Mạnh Kim - Thực lực sức mạnh quân sự Trung Quốc (1)

  • Bởi Admin
    25/03/2011
    0 phản hồi

    Mạnh Kim

    Bài 1: Hiện đại hóa quân sự

    Trung Quốc ngày nay, không như thời Đặng Tiểu Bình với phương châm “Thao quang dưỡng hối” (Ẩn mình để không lộ thực lực), sẵn sàng phô diễn sức mạnh quân sự và thậm chí không che đậy tham vọng “tranh bá đồ vương” với Mỹ. Sự phô bày những con tàu chiến mang tính đe dọa để bảo vệ luận điểm “đường lưỡi bò” của họ tại biển Đông là một cụ thể. Tuy nhiên, liệu quân sự Trung Quốc đã thật sự đủ mạnh để học làm anh siêu cường như được miêu tả và mong muốn, hay tất cả chỉ là những cường điệu thái quá, với mục đích gì đó; và đó là mục đích gì?

    “Tân thời kỳ quốc gia quân sự chiến lược phương châm” thể hiện điều gì?

    Trung Quốc đã khiến giới chức quân sự phương Tây bất ngờ khi đem “khoe” hơn 25 mẫu máy bay không người lái (UAV) tại cuộc triển lãm hàng không Chu Hải (Quảng Đông) giữa tháng 11-2010 (1). Một số mẫu UAV thế hệ mới có thể bắn tên lửa và có một mẫu (WJ-600) hoạt động bằng động cơ phản lực – có nghĩa về lý thuyết, có thể bay nhanh hơn các loại UAV Predator và Reaper (chạy bằng cánh quạt) mà quân đội Mỹ sử dụng tại Iraq, Afghanistan và Pakistan. Chưa hết, cuối tháng 12-2010, loạt tin “rò rỉ” cho thấy Trung Quốc đã chế tạo thành công máy bay “tàng hình” thế hệ thứ tư J-20 (vài nguồn khác ghi “thế hệ thứ năm”). Một tuần sau khi những bức ảnh J-20 “lộ” lên mạng, Phó đô đốc David Dorsett (giám đốc Cục tình báo hải quân Hoa Kỳ) dãi bày lo ngại rằng Trung Quốc đã tiến nhanh trong khả năng hiện đại hóa quân sự và rằng Mỹ lâu nay đã đánh giá thấp sức mạnh Trung Quốc (năm 2009, Bộ trưởng quốc phòng Mỹ Robert Gates từng nhận định, Trung Quốc không thể có máy bay thế hệ thứ năm, tương đương Mỹ, vào trước năm 2020). Ngoài J-20, Trung Quốc đang sửa lại một hàng không mẫu hạm hơn 50.000 tấn (chiếc Varyag mua của Ukraine với giá 20 triệu USD vào năm 1998) và lên kế hoạch đóng mới hai chiếc 50.000 tấn nữa tại một nhà máy Thượng Hải (chiếc đầu tiên dự kiến hạ thủy trước năm 2014 và các chiếc khác vào trước năm 2020). Về kho vũ khí hạt nhân, giới chuyên gia đánh giá Trung Quốc có không dưới 160 đầu đạn hạt nhân, được lắp trong tình trạng sẵn sàng tác chiến vào các dàn phóng di động và tàu ngầm từ năm 2008 (2).

    Sự phát triển quân sự Trung Quốc đã song hành với việc triển khai hải quân tại nhiều vùng biển chiến lược, đặc biệt những nơi giàu tài nguyên và nằm trong khu vực tranh chấp (hải quân Trung Quốc đã được đầu tư đáng kể, chiếm hơn 1/3 ngân sách quốc phòng). Cuối tháng 3-2010, đô đốc Robert F. Willard, tổng tư lệnh Bộ chỉ huy Thái Bình Dương Hoa Kỳ, báo cáo Quốc hội Mỹ rằng sự triển khai hải quân Trung Quốc hiện ở mức độ “đáng ngại” (3). Trung Quốc cũng đã thử nghiệm tên lửa đạn đạo tầm xa DF-21/CSS-5 với khả năng triệt hạ hàng không mẫu hạm (4), và rằng “sự hiện đại hóa quân sự Trung Quốc đã được thiết kế để thách thức sự tự do hành động của chúng ta ở khu vực” - tướng Willard nói. Và chuyện Vịnh Yalong (Á Long loan) tại đảo Hải Nam, với bề ngoài là trung tâm nghỉ mát năm sao nhưng ngầm bên dưới là một căn cứ tàu ngầm, nay đã chẳng còn là một “bí mật quân sự”. Phó tư lệnh Hạm đội biển Đông của Trung Quốc, Trương Hoa Thần, đã chẳng dè dặt khi nói “với chiến lược hải quân đang thay đổi, chúng ta đang đi từ việc bảo vệ bờ biển đến bảo vệ vùng biển”.

    Tiến trình hiện đại hóa quân sự Trung Quốc nói chung đã được thể hiện trong kế hoạch “Tân thời kỳ quốc gia quân sự chiến lược phương châm”, được tung ra khoảng năm 1993, phản ánh những ảnh hưởng, tác động và khả năng thích ứng đối phó với những sự kiện từ cuộc chiến Vùng Vịnh năm 1991 và sự sụp đổ Liên Xô, và được cập nhật liên tục theo tình hình từng thời kỳ. Năm 2003, Bộ chính trị Trung Quốc chuẩn y thêm khái niệm “Tam chủng chiến pháp” (Ba loại chiến pháp) - gồm chiến tranh tâm lý, chiến tranh thông tin và chiến tranh pháp lý (sử dụng công cụ pháp lý để tranh chấp các vấn đề liên quan chủ quyền biển đảo), như được kể trong Báo cáo về phát triển quân sự Trung Quốc của Bộ quốc phòng Hoa Kỳ đệ trình Quốc hội năm 2010 (5).

    Mỹ bắt đầu “rét” trước sức mạnh quân sự Trung Quốc?

    Trong nguồn (5), báo cáo Lầu năm góc cho biết, Trung Quốc hiện có chương trình tên lửa hành trình và tên lửa đạn đạo đất đối không hoạt động mạnh nhất thế giới, với những nghiên cứu và thử nghiệm liên tục (chẳng hạn tên lửa DH-10, hoặc YJ-62 được trang bị cho khu trục hạm Luyang II, tức Lữ Dương II…). Tên lửa liên lục địa DF-31A với tầm xa 11.200km có thể bắn đến nhiều khu vực thuộc Mỹ. Đến tháng 12-2009, quân đội Trung Quốc đã triển khai từ 1.050-1.150 tên lửa đạn đạo tầm ngắn CSS-6 và CSS-7 hướng đến Đài Loan. Về hải quân, Trung Quốc hiện có lực lượng với dàn tàu chiến cùng tàu ngầm hùng hậu nhất châu Á và đứng nhì thế giới-chỉ sau Mỹ (với khoảng 75 tàu chiến, hơn 60 tàu ngầm, 55 thiết hạm lội nước và 85 tiêm kích cơ được trang bị tên lửa). Về không quân, Trung Quốc có 490 chiến đấu cơ… Việc hiện đại hóa quân sự cũng thể hiện ở việc Trung Quốc đầu tư cho đội ngũ “chiến binh ảo” với khả năng tấn công các mạng máy tính toàn cầu (tháng 3-2009, giới nghiên cứu Canada phát hiện một hệ thống gián điệp trực tuyến tinh vi đặt tại Hoa lục từng tổ chức các chiến dịch thâm nhập vào hệ thống máy tính của Chính phủ Ấn Độ cũng như nhiều chính phủ thế giới; hơn 1.300 máy tính tại 103 quốc gia bị đột nhập đã được ghi nhận). Ngày 4-3-2010, Bắc Kinh cho biết ngân sách cho quốc phòng Trung Quốc tăng 7,5% - lên 78,6 tỉ USD (giới chuyên gia quốc phòng Mỹ tin rằng con số thực có thể khoảng gấp đôi). Trong thực tế, phân tích dữ liệu tài chính 2000-2009 cho thấy ngân sách Trung Quốc thật ra tăng trung bình 11,8%, so với tỉ lệ tăng 9,6% của GDP trong cùng thời gian…

    Cuối năm 2010, James Kraska – nguyên cố vấn chính sách của giám đốc Cục hoạch định chính sách chiến lược thuộc Bộ tổng tham mưu lục quân Hoa Kỳ và hiện là giáo sư luật Đại học Chiến tranh Hải quân Mỹ – đã hình dung rằng, vào năm 2015, sự thống trị hàng thập niên của Mỹ về khả năng hải chiến có thể kết thúc bằng vụ chiếc hàng không mẫu hạm trị giá 9 tỉ USD USS George Washington (chạy bằng hạt nhân) bị Trung Quốc đánh chìm tại biển Đông! Sự kiện không chỉ cho thấy bức tranh thay đổi cán cân về sức mạnh hải quân tại châu Á mà còn “đưa đến một giai đoạn mới về trật tự quốc tế mới trong đó Bắc Kinh bắt đầu nổi lên thay thế Mỹ” (6). Đưa ra một sự kiện khó có khả năng xảy ra, James Kraska muốn nhấn mạnh rằng Trung Quốc hoàn toàn có thể triệt hạ Mỹ trong các cuộc hải chiến trong tương lai gần, bởi với nhiều thập niên đầu tư sau Chiến tranh lạnh, Trung Quốc đã ngày càng tiến gần Mỹ về năng lực hải quân và thậm chí qua mặt ở một số lĩnh vực chẳng hạn xây dựng lực lượng tàu ngầm chạy điện và dầu diesel. Cần nhắc lại, tháng 10-2006, một tàu ngầm chạy bằng diesel, Type 039 (“Song class”), của Trung Quốc đã lượn lờ gần như ngay trước mũi hàng không mẫu hạm USS Kitty Hawk rồi trồi lên cách chỉ bốn dặm mà đến lúc đó hải quân Mỹ “mới bắt đầu biết”! (Lầu năm góc không xác nhận chính thức thông tin trên).

    Trong các báo cáo đệ trình Quốc hội và Nhà trắng cũng như trên những trang nhất báo chí Mỹ, người ta còn thấy nhiều ý kiến “báo động đỏ”, liên tục, với mật độ dày đặc, từ những gương mặt tên tuổi tương tự James Kraska. Trong một bài viết (7), cây bút lão làng người Mỹ gốc Do Thái Robert D. Kaplan (mà vào năm 2009 được Bộ trưởng quốc phòng Robert Gates mời vào Hội đồng chính sách quốc phòng Hoa Kỳ) đã nhấn mạnh việc Mỹ bỏ lỏng khu vực biển Đông khiến Trung Quốc có cơ hội trỗi dậy, rằng “66 chiếc tàu ngầm của Trung Quốc hiện hơn gấp đôi số tàu chiến của toàn bộ lực lượng Hải quân Hoàng gia Anh”; và nếu kinh tế Mỹ tiếp tục trì trệ trong khi kinh tế Trung Quốc vẫn tăng trưởng giúp ngân sách quốc phòng nước này tăng ổn định trung bình gần 10%/năm, cán cân sức mạnh hải quân giữa Mỹ và Trung Quốc chắc chắn thay đổi. Kaplan nhắc lại rằng trung tâm địa chính trị về cuộc chiến cạnh tranh “sức mạnh cứng” với Trung Quốc sẽ là biển Đông, nơi luân chuyển 1/3 tất cả giao dịch thương mại hàng hải thế giới. Đó là vùng biển mà Bắc Kinh có thể tiếp cận Ấn Độ Dương qua eo Malacca; và từ đó tiến đến toàn bộ vòng cung Hồi giáo, từ Tây Phi đến Đông Nam Á. Viết rằng “anh bạn đế quốc này đang được xây và phát triển ngay trên lưng chúng ta (Mỹ)”, Kaplan nói thêm, tương tự việc Mỹ thống trị Caribê khi con kênh Panama được đào để trong suốt thời gian dài sau đó Mỹ làm trùm khu vực Tây bán cầu, Trung Quốc cũng đang muốn thống trị khu vực biển Đông để trong tương lai gần họ làm trùm khu vực Đông bán cầu...

    Việc Trung Quốc đầu tư hiện đại hóa quân sự, tóm lại, đã là điều ai cũng có thể thấy và thậm chí được nghe đi nghe lại đến mức cứ như Trung Quốc đã nghiễm nhiên là một cường quốc quân sự thật sự. Tuy nhiên, điều ít được đề cập là Trung Quốc đã tăng cường sức mạnh đó bằng năng lực và thực lực của mình hay nhờ đến ngoại lực? Nói cách khác, Trung Quốc đã có thể tự mình làm nên một quân đội đủ mạnh với kho tiềm lực vũ khí đủ nguy hiểm để làm bá chủ áp đảo thế giới?

    (CÒN TIẾP)

    Mạnh Kim

    ___________________

    (1) China's New Drones Raise Eyebrows, Jeremy Page, Wall Street Journal (18-11-2010)

    (2) China’s Push to Modernize Military Is Bearing Fruit, Michael Wines và Edward Wong, New York Times (5-1-2011)

    (3) Chinese Military Seeks to Extend Its Naval Power, Edward Wong, New York Times (23-4-2010)

    (4) China Testing Ballistic Missile ‘Carrier-Killer’, Andrew Erickson, Wired (29-3-2010)

    (5) ANNUAL REPORT TO CONGRESS. Military and Security Developments Involving the People's Republic of China. 2010 (74 trang)

    (6) How the United States Lost the Naval War of 2015, James Kraska, chuyên san Orbis (thuộc Viện nghiên cứu chính sách đối ngoại Hoa Kỳ), Winter 2010 (11 trang)

    (7) While US is Distracted, China Develops Sea Power, Robert D. Kaplan, Washington Post (26-9-2010)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi