Trần Thị Ngự - So sánh tỉ lệ bạo hành sát nhân (homicide) giữa Việt Nam và Hoa Kỳ

  • Bởi Admin
    06/03/2011
    0 phản hồi

    Trần Thị Ngự

    Dân Luận đặt vấn đề: Có độc giả nào có thể cung cấp cho Dân Luận những con số thống kê chứng tỏ bạo lực học đường hoặc bạo lực ngoài xã hội ở Việt Nam bằng hay hơn kém Hoa Kỳ? Chẳng hạn số người chết trong một năm vì bạo lực trên tổng số dân?

    Viet Nam thường không công bố thống kê vế tội phạm một cách có hệ thống. Theo một học giả ngoại quốc, ngay cả số người bị kết án tử hình và hành quyết cũng được coi là bí mật quốc gia (state secret). Tuy nhiên, cơ quan United Nation Office of Drugs and Crime (UNODC) đã dùng dữ liệu của WHO (World Health Organization) và Crime Trend Survey (CTS, thông tin do cảnh sát cung cấp) để thiết lập thống kê về tình trạng bạo hành sát nhân (homicide) của các quốc gia.

    Muốn so sánh tình trạng bạo lực (violence hay violent crime) giữa các vùng, miền, hay quốc gia thì phải dùng "rate" (tỷ lệ) vì tổng số (total number) các vụ bạo lực còn tùy thuộc vào tổng số dân trong vùng, miền hay quốc gia đó, nên không thể dùng con số này (total number) để so sánh được. Một số các quốc gia đã thống nhất dùng tỷ lệ trên 100,000 dân để đo lường mức độ tội phạm và bạo lực. Theo UNODC thì homicide rates cho mỗi 100,000 dân ở Việt Nam và Hoa Kỳ như sau:

    Việt Nam
    2004 3.8 (WHO)
    2005 1.7 (CTS)
    2006 1.8 (CTS)

    Hoa Kỳ
    2004 5.6 (CTS) - 6.0 (Public Health PAHO)
    2005 5.4 (CTS) - 5.8 (Public Health PAHO)
    2006 5.5 (CTS) - 6.0 (Public Health PAHO)

    Như vậy là trong năm 2004 ở VN có 3.8 vụ bạo hành giết người cho mỗi 100,000 người dân (hay 3,040 vụ cho tổng số dân là 80 triệu). Còn tại HK thì có 5.6-6.0 vụ bạo hành cho mỗi 100,000 người dân (hạy 15,689 vụ cho tổng số dân là 280 triệu).

    Link:

    http://www.unodc.org/documents/data-and-analysis/Crime-statistics/Pivot_...

    http://www.unodc.org/documents/data-and-analysis/IHS-rates-05012009.pdf

    Sự sai biệt về con số do WHO và CTS có thể do chính phủ VN cố tình hạ thấp các con số về tình trạng bạo lực ở VN, nhưng cũng có thể do trình độ quản lý dữ liệu kém của ngành Công An. Dù gì đi nữa, nhìn vào con số to hơn từ WHO (3.8) thì tình trạng bạo hành sát nhân ờ VN cũng thấp hơn ờ Hoa Kỳ rất nhiều (6.0). Hoa Kỳ vốn được coi là có tỷ lệ sát nhân cao nhất trong các quốc gia phát triền.

    Tuy vậy tôi không ngạc nhiên khi đọc bài báo của tác giả Bùi Công Tự. Theo tôi đoán thì ông Bùi Công Tự sống ở thành thị, mà thông thường crime rate ở thành thị cao hơn ở nông thôn. Ngoài ra, báo chí thường có ảnh hưởng rất lớn đến nhận định (perception) của con người. Trong thời đại thông tin bùng nổ, thông tin các loại đến với công chúng vô cùng nhanh chóng, và các phương tiện truyền thông thường khai thác các tin giật gân như 4T (tình - tiền - tù - tội) để câu khách và kiếm tiền (như tờ CAND). Đọc hay xem các loại tin như thế khiến người ta có thể có nhận định sai lạc về thực tế.

    Chuyện này củng xảy ra ở Mỹ. Thí dụ, bắt đầu từ khoảng 1985-1986, truyền thông Mỹ đua nhau đăng tin vế tệ nạn bạo lực và ma túy trong nước Mỹ, dùng những từ rất là giật gân. Đến 2000, đài ABC làm một poll hỏi ý kiền dân Mỹ vế tình trạng tôi phạm tại Mỹ. Mặc dù tỷ lệ tội phạm tại Mỹ đã giảm từ 1993 và 1994, những người trả lời poll vẫn cho rằng tình trạng tội phạm nói chung trong nước Mỹ "ngày càng gia tăng." Một điều đáng chú ý là hơn 80% những người cho rằng tình trạng tôi phạm ở Mỹ trầm trọng dựa vào truyền thông, và dưới 20% là dựa vào quan sát cá nhân. Một điếu đáng chú ý nữa là khi được hỏi về tình trạng tội phạm "nơi bạn đang cư ngụ" thì đại đa số lại cho rằng không tồi tệ lắm, trong khi đa số cho rằng tình trạng tội phạm "trên toàn nước Mỹ" thì rất tồi tệ (do thông qua báo chí).

    Còn về trường hợp của con gái GS Vũ Đình Huy là trường hợp bạo lực giới (gender violence) hay trong liên hệ tình cảm (intimate-partner violence) có các nguyên nhân khác với các trường họp bạo lực thông thường và vẫn còn phổ biến tại nhiều nước phát triền, kể cả Mỹ, Canada, hay các nước Âu Châu. Vấn đền này cần có một topic riêng và cần bàn bạc vì bình đằng giới (gender equality) là một vần đề của dân chủ và nhân quyền.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi