Hà Sĩ Phu - Câu đối Tết TÂN MÃO

  • Bởi Admin
    27/01/2011
    19 phản hồi

    Hà Sĩ Phu

    meo.jpg

    Cuộc giao ca lục đục giữa HỔ và MÈO
    (Chuyện phiếm viết lại, nhân một “tin mật” của Wikileaks về Việt Nam)

    Khác với những cuộc giao ca dị tộc như giữa Chuột và Trâu, giữa Gà và Chó…, cuộc giao ca năm nay giữa HỔ và MÈO phải được xem là cuộc chuyển giao quyền lực 100 phần trăm “nội bộ”.

    Thật vậy, HỔ (Panthera tigris) và MÈO (Felis domesticus) cùng là những thành viên sáng giá nhất trong một “Bộ” với nhau là Bộ Ăn thịt (Carnivora). Chẳng những thế, giữa hai anh này còn có quan hệ thày trò nữa. Riêng điều này cần giải thích thêm: MÈO nhà bây giờ là thứ MÈO đã bị thuần dưỡng cho thật hèn và ngoan, chỉ biết nũng nịu với chủ để đòi ăn, thậm chí đêm khuya còn lẻn vào nằm chung chăn với chủ để bị ăn đòn (chẳng cần biết trong chăn có rận hay không), thì làm sao dạy nổi anh Chúa sơn lâm oai hùng giữa chốn đại ngàn, đến mức “mắt thần khi đã quắc là khiến cho mọi vật đều im hơi”? Thực ra cả HỔ và MÈO nhà bây giờ đều là học trò xuất sắc của MÈO HOANG Felis silvestris hoặc MÈO TRUNG QUỐC Felis bieti cách đây đã lâu đời. Nhưng vì truyền thống tôn sư trọng đạo (chắc là đạo Khổng) nên con cháu nhà HỔ đời đời vẫn phải coi các anh chị bên nhà MÈO là thày giáo - cô giáo là vì vậy.

    Cuộc bàn giao giữa hai thế lực vừa là đồng môn, lại gần như cùng huyết thống như vậy nên gọi là bàn giao “nội bộ” chắc không ai cãi. Nhưng tình cảm giữa hai loài ăn thịt với nhau có khác với thường tình, mắt thường, nhất là mắt “gà mờ” không sao hiểu được. Để chứng minh, xin mời bà con đọc một đoạn tin của Wikileaks tiết lộ về cuộc gặp bí mật giữa hai sát thủ lừng danh này xảy ra trước cuộc bàn giao chính thức để trình diễn cho thiên hạ coi.

    (Wikileaks) Nhân ngày nhà giáo 20 - 11 năm nay, HỔ đến thăm MÈO với tư cách trò thăm thày giáo. Mừng cho cậu học trò võ biền tuy sắp hết thời làm Chúa sơn lâm, nhưng khi bị dồn vào nước bí cũng có đôi chút thức thời, cũng tỏ ra có văn hóa như ai, MÈO mới đọc:

    HỔ Ở LÀNG VằN, GẶP KHI LÀNG VẶN, NỊNH KHÁCH LÀNG VĂN!

    Vế xuất đối khó ở chỗ ngoài sự vạch trần bản chất HỔ vốn họ nhà VẰN (vằn lông, vằn mắt), chỉ khi bị VẶN mới giả bộ có VĂN một chút, để khoe văn hoá với thiên hạ; Mèo còn hàm ý nhắc anh học trò láo lếu của mình rằng sự đổi mới của “Ông Ba mươi“ quanh đi quẩn lại cũng chỉ là chuyện đổi các dấu “sắc huyền hỏi ngã nặng” để làm lắt léo ngôn từ thôi chứ mới mẻ gì.

    Hiểu thâm ý, Hổ sôi máu, nhưng không gầm gào gì cả, chỉ mím miệng để giữ mùi hôi, rồi ra bộ kính cẩn đối lại:

    MÈO GIẤU CỦA CHUA, ĂN VỤNG CỦA CHÙA, NGỒI NGAI CỦA CHÚA!

    Đôi tai thính của Mèo vốn nghe được cả tiếng vợ chồng nhà Chuột thì thầm trong đêm, thế mà lúc này, nghe xong vế đối của Hổ bỗng dưng nó choáng, nó ù, chỉ nghe như có ai đó nói từng tiếng rành rọt: Thưa thày, thế thì thày có kém gì em! Thày ăn bao nhiêu “chùm khế ngọt“ của quê hương mà cái sản phẩm tiêu hóa của thày tạo ra thì nó “CHUA như cứt mèo“, nên thày cứ phải “GIẤU như mèo giấu cứt“! Mèo nào lại chẳng ăn vụng, nhưng ăn vụng “của CHÙA” thì vừa ăn vừa phá vô tội vạ, chỉ khổ nhân dân! Tính cách thế mà thày lên ngôi CHÚA, như chúa Trịnh lấn át cả vua ư?

    Mèo nghĩ thầm: Thằng học trò này thật phản trắc, chẳng trách loài người nó sắp xóa sổ mày! Chúa sơn lâm gì rồi cũng vào bảo tàng, vào vườn bách thú thôi con ạ!

    Mèo đưa tay vuốt râu, lấy lại tư thế ông thày dạy võ khi xưa, rồi bảo: Đáng lẽ còn ít ngày nữa mới đến Lễ giao thừa để anh “bàn giao chính sự” lại cho tôi. Nhưng nhân đây anh hãy coi Câu Đối này là cuộc bàn giao sớm. Đêm Ba mươi , khi thấy Thiên hà rung chuyển anh cứ việc cúp đuôi chạy thẳng về rừng, không cần có lễ nghi gì thêm nữa.

    Nói xong Mèo leo tót lên nóc nhà... dột (để thủ thân đấy), đây là môn điền kinh mà bấy nay họ nhà Mèo vẫn giữ riêng cho mình để phòng thân, nhất định không trao cho Hổ (thày trò Bộ Ăn thịt họ cảnh giác cao như vậy).

    Hổ quên cả từ biệt (vị Chúa sơn lâm này tính vốn hay quên!), quật đuôi xuống sàn đánh rầm, rồi phóng thẳng ra... xe!

    (‘Phóng sự‘ Wikileaks ghi nhân ngày Nhà giáo 20 tháng 11 để chuẩn bị đón Xuân Tân Mão).

    _____________________________________

    Câu đối Tết TÂN MÃO (phần 2)

    Thơ: Ngẫu hứng năm Mèo

    Mèo trắng mèo đen đều bắt chuột
    Hổ vàng hổ xám cũng xơi hươu
    Mèo là tiểu Hổ
    Hổ là đại Miêu
    Một vòng múa mép đen thành trắng
    Nửa điệu khua môi ít hoá nhiều
    Trò Mèo, điêu đứng người chân thật
    Thật giả thời nay, hỏi chú… Phèo!

    * * *

    Nhân tết Ông Công

    * Ông TÁO bảo ông CÔNG: lên chốn Thiên đình đừng nói dối!
    * Năm MÈO tiếp năm HỔ: theo phường Địa tặc phải ăn gian!

    * * *

    Câu ca cũ nói gì? [1]

    * Xạo quá bác MÈO, mẹo hiểm trèo cau thăm chú CHUỘT!
    * Lạ thay chú CHUỘT, đường xa mua mắm giỗ cha MÈO?
    _____________________________

    [1] Ca dao: Con mèo mà trèo cây cau, hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà? Chú chuột đi chợ đường xa, mua mắm mua muối giỗ cha chú mèo.

    * * *

    Một chút chưa thông

    * Nếp nhà phò Chính thống, Chính thống phò Si-nô, kẻ sĩ trung thành
    thành tắc tỵ! [2]
    * Phép nước giữ Mác Lê, Mác Lê triệt Tư hữu, doanh nhân cựa quậy
    phải lo thân!

    ______________________________

    [2] Sino=China=Trung quốc

    * * *

    Lo xa

    * HỔ hết nhe nanh, Trời sẽ sập!
    * MÈO quên giấu kứt, Đất ngừng quay!

    * * *

    Dân chủ thật, Tự do ngay

    * Ba đình hứa với Thiên đình, ý Đảng hợp lòng Dân,
    nhất quyết Triều đình… Dân chủ thật!
    * Lễ hội thề cùng Quốc hội, lòng Dân như ý Đảng,
    thế là Đại hội… Tự do ngay !

    * * *

    DÂN, CHỦ và anh lính lệ

    * Vểnh râu HỔ với DÂN, hiện rõ mặt Kiêu binh đắc thế!
    * Xanh mắt MÈO trước CHỦ, cố khom lưng Lính lệ xu thời!

    * * *

    Câu đối chữ Nho tặng cặp Luật sư Dương Hà - Hà Vũ

    河 武 暴 直 無 憂 , 可 以 英 雄 氣 節 !

    陽 河 忠 貞 有 律 , 欲 成 熟 女 心 肝 !

    Hà Vũ bộc trực vô ưu, khả dĩ Anh hùng khí tiết!

    Dương Hà trung trinh hữu luật, dục thành Thục nữ tâm can!

    * * *

    MỜI ĐỐI!

    Câu 1: Xạo quá bác MÈO, mẹo hiểm trèo cau thăm chú CHUỘT!

    Câu 2: Ba đình tâu với Thiên đình, thú thật Triều đình không nói dối!

    Câu 3: Xanh mắt MÈO trước CHỦ, giương vuốt HỔ với DÂN, nói DÂN CHỦ sao không biết HỔ ?

    * * *

    Câu đố ngày Xuân

    - Ghế dựa đất Tàu, con nhờ đất Mỹ, tiền gửi Thuỵ sĩ, chẳng biết là ai?

    Hà Sĩ Phu
    Những ngày giáp Tết Tân Mão 2011

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    19 phản hồi

    Cóp nhặt câu đối tết :

    Tân niên nạp dư khánh
    Gia tiết hiệu trường xuân

    Nghĩa là:

    Năm mới thêm nhiều phúc
    Tết đến gọi mùa Xuân

    http://bee.net.vn/channel/1984/201102/Tuc-treo-tranh-va-cau-doi-Tet-co-tu-khi-nao-1788593/

    Tục treo tranh và câu đối Tết có từ khi nào?
    04/02/2011 18:39:21

    - Tục lệ dán câu đối chỉ phát triển mạnh từ triều Minh. Trong khi, tục treo tranh vào dịp năm mới đã có từ thời tam đại (khoảng thế kỷ 22 đến 21 TCN).

    Treo tranh Tết lúc đầu để chống ma quỷ

    Tục treo tranh vào dịp năm mới đã có từ thời tam đại (khoảng thế kỷ 22 đến 21 TCN). Tuy nhiên tranh lúc này chỉ là hình vẽ thần linh mà chủ yếu là để chống ma quỷ.

    Các hình vẽ cũng tùy ý, không nhất định. Đến cuối thời nhà Chu đầu thời Tần, Hán thì các thần để chống ma quỷ nói chung được chuyển thành môn thần tức là thần canh cửa nhưng chưa có tên.

    Phải đến thời Nam Bắc triều hai thần canh cửa đầu tiên mới có tên là Thần Dư, Ức Lỗi. Đến nhà Đường thì thần canh cửa lại có thêm hai vị là Tần Thúc Bảo và Uất Trì Kính Đức. Tuy nhiên tất cả các tranh này vẫn chỉ là tranh môn thần mặc dù lúc này đã bắt đầu có việc dán môn thần ra các cổng thành để các môn thần này thành thần coi thành.

    Tranh môn thần
    Tranh môn thần

    Cuối đời Đường mới bắt đầu xuất hiện tranh vẽ phong cảnh và vẽ người. Đó là những bộ tranh nhị bình như "lý ngư vọng nguyệt", "công múa" và những bộ tranh tứ bình như "Mai, Lan, Trúc, Cúc" hoặc "bốn tố nữ chơi đàn". Bốn mỹ nhân đầu tiên được vẽ thành bốn tố nữ là Vương Chiêu Quân, Ban Siêu, Triệu Phi Yến và Lục Châu.

    Đến sau các hoạ sĩ vẽ tranh mới vẽ thêm các tố nữ khác như Tây Thi, Điêu Thuyền... (có lẽ vì xuất sứ đầu tiên là "bốn tố nữ chơi đàn" nên sau này ở Trung Quốc người ta thường nói đến tứ đại mỹ nhân chứ không phải là ngũ, lục đại mỹ nhân mặc dù các mỹ nhân kể ra không hoàn toàn trùng nhau ở một quốc gia không thiếu gì người đẹp). Đến các đời sau thì tuỳ từng triều đại mà các gia đình chơi tranh cũng thay đổi các loại tranh cho phù hợp nhưng loại tranh được nhiều gia đình ưa chuộng là tranh "Tế hàn tam hữu" vẽ về Tùng, Bách, Mai hoặc là tranh "Ngọc đình phú quí" vẽ về hoa mẫu đơn.

    Trải qua nhiều thời gian, dân gian hình thành tập tục treo tranh đón năm mới. Trong các gia đình ngày tết thường treo tranh với quan niệm để cảnh sắc thêm vui tươi, con người thêm sảng khoái, xua đi những điều ám muội rủi ro. Tranh tết là hình ảnh cô đọng của sinh hoạt hàng ngày, người ta thường ngắm nó để nhớ lại những năm qua và hình dung những gì sẽ gặp, sẽ làm trong năm tới. Đến các đời sau tranh tết còn có nhiều đối tượng và mục đích khác như: Tranh thờ, tranh đố, tranh cầu lộc, tranh người lớn, tranh trẻ em...

    Văn nhân sĩ phu thường thích bộ nhị bình hoặc bộ tứ bình. Cũng có nhà chơi tranh vẽ về các sự tích như Chinh đông chinh tây, Tam quốc, ông Tài, ông Lộc hay tranh Công tào vẽ sứ giả nhà Trời cưỡi rồng...Trên các bàn thờ có nhà còn treo tranh là hình ảnh các con vật trong từng năm như gà, lợn, ngựa, rồng... bởi họ tin là trong năm ngắm những tranh đó sẽ gặp nhiều may mắn.

    Ở Việt Nam từ thế kỷ XVI đã xuất hiện dòng tranh Đông Hồ với 5 loại tranh là: Tranh thờ, Tranh lịch sử, Tranh chúc tụng, Tranh sinh hoạt và Tranh truyện. Cũng khoảng thời gian này ở phía Bắc còn có dòng tranh Hàng Trống, Tranh Kim Hoàng. Ở miền Trung (Huế) có dòng tranh Tranh làng Sình. Hàng năm có hàng nghìn, hàng triệu bức tranh các loại được bán cho những lái buôn, hoặc bán lẻ cho các gia đình mua về làm tranh treo tết với mong muốn mang phú quý, vinh hoa cho mọi nhà. Sau phiên chợ tranh cuối cùng (26/12 âm lịch) những gia đình nào còn lại tranh đều bọc kín đem cất đi chờ đến mùa tranh năm sau lại mang ra chợ tranh bán.

    Đôi câu đối cổ nhất Trung Quốc

    Có lẽ tục treo câu đối Tết là tục xuất hiện tương đối muộn. Theo “Tống sử Thục thế gia” câu đối đầu tiên được ghi lại là vào thời Nam Bắc triều. Theo tập tục trước đây, người dân đón năm mới thường treo trước cửa hai thẻ gỗ đào vì cho rằng quỉ sợ gỗ đào. Vào thời Ngũ đại (934-965), Thục Hậu chủ là Mạnh Sưởng trong một đêm giao thừa (năm 959) đi qua một nhà thấy chỉ có hai thẻ gỗ đào, ngoài ra không có một thứ gì khác. Đoán đây là một nhà nghèo nhà vua liền sai quân đem bút mực đến và viết lên hai tấm gỗ đào hai hàng chữ:

    Tân niên nạp dư khánh
    Gia tiết hiệu trường xuân

    Nghĩa là:

    Năm mới thêm nhiều phúc
    Tết đến gọi mùa Xuân

    Đây được coi là đôi câu đối cổ nhất của Trung Quốc. Các quan lại đi theo nhà vua thấy hay cũng học theo về nhà viết và treo ở nhà mình. Các năm sau đến ngày giáp Tết, các quan lại, sỹ phu chuẩn bị tết không quên viết chữ lên thẻ, sau đó viết lên giấy để dán trước nhà.

    Phố ông đồ.
    Phố ông đồ.

    Tại Việt Nam cũng có một truyền thuyết tương tự. Tương truyền, vào một năm, sắp tới giao thừa, vua Lê Thánh Tông dạo phố phường xem dân ăn Tết. Thấy một nhà không treo câu đối, vua vào hỏi, biết đó là nhà một người thợ nhuộm vợ goá, con trai đi vắng, vua sai lấy giấy bút đến và viết:

    Thiên hạ thanh hoàng giai ngã thủ;
    Triều đình chu tử tổng ngõ gia.

    (Xanh vàng thiên hạ đều tay tớ
    Đỏ tía triều đình tự cửa ta)

    Tuy xuất hiện từ thời Ngũ đại nhưng phải đến đời Đường mới hình thành tục treo câu đối tết, nhưng vẫn chưa thật phát triển. Nhiều gia đình muốn có câu đối để treo nhưng không biết làm mà cũng chưa có tục viết và bán câu đối ngoài chợ.

    Truyện dân gian còn kể rằng: một nhà nọ muốn có câu đối treo tết nên lúc trang trí nhà cửa chuẩn bị đón Xuân, gia chủ sửa sang cổng nhà thật đẹp, treo đèn lồng, làm hoa giấy sặc sỡ và dán ở hai bên cổng 2 băng giấy trắng, cạnh đó có 1 tờ giấy ghi lời mời: "Trân trọng đợi các văn nhân cho chữ".

    Một nhà nho là Lưu Vũ Tích đi qua cổng nhìn thấy, hiểu ý chủ nhà muốn xin câu đối Tết nhưng ông lại nghĩ ra cách đùa vui nên ông lấy bút và đề: "Lưỡng xứ mang mang giai bất kiến nhất chỉ không văn". (nghĩa là: hai bên đều mờ mịt không hề nhìn thấy gì chỉ là tờ giấy trắng).

    Tục lệ dán câu đối chỉ phát triển mạnh từ triều Minh. Ngày xuân nếu thiếu một đôi câu đối đỏ treo trong nhà chắc hẳn là chưa toàn vẹn. Đôi câu đối khiến người ta cảm thấy Tết cổ truyền trở nên thiêng liêng hơn, trang trọng hơn và đặc biệt hơn những ngày bình thường khác.

    Câu đối Tết thường viết vào giấy màu đỏ, vì màu đỏ tượng trưng cho sự đầm ấm, phù hợp với không khí thiêng liêng và có lẽ còn mang hàm ý của tục dùng màu đỏ để doạ giống quỷ có tên là Năm trong truyền thuyết. Ngoài ra, màu đỏ còn chống được hơi sương, khí ẩm của mùa đông buốt giá. Cũng có khi người ta dùng giấy vàng để viết nhưng ít hơn. Vì câu đối thường được viết bằng màu đen trên những tấm giấy đỏ hay hồng đào nên được gọi chung là câu đối đỏ.

    Tôi không có khả năng làm câu đối như các bác.
    Chỉ biết cóp nhặt lại thôi

    Trích dẫn:
    Bởi cọp đã nấu cao, cáo cầy sinh nhung nhúc, nhởn nhơ rừng sâu ra phố chợ.

    Mong mèo thôi ăn vụng, sâu chuột chết đứ đừ, thanh sạch xó bếp lẫn giang san.

    Chữ "Mong" trong câu hai, có vẻ thụ động quá phải không !
    Có thể thay bằng chữ nào cho tích cực hơn không ?

    http://sgtt.vn/Ban-doc/136831/Cau-doi-tet.html

    Câu đối tết

    – Ông rảnh không, làm câu đối tết với tôi.

    – Không rảnh lắm, uống xong ly càphê này là phải về dọn dẹp vệ sinh nhà cửa. Nhưng ông muốn thì tôi... chiều. Để tôi tổng kết năm Canh Dần, còn ông đề ra phương hướng năm Tân Mão nhé?

    – Đồng ý, thế ông định tổng kết thế nào?

    – Còn thế nào nữa: năm Dần này rừng đã mất dấu cọp, bởi cọp đã biến thành cao hổ cốt hết rồi! Mà rừng vắng chúa sơn lâm thì khắp nơi sẽ lúc nhúc loài cầy cáo.

    – Ông nói làm tôi lo quá. Chỉ mong sang năm Mão giống mèo thôi ăn vụng.

    – Thế ý ông là mèo thôi ăn vụng thì mới chuyên chú săn chuột bọ, phải không?

    – Tất nhiên, có thế thì từ mỗi nhà đến cả nước mới sạch sẽ loài gian tham. A, thế là hai ta đối xong rồi.

    – Xong là xong thế nào? Mới soạn cái “dự thảo” thôi mà?

    – Để tôi đọc cho ông nghe nhé. Đây là tổng kết của ông:

    Bởi cọp đã nấu cao, cáo cầy sinh nhung nhúc, nhởn nhơ rừng sâu ra phố chợ.

    – Đúng ý tôi. Còn “phương hướng” năm mới của ông?

    Mong mèo thôi ăn vụng, sâu chuột chết đứ đừ, thanh sạch xó bếp lẫn giang san.

    – Hay quá. Nhà sắp sạch thì khỏi phải vệ sinh chi nữa! Đi ăn mừng thôi!

    HSP đối:

    Xạo quá bác MÈO, mẹo hiểm trèo cau thăm chú CHUỘT!

    Ba Cào đáp:

    Ngao ngán chú CHUỘT, miêu họa leo tháp tấu bác MÈO!

    Hưởng ứng Câu đối Tết
    (Thái Hữu Tình)
    Câu 1 : - Xạo quá bác MÈO, mẹo hiểm trèo cau : thăm chú CHUỘT ! (HSP)
    - Gớm thay chú CHIỆC, mưu sâu hợp tác : nhập phim TÀU ! (Hữu Tình)

    Câu 2 : - BA ĐÌNH tâu với THIÊN ĐÌNH, thú thật TRIỀU ĐÌNH không nói dối! (HSP)
    - ÁI QUỐC bám theo TRUNG QUỐC, e gần PHẢN QUỐC chẳng đâu xa !
    (Hữu Tình)

    Hà Sĩ Phu đối :Ba đình tâu với Thiên đình,thú thật Triều đình không nói dối.
    Hà Nội đáp :Tám râu ngửa mặt Xem râu,trước gương Ngó râu chẳng chán chê.
    (Mạn phép bác Hà sĩ Phu giải nghĩa câu đối : 3,8 theo Hà đồ, Lạc thư thuộc phương Đông, phía đông Việt Nam là biển đông. Thiên triều xem ngó biển đông chẳng chán chê...)

    HSP ra đối viết:

    Ba đình tâu với Thiên đình, thú thật Triều đình không nói dối

    Ba Cào đáp viết:

    Bắc Kinh chiếu chỉ Hà Kinh, bảo khẻ Nội Kinh có nghe chăng

    HSP đối viết:

    Xanh mắt MÈO trước CHỦ, giương vuốt HỔ với DÂN, nói DÂN CHỦ sao không biết HỔ?

    Ba Cào đối viết:

    Cụp đuôi Hổ luồn MÈO (đen), lấp liếm DÂN với MẼO (trắng), lạy MẼO MÈO hãy nghĩ đến DÂN !

    HSP đối viết:
    Xanh mắt MÈO trước CHỦ, giương vuốt HỔ với DÂN, nói DÂN CHỦ sao không biết HỔ?
    PVĐ đáp viết:
    Đỏ mặt Khỉ múa Quyền, giấu đuôi Vượn giả Nhân, giảng Nhân Quyền như là hưu Vượn
    Hà Sĩ Phu viết:
    Xanh mắt MÈO trước CHỦ, giương vuốt HỔ với DÂN, nói DÂN CHỦ sao không biết HỔ?

    Dài mặt Ngựa lên Đồng, nhe răng Khỉ bắt Chí, kêu Đồng Chí rõ tuồng loài Khỉ!

    Câu 2: Ba đình tâu với Thiên đình, thú thật Triều đình không nói dối!

    Để cho chuẩn hơn, xin đối lại là:
    Việt Nam nhờ ơn Đảng Nam, phen này dân Nam của dư thừa.

    Câu 2: Ba đình tâu với Thiên đình, thú thật Triều đình không nói dối!

    được đối là:

    Việt Nam nhờ ơn Đảng Nam, phen này dân Nam nhiều dân chủ!

    Hà Sĩ Phu viết:
    Ba Đình tâu với Thiên Đình, thú thật Triều Đình không nói dối!

    Quốc Tuấn bởi ơn Đức Mạnh, thề thốt Phú Trọng chẳng gian manh!

    Xin được đối hai câu đầu vui cùng bác HSP:
    Câu 1: Xạo quá bác MÈO, mẹo hiểm trèo cau thăm chú CHUỘT!
    Đối: Lòng thành Quan nhỏ, ung dung cưỡi sóng tết Vương anh!
    Câu 2: Ba đình tâu với Thiên đình, thú thật Triều đình không nói dối!
    Đối: Con Cóc kiện ông Trời, hỏng dám Ngọc Hoàng thỉnh lòng tâm!

    Câu

    Trích dẫn:
    Xanh mắt MÈO trước CHỦ, giương vuốt HỔ với DÂN, nói DÂN CHỦ sao không biết HỔ ?

    là:
    Cùm gông MÁC vào CHỦ,dùng CHUYÊN CHÍNH với DÂN ,chỉ ĐỘC ĐẢNG làm sao phải HỔ?

    HSP Đối viết:
    : Xạo quá bác MÈO, mẹo hiểm trèo cau thăm chú CHUỘT
    PVĐ Đáp viết:
    :Chán luôn anh SĨ, mưu sâu ngồi xó đợi trượng PHU

    Ba đình tâu với Thiên đình, thú thật Triều đình không nói dối!

    Hoa kỳ chống lại Hồng kỳ, ưu thắng diệu kỳ khó chuyển bại!

    Tạm đối một câu (trong đó Thử còn có nghĩa là chuột). Xin lỗi vì thanh bằng trắc không hoàn chỉnh.

    Xanh mắt MÈO trước CHỦ, giương vuốt HỔ với DÂN, nói DÂN CHỦ sao không biết HỔ ?

    Tung vó NGỰA giành QUYỀN, trên đường THỬ lòng NHÂN, muốn NHÂN QUYỀN phải lo làm THỬ !