Nguyễn Nguyễn - Trí thức Việt phải tự cứu mình

  • Bởi Admin
    07/03/2011
    4 phản hồi

    Nguyễn Nguyễn

    (Lời tâm huyết của một người trẻ thế hệ 8X trong nước)

    Tôi viết bài này như một lời tâm tình với tất cả trí thức trẻ Việt Nam trong nước và hải ngoại. Mục đích duy nhất bài viết là mong muốn trí thức Việt Nam hãy làm điều gì đó để cứu lấy Việt Nam, cứu lấy chính mình.

    Tôi là một người Việt trẻ sinh trong thời bình, với kiến thức hạn hẹp nên tôi rất mong được sự góp ý của tất cả các bậc tiền bối. Tôi xin nhấn mạnh một điều: Bài viết của tôi chỉ là một lời chia sẻ gửi đến trí thức mang dòng máu Việt Nam.

    Việt Nam hiện nay có nhiều điều kiện để trở thành nước có nền kinh tế phát triển: nguồn lao động trẻ, thuận tiện giao thông, có nhiều loại tài nguyên. Tuy vậy, nước ta vẫn trong cái vòng luẩn quẩn của nghèo nàn, lạc hậu. Nguyên nhân chính là do đất nước chúng ta không tôn trọng tri thức.

    Một xã hội bảo thủ, coi thường sư tiến bộ của khoa học đương nhiên sẽ tụt hậu. Và Việt Nam đã tụt hậu. Nếu chỉ so sánh trong Đông Nam Á chúng ta cần tới 18 năm để đuổi kịp Indonesia, 34 năm với Thái Lan và 197 năm với Singapore. Hậu quả của một chính phủ xem thường tri thức.

    Ngay trong định hướng của đảng: “Giai cấp công nhân là giai cấp lãnh đạo” đã sai lầm trầm trọng, phản khoa học.

    Vấn đề đầu tư vào giáo dục luôn quyết định hưng, suy của một quốc gia. Nền giáo dục của Việt Nam và cả xã hội Việt Nam làm nhân tài không có đất dụng võ. Với bằng cấp tràn lan, người Việt có khi ảo tưởng về mình. Mỗi năm chúng ta có rất nhiều kỹ sư, cử nhân, tiến sĩ, giáo sư mới nhưng nền kinh tế của chúng ta èo uột, đất nước chúng ta lạc hậu. Hoàn toàn thiếu một sản phẩm Việt sánh ngang tầm các quốc gia khác trên thế giới. Nhắc đến Samsung, Hyundai, người ta nghĩ đến Hàn Quốc, nhắc tới Sony nhớ tới Nhật… Thực tế này cho thấy chất xám Việt đang bị lãng phí.

    Có thể nói Việt Nam đã tụt hậu, người lãnh đạo đất nước không phải là tinh hoa của dân tộc, học thức kém xa nhiều người trong xã hội. Bằng cấp Việt Nam không có giá trị quốc tế.

    Theo tôi, đã đến lúc trí thức Việt Nam nhìn thẳng vào chính mình, nhìn nhận thực tế và thực hiện vai trò của mình để cứu chính mình và cứu xã hội. Thực tế cần phải được nhìn nhận: nước ta là nước nghèo nàn, lạc hậu. Và nếu chúng ta không khắc phục được sự yếu kém của đất nước, nạn nhân cũng chính là chúng ta.

    Bất cứ xã hội nào, trí thức và tinh thần dân tộc luôn dẫn đầu để đưa đất nước đi lên. Nước Mỹ phồn vinh với giấc mơ Mỹ, Người Hàn Quốc chấp nhận “ăn mày chất xám” ở phương tây, tinh thần Samurai của Nhật… Các dân tộc khác đã làm rạng danh dân tộc họ. Việt Nam kém phát triển chứng tỏ trí thức Việt chưa phát huy được vai trò của mình. Trí thức Việt đang bị gông cùm, bị cuốn vào vòng xoáy của xã hội lưu manh và mất đi trí thức, ý chí.

    Là một người sinh sau 75, tôi chỉ nêu ra cái vòng xoáy mà người trí thức trẻ phải chịu. Sau năm 75, thế hệ 8X là lực lượng trí thức đông đảo nhất. Rất tiếc, không ít phải thoả hiệp với cái lưu manh trong xã hội “hành hạ nhau mà sống”. Xã hội mà trí thức vừa là nạn nhân vừa là thủ phạm. Tôi đưa ra vài ví dụ cho thấy cái vòng luẩn quẩn mà trí thức phải chịu:

    Một bác sĩ với mức lương chết đói, anh ta tìm cách làm khó bệnh nhân để nhận “lót tay”. Nhưng khi anh ta sử dụng các dịch vụ khác, anh ta lại bị làm khó lại.

    Vụ sập cầu Cần Thơ, những kỹ sư làm việc trên công trình đó đã làm hại hoặc tiếp tay cho người khác làm hại rất nhiều người. Sẽ ra sao nếu như những kỹ sư này đứng dưới công trình của chính họ?

    Mỗi người trong xã hội tự hại mình và hại người khác. Có thể nói trí thức Việt Nam cũng như bao người Việt khác là nạn nhân của nhau, nạn nhân của định hướng xã hội, nạn nhân của sự lãnh đạo tồi tệ. Một nền giáo dục tồi tệ.

    Khi một người nước ngoài nói: “Giáo dục Việt Nam tồi tệ”, chúng ta phải công nhận họ đúng. Nền giáo dục của chúng ta mang tính chất bịt miệng, giáo điều. Học sinh phổ thông học khổ hơn đi cày. Học, học như điên, như bị ma đuổi. Học sinh cố gắng vào trường A, trường B mà đôi khi không biết học ngành đó làm gì, ngành đó ra sao, mình có thích ngành đó hay không? Học sinh bị nhồi vào đầu những kiến thức mang tính giáo điều. Ngay cả văn chương, nhạc họa cũng sặc mùi đảng, đảng, đảng… Họ không được cung cấp kiến thức xã hội để có thể định hướng cuộc đời. Phương tiện truyền thông đưa những thông tin láo khoét. Cứ coi điểm chuẩn của các trường đại học sẽ thấy nực cười. Có ngành năm trước cao ngất, năm sau xấp xỉ xuống sàn. Học sinh chạy theo ngành nghề đang nổi. Những năm gần đây, kinh tế lên ngôi, sự bùng nổ của ngân hàng, chứng khoán làm mức lương ngành này cao ngất và đương nhiên điểm chuẩn tăng theo. Bên cạnh đó, nhiều ngành kỹ thuật lại không phát triển, lương kỹ sư bèo bọt. Có thể nói giáo dục không định hướng, nền giáo dục ăn theo.

    Nhìn nhận lại nền giáo dục, chúng ta thấy hầu như các trường đào tạo theo kiểu đem con bỏ chợ, lãng phí thời gian và tiền bạc của sinh viên. Việt Nam có rất nhiều trường thuộc bộ nhưng ngành chính thì mờ nhạt so với các ngành khác. Các trường này chỉ biết cấp bằng còn sinh viên ra trường sẽ như thế nào họ không quan tâm. Sinh viên bị buộc đóng tiền và lãng phí rất nhiều thời gian cho các môn vô bổ hoặc vô lí. Triết học Mác - Lê tốn khá nhiều thời gian, kinh tế chính trị, học xong bỏ xó, lịch sử đảng tách thành một môn riêng biệt. Có những trường đào tạo Anh Văn cho sinh viên với giáo trình cơ bản mà học sinh phổ thông đã học qua. Nếu tính số tiền đầu tư cho một sinh viên đại học ta thấy sự lãng phí rất lớn, cái bằng không có giá trị thực thụ. Bốn năm học tiêu tốn cả trăm triệu và sau ra trường phải đi “đào tạo lại”.

    Điều chắc chắn là nếu giáo dục không được đầu tư đúng sẽ rất lãng phí thời gian, tiền bạc và chất xám. Thực tế là kỹ sư Việt Nam có rất nhiều người làm bảo trì nhưng nếu máy hư, kỹ sư chỉ được phép gỡ, chờ kỹ sư nước ngoài. Có người đã nói: “Kỹ sư Việt Nam thầy không ra thầy, thợ không ra thợ”.

    Cả xã hội đang đuổi theo một thứ rất hư ảo: Bằng cấp. Một thứ mà ngay tại Việt Nam cũng chưa được tôn trọng. Nếu những năm trước đây, tiến sĩ, giáo sư hiếm thì nay tràn lan. Có vẻ như bậc đại học bây giờ chỉ là phổ cập. Cả xã hội đua bằng cấp trong khi giá trị của cái bằng lại ngày càng giảm. Tư tưởng học lấy bằng rất đáng lo ngại.

    Với hệ thống giáo dục tệ hại, người Việt không phát huy được năng lực, không sánh tầm được với đồng nghiệp thế giới. Trí thức Việt sống trong môi trường thiếu lành mạnh, khoa học.

    Đảng cộng sản Việt Nam và hệ thống truyền thông nô dịch đã lừa bịp toàn dân. Họ làm cho người dân tưởng đất nước đang đi lên một cách mạnh mẽ bằng cách đưa ra những con số mị dân trên phương tiện truyền thông.

    Nhưng nếu chúng ta thử đặt bên cạnh những con số khác thì sẽ ra một kết quả cười ra nước mắt. Ví dụ: tăng trưởng 7% bên cạnh lạm phát 11%. Nhà nước ra rả nói đã thoát nghèo nhưng trên VTV1 ngày 21-1-2011, khi nói về một gia đình “cận nghèo”, thu nhập 300 ngàn/người/tháng. Mức cận nghèo là 0.5 USD/người/ngày. Nhiều người vì không để ý đã tin tưởng vào thông tin họ nghe thấy và ảo tưởng về Việt Nam.

    Điều đáng tiếc là vẫn còn nhiều trí thức trẻ đang tiếp tay cho sự dối trá. Về mục đích, họ cũng chỉ vì mưu sinh. Họ chấp nhận mua việc làm ở các cơ quan, doanh nghiệp nhà nước với cái giá không nhỏ và tin tưởng rằng họ sẽ ổn định. Họ bước vào vòng xoáy, đầu hàng nghịch lí. Nhưng nếu xét kỹ họ cũng không khá hơn được. Ai hiểu về cơ quan, doanh nghiệp nhà nước đều phải công nhận rằng càng ngày xin chỗ làm càng khó, giá càng cao. Trong khi hoạt động của doanh nghiệp nhà nước yếu kém còn nguồn nhân lực tăng nhanh (do con cháu, quen biết trong ngành) thì việc hiếm là đương nhiên. Với 40% tổng vốn của nền kinh tế quốc doanh chỉ tạo ra 26 % GDP. Vinashin là bài học nhãn tiền.

    Nhìn sâu vào hoạt động của các tập đoàn nhà nước, chúng ta có thể thấy các tập đoàn này đang tìm mọi cách để giành giựt lợi nhuận của nhau. Việc các tập đoàn kinh doanh đa ngành không nói lên sự phát triển: Dầu khí, EVN, nhảy vào viễn thông. Viettel, VNPT cũng giành giựt nhau từng ngày. Các tập đoàn đang bế tắc, tìm cách kiếm tiền bằng cách đầu tư vào ngành đang ăn khách. Hiện tại, Vinashin đang gây ảnh hưởng lớn đến sự tồn vong của các tập đoàn khác. Trái phiếu chính phủ xuống hạng rác, các tập đoàn khó khăn với ngân hàng nước ngoài. Nếu như các tập đoàn này phá sản như Vinashin, những trí thức đã mua việc vào cảnh tiền mất tật mang. Họ cũng khó thích ứng với công việc ngoài quốc doanh.

    Nhiều trí thức chọn con đường du học. Họ đi và phải tìm cách ở lại nước ngoài vì so với mức đầu tư của họ, mức lương trong nước không thích ứng được. Họ vào cảnh tha phương cầu thực.

    Vài trí thức bước vào con đường của doanh nhân và không ít đã bị gẫy nặng trước một cách thức làm ăn lưu manh. Trí thức Việt bị bít đường sống.

    Với hiện trạng, tôi nghĩ đến tư tưởng của Lỗ Tấn: Chữa bệnh thể xác không quan trọng bằng chữa bệnh tinh thần. Đã đến lúc người trí thức Việt phải tự giải cứu mình để trở thành trí thức thực thụ, để nhận đồng lương một cách công khai, xứng đáng và không phải áy náy với bất cứ ai. Trong lịch sử, các cuộc cách mạng thường được một lực lượng trí thức dẫn đầu. Trong dân tộc cũng có những người đã từng đưa thanh niên đi du học để giải phóng đất nước.

    Tôi nghĩ trí thức Việt nên nhìn nhận xã hội và hành động thiết thực bằng cách đưa tin tức chân thực đến với mọi người. Truyền thông luôn đóng vai trò quan trọng để thay đổi xã hội. Chúng ta hãy tự đào tạo mình, hãy viết suy nghĩ của mình, hãy phân tích bẻ gẫy luận điệu dối trá của đảng. Gửi những thông tin, bài viết có giá trị về tình hình đất nước cho bất cứ ai qua email hay bất cứ phương tiện nào có thể. Tôi mong muốn những trí thức ở hải ngoại hãy giúp đỡ trí thức trong nước bằng những tài liệu, giáo trình của các đại học tân tiến trên thế giới qua internet để người muốn học có cơ hội tiếp cận. Chúng ta sẽ có một lực lượng mạnh nếu đoàn kết. Đảng cộng sản sử dụng chiêu chia rẽ, đưa vào chúng ta những ranh giới: hải ngoại – trong nước, khen người này chê người kia nhằm ngăn cản sự đoàn kết. Chúng ta hãy sát cánh bên nhau để trí thức tiền bối chỉ dạy trí thức trẻ, một khối đại đoàn kết Việt Nam.

    Tôi góp ý vài điều mà bất cứ ai cũng có thể làm:

    • Tích cực tự học hỏi và chia sẻ tài liệu cho người khác, xích lại gần nhau qua email (chúng ta không cần biết nhau, chỉ cần là người Việt);
    • Viết báo, phân tích báo chí nô dịch để vạch mặt kẻ nói dối;
    • Tham gia tuyên truyền (Gửi email cho bất cứ ai);

    Hãy cùng tích cực dọn đường cho sự thay đổi của Việt Nam. Vì chính chúng ta, vì Việt Nam, để không còn nỗi nhục nhược tiểu, để không có cảnh phụ nữ Việt phải đi lấy chồng ngoại, trẻ em Việt bị mua bán, bị đẩy vào các nhà chứa, để trí thức Việt không còn phải tha phương cầu thực, nông dân, công nhân không phải vất vả và còng lưng trả nợ cho kẻ cầm quyền. Chúng ta hãy hành động. Tự cứu mình và cứu những người khác nữa. Vì tương lai, xin tất cả hãy tìm cách liên kết với nhau trong tình dân tộc.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Hiện tại thì cũng có nhiều hội mang nhãn tri thức: Hội các liên hiệp khoa học kĩ thuật VN, hội sinh viên VN... Toàn là những hội tri thức cả. Nhưng các hội này được lãnh đạo bởi các GS, TS,.. cộng sản. Tôi mong ước nếu các bác (GS, BS, TS, Luật sư, kĩ sư, cử nhân, thạc sĩ...)nghĩ rằng mình là tri thức thực sự, tri thức đúng nghĩa thì vứt mẹ cái thẻ đảng viên đi và bỏ cái hội mà mình đang sinh hoạt. Và hãy là một tri thức thực sự để giúp cho đời, giúp nước.

    Tôi cũng chả biết làm gì hơn ( đúng là tôi thụ động) Tôi chỉ bỏ các công ty nhà nước, không vô đoàn hay đảng ra ngoài đi làm. Thế thôi...Nên tôi mong ước có một hội tri thức thực sự và đúng nghĩa để tập hợp tất cả những người có tâm, có tầm. Khi đó thì cộng sản sẽ không đàn áp nỗi phong trào tri thức.

    Tôi rất buồn vì một bài viết của một bạn trẻ sinh sau 1975 mà không có một hưởng ứng tích cực nào từ giới tri thức VN. Mong rằng quý vị sẽ thức tĩnh để suy nghĩ.

    Cũ thì có viện IDS. Mới thì Vietnamnet (Tuần Việt nam). Cộng sản đánh thẳng và không nương tay. Nhưng chúng không bao giờ đủ tầm lực để siết chặt gọng kìm. Ít nhất và hoàn toàn chính xác là về tự do tư tưởng.

    Vậy thì mỗi một trí thức đóng góp một con sóng nhỏ thôi, hàng triệu con sóng tạo nên cơn bão ngầm. Đó là bước chuẩn bị, và rất dễ thực hiện. Dựng cơn bão ngay bây giờ để thời gian tới nó kịp lớn.

    Do Muoi Mot viết:
    (...)
    Tôi mong ước các giáo sư, tiến sĩ, kĩ sư, bác sĩ... thành lập lại làm một hội gọi là hội trí thức Việt Nam để cứu dân tộc VN.

    Bạn đừng mong ước đơn sơ như vậy. Tiếc cho bạn vì bạn là một trí thức thụ động.

    Bà Trần thị Ngự đúng một nửa. Nếu "không nhầt thiết phải là phải làm "cách mạng lật đồ chính quyền."" thì không bao giờ có thay đổi. Nguyên tắc tồn tại của cộng sản là độc tài toàn trị. Độc tài không bao giờ, và không bao giờ thỏa hiệp.

    Do Muoi Mot viết:
    Đúng. Bạn nói rất đúng tôi cũng là người sinh sau năm 1975. Cũng tốt nghiệp ĐH và là kĩ sư. Tôi cũng đang bế tắt với chính mình với tất cả.

    Tôi mong ước các giáo sư, tiến sĩ, kĩ sư, bác sĩ... thành lập lại làm một hội gọi là hội trí thức Việt Nam để cứu dân tộc VN.

    Hội chỉ là phương tiện. Cái chính là hội viên có tinh thần đóng góp hay có can đảm đưa ra các phê bình xác đáng hay không. Sau ngày 30 Tháng Tư 1975, ở Saigon có mọc lên cái gọi là "Hội Trí Thức Yêu Nước." Hôi chằng đóng góp gì cho xả hội mà chỉ là tay sai cho chính quyền, nên có nhiều người gọi là "Hôi trí ngủ." Ngủ một thời gian rồi hội chết luôn.

    Ở VN ngày nay tuy chưa được tụ do lập hội, nhưng củng đả có nhiều tổ chức chuyên môn, điển hình là Hội Luật Gia, Luật Sư Đoàn, Hôi Nhà Văn, hay các hội khoa học kỷ thuật khác. Ai củng biết là các hội này bị chính quyền khống chế, nhưng tôi tự hỏi sự khống chế của chính quyền có phải là rào cản không thể vượt qua được để các hội viên có tinh thần tích cực có thể đóng góp nâng cao chuyên môn cho ngành nghể cũa mình.

    Tôi đồng ý với bài viết của Nguyển Nguyển, và thầy rằng trong hoàn cảnh hiện nay ở VN, các bạn trí thức hảy làm đúng chức năng của mình, không thòa hiệp với tiêu cực, quyết đầu tranh với cái xầu trong lảnh vực chuyên môn của mình, và tích cực trau dồi kiến thức để nâng cao chất lương công việc. Cải tổ xả hội có nhiều cách tùy vào hoàn cảnh, nhưng không nhầt thiết phải là phải làm "cách mạng lật đồ chính quyền." Nếu mọi ngành nghề củng làm tốt thì xà hội sẻ phải tốt đẹp hơn thôi.

    Cái tuyệt vời nhất là các bạn làm sao đề biến các hội chuyên ngành sằn có ở VN thành các "tồ chức dân sự chuyên ngành" có tiềng nói được người trong ngành trân trọng, dân chúng ngoài ngành kính nể, và chính quyền phải lằng nghe. Hiện nay nhửng tiếng nói tích cực còn quá ít nên thường bị thế lục tiêu cực lấn át. Nhưng nếu các tiềng nói tích cực nhiều hơn thì nó sẻ lần át lại tiếng nói tiêu cực. Khi chưa làm được "cách mạng lật đổ chính quyền" thì hày cố gằng làm một cuộc "cách mạng bỏ túi" trong ngành nghề của mình.

    Còn nếu đả không có tinh thần tích cực đóng góp, chưa làm đúng chức năng của mình, thì có lập ra trăm, ngàn hội thì củng chỉ là "hội đồng chuột" mà thôi. Các nhân tố để thay đổi xả hội có thề từ bên ngoài, nhưng củng có thể bắt nguốn từ nhửng thay đổi cũa mồi cá nhân trong xả hội.

    Đúng. Bạn nói rất đúng tôi cũng là người sinh sau năm 1975. Cũng tốt nghiệp ĐH và là kĩ sư. Tôi cũng đang bế tắt với chính mình với tất cả.

    Tôi mong ước các giáo sư, tiến sĩ, kĩ sư, bác sĩ... thành lập lại làm một hội gọi là hội trí thức Việt Nam để cứu dân tộc VN.