Ông Vũ Cao Quận lâm bệnh nặng

  • Bởi Hồ Gươm
    19/01/2011
    3 phản hồi

    Được tin từ các cựu chiến binh Hải Phòng báo cho ông Nguyễn Thanh Giang biết nhà dân chủ Vũ Cao Quận lâm bệnh nặng, “nhóm đại biểu Hà Nội” gồm luật sư Trần Lâm, nghệ sỹ lão thành Dương Hùng, tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang, cựu chiến binh Ngọc Thế Phương, kỹ sư Nguyễn Phương Anh đã đi thăm ông Vũ Cao Quận. Rất tiếc là luật sư Lê thị Công Nhân đang trên đường đến điểm hẹn tập kết để cùng lên xe ôtô thì bị công an bắt đưa về giam tại đồn công an Phương Liệt từ 10 giờ sáng đến 4 giờ chiều.

    Đã gần tám mươi, không chỉ cùng đất nước, cùng dân tộc bị đầy ải trong chiến tranh và đói nghèo mà còn bị đầy đọa trong hẩm hiu của số phận, cái thân hình vốn còi cọc mảnh mai nay càng teo tóp thảm thương. Người nhà lay gọi mãi ông mới từ từ mở mắt nhìn chúng tôi nhưng phải lâu lắm ông mới rướn người như khe khẽ rên: “Ôi Thanh Giang, lại còn được gặp Thanh Giang!”.

    Vợ ông mừng quá nói như reo: “Thế là ông ấy lại tỉnh rồi, mấy hôm vừa qua không nhận được ra ai, không nói nổi câu gì”. Rồi bà kể: “Nhà này không biết các bác hôm nay đến nhưng chẳng hiểu vì sao công an vừa đến hỏi ông Thanh Giang và ông Hồng Hà đã đến chưa, các ông ấy ngồi chơi khá lâu, vừa về”.

    Chúng tôi đứng quanh ông Vũ Cao Quận chưa được mươi phút thì công an lại trở lại. Lúc nãy họ đến tay không nhưng bây giờ họ lại đưa quà tặng bệnh nhân. Ông Giang vỗ vai người công an thủ trưởng ngợi khen: “Các anh còn tỏ chút tình thế là tốt lắm. Đừng quên con người này đã từng xếp bút nghiên bỏ cả tài sản, cả công danh lên đường gối đất nằm sương từ những ngày đầu kháng chiến, đã kéo pháo qua suốt bao chiến trường miền Bắc miền Nam đấy các anh ạ”.,

    Cố giữ không khí hòa thuận nhưng dường như đâu đó vẫn có cảm giác e rằng sẽ bùng nổ một cái gì đó không vui nên chúng tôi đành xin phép ra về. Ông Vũ Cao Quận cố dướn người theo mà không được. Ông khóc nức nở. Trên ôtô trở về Hà Nội chúng tôi cứ thấy man mác buồn, không biết có còn sẽ được gặp ông?

    Bạn bè gần xa muốn thăm hỏi xin gọi mobi: 01262300101 hoặc điện thoại để bàn: (031) 3564960

    PVDC từ Hà Nội

    dl020.jpg
    dl019.jpg

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    Hôm thứ Ba vừa rồi, Luật sư Lê Thị Công Nhân bị công an chặn bắt tại bến xe Hai Bà Trưng khi cô định đi Hải Phòng thăm nhà dân chủ Vũ Cao Quận đang bị bệnh nặng.

    Hành xử thô bạo

    LS Lê Thị Công Nhân kể lại hành động thô bạo của công an như sau:

    Họ bắt tôi hôm thứ Ba ngày 18 tháng Giêng này khi tôi trên đường đi thăm nhà dân chủ Vũ Cao Quận đang bị ốm nặng. Và tôi đã trình bày với họ như vậy nhưng họ vẫn bắt giữ.

    Thanh Quang: Trước khi chị trình bày tiếp về việc bắt giữ này như thế nào thì điểm đáng nói ở đây là cung cách hành xử của công an đối với chị. Xin chị cho biết về vấn đề này.

    LS Lê Thị Công Nhân: Họ ngày càng hành xử rất thô bạo đối với tôi, tồi tệ hơn là bắt giữ một tội phạm hình sự. Họ túm chặt vào người tôi, bấm vào người tôi, bẻ tay tôi, xong lôi tôi đi, giật tung cả áo khoác của tôi làm đứt cả khuy áo. Nói chung là họ túm cổ, lôi tôi đi xềnh xệch. Nhấc tôi lên luôn. Vì người tôi nhỏ trong khi họ vừa đông, vừa cao lớn như vậy thì quả thực tôi không còn cách nào chống cự họ được cả. Họ không nói lời nào, xuất hiện chỉ mặc thường phục, không tên tuổi. Tôi hỏi các anh là ai thì họ không nói gì hết, cứ túm cổ và lôi tôi đi.

    Tôi không thể tưởng tượng nổi những con người như vậy mà lại đại diện cho một nhà nước, cho nên nhà nước này quả thực rất mờ ám và hành xử rất côn đồ.

    Thanh Quang: Được biết họ đưa chị tới 2 đồn công an và thẩm vấn gay gắt. Họ thẩm vấn chị như thế nào? Giải thích lý do gì để giam giữ chị như vậy? Và chị phản ứng ra sao?

    LS Lê Thị Công Nhân: Khi bắt tôi, họ luôn nói lý do là vì tôi vi phạm lệnh quản chế, tức không thi hành bản án đã có hiệu lực, bản án đã tuyên, tức bản án khiến tôi đi tù 3 năm cùng hình phạt bổ sung là 3 năm quản chế. Tôi trả lời rằng tôi chưa bao giờ chấp nhận bản án đó cả cho nên tôi không chấp nhận những hình phạt đó. Họ cứ dựa vào điều đó để bắt giữ tôi. Nhưng nội dung đó chỉ là một phần thôi, bởi vì những lần gần đây khi bắt giữ tôi, họ kèm theo việc chất vấn những gì tôi làm. Họ có sẵn một xấp tài liệu in những bài viết, thư, những bài trả lời phỏng vấn của tôi. Nhưng nội dung này thì cũng không có gì mới so với những lần trước họ bắt giữ. Rồi khi không còn gì để nói với nhau nữa thì họ luôn luôn quay sang phỉ báng, xỉ vả tôi và những người trong phong trào đấu tranh cho dân chủ.

    Thanh Quang: Trong suốt thời gian thẩm vấn, họ có hành hung chị không?

    LS Lê Thị Công Nhân: Không, họ không hành hung tôi, chỉ bắt giữ tôi một cách thô bạo thôi, như vậy có lẽ cũng khá đủ rồi. Lúc đưa tôi vào đồn công an lần này họ không hành hung. Còn những lần trước đây thì họ có những trò khác, thí dụ như bắt giữ tôi từ sáng tới tận đêm khuya, không cho tôi uống nước. Khi tôi khát và yêu cầu uống nước thì họ không cho uống. Đến giờ ăn thì họ không cho ăn, bỏ đói bỏ khát như vậy. Khi tôi hỏi họ tại sao những tù hình sự bình thường, những nghi can như buôn bán ma tuý, cướp giật, những mại dâm…đến giờ họ vẫn được ăn, có nước uống, còn tôi thì không được như vậy? Họ bảo là tại tôi lì lợm, ngoan cố.

    Sự trơ tráo và lạnh lùng của họ làm tôi ngạc nhiên bởi vì ngay trong luật pháp VN hiện hành có đầy đủ những quy định bảo vệ sức khoẻ của những người bị bắt giữ. Nhu cầu sức khoẻ là nhu cầu nhân đạo, phải được đáp ứng tối thiểu và bình thường như những người khác. Nhưng họ không hề quan tâm đến những vấn đề đó. Và việc nói với họ cũng như nói với gỗ, đá vậy. Tôi thật sự cảm thấy khủng khiếp vì không nhất thiết phải đánh đập nhau mà họ chỉ cần làm như vậy thôi cũng là một hình thức tra tấn. Nhưng rất may, kỳ này những việc đó không kéo dài.

    Xử phạt hành chánh

    Thanh Quang: Sau cùng họ xử phạt chị như thế nào?

    LS Lê Thị Công Nhân: Họ lập biên bản vi phạm hành chính – đúng hơn là họ lập rất nhiều biên bản. Có hôm thì họ giao cho tôi một bản, nhưng thường thì họ không giao. Nhưng 2 lần gần đây họ giao cho tôi một quyết định xử phạt bên cạnh biên bản. Số tiền họ xử phạt là 1,5 triệu đồng. Tôi vẫn còn giữ những giấy tờ này trong nhà, chưa có điều kiện ra đường scan những giấy tờ đó cho những người quan tâm. Tôi bị 2 lần như vậy, mỗi lần 1 triệu rưỡi. Họ căn cứ vào nghị định 73 của chính phủ ngày 12 tháng 7 năm 2010, quy định mức xử phạt từ 1 triệu cho đến 2 triệu đồng. Họ chọn mức ở giữa và cho rằng đối xử với tôi như vậy là nhân đạo.

    Thanh Quang: Sau cùng thì chị sẽ nộp số tiền đó hay như thế nào?

    LS Lê Thị Công Nhân: Tất nhiên là tôi không bao giờ nộp số tiền ấy, vì thứ nhất như tôi đã nói với họ khi lần đầu tiên họ đưa giấy phạt tiền, tôi xé làm đôi ngay trước mặt họ. Còn hôm thứ Ba vừa rồi thì tôi không xé vì nghĩ là xé giấy phạt một lần cho họ biết là đủ rồi.

    Tôi có nói với họ rằng tôi sẽ không nộp phạt vì tôi không có tiền, nếu có tiền tôi vẫn không nộp phạt vì tôi xét thấy mình không làm gì sai trái. Họ nói với tôi là sẽ cưỡng chế. Tôi hỏi họ cưỡng chế bằng cách nào thì họ trả lời rằng đấy không phải là chuyện của tôi. Tôi hỏi sao không phải là chuyện của tôi vì tôi là đối tượng bị cưỡng chế thì tôi cần phải biết. Tôi hỏi thêm rằng hay là họ định xông vào nhà tôi để lấy đồ. Tôi chỉ chiếc nhẫn cưới trên tay tôi rồi bảo hay là họ lấy chiếc nhẫn bán đấu giá, thì họ vẫn nói đấy không phải là việc của tôi mà là nghề nghiệp của họ.

    Thanh Quang: Như vậy hiện bây giờ tình cảnh của chị như thế nào?

    LS Lê Thị Công Nhân: Câu chuyện xử phạt đó thật ra rất nghiêm trọng bởi vì trong phong trào đấu tranh dân chủ trong nước, tôi trực tiếp biết anh Nguyễn Khắc Toàn cũng từng bị như vậy. Anh bị xử phạt số tiền 1,5 triệu đồng nhưng anh không hề nộp phạt, và nói với họ lý do cũng giống như tôi nói. Sau đó họ rình anh ấy. Khi anh ấy ra đường bằng xe máy - ở VN thường bằng cả tài sản của một người, thì họ kết hợp với công an giao thông tịch thu xe của anh ấy. Anh phải nộp số tiền phạt về giao thông hình như là 1,2 triệu đồng dù anh ấy không vi phạm gì cả.

    Anh Toàn dặn tôi phải hết sức cẩn thận vì họ có thể áp dụng tất cả những gì mà mình không thể tưởng tượng nổi. Anh dùng từ mô tả là họ hết sức thủ đoạn.

    Thanh Quang: Nhân đây, chị có tin gì về nhà dân chủ Vũ Cao Quận đang bị bệnh nặng không?

    LS Lê Thị Công Nhân: Không xuống thăm được bác thì tôi rất đáng tiếc. Sau đó, những người đi thăm như bác Nguyễn Thanh Giang, anh Phương Anh…có đưa điện thoại cho tôi để tôi nói chuyện với bác Quận.

    Tôi có nói chuyện với bác được vài câu. Lúc đó tôi có nghe mọi người kể lại là giây phút những người xuống thăm thì bác có tĩnh lại và nhận biết được mọi người thì gia đình rất mừng rỡ. Chính lúc ấy tôi nói chuyện được với bác vài phút. Sau đó tôi không biết được thêm. Mọi người nói tình trạng của bác rất yếu, bị xuất huyết não. Trước đó bác không nhận ra người nhà.

    Thanh Quang: Cảm ơn LS Lê Thị Công Nhân.

    Nguồn:RFA

    Phản hồi: 

    Kính gửi đến "NGƯỜI LÍNH GIÀ" VŨ CAO QUẬN lời cầu mong Bác hồi phục để còn chứng kiến thế sự và gửi lại cho đời thêm nhiều điều "TRƯỚC KHI VỀ CÕI"!

    Phản hồi: 

    LUẬT SƯ LÊ THỊ CÔNG NHÂN BỊ BẮT GIỮ TRÊN ĐƯỜNG ĐI THĂM ÔNG VŨ CAO QUẬN VÀ TIẾP TỤC BỊ CHÍNH QUYỀN XỬ PHẠT 1,5 TRIỆU ĐỒNG

    FNA vừa được tin Luật sư Lê thị Công Nhân lại vừa bị mật vụ cộng sản bắt giữ sáng ngày thứ 3, 18-01-2011 tại bến xe Lương Yên quận Hai Bà Trưng Hà Nội khi cô đi thăm bác Vũ Cao Quận ở Hải Phòng. FNA ghi lại sự việc như sau.

    Được anh Nguyễn Phương Anh báo tin bác Vũ Cao Quận bị bệnh nặng bệnh viện trả về nhà và có khả năng không qua khỏi trong thời gian ngắn sắp tới. Luật sư Lê thị Công Nhân rất xúc động và quyết định đi cùng một số người bạn trong phong trào xuống Hải Phòng thăm bác. Họ hẹn nhau 10h sáng ngày thứ 3, 18-01-2011 tại bến xe Gia Lâm để đi ô tô khách xuống Hải Phòng. Nhưng bị muộn nên cô quyết định đi riêng từ bến xe Lương Yên. Ngay khi cô vừa xuống xe máy do chồng cô là anh Ngô Duy Quyền đưa ra bến xe, chỉ vừa kịp cởi chiếc nón bảo hiểm ra, anh Quyền dắt xe vào bãi gửi chưa kịp lấy vé gửi xe thì ngay lập tức hơn một chục công an, nam nữ già trẻ đủ cả lao đến túm chặt lấy cô xô đẩy cô đi như bắt tội phạm hình sự buôn thuốc phiện. Luật sư Công Nhân cố ngoái đầu lại gọi chồng cô “Anh Quyền, anh ơi” đến lạc cả giọng mà không có hy vọng là anh Quyền sẽ nghe thấy, rất may là anh lại ngẩng đầu lên nhìn thấy vợ bị bắt và lôi đi cách thô bạo như vậy anh chạy đến thì ngay lập tức rất nhiều công an lao đến giữ chặn anh lại không cho tiếp xúc với chị Công Nhân. Lúc này theo lời Công Nhân kể thì cô lấy hết sức bình sinh gồng mình để không bị lôi đi theo bọn chúng và nói lớn “Tôi đưa đồ cho chồng tôi” và đưa cho anh Quyền giữ hộ chiếc túi xách mà cô đang đeo. Ngay sau đó đám mật vụ lôi cô đi rất nhanh đến độ cô cảm thấy chân mình cứ như rời khỏi mặt đất, tống vào một chiếc ô tô đỗ sẵn ngay cổng bến xe, đầu xe quay ra đường. Đám mật vụ miệng không ngớt chửi rủa cô và còn tự hào nói rằng “Đồ bố láo bố lếu, mời đi tử tế thì không thích, thích gì, hả ?” Chúng bấm, bấu vào người cô rất đau và giật tung cả vạt áo khoác của cô làm rơi đứt một chiếc khuya áo. Tất cả “quá trình bắt giữ tội phạm” được đám mật vụ thực hiện cách xuất sắc chỉ trong vòng chưa đến 20 giây.

    Luật sư Công Nhân nói cách hành xử côn đồ mất dạy, “xã hội đen gọi bằng cụ” như vậy mà được gọi là “mời tử tế” thì không biết khi họ “xử xự cách thích đáng” thì sẽ như thế nào đây?

    Thưa quý vị luật sư Công Nhân cũng chỉ thắc mắc cho vui về “xử xự cách thích đáng” mà chính quyền cộng sản hay làm thôi, vì như chúng ta đều biết sở trường của họ chính là mặc thường phục giả dạng “nhân dân tự phát” và kết hợp thuê mướn xã hội đen biến chất (đi theo cộng sản) để đánh đập gây thương tích những người tranh đấu dân chủ, ném cứt đái trộn dầu luyn, lòng heo trộn mắm tôm thối vào nhà họ, phá hoại công ăn việc làm, đời sống hằng ngày và khủng bố tinh thần, xúc xiểm gây chia rẽ gia đình và người thân của họ. Tất cả những tội lỗi đê tiện khủng khiếp này sẽ phải trả giá đắt nếu ngay hôm nay – dù đã muộn, muộn nhưng còn hơn không, nếu những kẻ chủ mưu thâm độc và đạo đức giả, những kẻ thừa hành hung ác và mù quáng không dừng lại để đem con tim và khối óc của mình quay lại với sự ấm áp tình người và ánh sáng của chân lý.

    Luật sư Công Nhân nói “Tôi thật sự kinh ngạc vì sự hung ác và mù quáng của họ, chẳng lẽ họ nhất quyết không chuẩn bị cho tương lai của mình và con cháu mình khi ngày dân chủ đến. Mà ngày dân chủ đến đã quá gần rồi, không cách gì cưỡng lại được, tất cả sự đàn áp này, những trò mị dân này chỉ để cho từng tên cộng sản ác ôn và láo khoét vơ vét tham nhũng được ngày nào hay ngày ấy cho đầy túi tham mà thôi, không gì hơn, hoàn toàn không có gì hơn. Tôi thật sự lo lắng cho họ, vì nếu họ không dừng lại, không sám hối thì cách nào tha thứ cho họ đây, ngay cả Chúa cũng không thể!”

    Luật sư Công Nhân cho biết kẻ hung hăng côn đồ nhất túm chặt lấy cô và lôi cô đi làm cô rất đau vẫn là tên mật vụ già lần trước. Hôm nay cô đã tình cờ nghe bọn chúng gọi nhau và được biết tên mật vụ già này tên là Thạch. Hai nữ mật vụ “vô cùng đáng sợ” là Võ và Doãn Anh Thủy, nam mật vụ cao to mặt rỗ hôm bắt giữ luật sư Công Nhân ở ga Hà Nội không hiểu sao hôm nay lại cao hứng bỗng trở nên đàng hoàng giới thiệu mình tên là Đức (một cái tên thật đẹp!) và rồi sau đấy thì Công Nhân lại được phen thất vọng khi thấy anh ta ký tên trong biên bản anh ta tự viết tay là “Nguyễn Đức Khôi”. Hình như họ đàng hoàng thì họ sợ mất chất thì phải! Chị Công Nhân còn đính chính thêm một điều là “Thật ra mặt anh này không rỗ lắm, có lẽ hôm bị bắt ở ga trời tối lại cận thị nên nhìn ra vậy, hôm nay nhìn kỹ thấy anh này có đôi mắt khá là hiền và cái mặt bị nhiều mụn trứng cá đỏ ở xung quanh mồm mũi chứ không hẳn là rỗ.”

    Sau đó mật vụ đưa cô về đồn công an phường Bạch Đằng quận Hai Bà Trưng, sỉ vả, chửi rủa xen lẫn thẩm vấn đến tận 1h chiều thì lại đưa về đồn công an phường Phương Mai và lại tiếp tục quy trính sỉ vả, chửi rủa, xen lẫn thẩm vấn đến 4h chiều thì thả cô ra. Luật sư Công Nhân cho biết các nội dung sỉ vả, chửi rủa và thẩm vấn không có gì mới, vẫn là những bài thơ bài viết và trả lời phỏng vấn của cô. Ngoài ra, mật vụ hỏi thêm về quan hệ với anh Nguyễn Trung Lĩnh và những người bạn, và hỏi “Thế, không có quà gì cho đại hội đảng à? Sự kiện lớn thế tưởng phải có quà chứ?” Công Nhân đáp “Thú thật tôi không quan tâm lắm đến đại hội đảng của các anh, lại tân Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chứ gì, chưa bầu nhưng ai mà chẳng biết. Tôi chỉ quan tâm đến việc yêu cầu đảng cộng sản đừng có lấy tiền ngân sách dùng vào việc công của đất nước, làm của riêng cho mình. 3,6 triệu đảng viên – đông như quân Nguyên hãy tự đóng tiền mà trang trải sinh hoạt đi chứ. Trên thế giới này chỉ có những cái đảng độc tài quái thai quái dị mới tự cho mình cái quyền lấy tiền ngân sách nhân dân đóng thuế làm của riêng mình. Không biết ngượng à?” Đám mật vụ gào lên “Đảng lãnh đạo nhà nước nên được quyền làm như vậy. Cái đám dân chủ các người bán nước lấy tiền mới là bọn phản nước hại dân.” Cô đáp “Các người ghét tôi thì tôi cũng chịu thôi, không bắt các người thích tôi được. Nhưng các người nói như vậy là hoàn toàn vu khống và đánh giá thấp đối thủ đấy. Mà đánh giá thấp đối thủ thì dễ thua lắm, biết không. Còn việc chúng tôi làm nhận được những sự ủng hộ về tài chính là hoàn toàn chính đáng để tái tạo sức lao động, và công khai nữa, các anh theo dõi biết quá rồi còn gì.”

    Luật sư Công Nhân cho biết thêm, điều ấn tượng nhất trong cuộc bắt giữ cô ngày hôm nay là khi mật vụ đưa cô về công an phường Phương Mai, lên tầng hai, phòng họp để “làm việc” thì tại bức tượng thạch cao Hồ Chí Minh có bày một đĩa quýt, trên đĩa quýt nhét 1 tờ tiền thật 5000 (ngàn) đồng nhàu nhĩ, một lọ hoa cắm 3 bông hồng, một đĩa nhỏ đựng quả trầu và miếng cau, một chén trà và một sấp tiền âm phủ loại rẻ tiền (vì có tiền âm phủ loại đắt tiền) “dày đến 10 cm”. Sự mê tín mù quáng trong khi vẫn lải nhải không ngừng và đeo bám như một con đỉa vào chủ nghĩa cộng sản vô thần quả là một trong những điều trơ trẽn nhất của chính quyền độc tài cộng sản Việt nam và của các đảng viên của nó.

    Xin nhắc lại ông Hồ Chí Minh khi chết lập di chúc nói rằng “chỉ mong được về với Các mác và Lê nin.” Tức là ông ta đã thừa nhận có thế giới tâm linh sau sự chết, và dám nói lên sự mặc cảm tự ti của lòng mình là chỉ mong được xuống địa ngục mà ở với Các mác và Lê nin, chắc là để “Tái lập băng đảng cộng sản quang vinh muôn năm, muôn năm ! Dù ở dưới địa ngục, vẫn cứ muôn năm!” như Luật sư Công Nhân viết trong bài thơ Những vị thần của chúng ta.

    Cuộc bắt giữ lần này mật vụ không dã man bỏ đói bỏ khát cô như trước, mà đã “từ bi” cho cô uống 1 ly nước ấm vào buổi chiều và lúc 1.30h trưa thì được ăn 1 bát cháo, cộng thêm 1 ly nước ấm mà một anh công an phường Bạch Đằng đã thương xót mà lấy cho cô khi cô ngỏ lời xin uống nước vào buổi sáng (nhiều mật vụ ngồi đấy trơ mặt ra nên anh này phải đi lấy), tổng cộng là 2 ly nước. Rất may là anh Quyền chồng cô, bất lực vì không biết làm gì hơn để che chở cho vợ mình chỉ còn biết mua vài chai nước và một hộp bánh nhờ công an gửi lên cho cô và đợi chờ cô mòn mỏi ở đồn công an mà thôi.

    Công an kết thúc cuộc bắt giữ bằng cách giao cho Luật sư Công Nhân quyết định xử phạt vị phạm hành chính số tiền 1,5 triệu đồng. Lần này cô không xé tờ quyết định như lần trước vì cho rằng xé 1 lần cho biết là đủ rồi. Cô nói ngay với công an khu vực Nguyễn Xuân Sơ rằng “Tôi không nộp phạt vì không có tiền nộp phạt, thứ 2, có tiền thì cũng không nộp phạt vì xét thấy tôi chẳng có tội lỗi gì mà bị xử phạt như vậy.” Nguyễn Xuân Sơn hôm nay vẫn vẫn tiếp tục lì lợm cho rằng ông ta là “công an khu vực thì có quyền vào nhà bất kỳ ai và bất kỳ khi nào” và bảo Luật sư Công Nhân không được bêu rếu ông ta trên mạng, cô đáp “Tôi không thừa hơi bêu rếu chú, sự thật thế nào tôi nói đúng thế ấy.”

    Điều quan trọng nhất và là việc chính mà cô làm trong suốt thời gian bị bắt giữ là cầu nguyện, lúc thầm thì trong đầu lúc cất thành lời. Nhưng mỗi khi cất lời thì mật vụ lại gằn giọng bảo cô im lặng và không cho cô đi lại. Luật sư Công Nhân nói việc bị bắt giữ liên tục như vậy ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe của cô, và “Nhờ ơn đảng (cộng sản), nhờ ơn chính phủ mà tôi bị stress triền miên và đêm nào cũng gặp ác mộng bị mật vụ truy đuổi và những ấn tượng khủng khiếp ở trong tù.”

    Giờ phút này đây, chúng ta cầu nguyện cho bác Vũ Cao Quận – người chiến sỹ dân chủ hòa bình phản tỉnh nổi tiếng vì sự tranh đấu triệt để và tấm lòng đầy trắc ẩn yêu thương với nỗi thống khổ của nhân dân Việt Nam nói chung và đặc biệt đối với những người đấu tranh dân chủ phải gánh chịu những đàn áp trù dập dã man và tiểu nhân của chính quyền độc tài cộng sản. Chúng ta hãy cùng bày tỏ lòng biết ơn và vinh danh vì những gì mà bác Vũ Cao Quận đã làm cho quê hương và dân tộc Việt Nam sớm có được nền dân chủ mà có lẽ bác Quận sẽ không có nhiều cơ hội để chứng kiến điều đó. Nhưng người viết bài này tin chắc rằng bác Quận sẽ luôn dõi theo, phò hộ cho công cuộc đấu tranh dân chủ của chúng ta và chia sẻ niềm vui với chúng ta ngày dân chủ thắng lợi.

    Người viết bản tin này xin chia sẻ những khó khăn gian khổ mà luật sư Lê thị Công Nhân và gia đình chị đang phải gánh chịu.

    Xin tiết lộ với quý vị, luật sư Lê thị Công Nhân và anh Ngô Duy Quyền đã đăng ký kết hôn ngày 11-01-2011 vừa qua. Nhưng đám cưới thì chưa chắc có thể tổ chức được vì e ngại chính quyền sẽ phá tan đám cưới dân chủ này. Vì dù thế nào đi chăng nữa thì trò chuyện về dân chủ và chính trị là điều tất yếu tự nhiên giữa những người dân chủ với nhau, mà giờ đây quá nửa số bạn bè và những người quen thân của Luật sư Công Nhân là những người dân chủ. Nhớ lại đám cưới chị Lê thị Minh Tâm, em gái luật sư Công Nhân năm 2006 là một sự kiện bố ráp kinh khủng của công an, khi mà tất cả khách mời là những người bạn đấu tranh dân chủ của luật sư Công Nhân đều bị công an đặt chốt gác canh giữ không thể ra khỏi nhà. Còn tại khách sạn Lý Nam Đế-14 phố Lý Nam Đế thì toàn bộ phường Lý Nam Đế lúc đó bị phá sóng điện thoại, tất cả nhân viên phục vụ bàn, trông xe, bảo vệ đều là công an mật vụ thay thế nhân viên thật, và 2 cổng của khách sạn thì được chốt bởi 2 xe chở lính chống bạo động trang bị tận răng, súng ống đầy mình, mặc cả áo chống đạn. Việc gì phải sợ đến thế nhỉ ?! Những người dân chủ ư? Họ hiền như đất và bình dân như tất cả chúng ta, chỉ phải cái tội là hay lý sự về lẽ phải và không muốn sống hèn, sống vô cảm. Cho nên ai sợ họ thì chỉ là những người thuộc về bóng tối và tà đạo Hồ Chí Minh cộng sản mà thôi.

    Xin chúc mừng hạnh phúc của một gia đình dân chủ! Nguyện gia đình dân chủ này sẽ sớm được sống trong một đất nước dân chủ.

    FNA Cánh chim hòa bình từ Thái Bình, thứ 4, ngày 19-01-2011
    Theo tin từ Đối Thoại