Việt Nam: Nghị Định Mới Xử Phạt Ngành Báo chí (Phóng viên phải đăng nguồn tin)

  • Bởi Admin
    24/02/2011
    6 phản hồi

    Thông cáo phát hành ngay của HRW

    (New York, ngày 24 tháng Hai, 2011) – Hôm nay Tổ chức Theo dõi Nhân quyền tuyên bố rằng Nghị định mới về báo chí của Chính phủ Việt Nam, với các quy định xử phạt nhà báo về những lỗi mơ hồ và yêu cầu phải đăng nguồn tin là một đòn bồi thêm vào quyền tự do ngôn luận ở Việt Nam. Nghị định số 02/2011/NĐ-CP về “Quy định xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động báo chí, xuất bản” sẽ có hiệu lực từ ngày 25 tháng Hai năm 2011.

    Nghị định nói trên, đã được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký từ ngày 6 tháng Giêng, ấn định mức phạt từ một đến 40 triệu đồng (tương đương từ 50 – 2.000 đô la Mỹ) đối với các phóng viên và báo chí vi phạm những điều khoản quá bao quát và mơ hồ của Nghị định này, ví dụ như không tuân thủ các quy định của Luật Báo chí năm 1990 (Luật sửa đổi, bổ sung vào năm 1999) với yêu cầu “Thông tin trung thực về tình hình trong nước và thế giới phù hợp với lợi ích của đất nước và của nhân dân.”

    “Những điều khoản mơ hồ và tùy tiện của Nghị định này là công thức cho quy trình tự kiểm duyệt rộng khắp,” ông Phil Robertson, Phó Giám đốc phụ trách châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu. “Lợi ích của đất nước và của nhân dân được phục vụ tốt nhất là để cho các nhà báo đăng thông tin trung thực, chứ không phải xử phạt họ.”

    Nghị định 02/2011/NĐ-CP trao thẩm quyền cho rất nhiều ngành trong Chính phủ được xử phạt phóng viên và tòa báo vào bất kỳ thời điểm nào, căn cứ trên các quyết định tùy tiện của lãnh đạo các cấp và từ nhiều cơ quan, về điều gì cấu thành “lợi ích của đất nước và của nhân dân.” Trong số đó bao gồm Thanh tra chuyên nghành Thông tin – Truyền thông, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân các cấp, công an, bộ đội biên phòng, cảnh sát biển, hải quan, cơ quan thuế, cơ quan quản lý thị trường, và nhiều chuyên ngành khác.

    “Dù ở bất kỳ một đất nước nào thì việc trao quyền cho các cán bộ của nhiều ngành, nhiều cấp kiểm soát nội dung truyền thông và xử phạt cũng là một thảm họa, nhưng điều này đặc biệt nguy hiểm đối với Việt Nam, nơi có nạn tham nhũng tràn lan và sâu rộng,” ông Robertson nói. “Thay vì được áp dụng để cải thiện chất lượng báo chí, văn bản pháp lý này sẽ lại trở thành một cách kiếm chác mới để quan chức địa phương ních đầy thêm hầu bao của mình.”

    Điều 7 của Nghị định này quy định xử phạt đối với các nhà báo không viện dẫn nguồn tin trên báo chí. Điều khoản này cũng quy định mức phạt từ 10 triệu đến 20 triệu đồng (tương đương 500 – 1000 đô la Mỹ) đối với các phóng viên và tờ báo trong trường hợp “Khai thác các văn kiện, tài liệu của tổ chức, tài liệu, thư riêng của cá nhân có liên quan đến các vụ án đang được điều tra hoặc chưa xét xử, các vụ việc tiêu cực hoặc có dấu hiệu vi phạm pháp luật đang chờ kết luận của cơ quan nhà nước có thẩm quyền mà không nêu rõ xuất xứ của các văn kiện, tài liệu, thư riêng.”

    “Có vẻ Nghị định mới này về báo chí đã được soạn thảo để dằn mặt những người tố cáo tiêu cực và những nạn nhân bị ngược đãi để họ không hợp tác với báo chí,” ông Robertson nói. “Nghị định này sẽ làm họ nhụt chí và không dám cung cấp tin tức cho báo giới vì sợ sẽ bị công bố nhân thân, khiến các thế lực liên quan có thể nhận diện để trả đũa họ.”

    Nghị định này dường như xung đột với nội dung của một văn bản pháp luật khác của Việt Nam - Luật Báo chí năm 1990, vì Luật này có ghi trong Điều 7 rằng “Báo chí có quyền và nghĩa vụ không tiết lộ tên người cung cấp thông tin nếu có hại cho người đó, trừ trường hợp có yêu cầu của Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân hoặc Chánh án Tòa án nhân dân cấp tỉnh và tương đương trở lên cần thiết cho việc điều tra, xét xử tội phạm nghiêm trọng.”

    Theo Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, Nghị định này có thể làm trầm trọng hơn tình trạng kiểm duyệt vốn đã rất ngặt nghèo ở đất nước này, cũng như tình trạng đàn áp các nhà báo, và người viết blog có quan điểm độc lập. Việt Nam từ trước đến nay vẫn cấm các xuất bản phẩm phản đối chính quyền, tiết lộ “bí mật quốc gia” – một khái niệm hết sức mơ hồ, hay phát tán các tư tưởng “phản động.” Có rất ít kênh tư nhân; hầu hết các xuất bản phẩm là do chính phủ, Đảng Cộng sản, hoặc các tổ chức, đoàn thể quần chúng do đảng lãnh đạo ấn hành.

    Các nhà báo có hành động vượt quá ranh giới do chính quyền ấn định một cách mập mờ thường bị trừng phạt nặng nề, theo Tổ chức Theo dõi Nhân quyền. Ví dụ, vào ngày 15 tháng Mười năm 2008, Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội xử nhà báo Nguyễn Việt Chiến, phóng viên báo Thanh Niên hai năm tù giam, và nhà báo Nguyễn Văn Hải, phóng viên báo Tuổi Trẻ hai năm tù treo vì đã “lợi dụng các quyền tự do dân chủ” theo Điều 258 Bộ luật Hình sự. Cả hai nhà báo này đều bị khởi tố vì đã đưa tin về vụ tham nhũng đình đám PMU 18, liên quan tới việc Bộ Giao thông sử dụng sai nguồn viện trợ phát triển chính thức của Nhật Bản. Cũng liên quan đến vụ này, bốn nhà báo khác đã bị thu hồi thẻ nhà báo.

    Năm 2009, hai phóng viên khác của báo Tuổi Trẻ là Phan Quê và Võ Hồng Quỳnh bị treo thẻ sáu tháng vì đưa tin về một vụ tham nhũng liên quan tới dự án xây dựng khu du lịch Rusalka ở Nha Trang.

    Bất chấp những hạn chế như vậy, phóng viên của những tờ báo nhà nước vẫn thường tìm được cách tiến hành phóng sự điều tra sáng tạo, đặc biệt là về những vụ tham nhũng của chính quyền cấp địa phương, theo Tổ chức Theo dõi Nhân quyền. Ví dụ, trong tháng Mười Một năm 2010, tờ Thanh Tra đăng một phóng sự về dự án đường Văn Cao – Hồ Tây ở Hà Nội, tờ Nhà Báo & Công Luận đưa tin về ô nhiễm môi trường ở quận Từ Liêm, Hà Nội trong tháng Chạp.

    “Chính quyền Việt Nam nên nhận thức được rằng một nền kinh tế phồn thịnh cũng đòi hỏi một nền tự do báo chí, do đó hãy để cho các nhà báo làm công việc của họ, thay vì cản trở họ,” ông Robertson nói. “Nghị định mới này là một bước lùi về quá khứ, nhằm xử phạt việc đưa tin độc lập và mở đường cho lối tuyên truyền quốc doanh quay trở lại.”

    _________________________________________________

    Để biết thêm báo cáo của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền về Việt Nam, xem:

    http://www.hrw.org/en/asia/vietnam;http://www.hrw.org/en/languages?filter0=vi

    Để biết thêm thông tin, xin vui lòng liên lạc với:

    Ở Bangkok, Phil Robertson (tiếng Anh, tiếng Thái): +66-85-060-8406 (di động)

    Ở Washington D.C., Sophie Richardson (tiếng Anh, tiếng Hoa phổ thông): +1-202-612-4341; hoặc +1-917-721-7473 (di động)

    Ở London, Brad Adams (tiếng Anh): +44-7908-728-333 (di động)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Phản hồi: 

    Tôi mới tìm được link tời nguyên văn nghi định mới về báo chí, mời các bác tham khảo.

    [URL]http://mic.gov.vn/vbqppl/Lists/Vn%20bn%20QPPL/DispForm.aspx?ID=7733 [/URL]

    Nguyen văn Chương 3 vể thẩm quyến xử phạt như sau:

    [quote]Chương 3.
    THẨM QUYỀN, THỦ TỤC XỬ PHẠT VI PHẠM HÀNH CHÍNH TRONG HOẠT ĐỘNG BÁO CHÍ, XUẤT BẢN

    Điều 30. Thẩm quyền xử phạt vi phạm hành chính của Thanh tra chuyên ngành Thông tin và Truyền thông
    1. Thanh tra chuyên ngành Thông tin và Truyền thông có thẩm quyền xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động báo chí, xuất bản, gồm:
    a) Hoạt động báo chí;
    b) Hoạt động xuất bản;
    c) Quyền tác giả, quyền liên quan trong hoạt động báo chí, xuất bản;
    d) Quảng cáo trong hoạt động báo chí, xuất bản.
    2. Thanh tra viên chuyên ngành Thông tin và Truyền thông đang thi hành công vụ có quyền:
    a) Phạt cảnh cáo;
    b) Phạt tiền đến 500.000 đồng;
    c) Tịch thu tang vật, phương tiện được sử dụng để vi phạm hành chính có giá trị đến 2.000.000 đồng;
    d) Thực hiện các quyền quy định tại điểm 2 khoản 19 Điều 1 Pháp lệnh sửa đổi, bổ sung một số điều của Pháp lệnh Xử lý vi phạm hành chính năm 2008 và khoản 2 Điều 48 Pháp lệnh Xử lý vi phạm hành chính năm 2002.
    3. Chánh Thanh tra Sở Thông tin và Truyền thông có thẩm quyền:
    a) Phạt cảnh cáo;
    b) Phạt tiền đến 30.000.000 đồng;
    c) Tước quyền sử dụng giấy phép, chứng chỉ hành nghề theo thẩm quyền;
    d) Tịch thu tang vật, phương tiện được sử dụng để vi phạm hành chính;
    đ) Áp dụng các biện pháp khắc phục hậu quả được quy định tại các điều của Nghị định này;
    e) Thực hiện các quyền quy định tại điểm 1 khoản 19 Điều 1 Pháp lệnh sửa đổi, bổ sung một số điều của Pháp lệnh Xử lý vi phạm hành chính năm 2008.
    4. Chánh Thanh tra Bộ Thông tin và Truyền thông có thẩm quyền:
    a) Phạt cảnh cáo;
    b) Phạt tiền đến mức tối đa của lĩnh vực báo chí, xuất bản, in, phát hành quy định tại Nghị định này và nghị định của Chính phủ quy định xử phạt vi phạm hành chính về quảng cáo, quyền tác giả và quyền liên quan;
    c) Tước quyền sử dụng giấy phép, chứng chỉ hành nghề theo thẩm quyền;
    d) Tịch thu tang vật, phương tiện được sử dụng để vi phạm hành chính;
    đ) Áp dụng các biện pháp khắc phục hậu quả được quy định tại các điều của Nghị định này;
    e) Thực hiện các quyền quy định tại điểm 1 khoản 19 Điều 1 Pháp lệnh sửa đổi, bổ sung một số điều của Pháp lệnh Xử lý vi phạm hành chính năm 2008.
    5. Chánh Thanh tra Bộ Thông tin và Truyền thông thực hiện thẩm quyền xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động báo chí, xuất bản đối với cơ quan, tổ chức, cá nhân trên phạm vi toàn quốc.
    6. Chánh Thanh tra Sở Thông tin và Truyền thông thực hiện thẩm quyền xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động báo chí, xuất bản đối với các cơ quan, tổ chức, cá nhân thuộc phạm vi quản lý nhà nước của Ủy ban nhân dân cùng cấp. Thực hiện thẩm quyền xử phạt vi phạm hành chính đối với cơ quan báo chí, nhà xuất bản của trung ương và địa phương khác hoạt động tại địa phương của mình khi được ủy quyền.

    Điều 31. Thẩm quyền xử phạt của Thanh tra chuyên ngành khác

    Trong phạm vi thẩm quyền quản lý nhà nước được Chính phủ quy định, Thanh tra viên và Chánh Thanh tra các cơ quan thanh tra chuyên ngành khác có thẩm quyền xử phạt đối với hành vi vi phạm hành chính trong hoạt động báo chí, xuất bản được quy định tại Nghị định này thuộc lĩnh vực quản lý nhà nước của mình.

    Điều 32. Thẩm quyền xử phạt của Ủy ban nhân dân các cấp

    Chủ tịch Ủy ban nhân dân các cấp có quyền xử phạt theo thẩm quyền quy định tại các khoản 4, 5, Điều 1 Pháp lệnh sửa đổi, bổ sung một số điều của Pháp lệnh Xử lý vi phạm hành chính năm 2008, Điều 30 Pháp lệnh Xử lý vi phạm hành chính năm 2002 đã được sửa đổi tại Pháp lệnh sửa đổi một số điều của Pháp lệnh Xử lý vi phạm hành chính năm 2007 và Điều 10 Nghị định số 51/2002/NĐ-CP ngày 24 tháng 6 năm 2002 của Chính phủ quy định chi tiết thi hành Luật Báo chí, Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Báo chí trong phạm vi địa bàn do mình quản lý đối với các hành vi vi phạm hành chính trong hoạt động báo chí, xuất bản được quy định tại Nghị định này.
    Điều 33. Thẩm quyền xử phạt của Công an nhân dân, Bộ đội Biên phòng, Cảnh sát biển, Hải quan, cơ quan Thuế, cơ quan Quản lý thị trường
    Cơ quan Công an nhân dân, Bộ đội Biên phòng, Cảnh sát biển, Hải quan, cơ quan Thuế, cơ quan Quản lý thị trường có quyền xử phạt theo thẩm quyền quy định tại các khoản 6, 7, 8, 9, 11 Điều 1 Pháp lệnh sửa đổi, bổ sung một số điều của Pháp lệnh Xử lý vi phạm hành chính năm 2008 và Điều 37 Pháp lệnh Xử lý vi phạm hành chính năm 2002 đối với những hành vi vi phạm hành chính trong hoạt động báo chí, xuất bản có liên quan trực tiếp đến lĩnh vực mình quản lý được quy định tại Nghị định này.

    Điều 34. Thủ tục xử phạt, xử lý tang vật, phương tiện vi phạm hành chính và thi hành quyết định xử phạt.
    Thủ tục xử phạt, xử lý tang vật, phương tiện vi phạm hành chính và thi hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính được thực hiện theo quy định của Pháp lệnh Xử lý vi phạm hành chính năm 2002 và Pháp lệnh sửa đổi, bổ sung một số điều của Pháp lệnh Xử lý vi phạm hành chính năm 2008.
    Điều 35. Ban hành mẫu biên bản, mẫu quyết định sử dụng trong xử phạt vi phạm hành chính
    Ban hành kèm theo Nghị định này các mẫu biên bản và quyết định để sử dụng trong xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động báo chí, xuất bản.

    [/quote]

    Phản hồi: 

    Để cho "rộng đường dư luận," bác Admin có cách nào kiềm được bản nghị đinh bằng tiềng Việt post lên đây để bà con xem cho rỏ ràng, ngoài việc nghe quan điểm của ông Human Rights Watch. Có thể ông ta nói đúng, nhưng trên nguyên tắc, khi bàn thì phải bàn cho tới nơi tới chốn để tránh trường hợp "tam sao thất bổn."

    Phản hồi: 

    [quote="Tên tác giả"]“Dù ở bất kỳ một đất nước nào thì việc trao quyền cho các cán bộ của nhiều ngành, nhiều cấp kiểm soát nội dung truyền thông và xử phạt cũng là một thảm họa, nhưng điều này đặc biệt nguy hiểm đối với Việt Nam, nơi có nạn tham nhũng tràn lan và sâu rộng,” ông Robertson nói. “Thay vì được áp dụng để cải thiện chất lượng báo chí, văn bản pháp lý này sẽ lại trở thành một cách kiếm chác mới để quan chức địa phương ních đầy thêm hầu bao của mình.”[/quote]

    Nói chung cho dù là bênh vực nhân quyền, thì cũng ko nên cố chứng tỏ quyền được thể hiện sự dốt nát như bạn Robertson này. Nếu muốn comment về một đạo luật hay một điều luật, thì chí ít nên tìm đọc cụ thể nội dung quy định, thay vì nói lăng nhăng. Các văn phòng luật Việt Nam đều có dịch vụ cung cấp văn bản mới nhất bằng tiếng Anh, giá vài chục $ là cùng. Nhiều tiền hơn thì bảo luật sư tư vấn cho. HRW ăn bao nhiêu tiền tài trợ mà ko làm ăn nên thân. Chưa kể "phong trào" ở VN còn có rất nhiều luật sư "giỏi".

    Ko có một chữ nào trong Nghị định 02 trao quyền kiểm soát nội dung truyền thông cho nhiều ngành. Mà thậm chí ko cần đọc cũng biết, ko ai dở hơi đến mức tưởng tượng ra chuyện để thuế vụ hay biên phòng kiểm duyệt báo chí (trừ các bạn HRW, tất nhiên). Quản lý thị trường sẽ có quyền phạt liên quan đến quảng cáo báo chi sai, thuế sẽ phạt khi báo chí trốn thuế, hải quan biên phòng quản lý về xuất nhập khẩu ấn phẩm .v.v.

    Chưa kể đến chuyện lo báo chí bị kiếm chác, hihi, mời bạn í vào VN xem ngoài báo chí đi làm tiền người ta, làm gì có ai dám làm tiền báo chí. Chuyện anh Hải anh Chiến làm nội chính bao nhiều lần cầm tiền của doanh nghiệp, không ít người nhớ , nếu xử thì các anh í chắc ko phải 2 năm án treo đâu.

    Chất lượng hài hước của các bạn HRW, đúng là cao hơn hẳn "phong trào" ở trong nước.

    Phản hồi: 

    Ở các nước, ngoài trừ mấy nước Cộng sản như nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam - Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Cuba .v..v...đại đa số người viết báo được phép không tiết lộ nguồn tin mà mình đăng tải. Điều này được ghi trong Hiến Pháp nước sở tại rõ ràng, và dĩ nhiên, dựng tin ra để nhằm bôi nhọ, vu khống hay xâm phạm danh dự người khác với chứng cứ rõ ràng, thì lại là một vấn đề riêng, nhưng khi bị kiện cáo, nhà báo tác giả phải cung khai trước quan tòa. Điều này cũng được giảng dạy trong các trường đại học về phân khoa báo chí, truyền thông chứ không phải nghị định hay quyết định gì hết. Cả thế giới, nói chung là hầu hết loài người hôm nay đều biết như thế. Nó là một trong những điều nằm trong Đệ Tứ Quyền, nhằm giúp người viết bào làm thiên chức của mình, phục vụ quần chúng bằng sự thật và lẽ phải. Ấy thế mà hôm nay, ngay ở Thế kỷ 21 rồi mà đảng Cộng Sản và "nhà nước pháp quyền" CHXHCN/Việt Nam, lại ra một cái Nghị Định ngược lại, như đêm hôm trước của cuộc cách mang Pháp 1789, lật đổ thế chế quân chủ, độc tài toàn trị. Kỳ cục nữa là cũng chính thời điển ban hành cái Nghị Quyết bắt Kỳ giả phải công bố nguồn tin, đảng và Ban tuyên Huấn của đảng này, từ ông Tổng Bí Thư xuống đến đảng viên, đều cứ ra rả lên đài, lên báo, lên hội nghị và cả lên lớp nữa, rằng phải đổi mới để mang đất nước lên ngang tầm thời đại. Chủ trương (trên giấy) là như vậy, nhưng thực tế đảng và nhà nước toàn làm ngược lại, nghĩa là chẳng những không chịu để cuộc sống, tư tường nhân dân ngang tầm thời đại, mà còn kéo lui đất nước trở lại thời phong kiến của hàng hai, ba thế kỷ trước. Thế rồi trong những văn kiện, lịch sử, Hiến Pháp, đảng Cộng Sản và nhà nước pháp quyền XHCN Việt Nam, lại cứ tự xưng "Đảng CSVN là một Đảng Tiên Tiến" được "Nhân Dân ủy thác" độc quyền lãnh đạo đất nước. Xem ra ít có ai còn mặt mũi con người tử tế, lại dám vênh vang trắng trợn như thế mà không thấy chút lương tri còn nhột nhạt. Đảng tự xưng là đảng của người vô sản, nhưng chính đảng và nhà nước lại hữu sản và tư bản gộc hơn ai hết thẩy. Vô Sản thì vô sản nhân dân, nhưng tư bản thì tư bản nhà nước. Lãnh đạo đảng ông nào cũng giầu sụ, ôm gia tài kếch xù. ảng chửi cha Cộng sản như vậy mà vẫn cừ xưng mình là Cộng Sản, lại còn bắt học sinh, sinh viên học chết bỏ về chủ nghiã Mác-Lenin nữa mới chết. Biết sai mà vẫn cứ nuôi cả một hệ thống kènh càng, đứng đầu là Ban Tuyên Giáo để đốt tiền. Đó là chưa kể toàn bộ hệ thống báo chí, truyền thanh, truyền hình sáng chưa chiều tối, nói đi nói lại cái học thuyết không còn nữa trong lòng người. Thật là hết ý!

    Phản hồi: 

    Trích :
    “Những điều khoản mơ hồ và tùy tiện của Nghị định này là công thức cho quy trình tự kiểm duyệt rộng khắp,” ông Phil Robertson, Phó Giám đốc phụ trách châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu. “Lợi ích của đất nước và của nhân dân được phục vụ tốt nhất là để cho các nhà báo đăng thông tin trung thực, chứ không phải xử phạt họ.”

    Kết luận :
    Kỳ bầu cử QH sắp tới vào tháng 5/2011, cái tên đầu tiên phải "gạch bỏ" là Nguyễn Tấn Dũng.
    Dũng bất tài như vậy đáng lẽ phải từ chức nhưng nếu cứ cố đấm ăn xôi ra ứng cử đại biểu thì gạch bỏ tên, không bỏ phiếu cho kẻ bất tài

    E kíp của Dũng kể ra thì ít kẻ có tài phục vụ đất nước.
    Không biết làm luật sao cho phù hợp với nguyện vọng của dân và xã hội mà cứ đòi làm đại biểu QH

    Phản hồi: 

    [quote]
    Nghị định số 02/2011/NĐ-CP :
    ...
    với yêu cầu “Thông tin trung thực về tình hình trong nước và thế giới phù hợp với lợi ích của đất nước và của nhân dân.”
    [/quote]

    Nguyễn Tấn Dũng quả là thủ tướng tồi !
    Dũng ra những nghi quyết rất mơ hồ trong việc áp dụng và giám sát thì nên từ chức là phải rồi.

    Mọi người lại phải tuân theo những đạo luật mơ hồ như vậy sao ?