Hà Văn Thịnh - Sứ quán vô cảm

  • Bởi Admin
    19/03/2011
    8 phản hồi

    Hà Văn Thịnh

    Bản tin buổi tối ngày 16.3.2011, VTV1 dành đến hơn 5 phút để ca ngợi nỗ lực của Sứ quán Việt Nam tại Nhật Bản trong việc “quan tâm” (!) cứu hộ, giúp đỡ người Việt tại Miyagi. VTV1 cứ nói đi nói lại về cái chuyện “có 3 xe bus” đã tham gia di tản – như thể rằng mượn cái “cấu trúc 3” (cấu trúc hoàn chỉnh) để ám chỉ sự hoàn hảo của nghĩa vụ và bổn phận?

    Than ôi, nếu ai đã đọc BBC và các trang mạng khác thì biết rõ thực chất ngược lại: Sứ quán Việt Nam tại Nhật coi tính mạng đồng bào mình chẳng khác chi cỏ rác. Bằng chứng rất rõ (theo BBC): Dù có đến 31.000 người Việt đang sinh sống ở Nhật nhưng Sứ quán cũng chỉ làm việc buổi sáng và buổi chiều, mỗi buổi 3 tiếng đồng hồ. Gọi điện không có ai trực máy. Trong khi đó, Philippines thiết lập đến 3 đường dây nóng 24/24.

    Quan tâm cái nỗi gì mà hành xử theo cách đó? Nếu liên hệ với các vụ lũ lụt vừa qua tại Việt Nam thì thấy rõ cách thức Chính phủ đối xử với người dân cũng chẳng khác là bao. Hàng trăm người chết ở Quảng Bình, Hà Tĩnh nhưng phải mấy ngày sau mới thấy quan chức cao cấp xuất hiện. Lễ hội Thăng Long không thèm dành dù chỉ nửa giây để mặc niệm hàng trăm đồng bào mình bị chết thảm. Đó là chưa nói hàng ngàn thỉnh cầu, kiến nghị, góp ý… của dân, không hề được các quan chức Chính phủ trả lời dù chỉ nửa câu. Chẳng nói đâu xa, hồi Đại hội X, vì ngây thơ và cả tin, người viết bài này đã viết 13 bức thư tâm huyết gửi về Ban Chấp hành Trung ương Đảng theo địa chỉ 1A Hùng Vương, Hà Nội bằng đường chuyển phát nhanh, nhưng chẳng hề nhận được bất kỳ phản hồi nào. Không thể nói rằng thư không đến nơi, vì mỗi lá thư như thế tốn 11.000 đồng tiền gửi, nhất định phải đến tận tay, day tận chỗ (sau đó, có 6 thư được đăng trên báo Lao Động, Thanh Niên…).

    VTV1 đã “tiết lộ thông tin” vào cuối bản tin, khi cho biết Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã gọi điện cho Sứ quán Việt Nam tại Nhật Bản để thăm hỏi (!). À, thì ra là thế. Dư luận bức xúc quá, quốc tế lên án, Chính phủ chỉ đạo trực tiếp, nên Sứ quán mới biết “thương” người dân! Có đời thuở nào như thế không? Ăn tiền dân, lộc nước thì phải làm hết sức mình phục vụ dân, quý và lo cho dân chứ? Chẳng lẽ các vị cho rằng cứ ăn trên ngồi trốc là được quyền “ban phát” cho những kẻ đã còng lưng mỏi gối làm quần quật để lo cho mình sao? Liên hệ đến chuyện vì lo cho tính mạng của hai nữ nhà báo Mỹ gốc Triều mà cựu Tổng thống B. Clinton đi máy bay tư nhân sang tận Bắc Triều để xin, để đón; mới thấy cái mạng người dân Việt bị chính quyền rẻ rúng đến mức nào. Xót và đau bởi cái nỗi đầy tớ luôn “tư duy” theo lối ban ơn mà quên đi cái bổn phận của kẻ công bộc nhất thiết phải vì dân, vì nước.

    Đến bao giờ mới thay đổi cách nhìn, cách hiểu thiển cận và u ám đến thế của các ngài đang công tác trong Sứ quán Việt tại Nhật Bản? Sự vô cảm đến mức tàn nhẫn và lạnh lẽo ấy chẳng lẽ lại là tên gọi đích thực của hai chữ vì dân? Có lẽ cũng chỉ biết nói và thở dài. Thở dài cho đến khi nào liệt cả cổ, đau cả mũi, đỏ cả mắt mới thôi chăng?

    Huế, 16.3.2011

    H. V. T.

    Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Từ trên xuống dưới toàn COCC . Cũng thông cảm, chạy vào được cái chỗ đó cũng khối tiền nên phải gom lại cho đủ vốn chứ heheh

    Đại sứ quán là cơ quan ăn thịt uống máu dân ở nước ngoài bác Thịnh à. Ở Đức, đổi mới 1 cái hộ chiếu, lệ phí ghi trên giấy là 50USD, nhưng đố ai trả được giá đó, mà phải chi ít nhất 120 EUR.

    Người Việt mình có chết thối ra rồi sứ quán cũng chẳng quan tâm

    Ngày xưa và cả ngày nay, làm nhân viên sứ quán, bạn dễ đi lại.

    Tôi có bà chị dâu họ, người Hà Nội 100%, em ông Đại sứ kiêm nhân viên sứ quán, chuyên buôn hàng chuyến về VN. Mỗi lần đi, về, vật dụng cá nhân rất ít, toàn là " quà cáp " cho thân nhân. Ở VN, có người quen làm việc trong phi trường. Voila.

    Cá nhân tôi, khi về VN, không bao giờ tới tòa Đại sứ xin giấy nhập cảnh vào VN, mà chỉ qua văn phòng du lịch. Đằng nào cũng phải trả tiền, qua văn phòng du lịch sở tại, bạn được phục vụ vui vẻ, nhã nhặn, chu đáo. Tới tòa Đại sứ, không may gặp phải người " khó chịu ", mất tiền mà còn bực mình.

    test viết:
    Cho rằng "vô cảm" e rằng không đúng. Nhân viên ngành ngoại giao rất nhạy cảm với đồng tiền, và họ làm ngoài giờ giúp đỡ Việt kiều. Cho nên thời gian mở cửa chính thức mỗi ngày chỉ 6 tiếng thì mới có thể làm ngoài giờ nhiều hơn và giúp nhiều hơn. Như thế còn kêu ca gì nữa?

    Phải tổ chức sao cho có người trực và làm việc liên tục tại sứ quán ít nhất 12g-18g/ngày.
    Việt kiều cần giúp đỡ gì thì liên lạc với sứ quán chứ nhân viên sứ quán VN chạy lung tung ra ngoài để làm gì ? Để xuống đường đi karaoke như Gấu phèo à ?

    Trời đất ơi . Bây giờ mới biết sự thật hả. Cứ gọi sứ quán Việt Nam thử coi mấy ổng có trả lời không ?.

    email cũng không trả lời. Làm giấy tờ không đút lót thì cũng không có ký.

    Vô cảm. Vô trách nhiệm và giả dối.

    Cho rằng "vô cảm" e rằng không đúng. Nhân viên ngành ngoại giao rất nhạy cảm với đồng tiền, và họ làm ngoài giờ giúp đỡ Việt kiều. Cho nên thời gian mở cửa chính thức mỗi ngày chỉ 6 tiếng thì mới có thể làm ngoài giờ nhiều hơn và giúp nhiều hơn. Như thế còn kêu ca gì nữa?

    Những người làm việc trong sứ quán VN ở nước ngoài đa số là người gốc miền bắc. Chẳng hiểu tại sao nhưng tôi đoán có lẽ là do phe cánh, con ông cháu cha cả. Tôi có người quen, người miền nam, rất giỏi anh văn và pháp văn, xin vào làm bộ ngoại giao nhưng không được. Anh này nói phải biết "chạy" và phải có "nâng đỡ" thì may ra mới trúng tuyển.

    Ở sứ quán có người cũng được nhưng có vài kẻ cũng mất dạy. Chẳng hiểu cái đứa ăn nói gắt gỏng, láo lếu, vô giáo dục như vậy mà lại được ngồi ở khâu tiếp đơn, làm hồ sơ thì tôi cũng chịu thua cách tổ chức của sứ quán VN. Mà hai người cùng làm việc lúc đó, ăn nói tử tế, nghe và thấy cái đứa kia quát, gắt như thế mà họ im re, cúi đầu làm việc, chứng tỏ đứa kia là con ông cháu cha. Ra nước ngoài mà có đứa còn hống hách như vậy, ở trong nước thì phải biết tay lưu manh của nó !

    Sứ quán VN tổ chức yếu kém, có kẻ hạ lưu làm việc thì chúng có hèn hạ thì cũng là việc đương nhiên thôi