Lê Trung Nhân - Cảm Xúc Về Một Tình Yêu

  • Bởi Admin
    22/02/2011
    1 phản hồi

    Lê Trung Nhân

    Không gì đẹp bằng một tình yêu đang lên ngôi, và nhất là khi tình yêu ấy được thể hiện, được minh chứng bằng sự hy sinh tất cả những gì mà một người có được, ngay cả mạng sống của mình.

    Thưa bạn, không phải tôi đang kể lại cho bạn nghe về chuyện tình Romeo và Juliet hay sự tích trầu cau của người Việt Nam mình, mà tôi chỉ muốn kể cho bạn nghe về một tình yêu cao cả của những thanh niên Ai Cập mà điển hình là của anh Wael Ghonim, người đã dùng mạng Facebook để kết nối và kêu gọi giới trẻ ở Ai Cập xuống đường và làm cuộc cách mạng thành công. Anh đã nói với phóng viên đài CNN: “Tôi nói cho anh biết rằng tôi sẵn sàng chết. Tôi có rất nhiều thứ trong đời để mất. Tôi đang đi làm, anh biết tôi đang xin nghỉ làm, tôi làm việc cho một công ty tốt nhất trên thế giới. Tôi có một người vợ hoàn hảo, và tôi có mọi thứ tốt nhất, tôi yêu thương con cái tôi, nhưng tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả mọi thứ đó cho giấc mơ của tôi trở thành hiện thực và không ai có thể đi ngược lại ước muốn của chúng tôi. Không ai có thể!”. Và giấc mơ của anh là một Ai Cập tự do và thực sự do dân làm chủ khi mà mọi người được quyền lựa chọn những người tài đức để lèo lái con thuyền đất nước của mình. Và thưa bạn đó là một tình yêu cao đẹp, tình yêu đất nước quê hương, một tình yêu tuyệt vời đã để lại cảm xúc mãnh liệt trong tôi.

    Chính vì tình yêu quê hương đất nước và niềm tự hào dân tộc mà thanh niên Tunisia và Ai Cập đã xuống đường. Những bước chân đầy tự tin và kiên quyết của họ đã mang đến những thắng lợi to lớn của cuộc cách mạng dân chủ ở Tunisia và Ai Cập. Nó đang làm xôn xao lòng người ở khắp nơi và đang làm dậy sóng đấu tranh chống lại những chế độ độc tài toàn trị và phản dân chủ ở nhiều nước trên thế giới. Với những tin tức và hình ảnh được truyền tải nhanh chóng đến quảng đại quần chúng qua các phương tiện truyền thông như internet, điện thoại cầm tay và các mạng xã hội như Facebook, Twitter, mọi người đã thấy được từng bước đi của hai cuộc cách mạng thành công và hoàn toàn tin tưởng ở sức mạnh của quần chúng trước những thế lực tưởng như không thể nào lay chuyển được của những chế độ độc tài công an trị.

    Trước những biến chuyển to lớn và đầy thu hút như vậy trên thế giới, thì một câu hỏi đã được nhiều người đặt ra là: "Liệu cơn sóng cách mạng đang trào dâng mãnh liệt ở Trung Đông và Phi Châu có chảy đến Việt Nam hay không?".

    Không biết bạn nghĩ sao? Riêng tôi thì tôi tin rằng nó sẽ đến!

    Niềm tin của tôi chỉ đơn giản vì hai chữ tình yêu. Tình yêu non sông và niềm tự hào dân tộc. Chính tình yêu non sông và niềm tự hào dân tộc đã là khí giới vô địch để cho chúng ta còn tồn tại cho đến ngày hôm nay. Tình yêu non sông và niềm tự hào dân tộc sẽ dẫn chúng ta đi trên con đường bất khuất của tổ tiên, để đến nơi giàu mạnh, độc lập và phú cường. Tình yêu non sông đang giục giã trai tráng xuống đường. Tình yêu non sông đang gọi ông già bà lão nhập cuộc. Tình yêu non sông đang đòi hỏi lính tráng hòa nhịp cùng người dân và giới sĩ phu cất cao tiếng nói. Chính tình yêu non sông đã làm nhân dân Ai Cập đồng lòng và sẽ làm dân Việt toàn thắng.

    Có bạn hỏi tôi có cần một cuộc xuống đường? Thưa bạn, để trả lời câu hỏi của bạn, xin cho tôi được hỏi lại:

    Chúng ta đã có một chính quyền tốt đẹp và thật sự vì nước vì dân hay chưa?

    Chúng ta đã có sự công bằng xã hội và một chính quyền với một đường đi đúng đắn để dân được giàu, nước được mạnh hay chưa?

    Chúng ta có được tôn trọng và sống được một cuộc sống với đầy đủ quyền con người như bao người khác trên các nước tự do khắp thế giới hay chưa?

    Chúng ta có một chính quyền hợp ý dân, thuận ý trời, và những người lãnh đạo đủ tài trí và đức độ để hướng dẫn toàn dân chống được giặc ngoại xâm và tránh được hiểm họa mất nước hay chưa?

    Và nguyện vọng chính đáng của chúng ta qua những thỉnh nguyện thư, những lời tâm huyết trên báo chí, nếu được đăng, có bao giờ được hồi đáp?

    Chắc rằng mỗi người sẽ có những câu trả lời khác nhau tùy theo hoàn cảnh và quan điểm sống của mình. Tuy nhiên theo tôi nghĩ thì đa số sẽ có những câu trả lời giống nhau dựa trên những dữ kiện khách quan và những hiện thực trước mắt. Những câu trả lời đó sẽ là:

    Chúng ta đều thao thức trước một Việt Nam còn quá chênh lệch giàu nghèo, lợi tức trung bình của người dân còn quá thấp theo con số nhà nước đưa ra (và còn thấp hơn nhiều nếu tính theo lợi tức trung bình của đa số người dân, trừ đi một số rất ít giàu có), văn hóa thì xuống cấp với tệ nạn bằng giả, mua quyền bán chức, có học mà thiếu hành, có nhiều sao chép và thiếu sáng tạo, xã hội thì rối ren với tệ nạn xì ke ma túy, cờ bạc rượu chè, môi giới buôn người, buôn bán cô dâu, buôn bán thanh niên ra lao động nước ngoài, tham nhũng, hối lộ nơi nơi.

    Chính quyền thì độc đoán và không do người dân bầu lên, hay bầu xuống, nên dù cho có yếu kém, sai trái đến đâu vẫn luôn tồn tại, hết đời cha đến đời con, để mà vơ vét và lo cho quyền lợi cá nhân và gia đình mình.

    Trong một chế độ mà quyền chức và quyền lợi chỉ dành cho một Đảng Cộng Sản theo ưu tiên từ cấp cao đến cấp thấp thì tài năng, học thức và kinh nghiệm làm việc, giảng dạy của những người dân lương thiện đều không phải là tiêu chuẩn cho việc tiến thân của mình, bằng chứng là có nhiều vị tài năng đức độ suốt đời không được xử dụng cho xứng đáng với khả năng của mình, lương giáo sư, bác sĩ, kỹ sư chưa bằng một phần mười một tay cán bộ thiếu học thức làm ít mà hưởng nhiều, và giai cấp công nhân, được gọi là giai cấp tiên phong của đảng Cộng Sản, thì bị bóc lột đủ điều từ đồng lương chết đói đến môi trường làm việc khó khăn mà luôn bị đàn áp khi cất lên tiếng nói. Và còn biết bao sự bất công như sự mất đất, mất nhà vào tay cán bộ của dân oan, mất chùa mất nghĩa trang của các xứ đạo. Biết bao nhiêu là vấn nạn nói sao cho vừa, ghi sao cho hết.

    Nếu nhìn toàn diện vấn đề, nhìn sâu vào gốc rễ, thì chắc bạn cũng đồng ý với tôi về một sự đổi thay là vô cùng cần thiết, và nhất là khi sự mất nước đã gần kề, khi mà anh bạn hàng xóm của chúng ta đang dùng hết sức mạnh cứng sức mạnh mềm, con đường kinh tế, con đường ngoại giao, sự xâm nhập lộ liễu hay sự can thiệp ngấm ngầm, chiến thuật tằm ăn dâu, hay chiến thuật lấn đất, chiếm biển, tất cả đều quá rõ ràng một dụng tâm cướp nước và đồng hóa đất Việt thân yêu. Sự đổi thay không những là cần thiết mà vô cùng cấp bách, bởi vì chỉ có một chế độ tự do, dân chủ với những người lãnh đạo yêu nước thương dân mới đủ khả năng lều lái một dân tộc đồng thuận ra khỏi vòng kiềm tỏa của anh hàng xóm đầy tham vọng kia. Những gì đã và đang xảy ra đã cho chúng ta thấy rằng một nước Cộng Sản đàn em thì không thể nào có đủ khả năng và tư cách nói đến chuyện độc lập và bình đẳng với một nước Cộng Sản đàn anh, mà chỉ ngày càng lệ thuộc và mất dần sự tự chủ của mình.

    Nếu bạn hỏi tôi khi nào thì cuộc cách mạng sẽ bùng nổ ở Việt Nam, thì tôi xin thưa thời cơ đã đến. Một cuộc cách mạng sẽ xảy ra ở bất cứ lúc nào. Tuổi trẻ Việt Nam đầy nhiệt huyết và sự sáng tạo, sẽ tìm ra phương cách xuống đường. Chúng ta đã thấy hàng vạn trai trẻ xuống đường để ăn mừng chiến thắng cho giải túc cầu ở Đông Nam Á, chỉ vì một phút bùng lên lòng tự hào dân tộc. Chúng ta cũng thấy hàng ngàn bạn trẻ đã xuống đường để phản đối Trung Quốc lấn chiếm Trường Sa và hà hiếp dân lành, thì tình yêu non sông sẽ là động cơ mãnh liệt để cho cơn sóng cách mạng trào dâng. Tình yêu non sông ấy có thể được thể hiện và xuất phát từ lễ hội tình yêu, không hẳn chỉ là ngày 14 tháng Hai, mà có thể là bất cứ ngày nào khi mà trên Facebook, trên Twitter, trên các blogs, trên điện thoại cầm tay của bạn xuất hiện “lễ hội tình yêu”. Khi ấy tôi tin rằng những người lính sẽ đứng về phía người dân và công an thì cũng đứng yên bất động vì họ đã thấy những gì đã xảy ra ở Tunisia và Ai Cập. Họ cũng chỉ là những thuộc cấp làm nhiều hưởng ít, chịu sự sai bảo, đày đọa của tầng lớp tham nhũng bên trên, làm ít hưởng nhiều, và giàu có hơn họ gấp trăm lần. Họ là những người đứng mũi chịu sào, luôn bị nhân dân chán ghét, nhưng quyền lợi chẳng có bao nhiêu. Một sự đổi thay sẽ giúp họ thoát ra vùng lầy dơ bẩn, và về lại với nhân dân và con cháu của họ để sống một đời sống thanh thản và tự trọng. Một chế độ tưởng là vững chắc, nhưng thật sự mục ruỗng bên trong, vì nó là một tập hợp của những cá nhân sống rã rời thiếu lý tưởng, chỉ cật lực chia chác quyền lợi cá nhân, sẽ đổ xuống như một căn nhà xiêu vẹo trong một cơn bão thổi tầm thường. Một tương lai tươi sáng hơn cho một Việt Nam thật sự độc lập, phú cường, công bằng, tự do và dân chủ là nguyện vọng của toàn dân, là một ước mơ vô cùng cao đẹp mà mỗi người trong chúng ta luôn ấp ủ. Quả thật không có gì bằng được sống và chết cho những giấc mơ cao đẹp của mình phải không bạn.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Hiến pháp chính là một bản cam kết, một hợp đồng giữa người dân với chính phủ mà họ trao quyền. Theo nghĩa này, những mối quan hệ mà Hiến pháp và Luật pháp điểu chỉnh và bảo vệ có tính chất hai chiều tương tác: Nhà nước bảo vệ, chịu trách nhiệm và bị kiểm soát bởi nhân dân; ngược lại, nhân dân nuôi sống và tuân thủ nghĩa vụ của mình đối với toàn xã hội và đối với Nhà nước. Nhưng ở trường học, tôi chỉ được dạy Hiến pháp là Đạo luật cơ bản và cao nhất chứ không được biết gì về đặc tính quan trọng này của Hiến pháp.

    Ai đi mọi nơi trên khắp Việt Nam đều có thể nhìn thấy những tấm pano: “Sống và làm việc theo Hiến pháp và Pháp luật”. Thế nhưng mối quan hệ này lại là một mối quan hệ một chiều bất công: người dân phải khuất phục vô điều kiện “nền luật pháp” ấy nhưng ngược lại không được luật pháp bảo vệ một cách nghiêm túc và hữu hiệu. Khi nhắc đến luật pháp ở Việt Nam người ta thường nghĩ ngay đến sự chế tài của Chính quyền đối với người dân bằng những văn bản và thủ tục luật pháp chứ không ai nghĩ rằng một cuộc sống an ninh, được bảo vệ khỏi những nguy cơ nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống thường nhật của người dân là trách nhiệm và nguyên nhân tồn tại của Nhà nước.

    Hôm qua, khi dọn dẹp cửa hàng bán lẻ của cô tôi, tôi vô tình tìm thấy tờ báo Tuổi Trẻ với hàng tựa gây sốc: “Cốc thủy tinh độc” của nhà báo Lan Anh (Tuổi Trẻ thứ 6 ngày 14/1/2011). Bài báo có đoạn: “Tổng cục tiêu chuẩn đo lường chất lượng có mười mẫu cốc ly nhựa, bình nhựa nhập khẩu từ Trung Quốc, mẫu lấy từ An Giang có hàm lượng chì cao hơn 1.2 đến 2.192 lần tiêu chuẩn Việt Nam, chưa kể các chất độc hại khác. Điều nguy hiểm là sản phẩm có in hình các nhân vật hoạt hình hấp dẫn trẻ em nhưng lại có khả năng làm giảm chỉ số thông minh của trẻ do lượng chất độc hại tồn dư rất cao trong sản phẩm”.

    Những năm gần đây dư luận thế giới xôn xao vì vụ đồ chơi trẻ em nhập vào thị trường Mỹ có hàm lượng chì và các độc tố khác cao nhiều lần quá mức cho phép. Rồi sữa nhiễm độc Melamine, rồi bánh bao nhân carton. Những hàng hóa xuất xứ từ Trung Quốc làm cả thế giới bất an mà Việt Nam là nạn nhân “gần gũi” nhất của anh khổng lồ đang trên đà phát triển “bằng mọi giá” này, để đuổi kịp Hoa Kỳ…rồi bỏ qua Mỹ…rồi gì gì nữa thì có trời mới biết. Người Việt Nam vẫn sống, vẫn yêu, vẫn làm việc, vẫn hướng tới tương lai trong nỗi phập phồng lo sợ nhưng không làm gì được….vì không làm gì được nên nhắm mắt phó mặt cho số mạng theo kiểu “biết là tiêu mà vẫn dùng”. Tôi chưa thấy nhưng cũng “nổi gai ốc” khi chung quanh tôi người ta đồn ầm lên về nạn trứng gà giả, gạo giả, thuốc tây giả, tiền giả….rất nhiều đồ giả từ anh bạn láng giềng này.

    Chú N- một người hàng xóm của tôi về quê thăm ông anh thứ hai là giáo viên, đảng viên. Nhà ông khá giả nên Tết đến mua toàn đồ xịn. Ngày Tết có chú em đến thăm cùng với mấy người bạn giáo chức, ông khui chai rượu sâm giá bạc triệu, củ sâm to hơn ngón tay cái, có hình dáng một phụ nữ khỏa thân rất “hot”. Khi rượu đã hết ông anh dùng đũa gắp củ nhân sâm ra dùng dao cắt chia cho năm người “nhai cho mát”…Mọi người vừa nhai vào một lát rồi trố mắt nhả miếng “sâm” ra bàn tay: “Trời ơi sâm làm bằng cao su tổng hợp”. Ông anh của chú N vừa ngượng vừa tức vì mất gần hai triệu đồng.

    Khi người ta bất mãn trước hiện tình đất nước, muốn tìm một con đường sáng sủa hơn cho tương lai dân tộc; boăn khoăn, ao ước một chế độ dân chủ tự do cho Tổ quốc thì chính họ lại chạm mặt ngay với một nỗi lo sợ phải đối đầu với cả một guồng máy chính quyền to lớn có khả năng đè bẹp dũng khí của những người chưa từng trải, đày đọa tương lai của cả một gia đình… Ví như hôm nay viết một bài nảy lửa đưa lên mạng là cứ như ngay lập tức ngày hôm sau có người đến “hỏi thăm”. Nhưng khi phải khổ sở xoay xở với hàng loạt điều rắc rối, đôi khi là tại họa xảy ra trong cuộc sống hằng ngày từ việc như: mua phải một cái nồi cơm điện Trung Quốc giả hàng chính hãng mới mua về đã hỏng, tiền mất tật mang vì uống phải thuốc kháng sinh giả, vào bệnh viện chữa bệnh bằng bảo hiểm y tế bị cho uống và tiêm thuốc hết hạn sử dụng, đi xuất khẩu lao động bị ngược đãi đến việc chưa có tiền chạy chọt cho bác sĩ nên bệnh tình nguy cấp không kịp thời cứu chữa dẫn đến mất mạng…. thì lại không thấy bóng chính quyền, Nhà nước đâu. Chẳng thể hy vọng gì ở những “đầy tớ tận tụy của nhân dân” này! Người dân Việt Nam hôm nay như những đứa trẻ bị đem ra bỏ giữa chợ đời.

    Một trong những nạn nhân thê thảm nhất đã bị nền luật pháp này bỏ rơi là những ngư dân Việt Nam. Những người như gia đình tôi còn may mắn hơn những gia đình ngư dân rất nhiều. Ngư dân chúng ta luôn bị người láng giềng “16 chữ vàng” tấn công, khi thì bị bắt để đòi tiền chuộc, khi bị đâm chìm tàu, khi thì bị cảnh sát biển Trung Quốc bắn chết thê thảm. Ngư dân Việt Nam đời đời làm nghề đánh bắt cá để nuôi sống gia đình mình, nuôi sống xã hội và quan trọng hơn là thông qua việc đánh bắt cá ngư dân chúng ta góp phần gìn giữ biển đảo mà cha ông để lại. Qua việc đánh bắt cá, họ khẳng định chủ quyền của dân tộc trên lãnh hải Việt Nam. Vậy mà họ đơn độc, cô thế khi bị kẻ thù tấn công, bị đuổi ra khỏi vùng biển khai thác truyền thống của ông cha. Kẻ thù đang từng bước hợp thức hóa sự ăn cướp của họ. Ngư dân của chúng ta là những người giữ nước, cần được luật pháp bảo vệ. Vậy mà khi ngư dân lâm nạn, Nhà nước Việt Nam chỉ dám nói xa nói gần là bị “tàu lạ tấn công”, không dám vạch mặt gọi tên kẻ xâm lược.

    Tôi man mán thấy trong việc “cốc thủy tinh độc” này ẩn chứa một âm mưu thâm hiểm: muốn triệt hạ một dân tộc không gì tốt hơn là tấn công vào thế hệ trẻ. Vậy mà hằng ngày vẫn thấy,vẫn nghe các vị lãnh đạo ĐCSVN gọi ĐCSTQ là đồng chí. Dễ gì gọi nhau bằng hai tiếng “Đồng chí”! “Đồng chí là những người có cùng giá trị, quyền lợi, lý tưởng, mục tiêu, hoài bão…..Phải chăng những người ở Ba Đình có cùng lý tưởng, mục tiêu, hoài bão, chia sẻ cùng một quyền lợi, giá trị với Bắc Kinh?!

    Nguyên nhân duy nhất và khả dĩ nhất để một Nhà nước tồn tại là để quản lý, phát triển xã hội, bảo vệ quyền lợi đất nước và người dân, phát huy các giá trị của dân tộc…. Nếu chính quyền Việt Nam không cùng chia sẻ quyền lợi và giá trị với dân tộc mà chia sẻ quyền lợi với ngoại bang thì có lý do nào để họ tiếp tục tồn tại?!