Đào Hiếu - Ăn cây nào rào cây ấy

  • Bởi Admin
    22/02/2011
    11 phản hồi

    Đào Hiếu


    Công An Nhân Dân chỉ biết còn Đảng, còn Mình

    Có anh bạn nọ, khi đi làm thường “nổ” trong cơ quan, đả kích tham nhũng, áp bức bất công và cuối cùng anh ta dùng câu nói nổi tiếng của Tổng thống Obama: “change, we need” để kết thúc bài hùng biện của mình.

    Một chị ngồi bàn kế bên lên tiếng:

    - Tôi thấy tụi mình đang làm cho nhà nước, ăn lương nhà nước mà hễ cứ mở miệng ra là đả phá chế độ, công kích nhà nước, chê bai Đảng… nghe thật chướng tai.

    Chị Trưởng phòng bồi thêm một đòn:

    - Các cụ nhà ta thường nói: “ăn cây nào rào cây nấy” chúng ta đang ăn “cây của Đảng” thì phải rào cái cây ấy chứ. Đó là đạo lý ở đời, là lẽ phải ngàn năm nay.

    Anh bạn nọ im re, ngó sang tôi tìm một sự chia sẻ. Tôi chưa kịp có thái độ thì một cậu nhân viên, lính mới đã nói:

    - Em nghĩ chuyện đó ai cũng biết, ai cũng thừa nhận. Từ thời phong kiến đã nghe nói: “ăn lộc vua phải vùa việc nước”. Bổn phận của mình là phải làm việc, chỉ có vậy thôi.

    Thấy anh bạn nọ bị ba mặt giáp công tới tấp tội nghiệp quá, nhưng tôi biết nói gì để gỡ rối cho anh ta bây giờ?

    * * *

    Ăn cây nào rào cây nấy. OK. Sông có thể cạn, núi có thể mòn nhưng chân lý ấy không bao giờ thay đổi. Đã ăn thì phải rào chứ, nếu không kẻ gian nó vào nó bẻ trộm cành, vặt hết trái cây, thậm chí bứng cả cây đem về nhà thì còn “đếch” gì mà ăn nữa!

    Ăn cây nào rào cây nấy trở thành lá bùa hộ mạng cho nhiều loại người: anh công an xua đuổi những người biểu tình đòi trả ruộng vườn đất đai bị “quy hoạch” để chia lô bán cho các công ty nước ngoài, anh công an còng tay người xuống đường chống Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, Trường Sa, anh bộ đội xả thân ngoài chiến tuyến, anh công chức suốt đời im lặng trước những âm mưu tham nhũng, hối lộ, chạy chức chạy quyền trong cơ quan nhà nước, thầy giáo cô giáo “hô khẩu hiệu” trong lớp học, sinh viên nhai đi nhai lại những sáo ngữ trong triết học Mác Lê-nin, nhà văn nhà báo uốn cong ngòi bút vẽ rắn thành rồng vẽ gà thành phượng, anh công nhân miệt mài trong nhà máy đầy khói bụi với đồng lương chết đói… tất cả chỉ vì đạo lý “ăn cây nào rào cây nấy.”

    Kẻ nào không biết đạo lý ấy thì chẳng khác gì cầm thú, đồ vong ân bội nghĩa, vô liêm sỉ…

    * * *

    Vậy tôi phải nói sao với những người đang bắt bẻ anh bạn nọ?

    Tôi rụt rè hỏi chị Trưởng phòng một câu rất nhỏ:

    - Thưa chị. Chị nói ăn cây nào rào cây nấy. Vậy dám hỏi: chị đang ăn cây nào?

    - Anh không biết sao? Tôi, anh và những người ngồi đây đều đang ăn lộc, ăn quả của Nhà nước, của Đảng, bộ anh không biết sao?

    - Vậy Nhà nước và Đảng ăn lộc và quả của ai?

    - Của ai? Hỏi lạ nhỉ?! Lộc và quả là của Đảng và Nhà nước. Họ muốn ăn bao nhiêu thì ăn, muốn ban cho ai thì người đó nhờ chứ.

    - Ủa, vậy sao? Dám hỏi chị: Đảng và Nhà nước đã sản xuất ra của cải gì mà họ có lộc và quả nhiều vậy?

    - Sản xuất gì? Cái anh này ngớ ngẩn nhỉ. Đảng và Nhà nước có cả một ngân sách quốc gia. Bộ anh không biết sao?

    - Ngân sách đó ở đâu mà có?

    -Thì… từ… thì ngân sách là do…

    Tôi ra hiệu cho chị ngừng nói, vì thấy chị cà lăm rất tội nghiệp. Tôi nói:

    - Ngân sách là đo dân đóng thuế mà có. Ngân sách là do dân lao động chân tay lao động trí óc tạo ra sản phẩm mà có. Tóm lại ngân sách là cái vườn cây. Vườn cây ấy là của dân. Tất cả chúng ta ăn lương là ăn lương của dân, ăn cây của dân vậy thì phải rào cho dân. Đảng cũng ăn lương của dân vậy thì cũng phải rào cho dân. Các ông Bộ trưởng, Thủ tướng, Chủ tịch nước cũng ăn lương của dân vậy thì cũng phải rào cho dân. Khi chúng ta nói: “Ăn cây nào rào cây nấy” có nghĩa là tất cả bộ máy của Đảng và chính quyền này đang ăn quả của dân vậy đều phải có nghĩa vụ rào cho dân tức là bảo bọc, bào vệ, che chắn, bênh vực cho dân. Kẻ nào hà hiếp, bóc lột, cướp bóc của dân thì mọi người có nghĩa vụ ngăn chặn để bảo vệ cho dân, rào cho kín khu vườn của dân chứ không phải rào cho Đảng, rào cho Nhà nước đâu. Đó mới là ý nghĩa đích thực của câu “ăn cây nào rào cây nấy” thưa bà chị.

    * * *

    Khi đã hiểu đúng ý nghĩa của câu “ăn cây nào rào cây nấy” thì chúng ta sẽ biết phải trung thành với ai? Với nhân dân hay với những kẻ đang hưởng thụ sự xa hoa vô độ bằng mồ hôi nước mắt của dân?

    ĐH

    Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    Truyện của Đào Hiếu tưởng thâm thúy nhưng thực ra rất giả tạo. Cái triết lý mà nhân vật trong truyện giảng cho chị trưởng phòng, chị biết từ tám hoánh. Chị giả vờ ngô ngọng để lấy điểm với cấp trên đấy thôi. Và cấp trên của chị cũng làm như thế để tồn tại. Sống trong "bộ quần áo của hoàng đế" mà.

    Ăn cây nào rào cây đó,mới nghe qua thì thật là hay,nhưng nghỉ cho cùng thì có những cái cây mà người khác buộc phải ăn bởi họ không có sự lựa chọn nào khác.Người dân sống dứoi cái chế độ cọng sản điên cuồng này họ buộc phải sống để mà sống chứ người dân đâu có mong muốn sự tồn tại của nó đâu mà buộc họ phải bảo vệ nó ,nếu nó mất đi thì lại càng tốt hơn.

    Bài này viết hay, giản dị dễ hiểu mà sâu sắc, đã lý giải được ai ăn của ai, ai phải nhờ ai. Nhưng tôi còn đọc được ở trong một quyển sách của nhà nước ta xuất bản có viết: ăn cây nào rào cây ấy là đúng nhưng chưa đủ. Phải ăn cây nào bắt sâu cây ấy thì sâu nó không đục khoét làm chết cây, mới có cái mà ăn. Nhưng hiện nay thì có vị lãnh đạo lại nói có cả một bầy sâu. Bầy sâu này vừa đục khoét vừ trừng trị người bắt sâu thì cây cũng chết và người cũng không có mà ăn. Biện pháp làm thế nào ngăn chặn cả hai, bảo vệ cho người bắt sâu thì chịu.

    Với nhân dân, câu khẩu hiệu "CAND chỉ biết còn đảng còn mình" là câu phản động nhất, bán nước nhất!

    Tác giả vẫn mang nặng suy nghĩ, lý thuyết của bọn tư bản giãy chết. Bọn tớ ơn Đảng ơn Nhà nước nhiều lắm. Nhờ ơn trên mà những người công tác trong khu vực công, hành chính sự nghiệp, công an, thuế vụ,... mới được hưởng những bổng lộc mà bọn tư bản mới ngó qua thì chưa thể hiểu nổi. Vấn đề ở chỗ, bọn tớ sống bằng cái lợi tức mà vị trí của bọn tớ đem lại, chứ trông vào đồng lương chết đói thì có mà toi. Làm ít, hưởng nhiều, bọn tớ là cứ phải rào cho kỹ. Thế nhé, hiểu hơn về chế độ đi.

    Nhà Văn Đào Hiếu, nhiều khi đi lệch sang lề trái là đúng quá rồi, vì...ông đã không thuộc hết bài đảng dạy: Này nhé, đồng ý với với các ông Đạo lý, ông Lẽ phải, ông Nhân dân và nhà văn Đào Hiếu, cái vườn cây, hay nói cách đơn giản là cái cây sinh trái, là của của Nhân Dân, nhưng người quản lý cái cây sinh quả ấy là đảng Cộng Sản Việt Nam và nhà nước pháp quyền XHCN Việt Nam. Nghĩa là, gạo thì là của quý ông thật đấy. Nhưng nó lại nằm trong kho khóa kỹ. Nhân Dân và quý ông làm chủ nhưng đếch mở được cái kho ấy, vì một mặt, chìa khóa mở kho do đảng cất. Mặt khác, quanh kho lại có tam, tứ vòng an ninh, được bảo vệ chặt chẽ, bởi vòng trong là các Xã, Huyện, Tỉnh đội trưởng hợp cùng Công An Nhân Dân chỉ biết còn đảng, còn mình, được trang bị dùi cui, súng đạn, hơi cay và bọn xã hội đen đến tận răng. Vòng ngoài có Quân Đội Nhân Dân thề trung với đảng(Cũng lại nhân dân), thế mà ông Đào Hiếu không chịu hiều thực tế!, đó là chưa kể non 3 triệu đảng viên đảng viên. Như vậy rõ ràng là đảng và ban tuyên huấn của đảng đâu nói sai. Dân làm chủ, chỉ là làm chủ trên lời nói, còn thằng nắm giữ chìa khóa mở kho là đảng, mới là thực tế. Do đó, cũng bằng cửa miệng, nghĩa là trên lý thuyết dân làm chủ là đúng theo nghĩa lề phải rồi còn gì. Và để đáp lại cũng tương xứng, hợp "lo gíc", đảng chẳng nói chủ của cái cây sinh trái ấy là của Nhân Dân rồi ư. Thêm vào đó, đảng còn nhấn rõ tính cách ông chủ của Nhân Dân, bằng cách xác nhận rằng (Cũng là lời Bác) đảng và nhà nước chỉ là đầy tớ Nhân Dân mà thôi. Vì vậy trên thực tế vừa hồng, vừa đỏ, vừa chuyên, cái ý nghĩa thật sự trong vấn đề trên nơi đảng, chính là điều đảng khẳng định: theo thằng đầy tớ thì mới thật sự có ăn. Do đó, chị trưởng phòng (nhất định phải là đảng viên đảng CS, vì không là đảng viên thì đến Tết Con Thằn Lằn mới được nắm chức Trưởng phòng) nói đúng.Nhưng chỉ tiếc rằng chị vẫn chỉ là một phụ nữ, còn tiềm ẩn cái chất Nhân chi sơ, tính bổn thiện nên chị bị nhà văn Đào Hiếu chiếu bí. Đào hiếu chỉ có khả năng bắt nạt loại đàn bà hay loại nhân gian còn chất người, một thứ người còn sống tử tế trong một cõi nhân gian dưới chế đô "ta" đang thiếu rất nhiều sự tử tế, công bằng và lương thiện. Cái thắng của ông Đào Hiếu (so với chị đảng viên trưởng phòng) nghĩ cho cùng, chẳng vinh quang gì, do đó đất nước hôm nay mới mất dần đất đai, đảo biển, tài nguyên cho Tầu và xã hội vẫn lao đao, lòng người vẫn tán loạn, đạo đức vẫn tiếp tục suy đồi và lịch sử vẫn tiếp tục bị bóp meó dưới thời Cộng Sản Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

    Vài điều bổ xung cho psonkhanh . Fair Warning: Tôi không (chưa) nghiên cứu Phật giáo kỹ

    Sẽ là tùy tiện và đơn giản nhưng có lẽ không sai lắm khi chia mốc thời gian ở châu Á ra làm 2 và Khổng tử là mốc . Nếu nhìn vào tư duy châu Á thời tiền-Khổng Tử (Lão Tử và Thiền Nhật Bản), tư duy là mặt cầu; đa tuyến tính và mọi thứ đều tác động lẫn nhau, suy ra trật tự trên dưới hầu như không có . Chính cái tư duy này làm châu Á thời đó, về mặt tư tưởng, hơn hẳn châu Âu vẫn còn hỗn mang . Nhìn lại Trung Hoa cổ, ta có thể thấy một số phát minh mang tính cách nền tảng cho văn minh như thuốc nổ, lúa . Ngoài giấy từ Ai Cập . Về tư tưởng, một số khái niệm làm nền cho vật lý lượng tử ngày nay bắt đầu từ Thiền Nhật bản và Lão Tử . Cho tới Khổng Tử, bỗng nhiên tư duy trở thành đường thẳng và một chiều; đơn tuyến tính và từ trên xuống, cũng trùng với tư tưởng cổ điển của châu Âu . Gần với hiện tại một tý, châu Âu khám phá tư tưởng tiền-Khổng Tử của châu Á, và thoát ra khỏi tư duy đường thẳng cổ điển của mình trở về lại với tư duy hình cầu , Họ bỏ qua Khổng Tử mà chỉ xem ông như là một nhà đạo đức (moralist) cổ điển . Còn châu Á không thoát khỏi cái bóng Khổng Tử nên vẫn đội lên đầu tư duy đường thẳng . Rõ nhất là mô hình của ô Nguyễn Đình Chú mà tôi đã trích dẫn trên Dân Luận này .

    Cái nguy hiểm của những nhà đạo đức một chiều là một loạt những "phải" thế này hoặc "phải" thế kia . Nhưng chỉ cần một người đi ngược lại thì Khổng Tử ta lại làm như ông Mác, tức là quá thiên vị kẻ cầm quyền mà xem nhẹ hàng thứ dân, hay nói thẳng ra không có một hệ thống kềm hãm quyền lực nào cho giai tầng thống trị . Một lần nữa, tư duy đường thẳng . Lấy ví dụ, KT có rất nhiều câu vua quan phải như thế này, như thế kia, nhưng vua quan nếu không làm như KT thì sẽ bị gì ngoại trừ dân oán ghét . Trong khi đó lại có quá nhiều hình phạt từ có lý đến vô lý dành cho kẻ thứ dân . Tất nhiên điều rùng rợn nhất vẫn là "Quân xử thần tử ...". Mác thẳng ruột ngựa hơn nên chế ra một cấu trúc kinh khủng nằm trong khái niệm "Chính thể độc tài của giới vô sản" mà "Đảng ta" nói nhịu thành "Chuyên chính vô sản". Nhưng tựu trung chỉ là 2 mặt của 1 đồng tiền .

    Tới đây, chuyện TQ đưa lại hình tượng Khổng Tử và các giá trị "kinh khủng" của ông lên chắc không còn làm ai ngạc nhiên .

    Sẽ nói tiếp về tư duy hình cầu nếu có dịp .

    Ngay sau khi liệt cường vào xâu xé Trung Hoa bắt đầu từ 1899-1900, (từ loạn Thái Bình Thiên Quốc - The Boxer Rebellion), họ ra vào Trung Hoa dễ dàng như lấy món đồ trong túi ra. Người Trung Hoa với vài ngàn năm văn hiến và lịch sử bị chế riễu khắp thế giới về cách “sống thiếu vệ sinh” và hình ảnh người Trung Hoa với “đầu cạo trọc” với cái “đuôi sam dài.” Cũng vào khoảng thời điểm này (giai đoạn thuộc địa), ở ngoài Trung Hoa, người Hán (cũng tương tự như người Việt) đã bị người phương Tây cư xử như đồng hạng với súc vật (!)

    Người dân Hoa lục và các dân tộc chịu ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa bắt đầu nhận thấy rằng Khổng Tử và triết lý của ông đã là một trong những nguyên nhân chính làm cho phần lớn dân Á Châu trở thành nạn nhân của chế độ thuộc địa.

    Hôm nay, bắt đầu đã thấy Trung Hoa biến thể từ một con bệnh ốm quá lâu sắp chết, biết dùng thuốc uống để chữa bệnh cho tỉnh táo và khỏe mạnh lại từ từ. Việt Nam cũng bắt đầu theo gót Trung Quốc (theo từ cái xấu đến cái tốt!?) trong giai đoạn gọi là “đổi mới!”

    Nhìn vào văn hóa phương Tây, nó cũng không hẳn là một văn hóa hoàn hảo:

    - “Coi quá trọng vật chất, cá nhân chủ nghĩa, giá trị gia đình lỏng lẻo, thiếu khái niệm về thiên nhiên và vấn để bảo tồn thiên nhiên, dửng dưng trước những tệ nạn của xã hội mà chính mình đang sống trong đó”.

    Tuy nhiên, triết lý của Khổng Tử cũng có nhiều khuyết điểm cần được xem lại:

    - “Hệ thống giáo dục theo ảnh hưởng Khổng học chỉ theo một khuôn khổ cũ đã có sẵn. Những ý kiến muốn thay đổi cái khuôn khổ này chẳng những đã không được chấp nhận mà còn bị xem là một “tội phạm” nữa (?) Khổng học không để cho tự do cá nhân có cơ hội phát triển (học giỏi hơn thầy chẳng hạn!), không thể mở đường cho sự thành đạt của các khoa học gia lỗi lạc, người có khả năng phát minh, người biết cách bày ra những phương cách thực tế phụng sự cho đời sống, hạnh phúc của nhân loại.”

    Qua lịch sử, một dân tộc sinh tồn được sau những chịu đựng triền miên của lãnh đạo ngu xuẩn, chiến tranh vô nghĩa, thời tiết khắc nghiệt, thiên tai, đói khát… bởi vì dân tộc đó có một “khả năng” chịu đựng đặc biệt mà ngay chính dân tộc đó cũng không hiểu là cái gì? Tại sao? Tuy nhiên phải hiểu cho rõ hai vấn đề khác nhau của sự sinh tồn: “sống sót một cách mạnh giỏi” và “sống sót một cách tàn tật” hoàn toàn khác hẳn nhau. Phải nhìn nhận, Khổng học đã giúp cho dân Trung Hoa (và dân Việt Nam) có cái khả năng “sinh tồn một cách tàn tật” này!

    Khổng học đặt ra vấn đề hệ thống hóa chặt chẽ các kỷ luật (còn gọi là đạo lý) trong đời sống. The Red Lanterns đã trình bày sự sắp đặt của hệ thống này như là một trong những thí dụ điển hình. Trong phim, những người đàn bà (các bà vợ, nàng hầu) toa rập với đàn ông (người chồng) để hành hạ, và có lúc sát hại, những người đàn bà đáng thương vô tội khác trong cùng hòan cảnh “chồng chúa vợ tôi.” Một nàng hầu đã giải thích việc làm xấu xa của mình là “việc gì phải làm sẽ được làm…” (we have to do what we have to do!).

    Cái đáng sợ nhất của vấn đề kỷ luật này là con người đối xử với nhau một cách tàn nhẫn là vì con người “được phép” làm những điều xấu mà Khổng học đã làm thành khuôn thước. Đó là chuyện làm “phải đạo!” Những con người ngu muội được dạy dỗ để hiểu và hành động như vậy! Không hơn không kém.

    Những nàng hầu (trong phim “The Red Lanterns”) hiểu sự dạy dỗ của Khổng học là “xã hội phải có tôn ti trật tự.” “Tôn ti trật tự” ở đây nghĩa là xã hội đã được Khổng giáo chia ra thành nhiều giai cấp. Mỗi người một khi đã được xếp hạng ở giai cấp nào rồi, thì họ “được phép” hành hạ, hoặc nếu cần, tiêu diệt những cá nhân ở cái giai cấp thấp hơn! Thật ghê sợ! Sự ghê sợ này cũng xẩy ra trong nhiều xã hội quân chủ khác ở phương Tây. Tuy nhiên, ở Châu Á, nhất là Trung Hoa và Việt Nam, sự “ghê sợ” này đã được Khổng Tử “hợp thức hóa” và rộng rãi truyền bá.

    Khổng giáo dưới chế độ phong kiến đa thê, dạy (bắt buộc?) người phụ nữ phải tuân theo “Tam Tòng” (Tòng phụ, Tòng phu, Tòng tử - theo cha, theo chồng và theo con) và cho nhân vật “đàn ông” trong gia đình và xã hội cái quyền tối thượng. Thật là vô lý! (Cũng nên biết Việt Nam thu nhập Khổng giáo chứ không bị bắt buộc phải theo Khổng giáo!) Người phụ nữ, dưới chế độ phong kiến Khổng giáo, được xem như công dân hạng hai (second class citizen). Nói cách khác, phụ nữ bị cha, chồng và ngay cả con trai đối xử như một món đồ vật sở hữu trong nhà. Đã có nhiều hoàn cảnh, phụ nữ được đàn ông dùng như các quân cờ chính trị, như một món quà thưởng chiến thắng hay một trao đổi thương lượng chính trị thương mại!!!

    Theo tâm lý thông thường, sự khôn ngoan của dân tộc Việt đáng lẽ phải thu góp và sử dụng đúng lúc, đúng cách các cái hay cái đẹp của đạo Khổng chứ không phải nhắm mắt lập lại (từ chương) cho đúng tất cả các bài vở cũ của Khổng giáo. Ngoài ra đạo Khổng còn trì kéo các phát triền, sáng kiến của ngành khoa học ứng dụng thiết thực làm cho đời sống dân chúng tiện nghi và hạnh phúc hơn.

    Chính trị gia ở các nước tân tiến, muốn thành công, phải được sự ủng hộ của đa số (50% cộng 1 phiếu) chứ không phải vì sự đề cử, chiếm đoạt bằng vũ lực hay cha truyền con nối… Vấn đề này cũng được thấy ở Việt Nam (và Trung Quốc) nếu sự tiến bộ hưng thịnh của quốc gia, chứ không phải sự phù vinh của một nhóm người có đặc quyền, là quốc sách!

    Tôi thấy loại lãnh đạo tồi tệ nhất là “lãnh đạo làm dân sợ.” Loại lãnh đạo tồi tệ thứ hai là “lãnh đạo bị dân ghét.” “Lãnh đạo tốt” phải là loại “lãnh đạo được dân thương mến.” Lãnh đạo bất chính (chính quyền dã man vô cảm) còn nguy hiểm hơn là sát nhân.

    Một hôm Khổng Tử và một đám để tử đi qua đường ở một xứ nọ, thấy một người đàn bà ngồi khóc bên những ngôi mộ mới đắp. Khổng Tử cho học trò đến hỏi thăm.

    Người đàn bà nói:

    - “Tôi khóc vì chồng, rồi đến bố chồng, rồi đến con của tôi đã lần lượt bị cọp giết.”

    Khổng Tử hỏi:

    - “Lý do tại sao chị lại không dời đến vùng khác làm ăn sinh sống mà chịu ở mãi đây để chồng, cha và con phải bị cọp giết?”

    Người đàn bà trả lời:

    - “Ở đây quan lại không hà hiếp dân chúng!”

    Khổng Tử quay lại nói với đệ tử:

    - “Các còn nhớ rõ điều này. Chính quyền hà khắc còn đáng sợ hơn là cọp dữ!”

    Bài học nhỏ này có thể dùng làm một tấm gương thật lớn để quan lại (hay người đang cầm vận mạng của dân) tự soi và xem xét lại sự trị dân, chính sách của mình như thế nào mà thay vì dân thà chịu chết bám với đất nước đến cùng chứ không chịu bỏ đi; ngược lại, người dân lại phải chấp nhận cả sự chết để bỏ quê cha đất tổ ra đi hàng lọat (?) Người phương Tây gọi vấn đề “ra đi” tránh sự hà khắc này là “bỏ phiếu bằng chân.”

    Công bằng mà nói, về chính trị Khổng học cũng có nhiều cái rất tốt của “nhân và lễ” nên giữ lại. Chẳng hạn, Khổng Tử đã dạy nguời cai trị một cách đơn giản là:

    - “Vua và quan lại phải trị dân với lòng nhân và lễ không phải bằng bạo lực. Có như thế thì vua và quan sẽ không phải sợ gì cả! Công vụ của lãnh đạo là dẫn dắt dẫn, không phải để hành hạ, để cướp của, để giết dân!”

    Lịch sử Trung Hoa và Việt Nam đã nhiều lần chứng minh rằng lãnh đạo “tàn nhẫn với dân” không thể nào kéo dài lâu và sẽ “bị kết thúc một cách tàn nhẫn” không kém!

    Cần sửa lại quan điểm chính trị và hành động chính trị của Khổng Tử là lãnh đạo không phải vì do thiên mệnh (số trời) mà là vì sự anh minh sáng suốt! Lãnh đạo anh minh là lãnh đạo tất thắng. Sự tiến hoá, sự sinh tồn và vinh quang của dân tộc Việt hoàn toàn tùy thuộc vào sự can đảm của người lãnh đạo mạnh dạn, biết làm giảm thiểu sự xiết chặt của tinh thần nho giáo trong đời sống của dân tộc Việt.