Chỉ số giá tiêu dùng (CPI): Cái "rổ" của Nhà nước khác cái "rổ" của bà nội trợ

  • Bởi Admin
    24/03/2011
    8 phản hồi

    Thuận Hải

    Khảo sát của phóng viên tại một số chợ lớn ở Hà Nội cho thấy, giá thịt lợn hiện đã tăng 25% so với cách đây 1 tháng, giá trứng tăng tới 45% trong khi giá rau củ tăng bình quân 30%. Giá cá đồng tăng mạnh nhất tới 60% còn giá thịt gà công nghiệp cũng tăng không kém ở 40%.

    Dù giá tăng mạnh nhưng người dân vẫn phải chấp nhận bởi không có cách nào khác.

    Các bác nên vui mừng đi là vừa, anh Ba vừa chỉ đạo cách tính CPI mới để giảm lạm phát. Kinh tế sẽ ổn định nhanh chóng nhá!

    » Thành viên diễn đàn Tathy

    Bà Nguyễn Ánh Thục (60 tuổi) ở Trương Định, quận Hoàng Mai (Hà Nội) cho biết, ngày nào bà cũng đi chợ nhưng vẫn bị “sốc” bởi giá thực phẩm. Bà cho biết thêm, vì giá lên nên gia đình bà phải chấp nhận bằng cách giảm lượng mua hàng ngày".

    Trong khí đó, trao đổi với báo chí sáng 22/3, Cục trưởng Cục quản lý giá (Bộ Tài chính) vẫn dự báo: ”chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tháng 3/2011 tăng khỏang 2,1%. Như vậy, mức tăng CPI quý I sẽ là 6%”.

    Dẫu biết rằng tỷ trọng giá thực phẩm trong “rổ” CPI chiếm không quá bán (50%), nhưng khỏang cách chênh lệch giữa số tăng CPI do Nhà nước công bố với mức tăng giá ngòai chợ sao quá xa đến vậy?


    Người dân không hiểu vì sao thực phẩm tăng 30-40% mà CPI vẫn chỉ tăng có 2,1% (IE)

    Tiêu dùng - trong quan niệm của số đông người lao động, với mức thu nhập hiện nay, cũng mới chỉ đủ loanh quanh cho nhu cầu ăn - ở. Vì thế mức tăng chỉ số tiêu dùng (CPI) họ cũng có thể tự đo và thống kê được bằng số tiền tăng thêm hàng tháng cho tiền điện; mua xăng đi làm và khỏan tiền đi chợ trong tổng thu nhập của gia đình hàng tháng; hàng quý.

    Nếu như mức chi tiêu cuộc sống hàng ngày của người dân cũng chỉ giảm 2,1%/tháng hay 6%/quý thì cũng chưa gây trạng thái “sốc” cho người dân. Nhưng nếu đồng tiền trong tay các bà nội trợ sụt giá đến 30-40% thì các thông tin từ bàn giấy của cơ quan chức năng nhà nước về mức tăng CPI định kỳ chẳng ăn nhập gì với khối lượng nhẹ đi “rõ ràng” trong làn của các bà nội trợ.

    Theo đó, niềm tin vào những con số trong văn bản pháp quy, các bản thông tin và rộng hơn là trong các nhận định và dự báo của Nhà nước cũng chẳng còn có mấy giá trị.

    Và những cam kết “vĩ mô” hơn, từ phía Chính phủ như: bảo đảm nguồn cung vàng; ngọai tệ, thắt chặt tín dụng ưu đãi cho doanh nghiệp Nhà nước, khắc phục tình trạng đầu tư dàn trải trong đầu tư công, bảo đảm an sinh xã hội và nhiều hơn thế là cam kết về sự ổn định kinh tế-xã hội cũng khó lôi kéo được sự đồng cảm và tham gia cùng Nhà nước của tòan xã hội.

    Vì từ cái sát sườn lợi ích, người dân không thấy số “nhà nước” và số “của dân” nó tương đương nhau – chỉ số CPI là một ví dụ cụ thể.

    Trong các chỉ đạo và giải pháp điều hành kinh tế của các cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng và Chính phủ gần đây đã có thêm một nội dung mới: tạo sự đồng thuận trong toàn xã hội về tình hình và những chủ trương, giải pháp của Đảng và Nhà nước; củng cố niềm tin; động viên cán bộ, đảng viên gương mẫu thực hiện và động viên các tầng lớp nhân dân, các doanh nghiệp tích cực tham gia thực hiện các chủ trương, giải pháp, phấn đấu hoàn thành cao nhất các mục tiêu, nhiệm vụ đề ra.

    Con số CPI “trong thống kê” và “trong mỗi gia đình” phải được xử lý và công bố sao đó để người dân thấy nó phản ảnh đúng giá trị hiện thực. Xa vời quá, chỉ số CPI chỉ còn ý nghĩa với các cơ quan Nhà nước, các nhà kinh tế, còn người dân thì không biết thế nào mà lên kế họach chi tiêu cho tương lai.

    Mà khi tương lai cuộc sống hàng ngày mà họ còn không thể hoạch định cho mình thì khó có thể “đồng thuận” để làm việc gì lớn hơn, phục vụ cho lợi ích chung của tòan xã hội theo chỉ đạo và định hướng của Nhà nước.

    Thuận Hải

    Tôi là giáo viên cấp 2, vào nghề giáo dục 11 năm, ba năm đầu lương bậc một là gần 800.000đ mua được 4 tạ gạo hoặc hơn một chỉ vàng, giá xăng lúc đó là 5000đ/1 lít. Vậy mà bây giờ lương bậc 4 gần 2.800.000đ không mua nổi 3 tạ gạo hoặc chỉ mua được 7 phân vàng. Ở nhà vợ không có việc làm nuôi hai con nhỏ, nếu ngày nào đi làm thuê tiền công người ta trả 80.000đ một ngày, về phải trả tiền gửi hai con là 30.000đ. Tôi là công chức nhà nước mà bây giờ không đủ tiền để gửi hai con đi nhà trẻ được. Những lời tôi nói đây là sự thật nếu ai ở trong ngành công chức thì rất rõ. Tôi không biết tương lai gia đình tôi, tương lai con tôi sẽ ra sao?

    ________________________________

    Tôi thông cảm với hoàn cảnh của bạn, cả 2 vợ chồng tôi đều là giáo viên 8 năm nay rồi, chúng tôi mới có một con gái những cũng không dám sinh cháu thứ 2 nữa vì biết không thể đủ tài chính nuôi cho con đàng hoàng trong cảnh rau muống 15.000/mớ, sữa từ nội đến ngoại đều vượt giá vài trăm %. Tiền lương chỉ đủ thuê nhà, duy trì sinh hoạt tối thiểu, không có tích lũy nói chi đến mua nhà.

    _________________________________

    Tôi cũng là giáo viên dạy cấp III cho 1 trường ở Hà Nội. Lương tôi được nhận hàng tháng hiện nay là 2.3 triệu. Nếu cộng các khoản linh tinh khác (tết, hội phụ huynh, thừa giờ) thì trung bình mỗi tháng được khoảng 3 triệu. Trong khi đó mỗi tuần tôi phải lên lớp 17 tiết, ngoài giờ lên lớp tôi phải chuẩn bị bài giảng điện tử, chuẩn bị đề thi, chấm thi, v..v.... cũng tốn rất nhiều thời gian ở nhà. Tôi cũng có bạn làm công chức nhà nước ở lĩnh ở sở, lương cũng trần trụi có hơn 2 triệu. Trong khi đó bạn bè cùng lớp phổ thông, làm cho các công ty tư nhân với các tập đoàn, thu nhập trên dưới 15 triệu mỗi tháng. Nếu tính khối lượng công việc theo thời gian phải bỏ ra thì tương đương. Chỉ khác là họ làm 8 tiếng/ngày ở cơ quan, sau giờ làm và ngày nghỉ họ dành toàn thời gian cho gia đình được hoặc học nâng cao. Như vậy nếu so sánh về lao động thì họ được trả lương cao hơn nhiều, tức là sức lao động của họ được trả xứng đáng. Còn chúng tôi, những người làm cho nhà nước thì chỉ nhận được mức lương bèo bọt. Có cảm giác là chúng tôi đang bị bóc lột sức lao động bởi các cơ quan nhà nước. Các vị muốn làm gì, tăng giá cái gì đều so sanh với nước ngoài, nhưng các vị không so sánh ở các nước đó nhà nước họ trả lương gần như các công ty, cơ quan bên ngoài, có thấp hơn 1 chút nhưng phúc lợi cao hơn. Mong các vị nếu học nước ngoài thì học một cách tổng thể, toàn diện, cái cách toàn bộ chính sách,v.v... chứ đừng chỉ học những gì có lợi cho các vị, làm dân khổ đi. Chẳng hạn nước ngoài họ thu tiền điện là 9cent/Kwh nhưng cơ quan nhà nước trả lương cho nhân viên 60000USD/year. Các vị cứ nhìn vào giá điện để đòi tăng tiền điện nhưng các vị phớt lờ tiền lương. Các lĩnh vực khác cũng thế. Rất mong các nhà lãnh đạo cải cách 1 cách tổng thể, toàn diện chứ đừng cải cách một phần mà phần đó làm khổ dân.

    _________________________________

    Nếu ở Hà Nội, có 3 triệu/tháng mà sống được đã là kỳ tích rồi, nói gì đến tích lũy.

    Nguồn: Bình luận tại "Có 3 triệu đồng/tháng chỉ đủ thuê nhà"

    CPI tháng 3 tăng kỷ lục trong gần 3 năm

    (VEF.VN) - So với tháng 2, chỉ số giá tiêu dùng (CPI) tháng 3 tăng kỷ lục tới 2,17%. Nếu so với tháng 12/2010, mức tăng là 6,12% đã xấp xỉ mục tiêu lạm phát 7% cả năm 2011 của Chính phủ, Tổng cục Thống kê vừa công bố sáng 24/3.

    Theo cơ quan này, CPI tháng 3 nếu so với tháng 2 vừa qua thì có mức tăng là 2,17%. Trong 11 nhóm hàng hóa và dịch vụ được liệt kê, có tới 6 nhóm có mức tăng trên 1%.

    Tăng chóng mặt nhất ở tháng 3 là nhóm giao thông, CPI nhóm này lên tới 6,69%. Kế đến là nhóm nhà ở, vật liệu xây dựng tăng 3,67%.

    Sự tăng giá mạnh mẽ này vẫn nằm trong tầm dự đoán của các nhà lãnh đạo và chuyên gia kinh tế. Từ đầu năm đến nay, có quá nhiều cú hích đẩy mặt bằng giá cả lên cao, như tỷ giá tăng 9,3%, giá điện tăng 15,28% và giá xăng dầu tăng trên dưới 3000 đồng/lít...

    Nhóm có tỷ trọng lớn nhất trong "rổ" hàng hóa tính CPI là hàng ăn và dịch vụ ăn uống, cũng tăng cao ở mức 1,98%.

    Đáng chú ý là, nhóm bưu chính viễn thông đã có một thời gian nhiều tháng liên tục "âm" về chỉ số tăng giá thì sang tháng 3, cũng đã nhúc nhích lên 0,02%.

    Tổng cục thống kê cũng cho biết, so với tháng 2, chỉ số giá vàng và giá USD tháng 3 tăng mạnh lần lượt là 5% và 3,06%.

    Có thể nói, quí I năm nay, một mặt bằng giá mới cao hơn nhiều so với năm trước đã hình thành. Theo xu hướng giá dầu thô hiện nay thì e rằng, mặt bằng này sẽ khó giảm.

    Nhiều chuyên gia kinh tế dự báo CPI quí I đã tăng 6,12% thì thật khó đảm bảo chỉ tiêu lạm phát cả năm nay là 7%, song theo Nghị quyết của Bộ Chính trị vừa ban hành, do chỉ mới 3 tháng trôi qua nên tạm thời, chưa điều chỉnh mục tiêu lạm phát này.

    Tác giả: Phạm Huyền
    Theo VEF

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Trích dẫn:
    Người dân không hiểu vì sao thực phẩm tăng 30-40% mà CPI vẫn chỉ tăng có 2,1%

    Nguyễn Tấn Dũng vừa chỉ đạo cách tính CPI mới để giảm lạm phát. Cách tính này ra sao hả các bác ? Loại bỏ xăng dầu ?

    Tuy nhiên tính sao thì tính, CPI phải thể hiện đúng với hiện trạng xã hội thì mới ăn tiền.

    Chẳng lẽ 3 Dũng ngồi ở văn phòng máy lạnh, nhìn số CPI kiểu mới và tự sướng hớn hở nhe rằng cười duyên với bạn già Sinh Hùng là "lạm phát được kiểm soát" ?

    Tôi có điều kiện để nhìn thấy những người công nhân đi chợ sau giờ tan ca. Không thể không xót xa khi nhìn thấy những thứ được gọi là thực phẩm mà họ phải mua để dùng cho bữa ăn hàng ngày.
    Các vị đang to mồm kêu gọi về sự lãnh đạo của giai cấp công nhân hãy đến những khu chợ này để xem họ đang làm gì với giai cấp lãnh đạo này.

    Admin viết:
    “Từ sau Tết Nguyên Đán tới giờ mình chưa được ăn thịt!!!!!!!! Cứ kiểu này chắc SV chết mất thôi”.

    ____________________________

    “Giờ đây, sinh viên chúng tôi giống như những con cá nhỏ, cứ quẫy đạp, khắc khoải trong... 1 vũng nước”.

    _____________________________

    Thấy thương quá các bạn ơi, sinh viên và kể cả những người làm công ăn luơng khổ như nhau! Mình cũng là dân tỉnh lẻ vào thành phố mấy năm rùi. Ra trường đi làm đồng lương phải chắt chiu đi học lên, rùi tiền trọ,tiền xăng, tiền phát sinh lễ cưới, tiệc thôi nôi con đồng nghiệp... Vậy mới thấm, nhưng không thấm bằng bi giờ vật giá leo thang, lương chẳng chịu tăng mà bà chủ bả cứ tăng giá nhà, chật vật đủ thứ hết các bạn ạ…

    Bóp cái bụng lắm khi ăn bữa đủ bữa thiếu, đau dạ dày trầm trọng lun chứ ...Vậy nên giờ cứ mà tiền lẻ còn thừa khi đi chợ hoặc những dự định đi chơi là mình dùng số tiền ấy bỏ ống heo hết, tiết kiệm được tí nào hay tí ấy, chứ bít sao bây giờ...híc. Cũng mong cho được tăng lương...vật giá xuống thang chứ đừng leo thang nữa, khổ sinh viên, công nhân ...nói chung là khổ cho nhiều người lắm”.

    ___________________

    "Dân có giàu nước mới mạnh"... nhưng tình trạng hiện nay thì dường như ngược lại. Dân nghèo và phải chật vật với đồng lương hàng tháng làm ra không đủ tiền sinh hoạt phí, nữa là nói đến chi tiêu gì khác. Thế mà các báo cáo của các cơ quan nhà nước lúc nào cũng nói là nước ta ngày càng phát triển, cũng chẳng hiểu là phát triển ra sao trong khi đời sống nhân dân đang đi xuống. Phúc lợi xã hội giành cho người dân thì càng không thấy thể hiện rõ ràng, mà khoảng cách giàu - nghèo thì càng thấy rõ hơn…”

    Trích bình luận của độc giả trên Dân Trí

    Một người bất mãn cực độ là một người nguy hiểm. Một người tuyệt vọng đôi khi còn nguy hiểm hơn. Một người lạc quan, nhiều hy vọng, thì thường cũng là một người dễ bảo, yêu chuộng sự ổn định và do đó không có ý định phản kháng.

    Nhưng một Đảng chuyên quyền thì luôn luôn biến động, thay đổi và lớn lên không ngừng; biết bù đắp khiếm khuyết, che dấu yếu điểm, phô trương sức mạnh một cách vô cùng linh động… và đặc biệt có đủ tài lực và nhân lực để lan tỏa chân rết đến mọi ngõ ngách của xã hội, kiểm soát cả dạ dày lẫn linh hồn của nhân dân.

    “Từ sau Tết Nguyên Đán tới giờ mình chưa được ăn thịt!!!!!!!! Cứ kiểu này chắc SV chết mất thôi”.

    ____________________________

    “Giờ đây, sinh viên chúng tôi giống như những con cá nhỏ, cứ quẫy đạp, khắc khoải trong... 1 vũng nước”.

    _____________________________

    “Thấy thương quá các bạn ơi, sinh viên và kể cả những người làm công ăn luơng khổ như nhau! Mình cũng là dân tỉnh lẻ vào thành phố mấy năm rùi. Ra trường đi làm đồng lương phải chắt chiu đi học lên, rùi tiền trọ,tiền xăng, tiền phát sinh lễ cưới, tiệc thôi nôi con đồng nghiệp... Vậy mới thấm, nhưng không thấm bằng bi giờ vật giá leo thang, lương chẳng chịu tăng mà bà chủ bả cứ tăng giá nhà, chật vật đủ thứ hết các bạn ạ…

    Bóp cái bụng lắm khi ăn bữa đủ bữa thiếu, đau dạ dày trầm trọng lun chứ ...Vậy nên giờ cứ mà tiền lẻ còn thừa khi đi chợ hoặc những dự định đi chơi là mình dùng số tiền ấy bỏ ống heo hết, tiết kiệm được tí nào hay tí ấy, chứ bít sao bây giờ...híc. Cũng mong cho được tăng lương...vật giá xuống thang chứ đừng leo thang nữa, khổ sinh viên, công nhân ...nói chung là khổ cho nhiều người lắm”.

    ___________________

    "Dân có giàu nước mới mạnh"... nhưng tình trạng hiện nay thì dường như ngược lại. Dân nghèo và phải chật vật với đồng lương hàng tháng làm ra không đủ tiền sinh hoạt phí, nữa là nói đến chi tiêu gì khác. Thế mà các báo cáo của các cơ quan nhà nước lúc nào cũng nói là nước ta ngày càng phát triển, cũng chẳng hiểu là phát triển ra sao trong khi đời sống nhân dân đang đi xuống. Phúc lợi xã hội giành cho người dân thì càng không thấy thể hiện rõ ràng, mà khoảng cách giàu - nghèo thì càng thấy rõ hơn…”

    Trích bình luận của độc giả trên Dân Trí

    Đi tìm câu trả lời, phóng viên Sài Gòn Tiếp Thị đã xin ở cùng với mấy công nhân trong một phòng trọ gần khu chế xuất Tân Thuận. Ở cùng họ một tuần, chứng kiến họ đi chợ, tính toán, lo toan, suy tư, mới thấy hết được mưu sinh là một cuộc vật lộn khắc nghiệt đối với công nhân.

    Đây là điều mà chúng ta, những người tự hào là đang đấu tranh dân chủ cho nhân dân Việt Nam không làm được: Sống cùng dân

    Bài 1: Một tuần trong thế giới công nhân

    SGTT.VN - Với thu nhập bình quân hơn 2 triệu đồng một tháng, nếu có tăng ca, cũng chỉ trên 3 triệu đồng, những công nhân nhập cư sẽ làm thế nào để duy trì được cuộc sống của mình?

    Đi tìm câu trả lời, phóng viên Sài Gòn Tiếp Thị đã xin ở cùng với mấy công nhân trong một phòng trọ gần khu chế xuất Tân Thuận. Ở cùng họ một tuần, chứng kiến họ đi chợ, tính toán, lo toan, suy tư, mới thấy hết được mưu sinh là một cuộc vật lộn khắc nghiệt đối với công nhân.

    Chiều muộn. Chợ Bùi Văn Ba ở quận 7 đìu hiu. Sạp rau đã héo sau cả ngày phơi mình giữa chợ. Sạp thịt còn lèo tèo vài miếng đã hơi thâm. Thỉnh thoảng, vài con ruồi bu xuống, bà chủ hàng cầm cái giẻ xua đi, nhưng cũng có khi bà mặc kệ, để chúng tự do, thoải mái. Chợ chiều đã vắng khách, nhưng các sạp hàng vẫn chưa ai thu dọn để chuẩn bị về như nhiều chợ khác, mà dường như họ vẫn còn đang chờ những người khách đã hẹn. Và hơn 6 giờ, chợ bỗng ồn lên khi từng tốp người mặc đồng phục nhiều màu kéo vào. Họ là những công nhân vừa tan ca từ khu chế xuất Tân Thuận. Theo chân chị Trần Thị Như Quỳnh, một công nhân của khu chế xuất, tôi vào chợ.

    Phiên chợ công nhân

    Đi quanh chợ một vòng, chị Quỳnh ghé vào một hàng thịt. Trên sạp chỉ còn mấy miếng thịt đùi và thịt mông nhiều mỡ. Chị hỏi giá 100g. Bà hàng thịt trả lời 8.000 đồng. Chị thốt lên sao mắc vậy, cách đây hai tuần mới có 6.500 đồng thôi mà. Bà chủ hàng nhìn chị rồi trả lời: bây giờ cái gì cũng tăng!

    Trả giá 6.000 đồng, nhưng bà không đồng ý. Đứng tần ngần một hồi, chị Quỳnh không mua và đi sang hàng khác. Ghé hàng rau quen, chị mua 2.000 đồng, nhưng cô hàng rau không bán và giải thích bữa nay 3.000 đồng mới bán, 2.000 đồng ít lắm. Chị đành tặc lưỡi mua 3.000 đồng rồi đi sang hàng trứng. Vừa lựa trứng, chị vừa phân trần với tôi: Thịt mắc quá, mua trứng cho rẻ, lại để được, đỡ phải đi chợ nhiều. Chị lựa mười quả trứng vịt giá 30.000 đồng rồi cười bảo đủ cho bốn người ăn trong vòng mấy ngày.

    Mon men qua mấy hàng thịt trong chợ, tôi hỏi mấy bà tình hình buôn bán. Bà hàng thịt heo lắc đầu nói dạo này ế lắm, mỗi ngày bà phải lấy hàng ít đi một chút mới bán hết. Chợ này chủ yếu dành cho công nhân, mà mỗi lần họ mua cũng chỉ 200g đến 300g, thậm chí 100g, nên tiêu thụ rất chậm. Bà chủ hàng thịt bò thì càng ngao ngán vì thịt bò là thứ xa xỉ phẩm, có mấy công nhân dám mua và có mua để cải thiện bữa ăn thì họ chỉ mua nửa trăm, hoặc một trăm gram về xào kèm rau.

    Đi quanh chợ một vòng có thể nhận thấy thức ăn ở đây không được tươi và ngon. Chị Quỳnh giải thích chợ này dành cho công nhân, nên họ thường lấy những thứ không ngon cho rẻ, bán dễ hơn. Về gần khu nhà trọ, ghé mấy sạp hàng càng thấy rõ điều này. Dưa leo, cà chua, trái nào cũng èo uột. Rau muống thì già. Trái cây cũng là những trái bé xíu, hoặc còn non, hoặc còi cọc. Sạp hàng này bán chủ yếu cho những công nhân, nhất là công nhân nam ngại đi chợ, tạt qua mua nhanh rồi về. So với ở chợ, giá không đắt hơn, nhưng chất lượng thì không bằng. Chị Lan bán hàng, bảo hàng này chị lấy từ chợ. Mà bán cho công nhân, do không thể bán giá cao, nên phải lấy những thứ kém chất lượng, giá rẻ, bán bằng giá chợ mới có lời. Muốn mua một trái dưa hấu mang vào làm quà cho phòng chị Quỳnh, nhưng đi hai hàng trái cây, tôi chỉ thấy những trái dưa hấu nhỏ và chỉ cần nhìn cũng biết là còn non, ruột không đỏ, ăn vào lạt nhách. Nhưng chị Quỳnh nói, công nhân mà, cốt là rẻ, không ngon cũng đành chấp nhận thôi.

    Những bữa cơm khó nuốt


    Bữa cơm đạm bạc. Ảnh: Hà Dịu

    Chị Quỳnh đưa tôi về phòng. Căn phòng trọ nhỏ xíu chưa tới 10m2, có thêm cái gác nhỏ dành cho bốn người ở. Chỉ 20 phút sau, mâm cơm đã dọn ra. Cũng chẳng có gì cầu kỳ để phải mất thời gian. Rau luộc lấy nước làm canh, một dĩa trứng chiên, một chén nước mắm. Mỗi người ăn hơn lưng chén cơm rồi đứng lên. Nguyễn Thị Mỹ Diễm giải thích: Cả tuần ăn trứng, hết trứng chiên, rồi đến trứng luộc dầm nước mắm, ngán không nuốt nổi. Hình như trứng là món ăn vừa rẻ, vừa dễ chế biến nên được công nhân ưa chuộng. Ghé sang phòng của mấy nam công nhân bên cạnh, tôi cũng thấy tương tự. Một dĩa đậu bắp luộc, mấy cái trứng luộc dầm nước mắm. Thấy cái nhìn ái ngại của tôi, Trần Thế Vinh giải thích, tiêu chuẩn đi chợ mỗi bữa của ba người là 15.000 đồng, nên chỉ có thể ăn như vậy thôi. Phải ăn như vậy thì thu nhập ít ỏi mới đủ trang trải cuộc sống với hàng trăm thứ chi tiêu khác. Vinh cho tôi xem quyển sổ ghi chép của mình. Tôi đọc thấy trong đó có những cột ghi muối: 2.000 đồng; đi chợ: 10.000 đồng… Vinh cười nói phải ghi tỉ mỉ như vậy mới kiểm soát được chi tiêu để mà điều chỉnh, cân đối.

    Diễm cho biết, căn phòng mấy chị em ở lúc trước là 1 triệu đồng, nhưng ra tết đã tăng lên 1,2 triệu đồng. Tiền điện cũng mới tăng mỗi ký 1.000 đồng, nước cũng tăng, nên chắc tháng tới mỗi người phải đóng gần 400.000 đồng mới đủ. Chị lắc đầu, thở dài: “Cái gì cũng tăng, sao mà sống nổi”.

    Chỉ sang phòng đối diện, chị kể đó là phòng của một gia đình mới chuyển về quê cách đây mấy ngày. Hai vợ chồng cùng làm công nhân, lương cộng lại được hơn sáu triệu đồng, cả tăng ca. Tiền nhà, tiền ăn, tiền gửi con, tiền sữa và hàng trăm thứ tiền khác nên cả gia đình sống rất chật vật, hầu như không có tiền tích luỹ. Giờ thứ gì cũng tăng, dè sẻn đến mấy cũng không đủ sống. Mà có thể tiết kiệm được thứ gì, chứ tiêu chuẩn sữa cho con thì không thể cắt, tiền gửi con, tiền nhà cũng không thể giảm. Lỡ con có bệnh, thì cũng chẳng có tiền tích luỹ mà cho đi bệnh viện. Tính đi tính lại, hai vợ chồng quyết định về quê. Ở quê còn có ruộng, có ông bà giúp trông con, nên chắc không chết đói. Hôm về, chị vợ nói với mấy chị em phòng Diễm: “Cả hai vợ chồng vào Sài Gòn làm công nhân gần mười năm, giờ về quê vẫn là hai bàn tay trắng. Đời công nhân thật bạc”.

    Người về ngậm ngùi, người ở lại cũng lắm suy tư, băn khoăn. Đời công nhân triền miên trong thiếu thốn. Tồn tại thôi cũng đã khó, chứ đừng nói gì đến sống cho đúng nghĩa. Vào thành phố làm công nhân, họ mang theo giấc mơ thay đổi cuộc sống. Nhưng bao nhiêu năm sống ở thành phố là bấy nhiêu năm họ vật lộn với những lo toan. Cuộc sống mòn mỏi khiến họ dần quên đi những giấc mơ.

    bài và ảnh: Hà Dịu
    Kỳ sau: Giải bài toán giữa thời kỳ khốn khó
    Nguồn: http://sgtt.vn/Thoi-su/142098/Bai-1-Mot-tuan-trong-the-gioi-cong-nhan.html

    Ơn Đảng, ơn Chính Phủ, ơn bác Ba Dũng...

    Thực phẩm đồng loạt “sốt” giá trên toàn quốc

    (Dân trí) - Những ngày qua, giá lương thực, thực phẩm trên toàn quốc đều đồng loạt “sốt” giá với mức tăng trung bình từ 20-40%. Thậm chí một số mặt hàng tươi sống còn tăng đến 70-80%. Nguyên nhân phần lớn là do “tát nước theo mưa”, tư thương tự đẩy giá lên.

    Hà Nội: Giá thực phẩm tăng từng ngày

    Giá các loại thực phẩm tươi sống, đặc biệt là thịt lợn tăng khá mạnh trên thị trường Hà Nội. Giới tư thương cho biết đây là tình hình đã được dự đoán. So với thời điểm trước và trong Tết Nguyên đán 2011, mức tăng này dao động từ 20 - 30%.

    Ghi nhận của PV Dân trí tại một số chợ lớn tại Hà Nội như: chợ Bưởi, Tam Đa, Ngọc Hà, Cống Vị, Thái Hà, Thành Công, Cầu Giấy… trong ngày 22/3 cho thấy giá các loạt thực phẩm và rau xanh tăng từng ngày.

    Trong đó, giá thịt lợn thăn từ 75.000 đồng/kg tăng lên 100.000 đồng/kg, sườn từ 75.000 đồng/kg tăng lên 100.000 đồng/kg, thịt ba chỉ tăng từ 75.000 đồng/kg lên 90.000 đồng/kg, thịt nạc mông tăng từ 80.000 đồng lên 90.000 đồng/kg; thịt bò tăng nhẹ 10%, dao động từ 140.000 - 160.000 đồng/kg (tùy loại); thịt gà ta thịt sẵn tăng từ 120.000 đồng/kg tăng lên 140.000 đồng/kg...

    Anh Nhân - một tiểu thương bán thịt lợn ở chợ Ngọc Hà cho biết: “Lợn móc bây giờ đã 75.000 đồng/kg rồi, thịt tăng giá từng ngày. Giá xăng dầu tăng, thị trường cái gì cũng tăng giá mà thịt không tăng mới là chuyện lạ”.

    Đối với các loại thực phẩm thủy hải sản: cua đồng tăng từ 12.000 đồng/lạng tăng lên 15.000 đồng/lạng, tôm trứng từ 13.000 đồng/lạng tăng lên 15.000 đồng/lạng, tôm sú loại to ngon từ 310.000 đồng lên 330.000 đồng/kg, ngao trắng to từ 40.000 đồng lên 50.000 đồng/kg, mực tươi tăng từ 130.000 đồng lên 150.000 đồng/kg;

    Giá rau muống 7.000 đồng/mớ, xu hào 6.000 đồng/củ, rau cải ngọt 5.000 đồng/mớ, cải thảo 8.000 đồng/kg, bắp cải 7.000 đồng/kg, su su quả 8.000 đồng/kg; giá đỗ 15.000 đồng/kg, cà chua 12.000 đồng/kg, hành hoa 14.000 đồng/kg, bí xanh 6.000 đồng/kg; đậu phụ 2.000 đồng/bìa nhỏ…

    Hoa quả cũng là mặt hàng tăng giá mạnh trong thời gian gần đây, theo khảo sát chiều 22/3: xoài Thái giá 40.000 đồng/kg, hồng xiêm 30.000 đồng/kg, táo đường 35.000 đồng/kg, cam đường 35.000 đồng/kg, nho Mỹ 150.000 đồng/kg. Các loại hoa quả trái mùa hoặc được vận chuyển từ miền Nam ra Hà Nội giá cũng tăng gấp 1,5 - 2 lần so với hồi đầu tháng 3.

    Ngoài ra, các loại đồ khô và phụ gia cũng tăng giá từ 15 - 20% so với thời điểm trước và trong Tết Nguyên đán, như: mỳ tôm (tùy loại) tăng từ 10 - 15%, thảo quả tăng từ 6.000 đồng/lạng lên 8.000 đồng/lạng; mắm tép chưng thịt tăng từ 170.000 đồng/kg lên 200.000 đồng/kg...

    Chị Quyên - ở phường Vạn Bảo, quận Ba Đình cho hay: “Đi chợ mà tôi thấy xót ruột quá, cái gì cũng tăng giá, tình hình cứ thế này thì tôi sẽ phải cắt giảm chi tiêu trong nhiều sinh hoạt của gia đình”.

    Tại các siêu thị, ngoài các mặt hàng thuộc nhóm bình ổn thì hầu hết đều tăng giá, mức tăng ngang với thị trường tự do.

    Trao đổi nhanh với PV Dân trí, ông Nguyễn Văn Đồng - Phó Giám đốc Sở Công thương Hà Nội đã xác nhận diễn biến thị trường tiêu dùng có xu hướng tăng giá. Ông Đồng cho biết để kiểm soát tình hình này, trước hết sẽ mở thêm các cửa hàng bình ổn giá.

    Về tình hình này, có ý kiến cho rằng nếu không có biện pháp quản lý nhằm đảm bảo trong phân phối lưu thông hàng hóa qua các chợ đầu mối và chợ bán lẻ thì sự biến động của thị trường sẽ còn tiếp diễn.

    TPHCM: Giá thực phẩm chạy đua trước bình ổn

    Chỉ còn hơn 1 tuần nữa TPHCM chính thức bước vào giai đoạn bình ổn giá năm 2011, tuy nhiên các doanh nghiệp bình ổn đều “than thở” lỗ vốn nên đề nghị tăng giá các mặt hàng bình ổn thiết yếu như dầu ăn, thịt, trứng và thậm chí cả gạo...

    Khảo sát tại các chợ Bà Chiểu (quận Bình Thạnh), chợ Gò Vấp, chợ Tân Bình… giá thịt heo từ giữa tháng 3 đã tăng ít nhất 20%, các loại thực phẩm thay thế khác như thịt gà, thịt bò, thủy sản... cũng được người bán tăng 2.000 - 10.000 đồng/kg (tùy loại).

    Giá thịt heo tại TPHCM từ giữa tháng 3 đã tăng ít nhất 20% (Ảnh: Hoài Lương)

    Bà Hoàng Thị Lan - chủ sạp thịt heo ở chợ Bà Chiểu cho rằng, thức ăn chăn nuôi cao, lượng heo đưa ra ngoài Bắc nhiều do ở các tỉnh đang bị dịch bệnh. Chính vì thế giá mặt hàng này bị thương lái tăng cao.

    Hiện tại giá thịt heo được bán từ 90.000 - 100.000 đồng/kg (trước tết giá heo cũng chưa đến 65.000 đồng/kg). Trong đó sườn non đã tăng lên đến 120.000 đồng/kg, ba rọi 95.000 đồng/kg, thịt đùi 90.000 đồng/kg… Tương tự, thịt bò cũng tăng giá từ 20.000 - 30.000 đồng/kg.

    Cầm 500.000 đồng đi chợ mua thực phẩm tươi sống cho cả nhà ăn một tuần, chị Hoàng Lan, ngụ ở chung cư 336 Phan Văn Trị, Bình Thạnh cho biết: “Trước đây mình hay mua ăn theo ngày nhưng giờ đành phải mua ăn cả tuần. Lấy số lượng lớn để đỡ tốn kém hơn. Vậy mà với gần 500.000 đồng nhiều lúc cuối tuần tôi vẫn phải đi mua thêm về mới đủ dùng”.

    Không chỉ giá thịt heo tăng một số loại rau, quả do vào cuối vụ, chi phí vận chuyển tăng và thời tiết không thuận lợi nên giá tăng mạnh từ 1.000 - 3.000 đồng (tùy loại) so với tuần trước: cà chua tăng 2.000 đồng/kg lên 12.000 đồng/kg, rau cải, cải bắp tăng 1.000 - 2.000 đồng/kg, xu hào tăng 1.000 đồng/củ, quýt ngọt, xoài tăng 1.000 - 3.000 đồng/kg…

    Việc giá thực phẩm tăng cao khiến các quán ăn, hàng quán đều đã tăng thêm 15 - 30%. Hiện giá bán một tô phở bình thường cũng đã 20.000đ, một ly nước mía cũng đã tăng từ 3.000 đồng/ly lên 5.000 đồng/ly.

    Ông Huỳnh Công Thành, Giám đốc Công ty lương thực TPHCM - nơi chuyên cung cấp mặt hàng gạo, dầu ăn và đường cho chương trình bình ổn giá cho rằng: “Việc chênh lệch giá hàng bình ổn so với giá bên ngoài thị trường bắt đầu xảy ra từ đầu tháng 10/2010 và ngày càng tăng cao hơn trong một vài tháng gần đây khiến doanh nghiệp gặp rất nhiều khó khăn.

    Điển hình như giá vốn 1 lít dầu ăn hiệu con két công ty lấy vào là 34.000 đồng, nhưng vẫn phải bán giá đăng ký bình ổn từ tháng 6/2010 có 24.500 đồng; tương tự là giá đường lấy vào 24.000 đồng, bán ra 18.000 đồng; gạo lấy vào gần 9.000 đồng, bán ra 8.000 đồng…”.

    Còn phía công ty Vĩnh Thành Đạt cũng cho rằng, mấy ngày qua giá một quả trứng gà mua tại trại đã tăng thêm 300 đồng, từ 1.200 đồng lên 1.500 đồng, cộng thêm chi phí vận chuyển, xử lý, bao bì thì doanh nghiệp sẽ gặp khó khăn khi chỉ được bán theo giá bình ổn 2.100 đồng. Chính vì điều này nên đơn vị này cho rằng sau khi hết đợt bình ổn vào cuối tháng 3 tới đây việc tăng giá là điều không thể tránh khỏi. Mức tăng có thể là 20%.

    Đà Nẵng: Không có kinh phí để bình ổn giá

    Tại Đà Nẵng, theo khảo sát của PV chiều 22/3, tại các chợ lớn trong trung tâm thành phố như chợ Cồn, chợ Hàn, chợ Đống Đa, giá các loại lương thực, thực phẩm đều “đội” thêm một giá so với đợt tăng giá sau Tết.

    Tại chợ Cồn, khan hiếm nhất và cũng “đội” giá nhanh nhất trong một tuần trở lại đây là các loại thịt heo, bò, do không nhập hàng từ các địa phương lân cận đang có dịch lở mồm, long móng. Trung bình mỗi loại tăng hơn 10.000 đồng/kg so với cuối tuần trước. Đơn cử như thịt nạc tăng từ 85.000 đồng lên 100.000 đồng/kg. Thịt bò tăng từ 160.000 - 170.000 đồng/kg lên đến 200.000 đồng/kg.

    Một chủ hàng thịt heo tại chợ Cồn cho biết: Do ít nguồn hàng nên các đầu mối cung cấp tăng giá, buộc hàng phải tăng giá.

    Một số mặt hàng khác không khan hiếm nhưng cũng “tát nước theo mưa”, “ưng thì lên giá” như phàn nàn của người tiêu dùng. Cụ thể như các loại tôm, cá tăng bình quân từ 10.000 - 20.000 đồng/kg; cá thu tăng từ 130.000 đồng/kg lên 150.000 đồng/kg, tôm tăng từ 100.000 - 120.000 đồng/kg.

    Chị Nguyễn Phương Xuân (thường trú đường Trần Phú, Q. Hải Châu), bà nội trợ thường xuyên đi chợ Hàn, Đà Nẵng phàn nàn: “Nhiều loại không biết họ tăng giá vì lý chi, chắc chỉ ưng thì lên giá thôi như rau củ chẳng hạn. Mấy bữa 2.000 - 3.000 đồng có bó rau, chừ thì phải 5.000 đồng trở lên. Mua 1.000 - 2.000 đồng tiền ớt, tỏi mà họ chê không bán, họ kêu tại vàng lên, đô lên, xăng lên. Thiệt, bữa ni đi ngày chợ, tệ cũng mất 100.000 đồng, những người lương có 1-2 triệu/tháng thì “thắt lưng buộc bụng” kiểu chi, trong khi đâu phải ai cũng một lương nuôi một miệng ăn”.

    Trong khi đó tại các siêu thị, doanh nghiệp kinh doanh lương thực, thực phẩm trên địa bàn Đà Nẵng chỉ thực hiện bình ổn giá một số mặt hàng theo chủ trương của hệ thống.

    Đại diện siêu thị Big C Đà Nẵng cho biết, siêu thị không có chương trình cam kết bình ổn giá với mặt hàng nào, chỉ chủ trương bình ổn theo phương thức tung ra các đợt khuyến mãi, tập trung vào các mặt hàng nhu yếu phẩm. Một số lương thực, thực phẩm cũng duy trì mức giá thấp hơn thị trường bên ngoài như trứng, sữa, dầu ăn...

    Trao đổi với PV Dân trí chiều 22/3, ông Phan Văn Kha - Giám đốc Sở Công thương Đà Nẵng, cho biết: “Các doanh nghiệp, siêu thị kinh doanh lương thực, thực phẩm trên địa bàn nếu có thì chủ trương bình ổn giá theo chủ trương của hệ thống, đơn vị.

    Thành phố chỉ chủ trương kêu gọi, trợ giá các doanh nghiệp, siêu thị bình ổn giá trong đợt Tết vừa qua, còn hiện nay không có nguồn kinh phí nào để hỗ trợ các doanh nghiệp, siêu thị cam kết bình ổn giá”.

    TT-Huế: Nhu yếu phẩm tăng gấp 70 - 80% giá cũ

    Sau khi giá xăng, dầu và tiếp đến là giá điện tăng, tất cả những mặt hàng nhu yếu phẩm của Huế đã tăng giá đồng loạt. Hiện tại giá đã tăng hơn giá cũ từ 10 - 50%, thậm chí có nhiều chỗ còn tăng giá gấp 70 - 80%.

    Tại các chợ Đông Ba, An Cựu, Tây Lộc cũng đồng loạt tăng giá thịt heo, thịt bò, rau muống, rau khoai, xà lách và cá lên 20 - 40% so với giá cũ.

    Tại các cửa hàng bán gạo lẻ cũng đã tăng giá từ 10-20% với các loại gạo từ trung bình cho đến gạo ngon. Việc mua thức ăn hiện tại trở nên rất khó khăn vì người mua cũng không có tâm lý mua nhiều do sợ mắc mà người bán cũng không bán được hết hàng vì không có nhiều người mua.

    Riêng giá hoa quả “được” các tiểu thương nâng giá khá tùy tiện lên thêm từ 10.000-20.000 đồng/kg đối với cam, táo, quýt, vú sữa... vì lý do giá xăng tăng nên công vận chuyển phải tăng.

    Tuy giá tăng ở toàn bộ các mặt hàng nhưng các ban ngành liên quan ở tỉnh TT-Huế vẫn chưa có giải pháp cụ thể, cấp bách để chống lạm phát đang ngày một diễn ra với tốc độ chóng mặt.

    Nhóm PV
    Nguồn: Dân Trí