Mạnh Quân - Tôi phục bạn tôi quá!

  • Bởi Admin
    26/01/2011
    5 phản hồi

    Mạnh Quân

    Mạnh Quân: Vì có một số thông tin nhớ ko chính xác lắm về thời điểm, nhầm năm nên có chỉnh lại cho đúng.

    Mấy bữa nay, đi loanh quanh vài chỗ vẫn thấy người ta nói về bài trên báo Tuổi trẻ phỏng vấn 2 quý tử: một là cậu Nguyễn Xuân Anh con trai ngài chủ nhiệm ủy ban Kiểm tra Trung ương và ông Nguyễn Thanh Nghị, con trai Thủ tướng. Thực sự thì bài phỏng vấn là một ý tưởng tốt nhưng mà đọc qua nội dung thì cũng không thấy có gì ấn tượng, dễ nhớ lắm. Đại khái thì mấy ông ấy hình như có nói là thành công của mình có phần nhiều do sự phấn đấu của mình mà lên(!).

    Mình chẳng nghĩ gì nhiều lắm. Đó là số phận mỗi con người thôi. Con quan sẽ làm quan, thường là thế. Hôm rồi, sau đại hội, có cậu bạn vỗ vai cười bảo: Quân có cậu bạn vào ủy viên Trung ương rồi, oách thật. Ngạc nhiên rồi mới nhớ ra, ý nói là tân ủy viên Trung ương Nguyễn Xuân Anh, nhưng không dám, quen biết hồi nào mà dám nói là bạn? Chỉ có một chuyện mà mình trót nói khoác thế này: ông Xuân Anh này vào Đảng được là do tớ. Hê hê, nhưng mà không hoàn toàn là nói phét đâu nhé.

    2092575346.jpg
    Ông Nguyễn Xuân Anh và vợ, hoa hậu ảnh Bùi Thị Diễm

    Câu chuyện là thế này: trong kỳ họp Quốc hội hồi năm 2006 hay 2007 năm 2003 hay 2004 gì đó, hồi mình còn làm ở báo Thanh niên, vào đưa Quốc hội làm tường thuật. Hồi đó, Quốc hội còn họp ở chỗ hội trường Ba Đình cũ (nay phá mất tiêu rồi và Quốc hội chuyển sang họp ở hội trường bộ Quốc phòng), có hôm giờ giải lao, tìm gặp bác Nguyễn Văn Chi, lúc đó đã là chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương để định kiếm bài phỏng vấn. Ông thường đi bộ tập thể dục dọc hành lang cánh phải, ngoài hội trường. Ông không đồng ý trả lời nhưng biết mình ở báo Thanh niên cũng vui vẻ nói chuyện. Có lúc vui miệng ông bảo: con tớ làm ở Báo Thanh niên đấy. Hóa ra là Xuân Anh, lúc ấy làm phóng viên ban quốc tế báo Thanh niên, kém mình một tuổi. Nói chuyện loanh quanh một lúc, ông hỏi, bên báo Thanh niên vào Đảng thế nào nhỉ, con tớ làm ở đấy lâu mà không chưa thấy vào Đảng. Nhưng ông cũng có nói rằng, cũng có chỗ này chỗ kia bảo đưa con chú vào đó làm nhưng mà chú không thích mang tiếng như người ta nói là cái gì ấy nhỉ… à, cậu ấm, cô chiêu nên cứ để nó ở Báo Thanh niên tự rèn luyện, phấn đấu.

    Sau buổi đó mình về nói chuyện với ông Quốc Phong, lúc đó còn làm phó tổng biên tập, trưởng đại diện Báo Thanh niên. Ông Quốc Phong cười ha há rồi bảo, à, ông ấy mượn lời mày để nói với chúng tao đấy rồi bấm máy gọi ngay cho ông Công Khế, khi đó là tổng biên tập nói rằng, anh Chi anh có nói với thằng Quân như vậy đấy. Rồi một thời gian sau thì Xuân Anh vào Đảng, một thời gian ngắn sau nữa thì làm trưởng ban quốc tế báo Thanh niên nhưng làm cũng không lâu rồi chuyển qua làm gì đó ở một cơ quan đối ngoại của UBND thành phố Đà Nẵng… và bây giờ là ủy viên Trung ương Đảng trẻ nhứt nước.

    Tôi thì tôi cho là lúc ông Quốc Phong nói thế thì là tự ông ấy hiểu như thế chứ cũng không hẳn là ý của ông Nguyễn Văn Chi bởi ông nói chuyện với tôi rất tự nhiên và không có vẻ cố ý bắn tiếng đến tai lãnh đạo báo Thanh niên bảo sớm cho con ông vào Đảng. Vì với vai vế, quyền lực như ông, nếu muốn, cần gì phải nhờ đến mồm một thằng phóng viên nhãi nhép như tôi. Ông có thể gọi trực tiếp luôn cho ông Khế hoặc ít ra, giả cách đến thăm báo mà nói. Ở đây chẳng qua chỉ là một chữ tình cờ mà mình trót liên quan đến việc ủy viên Trung ương đã vào Đảng ở báo Thanh niên. Thế thôi. Hi hi. Còn thì bước đường thăng tiến của ủy viên Trung ương trẻ Xuân Anh là phấn đấu cá nhân hay cũng do có sự ưu ái thế nào thì tôi chẳng dám bàn. Mỗi người đều có sự lựa chọn, đường đi của riêng mình. Riêng nói về cảm giác thì lần đầu tiên thấy ảnh của ông Xuân Anh trên báo mới rồi tôi lại có cảm tình với ông này. Trông mặt mũi ông này có vẻ nhẹ nhõm, trí thức chứ không đến nỗi nặng nề, thừa thãi sự phú quý… như nhiều gương mặt khác.

    Nhưng viết đến đây lại nhớ đến một anh bạn thân của tôi từ hồi học trung học, đến giờ không còn thân như xưa nhưng tôi vẫn nhớ đến bạn tôi lắm với tích cách tự lập rất tuyệt vời. Bạn tôi là Nguyễn Hồng Việt, con một ông “quan” nhỏ là ông Nguyễn Hữu Dũng, phó chủ tịch Hiệp hội Chế biến, Xuất khẩu Thủy sản Việt Nam. Ông Nguyễn Hữu Dũng thì là một con người tuyệt vời, một con người mà tôi kính trọng nhất từ trước đến nay. Ông gần như một tay gây dựng nên ngành chế biến, xuất khẩu thủy sản Việt Nam, hiện có thể coi là một trong những ngành kinh tế có sức cạnh tranh đáng kể với thế giới. Thật thế đấy. Nhưng ông lại rất vui tính, rất giỏi về ngoại ngữ (tự học 3-4 thứ tiêng, nói như gió), dịch giả nhiều tác phẩm dịch nổi tiếng như Quovadis, Bước đường cùng của Nicodem Dizma, Hoàng tử Đen…Hầu như lúc nào cũng thấy ông làm việc. Kể cả ngày tết, thứ 7, chủ nhật. Thật phi thường.

    Nói nhiều thế để lại nói về bạn tôi, tuy là con cái của một ông giỏi giang như thế nhưng anh bạn tôi (giờ đã là tổng biên tập của báo Bạn đường) lại chẳng chọn cách đi theo con đường của bố, tận dụng các quan hệ, vị trí của bố để tiến thân. Tôi ngồi cùng bàn với hắn hồi học cấp 3 nhưng ra trường tôi đỗ vào khoa báo chính quy, hắn thi trượt rồi vào học khoa báo chí hệ mở rộng. Hắn học hành cũng chẳng giỏi giang gì, thi đại học được có 3 điểm, hê hê nhưng tôi chẳng bao giờ dám coi thường vì tay này thực có những cái tài mà không biết nên tả thế nào cho đúng cái tài của hắn. Đại khái, rất thông minh, mồm mép và giỏi thuyết phục người khác. Gái theo hàng đàn. Chẳng trách nào lên tổng biên tập sớm thế. Tôi nhớ là có lần hỏi đùa nó, tại sao không đi theo con đường của ông bố có phải tốt hơn không: đỡ mệt xác, mệt óc mà dễ thành công, có khi nhanh giàu chứ làm báo, giàu thế đéo nào được? Nó chỉ nói là: “Tao không thích, không muốn dây dưa gì… Cứ tự mình đi theo con đường của mình hay hơn”. Giờ bạn tôi tuy là tổng biên tập, cũng kể như thành đạt trong lứa tuổi bọn cùng khoa báo chí bọn tôi. Cũng chẳng giàu có gì vì tờ báo đó cũng phọt phẹt. Nhưng hắn vẫn tính khoác lác ghê lắm, hay dẫn câu của bọn tàu khựa, để tự ca mình và nói đểu mấy thằng, chỉ lẹt đẹt làm phóng viên, chân chạy như bọn tôi, "Thà làm đầu gà còn hơn làm đít trâu".

    Thế đấy, giờ nhân chuyện bài báo của báo Tuổi trẻ, nhớ đến bạn, tôi lại thấy phục bạn tôi quá. Ha ha. Đời là mấy tý. Làm thân giai dẫu chẳng ngang dọc, làm ông to bà lớn được gì nhưng nếu tự mình làm lên được vẫn là sung sướng nhất. Chứ còn phải dựa vào hơi bố, bám vào váy mẹ… để leo cao, cưỡi đầu cưỡi cổ người khác, chẳng phải do kiến thức, tài năng của mình thì có gì để nói đâu. Nhể?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Mr. Đỗ - Về Nguyễn Xuân Anh

    Vừa rồi Tuổi Trẻ đăng nguyên trang bài phỏng vấn hai vị trẻ tuổi vừa trúng cử Ủy viên TƯ dự khuyết tại Đại hội Đảng XI vừa qua: Nguyễn Thanh Nghị và Nguyễn Xuân Anh.

    Sau đó thì nhiều trang mạng dẫn lại, rồi bàn tán rôm rả.

    Cũng dịp này, BBC có dẫn lại blog của anh Mạnh Quân nói về Nguyễn Xuân Anh.

    Cả anh Quân lẫn Xuân Anh với tôi đều từng là đồng nghiệp (chung cơ quan chứ không chỉ cùng nghề báo).

    Tôi chưa tiếp xúc nhiều với anh Quân - hình như mới chỉ một lần - vì anh ấy ở văn phòng Hà Nội còn tôi ở TP.HCM. Riêng Xuân Anh thì tôi từng làm việc chung trong cùng một ban Quốc tế báo Thanh Niên nên hiểu khá rõ - chí ít là trong giai đoạn từ mùa thu 2004 đến giữa 2006.

    Ban Quốc tế báo Thanh Niên thuở anh Danh Đức còn nắm thì tôi chưa vào làm. Lúc tôi đặt chân vào Thanh Niên giữa năm 2001 và học việc ở ban Thể Thao thì thấy anh Lê Đình Bì (hiện ở Cali) nắm ban này. Sau đó anh Bì chia tay, tôi không nhớ kỹ nhưng chắc chắn là trước mùa thu năm 2004. Tôi lấy thời điểm này bởi đó là lúc tôi sang ban Quốc tế làm việc và lúc đó anh Bì đã rời báo.

    Thời anh Bì còn làm trưởng ban thì hai phó ban là Xuân Anh và Trần Hà Nguyên - giờ làm VIP bên Yahoo! News VN. Khi anh Bì đi Mỹ và Hà Nguyên chuyển sang quản lý một ban mới mở ở Thanh Niên thì Xuân Anh lên làm sếp ban Quốc tế. Tới lúc tôi đầu quân cho ban này vào mùa thu 2004 thì Xuân Anh đã là sếp ở đấy cho đến khi rời đi ra Đà Nẵng làm bên chính quyền/đảng gì đó vào hè năm 2006, giữa lúc World Cup đang diễn ra ở Đức. Khi tôi đi Đức mần World Cup về (nhớ hồi đó được bác Xuân Hồng phỏng vấn ở sân Munich, hehehehe), thì Xuân Anh đã rời ban (tôi đi vào cuối tháng 5, lúc này Xuân Anh còn làm; khi về vào cuối tháng 7 thì bác ấy không còn) và tôi lên tiếp quản chiếc ghế của bác ấy (hehehe, số tôi không chừng sau này làm lớn nha).

    Xuân Anh được kết nạp đảng ở báo Thanh Niên trước năm 2006 (cụ thể là năm 2004) và rời báo Thanh Niên vào giữa năm 2006. Thế nên, tôi nghĩ thông tin trên BBC không chính xác.

    "Được biết tới năm 2006, ông Nguyễn Xuân Anh (sinh năm 1976) vẫn còn là phóng viên ban quốc tế của báo Thanh Niên và chưa vào Đảng Cộ̣ng sản."

    ...

    "Ông Chi lúc đó (thời điểm 2006 hoặc 2007) còn thắc mắc về việc con ông "làm việc ở báo Thanh Niên đã lâu mà chưa thấy vào Đảng".

    Nhà báo Mạnh Quân cho hay trên trang blog: 'Rồi một thời gian sau thì Xuân Anh vào Đảng.' "

    Tôi nói những điều này như là một nhân chứng với mong muốn là thông tin trên báo chí - đặc biệt là những tờ báo mà tôi nghĩ là ít bị áp lực áp bức như BBC - cần chính xác.

    Vậy thôi.

    Theo blog Mr. Đỗ

    Khi không có cơ chế tốt thì ví như ta cố chạy nhanh với chiếc xe đạp củ sút vành gảy căm trong khi xã hội có cơ chế tốt giống như người đi bằng...máy bay ! Người ta dàn xếp người ngoài đảng chỉ chiếm trên dưới 6-7 % trong Quốc hội Hội Đồng Nhân Dân để ...có “đa số áp đảo” và tệ nhất là dù có bản lĩnh vượt qua cảm giác đơn độc ( dù mình đại diện đa số) đưa ra một ý kiến lạc lỏng giửa đám đông thì ý thiểu số nếu có đó cũng không được khuyến khích, nghiên cứu, lưu giử, được quyền bảo lưu tiếp tục phân tích cho công luận đánh giá quan điểm cá nhân của đại biểu đó. Quốc hội, bộ chánh trị nhân danh đoàn kết không hoan nghênh ý kiến khác chính là cơ chế làm băng hoại xã hội. Chân lý như năng lượng nguyên tử chỉ có một mình Albert Einstein “hiểu rõ” nhưng đó là sức mạnh tuyết đối !

    Phải có cơ chế bảo vệ quyền thiểu số được bảo lưu tiếp tục vận động tuyên truyền chứ không bị bắt buộc biểu quyết rồi thì không được nói nửa !

    Ông Anh nếu là người có học hành đàng hoàng ý thức tốt sẽ có hai tương lai không sáng sủa:
    Thứ nhất nếu ông Anh mang tiếng nói nhân dân, kiến thức Canada thúc đẩy dân chủ tự do như có lúc trí thức Trung Quốc tính ván bài “ thay máu cho đảng” bằng cách vào đảng song rốt cục bị quyền lực đa số khống chế, làm biến thái hay thời gian ngắn sẽ ra khỏi tổ chức đó ! Nền giáo dục chanh trị Mac-Lê đã lập trình thành những robot đảng viên quân đội Công an ...khó thể thay đổi. Phải có báo chí tự do để xây dựng nhân sinh quan thế giới quan khác cho dàn đảng viên hiện nay !
    Thứ hai sẽ là phóng viên nhà báo bị lôi ra xa môi trường báo chí và rồi thành kẻ tiếp tay Đảng CS đàn áp phóng viên nhà báo vì lợi quyền cá nhân !

    Chắc chắn ông An này cũng lên theo cách Con ông cháu cha chứ không phải do các nhà báo giới thiệu do có tài năng đặc biệt như đoạt giải Pulitzer thì chắc chắn ...không khá vì không có mối gắn bó đẳng cấp nào trong nghề nghiệp. Đừng cố chống chế là rất ít nói đến ...gốc gác gia đình !
    Đóng kịch giỏi hay thật lòng phải chờ xem và không có gì mà phục người bạn "được trao cờ" vào tay !
    Ông nhà ta vui quá có khi phất cao cờ CS hơn các UVTW lớn tuổi nửa thì...chết ! Ông An gấp rút được bổi dưỡng và được được chọn có nghĩa "đối tượng" là ông Tuấn ViêtNamnet bị Đảng chê ! Chắc ông An biết như thế nên sẽ rét hơn !

    Người ta trách sao ông Nguyển Văn An đến nay mới nói thật sự thì ông cũng từng đấu tranh nội bộ “biện luận” không nổi kiểu Cụ Phan Thanh Giản từng “ Hết lời năn nỉ chẳng ai tin !” để thay đổi cho nên cuối đời mới đành làm người “phản biện” vì không lẻ cứ im hay thua trắng tay nhóm tiêu cực lạc hậu hay sao !
    Trần Thị Hồng Sương

    5 năm thành Ủy viên Trung ương?

    Thông tin trên blog cá nhân của một nhà báo cho biết thêm chi tiết về quá trình công tác của tân ủy viên TW dự khuyết Nguyễn Xuân Anh.

    Theo nội dung trong một entry mới trên blog của nhà báo Mạnh Quân, người từng công tác tại báo Thanh Niên cùng ông Xuân Anh, chỉ trong chừng 5 năm, ông đã có các bước tiến vượt bậc để được bầu chọn làm ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI vào tuần trước.

    Được biết tới năm 2006, ông Nguyễn Xuân Anh (sinh năm 1976) vẫn còn là phóng viên ban quốc tế của báo Thanh Niên và chưa vào Đảng Cộng sản.

    Nhưng chỉ trong thời gian ngắn, ông đã lên chức trưởng ban, rồi chuyển công tác, trở thành Phó Giám đốc Trung tâm Xúc tiến Đầu tư thuộc Sở Kế hoạch - Đầu tư Đà Nẵng, sau đó là Phó Chủ tịch, Phó Bí thư rồi Bí thư Quận ủy Liên Chiểu, thành phố Đà Nẵng.

    Vào tháng 10/2010 ông Nguyễn Xuân Anh, người từng du học ở Canada, được bầu vào Thường vụ Thành ủy Đà Nẵng.

    Tháng 1/2011, tại Đại hội Đảng XI ông trở thành ủy viên TW dự khuyết trẻ nhất Việt Nam cùng với một người đồng niên, ông Nguyễn Thanh Nghị.

    Trong một phỏng vấn mới đây với báo Tuổi Trẻ, ông nói rất hạnh phúc khi được đại hội lựa chọn vì danh sách ứng cử viên có số dư tới 144%.

    Ông Nguyễn Xuân Anh là người được Ban Chấp hành TW khóa X giới thiệu.

    Nỗ lực của bản thân

    Ông cũng nói trong phỏng vấn đăng hôm 24/01 trên báo Tuổi Trẻ, rằng tuy "không phủ nhận truyền thống gia đình góp một phần hết sức quan trọng", thành công của ông chủ yếu là do "nỗ lực rất lớn của bản thân tôi".

    Ông Nguyễn Xuân Anh là con trai cả của ông Nguyễn Văn Chi, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra TW Đảng, ủy viên Bộ Chính trị khóa X.

    Bản thân ông Chi năm 41 tuổi đã là ủy viên TW Đảng và giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam - Đà Nẵng.

    Ông Xuân Anh nói: "Tôi chưa bao giờ giới thiệu tôi là con ông này, ông kia".

    Theo nhà báo Mạnh Quân, người nay đã chuyển sang công tác tại báo Sài Gòn Tiếp thị, ông cũng chỉ được biết ông Xuân Anh là con ủy viên bộ chính trị khi chính ông Nguyễn Văn Chi "vui miệng" nói ra.

    Ông Chi lúc đó (thời điểm 2006 hoặc 2007) còn thắc mắc về việc con ông "làm việc ở báo Thanh Niên đã lâu mà chưa thấy vào Đảng".

    Nhà báo Mạnh Quân cho hay trên trang blog: "Rồi một thời gian sau thì Xuân Anh vào Đảng."

    Hiện nay, ông Nguyễn Xuân Anh đang sống và công tác tại Đà Nẵng trong vai trò Bí thư Quận ủy Liên Chiểu.

    Ông tâm sự trên Tuổi Trẻ rằng thời gian rảnh rỗi ông "đọc sách về công tác xây dựng Đảng, sách về chính trị, về khả năng lãnh đạo, kinh tế và những gì liên quan tới tình hình thế giới".

    "Tôi không thuốc lá, bia rượu, cà phê, chỉ có chơi một môn thể thao là quần vợt. Thời gian rảnh rỗi còn dành cho vợ con."

    Vợ ông là cô Bùi Thị Diễm, 27 tuổi, người Cần Thơ, là Hoa hậu Phụ nữ Việt Nam qua ảnh năm 2004.

    Hai người thành hôn tháng 3/2008 và có con trai đầu lòng năm 2009.

    Theo BBC Việt Ngữ

    thapvu viết:
    Mình thích nhất câu "trông mặt mũi ông này có phần nhẹ nhõm ,trí thức chứ không nặng nề thừa thãi như .....gương mặt kia "xin lỗi mình đã bỏ đi chữ nhiều,vì mình thấy chỉ có 1 để so sánh, hi hi thật thú vị,cám ơn bạn .tv

    Các bác sống ở VN mỗi khi viết lại phải nhìn tấm gương chị Hương Trà để mà lách luật, bởi lớ ngớ là ngồi nhà đá như chơi. Rõ khổ!

    Bạn gì con bác 3D chắc cũng khó bắt bẻ được lắm, kín kẽ thế là cùng! :)

    Mình thích nhất câu "trông mặt mũi ông này có phần nhẹ nhõm ,trí thức chứ không nặng nề thừa thãi như .....gương mặt kia "xin lỗi mình đã bỏ đi chữ nhiều,vì mình thấy chỉ có 1 để so sánh, hi hi thật thú vị,cám ơn bạn .tv