Luật sư Trần Lâm: Cù Huy Hà Vũ chỉ làm theo lương tâm và sở học

  • Bởi Admin
    14/03/2011
    10 phản hồi

    Dân Luận thực hiện

    Dân Luận xin giới thiệu tới độc giả cuộc phỏng vấn luật sư Trần Lâm, nguyên Thẩm phán Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, nguyên Trưởng ban Tuyên giáo tỉnh và là hiệu trưởng trường Đảng nhiều năm, đảng viên từ năm 1947, với chủ đề vụ án tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ "tuyên truyền chống nhà nước XHCN Việt Nam".

    Dân Luận: Là luật sư và là người theo dõi các hoạt động và bài viết của tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, xin ông cho biết cảm nghĩ của mình về vụ Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ bị truy tố về tội "tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam"? Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ có tội hay là vô tội?

    LS Trần Lâm: Để nói rằng ông Cù Huy Hà Vũ có tội hay vô tội thì phải lập luận rất dài, chứ không thể nói ngay như thế được. Ở Việt Nam, nếu mình lấy cách suy nghĩ ở một chính thể khác, mang suy nghĩ ấy để áp dụng vào tình hình thực tiễn ở Việt Nam thì nó không hòa hợp với nhau, hai cái đó nó không đi chung một con đường. Bởi vì luật pháp ở nước ta thường có cái khác với các quốc gia dân chủ hoàn chỉnh, như nơi các bạn đang sống. Đó là một điều khó khăn: Vì chính thể khác nhau, thì pháp luật - tuy nói có vẻ giống nhau - nhưng hiểu và áp dụng có thể khác nhau. Đó là một.

    Còn điều khác nữa, xét xử các vụ án hình sự thông thường, thường nặng nhẹ không khác nhau nhiều. Còn các vụ án chính trị thường nhiều phức tạp hơn: thời cuộc, quan hệ chính trị, quan hệ quốc tế… thường ảnh hưởng đến đường lối xử lý, nhấn mạnh điều gì, bỏ qua điều gì… là những điểm rất lớn chi phối việc xét xử. Vụ Cù Huy Hà Vũ là trường hợp như thế.

    Các vụ án chính trị thường nhiều phức tạp hơn: thời cuộc, quan hệ chính trị, quan hệ quốc tế… thường ảnh hưởng đến đường lối xử lý, nhấn mạnh điều gì, bỏ qua điều gì… là những điểm rất lớn chi phối việc xét xử. Vụ Cù Huy Hà Vũ là trường hợp như thế.

    Điều thứ ba, là tùy thuộc vào nhân thân của bị cáo, nếu là người này thì xử thế này, nếu là người kia thì xử thế kia, chứ không phải đơn thuần chỉ xét ở hành vi. Còn phải kể đến những tác động ở bên ngoài, thí dụ như nước này nước kia người ta phê phán thì cái nước sở tại cũng phải nghe ngóng họ chứ không phải là ý mình muốn làm thế nào thì làm đâu. Bởi vì một vụ án chính trị, khi xét xử nó phục vụ một mục đích chính trị, chứ không phải chỉ đơn thuần là giải quyết trật tự xã hội. Các bạn nói ở phương Tây thì không cho phép đưa chính trị vào trong pháp lý, trong việc xét xử hình sự, nhưng thực tế ở nước ngoài nhiều khi vì chính trị mà việc xét xử cũng phải bị chi phối.

    Vụ án chính trị thì có nhiều điểm phức tạp như thế, cho nên đánh giá, xử nặng hay xử nhẹ thì có liên quan đến nhiều yếu tố lắm. Trở lại câu bạn hỏi, rằng anh Cù Huy Hà Vũ có tội hay không có tội, thì quan điểm của tôi, không phải là nước đôi, và tôi nói rằng nếu anh suy nghĩ một cách bình thường, một người làm tổn thương đến chế độ của anh, làm tổn thương đến ảnh hưởng của Đảng thì anh xử người đó là “đúng”. Thế nhưng đứng về mặt pháp luật, thì lại không đúng vì pháp luật có yếu tố quốc tế, là một. Còn điểm thứ hai nữa, như tôi đã trao đổi với anh Cù Huy Hà Vũ một buổi, và tôi cũng có cảm giác rằng anh ấy có vẻ tán thành quan điểm của tôi, tức là tôi với bị cáo có chung một suy nghĩ, là cùng một hành vi ấy nhưng động cơ và mục đích thì khác nhau. Cùng hành vi của anh Cù Huy Hà Vũ, ví dụ là kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, rồi đòi dân chủ, đòi đa đảng v.v... nhưng tư duy và ý tưởng của anh Cù Huy Hà Vũ và tính chất của sự việc khác với một số anh em [bất đồng chính kiến] khác. Vậy nên nếu nói có tội thì chỉ trên hình thức thôi, còn xét về bản chất tư tưởng thì không có tội.

    Vì sao thế? Vì xét cho cùng, những người được học hành một cách cẩn thận thì đầu óc của họ có hình thành tư duy, mà cái tư duy khoa học của họ vững chãi ghê lắm. Cho nên khi họ hành động theo tư duy đó, theo cái đạo lý đã ăn sâu vào trong óc người ta, thì tạo ra những hành vi như thế. Bảo họ tính chuyện lật đổ thì không đúng, mà do họ được học như thế, và họ mong muốn mọi người như thế.

    Vì thế ta thấy người xưa, do họ được học hành cẩn thận, ví dụ như Nguyễn Mạnh Tường, thì cái sở học của người ta như thế, nên người ta phải hành động như thế, người ta đưa ra những vấn đề và những ý kiến như vậy.

    Ta phải xét Cù Huy Hà Vũ theo một cách nhìn nhận khoáng đạt: “Dân vi quí, xã tắc thứ chi, quân vi khinh” (Mạnh Tử). Cù Huy Hà Vũ lại được học Rousseau, Montesqueu, Voltair, Saint Simon… nên đã hành động theo cái “sở học” của mình, giống như Nguyễn Mạnh Tường vậy.

    Cù Huy Hà Vũ nói với tôi, và tôi cũng nghĩ đến điều đó: Cù Huy Hà Vũ không hề giao tiếp với những người mà ta thường gọi là bất đồng chính kiến. Anh không có ý thức, tư tưởng chống nhà nước, mà chỉ làm theo lương tâm và sở học. Nếu người cầm cân nẩy mực luật pháp mà đưa vụ việc này vào lĩnh vực tội phạm chính trị là hoàn toàn khiên cưỡng, là ngộ nhận CHHV phạm tội chính trị. Theo nguyên tắc xét xử, loại tội này phải xem xét trên cả hai mặt: hành vi và động cơ. Hành vi thì còn có thể tranh cãi. Còn động cơ, mục đích thì hoàn toàn vô tội... Hơn nữa, Cù Huy Hà Vũ chỉ mong muốn đóng góp cho đất nước, xã hội và chính quyền ngày một tốt hơn lên mà thôi.

    Như thế, theo ý tôi, xét anh CHHV có tội hay vô tội, thì cứ bình thường như những người [bất đồng chính kiến] khác, nếu anh bảo những người khác có tội, thì anh bảo Cù Huy Hà Vũ có tội cũng được. Nhưng nguyên cái việc ấy thì hiện nay vẫn còn tranh chấp: Tôi “có tội” với luật pháp của Việt Nam thôi, còn đứng về luật pháp quốc tế, luật pháp có tính phổ cập thì tôi vô tội. Bảo tôi lật đổ thì không phải, tôi chỉ trình bày quan điểm của tôi thôi. Đấy là giữa quan điểm của các bạn, ở nước ngoài, với quan điểm của người xét xử ở trong nước, thì có sự khác biệt. Nhưng riêng vụ Cù Huy Hà Vũ còn có điểm khác nữa, là tôi đã ngồi bàn với anh Cù Huy Hà Vũ rằng CHHV không chống đối nhà nước, không chống đối hiến pháp. Cù Huy Hà Vũ hành động theo cái sở học của anh mà thôi. Quan điểm của tôi là như thế!

    Dân Luận: Luật pháp và nhà nước CHXHCN Việt Nam ra đời từ những năm 1945, theo cái hướng mà Hồ Chí Minh có nói rằng "dân chủ là phải để cho người dân được mở miệng". Khi cách mạng thành công, chính quyền đã có rất nhiều hứa hẹn về dân chủ và quyền được phát biểu của người dân, sự bình đẳng giữa người và người, ví dụ giữa thủ tướng và dân thường v.v... Vậy vụ án này có gì mâu thuẫn với những lời hứa hẹn đấy của cuộc cách mạng Tháng Tám không? Vụ án này tuy là một vụ án chính trị, nhưng có phải tòa án, dù là của quốc gia nào, XHCN hay TBCN, cũng đều phải đặt công lý và bình đẳng lên trên hết?

    LS Trần Lâm: Hiện nay các bạn ở nước ngoài, các vị luật sư cũng nói như bạn, họ còn nói mạnh hơn nữa cơ. Họ nói thế này: Bây giờ có những điều ước quốc tế, thí dụ như Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, mang tính phổ cập trên thế giới, và nước nào đã ký kết những điều ước đó phải áp dụng chúng, phổ biến chúng trong nhân dân. Mà Việt Nam, không phải riêng ngày xưa có hiến pháp năm 1946 đâu, mà ngay hôm nay Việt Nam đã thỏa thuận, chấp nhận và quốc hội đã phê chuẩn các công ước quốc tế rồi; và trong các công ước họ còn nói tỉ mỉ gấp bao nhiêu lần cụ Hồ đã nói từ năm 1945..

    Nhưng phải thừa nhận ở nước ta, cái sự dân chủ vẫn còn hạn chế lắm. Làm gì đã được cởi mở như ở các nước khác. Công ước thì có thật đấy, phê chuẩn này nọ đấy, nhưng dân không được biết, và tòa án phải xét xử sao cho phù hợp với yêu cầu của Đảng và Nhà nước. Bởi vì nói như bạn thì tôi thấy rằng rất đúng, đúng theo phạm vi toàn thế giới, nhưng ở nước ta thì nó chưa được như vậy. Bây giờ mà mở rộng dân chủ để ai muốn nói gì thì nói, ai cũng được mở miệng như Hồ Chí Minh đã nói, thì ở nước mình nó không phù hợp. Vì thế cho nên người ta phải giữ gìn, bởi để như thế người ta sợ xã hội không được ổn định. Cho nên Đông và Tây vẫn có sự khác nhau, nước nọ nước kia có sự khác nhau, thì mình cũng phải bình thường đi, chứ đừng nghĩ rằng nước này như thế này, có công ước thế này, đã phê chuẩn thế này, thì mọi người phải răm rắp theo đâu. Cũng như trong một gia đình, cha mẹ bảo vậy đấy, nhưng nhiều đứa con nó hư lắm, nó hành động khác đi, trái với gia đình. Mình cũng phải thông cảm. Nếu ở Việt Nam được như thế [như bạn nói], thì còn gì phải nói chuyện. Các bạn thử xem Libya đấy, xem Trung Đông đấy, nó như vậy cơ mà. Xã hội loài người nó vẫn còn như thế, cho nên mình phải quen đi, đừng nghĩ một chiều, nếu nghĩ một chiều thì không thể nào hiểu nổi. Đừng lấy làm lạ tại sao ở nước ta như thế là có tội, còn ở nước khác đấy là quyền con người, quyền hiển nhiên của công dân!

    Đó là chỗ mà cứ lần nào phỏng vấn, người ta cũng hỏi tôi chỗ đó, cuối cùng tôi nói rằng: khổ lắm, ở nước ta có đạo luật của người ta, nếu theo luật như ông thì làm sao người ta tồn tại được, làm sao người ta “ổn định” được xã hội. Đấy bây giờ mới có một tí dân chủ, mới có một tí ở nước ngoài về mà đã sinh sự ra, do đó giữa dân chủ và toàn trị là một vấn đề lâu dài lắm đấy, phức tạp lắm đấy! Nhưng không ai có thể ngăn cản xu thế “dân chủ hóa” tất yếu như Hồ Chí Minh đã từng nói.

    Dân Luận: Như vậy có thể hiểu từ câu trả lời của ông rằng hệ thống pháp luật và hệ thống tòa án hiện nay vẫn là lựa chọn hợp ý cho trình độ dân trí và trình độ nhận thức ở Việt Nam?

    Ở ta nó toàn trị, nên xét xử phải theo cái hướng của nhà nước để mà xét xử. Xét xử ở Việt Nam phục vụ cái nhiệm vụ, cái mục đích Đảng đã giao cho anh, chứ không phải anh mở quyển luật ra, anh a, b, c, d, một hai ba bốn rồi căn cứ vào đó anh xử.

    LS Trần Lâm: Không phải là hợp với trình độ nhận thức, mà hệ thống đó phải phục vụ cho sự cầm quyền của nhà nước. Cái việc người ta xử như thế nào là phải phục vụ cho yêu cầu của việc điều khiển xã hội. Cũng phải nhìn nhận rằng có những vụ xử kiện làm xã hội bối rối hơn lên. Đó là cái gay go, có cái mâu thuẫn ở chỗ đó. Là một bên nhà nước muốn làm theo ý mình, để dân phải theo ý mình, có như thế mình mới cai trị được dân. Nhưng người dân lại nói: Không phải, ông làm nhiều cái sai lắm, mà tôi không nói không được, tôi phải đấu tranh, nhưng ông lại bảo tôi làm loạn. Nó cứ bối rối như trong chuyện gia đình nói trên, nhức nhối lắm bạn ạ! Bạn nên nghĩ nó hai chiều, nghĩ rộng hơn, khoáng đạt hơn thì bạn sẽ thấy nó cũng giống như trong quan hệ gia đình, bạn bè hay vợ chồng vậy. Ngay ở trong một nước, nước Mỹ chẳng hạn, nước Pháp chẳng hạn, nước nào bây giờ cũng có biết bao bê bối. Ở ta nó toàn trị, nên xét xử phải theo cái hướng của nhà nước để mà xét xử. Xét xử ở Việt Nam phục vụ cái nhiệm vụ, cái mục đích Đảng đã giao cho anh, chứ không phải anh mở quyển luật ra, anh a, b, c, d, một hai ba bốn rồi căn cứ vào đó anh xử. Anh không thể hét ầm lên tư pháp độc lập, tam quyền phân lập, không có cái chuyện đó ở Việt Nam đâu!

    Dân Luận: Xin quay lại vụ án tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, theo kinh nghiệm làm Thẩm phán của ông, thì ông đoán diễn biến trước và trong phiên tòa sẽ như thế nào?

    LS Trần Lâm: Trong nghề chúng tôi thường nói: Bắt thì dễ; làm thành vụ án khó hơn, xử vụ án khó hơn nữa, mà tha thì lại càng khó! Nhưng phải nói, trong vụ án CHHV, nếu tha thì cũng không khó lắm đâu, bạn ạ! Vì ở ta, cũng như trên cả thế giới, có cái chế định: khi không xác định được “yếu tố chủ quan” của tội phạm thì có thể cho chấm dứt điều tra ngay bây giờ hoặc tha bổng tại Tòa.

    Dân Luận: Ông có lời nhắn gì đến độc giả Dân Luận xung quanh vụ việc này không ạ?

    LS Trần Lâm: Tôi xin có ý kiến là độc giả quan tâm đến tình hình trong nước như thế là rất tốt, rất đáng hoan nghênh. Chuyện Cù Huy Hà Vũ không phải là việc gì to lớn lắm đâu, không quá phức tạp lắm đâu, nhưng ta lại làm ra to tát. Nếu xử lý không khéo, không tỉnh táo thì lại làm cho sự việc trở nên trầm trọng. Chúng ta cùng chờ nhà chức trách cởi cái nút ra xem vấn đề sẽ như thế nào. Tôi thấy rằng cũng nên theo dõi cho kỹ.

    Xin gửi lời chào tới độc giả Dân Luận.

    Dân Luận: Xin cảm ơn ông Trần Lâm!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Đọc bài phỏng vấn, tự tác giả khẳng định chính mình là luật sư quốc doanh.
    Là luật sư , đang bàn chuyện các khoản điều luật mà phán một câu xanh rờn"Cù Huy Hà Vũ và tính chất của sự việc khác với một số anh em [bất đồng chính kiến] khác. Vậy nên nếu nói có tội thì chỉ trên hình thức thôi, còn xét về bản chất tư tưởng thì không có tội.
    Xét về mặt luật pháp VN , thì không có điều khoản nào kết tội về tư tưởng là có tội.Đáng tiếc tác giả cố tình ghép mình vào vai luật sư nhưng lại không giấu được ngôn ngữ những người bảo vệ hệ tư tưởng chính trị.
    Phần còn lại ,tác giả để phần lớn ngụy biện về tội của ông CHHV.Tác giả tung hỏa mù là vụ việc của CHHV xét theo quan điểm những nước khác thì không có tội còn ở VN thì khác,cho nên những người đấu tranh cho sự vô tội cho CHHV không sát với thực tế VN.Nhưng tác giả đã cố ý quên điều quan trọng nhất: Mọi người đấu tranh cho ông CHHV là vô tội là chiểu theo các điều luật của VN chứ không phải của cać nước khác.Các cơ quan tố tụng và toà án đã vi phạm điều luật của nhà nước CHXHCNVN chứ không phải của nước khác.
    Việc luật sư Trần Lâm đứng ra nhận bào chữa cho ông CHHV một là ông ta nhầm chỗ hai là ông Vũ nhầm người.

    Vua xử thần tử, thần bất tử bất trung.
    Chính sự tàn ác vô lý này của một chế độ nhà nước nên Đảng CSVN đã ra đời để làm cách mạng đấu tranh giai cấp mang lại bình đẳng cho xã hội.

    Thực dân Pháp và đế quốc Mỹ chỉ là nguyên cớ để Trung Quốc ra tay hợp pháp đào tạo, giúp đỡ và điều khiển Đảng CSVN giành thắng lợi qua hai cuộc kháng chiến.

    Bây giờ cách mạng thành công rồi, là nước Cộng Hòa XHCN Việt nam rồi, một quốc gia Cộng Hòa XHCN duy nhất theo tên gọi trên quả đất này. Đó là một chế độ: nhà nước xử dân có tội, dân không chịu tội là dân phạm tội.

    Nhân dân ta sẽ chịu đựng sự cai trị của chế độ nhà nước này trong bao nhiêu thế hệ nữa?

    Bây giờ không còn thực dân và đế quốc để làm nguyên cớ cho kẻ nào đó ra tay cứu giúp nữa.

    Hãy sống dùm tôi hãy nói dùm tôi hãy thở dùm tôi
    Thịt da này dành cho thù hận
    Cho bạo cường cho tham vọng của một lũ điên

    Hãy sống dùm tôi hãy nói dùm tôi hãy thở dùm tôi
    Quả tim này dành cho lửa hồng
    Cho hòa bình cho con người còn chờ đấu tranh

    Ai có nghe ai có nghe tiếng nói người Việt Nam
    Chỉ mong hòa bình sau đêm tăm tối
    Chờ mong một ngày tay ấm trong tay

    Hãy sống dùm tôi hãy nói dùm tôi hãy thở dùm tôi
    Đă lâu rồi làm sao chờ đợi
    Sao còn ngồi sao im lìm ngủ hoài các anh

    Hãy sống dùm tôi hãy nói dùm tôi hãy thở dùm tôi
    còn thấy ǵì ngoài bom lửa đạn
    Anh chị này sao vui mừng làm người cúi xin
    (Trịnh Công Sơn.)

    Ai đang sống dùm tôi, nói dùm tôi, và thở dùm tôi vậy...!!!???

    LS Trần Lâm viết:
    Ở ta nó toàn trị, nên xét xử phải theo cái hướng của nhà nước để mà xét xử. Xét xử ở Việt Nam phục vụ cái nhiệm vụ, cái mục đích Đảng đã giao cho anh, chứ không phải anh mở quyển luật ra, anh a, b, c, d, một hai ba bốn rồi căn cứ vào đó anh xử.

    Luật sư trên nguyên tắc là người trợ giúp thân chủ vế pháp lý. Còn nếu tòa án VN không xử theo luật thì cần gì phải có luật sư cho nó phiền phức.

    Trích dẫn:
    Trần Lâm: Bây giờ mà mở rộng dân chủ để ai muốn nói gì thì nói, ai cũng được mở miệng như Hồ Chí Minh đã nói, thì ở nước mình nó không phù hợp.

    Điều Trần Lâm nói ra cho thấy đích thị bè lũ đang cai trị đất nước là một bè lũ phản động. Tại thời điểm những năm 1945 - 1946 dân ta đa số là không có chữ mà Hồ Chủ Tịch còn làm hết sức để dân được mở miệng. Nay dân ta có vô số cử nhân, thạc sỹ, tiến sỹ mà còn cho để cho dân được mở miệng theo yêu cầu của HCM mà xem là không phù hợp. Thực chất chúng xem dân như bò, muốn dân im miệng để cày cho chúng ăn. Bè lũ chúng nó mua quan bán tước, lấy tiền thuế của dân để sống phè phỡn. Để dân được mở miệng thì đâu dễ cho chúng ăn cướp tài sản xã hội dễ như vậy. Ma túy, trộm cướp, cờ bạc tồn tại công khai khắp nơi nhưng không ảnh hưởng gì đến tương lai của chúng thì chúng làm lơ. Còn chỉ vài ba bài báo hay trả lời phỏng vấn thật vô hại cho xã hội thì chúng nhét cho 2 bao cao su để đưa vào vòng lao lý ngay. Chúng ta đang chứng kiến một giai đoạn bệ rạc của lịch sử Việt Nam như các thời mạt Trần, mạt Lê. Cầu mong cho chúng ta được chứng kiến khúc quanh của lịch sử kết thúc một triều đại tha hóa thối nát để dân ta được thật sự tự do.
    Hãy thực tập dân chủ bằng cách tham gia bày tỏ lòng yêu nước chống Trung Quốc gây hấn vào các ngày chủ nhật!!!!

    Trích dẫn:
    Như thế, theo ý tôi, xét anh CHHV có tội hay vô tội, thì cứ bình thường như những người [bất đồng chính kiến] khác, nếu anh bảo những người khác có tội, thì anh bảo Cù Huy Hà Vũ có tội cũng được. Nhưng nguyên cái việc ấy thì hiện nay vẫn còn tranh chấp: Tôi “có tội” với luật pháp của Việt Nam thôi, còn đứng về luật pháp quốc tế, luật pháp có tính phổ cập thì tôi vô tội. Bảo tôi lật đổ thì không phải, tôi chỉ trình bày quan điểm của tôi thôi. Đấy là giữa quan điểm của các bạn, ở nước ngoài, với quan điểm của người xét xử ở trong nước, thì có sự khác biệt.

    Tôi không phải là luật sư nhưng có thể hiểu thế này: do Tòa án quốc tế xử thì mới dùng luật quốc tế, còn xử trong tòa án của một quốc gia thì dùng luật của nước mình. Vấn đề của các vụ án chính trị ở VN thường là bị cáo bị khép vi phạm luật pháp, nhưng thực chất luật pháp VN lại vi hiến, trái ngược với hiến pháp đứng trên nó.

    Ông Trần Lâm không đề cập đến khía cạnh này mà cứ giả định những người [bất đồng chính kiến] là có tội theo luật VN, rồi đưa "luật quốc tế" ra mà xoa dịu bớt! Không biết ông TL có chủ ý gì chăng hay do tuổi cao sinh ra lẩm cẩm (xin lỗi về lời nói thẳng)

    Thiết nghĩ để bào chữa thì cần chứng tỏ sự vi hiến của điều luật dùng trong khép tội. Nhưng (khổ quá) nói vậy là phải dựa vào giả sử lời bào chữa được thật sự tôn trọng và tòa một phần tùy vào đó để quyết định bản án chứ không phải do sắp đặt trước của đảng CS.

    Trích dẫn:
    Cũng như trong một gia đình, cha mẹ bảo vậy đấy, nhưng nhiều đứa con nó hư lắm, nó hành động khác đi, trái với gia đình. Mình cũng phải thông cảm.

    Vấn đề là nó đã đồng ý với cha mẹ nó. Nhưng bây giờ nó lẳng lặng làm theo ý mình, không vâng theo điều nó đã hứa làm. Làm sao mà thông cảm được cho nó!

    Nên làm gì vào ngày xử án ông Cù Huy Hà Vũ?

    Sau khoảng hơn một tháng gần đây, những tin tức xung quanh vụ án của ông Cù Huy Hà Vũ đang im ắng bỗng nhộn nhịp trở lại sau khi có tin TS Cù Huy Hà Vũ sẽ ra tòa vào ngày 24/3/2011 với tội danh “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”, tội danh này có khung hình phạt từ 3 đến 12 năm tù. Ngay sau đó, báo chí đặc biệt là báo chí truyền thông độc lập đã xuất hiện nhiều bài viết, nhiều cuộc phỏng vấn các nhân vật có liên quan nhằm đánh giá bình luận trên nhiều khía cạnh khác nhau. Nhưng tựu chung đều xoay quanh mấy vấn đề chính mà nhiều người quan tâm, đó là ông Cù Huy Hà Vũ có thực sự có tội như Bản cáo trạng đã công bố hay không, dự đoán người ta sẽ xử ông TS Cù Huy Hà Vũ như thế nào và hình phạt án tù dành cho ông Vũ sẽ là thời gian bao nhiêu năm?

    Xung quanh những nội dung này cũng có nhiều ý kiến khác nhau, người bảo ông Vũ đúng, kẻ bảo ông Vũ sai, nhưng nhiều người thì hình như hơi lạc quan quá đã có dự đoán và đưa ra nhận định ông Cù Huy Hà Vũ sẽ được thả vào chiều ngày 24/03/2011? Kể ra ai nói cũng có lý của họ, nhưng hình như mọi người đều đánh giá hay đưa ra nhận định của họ trên cơ sở một nền tảng luật pháp của một quốc gia, ở nơi đó luật pháp được thượng tôn và mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, mà quên một đi điều cơ bản rằng vụ án này đang diễn ra ở Việt Nam, vì luật pháp ở nước ta thường ấm ớ, có cái khác với các quốc gia dân chủ hoàn chỉnh. Nói như vậy có nghĩa phải hiểu rằng ở Việt Nam vai trò của luật pháp đối với các vụ án mang tính chất nhạy cảm hay các vụ án chính trị thì khó mà đoán được. Bởi vì cần phải hiểu một vụ án liên quan đến chính trị, khi xét xử nó sẽ phục vụ một mục đích chính trị, chứ không phải chỉ đơn thuần là giải quyết trật tự xã hội. Chính vì thế các bản án của các vụ án kiểu này không căn cứ vào luật pháp quy định, mà mang nặng cảm tính của các vị lãnh đạo cấp cao khi ra ý kiến chỉ đạo, nói trái là trái, nói phải là phải. Nhưng chỉ vì những cái đó đã làm tổn thương tới thanh danh của ai đó, làm tổn thương đến chế độ, làm tổn thương đến ảnh hưởng của Đảng thì kiểu gì cũng phải có tội.

    Hiểu được những vấn đề có tính bản chất của nền tư pháp Việt Nam như vậy, để chúng ta không nên mất thì giờ bình luận đánh giá hay phỏng đoàn những vấn đề xoay quanh vụ án này cho mất công hồi hộp để rồi thất vọng. Cho dù rằng thâm tâm của mỗi người chúng ta đều muốn chia sẻ tình cảm và biểu lộ mối quan tâm của mình tới ông Cù Huy Hà Vũ cũng vậy. Vì chính quyền nhà nước hiện nay là không tuân thủ hiến pháp và vô luật pháp, họ bất chấp dư luận xã hội và quốc tế để ngang nhiên áp đặt những điều họ muốn nhằm răn đe với những người có ý thức chống đối.

    Vậy không lẽ chúng ta đành ngồi yên hay sao hay chúng ta phải làm điều gì để biểu thị thái độ ủng hộ của mình đối với ông Cù Huy Hà Vũ, đặc biệt là trước, trong và sau ngày xét xử ông Cù Huy Hà Vũ 24/03/2011?

    Kể từ hôm nay tới ngày 24/03/2011 còn nhiều thời gian để mọi người chúng ta có thể làm được điều đó, mọi người Việt nam trong và ngoài nước tuỳ theo khả năng của mình hãy cùng nhau:

    1. Gửi điện thư hay các lẵng hoa kèm theo những lời động viên ông Cù Huy Hà Vũ và gia đình tới Văn phòng luật sư Cù Huy Hà Vũ trong các ngày 22-24/03/2011. Địa chỉ 24 Điện Biên Phủ, F.Điện Biên, Q.Ba đình, TP.Hà Nội.

    2. Cùng nhau đồng loạt nghỉ việc, nghỉ học, nghỉ buôn bán… để tới tập trung trước trụ sở Tòa án Nhân dân TP.Hà Nội Địa chỉ: 43 Hai Bà Trưng, Hoàn Kiếm, Hà Nội, trước 08 giờ sáng ngày 24/03/2011 tham dự theo dõi phiên xét xử ông Cù Huy Hà Vũ.

    Đây cũng là một cuộc tụ tập hết sức cần thiết để thể hiện ý chí của toàn dân về vụ án mang tính chính trị này, do vậy đòi hỏi tính chất của nó phải tuyệt đối ôn hoà và bất bạo động, tránh va chạm xô sát không cần thiết tạo điều kiện để chính quyền ra tay trấn áp. Hẳn chúng ta còn chưa quên, cũng tại nơi này những năm 80 của thế kỷ trước trong vụ xử ông Tạ Đình Đề khi đó là Giám đốc Nhà máy Cao su Đường sắt, dưới áp lực của đông đảo quần chúng tham dự phiên toà đã buộc Toà án tuyên trắng án cho bị cáo trong tiếng reo hò vui mừng vang trời của đám đông.

    Cần chú ý mọi người không đi thành nhóm, mà nên đi bộ từng cá nhân (phương tiện cá nhân nên tìm chỗ gửi trước) với giấy tờ tuỳ thân đầy đủ hợp pháp và câu trả lời định sẵn cho câu hỏi “Đang đi đến đâu, làm gì?” để chủ động tìm cách tiến đến mục tiêu đã định sẵn. Nếu bạn đang ở phía đường Lý Thường Kiệt thì câu trả lời là đang đi tới Bệnh viện Việt-Đức trên đường Tràng thi, nếu bạn ở đường Tràng thi thì câu trả lời là đang đi tới Bộ Giao thông Vận tải hay trụ sở CATP.Hà Nội v.v… Quan trọng nhất là mọi người tham gia không nên thể hiện bằng hành động cho thấy đây là một cuộc tập hợp có tổ chức, mà hãy để nó như một sự tụ tập vô tình theo tập quán tò mò của người Hà Nội khi thấy các vụ tai nạn giao thông hay xô sát đánh lộn xảy ra thường ngày, nên cứ thấy chỗ nào quanh khu vực Toà án đông người tụ tập là mình cũng tìm đến đứng cùng họ. Đừng lo sợ gì đối với chính quyền bởi tò mò đâu có tội. Để rồi cái gì sẽ đến ắt sẽ tự đến khi đã là một đám đông vài nghìn người thì khó mà nói trước cái gì sẽ xảy ra, nhất là khi chủ tọa phiên toà tuyên một bản án cực kỳ vô lý chẳng hạn. Tốt nhất là ta đừng có tham vọng đặt thành mục tiêu cụ thể cho cuộc tụ tập này, mà hãy coi nó là một cuộc thao dượt thực tế cho tương lai là đủ.

    Tôi vốn không tham gia chính trị chỉ là người phản biện xã hội, nhưng thấy các chính trị gia có vẻ thờ ơ không biết tận dụng cơ hội. Nhất là với vấn đề nhạy cảm đáng quan tâm mà dân chúng trong nước, đặc biệt là bà con ở Hà nội rất quan tâm trong thời điểm này và nó rất phù hợp với tập quán thích tò mò của họ. Sao không thấy họ tận dụng cơ hội này để làm một cái gì đó còn hơn là mất thì giờ đi kích động bà con dân oan làm cách mạng Hoa Nhài. Nên hiểu dân oan uất ức chế độ vì tước đoạt quyền lợi của họ, nhưng mục đích theo đuổi của họ chỉ là vấn đề tiền bạc vật chất, cái đó nó chỉ có tính tức thời đòi được là hỉ hả và chóng quên. Họ khác với những người có nhãn quan chính trị hay có bất bình trước sự bất công hiện tại trong số đông thầm lặng, nó là vấn đề ăn sâu vào ý thức của họ khó mà xoá bỏ được, đây là lực lượng đáng quan tâm về lâu dài.

    Quan tâm đến chính trị mà không tham gia nó có cái khổ như thế, thấy mấy anh chính trị gia làm gì chưa đúng thì mình nhắc nhở, vì mong để cho họ khắc phục và sửa đổi cho tốt hơn. Nhưng bọn họ đâu có hiểu như thế mà lại cho rằng mình thích chê bai họ thế nọ thế kia làm ảnh hưởng tới phong trào của họ.

    Đúng là “Làm tớ thằng khôn…” còn hơn!

    Hà Nội 14/03/2011

    Theo Kami

    Ý kiến ngắn về „kẻ sỹ“ Cù Huy Hà Vũ

    Từ khóa:
    Lương tâm, Sở học;
    Xã hội chủ nghĩa.

    Tôi đã đọc một bài trả lời phỏng vấn của Luật sư Trần Lâm và có phản hồi trên nguyentrongtao.org cho nên có thể viết nhanh ý kiến ngắn sau đây và gắn suy nghĩ với bài mới này, từ những từ khóa nêu trên.

    1
    Tôi đã xác định thái độ của mình trong „’vụ’ Cù huy Hà Vũ“. Hai khái niệm „lương tâm“ và „sở học“ có ý nghĩa lớn trong việc đánh gía người trí thức Cù Huy Hà Vũ. Nói ngắn gọn: Sở học (cái học, cái tri thức có được qua học hỏi mà mình có được) của Cù Huy Hà Cũ đủ (rất) lớn để anh có nhìn nhận rõ ràng các vấn đề của Đất nước và xã hội. Chữ „lương tâm“ (tấm lòng lương thiện) là điều có thể đặt Cù Huy Hà Vũ trong tầng lớp „sỹ phu“ – một từ cũ nhưng tôi chưa tìm được từ thích hợp nói về những người có „sở học“ lại có lòng yêu con người và trách nhiệm với Đất nước.
    Hai từ khóa đó cho tôi an tâm khi nhắc lại một đoạn đã viết trên Dân Luận:
    Nhưng KẺ SỸ không thể nào khác được:
    Công lý, Tự do, Nhân phẩm Con người;
    – Không tranh đấu, không một lần giành giữ,
    Thì trọn đồi như cầm thú mà thôi.

    2
    Khái niệm “xã hội chủ nghĩa” (trong bài viết là “XHCN”) có phải để liền là được gắn với nhận định: “Dân Luận cho rằng những người giữ quan điểm như vậy không hề hiếm ở Việt Nam”? Nếu đúng như thế thì đây là một ngộ nhận!
    Khái niệm “XHCN” không chỉ là vòng kim cô trói buộc những kẻ ngu trung và tham lợi, không liên quan gì đến trí thức. Do cay đắng là choáng váng vì mất mát trong cuộc chiến, một số bạn đã dùng khái niệm này như một từ lăng mạ để gắn luôn thành “trí thức xhcn”. Thực sự, đó là bi kịch của những người dùng cụm từ này: Nếu trí thức là muôn đời thì “XHCN” chỉ nhất thời!
    Trong một bài bàn về “Nguyên khí Quốc gia” (ĐCV), tôi đã viết:
    Tôi không bi quan, dù là có buồn cho hiện trạng. Bởi vì ngàn đời nay, và ngay cả bây giờ, trí tuệ con người Việt Nam vẫn đủ khả năng nhận ra cái gì là Thiện, cái gì là Mỹ, cái gì là Chân; tinh thần con người Việt Nam vẫn đủ tố chất vô-úy (dù có phải trải qua bao lần “uý thí”) bảo đảm sự tồn tại cho mình và Dân tộc. Một ngày nào đó, khi nhiều người thấy rằng nên hướng cái trí lực của mình vào việc làm cho “dân cường, nước thịnh” thì mỗi người chúng ta sẽ hiểu nhau hơn và tiếng nói, mặt mũi của ta sẽ hay đẹp hơn trong đồng loại năm châu...
    Tôi cũng đã nhận xét: Việc phân chia “trong nước” / “ngoài nước” cũng tệ hại như việc phân chia “Lề phải/trái”. Ngay đây, việc tách biệt “trí thức xhcn” và “trí thức không xhcn” cũng tệ hại như vậy. Cho nên mới mắt tròn mắt dẹt [:-D] không hiểu sao một loạt trí thức cấp cao phản biện văn kiên đại hội đảng Cộng sản!

    Tôi nghĩ rằng, các khái niệm “chủ nghĩa xã hội”, “cộng sản” ngày nay chỉ còn là vỏ bọc bị lợi dụng. Nội dung phấn đấu cho tiến bộ xã hội ngày nay là phê phán và đấu tranh chống “độc tài, toàn trị” để xây dựng xã hội Dân chủ. Không nhìn nhận như thế, không thể hiểu tại sao Cù Huy Hà Vũ đề nghị bỏ cụm từ “xã hội chủ nghĩa”, ... Nghĩa là vẫn chưa hiểu hết Cù Huy Hà Vũ.

    Trân trọng.

    PS.: Nên ghi rõ: “Bài trả lời phỏng vấn”, thay vì “bài phỏng vấn”. – thân mến.

    Lưu ý độc giả Dân Luận rằng bài phỏng vấn thể hiện góc nhìn của một cựu Thẩm phán Tòa Án nước CHXHCN Việt Nam, một đảng viên và một trưởng ban tuyên giáo. Chúng tôi rất mong sẽ nhận được những ý kiến phản biện với quan điểm của tác giả - bởi Dân Luận cho rằng những người giữ quan điểm như vậy không hề hiếm ở Việt Nam.