏ chế độ phong kiến, và Hồ Chí Minh, người đứng đầu đất nước lúc đó, đã long trọng tuyên bố: "Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi. Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được". Từ vai trò thần dân, người dân Việt Nam được hứa hẹn trở thành CÔNG DÂN, có những quyền tự do và bình đẳng như bao dân tộc văn minh khác trên thế giới. Một vị thủ tướng từ nay bình đẳng trước pháp luật như một anh dân thường...

    Thế nhưng, lời hứa đó, sau hơn 60 năm, vẫn chưa trở thành sự thật. Thủ tướng ngày nay, cũng giống như một vị hoàng đế ngày xưa, có quyền "bất khả xâm phạm". Ông Cù Huy Hà Vũ, công dân đầu tiên dám đâm đơn kiện Thủ tướng, đã nhanh chóng gặp rắc rối và vướng vào vòng lao lý.

    Muốn thay đổi, bắt buộc chúng ta phải lên tiếng.

    Chúng ta lên tiếng bảo vệ ông Cù Huy Hà Vũ, không phải vì ông là con của nhà thơ Cù Huy Cận, và con nuôi của nhà thơ Xuân Diệu.

    Chúng ta lên tiếng bảo vệ ông Cù Huy Hà Vũ, không phải vì ông là tấm gương sáng về đạo đức, về lòng yêu nước.

    Chúng ta lên tiếng bảo vệ ông Cù Huy Hà Vũ, không phải vì những gì ông nói đều là chân lý.

    Đơn giản hơn, chúng ta lên tiếng bảo vệ ông Cù Huy Hà Vũ, bởi vì chúng ta muốn bảo vệ quyền tự do ngôn luận mà ông Cù Huy Hà Vũ nói riêng, và các công dân Việt Nam nói chung, xứng đáng được hưởng.

    Chúng ta lên tiếng bảo vệ ông Cù Huy Hà Vũ, bởi vì chúng ta không muốn thấy một nhóm người lạm dụng quyền lực do dân ban cho để bẻ cong công lý, bẻ cong sự thật, để bỏ tù những người dám nói trái họ.

    Khi chúng ta lên tiếng bảo vệ ông Cù Huy Hà Vũ, chúng ta đã bảo vệ quyền lợi chính đáng của chính chúng ta, bởi vì những gì xảy ra cho ông Cù Huy Hà Vũ có thể sẽ xảy ra cho bất kỳ ai trong chúng ta, những người muốn nhìn thấy một chính quyền minh bạch hơn, chịu trách nhiệm hơn trước nhân dân và tổ quốc.

    Hãy cùng nhau chấm dứt kỷ nguyên của những ông vua và những vị anh hùng. Hãy cùng nhau khởi động kỷ nguyên của xã hội công dân...

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    62 phản hồi

    Đúng thế .
    Ai cũng chỉ muốn làm người bình thường .
    Muốn làm người bình thường , chúng ta đã im lặng .
    Muốn làm người bình thường , chúng ta đã nhịn nín .
    Muốn làm người bình thường chúng ta đã cam chịu .
    Nhưng chúng ta càng cam chịu thì chúng tưởng chúng ta sợ hãi , thì chúng tưởng chúng ta ngu muội , thì chúng tưởng chúng ta không có nhân phẩm .
    Hà VŨ ĐÃ PHÁ TAN CÁI IM LẶNG , CÁI NÍN NHỊN , CÁI CAM CHỊU.
    HÀ VŨ KHÔNG MUỐN LÀM NGƯỜI NGU MUỘI, HÀ VŨ MUỐN CÓ NHÂN PHẨM .
    Anh đã làm người anh hùng để những người khác có thể là người bình thường .
    Nhà Trần không phải muốn thành anh hùng trong 3 lần đối trọi với quân Nguyên .Chỉ có điều chân lý :Giặc đến nhà không thể không đánh.
    Lê Lợi không phải muốn làm vua anh hùng mà 10 năm trường kỳ kháng chiến gian khổ .Vận nước đòi hỏi :Khôi phục đất nước không thể không vào sinh ra tử .
    Đúng là Hà VŨ ĐÃ LÀM NHỮNG VIỆC MÀ Ở NHỮNG NƯỚC DÂN CHỦ LÀ BÌNH THƯỜNG , NHƯNG Ở VIỆT NAM LÀ ANH HÙNG .
    Những người bình thường việt nam ai dám vòng lao lý như Hà Vũ để bênh vực cho sự bình thường ấy : kiện thủ tướng , phản đối bôxit ...
    Tôi nhất trí với Dân luận rằng :

    Trích dẫn:
    thương thay cho một nước cần có những anh hùng." Dân chủ là một hình thức chính quyền không cần có anh hùng, và một quốc gia có nền dân chủ thành công không cần có anh hùng.

    Thật là thương thay cho Việt nam .
    Mong rằng Việt nam không cần đến những anh hùng trong tương lai không xa.

    Trích dẫn:
    Ông Cù Huy Hà Vũ không phải là anh hùng dân tộc. Ông chỉ là một con người bình thường, hành động theo hiểu biết và trách nhiệm của một công dân.

    Rất nhiều người VN đang cổ vũ và tranh đấu cho một VN công bằng hơn, văn minh hơn và dân chủ hơn. Trong đó có các bạn, có ông Vi Đức Hồi, ông Hà Vũ, ông Thức, ông Định, ông Trung, và bao nhiêu người nữa mà tôi không nhớ tên ví dụ ba bạn trẻ công đoàn ở Trà Vinh.

    Hoặc tất cả đều là anh hùng hoặc tất cả đều là bình thường. Có thể người này hơn người kia về sự can đảm và hiến thân. Tôi nghĩ tất cả đều là những con người bình thường, có chung một mục đích của mọi con người, trách nhiệm xã hội và một tấm lòng.

    Đảng CSVN hãy trả tự do cho những con người bình thường có ý thức xã hội này

    Pages