Kinh tế vĩ mô 2006 - 2010 và “nghịch lý” hiếm thấy

  • Bởi Admin
    12/03/2011
    2 phản hồi

    Nguyên Thảo

    <strong>Giai đoạn thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lèo lái nền kinh tế:</strong> Như vậy, trong vòng 5 năm, tính cộng dồn đơn giản, lạm phát đã tăng gần 60% trong khi tổng tăng trưởng GDP chỉ đạt 35,1%. Chưa tính đến việc phân bổ lợi ích tăng trưởng có xu hướng tập trung cho nhóm người giàu và đầu cơ, chỉ hai con số nêu trên đã đủ chứng tỏ thu nhập thực tế và mức sống thực của người dân, nhất là tầng lớp nghèo, bị giảm sút rất mạnh, ông Thiên lưu ý.

    Nhận định tình hình kinh tế vĩ mô 2006 - 2010 chứa đựng “nghịch lý” phát triển hiếm thấy, TS. Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam, cho rằng cần có cách tiếp cận mới về chống lạm phát, duy trì ổn định vĩ mô và bảo đảm tăng trưởng của Việt Nam hiện nay.

    Bản tham luận “Kế hoạch 5 năm 2011 - 2015 và những vấn đề kinh tế vĩ mô trung dài hạn” của ông Thiên đã mở đầu phiên thứ nhất của hội thảo “Kinh tế Việt Nam: Những vấn đề đặt ra trong trung và dài hạn” do Ủy ban Kinh tế Quốc hội phối hợp với Viện Khoa học xã hội tổ chức tại Cần Thơ hôm nay (10/3).

    Phát biểu khai mạc, Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Hà Văn Hiền nhấn mạnh: vấn đề cấp thiết đặt ra hiện nay là phải đánh giá đúng và nhận diện được đầy đủ những vấn đề cốt lõi mà nền kinh tế đang phải đối mặt, đặc biệt là trong 5 năm vừa qua. Từ đó đưa ra được giải pháp đồng bộ, hiệu quả và khả thi để ổn định kinh tế vĩ mô và tăng trưởng bền vững trong trung và dài hạn.

    Phó chủ tịch Viện Khoa học xã hội Việt Nam Nguyễn Xuân Thắng cũng đề nghị các vị đại biểu tham dự hội thảo tập trung phân tích rõ tình trạng bất ổn của kinh tế vĩ mô hiện nay để có những giải pháp tổng thể. Vì nếu chỉ giải quyết ở phần ngọn thì chỉ như "đánh cờ nước một".

    Thuận lợi lớn, bất ổn nghiêm trọng

    “Nghịch lý” phát triển hiếm thấy của giai đoạn 2006 - 2010 được Viện trưởng Thiên khái quát là: cơ hội thuận lợi lớn, mức đầu tư cao, thị trường mở rộng, đà tăng trưởng tốt, nhưng tăng trưởng giảm, lạm phát cao và bất ổn nghiêm trọng.

    Con số được ông Thiên đưa ra so sánh để thấy rõ tính “có vấn đề” của giai đoạn vừa qua là mức trung bình của ba kỳ 5 năm của lạm phát và tăng trưởng. Cụ thể từ 1996 - 2000, CPI bình quân là 3,4% còn tăng trưởng GDP bình quân là 6,96%. Các con số tương ứng của giai đoạn 2001 - 2005 là 5,1% và 7,51%; giai đoạn 2006 - 2010 là 11,4% và 7,2%.

    Như vậy, trong vòng 5 năm, tính cộng dồn đơn giản, lạm phát đã tăng gần 60% trong khi tổng tăng trưởng GDP chỉ đạt 35,1%. Chưa tính đến việc phân bổ lợi ích tăng trưởng có xu hướng tập trung cho nhóm người giàu và đầu cơ, chỉ hai con số nêu trên đã đủ chứng tỏ thu nhập thực tế và mức sống thực của người dân, nhất là tầng lớp nghèo, bị giảm sút rất mạnh, ông Thiên lưu ý.

    Viện trưởng Thiên khái quát, tình hình cơ bản của giai đoạn 2006-2010 là hàng năm Chính phủ đều phải nỗ lực rất lớn trong điều hành để kiềm chế lạm phát, ổn định vĩ mô. Các giải pháp thực thi chủ yếu đều mang tính ngắn hạn, tình thế (chữa cháy), nặng về hành chính, chưa tập trung xử lý các vấn đề cơ bản như cơ cấu, hiệu quả và sức cạnh tranh.

    Trả giá để đạt được tạm ổn ngắn hạn và hoàn thành một số mục tiêu cam kết chính hàng năm, theo ông Thiên không chỉ là sự hao tổn nguồn lực quốc gia rất lớn mà quan trọng hơn, đo bằng mức độ hao tổn sức khỏe của hệ thống doanh nghiệp sau khi chống chọi với lạm phát và lãi suất cao, bằng sự sụt giảm thu nhập và mức sống thực tế của người dân và đặc biệt, bằng sự suy giảm lòng tin thị trường và lòng tin của dân vào môi trường chính sách, vào năng lực quản trị vĩ mô.

    Sau đó, Chính phủ và nền kinh tế lại bước vào một chu kỳ ngắn hạn (hàng năm) mới: tiếp tục đương đầu với tình trạng bất ổn và nguy cơ lạm phát gay gắt hơn, ông Thiên phân tích.

    Sự tái diễn hàng năm một chu kỳ như vậy chứa đựng nguy cơ tạo vòng xoáy bất ổn và xu hướng suy thoái rất đáng lo ngại. Trong bối cảnh nền kinh tế Việt Nam phụ thuộc ngày càng mạnh vào nền kinh tế thế giới đang biến động nhanh, bất ổn, khó dự báo và cạnh tranh ngày càng gay gắt, thì với một cơ cấu kinh tế không vững và không mạnh, việc chỉ tập trung vào các biện pháp “chữa cháy” chứa đựng nguy cơ tái diễn và bùng phát bất ổn, khả năng bùng nổ khủng hoảng ngày càng tăng, ông Thiên đưa ra cảnh báo.

    “Cấp cứu” bài bản

    Từ những lập luận về tình thế hiện tại của nền kinh tế Việt Nam, TS. Trần Đình Thiên cho rằng cần có cách tiếp cận “mới” đến vấn đề chống lạm phát, duy trì ổn định vĩ mô và bảo đảm tăng trưởng của Việt Nam hiện nay.

    Cách tiếp cận này, theo phân tích của TS. Thiên bao gồm nhận diện đúng thực chất tình hình (mức độ nghiêm trọng), xác định rõ căn nguyên bất ổn và lạm phát; đề xuất các giải pháp căn cơ, chiến lược cho tăng trưởng bền vững (cốt lõi là ổn định vĩ mô) và lộ trình thực thi.

    Ông Thiên cũng nhấn mạnh việc xác định các giải pháp “cấp cứu” một cách bài bản, đúng cách (theo tình thế) và “vừa theo sức của mình”. Đồng thời xây dựng nguyên tắc và cơ chế phối hợp thực thi chính sách theo trục thời gian (dài hạn và ngắn hạn), theo trục chính sách (các bộ ngành, trung ương - địa phương và Chính phủ - các tập đoàn lớn), bảo đảm tính nhất quán và không xung đột trong thực thi.

    Vị Viện trưởng Viện Kinh tế cũng tỏ ra quan ngại về tính cấp bách và gay gắt của tình hình kinh tế năm 2011 với các yếu tố tăng giá và tăng bất ổn rất lớn. Khi xu thế lạm phát cao và bất ổn lớn rõ ngay từ đầu năm, lòng tin thị trường và lòng tin của dân bị suy giảm mạnh.

    Những vấn đề phải giải quyết được ông Thiên đề cập, đầu tiên là xác lập và củng cố một số quan điểm, tư duy định hướng: tư duy lại chức năng nhà nước - thị trường và mối quan hệ mục tiêu chức năng tăng trưởng - ổn định. Tiếp đó, đổi mới mô hình tăng trưởng là nhiệm vụ chiến lược sống còn.

    Một lưu ý được ông Thiên nhấn mạnh khi thực hiện nhiệm vụ cấp bách để kiềm chế lạm phát là trong điều kiện “sức khỏe” Nhà nước và sức khỏe doanh nghiệp đều bị suy yếu, Chính phủ không nên “đuổi theo” lạm phát để kéo nó xuống mà nên dùng biện pháp vượt trước lạm phát để đè lạm phát xuống.

    Công cụ chính là lãi suất. Phương pháp này cũng nên áp dụng để chống đầu cơ tỷ giá, ông Thiên phát biểu.

    Trong số các giải pháp lớn gắn với khôi phục ổn định, bảo đảm tăng trưởng bền vững được Viện trưởng Thiên đề xuất có tái cấu trúc hệ thống ngân hàng với hai việc chính.

    Gồm, tăng cường vai trò độc lập của Ngân hàng Nhà nước (rõ chức năng và quyền hành ổn định vĩ mô, chịu trách nhiệm) và mạnh tay sắp xếp lại các ngân hàng thương mại cổ phần, loại bỏ những ngân hàng thương mại quá yếu kém, tác nhân kích “lãi suất”, gây bất ổn.

    Vẫn “dễ dãi, nhẹ nhàng”

    Với kế hoạch 5 năm tới, vị Viện trưởng Viện Kinh tế cũng không giấu được lo lắng.

    Bởi, dự thảo kế hoạch 5 năm 2011-2015, trên quan điểm tiếp cận giải quyết các vấn đề phát triển trung - dài hạn nêu trên, một cách tổng quát, dường như chưa thể hiện tư tưởng đổi mới mô hình tăng trưởng và tái cơ cấu mà thực tiễn đang đòi hỏi gay gắt và đã được xác định - khẳng định trong các văn kiện Đại hội Đảng XI, ông Thiên phát biểu.

    Cũng theo ông Thiên, khuôn mẫu dự thảo kế hoạch vẫn là khuôn mẫu cũ, vẫn chuyển dịch cơ cấu đầu tư và cơ cấu kinh tế theo cách cũ.

    Cụ thể hơn, ông Thiên phân tích, dự thảo đánh giá bối cảnh quốc tế quá đơn giản. Do đó, cách thức phát triển kinh tế của Việt Nam cũng “dễ dãi, nhẹ nhàng”.

    Tính “hiện vật” vẫn lấn át trong một kế hoạch kinh tế vĩ mô - thị trường, thiếu luận cứ, luận chứng thuyết phục cho các kết luận, thiếu tư duy đột phá, không có điểm đột phá, không có điều kiện khả thi bảo đảm thực hiện mong muốn, ông Thiên “điểm mặt” những hạn chế của kế hoạch.

    Chủ đề: Kinh tế

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Trích dẫn:
    Như vậy, trong vòng 5 năm, tính cộng dồn đơn giản, lạm phát đã tăng gần 60% trong khi tổng tăng trưởng GDP chỉ đạt 35,1%. Chưa tính đến việc phân bổ lợi ích tăng trưởng có xu hướng tập trung cho nhóm người giàu và đầu cơ, chỉ hai con số nêu trên đã đủ chứng tỏ thu nhập thực tế và mức sống thực của người dân, nhất là tầng lớp nghèo, bị giảm sút rất mạnh, ông Thiên lưu ý.

    Viết thế này dễ gây hiểu lầm là ở VN 5 năm qua kinh tế tăng trưởng âm, vì tổng tăng trưởng GDP thấp hơn tổng lạm phát.
    Thực ra khi tính tăng trưởng GDP, và bản thân GDP, người ta phải đưa về giá so sánh để loại trừ yếu tố lạm phát. Giá so sánh của VN là giá năm 1994. Nếu không loại trừ yếu tố tăng giá do lạm phát thì tăng trưởng GDP của VN năm 2010 chẳng hạn đã phải ở mức 25-30% so với năm 2009 chứ không phải gần 6,5% như công bố. Còn tổng tăng trưởng của 5 năm gần đây phải ở mức 100% gì đó.

    Muốn biết mức sống của người dân tăng hay giảm thì chỉ cần nhìn vào tổng mức bán lẻ hàng hóa, vào số lượng hàng hóa/dịch vụ tiêu dùng phổ thông được tiêu thụ, ví dụ như lương thực thực phẩm, dầu gội đầu, xe máy, ti vi, tủ lạnh, du lịch v.v... Đây là những hàng hóa/dịch vụ mà người tiêu dùng chủ yếu là người có mức thu nhập trung bình, và tạo nên giỏ hàng hóa phổ thông. Những người giàu có thì dù có giàu đến mấy họ cũng không thể ăn quá nhiều, mua quá nhiều xe máy, ti vi v.v..., cho nên không có chuyện "người này mua 10 cái ti vi còn người kia không có tiền mua, rút cục tính trung bình là 5 cái/người" như có người nhận xét rất "sắc sảo"!

    Trong những năm qua các con số nói trên liên tục tăng, chứng tỏ mức sống chung của người dân VN đã tăng liên tục, mặc dù một bộ phận cá biệt vẫn có thể còn rất khó khăn. Cho nên con số tăng trưởng GDP kia phản ánh đúng hiện thực.

    Dĩ nhiên kinh tế VN còn rất nhiều vấn đề, nhưng không phải như ông Thiên đưa ra khi so sánh hai con số lạm phát và tăng trưởng..

    Kép Tư Bền

    Trích dẫn:
    Nước Nhật tiết kiệm lúc nào cũng độc đáo: giữa năm 2005 Thủ tướng Koizumi mặc áo sơmi ngắn tay xuất hiện trên tivi kêu gọi công chức nhà nước đi làm không mặc complet, cravat, chỉ mặc sơmi như thủ tướng để đỡ nóng, mát mẻ hơn, chưa cần phải tăng thêm điện cho máy điều hoà nhiệt độ.

    Nước Nhật đang bị tàn phá nặng nề vùng đông bắc do động đất, sóng thần và nguy cơ hiểm họa hạt nhân.
    Cầu chúc mọi việc ổn định cuộc sống của công dân Nhật vùng đông bắc được tiến hành tốt đẹp.

    Các quan trong trung ương đảng Dũng, Trọng, Sang, Anh thì ai nấy mặc complet, cravat, ủi hồ láng cóng (Trọng chẳng hạn). Nhìn chúng thật là phè phỡn, béo tốt. Chúng no nê như thế thì rửng mỡ như Tô là chuyện đương nhiên

    http://sgtt.vn/Khoa-giao/141498/Trong-nguoi-lai-ngam-den-ta.html

    Kết thúc Diễn đàn “Chi bạo” trở thành lối ứng xử?

    LTS: Diễn đàn “Chi bạo” trở thành lối ứng xử? mở ra từ ngày 23.2, đến nay, hàng trăm ngàn bạn đọc xa gần trên cả nước đã đọc cả trên báo in và Sài Gòn Tiếp Thị Online, hàng trăm phản hồi của bạn đọc đã được đăng tải trên trang sgtt.com.vn sau các bài tham gia diễn đàn. Đa số ý kiến là của những người trẻ. Cũng có ý kiến cho rằng lịch sử đã khác, tiêu dùng cá nhân góp phần làm cho thị trường mở rộng, kinh tế phát triển, mặt khác đó là tiền do cá nhân họ làm ra. Tuy nhiên, phần lớn ý kiến đều thống nhất nhận xét: người Việt nhiều khi hoang phí vì những thúc đẩy vô bổ theo kiểu lấy tiếng, khoe khoang, nói chung là chảnh... (trích 10 điểm yếu của người Việt – Blog của hội Sinh viên Việt Nam tại Ulsan, Hàn Quốc). Tâm lý “đáng là bao”, “cầu kỳ sinh lãng phí” thực sự là mặc cảm của những người vừa thoát ra khỏi cảnh nghèo khó thiếu thốn, những trưởng giả học làm sang.

    Rất nhiều bài tham gia diễn đàn và phản hồi của bạn đọc ở một tầm mức bao quát hiếm thấy. Một số bài và ý kiến bạn đọc cho rằng việc tiêu xài lãng phí ở nước ta đã trở thành quốc nạn. Trên phạm vi quốc gia, thâm hụt thương mại và cả thâm hụt ngân sách ngày càng lớn, năm sau cao hơn năm trước, khiến nền kinh tế đang đứng trước những thách thức không nhỏ. Hệ số ICOR cao gấp 1,5 lần mức trung bình và gấp ba đến năm lần các nước trong khu vực. Tỷ suất sinh lợi trên vốn chủ sở hữu ở mức rất thấp: 6,3% so với 17,63% của doanh nghiêp niêm yết hay 28% doanh nghiệp FDI. Virút tiêu xài hưởng thụ một cách thái quá lan rộng từ xã hội vào trong tận gia đình, đến mỗi người. Vài việc và vài con số nóng nhất cho thấy: năm 2004 cả nước có 6.000 ôtô mua sắm vượt quá quy định; năm 2005 bộ Y tế sắm vượt mức 10 xe; năm 2006, Lạng Sơn, tỉnh nghèo nhất nước vượt kỷ lục 37 xe, Bắc Kạn 7 xe. Riêng sáu tháng đầu năm 2008, kho bạc nhà nước từ chối chi 20 tỉ đồng sắm ôtô vượt định mức. Đó là chưa kể lãng phí công sở, lãng phí đất đai kinh hoàng mà báo chí từng nêu.

    Nền kinh tế nước ta đang trong thời điểm khó khăn. Lạm phát ở mức cao, giá cả tăng vọt, đời sống của một bộ phận không nhỏ dân nghèo ngày càng điêu đứng, vì thế, thiết nghĩ việc chống tiêu xài phung phí, bệnh phô trương hình thức, lãng phí thời gian, lãng phí chất xám, lãng phí tài nguyên quốc gia đang là vấn đề cấp bách. Năm 1986, thu nhập bình quân đầu người Việt Nam thấp hơn Trung Quốc 200USD, năm 2006 con số đó là 1.100USD; tương tự, Hàn Quốc là 6.940USD và 17.000USD... Thế mới biết mình đi một bước, người ta đi hai bước, mình chạy, người ta chạy nhanh hơn, khoảng cách đó ngày càng xa với những nước nghèo. Đừng chi bạo, đừng ăn vào tương lai, hãy tiết kiệm, tích luỹ để phát triển, để người Việt Nam có thể ngẩng cao đầu... SGTT xin khép lại diễn đàn này bằng bài viết của nhà văn – nhà báo Thái Duy và trân trọng cảm ơn bạn đọc khắp nơi đã bày tỏ một quan điểm sống tiết kiệm, một lối sống có văn hoá, không vị kỷ.

    Trông người lại ngẫm đến ta

    Thế giới tiết kiệm, chống lãng phí rất sinh động, nhiều sáng kiến theo hướng nghiêm ngặt nhất. Các công sở của Nhật máy điều hoà nhiệt độ không được để dưới 25 độ, không chỉ nơi làm việc của thủ tướng cũng vậy mà cả nhà khách dành cho nguyên thủ quốc gia.

    Lãng phí đất đai vẫn trầm trọng: theo báo cáo tình hình xử lý, sắp xếp nhà đất thuộc sở hữu nhà nước trên địa bàn TP.HCM, đợt rà soát giữa năm 2009 xác định các đơn vị quản lý 10.535 địa chỉ nhà đất, với tổng diện tích xấp xỉ 232,6 triệu m2 thuộc sở hữu Nhà nước, song thu hồi về chưa đạt 0,3% diện tích. Trong ảnh: một khu đất vàng ở quận 3 bị bỏ hoang và được trưng dụng làm bãi giữ xe. Ảnh: Hồng Thái

    Khi còn là thủ tướng, ông Lý Quang Diệu sang thăm Nhật. Đang mùa hè, nhiệt độ trong phòng làm việc của ông không được để dưới 250C, có một thông báo lịch sự yêu cầu khách hãy khắc phục. Viết trong hồi ký Bí quyết hóa rồng, Lý Quang Diệu biết Nhật nổi tiếng tiết kiệm, nhưng ông hoàn toàn không ngờ người Nhật hạn chế dùng điện cả tại phòng khách cao cấp nhất của nhà nước. Singapore vẫn tự hào là một nước tiết kiệm nhưng đây rõ ràng là bài học rất bổ ích. Sang thăm Hàn Quốc, Lý Quang Diệu thấy dân nước này tiết kiệm còn quyết liệt hơn Nhật: ở bất cứ đầu cũng chỉ thấy hàng nội, không thể tìm ra một điếu thuốc lá ngoại, mọi ngoại tệ trong dân đều tập trung cao độ vào khâu trọng yếu nhất là hiện đại hoá nền kinh tế. Nhiều người dân Hàn Quốc rất hãnh diện tự nhận mình là thế hệ hy sinh, dám chịu đựng một số năm “ăn no chưa ngon, mặc ấm chưa đẹp”, họ lao động không kém Nhật, lao động cả ngày chủ nhật, chính vì vậy sau khi đã có công nghiệp thép và công nghiệp đóng tàu hàng đầu châu Á, họ nói với người nước ngoài “Chúng tôi đã được nghỉ ngày chủ nhật”, coi như dấu hiệu tiến bộ đầu tiên.

    Phát động cuộc thi ảnh Kinh tế xanh

    Trung tâm Phát triển kinh tế môi trường phối hợp hội Bảo vệ thiên nhiên và môi trường Việt Nam tổ chức cuộc thi ảnh về phát triển bền vững, với chủ đề “Kinh tế xanh”. Nội dung cuộc thi phản ánh thực trạng ô nhiễm môi trường, những hành vi, nguy cơ huỷ hoại môi trường, màu xanh cuộc sống, vẻ đẹp của thiên nhiên, những con người những hành động vì môi trường, thân thiện với môi trường, những mô hình mới, công nghệ xanh hướng tới phát triển bền vững...

    Ban tổ chức sẽ nhận ảnh dự thi từ nay đến 15.4. Lễ công bố kết quả và trao giải sẽ được tổ chức vào ngày Môi trường thế giới 5.6.2011. Để biết thêm thông tin cuộc thi, có thể tham khảo trên website: ceed.org.vn.

    Trọng Văn

    Chính phủ Anh phát động “chiến dịch đạp xe đi làm”, công chức đi làm bằng xe đạp được giảm thuế cá nhân 45%. Hãng xe đạp Halfords đến năm 2009 bán hơn một triệu xe đạp. Pháp, Mỹ, Đan Mạch, Bỉ, Đức… đều khuyến khích và tạo mọi điều kiện để mọi người đi làm, đi chơi bằng xe đạp. Paris có nhiều trạm cho thuê xe đạp và người thuê xe hết hạn thuê có thể trả xe ở bất cứ trạm nào. Thái tử Charles sẽ kế nhiệm ngai vàng ở Anh, có nhiều thay đổi trong lối sống của ông và gia đình, hưởng ứng chủ trương tiết kiệm đỡ tốn kém công quỹ, ông còn khuyên mọi người bỏ bồn tắm tốn nước chuyển sang tắm vòi sen trong năm phút, mặc dù cha ông là ông hoàng Philips chỉ thích tắm trong bồn.

    Tổng thống Hugo Chavez kêu gọi nhân dân Venezuela tiết kiệm, gợi ý cụ thể chỉ nên tắm ba phút để đỡ tốn nước. Nước Nhật tiết kiệm lúc nào cũng độc đáo: giữa năm 2005 Thủ tướng Koizumi mặc áo sơmi ngắn tay xuất hiện trên tivi kêu gọi công chức nhà nước đi làm không mặc complet, cravat, chỉ mặc sơmi như thủ tướng để đỡ nóng, mát mẻ hơn, chưa cần phải tăng thêm điện cho máy điều hoà nhiệt độ.

    Những năm gần đây, lạm phát không còn của riêng nước nào và tiết kiệm là biện pháp chống lạm phát hữu hiệu. Nước ta cũng hô hào tiết kiệm chống lãng phí nhưng vẫn chỉ ra sức kêu gọi chung chung, thiếu hẳn những hành động cụ thể, thiết thực mặc dù lãng phí ở ta khó nước nào bằng. Cơ quan, công sở nào cũng có máy điều hoà nhiệt độ nhưng dùng phóng tay, thoả sức, vẫn có những cán bộ đi ăn trưa không tắt máy để khi về phòng vẫn mát lạnh. Xe công mua vượt giá Nhà nước quy định nhiều đến nỗi bộ trưởng bộ Tài chính phải thừa nhận “Phải bãi sông Hồng mới chứa hết xe công mua vượt giá nhà nước quy định”! Hàng vạn xe, vượt giá quy định mỗi xe ít nhất cũng 100 triệu đồng, nhiều xe vượt năm – sáu trăm triệu, UBND thành phố Hà Nội có xe công bốn tỉ đồng. Người nước ngoài đã nhận xét không có nước nào các quan chức được dùng xe công thoải mái như ở Việt Nam: từ cấp huyện trở lên, quan chức toàn dùng xe mới.

    Xây trụ sở thành phong trào, nhiều nơi làm việc còn tốt vẫn phá bỏ để xây dựng trụ sở mới, nhiều trụ sở riêng cây cảnh trang trí đã mấy trăm triệu đồng. Ở đâu cũng có trụ sở lớn nhỏ nhưng trên cả nước lại chưa có một công trình công cộng hết sức thiết thân với nhân dân, đáng lẽ phải xây dựng đầu tiên ngay sau khi đất nước độc lập và thống nhất vì trải qua cuộc kháng chiến 30 năm, nhân dân kiệt sức, ốm đau nhiều: chưa có một tỉnh, thành phố nào xây bệnh viện mới, vẫn chỉ là những bệnh viện do chế độ cũ để lại, được mở rộng tân trang. Hà Nội, bệnh viện lớn nhất là Bạch Mai, Việt Đức do thực dân Pháp xây, còn ở TP.HCM bệnh viện lớn nhất vẫn là Chợ Rẫy do Nhật xây thời Mỹ chiếm đóng. Sau hơn 35 năm đất nước thống nhất, dân số thêm 25 triệu người, vẫn chưa xây bệnh viện công mới nào, tình trạng quá tải, hai – ba người bệnh một giường là tất nhiên. Bệnh viện thì thiếu nhưng lại có những biệt thự mới xây đã bỏ hoang, lối vào thủ đô đều có biệt thự bỏ hoang như dự án đô thị mới Cổ Nhuế, ở cụm chung cư An Sinh, Mỹ Đình 2 (Từ Liêm), chưa nói ở Hà Nội và TP.HCM còn hàng triệu mét vuông đất công, nhà công bỏ hoang hoặc sử dụng trái phép. Lãng phí ngày càng nghiêm trọng vì kỷ cương phép nước rất lỏng lẻo, những người chịu trách nhiệm đều an toàn tại chức.

    Ở Đức, ông Gysi, bộ trưởng kinh tế bang Berlin phải từ chức vì sử dụng vé máy bay giá rẻ dành cho quan chức đi công vụ vào việc riêng. Ông Kurt Bildenfof, thống đốc bang Lachen, phải từ chức vì ở nhà công vụ với tiền thuê giá rẻ và mua sắm đồ gỗ cũng với giá quá rẻ thiệt hại cho công quỹ. Thống đốc bang Niderbachsen từ chức vì nhận quà đám cưới của doanh nghiệp không khai vào thu nhập cá nhân để tính thuế. Hai quốc vụ khanh của Chính phủ Pháp bị cách chức, một người dùng tiền ngân sách thanh toán tiền hút xìgà Cuba, một người đi công vụ lại thuê máy bay riêng quá tốn kém.

    Một số nước giàu có hơn ta, chủ nợ của ta và còn viện trợ cho ta lại tiết kiệm hơn ta. Bao giờ Việt Nam tiết kiệm, chống lãng phí được như họ?