Lính Việt Nam sẽ theo gương Ai Cập hay Trung Quốc?

  • Bởi Hồ Gươm
    12/02/2011
    7 phản hồi

    Những biến động ở Ai Cập hồi gần đây đã khiến nhiều người, đặc biệt là những người quan tâm tới triển vọng phát triển dân chủ ở Việt Nam, nêu lên câu hỏi “Khi nào Việt Nam sẽ có một phong trào xuống đường đòi dân chủ như vậy?” Một câu hỏi khác cũng không kém phần quan trọng là "Trong trường hợp xảy ra một cuộc biểu tình như cuộc biểu tình ở Cairo, liệu những người lính Việt Nam sẽ theo gương binh lính Ai Cập để không nổ súng vào người biểu tình hay họ sẽ bước theo vết xe đổ của quân đội Trung Quốc năm 1989 để dùng xe tăng súng máy bắn giết thường dân vô tội?" Mời quí vị theo dõi ý kiến của một số các nhà tranh đấu cho dân chủ Việt Nam về vấn đề này trong tiết mục Nhìn Về Á Châu do Duy Ái phụ trách.


    Hình: Reuters

    "Những người lãnh đạo bác bỏ cả khẩu lệnh của Hồ Chủ tịch 'Quân đội ta trung với nước, hiếu với dân' để nhồi sọ khẩu lệnh 'Quân đội ta trung với Đảng, hiếu với dân'"

    VOA: Khả năng xảy ra một cuộc nổi dậy qui mô lớn, hòa bình để đòi cải cách chính trị ở Việt Nam?

    Nguyễn Thanh Giang (Hà Nội): Dưới chế độ độc tài nói chung hay dưới một chế độ chuyên chế, công an trị, dự đoán khả năng và thời điểm mà nhân dân có thể vùng dậy là việc làm khó. Ngay trước ngày 9 tháng 11 năm 1989 không chỉ người ở các châu lục khác mà chính người Đức cũng không ngờ đêm đó bức tường Berlin sụp đổ; khi tổng bí thư đảng cộng sản Rumani lên đoạn đầu đài, ai có thể tưởng tượng nổi mới trước đó ít ngày bài diễn văn của ông ta trong đại hội đảng còn được vỗ tay đến hàng trăm lần.

    Ở Việt Nam cách đây mươi năm nhân dân Thái Bình đã từng vùng dậy; cách đây một vài năm hết Thái Hà lại Tam Tòa và giáo xứ Vinh, rồi hàng vạn đồng bào Bắc Giang từng kéo đến xô đổ cổng công đường tỉnh… nhưng rồi đại hội XI Đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn được tuyên bố là thành công rực rỡ.

    Khả năng sắp hay chưa thể xẩy ra một cuộc nổi dậy quy mô lớn ở Việt Nam đều lớn như nhau. Xin nói rõ: Không phải đều như nhau, mà là đều lớn như nhau.

    Duy yêu cầu đòi cải cách chính trị thì đã có và hiện đang trở nên hết sức bức thiết. Điều này không chỉ biểu hiện ở những người nông dân bị bọn tư bản đỏ câu kết với chính quyền cướp đất cướp ruộng, không chỉ biểu hiện ở những công nhân bị bóc lột làm cho cuộc sống bần cùng, cơ cực hơn công nhân ở các nước tư bản mà biểu hiện quyết liệt ngay trong giới elit của Đảng qua cuộc Hội thảo khoa học phê phán cương lĩnh Đảng do giáo sư Trần Phương, nguyên phó thủ tướng chủ trì, và đặc biệt là qua ý kiến phát biểu của nguyên ủy viên Bộ Chính trị, nguyên chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An.

    Cho nên, nổi dậy quy mô lớn trên đường phố thì chưa biết lúc nào xẩy ra nhưng nổi dậy trong lòng người thì đã ở tầm quy mô lớn.


    Bác sĩ Nguyễn Đan Quế

    Nguyễn Đan Quế (Sài Gòn): Từ tháng 1-2011 cho đến nay, làn sóng biểu tình đòi Dân Chủ dồn dập nổ ra ở một loạt các xứ Ả Rập như Tunisia, Algeria, Yemen, Sudan… và đặc biệt là Ai Cập, đang thôi thúc mạnh người dân Việt đứng lên đòi Nhân Quyền và Dân Chủ.

    Và khả năng nổi dậy hòa bình có qui mô lớn trên toàn quốc để buộc Bộ chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam phải tôn trọng Nhân Quyền và thực thi Dân Chủ là rất cao. Giới trẻ Việt Nam đang bảo nhau cách sử dụng điện thoại di động, email, Internet, Facebook, Twitter… để liên lạc, huy động, tổ chức, vào thời điểm thích hợp, đông đảo quần chúng xuống đường với khí thế để đòi Dân Chủ Hóa đất nước, giống như ở Ai Cập.

    Điều đặc biệt đang diễn ra ở Ai Cập hiện nay là gì? Nếu không phải lần đầu tiên các siêu cường không khai thác các phe phái, xúi dục đối đầu nhau. Đa số đều đứng về phía Sức Mạnh Quần Chúng, kêu gọi chính quyền không đàn áp dân, và nhất là biểu đồng tình với thái độ trung lập của quân đội. Trung cộng không muốn xáo trộn trong nước mình, nhưng cũng không chống đối chuyển đổi Dân Chủ trong các nước Ả rập.

    Theo tôi, một khi tổng nổi dậy nổ ra ở Việt Nam, Bắc Kinh vì quyền lợi hợp tác đa phương với các siêu cường khác sẽ: không những không thực tâm giúp Hà Nội, mà còn lũng đoạn thêm, làm suy yếu Bộ chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam, đưa đến tình trạng bất lực phải nhượng bộ trước Sức Mạnh Quần Chúng đang dâng cao đòi quyền sống và Dân Chủ.

    Đoàn Viết Hoạt (Virginia): Rất nhiều điều không thể tiên liệu trước được, ngay như ở Tunisie, Ai cập vừa qua. Tuy nhiên theo tôi, một cuộc nổi dậy qui mô lớn tại Việt Nam chỉ có thể xẩy ra khi có những điều kiện sau đây:

    (1) Kinh tế suy thoái nghiêm trọng, vật giá gia tăng không kiểm soát được, đời sống dân chúng khó khăn, chính quyền gần như bất lực.

    (2) Tỷ lệ thanh niên “nhàn rỗi” tại các thành phố lớn ngày càng cao: không có hoặc rất ít việc làm, dù hình thức nào, và cũng không vào được các trường đại học.

    (3) Các nhóm chống đối hoạt động hữu hiệu, có tổ chức và phối hợp tốt, có phương tiện và kỹ thuật cao, vượt qua được an ninh, tận dụng được hệ thống thông tin điện tử, đưa ra các khẩu hiệu đáp ứng nguyện vọng quần chúng.

    (4) Thành phần cấp tiến trong đảng Cộng Sản cân bằng và vượt trội về ảnh hưởng và lực lượng với thành phần bảo thủ.

    Điều kiện 1 và 2 là mấu chốt, cho đến nay chưa có, hoặc chưa đủ, và do đó cần được theo dõi sát. Khi có 1 hoặc cả 2 tình trạng này thì chỉ cần một biến cố nhỏ cũng có thể tạo bùng nổ. Cho đến nay đã có nhiều nơi có biến động, nhưng không tạo bùng nổ chính trị qui mô rộng lớn vì chưa có điều kiện 1 và 2.

    Theo tôi, trừ khi có những yêu tố bất ngờ khác, biến chuyển chính trị tại Việt Nam đi theo một lộ trình khác với Tunisie, Ai Cập. Ở những nước này không có một đảng cầm quyền như đảng Cộng Sản. Tôi cho rằng cuộc cách mạng mầu Việt Nam sẽ là một hợp thể của ít nhất 3 nhân tố: (1) đại đa số quần chúng bất mãn dù thầm lặng (hiện đã có); (2) phe chống đối ngày càng mạnh lên, hoạt động tích cực, bền bỉ (dù bị đàn áp), hữu hiệu, dưới mọi hình thức, chính trị và phi chính trị (hiện chưa đủ); và (3) thành phần và quan điểm cấp tiến trong ban lãnh đạo đảng Cộng Sản ngày càng thắng thế (hiện chưa đủ). Đây là chưa kể đến các yếu tố bên ngoài tác động vào như kế hoạch bành trướng của Trung quốc, thay đổi tài trợ của quốc tế cho Việt Nam (vì không còn là nước nghèo), Hoa Kỳ gia tăng hoạt động tại vùng Đông Nam Á, người Việt hải ngoại tác động hữu hiệu hơn vào trong nước… Ba nhân tố chính đều cần thiết và tương quan với nhau trong tiến trình dân chủ hóa Việt Nam, một tiến trình không thể đảo ngược. Câu hỏi hiện nay không còn là dân chủ hay không mà là dân chủ như thế nào và bao giờ. Tất cả 3 biến số trên đều luôn luôn "động" nên các bên liên quan cần theo dõi sát để có thái độ và hành động thích ứng và kịp thời.


    Nhà văn Trần Trung Đạo

    Trần Trung Đạo (Boston): Việt Nam hội đủ các điều kiện khách quan dẫn đến cuộc cách mạng dân chủ. Sau 36 năm trong chế độ độc tài toàn trị, những bất mãn chồng chất mỗi ngày một cao trong ý thức của mọi tầng lớp nhân dân. Tình trạng tham nhũng ngày càng tinh vi, lan rộng khỏi biên giới quốc gia làm nhục lây cho cả dân tộc. Lãnh thổ, lãnh hải bị chiếm đoạt và đe dọa. Chính sách đổi mới của đảng trong những năm qua chỉ để ngăn cho ly nước khỏi tràn hơn là các canh tân căn bản mang lại lợi ích lâu dài cho đất nước. Sở dĩ đến hôm nay cách mạng chưa bùng nổ bởi vì các lý do chủ quan. Các phong trào dân chủ cần đặt đúng mục tiêu đấu tranh trong nhu cầu của đại đa số nhân dân, cần phối hợp nhịp nhàng hơn, trong và ngoài nước, để tạo nên một sức mạnh dân tộc tổng hợp.

    Thực tế tại Tunisia và Egypt cho thấy người dân xuống đường không phải để biện minh hay phản đối các lý thuyết xa vời mà đơn giản chỉ vì các quyền lợi bản thân và gia đình họ bị xâm phạm quá mức chịu đựng. Dân chủ bắt đầu từ ổ bánh mì và tự do bắt đầu từ quyền được nói. Hosni Mubarak là một tổng thống tham quyền cố vị nhưng chưa hẳn tàn ác như đồ tể Joseph Mobutu hay Mengistu Haile Mariam. Tuy nhiên, dân Egypt vẫn xuống đường ồ ạt chỉ vì tình trạng thất nghiệp gần 10%, tham nhũng có hệ thống trong chính phủ và chênh lệch giàu nghèo sâu sắc. Xã hội Việt Nam băng hoại hơn Egypt nhiều bởi vì tham nhũng tại Việt Nam có tính đảng.

    Tóm lại, cách mạng dân chủ tại Việt Nam là một biến cố không tránh khỏi nhưng nhanh hay chậm tùy sự tác động từ các yếu tố chủ quan như đã trình bày.

    VOA: Nếu xảy ra một sự việc như vậy, quân đội VN sẽ theo gương Trung Quốc để đàn áp như vụ Thiên an môn 1989, hay họ sẽ làm như quân đội Ai Cập hiện nay?

    Nguyễn Thanh Giang: Mặc dù những người lãnh đạo trâng tráo đến mức bác bỏ cả khẩu lệnh của Hồ chủ tịch “Quân đội ta trung với nước, hiếu với dân” để nhồi sọ khẩu lệnh “Quân đội ta trung với Đảng, hiếu với dân” nhưng tin chắc rằng quân đội nhân dân Việt Nam dứt khoát sẽ không tàn sát đồng bào mình như Thiên An Môn. Ngay đối với Trung Quốc, ngày nay, tin rằng những người lãnh đạo cộng sản kia cũng không thể nào xua quân đội đi làm một Thiên An Môn thứ hai.


    Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang

    Tôi vững tin vào những người lính Việt Nam ngày nay bởi biết rằng không phải họ chỉ đã nhìn thấy những tấm gương ở Thái Lan, ở Tunisie, ở Ai Cập… mà gương xấu của những người lãnh đạo nói một đường, làm một nẻo và lạm dụng quyền hành để tham những, để bóc lột... làm cho họ không dại gì lấy máu đồng bào mình mà dâng hiến cho những “lý tưởng” lăng nhăng, lường gạt.

    Nguyễn Đan Quế: Nhiều khả năng ở Việt Nam quân đội cũng sẽ đứng trung lập, theo gương của quân đội Ai Cập.

    Cách xử sự của quân đội Ai Cập, không những không đàn áp mà còn ủng hộ đòi hỏi Dân Chủ của người dân, chắc chắn lúc có biến sẽ làm giới quân nhân Việt Nam suy nghĩ rất nhiều khi ra tay đàn áp: Đứng về phía đồng bào để được trọng thị, yêu quí; hay mù quáng tuân lệnh Bộ Chính Trị ĐCSVN bắn vào đám đông biểu tình, trong đó có bố mẹ anh chị em mình, để rồi bị mọi người phỉ nhổ. Lúc đó ai chịu? Lúc đó ai thương?

    Ngoài ra, hai siêu cường Mỹ - Trung, có ảnh hưởng khá lớn trong hàng ngũ tướng lãnh Hà Nội, có thể thủ giữ vai trò quan trọng trong việc khuyến khích quân đội có thái độ trung lập.

    Cuối cùng, tôi muốn nói thêm là:

    Trên chính trường thế giới ngày nay, năm trung tâm quyền lực kinh tế đang lộ diện. Đó là: Mỹ, Nhật, Đức với Cộng đồng Âu Châu EU, Nga & Trung Cộng (năm thủ đô đều nằm về Bắc bán cầu).

    Năm siêu cường đang đi vào thế hợp tác trong Chiến Lược Toàn Cầu Đa Phương Mới để:

    - một mặt, giữ vững thế của nước giầu đối với nước nghèo, loại trừ khủng bố, giữ vững an ninh thế giới cùng phát triển;

    - mặt khác, chuyển giao kỹ-nghệ-hoá cho các nước nghèo (đa số ở Nam bán cầu) nhằm lấp bớt hố xa cách giầu – nghèo, với mẫu số chung là “phát triển và Dân Chủ phải song hành”.

    Nói cách khác, thế giới đang đi vào Hợp Tác Bắc – Nam.

    Trước tình hình thế giới đã và đang thay đổi lớn như vậy, tôi nghĩ là quân đội và chính phủ Cộng Sản Việt Nam khó lòng thẳng tay đàn áp người dân như Trung Cộng đã làm ở Thiên an môn năm 1989.


    Giáo sư Đoàn Viết Hoạt

    Đoàn Viết Hoạt: Quân đội ở Ai cập không đảo chánh nhưng cũng không đàn áp người biểu tình. Muốn xẩy ra như vậy ở Việt Nam, thành phần cấp tiến trong đảng CS phải mạnh hơn thành phần bảo thủ thân Trung Quốc và ảnh hưởng được quân đội. “Tự diễn biến” trong đảng Cộng Sản không đủ để đem đến dân chủ, nhưng khi có nổi dậy qui mô lớn của quần chúng thì nhờ “tự diễn biến” mà quân đội có thể “trung lập”. Công an thì khó hơn nhưng dễ bị quân đội vô hiệu hóa. Hiện có hai yếu tố đang cản trở diễn tiến này:
    (1) nhiều cơ quan và lãnh đạo quân đội được chia chác quyền lợi kinh tế thương mại; (2) Tổng bí thư đảng là bí thư quân ủy trung ương. Hiểm họa bành trướng Trung Quốc và lòng yêu nước cần được đề cao để chuẩn bị cho việc vận động quân đội khi có biến động.

    Trần Trung Đạo: Tôi không nghĩ giới lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam dám ra lịnh cho quân đội tàn sát nhân dân như Đặng Tiểu Bình đã làm và dù có được lịnh, quân đội cũng sẽ không tuân theo chỉ thị của lãnh đạo đảng.

    Các lãnh đạo đảng không dám vì họ biết trời đất rộng bao la nhưng khó tìm đâu ra một chỗ dung thân. Không giống như số phận Amin Dada của Uganda, Siad Barre của Somalia sau khi bị lật đổ đã được các độc tài khác bao che cho đến cuối đời, trong thời đại toàn cầu hóa, bang giao quốc tế được mở rộng và các công pháp quốc tế đã được tôn trọng, số phận các nhà độc tài cũng khác. Sự kiện Charles Taylor của Liberia đang bị giam giữ tại The Hague và al-Bashir của Sudan vừa bị tòa án quốc tế truy tố dù đang là tổng thống là những bài học sống mà họ phải thuộc.

    Về phía quân đội, những người lính tại Việt Nam ngày nay không phải là những người xích chân vào nòng đại pháo như trước 1975 nhưng đã có ý thức dân tộc, đã quá đắng cay khi nghe đi nghe lại khẩu hiệu rỗng “độc lập, tự do, hạnh phúc”, và đã hiểu những xương máu mà các thế hệ đàn anh đổ xuống ở miền Nam chỉ làm giàu cho một thiểu số lãnh đạo đêm nệm ấm chăn êm trong các biệt thự nguy nga, ngày sống dư thừa trong các nhà hàng sang trọng. Phục vụ trong guồng máy, người lính phải quay theo guồng máy nhưng nếu có cơ hội đứng về phía dân tộc họ sẽ đứng về phía dân tộc. Cách mạng dân chủ tại Việt Nam nay mai chẳng những sẽ không có tiếng súng, không có giết chóc, không có cốt nhục tương tàn mà còn diễn ra rất nhanh chóng, bởi vì đại đa số người Việt đang bùng cháy trong lòng một ao ước giống nhau là mong được thấy quê hương hồi sinh và thăng tiến.

    Nguồn: VOA Thứ Năm, 10 tháng 2 2011

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Việt Nam rất khó thành Ai Cập. Lý do là Đảng CSVN nắm chắc toàn bộ sức mạnh về Quân Độ, Công An, Các cấp chính quyền từ trung ương đến địa phương. Về Quân Độ, có Luật Sĩ Quan, được Quốc Hội 99/100 dân biểu là đảng viên đảng CS. Ban hành trong thập niên 90. Luật này ấn định, các cán bộ quân độ nhân dân từ cấp Uý đến cấp Tuóng, đều phải là đảng viên. Với lời thề chung cho quân đội là "Trung với đảng" trước rồi mới "Hiều với dân" sau. Vậy có đảng viên CS nào dám cãi lệnh ddảng không, nếu đảng ra lệnh nổ súng để bảo vệ đảng. Có lực lượng Công An Nhân Dân tham nhũng và ác ôn hết mực vì được sự cưng chiều của đảng, nên..."Chỉ Biết Còn Đảng Còn Mình". Vây lực lượng CA này, sẽ ra tay ra sao nếu nguy cơ "mất đảng, mất mình"? Còn về Chánh Quyền, đảng CS cũng nắm rất chặt bao lực qua hệ thống Xã có Xã Độ trưởng.Huyện có Huyện Đội trưởng, Tỉnh có Tỉnh Đội trưởng v..v...Họ đều là đảng viên CS, một đảng có kỷ luật sắt và dày dạn việc sử dụng baọ lực để trấn áp gọi là bạo lực của Chuyên chính vô sản. Ngoài ra, đặt giả dụ, CA, QĐ hùa theo Nhân dân, đảng CSVN vẫn còn có quân đội Tầu, nguỵ trang là những công nhân Khai thác Bô Xít ở Tây Nguyên và các công trình khác trên toàn quốc. Họ sẵn sàng đặt dưới sự sử dụng của các ông trong Bộ Chính Trị của đảng CS. Thái độ lo xa này, được ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lấp lửng tuyên bố rằng, việc khai thác Bô Xít là một chủ trương lớn của đảng. Thực ra, Bộ Chính Trị đã mua "bảo kê" từ "Thiện Quốc" bằng đất đai, hải đảo, tài nguyên quốc gia rồi. Vậy thì cứ như Ai Cập đi xem ai thắng ai? Sức mạnh Nhân Dân chỉ là con ngáo ộp hù dọa được người văn minh, nhân bản với Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền. Nhưng với đảng CSVN, nó chỉ là con hổ giấy vì đảng CSVN tàn bạo đến không ngờ được ở nơi nhân loai văn minh.

    Tôi tin là Lính VN sẽ theo gương Lính Trung Quốc dùng xe tăng và súng máy đàn áp người biểu tình... Nếu như Đảng CSVN ra lệnh !!!
    Nhưng chúng ta muốn có một nền Tự Do Dân Chủ thật sự thì dù có tan xương lắt thịt chúng ta cũng phải đứng lên dành lấy Tự Do và Dân Chủ... Nhưng phải có người đứng ra lèo lái con thuyền Tự Do Dân Chủ này...Còn trần chừ gì nữa những người Trí Thức VN đâu rồi ???

    Nếu:
    + lính VN theo gương Ai Cập => lính VN đúng là Quân Đội Nhân Dân;
    + lính VN theo guơng Trung Cộng => lính VN đúng là Quân Đội "chỉ biết còn Đảng còn mình".

    Sự thật là, ở VN thì sự chán ghét của đại đa số người dân đang hoặc đã đến cực điểm.

    VN hiện như đang như thùng thuốc nổ! Chẳng phải ngẫu nhiên mà một tờ báo mạng chuyên về các vấn đề chính trị + xã hội như vietnamnet vẫn phải cho vào ngày càng nhiều các bài viết "hở và mở" để hòng ru ngủ, xoa dịu.

    Nếu Việt Nam bây giờ xuất hiện một cuộc biểu tình đòi dân chủ với qui mô lớn như xảy ra tại Ai Cập, e rằng sẻ có bạo động từ những người biểu tình.

    Bởi lẽ: trình độ của đại đa số người dân trong nước quá thấp, thua xa người dân Ai Cập. Xem trên TV, chúng ta thấy rằng rất nhiều người trẻ, thập chí những đứa trẻ teens ở Ai Cập cũng có thể trả lời các phóng viên truyền thông nước ngoài một cách trôi chảy. Trong khi đó, chính sách ngu dân hóa của Đảng tại Việt Nam tạo ra những con người sẳn sàng hành động theo bản năng, và khả năng xảy ra bạo động là rất cao, nếu có tụ tập đám đông hiện nay.

    Thêm vào đó, sự tổ chức + sự tự chế của những người biểu tình ở Ai Cập có thể nói là rất cao. Họ chỉ phản ứng tự vệ khi bị tấn công, còn không thì tuyệt đại đa số rất ôn hòa. Họ tổ chức một cách có hệ thống về việc cung cấp thực phẩm, nơi làm vệ sinh...những việc xem chừng nhỏ nhặt nhưng lai vô cùng quan trọng trong việc duy trì trật tự ở một đám đông với vài trăm ngàn người.

    Người Việt trong nước, nhất là đám trẻ thì chưa đủ khả năng làm được việc này. Cứ nhìn những lễ hội (Đại Lễ Thăng Long) trong nước thì biết, ấy là đã có kế hoạch vài năm vài tháng mà còn như thế, thì liệu nếu có một cuộc biểu tình tự phát sẽ còn lộn xộn nhếch nhác như thế nào?

    Chuyện quân đội có bắn vào nhân dân hay không, phải tùy vào sự tiếp cận, vận động, và tuyên truyền ngay từ đầu của những người lãnh đạo (của cuộc biểu tình) đối với các tướng tá + binh lính quân đội. Không cần phải tiếp cận đám tướng (bởi đám này được phân chia quá nhiều đặc quyền đặc lợi hiện nay,) mà chỉ cần cấp Đại Tá hay Trung Tá trở xuống thì đã có thể thuyết phục họ.

    Nhưng một cuộc biểu tình đòi dân chủ ở VN, nếu có xảy ra như ở Ai Cập, chắc sẻ đẫm máu hơn, bởi thành phần Công An và An Ninh chìm của Đảng có tính du côn nhiều hơn do bản chất của hệ thống đã thanh lọc và loại ra tất cả những người tốt & có học thức, chỉ còn tồn tại loại ít học thức với bản chất lưu manh.

    Nhưng cái khó nhất hiện tại để tạo ra cuộc biểu tình "bất bạo động," đòi dân chủ tại VN là:

    1. Ai sẻ là người đứng ra châm ngòi.
    2. Ai sẻ là người đứng ra tổ chức một đội quân lộn xộn sau khi cuôc biểu tình đã xảy ra, và how fast can they do it?

    Người hải ngoại có thể làm được gì: chúng ta nếu có thể vận động các hội sinh viên ở các trường đại học ở các nước và tiểu bang nhiều người Việt như Cali, Texas, Sydney...để họ tổ chức các cuộc biểu tình châm ngòi trước. Cần phải viết những bài viết mang tính hiệu triệu, đánh động vào tính ngay thẳng và tin vào lẽ phải của đám trẻ gốc Việt bên này, đánh động vào lương tâm của đám trẻ. Dùng Ai Cập như ví dụ cụ thể nhất...

    unknown

    1/ Thay đổi thể chế chính trị thì chưa thể đến trong thời gian gần nhưng thay đổi lãnh đạo như Ai Cập, Tunisia thì hoàn toàn có thể vì:
    - Kinh tế ngày càng chao đảo suy thoái =) dân chán nản. Tham nhũng lộng quyền ngày càng trắng trợn hung hăng =) dân uất ức.
    - Các phe phái trong chính nội bộ đảng cộng sản đấu đá nhau, tạo điều kiện để dân nổi loạn nhằm mượn tay dân và đối lập triệt hạ đối thủ. Dưới tác động của kinh tế thị trường và đầu cơ tham nhũng thì lợi ích của bản thân và phe nhóm mới là trên hết.
    2/ Nếu xảy ra tình trạng như ở Ai Cập, Quân đội Nhân dân Việt Nam sẽ án binh bất động, vì:
    - Ngày nay, những người lính hiểu quá rõ về các sếp rồi, các vị ấy còn lý tưởng lý tiếc gì đâu, tiền quyền trên hết.
    - Thực tế đã cho thấy, ai nghe lời lãnh đạo chống nhân dân, xảy ra chuyện lớn thì đều thành tốt đen hết. Vì thế, điếu có anh lính nào ngu đến mức tình nguyện làm tốt đen. Chỉ trong trường hợp người dân đánh vào chính bản thân họ thì họ mới tức khí tự vệ.
    - Lật thủ tướng, chủ tịch thì quân đội có thêm quyền lực, lợi lộc và uy thế. Dại gì không chớp cơ hội, các tướng đều rõ thế cả. Không bắn dân, về lý không có sai, giả sử có bị kỷ luật cũng không thể cách tuột hết không còn gì, ít nhất còn được tiếng yêu dân. Dân mà lật các sếp nhớn thành công thì mình có thêm quyền lợi. Tính toán hơn thua như thế, ít có tướng quân đội nào nghe đảng giết dân.

    ĐI ĐI MU!

    Rứa là hết Mu-bà-rắc đi mãi
    Còn mong chi quyền bính nữa Mu ơi!
    Quên làm sao, sư mãnh đã tàn hơi
    Bởi đớp mãi họng tràn nên nghẹn nói.
    Giờ len lét cúi đầu trơ trán hói
    Áo quần dơ, tơi tả mõm im re
    Vẫn chưa thôi, Pha-ra-ô hiện về
    Vang dậy tiếng rủa nguyền trên miệng chủ (nhân đất nước)!
    Biết không Mu, nỗi lòng ta khi đó?
    Nó bời bời khó nói lắm cu ơi!
    Thì cu hỡi! Mau dông, đùng tiếc của!
    Ngại ngùng chi nấn ná chỉ thêm phiền!
    Đi đi Mu, can đảm nhấc chân lên
    Ừ độc đoán cũng một phường gieo lỗi!
    Giờ ta hiểu: dẫu ngậm ngùi tức tưởi
    Nhưng dày thêm đáy túi của đồng đô
    Đủ nuôi ta, mấy đời cháu đến già
    Thầm khoan khoái, dù hai tay đầy máu
    "Vượt tầm cao", “đi tắt đón đầu”*
    Mu tới hạn, lòng ta nay đã nhóm!

    Thơ Tố Hài, một “Mầm Non” của Tố Hữu tức nhà thơ đương dại Hãi-Hù.

    *Lời tổng Mạnh.

    Cho tới trưa thứ Bảy 12/02, Chính phủ Việt Nam chưa đưa ra tuyên bố chính thức về việc tổng thống Ai Cập từ chức, trong khi báo chí đưa tin dè dặt.

    Quyết định ra đi của ông Hosni Mubarak được đưa ra vào gần nửa đêm 11/02, giờ Việt Nam.

    Sáng sớm 12/02, hầu hết các báo điện tử trong nước đều đã chạy tin về sự kiện này, nhưng để ở bên trong chứ không nằm lớn trên trang chủ như báo nước ngoài.

    Chạy nhiều bài liên quan tới diễn biến mới tại Ai Cập là tờ VnExpress, nhưng các bài đều nằm trong chuyên mục tin quốc tế phải rà chuột xuống cuối trang chính mới thấy.

    Dường như các báo đang chờ đợi phát ngôn chính thức của Chính phủ.

    Bộ Ngoại giao Việt Nam chưa có bình luận gì về việc ông Hosni Mubarak từ chức. Website của bộ này chỉ có phát biểu của Người phát ngôn đưa ra từ bốn hôm trước, rằng "Việt Nam quan tâm theo dõi những diễn biến gần đây tại Ai Cập và mong muốn tình hình Ai Cập sớm đi vào ổn định".

    Cũng giống như Trung Quốc, Việt Nam đặt cao tầm quan trọng của ổn định xã hội-chính trị.

    Dư luận quan tâm

    Không như các kênh chính thống, các diễn đàn tiếng Việt tràn ngập bình luận của người quan tâm tới thời sự nói về tình hình Ai Cập.

    Một blogger viết: "Bây giờ Ai Cập, bao giờ đến Việt Nam".

    Người khác tỏ ra băn khoăn rằng cuộc chính biến tại Ai Cập hiện nay chưa có dấu hiệu của một cuộc "cách mạng dân chủ thực sự".

    Mubarak ra đi, Thụy Sỹ phong tỏa tài sản - khi nào thì nhân dân lấy lại được những gì đã bị cướp bởi những kẻ độc tài?

    » Blogger Osin

    Có người quan ngại rằng việc mạng internet đóng vai trò quan trọng trong điều phối làn sóng biểu tình ở Ai Cập có thể dẫn tới hậu quả là trang Facebook sẽ tiếp tục bị chặn ở Việt Nam.

    Nhà báo Huy Đức, hay blogger Osin, viết trên trang Facebook của mình: "Mubarak ra đi, Thụy Sỹ phong tỏa tài sản - khi nào thì nhân dân lấy lại được những gì đã bị cướp bởi những kẻ độc tài?"

    Nhà vận động dân chủ tại Mỹ Đoàn Viết Hoạt, trong bài viết mới gửi cho BBC, thì khẳng định: "Quần chúng Ai Cập đã thắng, sức mạnh của nhân dân đã thắng".

    "Cuộc biểu tình của mấy trăm ngàn người kiên trì nhưng ôn hòa bất bạo động, diễn ra trong trật tự, với sự đồng tình và bảo vệ của quân đội, đã biến thành những ngày hội dân chủ, một sự kiện độc đáo chưa từng có, đã làm nức lòng mọi người yêu dân chủ trên toàn thế giới, nhất là tại những nước như Việt Nam."

    Ông Hoạt viết: "Dù tình hình Ai cập còn nhiều bấp bênh nhưng sau những gì đã xẩy ra ngoài đường phố Cairo, chắc chắn không một thế lực độc tài nào còn có thể dễ dàng khuynh loát được sinh hoạt chính trị tại Ai Cập."

    Quan điểm của giới bất đồng chính kiến

    Theo ông Đoàn Viết Hoạt, "quần chúng là động lực, xuất phát điểm và mục đích cuối cùng của cuộc biểu dương dân chủ".

    Chế độ độc tài ở Ai Cập còn non kém, khác xa với độc tài có khoa học của chủ nghĩa Lenin

    » Linh Mục Nguyễn Văn Lý

    Ông cũng nhận định rằng biến chuyển chính trị tại Việt Nam đi theo một lộ trình khác với Tunisia và Ai Cập, đó là "lộ trình chuyển hóa dân chủ, vừa từ dưới lên, vừa từ trên xuống", và nó đang xảy ra.

    Còn linh mục bất đồng chính kiến Nguyễn Văn Lý thì cho rằng liên quan của các diễn biến tại Bắc Phi như Tunisia và Ai Cập tới Việt Nam chỉ là "trong nhận thức của một số người có theo dõi, chứ chưa liên quan tới từng tế bào gân thịt của người dân".

    "Đa số người dân vẫn không biết những gì đang xảy ra tại Tunisia hay Ai Cập."

    Theo linh mục Lý, "chế độ độc tài ở Ai Cập còn non kém, khác xa với độc tài có khoa học của chủ nghĩa Lenin".

    Linh mục Nguyễn Văn Lý cho rằng muốn có những thay đổi như ở Bắc Phi, các nhà hoạt động ở Việt Nam phải phấn đấu nhiều nữa, "làm sao để người dân Việt Nam thoát khỏi sợ hãi và dối trá", mà ông cho là hai nền tảng của chế độ xã hội trong nước hiện nay.

    Nguồn: BBC/Vietnamese