Bùi Công Tự - Hãy nhận từ tôi một lời cảnh báo

  • Bởi Khách
    05/03/2011
    3 phản hồi

    Bùi Công Tự

    <strong><strong>Dân Luận:</strong> Có độc giả nào có thể cung cấp cho Dân Luận những con số thống kê chứng tỏ bạo lực học đường hoặc bạo lực ngoài xã hội ở Việt Nam bằng hay hơn kém Hoa Kỳ? Chẳng hạn số người chết trong một năm vì bạo lực trên tổng số dân?</strong>

    Tôi xin gửi đến tất cả những ai đọc bài viết này lời cảnh báo rằng những kẻ thủ ác có thể cướp đi cuộc sống người thân của bạn hoặc cuộc sống của chính bạn vào bất cứ lúc nào, ở bất cứ nơi đâu.

    Tôi không nói đến những vụ tai nạn giao thông xảy ra hàng ngày, hàng giờ khắp nơi trên đất nước, mỗi ngày trung bình cướp đi hơn 30 mạng sống của nhân dân ta.

    Tôi không nói đến cái chết của những người xấu số trong những trường hợp gọi là hy hữu như sập cầu, lở núi, đắm tàu, đắm đò, hỏa hoạn.

    Tôi cũng không nói đến cái chết tức tưởi của những người vì lý do này, lý do khác mà quyên sinh. Những người treo cổ, nhảy sông, nhảy lầu, uống thuốc độc hay tự đâm vào trái tim để kết liễu đời mình. Cho dù những cái chết gọi là tự tử này phần lớn trách nhiệm vẫn thuộc về người đang sống.

    Trong bài viết này tôi muốn nói đến những cái chết khác, cũng là cướp đi sinh mạng con người nhưng nó dã man như thời Trung cổ. Đó là những cái chết do kẻ thủ ác trực tiếp gây ra mà nạn nhân hầu hết là những người lương thiện. Có khi đó là hậu quả của một âm mưu, cũng có khi từ những xung đột bất ngờ, có khi chỉ là những lí do hết sức “lãng nhách”.

    Không ngày nào báo chí không đưa tin một vài vụ giết người dã man. Đừng cho là báo “lá cải”. Tôi cho rằng việc đưa tin người bị sát hại có thật là những thông tin cần thiết phản ánh thực trạng xã hội. Nó có tác dụng cảnh báo, thúc đẩy con người phải mau chóng thủ tiêu tội ác.

    Bạn hãy cùng tôi điểm lại đầu đề của những bản tin như thế hằng ngày trên báo chí:

    TP Hồ Chí Minh – 2 thanh niên bị đâm chết giữa đường / Bị đâm chết khi đang nói chuyện cùng bạn gái / Một bảo vệ dân phố bị đâm chết / Bị đâm chết khi trèo vào nhà người lạ / Bị đâm chết vì can bạn gái cãi vã với người yêu cũ / Gái bán dâm bị đâm chết / Một học sinh lớp 10 bị đâm chết trước cổng trường / Bị đâm chết khi đang uống nước chè / Một học sinh lớp 9 bị đâm chết giữa sân trường / Vô cớ bị đâm chết / Một thanh niên bị đâm chết khi đang ngủ trong nhà / Nam sinh lớp 10 bị đâm chết trên đường Tú Xương / Một cảnh sát bị đâm chết / Đâm chết người tình trong nhà trọ/ Một cô gái bị cắt cổ trôi sông / v.v...

    Tôi biết rằng báo chí chỉ đưa được một phần thông tin. Nhiều vụ giết người dù là dã man cũng chỉ được biết trong phạm vi một vài xã. Nhiều vụ bị bưng bít thông tin. Và khi người xấu số nấm mồ chưa xanh cỏ thì người sống đã vội quên rồi.

    Tôi không phải là nhà nghiên cứu, nhưng tôi cũng liệt kê những vụ giết người dã man mà báo chí đưa tin, tìm hiểu xem xảy ra ở những nơi nào ? Và tôi thấy nó xảy ra ở khắp nơi, từ thủ đô Hà Nội, TP Hồ Chí Minh đến các tỉnh đồng bằng làng quê yên tĩnh và các tỉnh miền núi xa xôi. Và nó xảy ra bất kể thời gian nào trong ngày, trong tháng, trong năm.

    Như thế đã đáng gióng lên hồi chuông báo động chưa ?

    Đã đáng báo động chưa khi cháu gái giết bà ngoại, con giết bố, bố giết con, chồng giết vợ, vợ giết chồng, bạn học cùng lớp giết nhau, học trò giết thày giáo, có kẻ vừa làm tình xong là cắt cổ người tình.

    Đã đáng báo động chưa khi những kẻ máu lạnh, thủ ác không phải là những kẻ du thủ du thực, đầu đường xó chợ mà lại là những trí thức với đôi tròng kính trắng, con nhà khá giả hoặc quan chức?

    Đã đáng báo động chưa khi nạn nhân là cụ bà 90 tuổi, là cô sinh viên trong trắng xinh đẹp trước ngưỡng cửa cuộc đời, là cậu bé học trò còn làm nũng mẹ?

    Đã đáng báo động chưa khi nạn nhân không còn là “người trong một nước” mà chính là anh em, họ hàng, bạn bè của chúng ta. Trước tết Tân Mão 2011 nửa tháng, một người cháu gọi tôi là cậu ruột, một cựu chiến binh chống Mỹ sống tại phường Bến Tắm, TX Sao Đỏ tỉnh Hải Dương đã bị kẻ ác sát hại một cách man rợ ngay tại nhà, đến nay chưa tìm ra thủ phạm và mới cách đây mấy ngày con gái một người bạn của tôi tại TP Hồ Chí Minh cũng bị một thanh niên đâm chết tại chân cầu thang nhà. Tôi và cha của cô gái chưa đủ thời gian để trở thành bạn thân nhưng cái chết của con gái ông thật sự làm tôi đau lòng.

    Trên báo chí có người viết rằng người Việt Nam mình bây giờ vô cảm lắm rồi. Vâng, có thể nhưng theo tôi chỉ là một bộ phận. Tôi vẫn tin rằng số đông đồng bào ta vẫn còn lương tâm, như bạn, như tôi đây. Và vì thế tôi thấy mình cần phải lên tiếng.

    Chúng ta là con người. Chúng ta mong muốn được sống như con người. Quyền sống là quyền thiêng liêng nhất nhưng cũng là quyền tối thiểu nhất. “Cái quý nhất của người ta là đời sống” (Axtropsky) Nhưng phải sống trong hạnh phúc chứ không phải trong sợ hãi. Những kẻ thủ ác, những kẻ máu lạnh có thể bất ngờ cướp đi cuộc sống của ta. Tất nhiên mỗi người phải biết bảo trọng cuộc sống của mình. Song le mỗi con người thì rất nhỏ bé, rất yếu đuối. Vậy thì ai bảo vệ cuộc sống yên lành cho người dân? Chả lẽ người dân ở một quốc gia không có ai bảo vệ ư? Tôi biết gửi tới ai những câu hỏi này? Liệu những ai đó có để tâm đến những câu hỏi như là tiếng kêu cứu của tôi không.

    Vâng, có người sẽ nói: pháp luật bảo vệ nhân dân. Chắc chắn rồi, kẻ gây tội ác nếu điều tra ra sẽ bị kết án tù tội hoặc nghiêm khắc hơn là tử hình như đối với tên Nguyến Đức Nghĩa. Nhưng đó chỉ là biện pháp bất đắc dĩ. Vấn đề là làm sao để tội ác không xảy ra. Chúng ta cần một môi trường sống mà tội ác không thể phát sinh. Đó là một xã hội con người sống trong sự bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau, trong tình bạn và tình yêu, trong đức tin và tấm lòng vị tha. Dù những điều tôi viết ra đây mới là ước mơ mà dân tộc ta hướng tới. Nhưng cũng phải công nhận rằng đã có một thời chúng ta có được một xã hội tốt đẹp hơn bây giờ, cho dù của cải ít hơn. Một vị đại tá công an về hưu nói với tôi rằng: “Chúng tôi trong nghề chúng tôi biết, trước đây những vụ án giết người dã man thật sự hãn hữu”. Thế mà bây giờ ? Ma nào đưa lối, quỉ nào dẫn đường ?

    Các nhà nghiên cứu (chính trị, xã hội, pháp luật, giáo dục, tâm lý,…) rồi sẽ chỉ ra mọi nguyên nhân, rồi sẽ đề xuất nhiều biện pháp để ngăn ngừa tội ác. Nhưng trước hết là các vị lãnh đạo đất nước, tôi muốn biết các vị nghĩ gì khi tình trạng tội ác càng ngày càng gia tăng trong xã hội ta? Sinh thời cụ Hồ, để nói về sự xấu xa, suy đồi của chủ nghĩa tư bản, trong các bài báo, Người thường dẫn ra số liệu các vụ giết người xảy ra ở ngước Mỹ. Trộm nghĩ bây giờ mà Người đọc được những tin giết người đăng hàng ngày trên các báo chắc là Người đau lòng lắm?

    Còn với người dân, trong khi chờ đợi tương lai tươi sáng hơn, buộc chúng ta phải có kỹ năng sống để tự bảo vệ mình. Kỹ năng ấy ông bà ta đã dạy rồi, chín bỏ làm mười, lời nói chẳng mất tiền mua, tránh voi chẳng hổ mặt nào, chọn bạn mà chơi, chọn mặt gửi vàng, ăn tùy nơi, chơi tùy chốn, đừng dây vơi hủi (nghĩa bóng)…v..v

    Ngày hôm nay, để tồn tại, buộc chúng ta phải cảnh giác ngay cả với đồng bào của mình. Buồn quá!

    TP Hồ Chí Minh, 04/03/2011

    [*] Bài viết do tác giả Bùi Công Tự gửi trực tiếp cho Nguyễn Xuân Diện-blog vào đêm 4.3.2011.

    Xin chân thành cảm ơn tác giả!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Trích dẫn:
    Dân Luận: Có độc giả nào có thể cung cấp cho Dân Luận những con số thống kê chứng tỏ bạo lực học đường hoặc bạo lực ngoài xã hội ở Việt Nam bằng hay hơn kém Hoa Kỳ? Chẳng hạn số người chết trong một năm vì bạo lực trên tổng số dân?

    Viet Nam thường không công bố thống kê vế tội phạm một cách có hệ thống. Theo một học giả ngoại quốc, ngay cả số người bị kết án tử hình và hành quyết củng được coi là bí mật quốc gia (state secret). Tuy nhiên, cơ quan United Nation Office of Drugs and Crime (UNODC) đả dủng dử liệu của WHO (World Health Organization) và Crime Trend Survey (CTS, thông tin do cảnh sát cung cấp)để thiết lập thống kê về tình trạng bạo hành sát nhân (homicide) của các quốc gia.

    Muốn so sánh tình trạng bạo lực (violence hay violent crime) giữa các vùng, miền, hay quốc gia thì phải dùng "rate" (tỷ lệ số?) vì tồng số (total number) các vụ bạo lực còn tùy thuộc vào tổng số dân trong vùng, miền hay quốc gia đó, nên không thể dùng con số này (total number) để so sánh được. Một số các quốc gia đả thống nhất dùng rate/100,000 persons (tỷ lệ trên 100,000 dân) để đo lường mức độ tội phạm và bạo lực. Theo UNODC thì homicide rates cho mổi 100,000 dân ở VN và HK như sau:

    VN
    2004 3.8 (WHO)
    2005 1.7 (CTS)
    2006 1.8 (CTS)

    HK

    2004 5.6 (CTS) - 6.0 (Public Health PAHO)
    2005 5.4 (CTS) - 5.8 (Public Health PAHO)
    2006 5.5 (CTS) - 6.0 (Public Health PAHO)

    Như vậy là trong năm 2004 ở VN có 3.8 vụ bạo hành giết người cho mồi 100,000 người dân (hay 3,040 vụ cho tồng số dân là 80 triêu). Còn tại HK thì có 5.6-6.0 vụ bạo hành cho mồi 100,000 người dân (hạy 15,689 vụ cho tổng số dân là 280 triệu).

    Link:

    http://www.unodc.org/documents/data-and-analysis/Crime-statistics/Pivot_by_Country.20100201.xls

    http://www.unodc.org/documents/data-and-analysis/IHS-rates-05012009.pdf

    Sự sai biệt vế con số do WHO và CTS có thể do chính phủ VN cố tình hạ thấp các con số vế tình trạng bạo lực ở VN, nhưng củng có thể do trình độ quản lý dữ liệu kém của ngành CA. Dù gì đi nửa, nhìn vào con số to hơn từ WHO (3.8) thì tình trạng bạo hành sát nhân ờ VN củng thấp hơn ờ Hoa Kỳ rất nhiều (6.0). Hoa Kỳ vốn được coi là có tỷ lệ sát nhân cao nhất trong các quốc gia phát triền.

    Tuy vậy tôi không ngạc nhiên khi đọc bài báo của tác giả BCT. Theo tôi đoán thì BCT sống ở thành thị, mà thông thường crime rate ở thành thị cao hơn ở nông thôn. Ngoài ra, báo chí thường có ảnh hưởng rất lớn đến nhận định (perception) của con người. Trong thời đại thông tin bùng nổ, thông tin các loại đến với công chúng vô củng nhanh chóng, và các phưong tiện truyền thông thường khai thác các tin giật gân như 4T (tình tiền tù tôi) để câu khách và kiếm tiền (như tờ CAND). Đọc hay xem các loại tin như thế khiến người ta có thể có nhận định sai lạc về thực tế.

    Chuyện này củng xảy ra ở Mỷ. Thí dụ, bắt đầu từ khoàng 1985-1986, truyền thông Mỷ đua nhau đăng tin vế tệ nạn bạo lực và ma túy trong nước Mỷ, dùng những từ rất là giật gân. Đến 2000, đài ABC làm một poll hỏi ý kiền dân Mỷ vế tình trạng tôi phạm tại Mỷ. Mặc dù tỷ lệ tội phạm tại Mỷ đã giảm từ 1993 và 1994, nhửng người trà lời poll vẩn cho rằng tình trạng tội pham nói chung trong nước Mỷ "ngày càng gia tăng." Một điều đáng chú ý là hơn 80% nhửng người cho rằng tình trạng tôi phạm ở Mỷ trầm trọng dựa vào truyến thông, và dưới 20% là dựa vào quan sát cá nhân. Một điếu đáng chú ý nửa là khi đưôc hỏi về tình trạng tội phạm "nơi bạn đang cư ngụ" thì đại đa số lại cho rằng không tồi tệ lắm, trong khi đa số cho rắng tình trạng tội phạm "trên toàn nước Mỷ" thì rất tồi tệ (do thông qua báo chí).

    Còn về trường hợp của con gái GS Vủ Đình Huy là trường hợp bạo lực giới (gender violence) hay trong liên hệ tình cảm (intimate-partner violence) có các nguyên nhân khác với các trường họp bạo lực thông thường và vẩn còn phổ biến tại nhiếu nước phát triền, kề cả Mỷ, Canada, hay các nước Âu Châu. Vấn đền này cần có một topic riêng và cần bàn bạc vì bình đằng giới (gender equality) là một vần đề của dân chủ và nhân quyền.

    Thượng bất chính thì hạ tất loạn. Trong một đất nước mà từ ông lãnh đạo cao nhất cho đến bộ hạ tay chân đa số nếu không muốn nói là hầu hết đều một phường giá áo túi cơm, học hành dốt nát,lòng dạ hèn hạ,tham lam vô độ,nịnh trên nạt dưới,thượng đội quan thầy Trung Quốc,hạ đạp dân đen cùng khổ,cứ bo bo chia nhau những cái ghế gọi là "lãnh đạo",cứ toàn tâm toàn ý rút tỉa xương máu của nhân dân đưa vào tài khoản của mình,thì đầu óc đâu mà còn lo cho quốc thái dân an,lo cho nền giáo dục nước nhà ngày một suy đồi,cho trật tự kỷ cương ngày một xuống dốc?
    Thượng bất chính thì hạ tất loạn, những kẻ đứng đầu nhà nước này không thể vô can!
    Tôi nhất trí với đoạn sau của tác giả Phạm Đình Trọng trong một bài viết :"Quan là hình mẫu của xã hội. Quan lương thiện, con người xã hội hiển hiện rõ trong mọi ứng xử của quan, con người xã hội của dân cũng theo đó hiển hiện trong xã hội, làm chủ xã hội, xã hội sẽ tốt đẹp, tử tế. Ở quan chỉ thấy con người sinh vật, không thấy con người xã hội thì trong xã hội, con người sinh vật sẽ thắng thế..."
    Dĩ nhiên,câu này khi đọc cũng cần phải đặt trong ngữ cảnh của bài viết

    Hì... hì ... " cụ và những vị lãnh đạo nhà nước chxhcn VN , cụ, vị gì, .. đó chính là những thằng , những tên tội đồ dân tộc, những kẻ đầu têu ác ôn nhứt đã tạo ra cái xã hội VN suy đồi đạo đức hiện nay .

    Căn nguyên thì không truy ra , chỉ noí đến cái ngọn. Tất cả tình trạng bán nước , buôn dân , chạy chức, mua quan ngày hôm nay cũng đều phát sinh từ cái chủ nghĩa cộng sản chết tiệt do tên cỏng rắn cắn gà nhà Hồ Chí Minh đã ruớc chủ nghĩa cộng sản từ Liên xô về áp đặt lên đất nuớc VN từ năm 1945 đến nay.
    Sinh thời ,"Cụ Hồ" từng lên đài phát thanh Hà nội tuyên cáo rằng dân chúng miền Nam dưới "chế độ ngụy" đói khổ cùng cực . Khi bộ đội của "bác " vào chiếm được miền Nam mới té ngữa ra rằng dân chúng miền Nam sống ấm no hạnh phúc hơn dân miền Bắc ,họ mới biết rằng HCM đã lừa dối toàn dân miền Bắc .
    Đến bây giờ mà các vị "đầy tớ nhân dân lão thành" vẫn còn chưa sáng mắt ra như cựu đồng chí Tô Hải ư ?