Kami - Nghĩ về một cuộc cách mạng Hoa Nhài ở Việt nam

  • Bởi Admin
    02/03/2011
    6 phản hồi

    Kami

    "<em>Một khi chính quyền Trung Quốc hiện nay sụp đổ, chính quyền Việt Nam chấp nhận đàm phán để đa nguyên đa đảng. Xin hỏi họ sẽ đàm phán với ai?</em>"

    Tôi quan tâm đến chính trị, nhưng tôi quan niệm viết blog đơn giản hơn viết báo, bởi đã là viết báo thì phải phục vụ cho quan điểm chính trị dẫu là ít nhất là của tòa báo nhận đăng tải bài viết của mình.

    Viết blog thì khác, viết cho mình và bạn đọc blog của mình, không bị ai kiểm duyệt. Nói như thế không phải là thích viết gì thì viết, kể cả bịa ra thành chuyện đó là việc không bao giờ tôi được phép làm. Tôi chỉ viết những điều mà khi tôi đi, tôi đã thấy tận mắt, hoặc những đánh giá bình luận cũng là trung thực với tình hình thực tế để cung cấp các thông tin tới bạn đọc dưới góc nhìn của cá nhân mình. Là một blogger tự do, có cái hay như vậy đó, vì không phải viết để phục vụ cho một mục tiêu cao cả của bất kỳ tổ chức chính trị nào, do vậy với tôi không hoặc ít quan tâm tới sự ảnh hưởng của bài viết của mình đối với sự nghiệp phong trào của ai đó.

    Hôm nay nói chuyện này cũng bởi thời gian qua một số bạn đọc trong blog cá nhân của tôi có hoài nghi tôi là blogger hai mang, nửa ủng hộ cộng sản, nửa kia ủng hộ dân chủ. Có người còn đánh giá là vì tôi sợ ảnh hưởng tới bản thân và gia đình nên có kiểu viết để đôi khi không làm vừa lòng ai đó như vậy, họ còn khuyên tôi là nhà báo mà viết như thế thì đừng nên viết về đề tài nhạy cảm mà hãy viết về thể thao, văn hoá cho nhẹ chuyện. Cũng biết rằng chuyện người yêu cũng lắm, kẻ ghét cũng nhiều của mỗi cá nhân, nhất là ở vai trò blogger là chuyện đương nhiên không thể tránh nổi.

    Có thể vì đã hai tuần nay tôi nghỉ viết blog, hôm nay mới trở về nhà sau một chuyến đi nghỉ dài ngày tránh rét ở các tỉnh phía Nam sau một trận tai biến, vì theo lời khuyên của Bác sĩ giai đoạn này tôi nên hạn chế làm việc bằng đầu óc, chắc vì lý do này mà anh em, bạn hữu và các fan của tôi tỏ ra sốt ruột. Nhiều người nhắn tin, comments hay email hỏi thăm vì sự bất thường này, nhiều người nghĩ hình như tôi đã lùi bước do chán nản sau vụ đụng độ hy hữu ngoài ý muốn của cá nhân mình vừa rồi với một vài ai đó, nhưng quan trọng hơn là nhiều người đặt đấu hỏi với tôi vì sự thờ ơ đối với sự kiện cách mạng Hoa Nhài ở Bắc Phi và Trung Đông đã và đang tạo cảm hứng cho rất nhiều người.

    Thực ra tôi rất quan tâm tới sự kiện chính trị cách mạng Hoa Nhài mang tính bất ngờ này đã và đang diễn ra ở Bắc Phi và Trung Đông trong những ngày vừa qua. Khi cuộc cách mạng Hoa Nhài ở Tunisia kết thúc và đang lan sang các nước láng giềng trong khu vực thì ngày 09/02/2011 tôi cũng đã viết bài khẳng định trong một tương lai gần chưa thể có biến cố như Tunisia ở Việt nam điều này hôm nay vẫn còn rất đúng. Kể cả những ngày vừa qua khi mà chính quyền Trung quốc tỏ ra hết sức lo lắng trong việc đối phó với các hiện tượng chống đối mang màu sắc một cuộc cách mạng Hoa Nhài đang diễn ra vào các chủ nhật ở thủ đô Bắc Kinh, thành phố Thượng Hải và nhiều tỉnh, thành phố trên lãnh thổ Trung quốc. Ký giả Trần Đông Đức bạn tôi, người trong những ngày này rất chịu khó săn tin liên quan tới sự kiện này trên các trang tin bằng Hoa ngữ đã phấn chấn viết trên trang Facebook cá nhân của anh rằng "Vào các nguồn tin Hoa Ngữ sẽ thấy rõ không khí cách mạng tràn ngập Bắc Kinh Thượng Hải rồi. Bản Hiệu Triệu xuống đường đang nắm phần chủ động về ưu thế truyền thông. Thực sự bản hiệu triệu này đang trở thành la bàn điều khiển lực lượng công an Trung Quốc. Chỉ ở đâu là đem quân tới đấy. Chỉ vài tuần nữa thôi thì sức lôi cuốn sẽ vượt ra khỏi tầm kiểm soát. Chết mẹ Trung Cộng rồi.". Những tin tức ấy cũng làm nhiều người Việt nam quan tâm tới tin tức chính trị cảm thấy phấn chấn, vì ai cũng có chung suy nghĩ và hy vọng rằng ông anh Trung cộng bên kia mà tan thì ông em Việt cộng nhà mình bên này cũng toi.

    Tôi thì tôi không nghĩ như thế (cho dù sẽ bị người khác cho ăn chửi vì tội hay nghĩ ngược đời có lợi cho cộng sản), vì theo tôi người dân Trung quốc, Ai cập hay người dân Tunisia và nhất là người dân Libya không có cái sự vô cảm và thờ ơ với cộng đồng giống người Việt nam ta. Ở các nước đó, dân chúng có ý thức và biết đoàn kết để đòi lại những quyền của họ bị nhà cầm quyền tước đoạt dưới sự lãnh đạo của lực lượng tri thức cấp tiến, điều đó ngược hẳn với ở Việt nam hoàn toàn không có. Cách đây mấy hôm, mấy anh em trí thức thuộc dạng cấp tiến vốn là đồng môn với tôi có tụ tập, khi có người nói về vấn đề lạm phát, giá cả tăng vọt ảnh hưởng đến đời sống những người ăn lương thì đa phần bọn họ đều thản nhiên bảo rằng "Ôi dào, nước lên thì thuyền lên. Chết thì chết thằng khác, mình lo gì". Và sau khi ra về, khi ngồi cùng xe một anh bạn tôi, khi nhắc tới chuyện cách mạng Hoa Sen, Hoa Nhài thì anh ta cười và bảo "Ông nói làm chó gì, mẹ kiếp cái dân Việt nam, tôi nói thật kể cả khi chính quyền Trung quốc hiện nay sụp đổ, chính quyền Việt nam chấp nhận đàm phán để đa nguyên đa đảng. Nhưng tôi hỏi ông họ sẽ đàm phán với ai?"

    Nhớ lại lời anh bạn nói hôm ấy , hôm nay khi ngồi viết những dòng này mới nghĩ thế này: Giả sử tôi là một công dân bình thường, là một trí thức có điều kiện tiếp cận với internet. Tôi có biết đến lời kêu gọi Lời Kêu gọi Toàn Dân Xuống Đường Cứu Nước Của Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế, tôi cũng có ước muốn một xã hội công bằng, ai cũng được hưởng những Nhân Quyền căn bản như tự do thông tin, tự do phát biểu, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do internet, tự do tôn giáo, tự do đi lại, tự do buôn bán, tự do nghiệp đoàn, tự do hội họp, tự do sinh họat chính trị đa nguyên đa đảng để người dân chọn người tài đức lãnh đạo quốc gia.

    Nhưng quan trọng nhất là tôi phải biết tôi đang theo ai, hay nói cụ thể hơn là ai sẽ là nhạc trưởng (lãnh đạo) dẫn dắt chúng tôi, bởi đơn giản nhất một con rắn không thể thiếu đầu huống chi một khối người khổng lồ sao lại không có người lãnh đạo? Hô hào chung chung cho có theo phong trào thì giải quyết được gì? Cũng có thể tính ít khả thi của Lời kêu gọi này đó là một trong những lý do công an Việt nam cho Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế bên cạnh sức ép của chính phủ Mỹ được tại ngoại sau khi bắt giữ với tội danh có dấu hiệu hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Hành động này của chính quyền Việt nam cũng nên hiểu rằng đó là họ đã lùi một bước, còn lý do vì sao mọi người hãy tự đánh giá.

    Có nhiều ý kiến cho rằng các cuộc cách mạng Hoa Nhài ở Trung Đông và Bắc Phi là cách cuộc cách mạng tự phát của quần chúng mà không có sự tổ chức hay lãnh đạo của bất kỳ tổ chức nào. Tôi cho rằng đó chỉ là những lời biện hộ vụng về cho sự mất tác dụng vai trò của các tổ chức Hội đoàn hay Đảng phái chính trị đối lập trong và ngoài nước trong suốt nhiều chục năm qua. Chỉ cần nhìn vào các cá nhân hay tổ chức đứng ra đàm phán với chính quyền sau nhiều ngày biểu tình Tunisia, Ai cập, Barain, Libia... là thấy rõ điều này.

    Nhìn chung, các cuộc cách mạng màu sắc trong một vài thập kỷ gần đây có một sự giống nhau đến mức kỳ lạ, đó là sự bất ngờ và tính dây chuyền của nó. Đặc biệt là hình như chu kỳ của nó lâu lâu, một vài chục năm mới lặp lại. Như các cuộc cách mạng ở các quốc gia cộng sản Đông Âu và Liên xô cuối thế kỷ trước đã phá vỡ và làm sụp đổ hệ thống các nước XHCN, cũng như cuộc cách mạng Hoa Nhài ở vùng Bắc Phi và Trung Đông đã và đang phá tan nền chính trị độc tài của các quốc gia Hồi giáo hoàn toàn là sự bất ngờ đến giật mình, vì trước đó chỉ ít ngày hầu như không có một đánh giá, phân tích hay dự báo nào báo trước hiểm hoạ đối với các chính quyền độc tài sẽ xảy ra.

    Không có cái gì tự nhiên mà có, tự nhiên mà đến nhất là một cuộc cách mạng thay đổi một thể chế chính trị. Bất kể cuộc cách mạng đó dùng phương thức nào, dù là bạo động hay bất bạo động thì điều quan trọng nhất phải là sự chuẩn bị kỹ lưỡng đặc biệt là khâu tổ chức lực lượng quần chúng trong nước cả về bề rộng và chiều sâu là yếu tố quyết định. Điều kiện cho một cuộc cách mạng thành công sẽ mãi vẫn phải là "Tổ chức, tổ chức và tổ chức" như Lê nin đã nói. Không bao giờ cho phép người làm cách mạng có suy nghĩ sự thành công của một cuộc cách mạng là do vô tình kiểu quả táo rơi của Issac Newton mà có.

    Với Trung quốc thì chưa chắc lắm, nhưng với dân tộc Việt nam chắc nhiều khả năng sẽ lỡ chuyến tàu cách mạng Hoa Nhài lần này. Lỡ chuyến cũng bởi tại lý do khách quan là vì không mấy ai trong số chúng ta nghĩ tình huống này sẽ đến nhanh chóng và dồn dập như vậy ở Bắc Phi và Trung Đông để chuẩn bị, nhưng cơ bản nhất vẫn là nguyên nhân chủ quan là sự thiếu tổ chức, thiếu liên kết trong chủ trương và phối hợp hành động của các tổ chức Hội đoàn hay Đảng phái chính trị đối lập trong và ngoài nước.

    Vấn đề này tôi đã nói trước nhiều lần, nhưng có một số người phản đối cho là không phải như thế. Vậy ai không đồng tình hãy trả lời hộ tôi câu hỏi "Một khi chính quyền Trung quốc hiện nay sụp đổ, chính quyền Việt nam chấp nhận đàm phán để đa nguyên đa đảng. Xin hỏi họ sẽ đàm phán với ai?".

    Chắc là khi ấy các tổ chức Hội đoàn hay Đảng phái chính trị đối lập trong và ngoài nước mới họp để bắt thăm may rủi để chọn đội tuyển đi thi đấu với họ? Thế là còn may, chỉ sợ mấy ông cộng sản mang tiền và ghế dân biểu ra dử như năm 1946 họ đã từng làm với Việt quốc, Việt cách... thì coi như xong phim "Đến hẹn lại lên".

    Vậy không lẽ chúng ta lại ngồi chờ một chuyến tàu cách mạng sau 20 năm nữa? Câu trả lời là không phải thế, không cần tới 20 năm. Một khi họ (đảng cộng sản) đã hiểu một nhà nước pháp quyền, cộng với một xã hội dân sự với nền kinh tế thị trường hoàn chỉnh là xu thế tất yếu của thời đại tiến bộ văn minh thì tất nó sẽ phải đến, không có thế lực nào ngăn cản nổi. Với sự thay đổi chóng mặt về mặt chính trị của đảng CSVN như hiện nay, trước sự thay đổi của quan hệ chính trị trên thế giới và khu vực, điển hình là với việc chính quyền cộng sản Việt nam chấp nhận cho Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế được tại ngoại sau khi bắt giữ với tội danh hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân là một minh chứng hùng hồn.

    Nhưng thế còn chưa đủ, nó còn đỏi hỏi nỗ lực hơn nữa của mỗi chúng ta trong việc gây sức ép với chính quyền Việt nam hiện nay trên mọi lĩnh vực, kể cả việc hậu thuẫn và ủng hộ các nhân vật chính khách có tên tuổi vốn là cựu lãnh đạo đảng CSVN có tư tưởng cấp tiến cũng là điều cần thiết.

    Vì việc lớn thì các người làm chính trị nên phải hiểu thâm ý của câu "Mèo trắng Mèo đen, Mèo nào cũng được, miễn là bắt được chuột". Hãy xem sự thành công của Ttung quốc về kinh tế trong hơn ba thập kỷ qua làm bài học./.

    Hà nội, 01/03/2011

    © Kami

    © 2011 Radio Free Asia

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Hai bạn bác Trí Luận và Hoa Lan lý giải hợp lý.

    Việc thành lập sự liên kết giữa các tổ chức và nâng cao dân trí về trách nhiệm xã hội là điều phải làm mạnh mẽ.

    Việc biểu tình trong hòa bình là điều nên làm vì đó là quyền công dân. Biểu tình thì có nhiều cách : trên mạng, trên blog, tin nhắn, xuống đường, tờ rơi, sơn viết, ... Không thể viện dẫn lý do vì chính phủ ra tay đàn áp mà không thể biểu tình cho dù chính phủ sai trái, bất tài, bất lực.

    Giả sử có một cuộc cách mạng Hoa gì đó xảy ra ở Việt Nam, và giả sử cuộc cách mạng xảy ra thành công. Giả sử tiếp sau đó có một cuộc tổng tuyển cử. Đảng Việt Tân về nước tranh cử, Tập hợp của ông Nguyễn Gia Kiểng về nước tranh cử, rồi bao nhiêu đảng phái khác nữa về nước tham gia tranh cử. Rồi báo chí tự do, TV tự do, phát thanh tự do. Rồi Quốc hội đa đảng được thành lập, cãi nhau mấy tháng liền (như bên Iraq mấy năm về trước) mới lập ra được chính phủ liên hiệp. Rồi lại cãi nhau mấy tháng liền nữa mới ra được đường hướng phát triển của đất nước. Nói tóm lại là nếu không có bạo động gì cả thì may mắn lắm là nửa năm nữa mới có được 1 chính phủ mới với một chính sách mới (không biết là có đem lại cải thiện gì không so với chính sách hiện nay của DCSVN). Như vậy nửa năm đó dân VN sẽ làm gì để sống qua ngày, không lẽ đi biểu tình từ sáng tới tối à?

    Việc điều hành quản lý một đất nước chẳng khác nào quản lý một con tàu khổng lồ. Một con tàu muốn đi tới đích một cách an toàn ta cần một thuyền trưởng tài ba, nhìn xa trông rộng hơn là một nhóm người đòi làm thuyền trưởng suốt ngày cứ cãi nhau.

    Do vậy tôi thấy là khoan làm cách mạng đã, mà nên đi tìm thuyền trưởng trước.
    Các tiêu chuẩn của thuyền trưởng:

    1) Dưới 60 tuổi
    2) Ủng hộ các giá trị căn bản về tự do ngôn luận, về dân chủ
    3) Có khả năng tổ chức/tập hợp quần chúng
    4) Có khả năng ngoại ngữ tốt để giao tiếp với báo chí nước ngoài
    5) Có đường hướng rõ ràng về đường lối phát triển kinh tế, xã hội cho VN

    Ai có đủ 5 tiêu chuẩn đó xin được ra mắt trước công luận người Việt trên toàn thế giới. Tự ứng cử cũng được.

    Nếu chưa tìm được thuyền trưởng, xin khoan làm cách mạng mà ảnh hưởng tới tình hình ổn định xã hội.

    Với ai ư? Trước hết là với hàng trăm tù nhân chính trị, có người được nhiều người biết đến, có người hoạt động bí mật, bị bắt bí mật và bị xét xử cũng bí mật chưa ai biết đến. Không ít trong số họ là các doanh nhân, luật sư, bác sĩ, trí thức đã từng khẳng định được bản lĩnh và sự thành công ngoài đời, sao lại nói không có ai để đàm phán, không ai có khả năng lên làm thủ tướng.

    Còn đợi có một thủ lĩnh chính trị như Walexa hay Havel tại Việt Nam ư, khó chẳng khác gì muốn tìm một hành tinh có điều kiện sống tương tự trái đất, đơn giản vì không thể hội tụ đủ các điều kiện quá khó.

    Thật buồn cười khi cứ mang những biến động ở Trung Đông ra để gắn vào Việt Nam và Trung Quốc. Là hai nước Cộng sản man rợ và độc ác nhất so với các nước Cộng Sản ở Đông Âu. Hai nước Cộbng Sản này có những phương thức trấn áp và tiêu diệt người bất đồng chính kiến một cách quyết liệt không gờm tay, và cũng chẳng kiêng nể bất luận thứ văn minh, luật lệ nào của loài người. Chơi trò cấm vận hai nước này thì cũng bằng thừa, vì dân có chết đầy ngoài đường, họ cũng không động lòng. Dân đói, dân khổ chứ đảng và quân đội, công an vẫn no đủ.Còn như đánh họ thì họ sẵn sàng đánh trả. Làm gì nhau? Đó là chưa kể đến việc kỳ vọng vào một cuộc cách mạng Hoa Nhài hay Hoa Sen gì đó, thì việc đầu tiên là phải cậy vào cái lực củ Dân. Dân Việt hôm nay thì ù lì, đến ngay tại cái gọi là Thủ đô Hà Nội kia, cả chục thằng Tầu nó đánh chết một chàng trai trẻ Việt Nam năm nào, thế mà dân thủ đô anh hùng, từng cao rao là thủ đô của luơng tâm, của tiếng hát át tiếng bom, thế mà hôm nay dửng dưng, vô cảm đứng nhìn, để mặc bọn Tầu đánh chết đồng bào mình thì thử hỏi, sức mấy mà Hoa Nhài với Hoa Sen. Đó là chưa kể, các chính phủ độc tài ở Trung Đông, tổ chức đâu chặt chẽ bằng đảng CS Việt Nam và Trung Quốc. Còn nữa, Quân ội Công An trung đông khác với Quân đội và Công An Việt Nam "Chỉ biết còn đảng còn mình". Ngoài ra, còn hàng chục ngàn công nhân Tầu khai thác Boxít Tây Nguyên và các công trình lớn khắp nước. Làm sao mà lật đố 15 nhân vật trong Bộ Chính trị Cộng Sản, khi bọn Tầu này chính là Quân Đội Trung Quốc ngụy trang, luôn được lệnh sẵn sàng bảo vộ Bộ Chính Trị CSVN, nếu như Quân Đội và CA Việt Nam theo Dân biểu tình (Chỉ nếu thôi, chúng tôi xin nhấn mạnh với xác xuất 1/10), bởi vì, các ông trong Trung ương đảng, đã được Tầu nhận "bảo kê" sau một loạt đất đai, biển đảo, tài nguyên đã được dâng cho "thiên triều", đến Tầuu đánh cá của chúng còn không dám gọi là tầu trung Quốc, sợ chạm huý, và chỉ dám kêu là tầu lạ thì đủ biết. Theo ngu ý chúng tôi, chỉ khi nào tận cùng bằng số rồi, sẽ có một cuộc cưỡng bức cách mạng, không còn lúp ló van nài, góp ý kẻ hại dân hại nước sửa đổi bằng mồm nữa, thì họa may.

    Bản chất những chuyển biến xã hội („Cách mạng“)

    1
    Có nhiều bài nhận định và đánh giá tình hình mà tôi đã không thể đọc hết, dù chỉ lướt qua. Hai bài tôi đã đọc là bài „Phấn đấu ký 39“ và bài này. Tôi có cảm giác 2 bài vừa kể có nhận định giống nhau, và các tác giả tự biết là bị phản đối; Tôi chia sẻ cách nhìn đó: Việt Nam chưa chín muồi cho một sự chuyển biến xã hội, về chất.

    2
    Con người luôn là con người xã hội (bản chất), nghĩa là có liên quan với nhau. Mối liên quan đó thô sơ ở các xã hội tiểu nông, mạnh mẽ ở các xã hội công nghiệp và thông tin như thế giới hiện đại ngày nay. Bên cạnh quá trình lao động sáng tạo để sản xuất phục vụ tồn tại, con người cũng sáng tạo và cải biến những mối quan hệ xã hội để ngày càng văn minh hơn, „người“ hơn. Những cuộc cải biến lớn được gọi là „chuyển đổi“ hay cách mạng.
    Cần lưu ý rằng bản chất con người là „xã hội“, là các „mối liên hệ“, cũng gọi là „giềng mối“. Hướng tới „mối liên hệ xã hội“ tốt đẹp hơn có nghĩa là: Có những mối quan hệ cũ đã lỗi thời và mầm mống của một mối quan hệ mới đã chín muồi để thay thế. Trí tuệ con người luôn tập trung vào 2 vấn đề:
    - Mối quan hệ nào là có ích và văn minh hơn; và
    - Làm thế nào để cải biến mối quan hệ đã lỗi thời, phản tiến hóa, phản động thành mối quan hệ mới, „có ích và văn minh hơn“ cái cũ kia.
    Mao Trạch Đông nói: Súng đẻ ra chính quyền.
    Lenin (Bác Tô Hải có nhắc đến) bàn về cách mạng:
    Có 4 điều kiện cho một cuộc cách mạng (dựng chính quyền mới và mối quan hệ mới) thành công là:
    - Giai cấp đang nắm quyền không còn khả năng lèo lái xã hội (mất điều khiển các mối quan hệ);
    - Đội tiên phong của giai cấp cách mạng kiên quyết hy sinh tranh đấu;
    - Quần chúng ngả về phía cách mạng;
    - Quân đội (lực lượng vũ trang) ủng hộ cách mạng.

    Tất cả những luận điểm đó là khoa học, nhưng đã thuộc về lịch sử. Nó thích hợp để làm cuộc cách mạng (lật đổ) nhanh chóng một chính quyền toàn trị để dựng lên một chính quyền toàn trị khác, có chút ít tiến bộ hơn…

    3
    Cách mạng dân chủ ngày nay khác về bản chất. Nó chú trọng đến việc tạo lập các mối quan hệ văn minh và có ích hơn: Xã hội dân chủ.
    Nói rằng xã hội dân chủ văn minh và có ích hơn vì nó điều phối được các tranh chấp xã hội bằng thương lượng hòa bình và có sự tồn tại của các đối lập làm phanh hãm chống lại các tệ nạn. Như vậy thì mục tiêu của cách mạng dân chủ không phải chủ yếu là lật đổ, mà là XÂY DỰNG NHỮNG QUAN HỆ DÂN CHỦ tiên tiến và văn minh hơn.
    Nhận xét sau đây của một nhân chứng (đương sự) về sự kiện Egyp chứng tỏ nhận thức đó:
    Demokratie ist unumkehrbar; Aber wichtig sind Übergänge.
    Quá trình dân chủ là không thể đảo ngược; Nhưng những bước chuyển đổi là quan trọng.

    Các bước chuyển đổi diễn ra thế nào? Những (mối) quan hệ tiên tiến nào có khả năng hiện hữu để thay thế (trong giai đoạn chuyển đổi thì đứng ra thương thuyết với đại diện của) mối quan hệ hiện thời?
    Như vậy là câu hỏi của bài chủ có ý nghĩa khơi gợi thực tế.
    Sự thực thì các nước trung đông là các xã hội văn minh hơn VN hay TQ vì là các xã hội phát triển thông tin cao (ít ra là như thế). Khả năng thông tin và ý thức xã hội của người VN còn rất thấp cho nên việc biến đổi các mối quan hệ xảy ra do hoạt động của các tầng lớp cao (chóp bu) là khả hữu và được chứng minh như ở LX và đông Âu (có điều kiện xã hội giớng VN và TQ). Tại đây, những điều kiện bên ngoài và bên trong (tình hình đang trên bờ vực thẳm) đã buộc phải dẫn đến „chuyển đổi“. Nhưng cũng thực tế lịch sử và hiện tại đã chứng minh: Tại các nước kém phát triển về xã hội như LX cũ, Ukraina, ... việc xây dựng xã hội pháp quyền khó khăn hơn là tại các nước có trình độ dân trí và văn hóa phát triển hơn như ở Đức hay Poland. Thắng lợi cuối cùng là một xã hội dân chủ với xã hội công dân lành mạnh thì đều là kết quả những bước quá độ (Übergänge) trên con đường dài không ai có thể đốt cháy giai đoạn được.

    4
    Để ngắn gọn, và cũng có lời xin lỗi anh Admin, theo gương một vị có ý kiến trước, xin thí dụ cụ thể:
    Đấu tranh cho một xã hội dân chủ đòi hỏi công việc phản biện từng bước để xây dựng một xã hội pháp quyền và hòa hợp dân tộc để chống giặc ngoại xâm bành trướng. Công việc đó có người dũng cảm như Cù Huy Hà Vũ đã mạnh dạn làm và đã (và đang) bị đàn áp.
    Dân Luận và bạn đọc ủng hộ anh, nhưng khi bàn việc tham gia phản biện trong phiên toà sẽ xử Cù Huy Hà Vũ thì bàn nát nước vẫn chưa thống nhất! . Có ý kiến lại đùn đẩy: „Bau xít các bác là thân hữu của đương sự (CHHV) thì làm trước đi“ (!!!???)
    Dân trí, ý thức cộng đồng, tính tổ chức, etc. – Nghĩ mà … nhỏ nước mắt!

    Rất thật tâm chia sẻ ý kiến này.

    Trân trọng,
    Trí Luận

    Bài viết như thế này thì không thấy có gì mới, không cộng thêm hiểu biết cho độc giả.

    Cứ loanh quanh lẩn quẩn kiểu "chưa đủ", "cần phải chờ...", và lan man như thuyền không bến đậu.

    Vậy mà viết cả bài, để làm gì? Có lẽ nó phù hợp cho blog cá nhân, nơi mà chủ nhân được thoải mái. Nếu cứ đăng lên DL thì chỉ làm uể oải độc giả thôi.

    Lời thật mất lòng bác Admin.