Dongasg - Con đường của Hùng Hạnh Chương

  • Bởi Admin
    17/03/2011
    8 phản hồi

    Dongasg

    dongasg (danlambao) – Xin được gửi đến các bạn câu chuyện có thật về con đường dấn thân đầy nhiệt huyết của ba người bạn Hùng – Hạnh – Chương, cùng những hoạt động khiến họ bị kết án nặng nề

    Ngày mai, thứ sáu,18/3, Tòa án Nhân dân Trà Vinh (171 đường Phạm Hồng Thái P2, TXTV, tỉnh Trà Vinh) sẽ mở phiên phúc thẩm xử án 3 người bạn Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương với tội danh: “Phá rối an ninh trật tự nhằm chống chính quyền nhân dân”.

    Năm ngoái, trong phiên tòa sơ thẩm ngày 27/10/2010, tòa đã kết án 3 bạn với những mức án nặng nề: Hùng bị 9 năm tù giam, Hạnh và Chương cùng bị 7 năm.

    Theo cáo trạng, vào cuối tháng 1, đầu tháng 2 năm 2010, Hùng – Hạnh – Chương đã “rải truyền đơn kêu gọi công nhân biểu tình, đình công” tại Nhà máy Mỹ Phong (Trà Vinh), dẫn đến cuộc đình công của hơn 10.000 công nhân kéo dài liên tiếp trong 1 tuần, nhằm đòi hỏi quyền lợi, nhân phẩm chính đáng mà họ đã bị tước đoạt.

    Cuộc đình công tại Trà Vinh là kết quả của những cố gắng âm thầm của cả ba người bạn, trong nỗ lực không mệt mỏi nhằm giúp đỡ người lao động hiểu được quyền lợi chính đáng của mình.

    Tôi may mắn có một quãng thời gian gặp gỡ, tiếp xúc với cả Hạnh và Hùng. Xin được viết lại đôi dòng về con đường mà các bạn ấy đã đi qua, đã hy sinh và cống hiến.

    Lý tưởng & dấn thân

    hanh-hung.jpg
    Hạnh và Hùng ngày còn ở bên nhau

    Có lẽ, số phận luôn tạo ra những điều kỳ diệu khi sắp xếp cho Hạnh và Hùng được gặp nhau. Lần hẹn hò đầu tiên của hai bạn là vào một chiều mùa xuân năm 2009, tại một quán cafe trong khu Làng Đại học Thủ Đức. Không phải là cuộc hẹn hò lãng mạn, với những lời yêu đương như bao đôi trai gái khác, cuộc hẹn đầu tiên của họ bắt đầu với ước mơ và những lý tưởng bao năm ấp ủ.

    Hạnh là một người con gái nhỏ nhắn với đôi mắt rất đẹp, trên khuôn mặt luôn rạng rỡ nụ cười hồn nhiên. Còn Hùng là người thanh niên cao lớn, chững chạc và ít nói, sau cặp mắt kính, đôi mắt anh dường như luôn đăm chiêu suy nghĩ.

    Từ cuộc hẹn lần đầu tiên đó, Hạnh và Hùng luôn đồng hành cùng nhau, khi thì tìm đến những vùng quê miệt vườn để hỗ trợ dân oan mất đất, có khi họ lang thang trong những khu công nghiệp, hay vào dãy nhà trọ tồi tàn trong những xóm lao động nghèo… Cứ thế, hai bạn không bao giờ ở cố định một nơi, sáng còn ghé Đồng Nai thăm chùa của thầy Nhật Bạn đêm hôm bị côn đồ ném đá, chiều lại thấy hai bạn ngồi ăn bữa cơm đạm bạc với những công nhân Bình Dương vừa bị đuổi việc…

    hanh-thienthan.jpg

    Khuôn mặt Hạnh luôn nở nụ cười hồn nhiên

    Sau một thời gian dài tiếp xúc, trước thực trạng đời sống công nhân ngày càng trở nên bi đát, nhân phẩm bị xúc phạm nặng nề, hai bạn quyết tâm dấn thân để tạo nên sự thay đổi, nhằm giúp những người lao động hiểu được quyền lợi chính đáng của mình.

    Hùng là người ít nói và cương trực, khi anh đã quyết tâm thì sẽ làm cho đến cùng. Lo ngại trước những việc làm của Hùng, ngày 28/07/2009, anh bị công an phục kích bắt giữ đưa về trụ sở CA Phú Nhuận. Tại đây, anh cương quyết không trả lời bất cứ câu hỏi nào, vì vậy anh đã bị công an hành hung dẫn đến dập sống mũi và gây nhiều thương tích trên người. Khi hay tin, Hạnh đã lo lắng rất nhiều, chị cố tỏ ra bình tĩnh nhưng đôi mắt thì đỏ hoe.

    Khi vừa được thả ra khỏi đồn công an, Hùng nhanh chóng quay trở lại với công việc còn dở dang. Vết thương chưa lành, anh vẫn không hề tỏ ra sợ hãi. Có lần tôi lo lắng hỏi thăm, anh chỉ cười đáp: “Những chuyện này chỉ làm tăng thêm quyết tâm của mình”. Sau vai anh, Hạnh mỉm cười tự hào, dù đôi mắt chị vẫn còn đầy sự lo lắng

    Hạnh luôn tin tưởng rằng, không ai đơn độc trên con đường chính nghĩa. Thực vậy, sau quãng đường không ngừng nghỉ, hai bạn đã nhận được sự giúp đỡ nhiệt thành của những người bạn đồng hành mới, trong đó có anh Đoàn Huy Chương. Chương vốn là người sáng lập “Hiệp hội Đoàn kết Công nông”, từng đứng ra tổ chức nhiều cuộc đình công, vì vậy mà anh đã bị bắt và kết án 18 tháng tù. Giữa năm 2008, Chương ra khỏi tù, mang theo chứng bệnh nặng sau 1 năm bị giam giữ, bên cạnh nỗi lo cơm áo gạo tiền của người trụ cột gia đình. Dù vậy, ngọn lửa nhiệt huyết trong anh không bao giờ tắt.

    Hùng – Hạnh – Chương và những người bạn tiếp tục dấn thân mạnh mẽ vào con đường hỗ trợ, bảo vệ người lao động. Dù vấp phải nhiều khó khăn, vì sự sợ hãi luôn là rào cản lớn nhất nơi những người dân thấp cổ bé họng, nhưng các bạn vẫn kiên trì, nhẫn nại. Bằng cái tâm trong sáng và nhiệt huyết của những người hoạt động cho quyền lợi công nhân, các bạn luôn tỏ ra cảm thông trước nỗi lo âu hay những khó khăn mà người lao động gặp phải. Kết quả của những nỗ lực ấy dần dần gặt hái được thành công, người công nhân dần dần hiểu được những quyền lợi chính đáng của mình, và họ biết cần phải làm điều gì.

    Vụ đình công tại Nhà máy Mỹ Phong

    Nhà máy giày da Mỹ Phong là công ty có vốn 100% của Đài Loan, với 2 chi nhánh cùng đặt tại Trà Vinh, tổng cộng có khoảng 11.000 công nhân.

    Đầu năm 2010, tại đây liên tục xảy ra nhiều trường hợp chuyên gia Trung Quốc, Đài Loan chửi bới, đánh đập lao động Việt Nam. Một số công nhân nữ bị chuyên gia nước ngoài ném giày vào mặt gây thương tích, số khác bị chửi bới, xúc phạm bằng cách phải chui xuống gầm bàn để nhặt những lô giày mà các chuyên gia này vừa ném đi. Nhiều trường hợp bị ngất xỉu vì làm việc quá sức… Những hình ảnh này đều diễn ra trước mặt đại diện công đoàn nhà máy, nhưng phía công đoàn vẫn tỏ ra vô cảm.

    myphong-dinhcong.jpg

    Công nhân nhà máy Mỹ Phong kéo ra ngoài đình công

    Cuối tháng 1/2010, trước tết nguyên đán 2 tuần, ban giám đốc công ty Mỹ Phong ngang nhiên ăn chặn tiền lương và thưởng tết của công nhân, điều này đã tạo nên làn sóng bất bình trong công ty. Một số người đã nhờ công đoàn nhà máy can thiệp, nhưng đáp lại vẫn là những cái lắc đầu vô cảm.

    Nhận được lời cầu cứu của một số anh chị em công nhân, ba bạn Hùng Hạnh Chương đã mau chóng đến nơi. Sau khi lắng nghe chia sẻ, các bạn đã hỗ trợ những người lao động hiểu được quyền lợi chính đáng của mình, đồng thời lên kế hoạch giúp đỡ.

    congnhan-myphong-ngatxiu.jpg

    Để ngăn chặn đình công, phía công ty đã ra lệnh khóa kín cổng, khiến một số công nhân nữ ngất xỉu vì ngộp thở

    Ngày 28/01/2010, một thanh niên trong màu áo công nhân bất ngờ xuất hiện & lên tiếng kêu gọi đình công. Lời kêu gọi ngay sau đó đã được hưởng ứng, dẫn đến những cuộc đình công kéo dài liên tiếp trong nhiều ngày. Đáp lại, ban giám đốc đã ra lệnh khóa chặt cổng các phân xưởng, không cho công nhân được ra ngoài. Việc đóng kín cổng đã khiến 16 nữ công nhân ngộp thở và ngất xỉu, buộc họ phải phá cổng để đưa những người ngất xỉu đi cấp cứu.

    Trước các cuộc đình công kéo dài liên tục, phía công ty phản ứng bằng cách đuổi việc và giao nộp cho công an hai công nhân tham gia kêu gọi đình công. Hành động này càng làm tăng sự bất mãn, khiến công nhân càng tỏ ra đoàn kết hơn.

    truyendon-myphong.jpg

    Nội dung truyền đơn kêu gọi đình công và đòi hỏi quyền lợi chính đáng cho người lao động tại nhà máy Mỹ Phong

    Ngày 31/1 và 1/2/2010, xung quanh nhà máy Mỹ Phong xuất hiện hàng ngàn truyền đơn kêu gọi đình công và những đòi hỏi chính đáng của giới công nhân. Những truyền đơn này sau đó đã được truyền tay đến rất nhiều người.

    Ngoài việc đòi hỏi mức lương cùng chế độ lao động hợp lý, đây là lần đầu tiên xuất hiện một cuộc đình công mà người lao động yêu cầu trách nhiệm của giới công đoàn, đồng thời đòi hỏi phải được tôn trọng nhân phẩm. Chính điều này đã khiến phía công ty tỏ ra lúng túng khi bắt đầu xuống nước đối thoại với công nhân. Ngay cả khi phía công ty chấp nhận các yêu sách về lương & thưởng, các cuộc đình công vẫn tiếp diễn vì công ty chưa đáp ứng đòi hỏi được tôn trọng nhân phẩm. Mãi cho đến khi Liên đoàn Lao động cùng đại diện chính quyền Trà Vinh kéo đến can thiệp, tất cả các yêu sách đã được đáp ứng thì công nhân mới quay trở lại làm việc sau khi đình công 7 ngày liên tục.

    Cuộc đình công của hàng vạn công nhân Mỹ Phong kết thúc thắng lợi, gây được sự ảnh hưởng tương đối tích cực. Tuy nhiên, sự thành công đó cũng là nguyên nhân khiến ba người bạn Hùng Hạnh Chương bị kết án nặng nề, trong một bản án mang tính áp đặt, trả thù

    Bị bắt và đánh đập

    Trước và sau tết nguyên đán, hàng chục ngàn truyền đơn kêu gọi dân chủ xuất hiện tại các tỉnh thành, nghi ngờ các bạn Hùng Hạnh Chương tham gia, cơ quan công an lên kế hoạch bắt giữ

    Ngày 11/02/2010, công an bắt giữ anh Đoàn Huy Tâm, em trai của Chương. Theo tường thuật, vì không biết Chương đang ở đâu, nên họ bắt giữ Tâm để áp lực Chương phải xuất hiện. Ngày 13/02/2010, Chương đến cơ quan công an trình diện để cứu em, ngay lập tức anh bị giam giữ từ đó.

    Nghe tin Chương bị bắt, Hạnh biết rằng sắp đến lượt mình. Chị dành những ngày ít ỏi còn lại để trở về Di Linh an ủi và chăm sóc mẹ. Trong những ngày đó, chị tâm sự với bạn bè “Ước gì có thêm thời gian, mình sẽ làm được nhiều việc hơn cho đất nước”, có lẽ khi ấy không ai hiểu điều chị nói. Ngày 23/01/2009, Hạnh cùng mẹ và chị gái đến trụ sở công an để làm lại giấy chứng minh nhân dân. Khi vừa bước vào trụ sở, chị bị nhiều công an bắt lên lầu đánh đập. Nghe tiếng hét, chị gái Hạnh chạy lên thì thấy khuôn mặt em mình đầy máu. Khi cơ quan công an áp giải Hạnh về nhà lục soát, dù đã bị còng tay, nhưng chị vẫn tiếp tục bị hành hung với những cú đấm vào đầu và mặt.

    Vài tiếng sau, lúc rạng sáng ngày 24/02, Hùng bị bắt khi đang lái xe qua Đồng Nai. Ngay đêm hôm đó, anh bị công an đánh đập và tra khảo hết sức tàn nhẫn. Hùng bị biệt giam suốt 8 tháng trời, gia đình không được tiếp xúc. Ngày ra tòa, anh trông tiều tụy với những bước đi khó nhọc, anh tố cáo việc mình bị bức cung và tra tấn, thế nhưng, vừa dứt lời thì chiếc micro bị cắt

    Phiên tòa áp đặt, trả thù

    Ngày 26/10/2010, phiên tòa sơ thẩm không có luật sư, không báo chí… được mở ra tại Tòa án Nhân dân tỉnh Trà Vinh. Đây là một phiên tòa hoàn toàn mang tính chất trả thù, cả ba người bạn Hùng Hạnh Chương không được tự bào chữa cho chính mình, ngoài những câu hỏi áp đặt, chỉ được trả lời “có” hoặc “không”. Thỉnh thoảng, phiên tòa bị ngắt quãng bởi những lời động viên của Hạnh dành cho 2 bạn của mình, theo sau tiếng quát tháo của người chủ tọa

    toa-an-travinh.jpg

    Phiên tòa sơ thẩm ngày 26/10/2010 tại Tòa án nhân dân Trà Vinh

    Nhân chứng có mặt tại phiên tòa hôm ấy là một công nhân Mỹ Phong từng bị đuổi việc vì đình công. Trong phần xét hỏi, anh công nhân chỉ một mực nói rằng Chương đến chỉ giúp anh ta tìm một công việc tốt hơn tại TP. HCM, ngoài ra không nói thêm điều gì bất lợi cho Chương.

    Phiên tòa diễn ra chóng vánh, với một bản án nặng nề cho cả ba bạn. Lố bịch ở chỗ, cả viện kiểm soát và tòa án cho rằng Hùng là người “chủ mưu, cầm đầu” chỉ vì anh lớn tuổi nhất trong nhóm. Cuối phiên tòa, Hạnh chia tay hai bạn mình bằng cách hát một bài hát nói về tình bạn, ngay lập tức luật rừng được thực thi, Hạnh bị một nhóm công an lôi ra xe, nắm tóc đập đầu vào thùng xe nhiều lần.

    Lời kết

    Ngày mai, cả ba bạn sẽ bước ra tòa, họ sẽ vẫn bước đi hiên ngang, với trái tim đầy nhiệt huyết như những ngày mới dấn thân. Dù bản án thế nào đi nữa, tôi tin rằng, người ta luôn nhìn nhận việc làm của các bạn bằng sự trân trọng và thán phục.

    “Không ai đơn độc trên con đường chính nghĩa” – Đúng vậy, các bạn không hề đơn độc !

    dongasg
    Theo Dân Làm Báo

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Xin nghiêng mình cảm phục trước tấm lòng & sự can đảm của 3 bạn trẻ. Đây mới thật là điều các tổ chức chính trị nên làm. Nếu có 3000 người như Hùng, Hạnh, Chương thì 3 bạn sẽ không đơn độc...

    http://www.danchimviet.info/archives/40908

    Đỗ Thị Minh Hạnh: "Con không tin một người công an nào hết, má hãy nhìn thân thể con đi nè"

    Đỗ Thị Minh Hạnh là một trong 3 thanh niên bị nhà chính quyền Việt Nam kết án tù chỉ vì hoạt động cho quyền của người lao động tại Việt Nam. Trong một phiên xử phúc thẩm của toà án tỉnh Trà Vinh ngày 18-3-2011, nhà cầm quyền CSVN đã xử cô Đỗ Thị Minh Hạnh và anh Đoàn Huy Chương 7 năm tù giam, 9 năm tù cho anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng.

    Minh Hạnh sinh ngày 13-3 năm 1985 trong một gia đình có bố mẹ đều là cán bộ ở Di Linh, Lâm Đồng. Khi bị bắt, Hạnh đang học Cao Đẳng tại Sài Gòn.

    Mẹ của cô Minh Hạnh là bà Trần Thị Ngọc Minh trong những lần thăm nuôi con trong tù vừa qua đã hiểu được tâm trạng và việc làm của con gái, và bà kể lại qua cuộc phỏng vấn được phổ biến mới đây.

    Theo bà Trần Thị Ngọc Minh, Minh Hạnh nói với mẹ cô rất nhiều bệnh, mặc dù không đau. Hạnh không ngủ được và có lẽ sẽ không qua nổi 7 năm tù. Hạnh cũng nói:

    - Con không tin một người công an nào hết, má hãy nhìn thân thể con đi nè!…

    - Con không thể chịu nhục với những cô cán bộ nó không lịch sự tí nào… bước ra cửa thì nó không cho con ra mà phải xin phép đàng hoàng, rồi phải kêu to “chào cán bộ A, chào cán bộ B… con không làm được điều đó… Tại sao con người với nhau phải đối xử như vậy? Con đến đây để thi hành án, chứ không phải cúi đầu chào người này người kia, tại sao làm nhục con người như vậy?

    - Má ơi, con rất là đau buồn, con không buồn thân thể con, ở tù bao nhiêu năm cũng được… Họ bảo con hãy nhận tội đi rồi sẽ được giảm xuống 4 năm, nhưng không, ở đời thì chết chỉ có một lần mà thôi… để cho họ thấy rằng, họ không được phép coi thường tinh thần bất khuất của dân tộc. Mỗi dân tộc, mỗi một con người, nhất là người lãnh đạo đất nước phải biết rằng “Đặt quyền lợi và danh dự của tổ quốc lên trên quyền lợi cá nhân của mình chứ”. Con đòi hỏi phải cho con đọc sách pháp luật, phải cho con tìm hiểu các lý luận chính trị, đồng thời là phải cho con lên thư viện, phải cho con nghe điện thoại… Tại sao phạm nhân ở đây cũng là phạm nhân, họ phân biệt đối xử vì con là phạm nhân an ninh nên không được cái này không được cái khác… Cán bộ nói thẳng, con không nhận tội là con phải bị y án.

    - Tại sao con người ta cha mẹ sinh ra, có nhân cách, nhân phẩm đàng hoàng, lại phải bị phân biệt lý lịch xấu, lý lịch tốt???

    - Tại sao trong nhà trường lúc nào cũng được giáo dục Đảng với Bác hồ?

    - Má lấy thành tích cách mạng của gia đình để được hưởng những quyền lợi, để được giảm án, chính là điều làm sỉ nhục đối với con, vô tình làm nhục con.

    Minh Hạnh nói nếu không làm được gì nhiều thì “ít nhất, để mình được khóc cùng bà con”.

    Xin mời bạn đọc lắng nghe cuộc phỏng vấn ngày 6-8-2011

    http://www.danchimviet.info/wp-content/uploads/2011/08/TranThiNgocMinh_DoThiMinhHanh_06_08_2011.mp3

    Ở tòa án VN, nhìn hình thấy công an đông đảo kềm kẹp bị cáo, đấu tranh vì công đoàn, quá dã man giữa người và người

    Đối với nhà cầm quyền Hà Nội, bản án của ba thanh niên sáng lập công đoàn tự do kia là xứng với tội danh của họ, thậm chí còn quá nhẹ. Nếu không e ngại sự phản ứng dội vào từ phía bên ngoài biên giới, ắt các bản án này còn cộng thêm nhiều năm cấm cố nếu chẳng phải là chung thân.

    Hơn tất cả các thứ đảng phái đối lập, hơn mọi lời tuyên bố hùng hồn, văn vẻ của các bậc mũ cao áo dài, ba kẻ bình dân kia mới thực sự là mối đe dọa của họ, mối đe dọa sờ thấy được, ngửi thấy được, hình dung được một cách rõ ràng, mối đe dọa xác lập trên các nghiệm sinh.

    Nhà cầm quyền Hà Nội sợ hãi ba thanh niên đứng lên cầm ngọn cờ của những người lao động bởi vì ba người này là vọng âm, là hình ảnh phản chiếu, là bản sao lại của chính bản thân họ vào những năm tiền khởi nghĩa, những năm mà “quốc tế ca của những người lao động” vang vọng khắp nửa địa cầu:

    Vùng lên, hỡi các nô lệ của thế gian,
    Vùng lên, hỡi ai cực khổ bần hàn,
    Đấu tranh này là trận cuối cùng…

    Nói cho rõ ràng hơn, có thể ví hai chàng trai và cô gái đứng sau vành móng ngựa của toà án tỉnh Trà Vinh ngày hôm nay như đoạn phim chiếu lại hình ảnh người cộng sản những năm cuối thập kỷ 30 sang thập kỷ 40 khi họ đứng sau vành móng ngựa của các toà án thực dân, khi họ sôi sục nhiệt tình cách mạng và sẵn sàng quên mình vì độc lập của dân tộc.

    Do tinh thần hy sinh và lòng can đảm cộng với các ưu thế đương thời, người cộng sản đã thành công trong khi rất nhiều chàng trai yêu nước dấn thân vào các xu thế chính trị khác, cũng đầy lòng hy sinh và thừa dũng khí, nhưng không đi đến được thắng lợi cuối cùng.

    Để gọi tên sự vật một cách rõ ràng – Dương Thu Hương

    Nghe tiếng hét, chị gái Hạnh chạy lên thì thấy khuôn mặt em mình đầy máu. Khi cơ quan công an áp giải Hạnh về nhà lục soát, dù đã bị còng tay, nhưng chị vẫn tiếp tục bị hành hung với những cú đấm vào đầu và mặt.

    Tôi chỉ có một lời ngắn gọn này với Công An VN: dã man.

    Tại sao đảng CSVN lại ác ôn đối với những người đấu tranh bảo vệ công nhân ? Bản án 7 và 9 năm là quá nặng

    Nhìn xem phiên tòa, Hùng Hạnh Chương không có luật sư mà bị một đám công an vây quanh. Lão công an đứng bên trái, tay còn cầm dùi cui!

    VIỆT NAM CANH TÂN CÁCH MẠNG ĐẢNG

    Ngày 17 tháng 3 năm 2011

    Bản Lên Tiếng: Phải trả tự do cho những người bảo vệ quyền lợi công nhân

    Đảng Việt Tân kêu gọi đồng bào đặc biệt các anh chị em công nhân, các tổ chức bảo vệ nhân quyền, và các nghiệp đoàn lao động quốc tế hãy mạnh mẽ lên tiếng và tạo áp lực buộc nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam phải trả tự do cho ba nhà tranh đấu bảo vệ quyền lợi của công nhân Việt Nam gồm:

    1. Chị Đỗ Thị Minh Hạnh, 25 tuổi, kế toán viên, bị kết án 7 năm tù ngày 26/10/2010 tại Trà Vinh.

    2. Anh Đoàn Huy Chương, 25 tuổi, công nhân, bị kết án 7 năm tù ngày 26/10/2010 tại Trà Vinh.

    3. Anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, 29 tuổi, chuyên viên điện toán, bị kết án 9 năm tù ngày 26/10/2010 tại Trà Vinh.

    Phiên tòa phúc thẩm của cả ba người sẽ diễn ra vào ngày 18 tháng 3 tại Trà Vinh. Trước đó, họ đã bị kết án như trên với lý do vi phạm Điều 89 của luật hình sự CSVN, "phá rối an ninh và trật tự của chính quyền nhân dân".

    Sự thật là cả ba người đã tranh đấu một cách ôn hòa để bảo vệ quyền lợi của công nhân. Anh Đoàn Huy Chương là thành viên sáng lập của Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông và đã từng bị kết án tù 18 tháng vào năm 2006 vì những hoạt động tranh đấu cho công nhân. Chị Đỗ Thị Minh Hạnh và anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng đã có nhiều hoạt động tranh đấu cho nông dân bị chính quyền cướp tài sản và hỗ trợ công nhân đình công.

    Với nạn lạm phát trầm trọng, tình trạng lao động nguy hiểm và đồng lương không tương xứng, đời sống của công nhân Việt Nam đang ngày càng thêm khó khăn và cơ cực. Thế nhưng nhà cầm quyền lại ngăn chận không cho công nhân được thành lập nghiệp đoàn độc lập, rồi lại xử phạt nặng nề những người đã can đảm đứng lên tranh đấu cho quyền lợi của họ. Điều này càng cho thấy rõ lãnh đạo CSVN ngày nay là thành phần bóc lột mới, duy trì nền cai trị độc tài để làm giàu và hưởng thụ.

    Tự do tụ họp, tự do ngôn luận, và tham gia công đoàn độc lập là những quyền căn bản của con người đã được bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền công nhận và nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã ký kết thi hành. Việc nhà cầm quyền dùng pháp luật để tiếp tục chà đạp nhân quyền là điều không thể chấp nhận được và cần phải lên án.

    Ngày 17 tháng 3 năm 2011
    Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng

    ________________

    Mọi chi tiết xin liên lạc: Hoàng Tứ Duy: +1 (202) 470-0845 - www.viettan.org, dangviettan.wordpress.com

    Ðối Ðầu Bất Bạo Ðộng để tháo gỡ độc tài - Xây Dựng Xã Hội Dân Sự để đặt nền dân chủ - Vận Ðộng Toàn Dân để canh tân đất nước