Trương Duy Nhất - Nhân chuyện ông Đảm từ chức

  • Bởi Admin
    16/02/2011
    4 phản hồi

    Trương Duy Nhất

    Đọc mấy bài báo thổi ca ông Huỳnh Đảm “xin thôi chức chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận tổ quốc Việt Nam” khiến tôi cứ phì cười mãi, nhịn không được.

    Ông Đảm, và tất nhiên đến cả mấy anh bảo vệ gác cổng 46 Tràng Thi đều thừa biết rằng ông Đảm đúng ra phải nghỉ từ lâu rồi. Và đến giờ thì ông có muốn cũng không ngồi thêm được nữa.

    HUNH%2~1[5].jpg
    Ông Huỳnh Đảm, chủ tịch Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam

    Trong tất cả các đời Chủ tịch Mặt trận mà tôi biết, ông Huỳnh Đảm là nhân vật mờ nhạt nhất. Hơn một nhiệm kỳ ngồi ghế Chủ tịch, ông chả để lại ấn tượng gì đặc biệt. Cứ thử hỏi các quan chức Mặt trận cả nước xem có ai tìm ra và nhớ được dấu ấn gì ông Đảm để lại sau hơn một nhiệm kỳ?

    Năm tôi ra Hà Nội dự tổng kết cơ quan, được nghe ông huấn thị gần 2 tiếng đồng hồ. Lâu lâu mới được ra họp, tôi cố ngồi im lắng nghe nhưng chẳng hiểu ổng nói cái gì. Buột miệng tỏ thái độ với cậu chuyên viên Mặt trận ngồi bên thì được cậu ta chêm cho một câu: Một năm anh chỉ nghe có một lần mà cũng than, bọn tôi ngoài này nghe cụ nói quanh năm suốt tháng mà còn chịu được nữa là, mà chịu thôi chứ hổng có hiểu cụ nói chi đâu nghe!

    Nghe mà thương mấy tay chuyên viên ngoài Hà Nội quá.

    Vì thế, cái sự “từ chức” của ông Đảm thật ra là tự ông đã nhìn thấy cái hất tay kín đáo của tổ chức rồi. Ông có cố ngồi cũng chả ai cho ngồi. Điều đáng mừng (nếu có) trong vụ “từ chức” này là mừng cho Mặt trận qua được triều ông Đảm, có cơ để hi vọng vào một vị Chủ tịch mới khác hơn, đỡ nhạt hơn.

    Trước ông Đảm, Chủ tịch Phạm Thế Duyệt là người ít nhiều để lại ấn tượng khá đặc biệt. Nhưng cái ấn tượng mà ông Duyệt để lại cũng chỉ là công tác xây nhà cho người nghèo, gây dựng mấy nguồn quĩ “vì người nghèo”, cứu trợ nạn nhân thiên tai bão lụt... Vì người nghèo là tốt, xây nhà cho người nghèo là tốt, cứu trợ là tốt, nhưng những công việc đấy chẳng khác gì mấy tổ chức từ thiện. Ông Duyệt đã xây dựng Mặt trận chẳng khác gì một Hội từ thiện trung ương. Ấn tượng ông Duyệt để lại, xây tạo cho ông không phải là một vị Chủ tịch Mặt trận mà là một “đồng chí” Chủ tịch... Hội từ thiện trung ương.

    Trước ông Duyệt có một ông tuy chỉ là Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký, nhưng tạo cho tôi ấn tượng quí nể. Đó là ông Trần Văn Đăng. Tôi hay được đi với ông. Không hiểu sao mà trong tất cả các văn bản ông soạn, các bài phát biểu của ông, bất kể về vấn đề tập hợp đoàn kết, về nhân sĩ trí thức, xóa đói giảm nghèo hay phòng chống HIV/AIDS, ông đều tìm cách đưa câu “Đảng là thành viên của Mặt trận” vào. Câu đó tôi thấy ông luôn viết đậm và gạch đít. Hồi tôi làm vụ “bò Zê-bu” chấn động Quảng Ngãi, đánh rớt một Phó Chủ tịch thường trực đang là ứng viên Chủ tịch tỉnh ngay sát ngày bầu cử có sự ủng hộ và che đỡ tích cực từ ông. Sau khi đăng báo, tôi “tư vấn” cho Mặt trận tỉnh “căn cứ điều 9 Hiến pháp” làm văn bản yêu cầu thường vụ Tỉnh ủy kiểm tra báo cáo sự việc. Tỉnh ủy nóng mặt, lệnh Ban kiểm tra đảng triệu tập lãnh đạo Mặt trận tỉnh. Ông Đăng nghe được công khai đứng trên bục chỉ đạo báo không được bỏ cuộc, phải làm cho đến nơi đến chốn và lệnh cho văn phòng ra văn bản khẩn tốc yêu cầu Thường vụ tỉnh ủy giải thích và trả lời báo cáo cho ông vì sao Ban kiểm tra đảng và Thường vụ Tỉnh ủy lại dám triệu tập và bắt phía Mặt trận phải “giải trình sự việc”.

    Trong mắt tôi, ông Đăng dù Phó Chủ tịch kiêm Tổng thư ký nhưng để lại nhiều dấu ấn mà chưa chắc các đời Chủ tịch sau có được.

    Có 2 đời Chủ tịch Mặt trận đáng ngả mũ khâm phục nhất, đó là Nguyễn Hữu Thọ và Lê Quang Đạo. Khi mất, tang lễ của 2 ông tôi thấy các nguyên thủ và chính khách nước ngoài gửi vòng hoa viếng nhiều hơn cả đám tang mấy ông nguyên thủ. Lịch sử Mặt trận tổ quốc Việt Nam đáng dành cho Nguyễn Hữu Thọ và Lê Quang Đạo những trang kính trọng nhất. Đây là 2 ông Chủ tịch Mặt trận nhưng xứng tầm nguyên thủ.

    Nghe nhiều người bảo rằng: Cái chi chứ Chủ tịch Mặt trận ai làm chả được. Không phải thế. Muốn tập hợp nhân sĩ trí thức, hoặc chí ít không tập hợp được nhưng để đứng được trên bục nói cho họ chịu ngồi im lắng nghe, thì trước hết bản thân anh phải là nhân sĩ. Nhiều vị không xứng là nhân sĩ thì làm sao ngồi ghế Chủ tịch Mặt trận được.

    Lâu rồi tôi đã viết những dòng này: Để Mặt trận lớn hơn, không chỉ và không phải là một tổ chức... hội từ thiện, có thể nói ngắn gọn trong 6 chữ: giám sát, phản biện, tập hợp. Không đảm được 6 chữ này, Mặt trận sẽ mãi mãi chỉ như một tổ chức từ thiện, hoặc tựa bình hoa đẹp làm mỗi cái chức phận... trang trí cho các dịp lễ hội. (Xem thêm bài: Mặt trận không phải là tổ chức từ thiện).

    img008[5].jpg

    Một bức ảnh kỷ niệm thời Chủ tịch Lê Quang Đạo

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Ông Phạm Thế Duyệt vớ ”chiếc phao từ thiện” để tự cứu và cứu UBMTTQ khỏi phải chỉ làm chuyện "dơ cái mặt mo chịu trận", nghe dân uất ức giận hờn, an ủi , hứa cuội và bỏ qua quá nhiều chuyện ... chánh quyền làm bậy, tham nhũng ...!

    Ông Huỳnh Đảm không dám làm gì khác hơn việc từ chức, nhưng ông làm được vậy là quá tốt rồi ! E ông còn cái vòng kim cô “Đoàn kết đại đoàn kết “ nửa nên không dám phân tích vì sao mình thất bại phản ứng như Tổng biên tập báo Vietnamnet hay nói rõ lý do như nhóm tư vấn IDS!

    Dù CSVN từ khởi đầu dùng câu thiệu đoàn kết không cần lý tưởng đúng này để bỏ qua sự bình an và thậm chí sinh mạng con người. Dùng lý do đoàn kết ông Nguyễn Tât Thành vấy máu không gớm tay chỉ vì các nhóm khác có quan điểm đúng là không tán thành CS, không chịu lệ thuộc Mao và Liên Xô.

    Sau 1975, trong hòa bình để thu tóm MTGPMN và vô hiệu hóa nhiều nhu cầu thay đổi tiến bộ, vậy mà ai là dân mặt trận, cũng bị ám thị thường nghĩ câu nói này là đúng, thậm chí là ...chân lý. Riêng tôi chỉ tin vào ý tưởng “ nối vòng tay lớn” chứ không tin “đoàn kết một bề” như CSVN nói !

    Từ hai sai lầm tư duy cơ bản “làm từ thiện và đoàn kết một bề theo ý đảng bỏ lòng dân” MT thiếu hẳn khả năng cập nhật tư duy khoa học và xã hội do thiếu hẳn dân chủ.

    MT lần lần không thuyết phục hay thậm chí ...”ép được đảng” dân chủ hóa như những bước tiến cần thiết cho một xã hội lành mạnh như Ông Nguyễn Hữu Thọ đã khởi xướng mà còn đang bị đảng CS điều khiển, cơ cấu người kém phẩm chất trình độ bè phái và biến thành kiểu “một tổ chức từ thiện” tập hợp nhiều người hiền lành tử tế nhưng không hề biết hay dám có ý kiến chánh trị. Khai thác mối quan hệ tốt với dân và lợi dụng tổ chức này để để ....đứng ra nhận tội chánh trị ...nghe chưởi thay, nhận tội thay nhà nước CSVN, thậm chí làm bậy thay như tìm cách bác đơn ứng cử tự do của nhiều người tâm huyết muốn đấu tranh có tổ chức qua quốc hội HĐND đúng pháp luật !

    Dân chúng không ai còn coi MTTQ là chổ dựa mà là thêm một cơ quan gò ép dân mà thôi ! Từ chức và không ai chịu tham gia là con đường của MT tương lai, không phải vì cá nhân ông Huỳnh Đảm yếu kém mà vì đảng CS muốn là như thế để cho đảng CS tự do đi nhanh vào con đường tham nhũng và cũng là con đường ô uế mau làm...chết danh CS !

    Cần ủng hộ việc ra đi của ông Huỳnh Đảm (còn khá trẻ ) nếu chúng ta biết rằng ông Đảm mà còn bè phái thì dù không khả năng gì cũng không chức cao này thì cũng có chức cao khác ấm thân giống như ông Tô Huy Rứa chứ không phải về quê đuổi gà đâu ông Trương Duy Nhất ạ !

    MT mà không cho đấu tranh dân chủ trong trật tự qua luật pháp, trong sạch hóa chánh quyền thì ông Đảm còn biết làm gì, cũng không đi được con đường từ thiện mà ông Duyệt đã lấy làm cái phao nhưng do không đúng chức năng nên đã bị báo chí ...chê trách . Nên công bằng với ông Đảm chứ !

    Trần Thị Hồng Sương

    Trong chế độ CS, ĐCS đã lãnh đạo “trực tiếp, toàn diện và tuyệt đối” thì “Mặt trận” là cái thá gì, không bằng thằng bù nhìn rơm? Người biết tự trọng không thèm làm chủ tịch cái “Hội cây cảnh” ấy. Dù biết mình bất tài, nhưng dám từ chức nhân danh “lòng tự trọng” như ông Đảm cũng là đẹp rồi. Nhân dịp này xin mừng ông Đảm mấy câu thơ về Mặt trận:

    MẶT TRẬN VÀ CÁC LOẠI MẶT

    MẶT TRẬN như thể MẶT TRỜI
    Làm đuôi của Đảng, nên lòi MẶT MO !
    Mỗi kỳ bầu cử “tự ro”
    MẶT THỚT ta lại diễn trò “Hiệp thương” (*)
    Báo Đại đoàn kết làm gương :
    Theo lề bên phải thì trương MẶT DÀY!
    Giơ MẶT chịu TRẬN kiểu này
    Bưng tai bịt mắt, thành ngay…MẶT LỜ!
    *
    Núp chi sáu MẶT thò lò,
    Bỏ phăng MẶT TRẬN , về lo MẶT TIỀN !

    THÁI HỮU TÌNH
    1/11/2008

    Ông bù nhìn của Đảng (TA)nghỉ là Dân ta mừng rồi ...Quan trọng là Dân ta có được cử ông Chủ Tịch mặt trận mới không ??? Hay Đảng (TA) lại đề cử một ông bù nhìn khác thì dân lại khổ nữa mà thôi !!! Nếu dân ta được bầu trực tiếp tôi xin bầu ông Nguyễn Đăng ...gì gì đó là hay nhất ...

    Quốc hội còn chịu một phép với anh hai , mặt trận không nhân danh phiếu bầu của dân , làm được gì chứ .