Iris Vinh Hayes - Đừng tránh xa chính trị

  • Bởi Admin
    14/03/2011
    8 phản hồi

    Iris Vinh Hayes, Ph.D.

    KHÔNG CÓ MỘT CÔNG DÂN NÀO SỐNG TRÊN ĐẤT NƯỚC CỦA MÌNH CÓ THỂ TRỐN LÁNH THAM GIA CHÍNH TRỊ, CHỈ CÓ SỰ CHỌN LỰA THAM GIA CHÍNH TRỊ BẰNG THÁI ĐỘ NÀO MÀ THÔI.

    Kính chào các anh chị Ban Biên Tập,

    Xin phép được gởi đến quý anh chị bài viết ngắn. Hy vọng là quý anh chị đồng ý cho đăng tải. Tôi trân trọng biết ơn. Chúc quý anh chị một ngày tốt đẹp.

    Iris Vinh Hayes, Ph.D.

    ____________________________

    Tôi đã sinh ra và trưởng thành trên một đất nước mà tôi thường xuyên nghe từ miệng của những người lớn chung quanh nào là “đừng có dính vô chính trị mà khổ thân” hoặc “ai làm chính trị thì kệ họ đi” hoặc “học theo 3 cái tượng kia kìa, bịt mắt, bịt tai, bịt miệng lại!” hoặc “thật thà như vậy thì không nên dính vào chính trị” hoặc “làm chính trị phải gian hùng, phải thủ đoạn, phải ác độc” hoặc “chính trị rất dơ bẩn không phải là chỗ cho người hiền đức” . . . vân vân. Nói tóm lại là những bài học tôi được người lớn dạy bảo có thể tóm gọn trong vài chữ: hãy tránh xa chính trị.

    12.gif

    Những nhận xét của họ không phải là không đúng với sự thật. Nhưng không may chúng chỉ là những sự thật của một xã hội đã chìm ngập quá lâu trong bóng tối. Những khuyên răn của họ không phải là không có lý. Nhưng buồn thay chúng chỉ là cái lý của những người đã bị dìm quá lâu trong nếp sống vong thân.

    Thế nào là vong thân? Vong thân là khi tự thân đã đánh mất chính mình, đã không thể có được sự tự chủ và tự do, đã không được quyền làm người, đã không được sống như là một con người đúng nghĩa, đã trở thành vô cảm trước những diễn biến chung quanh. Trong môi trường như vậy thì làm sao mà không khổ, làm sao mà kẻ xấu ác không hoành hành, làm sao mà chính trị không dơ bẩn, làm sao mà người hiền không bị bóp chết.

    Câu hỏi quan trọng là: ai đã dung dưỡng những thứ xấu ác đó, ai đã để cho bóng tối áp bức tiếp tục phủ trùm lên đất nước, ai đã tiếp tay cho nếp sống vong thân?

    Không cần biết ai đã tạo ra những thứ xấu ác, không cần biết ai đã áp đặt những thứ xấu ác, không cần biết ai đã duy trì những thứ xấu ác, có một điều chắc chắn là CHÍNH TÔI ĐÃ DUNG DƯỠNG NHỮNG THỨ XẤU ÁC ĐÓ; CHÍNH TÔI ĐÃ ĐỂ CHO BÓNG TỐI PHỦ TRÙM ĐẤT NƯỚC; CHÍNH TÔI ĐÃ TIẾP TAY CHO NẾP SỐNG VONG THÂN. Vâng, chính là tôi, một con dân của tổ quốc. Chính là tôi, một thành viên của xã hội. Chính là tôi, một tác nhân của môi trường sống.

    Tại sao có thể là như vậy? Rất đơn giản. Tại vì là:

    KHI IM LẶNG TRƯỚC NHỮNG ĐIỀU XẤU ÁC, TÔI ĐÃ TRỰC TIẾP ĐỒNG LÕA. KHI CAM CHỊU CUỐI ĐẦU TRƯỚC NHỮNG ĐIỀU XẤU ÁC, TÔI ĐÃ TRỰC TIẾP KHUYẾN KHÍCH. KHI TRÁNH XA CHỖ DIỄN RA NHỮNG ĐIỀU XẤU ÁC, TÔI ĐÃ TRỰC TIẾP MỞ RỘNG.

    Khi mà đại đa số công dân đều chỉ biết im lặng khuất phục trước độc tài chuyên chế, trước tham nhũng lũng đoạn, trước trấn lột cưỡng đoạt, trước dối gian bưng bít, trước gian ngoa xảo quyệt, trước khủng bố bạo hành, trước bất chính bất minh, trước tham lam tráo trở thì thử hỏi làm sao đất nước không đầy dẫy độc tài chuyên chế, tham nhũng lũng đoạn, trấn lột cưỡng đoạt, dối gian bưng bít, gian ngoa xảo quyệt, khủng bố bạo hành, bất chính bất minh, tham lam tráo trở???

    Khi mà đại đa số quần chúng đều chỉ biết tránh xa chính trị để mặc tình cho kẻ xấu ác hoành hành thì thử hỏi làm sao nền chính trị của quốc gia không dơ bẩn, không xấu xa, không ác độc, không tà đạo, không chuyên chế, không nằm trong tay của bọn đầu trâu mặt ngựa???

    Khi mà mỗi cá nhân không dám xác lập quyền lực của chính mình để tạo ra sức mạnh cộng hưởng giúp xác lập quyền lực của toàn dân thì thử hỏi làm sao một đảng cầm quyền không thao túng, không tự ngồi trên cả luật pháp, không ngang nhiên vơ vét tài nguyên của đất nước, không hút nạo máu mỡ của bá tánh, không khủng bố những tiếng nói đối lập, không đối xử tàn tệ với đồng bào ruột thịt hơn cả những kẻ ngoại bang đô hộ thuộc địa???

    Sống trong một quốc gia, dầu muốn hay không muốn thì mỗi người dân trong quốc gia đó cũng đã tự nhiên tham gia vào nền chính trị của đất nước rồi. Chỉ có điều là tham gia để biến quốc gia đó thành một quốc gia lý tưởng, thành một nơi chốn đáng sống cho mỗi người và mọi người bằng cách tích cực xác lập quyền lực của người dân qua hành động cụ thể hay là tham gia để biến quốc gia đó thành địa ngục trần gian bằng cách im lặng, cuối đầu và lánh xa. Phải, tôi không ngại lập lại một lần nữa, “im lặng, cuối đầu, lánh xa” là cách tham gia chính trị để biến một đất nước thành địa ngục.

    Mãi cho tới ngày hôm nay tôi vẫn phải nghe từ miệng của những người chung quanh những lời tương tự, cũng với hàm ý “hãy tránh xa chính trị.” Nhiều thế hệ trước đã bị đầu độc với những lời khuyên vô trách nhiệm này. Thế hệ đương đại đang bị “mang niềng kim cô” với cụm chữ đầy răn đe này. Nếu không có sự thay đổi về nhận thức thì có lẽ những thế hệ mai sau cũng sẽ không khá hơn. Tôi thực sự ưu phiền và lo lắng. Với một tấm lòng vì tiền đồ của dân tộc, tôi xin mạn phép được hét to để mọi người, mọi thế hệ -- trước kia, ngay bây giờ và mai sau -- và mọi giai tầng của đất nước cùng nghe về một sự thật đơn giản:

    KHÔNG CÓ MỘT CÔNG DÂN NÀO SỐNG TRÊN ĐẤT NƯỚC CỦA MÌNH CÓ THỂ TRỐN LÁNH THAM GIA CHÍNH TRỊ, CHỈ CÓ SỰ CHỌN LỰA THAM GIA CHÍNH TRỊ BẰNG THÁI ĐỘ NÀO MÀ THÔI.

    Những đồng bào của tôi ơi, nhất là những người trẻ trong nay mai sẽ phải kê vai nâng cả một gánh sơ hà, xin đừng để cho kẻ xấu ác tiếp tục khủng bố bằng cụm chữ răn đe “hãy tránh xa chính trị.” Cũng đừng để cho những kẻ ươn hèn vô trách nhiệm nhồi sọ cả một thế hệ rường cột với cụm chữ “hãy tránh xa chính trị” để biến thành kẻ vô trách nhiệm như họ.

    Sự nhẫn nhục nào cũng phải có giới hạn. Khi mạng sống của dân đã bị coi thua súc vật, khi tài sản của dân đã bị tước đoạt dễ như lấy đồ trong túi, khi tôn nghiêm của dân đã bị chà đạp quá đáng thì GIỚI HẠN CỦA SỰ NHẪN NHỤC ĐÃ BỊ PHÁ VỠ. Đã đến lúc mọi người cần phải đứng lên cùng nhau tham gia vào nền chính trị của đất nước một cách tích cực và cụ thể để tái lập một cơ chế điều hành đất nước của dân, do dân và cho dân. Đã đến lúc mọi người cần phải đứng lên cùng nhau tham gia vào nền chính trị của đất nước một cách tích cực và cụ thể để tái lập một xã hội văn minh và thiện đức.

    Ở thời điểm lịch sử này toàn dân đang có cơ hội để giành lại NHÂN QUYỀN VÀ DÂN QUYỀN đã bị tước đoạt trong nhiều năm qua, hãy tham gia để XÁC LẬP QUYỀN LỰC CỦA NGƯỜI DÂN BẰNG CHÍNH SỨC MẠNH CỦA TOÀN DÂN và nói cho ĐCSVN biết rằng DÂN LÀ CHỦ CỦA ĐẤT NƯỚC NÀY chứ không phải họ. Hãy tham gia với quyết tâm “KHÔNG KHOAN NHƯỢNG CÁI XẤU ÁC” nhưng KHÔNG ĐỂ BỊ Ô NHIỄM BỞI HẬN THÙ. Hãy tham gia với MỘT TÌNH THƯƠNG LỚN và CHO MỘT ƯỚC MƠ LỚN.

    Con đường mà chúng ta cùng đi để XÁC LẬP QUYỀN LỰC CỦA NGƯỜI DÂN BẰNG CHÍNH SỨC MẠNH CỦA TOÀN DÂN chắc chắn là không bằng phẳng, nếu không muốn nói là có thể phải hy sinh cả tánh mạng. Trên con đường đó, chúng ta tuyệt đối không thể sử dụng bạo lực để đối kháng với bạo lực; tuyệt đối không thể để hận thù dẫn chúng ta vào con đường lập lại sai lầm lịch sử mà chính chúng ta đã từng là nạn nhân; tuyệt đối không thể để sự sợ hãi biến chúng ta thành lũ người xấu ác mà chính chúng ta đang lên án họ. Những cái không thể này không phải là những ý nghĩ “lãng mạn trong đấu tranh” mà là một “tính toán chính lược” sẽ quyết định xác suất thành bại của một cuộc cách mạng, trong đó có cả nỗ lực kiến tạo một quốc gia lý tưởng sau khi quật ngã được chế độ độc tài.

    Như tôi đã từng nói trong bài Bát Chánh Kiến Cho 1001 Ghonim Của VN: Chỉ có tình thương lớn mới chuyển hóa được tâm thức con người và đưa cá nhân, chủng tộc, nhân loại vượt lên trên mọi dị biệt để hình thành một môi trường sống dung nạp hơn, phồn thịnh hơn, nhân bản hơn và an ninh hơn.

    Hãy dùng chính cái sức mạnh chúng ta có được mà họ không có để thắng. Họ có sức mạnh của bạo lực, chúng ta có sức mạnh của biển người phản kháng bất bạo động. Họ độc tài chuyên chế, chúng ta biểu dương dân chủ tự do. Họ khinh bạc nhân dân, chúng ta có lòng thành kính thể hiện qua sự tôn trọng nhân quyền và dân quyền. Họ tàn nhẫn với dân đen, chúng ta có lòng từ mẫn thể hiện qua sự quan tâm và tương trợ. Họ chà đạp sĩ phu và trí thức, chúng ta tôn trọng lắng nghe dù là tiếng nói đối lập. Họ bán nước cầu vinh, chúng ta sắc son với tiền nhân giữ nước và dựng nước. Họ bịt mắt thiên hạ, chúng ta có thông tin và sự thật. Họ có ĐCSVN, chúng ta có toàn dân trong đó bao gồm cả cảnh sát, quân đội và CNV của bộ máy hành chánh. Họ có được ngọn roi của kẻ cầm quyền, chúng ta có được áo giáp lương tâm và nhiệt tình của toàn nhân loại trên thế giới. Họ sử dụng cương thi XHCN để tiếp tục phủ bóng tối lên đất nước, chúng ta mang quang huy của mặt trời chân lý “sống như con người” chiếu sáng khắp hang cùng ngõ hẹp. Họ chỉ có một kết quả duy nhất là phải đầu hàng trước sức mạnh của toàn dân, chúng ta có một chọn lựa đúng đắn là sẽ ôm vào vòng tay tất cả những người đã qui phục trước sức mạnh của dân. Họ chắc chắn sẽ tan rã, chúng ta chắc chắn sẽ có 1001 Ghonim của Việt Nam bước ra từ dân để hoàn thành ý nguyện của dân thứ ý nguyện đơn giản mà thiêng liêng: MỌI NGƯỜI ĐỀU ĐƯỢC SỐNG NHƯ MỘT CON NGƯỜI.

    Đã đến lúc mọi người cần phải đứng lên cùng nhau tham gia vào nền chính trị của đất nước một cách tích cực và cụ thể để tái lập một cơ chế điều hành đất nước của dân, do dân và cho dân. Đã đến lúc mọi người cần phải đứng lên cùng nhau tham gia vào nền chính trị của đất nước một cách tích cực và cụ thể để tái lập một xã hội văn minh và thiện đức.

    Và cho những ai còn e ngại, sao không thử bắt đầu với trách nhiệm nhỏ nhất như tác giả Nguyễn Ngọc Già đã viết trên Dân Luận: “Mỗi lần chúng tôi gặp nhau hàn huyên, tôi và anh ấy luôn nói về tình hình chính trị - xã hội, tôi cũng hay chia sẻ những bài viết của mình với anh ấy. Ban đầu anh ấy ngại ngùng và có vẻ lảng tránh, dần dần (sau cả năm trời) anh ấy bớt thái độ né tránh và quan tâm hơn. Tôi dấn thêm bước nữa, đề nghị anh ấy đọc bài của tôi, anh ấy bảo: "tôi yêu đất nước này, và cũng rất đau đáu với những bất công đầy rẫy trong xã hội, nhưng có lẽ tôi không có lý tưởng như anh", tôi trả lời: "không, đó không phải là lý tưởng, đó là trách nhiệm của chúng ta. Anh cứ coi như, trách nhiệm của tôi là viết, trách nhiệm của anh là đọc và truyền bá cho những người chung quanh. Hãy bắt đầu từ trách nhiệm nhỏ nhất", và anh ấy đồng ý.”

    Xin đừng tránh xa chính trị!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Cụ Tản Đà có câu rằng:
    Dân hai mươi triệu ai người lớn
    Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con.

    Bây giờ dân mình gần 90 triệu người. Đất nước, dân tộc có trẻ con thêm một vài nghìn năm nữa cũng không có gì phải xấu hổ với tiền nhân cả.
    Trẻ con thì không nên tham gia chính trị mà chỉ cần ngoan ngoãn, lễ phép, chăm học, biết phụ người lớn rửa bát, lau nhà là đáng tự hào lắm rồi. Sẽ được người lớn xoa đầu, thưởng quà, cho đi chơi. Tuổi thơ của trẻ sẽ êm đềm, đẹp đẽ, trong sáng.

    Trả lời riêng bác Nguyễn Ngọc Già: Tôi (tqvn2004) là người post bài đó trên X-cafevn.org, theo yêu cầu của bác Lê Quốc Tuấn. Vì không đọc lại nên không biết bài viết đã thiếu mất một đoạn :) Chắc là chuyện ngẫu nhiên thôi, chứ chúng tôi vẫn làm việc chặt chẽ với nhau, không có vấn đề gì cả.

    Thực chất dân Á châu như VN, TQ rất quan tâm đến chính trị!!! bằng chứng là từ ngày có Internet, Phố rùm, Bờ lốc, Phây Búc mọc lên như nấm sau mưa (forum/blog/facebook). Các chính khách salon đua nhau phun châu, nhả ngọc, chém gió như cuồng phong...:-))

    Có điều "chính trị" mà dân VN hay TQ quan tâm, theo tính truyền thống, không phải chính trị phát triển XH, mà chủ yếu là chính trị tranh giành quyền lực. Chính tác giả khi vào đề đã nhận xét như vậy. Nhìn đoạn trích!!!(có thể tác giả không ý thức điều này.)

    Chính người TQ cũng nhìn nhận như vậy. Trong suốt chiều dài lịch sử, từ khi TQ thống nhất đến nay, văn hóa TQ không hề có 1 tác phẩm triết học nào đề cập đến kinh tế hay phát triển XH như phương Tây. Nhưng các loại âm mưu, nghệ thuật tranh giành quyền lực thì vô số. Chính khách các nước lân bang học được vài ngón cũng đủ xưng hùng, xưng bá...

    Đây là 1 nét văn hóa bám rễ, ăn sâu vào XH VN, TQ. không dễ gì gột rửa.

    Tóm lại là phải kêu gọi "Thoát Á"!!!

    Trích dẫn:
    Tôi đã sinh ra và trưởng thành trên một đất nước mà tôi thường xuyên nghe từ miệng của những người lớn chung quanh nào là “đừng có dính vô chính trị mà khổ thân” hoặc “ai làm chính trị thì kệ họ đi” hoặc “học theo 3 cái tượng kia kìa, bịt mắt, bịt tai, bịt miệng lại!” hoặc “thật thà như vậy thì không nên dính vào chính trị” hoặc “làm chính trị phải gian hùng, phải thủ đoạn, phải ác độc” hoặc “chính trị rất dơ bẩn không phải là chỗ cho người hiền đức” . . . vân vân. Nói tóm lại là những bài học tôi được người lớn dạy bảo có thể tóm gọn trong vài chữ: hãy tránh xa chính trị.

    Chính trị không có gì ghê gớm cả.Chính trị chỉ là những chuyện liên quan đến cuộc sống hàng ngày như giá cả lên xuống,môi trường sống ô nhiễm hay trong sạch,cuộc sống tốt hơn hay khó hơn,...Do vậy hầu như ai,từ một người chạy xe ôm cho đến một vị tiến sĩ,cũng có thể bàn về chính trị.Tuy nhiên dưới sự toàn trị của chế độ độc đảng như tại Việt Nam hiện nay,chính quyền làm ra vẻ chính trị là một thứ gì cao siêu chỉ có đảng viên cộng sản mới nói,bàn được.Tuy nhiên chính trị của cộng sản chỉ là một thứ chính trị một chiều,lật lọng hay mị dân rốt cuộc chỉ để đảm bảo sự toàn trị của đảng cộng sản.Những người cộng sản cầm quyền Việt Nam ngày nay là những người ích kỷ tột bực,chỉ biết làm sao để kéo dài sự cai trị của đảng mà không biết đến tình cảnh khốn khó của xã hội,dân chúng:dân quê thì bị tịch thu đất,hay ép bán giá rẻ mạt;công nhân bị chủ nước ngoài(dưới sự bao che của chính quyền) bốc lột lao động đến tận cùng xương tủy;dân chúng phải chạy theo hụt hơi vật giá lên xuống hàng ngày và sống trong môi trường ô nhiễm trầm trọng;thanh thiếu niên vô trường bị ép học nhồi sọ ba thứ công lao quái quỷ của bác và đảng;ngư dân ở nhà thì chết đói nhưng ra biển lại sợ "tàu lạ"bắt hay bắn chìm,...Vô vàn những điều chướng tai gai mắt xảy ra như thế vậy mà các báo văn nô của chế độ cứ oai oải"nhờ bác và đảng dân ta mới được như ngày nay"(!)

    tôi đánh giá cao quan điểm của bạn, nhưng có lẽ vấn đề là ở chỗ bạn có thể đưa ra ý tưởng, phương pháp luận cho thực trạng, khả dĩ có thể chấp thuận phù hợp với hoàn cảnh? tôi nghĩ đó là vấn đề.

    Đây là một vấn nạn lớn của dân tộc VN, nó bắt nguồn từ văn hóa Khổng Giáo. Chính quyền cai trị và người dân là hai thực thể khác nhau hoàn toàn. Chính quyền cai trị người dân bằng bàn tay sắt, người dân thì thù ghét chính quyền nên bất hợp tác bằng cách 'im lặng, cúi đầu và xa lánh'. Để thay đổi nếp suy nghĩ rằng chính quyền và người dân là một, e chừng còn mất nhiều thời gian. Đây là trách nhiệm của giới trí thức VN.
    Thật ra càng hiểu biết chừng nào càng thấy đau, thấy nhục chừng đó. Nếu trí thức VN 'không thấy gì' thì người dân đen suy nghĩ làm gì cho mệt óc?

    Cách đây hai năm:
    + Tôi: Giờ cái *** gì cũng tiền?
    + Bạn: Thì mày đừng làm gì!
    Cách đây một năm:
    + Tôi: Làm *** gì cho có tiền hả mày?
    + Bạn: Lao động.
    Hôm trước:
    + Tôi: *** cho nhiều tiền hả mày?
    + Bạn: Tham nhũng.
    Hôm qua:
    + Tôi: Mày có thấy chúng ta phải có trách nhiệm với xã hội không?
    + Bạn: Thế xã hội có trách nhiệm với mày không?

    Thông điệp mà tôi nhận được từ người bạn cuối cùng chỉ đúc lại đúng một vấn đề: Cảm hứng dân chủ đến từ đâu khi cả một thế hệ mặc nhiên với trách nhiệm cộng đồng.