Nguyễn Kiều Dung - Mặt trái của sự kiện Ngô Bảo Châu

  • Bởi Khách
    08/03/2011
    126 phản hồi

    Nguyễn Kiều Dung

    Tác giả: Tôi cảm thấy rất không vui bởi vì tôi đã gửi bài viết này cho một vài tờ báo điện tử ở trong nước khá lâu, nhưng không thấy báo nào đăng. Đã có hàng nghìn bài viết ca ngợi GS Châu, vậy mà chỉ có một bài viết hơi có màu sắc phê bình của tôi thì lại không được đăng. Vậy làm sao có thể nâng cao dân trí được?

    Xin cám ơn Dân Luận đã đăng bài viết này.

    Mặt trái của sự kiện Ngô Bảo Châu

    Năm 2009, việc bà Ostrom, một giáo sư về khoa học chính trị, đoạt giải Nobel kinh tế đã dấy lên một đợt công kích chưa từng có trong giới nghiên cứu kinh tế. Ngay cả những giáo sư nổi tiếng như Krugman (Nobel kinh tế), Levitt (Huy chương Clack) cũng buông lời chỉ trích thành tích của bà, bởi bà hầu như không có bài báo nào trên các tạp chí kinh tế hàng đầu. Ở Mỹ, (và có lẽ ở các nước khác cũng vậy), ngoài ngành toán ra hầu như không ai biết GS Ngô Bảo Châu bởi ngành nào cũng niềm tự hào riêng và họ không quảng cáo hộ ngành khác. Thậm chí, đợt tháng 8 năm ngoái, website khoa toán của các trường đại học lớn như Harvard, Stanford, MIT…những nơi không liên quan gì đến giải Fields cũng không đưa tin về giải này, có lẽ nhằm mục đích bảo vệ uy tín cho các giáo sư của họ. Không đúng như báo chí Việt nam tuyên truyền, GS Châu không tạo được ảnh hưởng gì đáng kể ở phương tây bởi ông ấy không phải người của công chúng (NCCC) ở các nước đấy. Hoa kỳ có hơn 10000 NCCC các loại, (khoa học gia hiếm khi thuộc nhóm này), và một người chỉ xuất hiện trên một vài lần trên truyền thông thì không đủ khiến công chúng ghi nhớ.

    Triết lý của các xã hội văn minh là luôn tránh để ngành nọ “dẫm lên chân” ngành kia, người nọ làm tổn hại đến lòng tự tôn của người kia. Còn ở Việt nam, báo chí đã bơm thổi sự kiện Ngô Bảo Châu đến mức khiến công chúng hiểu sai bản chất của vấn đề, khiến một số người ngoại đạo coi GS Châu như thánh sống, trong khi cho rằng những nhà khoa học khác thật kém cỏi. Sự việc không dừng lại ở đấy, khi một số người phản ứng đã bị các fan của ông Châu thóa mạ bằng những lời lẽ khiếm nhã. Có những người là bạn của ông Châu, đã viết những câu kiểu như “cái chí hạ mình, quyết theo học thầy”(1) hoặc cho rằng những người chỉ trích GS. Châu là không “suy nghĩ kỹ lưỡng”, “gây rối”, không “có tính xây dựng”(2). Có những bạn trẻ vào blog của các nhà nghiên cứu khác, hồn nhiên cho rằng những người này cũng sùng bài ông Châu như cấp trên, gây bất bình cho nhiều người. Trên blog của GS Châu vẫn còn lưu bài viết “Ai xe cát”(3) của bạn ông ấy - một mẩu chuyện so sánh con người với động vật rất bất nhã. Tôi thông cảm với bối cảnh Việt nam, khi lần đầu tiên có nhà khoa học được giải thưởng thuộc hàng cao nhất của một lĩnh vực. Tuy nhiên, hậu quả do hệ thống truyền thông gây ra rất nghiêm trọng và lâu dài, cho nên rất cần phải trao đổi một lần về vấn đề này.

    Việc thành lập viện toán cao cấp có lẽ cũng góp phần tạo nên những hiểu biết sai lầm, bởi công chúng nghĩ rằng nhà nước bằng mọi giá phải mời GS Châu về làm lãnh đạo. Trên thực tế, Việt nam có nên đầu tư trọng điểm vào toán học, đặc biệt là toán lý thuyết - sở trường của ông Châu - hay không còn là vấn đề cần phải tranh cãi. Rất nhiều nước như Canada, Tây ban nha, Hungary, Rumany, bốn con rồng Châu Á, có nền khoa học phát triển hơn nước ta nhiều mà không cần đến huy chương Fields hay chủ trương thiên vị toán nào cả. Thứ hai, các trường/viện nghiên cứu ở các nước phát triển hiếm khi trao các chức vụ lãnh đạo cao cấp cho những người đoạt giải Nobel, Fields, bởi những người này thường chỉ giỏi chuyên môn, trong khi vị trí lãnh đạo cao cấp đòi hỏi các kỹ năng khác. Các chức vụ giám đốc điều hành cũng thường do các giáo sư trong khoa luân phiên đảm nhiệm, để tránh quan liêu, cửa quyền. Những người giỏi chuyên môn thường chỉ đảm nhiệm các chức lãnh đạo về chuyên ngành của họ, ví dụ trưởng bộ môn hình học, trưởng bộ môn đại số… Ngay cả các chức vụ lãnh đạo tinh thần cũng không nhất thiết phải trao cho những người xuất sắc về chuyên môn. Hiệp hội kinh tế Mỹ có lẽ là hiệp hội kinh tế uy tín nhất thế giới, với hơn 70% giải Nobel kinh tế thuộc về các thành viên của hội. Tuy nhiên, mỗi năm hiệp hội bầu lại chủ tịch một lần và không nhất thiết một người được giải Nobel hoặc một giải thưởng lớn nào khác sẽ được bầu. Thứ ba, môi trường học thuật ở phương Tây đặc biệt đề cao tinh thần bình đẳng và khuyến khích sáng tạo. Một giáo sư hàng đầu gửi bài báo cũng có thể bị tòa soạn từ chối trong khi lại nhận đăng bài của một sinh viên chưa tốt nghiệp, chưa có uy tín khoa học gì đáng kể. Tinh thần tự do trong môi trường khoa học cũng khác hẳn với các môi trường khác (chẳng hạn môi trường công ty). Các giáo sư đại học được tự do lựa chọn đề tài nghiên cứu theo sở thích chứ không ai giao việc cho họ. Việc hợp tác nghiên cứu cũng trên tinh thần tự nguyện và tôn trọng lẫn nhau chứ không phải người này ra lệnh cho người kia.

    Cũng cần phải nói thêm rằng ngoài GS. Châu, có nhiều nhà nghiên cứu gốc Việt khác rất thành công. Một ví dụ là TS Huỳnh Mỹ Hằng đã đoạt giải thưởng MacArthur, là một trong những giải danh giá nhất của ngành hóa. Ở Mỹ, số người biết đến giải MacArthur có lẽ còn nhiều hơn giải Fields, bởi giá trị của giải (500.000 UDS) và là giải rất lớn được trao cho nhiều ngành. Nhiều người khác cũng đã trở thành các chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực của họ. Nhưng quan trọng hơn cả, người phương Tây không so sánh người nọ với người kia, ngành nọ với ngành kia như ở Việt nam, bởi hành động đấy rất thiếu nhân văn. Giải thưởng chỉ là một thước đo tài năng nhưng không phải tất cả. Có những học giả như Samuel Huntington, Claude Strauss, Fareed Zakaria… mặc dù không giành được giải thưởng lớn nào, nhưng vô cùng nối tiếng và có tầm ảnh hưởng trên phạm vi toàn thế giới.

    Ở các nước phát triển, các nhà nghiên cứu về các vấn đề lý thuyết trừu tượng hiếm khi trở thành NCCC, bởi các công trình họ làm ra không có chức năng giải trí, không dễ hiểu, và cũng không gắn liền với các vấn đề chính trị, xã hội mà công chúng quan tâm. Một số hiếm hoi trở thành biểu tượng của truyền thông như Einstein, Hawking,… bắt buộc phải tuân theo quy luật đối với NCCC, nghĩa là phải chấp nhận khen chê đa chiều. Bởi nếu chỉ “nói thật một chiều” như đợt tuyên truyền về GS Châu vừa qua sẽ dẫn đến thần thánh hóa rất nguy hiểm, đồng thời khiến cho không gian học thuật trở nên ngột ngạt, bức bối. Giới nghiên cứu có sự tự tôn rất cao. Họ có thể chia vui với thành công của người khác trong một vài ngày, vài tuần. Nhưng nếu “niềm vui” ấy kéo dài vài tháng thậm chí hàng năm trời thì sẽ trở thành sự tra tấn mệt mỏi. Ngoài ra, cần phải công bằng với các thế hệ đi trước. Trong suốt 15 năm ông Châu nghiên cứu đóng góp cho thế giới thì những người khác có những đóng góp trực tiếp hơn cho Việt nam. Chưa kể có thể có những nhà khoa học tài năng không thua kém gì những người đoạt giải Fields, Nobel, nhưng do thiếu may mắn, cho nên đã không có cơ hội tỏa sáng.

    Như đã nêu trong bài Bình đẳng Về Danh Dự và Phẩm giá(4), khái niệm Bình đẳng Đạo Đức đã trở thành giá trị phổ quát ở các xã hội văn minh. (Con người có thể khác nhau về của cải vật chất, về vị trí làm việc, nhưng phải được bình đẳng với nhau về mặt tinh thần. Nghĩa là về nguyên tắc phải được tôn trọng như nhau. Nếu bạn khiến ai đó phiền muộn bởi cho rằng họ không cao quý, không giá trị bằng một ai khác, bạn cần hiểu rằng đó là hành vi phi đạo đức). Không chỉ giới nghiên cứu mà tất cả các giới khác trong xã hội đều có nhu cầu được tôn trọng tối đa, bởi đó là một trong những Nhu cầu cơ bản nhất của con người. Ngay cả các bạn trẻ mới tốt nghiệp đại học như Lương Phương Thảo(5) cũng từng thể hiện ý nguyện này: “Phải chăng mỗi bạn trẻ ngày nay đều là một nhân tài, mang trong mình một sức mạnh ghê gớm mà chúng ta chưa khai thác hết. Tôi cho rằng còn rất nhiều định nghĩa, khái niệm khác nhau về nhân tài.” Thế kỷ 19, ở Việt nam không có nhà toán học nào cả nhưng sang đến thế kỷ 20, rất nhiều nhà toán học xuất hiện. Điều này không phải do gen toán Việt đến thế kỷ 20 mới từ trên trời rơi xuống, mà chỉ do nền giáo dục thời đó không hỗ trợ bất kỳ một tài năng toán nào phát triển. Tương tự, ở thời điểm hiện nay, có thể có vô số tài năng “sinh nhầm nước”, “sinh nhầm thời đại” cho nên sẽ không có cơ hội tỏa sáng. Thần tượng ai đó là quyền của mỗi người. Tuy nhiên bạn cần hiểu rằng, những người khác cũng có quyền không nghĩ giống bạn.

    Còn một lý do nữa khiến cho giới khoa học hiếm khi trở thành NCCC. Đó là trước đây, chính vì tư tưởng đề cao một vài ngành khoa học rất phi nhân cho nên các học giả phương tây đã phổ biến thuyết “Đa trí thông minh”, nhằm tôn vinh các dạng tài năng khác biệt trong xã hội. Ở nước nào cũng vậy, số người không theo đuổi một chuyên môn hay có đam mê đặc biệt nào cả luôn chiếm đa số. Và do vậy, theo đúng tỷ lệ dân số, Trí thông minh phục vụ cộng đồng mới là dạng Trí thông minh để trở thành NCCC. Những người sống không có đam mê, lý tưởng cần được hướng vào các hoạt động cộng đồng - những công việc phù hợp với sức họ - chứ không phải cần những tấm gương các nhà khoa học, mà họ không có những tố chất để phấn đấu trở thành người như vậy. Thời kỳ phát triển công nghiệp, trong số 10 người được giới teen Mỹ ngưỡng mộ nhất có Clara Barton, nữ hộ lý và là người sáng lập tổ chức Chữ Thập Đỏ Hoa kỳ, và Annie Sullivan, một nữ giáo viên giảng dạy người khuyết tật. Nước Mỹ có rất nhiều danh nhân, nhưng chỉ có ba người có tên trong các Ngày Nghỉ Lễ Chính thức (public holidays): đó là Columbus - người tìm ra châu Mỹ; Martin Luther King - nhà hoạt động nhân quyền da đen; và Washington - tổng thống đầu tiên. (Ngày Washington cũng đang dần bị thay thế bởi Ngày Tổng Thống, để kỷ niệm chung cho tất cả các tổng thống). Ngày nay, có lẽ chỉ còn Việt nam là quốc gia lạc lõng, ra sức đề cao toán học một cách phi lý. Người viết bài này cho rằng chỉ khi nào hoạt động cộng đồng được đề cao ngang với các hoạt động chuyên môn thì Việt nam mới có thể có được một xã hội đầy tính nhân văn, đủ sức hỗ trợ cho quản lý vỹ mô, và cuối cùng dẫn đến thúc đẩy khoa học kỹ thuật phát triển. Những người hành nghề chuyên môn cần những góc riêng, tách biệt để khuyến học đối với thiểu số công chúng theo đuổi các chuyên môn này, nhưng cũng đồng thời để tránh “dẫm lên chân” các ngành nghề khác. Nhà khoa học dù sao cũng chỉ là người theo đuổi lợi ích cá nhân, hoặc lợi ích cục bộ của những người giống mình. Tầm nhìn và hiểu biết của họ thường bị hạn chế bởi chuyên môn hạn hẹp của họ, chứ không hướng đến lợi ích tối ưu cho toàn xã hội.

    Một quốc gia 90 triệu dân mà chỉ có một nhà toán học được coi là đại diện cho trí tuệ là lối tư duy vừa tự ti, vừa xúc phạm đối với đông đảo trí thức đầy tự trọng, vừa phá hoại cộng đồng khoa học. Điều này cũng đi ngược lại với xu thế của thời đại, tôn vinh “Sự khác biệt” và “Đa trí thông minh”. Đặc biệt là GS. Châu đạt thành công trong bối cảnh hoàn toàn ở nước ngoài. Quốc gia nào cũng phải coi trọng những đóng góp trực tiếp cho chính nước mình ngang bằng, nếu không nói là hơn đóng góp quốc tế. Ngoài ra, không nên lạm bàn về nhân cách, đạo đức của một người, phần vì điều đó chỉ phù hợp khi người ấy đã đi đến cuối cuộc đời, phần vì trong khó khăn, cùng quẫn, đạo đức mới có cơ hội được minh chứng. GS. Châu còn rất trẻ, từ trước đến giờ luôn may mắn, thuận lợi hơn những người cùng thời, cho nên cần nhiều thời gian để thử thách. Tốt nhất là không nên cố gắng biến ông ấy trở thành NCCC. Việc GS Châu im lặng để bạn bè, học trò, nhân danh mình xúc phạm các nhà khoa học khác, nếu là một người chỉ làm chuyên môn thì không có vấn đề gì, nhưng để làm lãnh đạo thì cần phải xem lại. Bởi lẽ công việc lãnh đạo đòi hỏi khả năng đoàn kết nội bộ, giải quyết mâu thuẫn và khuyến khích sự tôn trọng lẫn nhau trong cộng đồng khoa học. Các tòa báo nên lập danh sách cố vấn khuyến học công khai bao gồm vài trăm học giả thuộc nhiều ngành nghề thì tốt hơn là chỉ tập trung vào một vài người.

    Nguyễn Kiều Dung
    Nghiên cứu sinh kinh tế, Hoa kỳ.

    (1) http://news.tiasang.com.vn/2010/11/09/cho-voi-ti-ganh/

    (2) http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2010-11-20-tang-nha-cho-gs-chau-va-chuyen-leo-len-mieng-ho-sau

    (3) http://thichhoctoan.wordpress.com/category/chuy%E1%BB%87n-khac/c%E1%BB%A5-hinh/

    (4) http://www.chungta.com.vn/Desktop.aspx/ChungTa-SuyNgam/Luan-Ly/Binh_dang_ve_Danh_du_va_Pham_gia/

    (5) http://tuoitre.vn/Tet-Viet-2011/421810/Luong-Phuong-Thao-Nhung-hat-giong-khac-biet.html

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    126 phản hồi

    Giáo dục Việt Nam đã mắc ... "lỗi hệ thống" rồi.

    Xếp Nhân lên được mấy bữa, quậy tùm lum, hai không ba không gì đó rồi ... vọt mất mịa, hổng thấy hó hé gì nữa. GS Hoàng Tụy đã viết nhiều về Giáo Dục VN và mấy cái "lỗi hệ thống" này, có cho toa thuốc trị. Nói riết mà hổng có ai làm. Nên GS Tụy tuyên bố nghỉ viết, hổng nói gì nữa hết, mà để lại cho mấy ... bạn trẻ làm tiếp.

    Đảng và Nhà nước thì mà là có màng gì đến chữa trị cái bệnh "hệ thống" đâu. Họa chăng, chỉ có mấy màn tò le tí te như chị (/anh ?) Nguyễn Kiều Dung đã viết.

    Nói thiệt nhe, kiểu này giáo dục VN chết chắc luôn, miễn bàn.

    Phản hồi Nguyễn Xinh nhé:

    1. Vâng ạ, ai cũng thấy toán quan trọng như thế nào, thì sao lại còn kêu ca là sao lập nhiều viện Toán thế. Đối với 1 quốc gia nghèo, nên đầu tư vào đâu là hiệu quả nhỉ, phải chăng là vào tri thức. Không nên cho rằng Viện toán đang có không hiệu quả thì không nên làm cái mới. Kinh phí lập 1 viện Toán cao cấp (bao gồm cả Toán ứng dụng)không nhiều, lâu dài thì tốt nhiều hơn hại, sao không đáng chấp nhận rủi ro làm thử. Nguyễn Xinh cho là lãng phí, thế theo Xinh dùng tiền đấy như thế nào là hiệu quả.

    Xin không nói về chính trị, nhưng chỉ muốn nhấn mạnh: ở xã hội nào, cộng sản hay tư bản, có thành tích cao trong lĩnh vực có ích cho xã hội thì đáng tôn vinh. Theo Nguyễn Xinh thì ở VN, vì sự tôn vinh đấy có động cơ khác nên là sai trái à?

    2. Ngày xưa đi học hay lấy tấm gương là các Trạng Nguyên như Lương Thế Vinh, Nguyễn Hiền, Giáp Hải,... mà có ai thấy mặt và biết hư thực ra sao, toàn là sách lịch sử ghi chép. Nay có phụ huynh nào mà mang NBC làm tấm gương, thì cũng là tốt chứ có gì là sai nhỉ. Làm gì mà mang chuyện giáo dục VN ra bàn to tát thế?

    Ý kiến ngắn

    Ông Khách-Q (27816) dùng từ gợi cảm quá:
    „Có 2 ý muốn chia sẻ: … Thế nhé…“
    Nên cũng muốn ... chia sẻ:

    Tác giả Nguyễn Kiều Dung không cần “phấn đấu” để “sẽ được cấp nhà”. Từ những điều cơ bản về “giá trị xã hội” của lao động, tác giả đưa lại sự cân bằng trong đánh giá giá trị thực cuả lao động trong xã hội, loại bỏ những tác động giả tạo do tuyên truyền một chiều gây ra.

    Vấn đề “tập trung” không phải là “tiền”, mà là cái đầu. Tất cả các nghành khoa học và văn hóa đều có giá trị và vai trò như nhau trong phát triển cộng đồng; Chính trị cũng là một nghành như thế. Coi “chính trị là thống soái” là sự xuyên tạc và lợi dụng thế (bạo) lực: Cho làm gì thì được làm cái đó.
    Lấy một thí dụ cũ: Đường lối kinh tế chỉ đạo phát triển sản xuất đã tạo ra 3 nhà máy đường mà không tính toán nguồn nguyên liệu cũng như liên kết vận trù (Toán học đấy!) để cuối cùng cả 3 đều thất bại và tan rã.
    Những chuyện chỉ đạo đầu tư và xây dựng ngày nay có dựa trên ý kiến chuyên gia hay chỉ nại vào “chủ trương lớn” từ đâu đó?

    Nhân bất học – bất tri lý.
    Nhân dục thắng – Chân lý vong.

    Thân mến.

    Góp ý với Q:

    1. Vâng, ai mà không biết là toán học quan trọng đối với các ngành khoa học khác. Nhưng đã có một viện Toán rồi, lại thêm một viện Toán cao cấp để làm gì, với một quốc gia còn nghèo thì có nên làm thế không? Nếu cần toán ứng dụng, sao không lập viện toán ứng dụng?

    Thực ra trong vụ này, các bác lãnh đạo muốn lôi kéo GS NBC về phía mình chứ các bác ấy quan tâm gì đến toán học với chẳng cao cấp. GS muốn có "sân chơi" riêng thì các bác ấy cho sân chơi riêng, nhưng có qua phải có lại, thế nào thì nhiều người đưa ý kiến trong topic này rồi, ví dụ như để các bác ấy lấy điểm trước dân chúng, và nếu có ai kêu ca là lãnh đạo chưa quan tâm đến trí thức thì các bác ấy sẽ bảo đã được huy chơng fiels chưa mà đòi quan tâm, y hệt như Q vừa bảo NKD "phấn đấu có thành tích" đi thì lãnh đạo tặng nhà đấy!

    2. Chẳng có đưa trẻ nào có thể trở thành học sinh gioi chỉ nhờ bị mẹ mắng là "mày cố học đi sau này thành NBC". Sao lại có quan điểm giáo dục ngây thơ thế nhỉ?
    Học thành tài là phải do cố gắng của chính cá nhân đó cộng sự quan tâm của gia đình và nhà trường, chứ không thể nhờ mấy câu mắng hay mấy câu khẩu hiệu. Giáo dục VN cần phải thay đổi tận gốc.

    Có 2 ý muốn chia sẻ:

    1. Ai bảo VN nên tập trung tiền vào kinh tế, tài chính... hay các môn khoa học khác thay vì toán thì chưa hiểu bản chất về Toán rồi. Mô hình kinh tế tài chính nếu không đi kèm giải tích hay xác suất thống kê vào thì làm sao áp dụng vào phân tích số liệu thực tế. Kỹ sư lắp ráp máy móc không có hiểu biết về Toán ứng dụng thì làm sao ráp chính xác và hiểu rõ được thiết kế. Sinh học bây giờ có 1 ngành không thể thiếu là Bioinformatics áp dụng thống kê và toán tin học rất nhiều. Tin học ngày nay thì 1 phần nhiều cũng dựa vào các phát triển của thuật toán tối ưu hóa. Còn nhiều ví dụ lắm chưa kể hết để thấy toán cao cấp quan trong thế nào. Đành rằng nước ta còn nghèo, nhưng tập trung phát triển ngọn mà quên gốc thì làm sao bền vững. Làm gì cũng phải song song, cái nào cũng quan trọng, có nhân tài hiểu biết "sâu sắc" về Toán thì các ngành khác cũng được nhờ. Lập viện Toán cao cấp cũng là góp phần thúc đẩy nghiên cứu cho các ngành khác còn gì, có ai bảo Viện chỉ làm Toán cơ bản đâu. Dùng viện toán làm động lực và chỗ nghiên cứu cho thế hệ sau có gì không hay mà các bác cứ bảo phí tiền nhỉ.

    2. Chuyện tôn vinh 1 nhà khoa học là bình thường, nhưng vì chưa có tiền lệ nên không khỏi bị so sánh. Ngẫm lại thì thà tôn vinh (nhưng vì thông tin hạn hẹp nên chưa hết nhân tài) còn hơn là chẳng quan tâm gì. Hôm qua ra ngõ nghe bà mẹ mắng con: mày cố học đi sau này như NBC, gieo vào lòng thằng bé ý chí phấn đấu có thành tích thì sẽ được tôn vinh...GS NBC chẳng có gì "bị" phong là thánh sống cả, chỉ là tấm gương thôi. Chính trị là chính trị, khoa học chân chính là khoa học chân chính, ai có thành tích tốt thì được khen, đừng vì chuyện nọ xọ chuyện kia, xem chuyện gì cũng dính đến chính trị.
    Bạn Kim Dung viết bài phấn đấu thành 1 nhà kinh tế tốt có thành tích biết đâu sẽ được cấp nhà đấy, thế nhé...

    Mạn phép tác giả Nguyễn Kiều Dung, tôi trả lời mấy câu hỏi của ThuongDan-Nguyen nhé:

    1. Năm 2009, việc bà Ostrom, một giáo sư về khoa học chính trị, đoạt giải Nobel kinh tế đã dấy lên một đợt công kích chưa từng có trong giới nghiên cứu kinh tế. (NKD)

    Nêu ví dụ này để làm gì? Trong giới nghiên cứu toán có ai công kích gs Châu không? Nếu có cho ví dụ? (ThuongDan-Nguyen/TDN).

    Trả lời: Nếu thí dụ này để thấy trong 1 xã hội dân chủ thì giải Nobel cũng có thể bị công kích như thường. Còn trong giới nghiên cứu toán VN, có ai công kích GS Châu thì làm sao biết được là không, vì xã hội VN có dân chủ đâu, người VN lại sợ bị dèm pha là ghen ăn, tức ở. Tôi chỉ thấy có loạt bài đăng báo chính thống hẳn hoi, trong đó các giáo viên Toán, ngày xưa từng đoạt giải HCVQT, bây giờ phải còng lưng đi dạy thêm để kiếm sống, mang bằng tS đại học TH Moscow về mà xin vào viện Toán người ta cũng lắc đầu.

    2. Thậm chí, đợt tháng 8 năm ngoái, website khoa toán của các trường đại học lớn như Harvard, Stanford, MIT…những nơi không liên quan gì đến giải Fields cũng không đưa tin về giải này (NKD)

    Thật vớ vẩn ! Như vậy tất cả các khoa Y phải đăng thông tin ai đoạt giải Nobel y khoa hay sao ? Website của trường/khoa đâu phải là trang tin tức! (TDN)

    Trả lời: Sao lại vớ vẩn? Các website trường lớn người ta không đưa tin vì huy chương Fields cũng không phải là cái gì ghê gớm với người ta. Nói thế để biết người VN cứ nháo nhác cả lên thì rõ ràng là lạc hậu, khoe khoang, hợm hĩnh...

    3. Không đúng như báo chí Việt nam tuyên truyền, GS Châu không tạo được ảnh hưởng gì đáng kể ở phương tây bởi ông ấy không phải người của công chúng (NCCC) ở các nước đấy (NBC)

    Tôi đọc rất nhiều báo chí VN (và thât sự cũng không ưa gì bọn nhà báo láo khoét ấy) nhưng cũng chẳng thấy báo nào nói "GS Châu tạo được ảnh hưởng gì đáng kể ở phương tây".(TDN)

    Trả lời: báo chí VN chẳng khoe ầm ầm lên là NBC được tổng thống Pháp mời cơm, rồi chẳng phỏng vẫn hết người này người kia trong ngành toán đấy à? Tôi đọc những bài báo đấy mà tôi xấu hổ. Tổng thống nào mời cơm NBC? Phỏng vấn các nhà toán học Pháp, mà có để cho người ta nói cái gì đâu, toàn ép người ta phải ca ngợi người nhà mình.

    4. Rất nhiều nước như Canada, Tây ban nha, Hungary, Rumany, bốn con rồng Châu Á, có nền khoa học phát triển hơn nước ta nhiều mà không cần đến huy chương Fields (NKD)

    NCS mà lý luận như vậy thì chết: - thư 1, chưa biết rõ các nước x,y,z, ... có cần huy chương Fields hay không mà đã phán, thứ 2: có những nước khác m,n,q ... có nền khoa học phát triển + huy chương Fields hơn các nước x,y,z, ... (TDN)

    Trả lời: người ta không tuyên bố cần hay không cần, nhưng người ta đã xây dựng được ngành khoa học rất tốt mà không phải nhờ đến huy chương Fields. Còn VN thì chỉ thấy huyênh hoang kịch cỡm, ông viện trưởng viện Toán Ngô Bảo Trung còn tuyên bố là: "Đức mạnh như thế mà không có huy chương Fiels nào, các nước châu Phi, Mỹ La-tinh thì còn lâu".

    5. Hiệp hội kinh tế Mỹ có lẽ là hiệp hội kinh tế uy tín nhất thế giới, với hơn 70% giải Nobel kinh tế thuộc về các thành viên của hội. Tuy nhiên, mỗi năm hiệp hội bầu lại chủ tịch một lần và không nhất thiết một người được giải Nobel hoặc một giải thưởng lớn nào khác sẽ được bầu.(NKD)

    Rõ khổ! Hiệp hội hoàn toàn khác với một cái viện nghiên cứu.(TDN)

    Trả lời: Chỉ có ở VN thì các hiệp hội mới lè phè như thế, chứ hiệp hội ở Mỹ rất mạnh. Nếu không thì làm sao Hội kết nạp các giải Nobel. Nhưng: tuy có nhiều giải Nobel là thành viên, Hội vẫn giữ đúng nguyên tắc dân chủ - chức chủ tịch Hội phải được bầu công khai, chứ không phải do "trên" chỉ định, cũng không nhất thiết là chỉ các giải Nobel mới được bầu.

    Thôi, ThuongDan-Nguyen không biết thì dựa cột mà nghe. Đừng có vì tự hào dân tộc mà mất hết cả trí khôn. Ở xã hội dân chủ, người ta cũng kị lắm cái trò "tự hào dân tộc" đấy. Mầm mống phát xít, đầu trọc... cũng từ đây mà ra.

    Ôi trời bạn TD,

    Tôi cứ nghĩ là bạn whitebear cơ đấy. Bạn có vấn đề về đọc hiểu không thế?

    1) Tôi nói chuyện bà Ostrom để nói rằng các ngành đều có sự tự hào nghề nghiệp riêng. Có vậy thôi.

    2) Ừa ở Mỹ có 2 trường trên website đăng tin giải Fields của ông Châu là IAS và U. Chicago thôi. Người ta đâu có ầm ỹ như ở Việt nam.

    3) Cần phải giải thích rằng ông Châu không tạo được ảnh hưởng gì đáng kể để cho các cháu thanh thiếu niên và bà con nông dân hiểu. Nhiều người hiểu sai lắm kể cả những người có học và sống ở nước ngoài đấy. Nếu không thì đã không có những bài kiểu như "Chớ vội tị ganh".

    4) Thế mới nói là cần phải tranh luận.

    5) Nói chuyện hiệp hội kinh tế để giải thích về việc Lãnh đạo tinh thần.

    Tôi còn quên 1 chuyện là ông Châu quá may mắn bởi ông ấy ở ngành toán. Nếu ở 1 ngành khác thì cho dù giỏi đến bao nhiêu đi chăng nữa gần như chắc chắn ông ấy cũng phải đợi đến cuối đời mới được giải thưởng. Có những người kém may mắn chết sớm quá là cũng chẳng được cái gì.

    Nhìn nhận một cách khách quan thì ông Ngô Bảo Châu chỉ nên coi là một người giỏi hay xuất sắc trong phạm vi ngành hẹp mà ông ta theo đuổi. Xét về phương diện công việc mà ông ta theo đuổi thì nó phản ánh rất đúng với tài năng của ông ta từ khi sinh ra, lớn lên, và thành đạt đó là thợ giải toán, dẫu cho công việc mà ông ta làm là hóc búa, và điểm quan trọng là tẻ nhạt không nhiều người muốn theo đuổi. Và như vậy, với tư cách là một math problem solver, tài năng của ông Châu là một tập con trong một tập lớn là tài năng của Robert Langlands - một theory builder, một người tìm đường thực sự của toán học. Nói vậy để các bạn ngoại đạo đối với toán dễ hình dung. Vậy với cách nhìn nhận đó, tôi coi ông Châu là người giải toán xuất sắc trong lĩnh vực hẹp của toán mà ông ta theo đuổi, có vậy thôi. Vậy tại sao nhà nước VN lại làm ầm ĩ như vậy, có thể là một quan niệm sai lầm ăn sâu tiềm thức của người Việt do bị nhồi sọ hàng chục năm nay, đó là toán học là trung tâm của tất cả, họ quên rằng sự hiện diện của toán học trong nhiều lĩnh vực chỉ đơn giản cho thấy toán là công cụ -- và chỉ là công cụ mà thôi -- ngắn gọn, chính xác mà con người từng nghĩ ra để đo lường và diễn giải các hiện tượng tự nhiên.Nếu không phải vì quan niệm sai lầm lệch lạc đó, thì có những lý do sau để nhà nước VN tung hô ông Châu như vậy: Thứ nhất, đó là cú vẩy tay của giới cầm quyền vào mặt giới trí thức trong và ngoài nước đang ra sức phản biện về sự tồn tại của cái chính quyền mà chỉ còn cái vỏ là cộng sản ở VN, thông qua hành động này chính quyền muốn nhắn nhủ các trí thức chống đối rằng, "khác hẳn với các bạn nghĩ cộng sản coi rẻ và xa lánh trí thức, chúng tôi rất coi trọng trí thức là đằng khác, không chỉ thế còn có các trí thức cao cấp như ông Châu còn đang hợp tác và ủng hộ chúng tôi đây này, không phải là chửi bới như các vị", và như vậy, giải thưởng Fields của ông Châu đã đến đúng lúc; Thứ hai là, như chúng ta đều biết, nền GD của VN rất tối tệ và bi bét, là đói tượng bị chỉ trích bấy lâu, ông Nguyên Thiện Nhân, thay mặt chính quyền, đã làm một hành động chính trị âu yếm ông Châu ngụ ý nói rằng "Như các bạn thấy đấy, các bạn cứ chê bai nền GD của VN là bi bét -- nơi mà tôi đang làm bộ trưởng -- thí nền GD mà chúng tôi thiết kế và chế tạo, vấn tạo ra một nhân tài như ông Châu, chứ không phải như các bạn, do học hành dốt nát không đạt được cái giải rút gì, thế mà còn học đòi phê phán", và như thế, quả bóng đã được đá về sân của những người phê phán nền GDVN; Điều cuối cùng là, nhân cơ hội này giới toán học VN hét to lên với chính quyền là "Đấy các ông mở to mắt ra mà nhìn, nếu các ông cứ để chúng tôi sống lay lắt như bấy lâu nay, thì còn lâu mới có được một ông NBC nào thêm nữa", hiệu quả tức thì, một ngân khoản hơn 6 trăm tỉ đồng đã được phê duyệt để tài trợ nghiên cứu toán, và xây dựng thêm một thây ma nữa là cái viện Toán học cao cấp, bên cạnh một viện Toán cấp cao đã và đang tồn tại ở Nghĩa Đô, như vậy ông Châu được dựng lên để hợp lý hóa việc tiêu tiền của nhà nước và điểm quan trọng là người ta không biết khoản tiền sẽ được giám sát chi tiêu ra sao. Cuối cùng, tôi muốn bày tỏ quan điểm cá nhân rằng, tôi luôn coi ông Châu là một người tài, thành đạt như những người tài và thành đạt khác trong lĩnh vực của họ.

    Việt Nhân viết:
    ThuongDan-Nguyen viết:
    Cô Kiều Dung có vẻ hằn học ác ý với gs NBC khi viết bài này! Sau đây là vài điểm vô duyên trong bài viết:
    1) Năm 2009, việc bà Ostrom, một giáo sư về khoa học chính trị, đoạt giải Nobel kinh tế đã dấy lên một đợt công kích chưa từng có trong giới nghiên cứu kinh tế.

    Nêu ví dụ này để làm gì? Trong giới nghiên cứu toán có ai công kích gs Châu không? Nếu có cho ví dụ?

    2) Thậm chí, đợt tháng 8 năm ngoái, website khoa toán của các trường đại học lớn như Harvard, Stanford, MIT…những nơi không liên quan gì đến giải Fields cũng không đưa tin về giải này,

    Thật vớ vẩn ! Như vậy tất cả các khoa Y phải đăng thông tin ai đoạt giải Nobel y khoa hay sao ? Website của trường/khoa đâu phải là trang tin tức!

    3) Không đúng như báo chí Việt nam tuyên truyền, GS Châu không tạo được ảnh hưởng gì đáng kể ở phương tây bởi ông ấy không phải người của công chúng (NCCC) ở các nước đấy

    Tôi đọc rất nhiều báo chí VN (và thât sự cũng không ưa gì bọn nhà báo láo khoét ấy) nhưng cũng chẳng thấy báo nào nói "GS Châu tạo được ảnh hưởng gì đáng kể ở phương tây".

    Nếu có, cho ví dụ ???

    4) Rất nhiều nước như Canada, Tây ban nha, Hungary, Rumany, bốn con rồng Châu Á, có nền khoa học phát triển hơn nước ta nhiều mà không cần đến huy chương Fields

    NCS mà lý luận như vậy thì chết: - thư 1, chưa biết rõ các nước x,y,z, ... có cần huy chương Fields hay không mà đã phán, thứ 2: có những nước khác m,n,q ... có nền khoa học phát triển + huy chương Fields hơn các nước x,y,z, ...

    5) Hiệp hội kinh tế Mỹ có lẽ là hiệp hội kinh tế uy tín nhất thế giới, với hơn 70% giải Nobel kinh tế thuộc về các thành viên của hội. Tuy nhiên, mỗi năm hiệp hội bầu lại chủ tịch một lần và không nhất thiết một người được giải Nobel hoặc một giải thưởng lớn nào khác sẽ được bầu.

    Rõ khổ! Hiệp hội hoàn toàn khác với một cái viện nghiên cứu.

    Còn nhiều nữa, chán quá không muốn viết.

    Ở đời nghĩ cũng ngộ thiệt nhe. Tay này mới vô đề thì bảo là:

    Cô Kiều Dung có vẻ hằn học ác ý với gs NBC khi viết bài này!

    Nhưng những lời lẽ của ông thì không phải là có vẻ, mà là quá sức hằn học với cô Kiều Dung. Và còn lên giọng ta đây ... rõ khổ .

    Tôi có thấy chút gì là hằn học đâu nhỉ, bài viết ở trên chỉ cho thấy những điểm lôm côm trong bài của cô NKD, điểm nào lôm côm không đúng người ta đều chỉ ra rất rõ ràng,còn bạn thì chỉ nói rất chung chung cảm tính tôi thấy chẳng có chút thuyết phục nào cả.

    Chế độ (cung cách) lãnh đạo méo mó

    Bài viết của tác giả Nguyễn Kiều Dung rất đúng đắn và cần thiết.
    Tôi để ý tới lời giới thiệu về chuyên nghành kinh tế của tác giả và thử tìm một đoạn kinh điển của Marx về „giá trị“ thì thấy có thể rút ra nhiều điều thú vị phù hợp cách đánh giá của tác giả; Có điều, do tài liệu quá dài nên chưa thể có ý kiến gì thêm về phương diện này. Tôi đồng ý rằng hãy nên coi trường hợp Ngô Bảo Châu là bình thường thì mới phát huy tác dũng những gì anh Châu đạt được. Còn đánh giá „trí tuệ Việt Nam“ thì phải có cái nhìn hoàn toàn khác: Khách quan và khoa học.
    Hiện tôi thấy có một khái niệm khá giá trị khi đánh giá về VN là „bất cập“. „Bất cập“ nghĩa là „thiếu“, „kém“ và nếu nói thẳng và … sỗ thì là „dốt“. „Bất cập“ thường đi với „thái quá“: Khi thiếu, kém và dốt thì người ta thường dùng biện pháp „thái quá“ dễ làm là dùng tuyên truyền ào ạt (huyên truyền) nhằm khỏa lấp, xóa mờ hiện thực làm mọi người quên cốt lõi.
    Về khoa học mà nền tảng của nó là giáo dục, đào tạo, tôi nhớ một câu khá hợp lý của một vị trong nghành giáo dục (được nghe là của ông Trần Hữu Dực, nhưng xem qua Wikipedia thì hình như không phải); Câu nói đó là: Khuôn méo thì không thể đúc được nồi tròn.
    Một lối lãnh đạo lấy duy ý chí, bất chấp cơ sở lý luận khoa học làm cây gậy chống (và đánh) thì không bao giờ dùng và tổ chức tập hợp, phát huy trí thức được. Bản thân số phận bài viết trên của tác giả cũng chứng minh điều đó.
    Tất nhiên là cuối cùng thì thực tế cũng sẽ gạt bỏ những gì vô lý và phản động, nhưng chúng ta đã mất cái quý nhất là thời gian để mãi mãi là con „trâu chậm uống nước đục“. Tôi, nói một cách nhẹ nhàng, không quan tâm nhiều đến những con trâu chỉ biết chọn cho mình chút nước trong mà không nhớ rằng còn có một đàn đã sinh ra mình đang chịu cảnh nước đục.

    Chỉ xin chia sẻ thôi, chớ không có gì cần tranh luận cả.
    Thân mến.

    @Việt Nhân:

    Vấn đề là những điểm của cô Dung viết ra nhằm phê phán ông NBC - mà tôi đã dẫn chứng, ít nhất là 5 điểm - là đúng hay nhảm nhí ?

    Nếu đúng thì hãy trả lời các câu hỏi mà tôi đã nêu.

    Còn nếu sai thì rõ ràng là cô Dung viết về ông NBC đầy ác ý, không có chứng cớ, lập luận vô duyên, ... chứ còn gì nữa ?

    "Hình như nhiều người chỉ muốn dìm hay hạ bệ GS NBC cho ngang bằng mình thì mới thỏa lòng. "Trâu buộc ghét trâu ăn". Thay vì tạo 'cột cờ', tạo tấm gương để người khác noi theo, hy vọng KH VN sẽ tốt lên thì lại làm ngược lại. Ôi thật buồn cho giới KH VN!"

    Không nên nghĩ như thế. Đó là ngụy biện. Người ta đặt vấn đề nhiêm túc thì cũng nên bàn nghiêm túc, chứ đừng ngụy biện. Không ai có thể dìm NBC. Nhưng tài năng của NBC cũng như bao nhiêu tài năng khác cần được trân trọng. Không nên coi trọng toán mà xem thường ngành khác. Không nên xem toán học là số 1 còn ngành khác là 0. Sai lầm lắm. Trẻ con lắm.

    Nên nhớ rằng toán học là môn học dễ chứ không khó. Nhà toán học chẳng đóng góp trực tiếp cho xã hội như kỹ sư, bác sĩ, luật sư. Đó chính là lý do học sinh không thích chọn học toán. Đó chính là lý do các department of math không cần học sinh điểm cao để vào học toán. Học sinh giỏi chọn ngành y, luật, kinh tế, kỹ sư ... Đó là thực tế, chứ không phải xem thường ngành toán.

    ThuongDan-Nguyen viết:
    Cô Kiều Dung có vẻ hằn học ác ý với gs NBC khi viết bài này! Sau đây là vài điểm vô duyên trong bài viết:
    1) Năm 2009, việc bà Ostrom, một giáo sư về khoa học chính trị, đoạt giải Nobel kinh tế đã dấy lên một đợt công kích chưa từng có trong giới nghiên cứu kinh tế.

    Nêu ví dụ này để làm gì? Trong giới nghiên cứu toán có ai công kích gs Châu không? Nếu có cho ví dụ?

    2) Thậm chí, đợt tháng 8 năm ngoái, website khoa toán của các trường đại học lớn như Harvard, Stanford, MIT…những nơi không liên quan gì đến giải Fields cũng không đưa tin về giải này,

    Thật vớ vẩn ! Như vậy tất cả các khoa Y phải đăng thông tin ai đoạt giải Nobel y khoa hay sao ? Website của trường/khoa đâu phải là trang tin tức!

    3) Không đúng như báo chí Việt nam tuyên truyền, GS Châu không tạo được ảnh hưởng gì đáng kể ở phương tây bởi ông ấy không phải người của công chúng (NCCC) ở các nước đấy

    Tôi đọc rất nhiều báo chí VN (và thât sự cũng không ưa gì bọn nhà báo láo khoét ấy) nhưng cũng chẳng thấy báo nào nói "GS Châu tạo được ảnh hưởng gì đáng kể ở phương tây".

    Nếu có, cho ví dụ ???

    4) Rất nhiều nước như Canada, Tây ban nha, Hungary, Rumany, bốn con rồng Châu Á, có nền khoa học phát triển hơn nước ta nhiều mà không cần đến huy chương Fields

    NCS mà lý luận như vậy thì chết: - thư 1, chưa biết rõ các nước x,y,z, ... có cần huy chương Fields hay không mà đã phán, thứ 2: có những nước khác m,n,q ... có nền khoa học phát triển + huy chương Fields hơn các nước x,y,z, ...

    5) Hiệp hội kinh tế Mỹ có lẽ là hiệp hội kinh tế uy tín nhất thế giới, với hơn 70% giải Nobel kinh tế thuộc về các thành viên của hội. Tuy nhiên, mỗi năm hiệp hội bầu lại chủ tịch một lần và không nhất thiết một người được giải Nobel hoặc một giải thưởng lớn nào khác sẽ được bầu.

    Rõ khổ! Hiệp hội hoàn toàn khác với một cái viện nghiên cứu.

    Còn nhiều nữa, chán quá không muốn viết.

    Ở đời nghĩ cũng ngộ thiệt nhe. Tay này mới vô đề thì bảo là:

    Cô Kiều Dung có vẻ hằn học ác ý với gs NBC khi viết bài này!

    Nhưng những lời lẽ của ông thì không phải là có vẻ, mà là quá sức hằn học với cô Kiều Dung. Và còn lên giọng ta đây ... rõ khổ .

    Tôi thì đồng ý với Nguyễn Kiều Dung rằng một nhà khoa học và một người của công chúng hoàn toàn khác nhau. Cái khác lớn nhất đó: đã là người công chúng thì phải chấp nhận chuyện 'được khen' hay 'bị chê'.
    Lỗ Trí Thâm viết:
    Người dân cần một liều thuốc mê để được dắt di tiếp đoạn đường mà chẳng biết đi về đâu.
    Rất đúng. Và GS Ngô Bảo Châu chỉ là một trong hàng trăm liều thuốc mê đó.

    Nkd. viết:
    Có thể chọn ra mỗi ngành một vài người làm đại diện. Rất nhiều ngành nghiên cứu mặc dù chưa có giải thưởng Nobel hoặc giải thưởng lớn nhất nào nhưng cũng có các giáo sư ở các trường đại học lớn có thể đại diện cho ngành của họ được.

    Thế trước khi ông Châu được giải Fields thì người Việt không có trí tuệ à??? Xem Hàn Quốc chẳng hạn, chọn đại trí tuệ của họ thế nào cứ thế mà làm. Hàn quốc cũng có hội đồng khoa học quốc gia chứ. Hàn quốc đâu có giải Fields nào đâu nhưng khoa học của Việt nam xách dép cho họ.

    Còn các ngành thực hành như quản lý, kinh doanh, luật, báo chí...thì gần như không bao giờ người Việt có cơ hội cạnh tranh với thế giới. thì những người hàng đầu các ngành ấy phải được coi tương đương với hàng đầu của thế giới.

    Sự kiện NBC không phải là dịp để chọn ra ai là đại diện của nền KH VN, cũng không phải là để hô hào mọi nhà khoa học phải đạt giải Fields để KH VN sánh vai với thế giới. Bài viết trên cũng như ý kiến của nkd thật đúng là vô duyên. Chẳng ai nói ngoài NBC Việt nam không có trí tuệ. Nhưng tôi nói các nhà KH VN phần lớn chỉ có trí tuệ tầm tầm, không có hoài bão nên KH VN mới 'xách dép' cho KH Hàn Quốc chứ chẳng liên quan gì tới việc NBC (hay VN) có được giải Fields hay không.
    Các ngành KH thực hành lại càng không đáng để nhắc đến. Bao nhiêu TS, GS trong các viện nghiên cứu VN mà đến nay hoặc chẳng có công trình gì đáng kể, hoặc chỉ biết bắt trước mà vẫn không xong, điển hình là vụ làm máy bay VAM-1 bởi các GS hàng đầu của VN được giùm beng cách đây mấy năm. Tưởng tự mình thiết kế hóa ra đi mua máy bay của Canada rồi về chỉnh sửa lại, vậy mà vẫn chưa thấy cái VAM-1 VAM-2 nào được đưa vào sử dụng, thật đáng xấu hổ cho giới KH thực hành VN. Đó là chưa nói đến KT: Bao nhiêu GS TS mà chẳng có một công trình nghiên cứu khả dĩ có thể áp dụng được, toàn chỉ là mò mẫm theo phương pháp 'thử và sai'.
    O hô- KH VN thật đáng tự hào lắm thay !!!! LOL :)))) Nhà nước VN cần đưa các 'nhà KH' VN lên bàn thờ hoặc chí ít thì cũng phải cấp một cái nhà ở như cái đã cấp cho GS NBC thì mới yên chuyện!

    Cám ơn bạn NKD, bài viết rất hay, sâu sắc, và thuyết phục.

    Đúng là lầm to khi thấy lãnh đạo VN tặng nhà tặng chức cho GS Ngô Bảo Châu mà tưởng là lãnh đạo VN đang trọng nhân tài. Lãnh đạo VN đâu có quan tâm xem cái viện toán cao cấp kia hoạt động thế nào, mang lại ích lợi gì cho khoa học VN. Lãnh đạo thấy bỏ ra ít tiền mà lại được tiếng là quan tâm đến khoa học trí thức thì rẻ quá là rẻ. Chứ còn nếu quan tâm thật thì phải khác: bao nhiêu nhà khoa học VN (nhiều người từng đoạt các giải vàng quốc tế) đang phải kiếm tiền bằng cách bán cháo phổi, chính họ mới cần được chăm sóc và tạo điều kiện nghiên cứu, và để các thế hệ sau nhìn vào đừng thấy hoảng sợ quá mà bỏ VN ra đi.
    GS Ngô Bảo Châu lương Mỹ cao như thế, gia đình ở HN cũng đã có nhà cửa cả rồi, là con một, làm gì có anh chị em cần giúp đỡ, vậy mà đi nhận nhà của lãnh đạo thì coi như cá mắc câu rồi, bây giờ chỉ là con rối trong tay lãnh đạo. Ai đó nói "trí thức phò lãnh đạo" cũng không oan.

    Viện Toán cao cấp rồi cũng chỉ phí tiền của dân Việt, nuôi béo được mấy nhà toán học, rồi họ cũng lại ra nước ngoài phục vụ cho người khác thôi. Cũng chẳng trách các nhà khoa học được, vì họ cũng không thể ở lại để tiếp tục nấu cháo phổi. Trách là trách những người đầu têu, cũng là loại ham chức tước, ham ảnh hưởng cả thôi. Rồi mà xem!

    Đồng ý với anh ThuongDan, bài có ý tưởng tốt nhưng viết lôm côm nên giảm hết cả giá trị.

    ThuongDan-Nguyen viết:
    Cô Kiều Dung có vẻ hằn học ác ý với gs NBC khi viết bài này! Sau đây là vài điểm vô duyên trong bài viết:
    1) Năm 2009, việc bà Ostrom, một giáo sư về khoa học chính trị, đoạt giải Nobel kinh tế đã dấy lên một đợt công kích chưa từng có trong giới nghiên cứu kinh tế.

    Nêu ví dụ này để làm gì? Trong giới nghiên cứu toán có ai công kích gs Châu không? Nếu có cho ví dụ?

    2) Thậm chí, đợt tháng 8 năm ngoái, website khoa toán của các trường đại học lớn như Harvard, Stanford, MIT…những nơi không liên quan gì đến giải Fields cũng không đưa tin về giải này,

    Thật vớ vẩn ! Như vậy tất cả các khoa Y phải đăng thông tin ai đoạt giải Nobel y khoa hay sao ? Website của trường/khoa đâu phải là trang tin tức!

    3) Không đúng như báo chí Việt nam tuyên truyền, GS Châu không tạo được ảnh hưởng gì đáng kể ở phương tây bởi ông ấy không phải người của công chúng (NCCC) ở các nước đấy

    Tôi đọc rất nhiều báo chí VN (và thât sự cũng không ưa gì bọn nhà báo láo khoét ấy) nhưng cũng chẳng thấy báo nào nói "GS Châu tạo được ảnh hưởng gì đáng kể ở phương tây".

    Nếu có, cho ví dụ ???

    4) Rất nhiều nước như Canada, Tây ban nha, Hungary, Rumany, bốn con rồng Châu Á, có nền khoa học phát triển hơn nước ta nhiều mà không cần đến huy chương Fields

    NCS mà lý luận như vậy thì chết: - thư 1, chưa biết rõ các nước x,y,z, ... có cần huy chương Fields hay không mà đã phán, thứ 2: có những nước khác m,n,q ... có nền khoa học phát triển + huy chương Fields hơn các nước x,y,z, ...

    5) Hiệp hội kinh tế Mỹ có lẽ là hiệp hội kinh tế uy tín nhất thế giới, với hơn 70% giải Nobel kinh tế thuộc về các thành viên của hội. Tuy nhiên, mỗi năm hiệp hội bầu lại chủ tịch một lần và không nhất thiết một người được giải Nobel hoặc một giải thưởng lớn nào khác sẽ được bầu.

    Rõ khổ! Hiệp hội hoàn toàn khác với một cái viện nghiên cứu.

    Còn nhiều nữa, chán quá không muốn viết.

    Có thể chọn ra mỗi ngành một vài người làm đại diện. Rất nhiều ngành nghiên cứu mặc dù chưa có giải thưởng Nobel hoặc giải thưởng lớn nhất nào nhưng cũng có các giáo sư ở các trường đại học lớn có thể đại diện cho ngành của họ được.

    Thế trước khi ông Châu được giải Fields thì người Việt không có trí tuệ à??? Xem Hàn Quốc chẳng hạn, chọn đại trí tuệ của họ thế nào cứ thế mà làm. Hàn quốc cũng có hội đồng khoa học quốc gia chứ. Hàn quốc đâu có giải Fields nào đâu nhưng khoa học của Việt nam xách dép cho họ.

    Còn các ngành thực hành như quản lý, kinh doanh, luật, báo chí...thì gần như không bao giờ người Việt có cơ hội cạnh tranh với thế giới. thì những người hàng đầu các ngành ấy phải được coi tương đương với hàng đầu của thế giới.

    Hình như nhiều người chỉ muốn dìm hay hạ bệ GS NBC cho ngang bằng mình thì mới thỏa lòng. "Trâu buộc ghét trâu ăn". Thay vì tạo 'cột cờ', tạo tấm gương để người khác noi theo, hy vọng KH VN sẽ tốt lên thì lại làm ngược lại. Ôi thật buồn cho giới KH VN!

    "Bạn nào còn tin tưởng vào chính sách trọng dụng nhân tài của nhà nước VN, thì cứ về VN làm việc một thời gian sẽ biết"

    Chính xác. Chính quyền VN không bao giờ trọng trí thức. Bản thân họ chỉ là những người đi lên từ nạn mua bằng, mua chức, thì làm sao quí trọng cái học và trí thức. Bao nhiêu trí thức Việt kiều về làm đều ngao ngán. Một số bỏ chạy lấy người. Một số thì âm thầm rút lui. Người cộng sản không bao giờ có thành tâm với trí thức cả.

    Tôi nghĩ nếu NBC thật sự nghĩ mình có thể nâng cao vị thế của khoa học VN qua cái viện toán thì anh ta lầm to. Nếu anh ta nhận chức chỉ vì muốn có tên tuổi thì không đáng bàn.

    Cá nhân tôi không nghĩ NBC hống hách đâu. Anh ta rất điềm đạm và tỏ ra có suy nghĩ chín chắn. Ngoài đời thì có khi phách lối một chút, nhưng cái đó thể hiện cá tính mà chúng ta ai cũng có. Những phát biểu của anh ta trên báo chí chẳng có gì đáng trách cả. Ngược lại, anh ta đáng được khen.

    Cái mà tôi có vấn đề là chính quyền VN nhận bừa thành tích của NBC là của VN. Không phải. Đó là thành tích của Pháp. Làm như chính quyền VN làm là vô liêm sỉ và lợi dụng. Hy vọng rằng NBC không tham gia vào cái trò lợi dụng của chính quyền CSVN.

    Nếu có được 1 phần ngàn dân VN cùng suy nghĩ như bạn Kiều Dung thì đất nước này đã khác lắm rồi. Nhưng khổ thay cái xứ Anamit của mình cả trăm năm dưới thời Pháp mà không mở mang được gì. Còn dưới thời cộng sản, sự nhiễm độc chính trị thật là nặng nề mà phải mất ít nhất ba thế hệ nữa mới tẩy rửa hết được.

    Bạn nào còn tin tưởng vào chính sách trọng dụng nhân tài của nhà nước VN, thì cứ về VN làm việc một thời gian sẽ biết.

    Giáo sư Châu là một người giỏi nhưng trong một chuyên ngành hẹp.Việc truyền thông VN (nhất là báo chí lề phải)tung hê quá mức theo tôi là cần thiết.Người dân cần một liều thuốc mê để được dắt di tiếp đoạn đường mà chẳng biết đi về đâu.Rồi thì các loại hoa hậu cũng là liều thuốc mê khác......Cái này không có gì mới, thực dân Pháp những năm 30 của thế kỉ trước đã làm.Trước cao trào chống Pháp lên cao .Tháng 10-1930 Pôn Raynô, Bộ trưởng Thuộc địa Pháp sang Đông Dương để điều tra tình hình và định ra chính sách đối phó.Chúng phát động phong tào Vui ,Trẻ ,Khoẻ để lôi kéo thanh niên. Những sòng bạc, tiệm nhảy, tiệm hút, nhà chứa... được mở để lôi kéo thanh niên vào cuộc sống đồi trụy.(Tôi nhớ lúc học sử như vậy, bác nào biết chính xác xin chỉ bảo dùm)
    Khi cả dân tộc tỉnh ngộ thì các nhà cơ hội đã nhét đầy túi.

    Cô Kiều Dung có vẻ hằn học ác ý với gs NBC khi viết bài này! Sau đây là vài điểm vô duyên trong bài viết:
    1) Năm 2009, việc bà Ostrom, một giáo sư về khoa học chính trị, đoạt giải Nobel kinh tế đã dấy lên một đợt công kích chưa từng có trong giới nghiên cứu kinh tế.

    Nêu ví dụ này để làm gì? Trong giới nghiên cứu toán có ai công kích gs Châu không? Nếu có cho ví dụ?

    2) Thậm chí, đợt tháng 8 năm ngoái, website khoa toán của các trường đại học lớn như Harvard, Stanford, MIT…những nơi không liên quan gì đến giải Fields cũng không đưa tin về giải này,

    Thật vớ vẩn ! Như vậy tất cả các khoa Y phải đăng thông tin ai đoạt giải Nobel y khoa hay sao ? Website của trường/khoa đâu phải là trang tin tức!

    3) Không đúng như báo chí Việt nam tuyên truyền, GS Châu không tạo được ảnh hưởng gì đáng kể ở phương tây bởi ông ấy không phải người của công chúng (NCCC) ở các nước đấy

    Tôi đọc rất nhiều báo chí VN (và thât sự cũng không ưa gì bọn nhà báo láo khoét ấy) nhưng cũng chẳng thấy báo nào nói "GS Châu tạo được ảnh hưởng gì đáng kể ở phương tây".

    Nếu có, cho ví dụ ???

    4) Rất nhiều nước như Canada, Tây ban nha, Hungary, Rumany, bốn con rồng Châu Á, có nền khoa học phát triển hơn nước ta nhiều mà không cần đến huy chương Fields

    NCS mà lý luận như vậy thì chết: - thư 1, chưa biết rõ các nước x,y,z, ... có cần huy chương Fields hay không mà đã phán, thứ 2: có những nước khác m,n,q ... có nền khoa học phát triển + huy chương Fields hơn các nước x,y,z, ...

    5) Hiệp hội kinh tế Mỹ có lẽ là hiệp hội kinh tế uy tín nhất thế giới, với hơn 70% giải Nobel kinh tế thuộc về các thành viên của hội. Tuy nhiên, mỗi năm hiệp hội bầu lại chủ tịch một lần và không nhất thiết một người được giải Nobel hoặc một giải thưởng lớn nào khác sẽ được bầu.

    Rõ khổ! Hiệp hội hoàn toàn khác với một cái viện nghiên cứu.

    Còn nhiều nữa, chán quá không muốn viết.

    PVĐ viết:
    Nguyễn Kiều Dung viết:
    Nhà khoa học dù sao cũng chỉ là người theo đuổi lợi ích cá nhân, hoặc lợi ích cục bộ của những người giống mình. Tầm nhìn và hiểu biết của họ thường bị hạn chế bởi chuyên môn hạn hẹp của họ, chứ không hướng đến lợi ích tối ưu cho toàn xã hội.

    Tôi cho rằng kết luận này của tác giả không có cơ sở .
    Riêng trường hợp Gs Ngô Bảo Châu , đáng lý ra Gs Ngô Bảo Châu nên nhận chức vụ "danh dự" thì sẽ hợp lý hơn , còn nhận chức vụ làm Viện trưởng thì có lẽ Chính phủ Việt Nam muốn GS Ngô Bảo Châu lòi hết cái dốt trong cương vị Giám đốc Viện nghiên cứu cao cấp về Toán, có thể sẽ tra còng số 8 vì những hành vi thiếu trách nhiệm trong quản lý, để thất thoát, để sử dụng sai mục đích và chia chác tiền nong vì lương cán bộ 3 cọc 3 đồng quá ít .vv.vv ..... Giáo sư ơi là giáo sư, Bây giờ bỏ chạy thì muộn mất rồi.

    Chính thức: GS Ngô Bảo Châu đã được bổ nhiệm làm Giám đốc khoa học của Viện Nghiên cứu cao cấp về toán. (xem http://tuoitre.vn/Giao-duc/427804/Ngo-Bao-Chau-lam-Giam-doc-Vien-Nghien-cuu-cao-cap-ve-toan.html)
    Như vậy ông sẽ chi phụ trách mảng quản lí khoa học của Viện này mà thôi.

    Rất nhiều người khó chịu vì cái cung cách tôn vinh một ông nhóc như ở nước ta. Xưa nay toán học lúc nào mà chả được đề cao, đầu tư bao nhiên tiền của, bao nhiêu nhà báo chạy theo viết bài. Không ai đạt được cái gì mới là lạ.

    Không ngành nào khác ngoài ngành toán, muốn ông Châu đại diện cho ngành của họ. Dân toán đừng ảo tưởng. Ông ta chẳng biết cái gì cả, chỉ phát biểu linh tinh.

    Cái cung cách cao ngạo, không bao giờ biết mở mồm xin lỗi của ông ta mà đòi lãnh đạo cái viện toán đấy thì kết quả cũng sẽ chả ra cái gì đâu.

    Nguyễn Trang Nhung viết:
    visitor viết:
    Tôi rất buồn vì sau bao nhiêu năm nghiên cứu, cộng đồng khoa học VN chẳng có một kết quả gì đáng lưu danh thế giới, ngoài 2 công trình nổi tiếng của GS Hoàng Tụy và GS Ngô Bảo Châu? Và ai trong giới khoa học VN đạt được kết quả đáng vinh danh hơn GS Ngô Bảo Châu?

    Sự kiện Ngô Bảo Châu và việc vinh danh GS Ngô Bảo Châu là tia sáng hy vọng bởi vì tôi . Việc các em thanh thiếu niên coi NBC là thần tượng, là tấm gương, có hơn việc các em suốt ngày vùi đầu vào game hay chỉ biết đến bóng đá hay không? Sự kiện Ngô Bảo Châu chứng tỏ KH vẫn còn có chỗ đứng trong giới trẻ VN chú không phải chỉ biết suốt ngày mơ trở thành doanh nhân, kiếm thật nhiều tiền nhờ vào tài buôn bán.

    "Bó đũa chọn cột cờ". Cột cờ này khá cao, có gì mà phải lăn tăn ở đây!

    Vinh danh GS NBC là đúng nhưng vinh danh một cách quá mức lại không đúng mất rồi. Bạn thử ngẫm xem là vinh danh GS NBC như vậy có quá mức không?

    Các em thanh thiếu niên coi GS NBC là thần tượng, là tấm gương cũng tốt thôi. Điều này hầu không có gì đáng bàn cả. Nhưng thần thánh hóa GS NBC thì lại đáng bàn, và ở đây tác giả đã bàn đến.

    Theo tôi thấy thì chưa thấy ai thật sự thần thánh hóa GS Ngô Bảo Châu cả. Trong một xã hội ở đó khoa học gần như rơi vào quên lãng, việc khuyếch trương một biểu tượng khoa học là cần thiết. Bản thân GS NBC cũng không quá sùng bái vai trò của toán học. Ông hy vọng rằng VNCTHCC sẽ đóng góp phát triển không chỉ Toán học mà còn cho cả các ngành KH khác nữa.

    Nguyễn Kiều Dung viết:
    Nhà khoa học dù sao cũng chỉ là người theo đuổi lợi ích cá nhân, hoặc lợi ích cục bộ của những người giống mình. Tầm nhìn và hiểu biết của họ thường bị hạn chế bởi chuyên môn hạn hẹp của họ, chứ không hướng đến lợi ích tối ưu cho toàn xã hội.

    Tôi cho rằng kết luận này của tác giả không có cơ sở .
    Riêng trường hợp Gs Ngô Bảo Châu , đáng lý ra Gs Ngô Bao Châu nên nhận chức vụ "danh dự" thì sẽ hợp lý hơn , còn nhận chức vụ làm Viện trưởng thì có lẽ Chính phủ Việt Nam muốn GS Ngô Bảo Châu lòi hết cái dốt trong cương vị Giám đốc Viện nghiên cứu cao cấp về Toán, có thể sẽ tra còng số 8 vì những hành vi thiếu trách nhiệm trong quản lý, để thất thoát, để sử dụng sai mục đích và chia chác tiền nong vì lương cán bộ 3 cọc 3 đồng quá ít .vv.vv ..... Giáo sư ơi là giáo sư, Bây giờ bỏ chạy thì muộn mất rồi.

    visitor viết:
    Tôi rất buồn vì sau bao nhiêu năm nghiên cứu, cộng đồng khoa học VN chẳng có một kết quả gì đáng lưu danh thế giới, ngoài 2 công trình nổi tiếng của GS Hoàng Tụy và GS Ngô Bảo Châu? Và ai trong giới khoa học VN đạt được kết quả đáng vinh danh hơn GS Ngô Bảo Châu?

    Sự kiện Ngô Bảo Châu và việc vinh danh GS Ngô Bảo Châu là tia sáng hy vọng bởi vì tôi . Việc các em thanh thiếu niên coi NBC là thần tượng, là tấm gương, có hơn việc các em suốt ngày vùi đầu vào game hay chỉ biết đến bóng đá hay không? Sự kiện Ngô Bảo Châu chứng tỏ KH vẫn còn có chỗ đứng trong giới trẻ VN chú không phải chỉ biết suốt ngày mơ trở thành doanh nhân, kiếm thật nhiều tiền nhờ vào tài buôn bán.

    "Bó đũa chọn cột cờ". Cột cờ này khá cao, có gì mà phải lăn tăn ở đây!

    Vinh danh GS NBC là đúng nhưng vinh danh một cách quá mức lại không đúng mất rồi. Bạn thử ngẫm xem là vinh danh GS NBC như vậy có quá mức không?

    Các em thanh thiếu niên coi GS NBC là thần tượng, là tấm gương cũng tốt thôi. Điều này hầu không có gì đáng bàn cả. Nhưng thần thánh hóa GS NBC thì lại đáng bàn, và ở đây tác giả đã bàn đến.

    Kiều Dung đặt vấn đề rất đúng trên nhân sinh quan của người trí thức chân chính, nhưng Kiều Dung có lẽ biết về hệ thống báo chí truyền thông đều dưới sự chỉ đạo của ĐCS VN và sự quản lý trực tiếp của chế độ . Dàn đồng ca một chiều về Ngô Bảo Châu suốt thời gian qua và chế độ CS đã tỏ ra quan tâm 1 tài năng gốc Việt cho dù thành danh ở nước ngoài, đã làm chạnh lòng bao nhà khoa học thật sự ở Việt nam có tài nhưng không có điều kiện và "đất dụng võ".Khá nhiều người Việt hiểu đây là một chiêu tuyên truyền chính trị mà chế độ CS thường áp dụng, nhất là bối cảnh chiêu dụ ngừoi Việt hải ngoại thể hiện qua nghị quyết 36 của bộ CT ĐCS VN. Vì vậy dàn đồng ca này vẫn còn tiếp tục và chỉ tắt ngúm khi Ngô Bảo Châu không còn giá trị tuyên truyền nữa hoặc Ngô Bảo Châu động chạm với những vấn đề "nhạy cảm" với chế độ CS. Như vậy Kiều Dung cũng không băn khoăn vì sao bài viết " Mặt trái của sự kiện Ngô Bảo Châu" không được báo chí nhà nước CS cho đăng chứ? " Mặt trái" thì làm sao mà đi với báo chí "lề phải" được.

    Trích dẫn:
    Một quốc gia 90 triệu dân mà chỉ có một nhà toán học được coi là đại diện cho trí tuệ là lối tư duy vừa tự ti, vừa xúc phạm đối với đông đảo trí thức đầy tự trọng, vừa phá hoại cộng đồng khoa học. Điều này cũng đi ngược lại với xu thế của thời đại, tôn vinh “Sự khác biệt” và “Đa trí thông minh”.

    Vậy theo ông bà, ai có thể đại diện cho trí tuệ VN? Nếu nghĩ như ông bà thì mỗi người đều làm trong lĩnh vực hẹp của mình, làm sao có thể đại diện cho trí tuệ VN. Vậy thì không có ai có thể đại diện cho trí tuệ VN hay sao? Hay là để một tập hơp những nhà khoa học tầm tầm, tiêu sài không biết bao nhiêu tiền mà chẳng làm nên kết quả gì, đại diện cho trí tuệ VN đây? Hay là chủ nhân các giải thường nhân tài đất Việt được rầm rộ vinh danh hàng năm?

    Các ông các bà thấy ai trước NBC đã đạt được cái mà GS NBC đã đạt được trong các lĩnh vực khác ngoài toán mà không được vinh danh xứng đáng?

    Tôi rất buồn vì sau bao nhiêu năm nghiên cứu, cộng đồng khoa học VN chẳng có một kết quả gì đáng lưu danh thế giới, ngoài 2 công trình nổi tiếng của GS Hoàng Tụy và GS Ngô Bảo Châu? Và ai trong giới khoa học VN đạt được kết quả đáng vinh danh hơn GS Ngô Bảo Châu?

    Sự kiện Ngô Bảo Châu và việc vinh danh GS Ngô Bảo Châu là tia sáng hy vọng bởi vì tôi . Việc các em thanh thiếu niên coi NBC là thần tượng, là tấm gương, có hơn việc các em suốt ngày vùi đầu vào game hay chỉ biết đến bóng đá hay không? Sự kiện Ngô Bảo Châu chứng tỏ KH vẫn còn có chỗ đứng trong giới trẻ VN chú không phải chỉ biết suốt ngày mơ trở thành doanh nhân, kiếm thật nhiều tiền nhờ vào tài buôn bán.

    "Bó đũa chọn cột cờ". Cột cờ này khá cao, có gì mà phải lăn tăn ở đây!

    Pages