Phạm Hồng Sơn - Đối lập trong đảng là tiến bộ và hợp cả với triết học Á Đông

  • Bởi Khách
    12/01/2011
    4 phản hồi

    Phạm Hồng Sơn

    1292637950_imagesCASK9RIU.jpg
    Âm dương là một thuộc tính nội tại của mọi sự vật, hiện tượng...

    Theo thuyết Âm dương và thuyết Ngũ hành của người Á Đông cổ đại, thế giới tự nhiên luôn biến hóa không ngừng và cần các yếu tố đối lập để ước chế, điều hòa nhằm có được sự phát triển cân bằng, lành mạnh nhất. Theo quan niệm của người xưa, vũ trụ khi mới sinh ra là một khối rất lớn gọi là thái cực. Rồi, thái cực sinh ra hai nghi (lưỡng nghi) là âm và dương. Âm dương kết hợp với nhau để tạo ra năm hành (ngũ hành) là kim, mộc, thủy, hỏa, thổ. Từ ngũ hành sẽ tạo ra ba thể (tam tài) của vũ trụ là thiên (trời), địa (đất) và nhân (người). Trong mỗi thể đó đều có sự kết hợp chặt chẽ và cân bằng giữa âm, dương và các thành phần của ngũ hành.

    Thuyết Âm dương cho rằng âm dương là một thuộc tính nội tại của mọi sự vật, hiện tượng. Từ đất trời, mặt trăng mặt trời cho đến lục phủ ngũ tạng, tính khí buồn vui của con người hay màu sắc trắng đen cũng đều được qui vào âm hay dương. Tuy nhiên, âm dương không phải là một vật chất cụ thể mà là một thuộc tính mâu thuẫn, đối lập nằm trong mọi sự vật, hiện tượng. Tuy đối lập nhưng âm dương còn có tác dụng, ý nghĩa sinh ra nhau, hỗ trợ lẫn nhau. Do đó biểu tượng cho thuyết âm dương là một hình tròn chia đôi bằng nhau bằng một ranh giới mềm mại, bên trắng là dương và bên đen là âm, nhưng bên trắng lại có một nhân đen và bên đen cũng có một nhân trắng. Người xưa thường nói âm ở trong để giữ gìn cho dương, dương ở ngoài để giúp đỡ cho âm. Như vậy, thiếu âm hay thiếu dương, mọi sự vật hiện tượng đều không thể phát triển được bình thường. Nói cách khác, để khôi phục sự phát triển bình thường cần xem xét để nuôi dưỡng, phục hồi lại phần đối lập đã bị mất hoặc nhược.

    Thuyết Ngũ hành về căn bản cũng là một cách thừa nhận và biểu thị qui luật mâu thuẫn, đối lập tất yếu và cần thiết của vũ trụ. Thuyết Ngũ hành cho rằng mọi sự vật hiện tượng đều do năm loại chất tạo thành là Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Mỗi loại vật chất này đều có những tính chất và công dụng đặc trưng mà loại khác không thể thay thế được và chúng kết hợp, tác động tới nhau theo một tinh thần cơ bản là cộng tác và ước chế mà người xưa gọi là Luật tương sinh, Luật tương khắc và Luật chế hóa. Theo Luật tương sinh thì năm loại chất đó có mối quan hệ đều là nguồn gốc của nhau, sinh ra nhau theo một chu trình khép kín: thủy sinh mộc, mộc sinh hỏa, hỏa sinh thổ, thổ sinh kim, kim sinh thủy, thủy lại sinh mộc và cứ tiếp diễn mãi như thế. Luật tương khắc lại qui định các chất có mối quan hệ đối nghịch, kiềm chế lẫn nhau: mộc khắc thổ, thổ khắc thủy, thủy khắc hỏa, hỏa khắc kim, kim khắc mộc và mộc lại khắc thổ. Còn Luật chế hóa là sự phối hợp của tương sinh, tương khắc nhằm giữ cho sự vật, tự nhiên được phát triển trong thế quân bình, không để cho một lực lượng, vật chất nào trở thành thống soái hay phát triển thái quá (đều là hại). Ví dụ: Mộc khắc thổ, thổ sinh kim, nhưng kim lại khắc mộc, vậy, nếu mộc khắc thổ một cách thái quá thì “con” của thổ là kim tất sẽ khắc mộc để kìm chế sự thái quá của mộc. Tương tự, hỏa khắc kim, kim sinh thủy, thủy lại khắc hỏa, v.v. Như vậy, theo thuyết Ngũ hành thì sinh và khắc đều cần thiết cho sự phát triển và giữ gìn thế cân bằng trong vũ trụ, để không một lực lượng, vật chất nào có thể trở thành duy nhất, độc đoán.

    Nhìn vào thực trạng tự nhiên hiện nay của trái đất cũng có thể thấy thuyết âm dương, ngũ hành vẫn còn nguyên giá trị. Hai cực của trái đất và sa mạc Sahara là những nơi mất cân bằng lớn về âm dương đều là những nơi có sự sống, sự phát triển rất khó khăn và nghèo nàn. Còn nơi đâu âm dương cân bằng, ngũ hành đầy đủ, nóng lạnh đồng đều, mưa nắng thuận hòa thì sản vật, muôn loài đều trù phú, dễ dàng sinh sôi, nảy nở. Nhưng đó mới chỉ nói đến hai thể đầu tiên của tam tài là Thiên và Địa.

    Còn nếu nhìn vào xã hội của Con người (Nhân) thì cũng thấy các quốc gia phát triển cân bằng nhất, lành mạnh nhất hiện nay đều là các quốc gia tôn trọng (một cách vô tình hay hữu ý) thuyết Âm dương, thuyết Ngũ hành, cho dù quốc gia đó đang ở Đông hay Tây. Trong hệ thống chính trị và đời sống xã hội của các quốc gia Bắc Âu (Thụy Điển, Na Uy, Phần Lan), Bắc Mỹ (Canada, Mỹ) hay các nước Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, qui luật âm dương, tương sinh, tương khắc, chế hóa của thuyết Âm dương, Ngũ hành đều hiển hiện rõ ràng, được yêu mến và tôn trọng nghiêm ngặt. Ở đó có đảng cầm quyền thì lại có đảng đối lập, có báo chí nhà nước thì cũng có báo chí tư nhân, có cánh tả thì lại có cánh hữu, nhà nước có cảnh sát thì dân chúng có quyền biểu tình, v.v. Không lực lượng nào có quyền tuyệt đối hay dám tự nhận là lực lượng “tiến bộ”, “ưu tú” của xã hội. Và bản thân ngay trong một đảng, một lực lượng cũng có những “phần tử” đối lập, chống đối nhưng vẫn được tôn trọng, được sống, được sinh hoạt yên bình một cách “tương sinh, tương khắc” với các đồng đảng và các thành phần khác trong xã hội. Việc thay đổi quan điểm chính trị hay từ bỏ đảng tịch cũng được coi là một chuyện tự nhiên đúng như “trong âm có âm dương, trong dương có dương âm, âm đến cực độ sinh ra dương, dương đến cực độ sinh ra âm.”

    Vì vậy, nếu một đảng cầm quyền đang tha hóa, cần chỉnh đốn, sửa chữa mà lại có những đảng viên dám nêu lên những quan điểm đối lập với nghị quyết, với cương lĩnh của đảng thì đó là một hiện tượng không chỉ hợp với qui luật tự nhiên, với triết học Á Đông mà còn là một nhân tố quí cho sự tiến bộ của chính đảng đó và đất nước đang phải chịu sự lãnh đạo của nó. Những ý nghĩ không đồng tình với quan điểm đối lập đó cũng là lẽ tự nhiên, nhưng sẽ trái tự nhiên, chống lại Trời Đất và phản lại tiến bộ nếu lại coi sự đối lập là “thù địch” hay muốn “xử trí nghiêm khắc” những nhân tố đối lập đó.

    Phạm Hồng Sơn
    12/01/2011

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Tình trạng nhân dân VN rất cơ cực và nguy cơ nô lệ mất nước rất cao. Mất ổn định xã hội làm cho tình hình tệ hại hơn. Vả lại chúng ta không thể làm gì hơn ngoài trừ tìm ra môt giải pháp dung hòa.
    Cần có một giải pháp dung hòa như Đợi Chờ đề nghị: Đại hội Đảng CSVN cần thảo luận một lộ trình để đưa đất nước VN tiến lên chủ nghĩa dân chủ xã hội lưỡng đảng từ đảng duy nhất đảng cộng sản hiện nay, qua hai giai đoạn : giai đoạn dân chủ độc đảng và chuyển biến dần thành lưỡng đảng.
    Dân chủ là mỗi vị lãnh đạo là do dân bầu có sự chọn lựa - tránh tình trạng độc diễn. Mỗi phe phái trong đảng có thể đề cử một ứng viên mỗi vị trí lãnh đạo.

    "Đa đảng đa nguyên ngay bây giờ sẽ tạo ra sự mất ổn định xã hội mà chúng ta có thể nhìn thấy ở Thái Lan hiện nay..."
    Đây là lời nói dối trá và ngụy biện. Dù có "mất ổn định xã hội" vì đa đảng nhưng Thái Lan không bao giờ bị đe doạ mất nước, trong khi Việt Nam ổn định lại có cơ mất nước! Thái Lan dù có biểu tình chống đối nhau nhưng cũng chỉ một thời gian ngắn. Điều quan trọng là xã hội "mất ổn định" Thái Lan lại có đời sống cao hơn xã hội "ổn định" Việt Nam gấp hàng chục lần và ngày càng bỏ xa Việt Nam. Tại sao vậy??? Dân Việt Nam ngu đần hơn dân Thái Lan??? Chắc chắn là không rồi!!!
    Như vậy rõ ràng chế độ độc đảng là sai lầm!!! Chính sách quốc gia sai lầm nhưng không ai ngăn cản nỗi. Tham nhũng được bao che không cho báo chí phanh phui. Quốc Hội không do dân tự ứng cử và do người dân tín nhiệm tự bầu lên nên không đại diện cho dân và không có thực quyền. Đời sống nông dân và công nhân rất là cơ cực và bị bóc lột tàn tệ. Chế độ "ổn định" nhờ hệ thống đàn áp. Các nước khác mỗi 500 dân mới có một cảnh sát, Việt Nam mỗi 50 dân có một công an và một dân phòng!
    Mấy ai quên được bài học Liên Xô, cái nôi của Cộng Sản Chủ Nghĩa. Xã hội Liên Xô "ổn định" và hệ thống an ninh dày đặc cũng không ngăn cản được lòng dân...

    Nhiều phe phái trong Đảng CSVN hiện nay đang tranh giành quyền lực cũng đã tạo ra mất ổn định. Cần có một giải pháp dung hòa như Đợi Chờ đề nghị: Đại hội Đảng CSVN cần thảo luận một lộ trình để đưa đất nước VN tiến lên chủ nghĩa dân chủ xã hội lưỡng đảng từ đảng duy nhất đảng cộng sản hiện nay, qua hai giai đoạn : giai đoạn dân chủ độc đảng và chuyển biến dần thành lưỡng đảng.
    Dân chủ là mỗi vị lãnh đạo là do dân bầu có sự chọn lựa - tránh tình trạng độc diễn. Mỗi phe phái trong đảng có thể đề cử một ứng viên cho mỗi vị trí lãnh đạo.
    Đa đảng đa nguyên ngay bây giờ sẽ tạo ra sự mất ổn định xã hội mà chúng ta có thể nhìn thấy ở Thái Lan hiện nay.
    Đợi Chờ muốn bổ sung thêm : đại hội đảng CSVN cũng nên bàn thảo thay đổi cương lĩnh chính trị, thay thế chuyên chính vô sản bằng dân chủ nhân dân. Cần lập một ủy ban để nghiên cứu cách làm thế nào để thực hiện dân chủ nhân dân bằng dân chủ độc đảng.Cần phổ biến cho tất cả mọi người - cán bộ, đảng viên, chiến sỹ và nhân dân biết và góp ý kiến. Đây là vấn đề lớn lao, đòi hỏi thời gian nên đại hội đảng cần ngưng tiến hành theo kế hoạch và tiếp tục sau.

    Đảng Việt Tân (ĐVT) khắc Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN). Các đảng viên ĐCSVN có tâm và tầm tự sinh ra đảng con Đảng Công Nông Việt Nam (ĐCNVN, thật sự bênh vực hai thành thần nồng cốt nhưng nghèo mạt rệp đang bị bóc lột của nhân dân Việt Nam) và đảng này khắc lại ĐVT. Nghe thì thấy com pờ li kê tật đấy nhưng rất lô gíc.