Lãng - Hải đăng Nguyễn Chí Vịnh

  • Bởi Admin
    10/01/2011
    8 phản hồi

    Lãng

    Đấu đá phe cánh, cạnh tranh trên chính trường chính là nền tảng cơ bản của xã hội dân chủ, cho phép người dân giữ cho quyền lực của chính trị gia nằm trong vòng kiểm soát. Nhưng cạnh tranh phải đi kèm với minh bạch, với công khai; để cho người dân thấy các chiêu thức mà chính trị gia sử dụng để đấu đá nhau là phù hợp luật pháp và đạo đức, đồng thời thực sự có lợi cho dân tộc... Những gì nêu trong bài viết này của tác giả Lãng chỉ là những suy đoán cá nhân, và chính tác giả cũng thừa nhận "ông Vịnh là một ẩn số". Một người khác hoàn toàn có thể đưa ra một cách giải thích khác về sự vươn lên của ông Nguyễn Chí Vịnh, ví dụ bởi vì ông ta nắm "những thông tin nội bộ có thể làm méo mặt hầu hết giới tai to mặt lớn Việt Nam". Nếu sự vươn lên của ông Vịnh là bằng phương pháp "maphia" như thế, thì tình hình trở nên đáng ngại chứ không sáng sủa như tác giả đánh giá...

    Cuối năm bận rộn, hơn nữa tình hình cơ bản không có nhiều sự kiện nổi bật đáng để anh Lãng có nhã hứng nên anh không viết cái gì. Tuy nhiên hôm nay lét mắt ngó trang tuanvietnam, thấy có đăng bài phỏng vấn Hải đăng Nguyễn Chí Vịnh, quả thật thấy có nhiều điểm đáng để bàn luận.

    Nguyễn Chí Vịnh là một cái tên gây nhiều chú ý và tranh cãi trong mấy năm gần đây. Được coi là một bố già đầy quyền lực thời nắm trong tay Tổng Cục 2, với những thông tin nội bộ có thể làm méo mặt hầu hết giới tai to mặt lớn Việt Nam, khi nhắc đến Nguyễn Chí Vịnh, hầu hết đều có sự e dè và phần nào sợ hãi. Nhiều thông tin không được kiểm chứng trên internet, còn đề cập đến vai trò nổi trội của ông ta trong các vụ đấu đá quyền lực hậu trường, khiến nhiều thế lực chính trị thất điên bát đảo, thậm chí, còn có cả can dự của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Nếu coi chính trị là một trò chơi quyền lực, sự đấu đá giữa các phe cánh là một tất yếu. Anh Lãng từng đưa ra nhận xét: Đấu đá phe cánh là một hiện tượng tốt đối với sự phát triển của Việt Nam, miễn nó được khống chế trong một chừng mực hợp lý. Không gì tồi tệ hơn bằng một thể chế cai trị độc tài có tính thống nhất cao, bởi lúc đó các thành viên thống trị đoàn kết và bóp cổ dân đen sẽ ở mức đáng sợ nhất. Chỉ khi chính bộ máy ấy có sự xung đột nội tại, các thế lực khi đấu đá nhau mới cần lôi kéo thêm hậu thuẫn, khi đó, họ mới tính đến lợi ích dân đen với tư cách một lực lượng cần lôi kéo chứ không phải đơn thuần bóc lột. Những năm qua ở Việt Nam, mỗi đợt đấu đá quyền lực, người ta lại thấy tiếng nói dân chúng được lắng nghe hơn và quyền lợi đám đông được cải thiện hơn. Đây là một điểm sáng của nền chính trị độc đoán nhưng phân cực ở Việt Nam.

    Là con của cố đại tướng Nguyễn Chí Thanh, một công thần chế độ, con đường hoạn lộ của Hải đăng Nguyễn Chí Vịnh khá thuận buồm xuôi gió. Trong hai năm trở lại đây, được thăng hàm Trung tướng và nhậm chức thứ trưởng Bộ Quốc Phòng, nhiều người, trong đó có anh, cho rằng việc tăng chức để điều tướng Vịnh khỏi tổng cục 2, trên thực tế là một cách giảm bớt mối uy hiếp và quyền lực của nhân vật chính trị này. Với nền chính trị mà hầu hết các quan chức cấp cao đều có tài sản, hoặc con cái, họ hàng giàu có như ở Việt Nam, thì việc một người nắm quyền lâu năm ở một cơ quan chuyên về thông tin mật như Tổng Cục 2 là một mối đe dọa trực tiếp. Tướng Vịnh, do đó, là một người gây tranh cãi.

    Quan sát những gì ông thể hiện ra trong hai năm gần đây, kể từ khi lộ diện khỏi bóng tối quyền lực, phải thừa nhận rằng ông ta có phẩm chất của cha mình, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, một người có nhãn quan chính trị rất xa, tài hùng biện xuất sắc và may mắn thay, gồm cả lòng yêu nước. Trong một bài viết từng đề cập đến tướng Vịnh, anh Lãng từng nêu nhận xét này, và đến giờ, anh tin mình đúng. Bất chấp ông Vịnh là một người gây tranh cãi ra sao trong các màn đấu đá quyền lực hậu trường, nhưng phải khẳng định đây là một nhân vật có tầm nhìn sắc sảo, và tài hùng biện ít ai bằng. Hơn nữa, có lẽ chịu ảnh hưởng từ người cha, tướng Vịnh thể hiện lập trường mềm dẻo nhưng rất kiên quyết về chủ quyền lãnh thổ. Lợi ích quốc gia của Việt Nam, sẽ được đảm bảo hơn khi có nhiều nhân vật như tướng Nguyễn Chí Vịnh trong hệ thống quyền lực.

    Con đường hoạn lộ của Hải đăng Vịnh đến nay vẫn là một ẩn số. Một mặt phải thừa nhận quyền lực rất thực tiễn mà tướng Vịnh đã (và có lẽ) vẫn đang nắm trong tay khi ông ta từng phụ trách tổng cục 2 trong một thời gian rất dài, và đứng sau một loạt vụ đấu đá quyền lực trong nội bộ hệ thống cầm quyền. Hơn nữa, trong cương vị thứ trưởng bộ quốc phòng, tướng Vịnh thể hiện một năng lực ít ai ngờ thông qua các hoạt động ngoại giao quốc phòng, và một phong cách đầy bản lĩnh khi trả lời các cuộc phỏng vấn. Thành công của nền ngoại giao quốc phòng Việt Nam trong năm 2010, có đóng góp quan trong của tướng Vịnh. Tuy nhiên, khi bước gần tới đỉnh chóp của hệ thống quyền lực, thì thâm niên chính trị của tướng Vịnh vẫn chưa đủ mức để có thể nhìn tới những vị trí cao hơn, đại loại Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng hay tương tự thế. Ít nhất, trước mắt tướng Vịnh cần được cơ cấu vào Trung ương hay là thành phần của Bộ Chính Trị, mà điều đó, vẫn còn là ẩn số.

    Cá nhân anh tin rằng tướng Vịnh rất có năng lực trong đấu tranh quyền lực. Ông ta sẽ còn tiến xa. Hơn nữa, tài hùng biện và nhãn quan chính trị của tướng Vịnh khiến anh có cảm giác tìm được tri âm. Đối với nền chính trị còn lâu mới đạt tới ngưỡng cửa dân chủ như ở Việt Nam, thì việc những nhân vật như tướng Vịnh tham gia hệ thống quyền lực, mang lại lợi ích cho đất nước nhiều hơn, và cần đến những người như vậy.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Không biết tác giả có đọc về các vụ án như T4, Sáu Sứ hay không mà viết về Nguyễn Chí Vịnh như vậy. Điều này cho thấy kiến thức của tác giả Lãng còn hạn chế. Không am hiểu chính trị thì đừng nên viết. Thật xấu hổ cho tác giả. Nguyễn Chí Vinh không xứng đáng mang hàm cấp Tướng.

    P.s: đọc thêm thư tố cáo của Trung tá Vũ Minh Trí để hiểu thêm bản chất của Nguyễn Chí Vịnh đi.

    Trích dẫn:
    Cá nhân anh tin rằng tướng Vịnh rất có năng lực trong đấu tranh quyền lực. Ông ta sẽ còn tiến xa.

    Trong chế độ độc tài, tên nào, không do nâng đỡ cha con kiểu Kim, mò được vào hàng ngũ cao cấp của quân đội, của an ninh, của đảng thì phải có năng lực đấu đá và nói dóc chuyên nghiệp rồi nếu không nó bị loại từ sớm

    Tôi có tên bạn thời trung học. Nó thuộc loại tham lam, khá thông minh nhưng lại lưu manh ngầm, mồm mép đỡ tay chân. Vào đoàn rồi vào đảng khá nhanh nhưng nó cũng chỉ nắm được chức hiệu trưởng. Làm ăn buôn bán với vợ tên này nếu nó tử tế thì tốt, nếu nó trở mặt ngầm thì mình khó đỡ thủ đoạn của nó.

    Vịnh chắc chắn thuộc loại sư phụ của tên bạn tôi về mọi mặt.

    Trích dẫn:
    Đối với nền chính trị còn lâu mới đạt tới ngưỡng cửa dân chủ như ở Việt Nam, thì việc những nhân vật như tướng Vịnh tham gia hệ thống quyền lực, mang lại lợi ích cho đất nước nhiều hơn, và cần đến những người như vậy

    Lãng ba hoa cái gì ở đoạn này ? Tức là thằng nào có quả đấm mạnh, đấu đá giỏi thì thằng đó thắng ư ? Luật xã hội đen à ?

    Mấy điều suy ngẫm

    Thưa quý vị,
    Trong phạm vi đề tài „nhân sự đại hội đảng CSVN XI“ thì đây cũng là một bài gợi chú ý. Việc anh Admin đưa lên cùng các tổng hợp khác là rất hay.
    Nhân tiện tôi cũng xin gom lại một số suy nghĩ thoáng ẩn hiện khi theo dõi thời sự năm qua.

    1
    Ngoại giao Việt Nam năm qua, trong vai trò Chủ tịch luân phiên Asian, được nhiều ý kiến cho là ngoạn mục; Và đó là chính đáng: Đưa vấn đề Biển Đông thành vấn đề quốc tế ngoài/ngược ý đồ của Trung Quốc. Tạo điều kiện để Mỹ (cùng các nước khác như Nga, Ấn, ...) thể hiện chủ trương “trở lại Đông-Nam Á” của mình...
    Bước kế tiếp là xác/ấn định xem tác giả của sáng kiến này là ai và “con đường hoạn lộ” (nếu đúng là) của “ngọn hải-đăng” này sẽ tới đâu. Con chữ đầy “ánh sáng” này làm nhớ lại (không có ý hummor!) những câu về “trí tuệ như ngàn ngọn nến”...
    Sự thực, khi nghe những tin tức và bình luận ban đầu về “sự kiện ngoại giao”, tôi tự lý giải cho mình bằng minh triết dân gian:
    Trạng Lợn (đại diện cho minh triết dân gian Việt) khi đến của Nam Quan để sang sứ Tàu, thấy lính gác cửa quan lấy tay chỉ ngang chỉ dọc ra dấu gì đó, Trạng bảo:
    Nó muốn tung hành ngang dọc thì ta o nó lại!
    Liền bảo phó sứ lấy cái bảng đen rồi dùng phấn vẽ lên cái vòng tròn. Sau khi chỉ ra cho bên kia thấy thì cửa quan mở ra và đoàn sứ tiếp tục lên đường.
    :-)!
    “Làm bạn với tất cả” là cách làm đúng; Nhưng làm sao để có bạn thì không hề đơn giản.

    2
    “Không để nước khác thỏa hiệp trên lưng mình” không phải là phát minh hùng hồn gì mà là bài học lịch sử đau đớn để cảnh giác với “16 chữ”!

    3
    “Không đánh mà thắng” thì đúng là một chọn lựa của kẻ mạnh, trong chiến tranh. Nhưng muốn “độc lập, tự chủ, không dựa và ai cả” [vì “Không có kẻ thù vĩnh cửu, không có chiến hữu muôn đời”!] thì bản thân dân tộc phải tự chủ, quốc gia phải độc lập.
    Muốn dân cường, nước thịnh (chính trị) thì phải loại dần nhỏ nhen, thiển cận mà thực hành “vô vi” để cho xã hội dân sự phát triển.
    Cũng là minh triết Á đông cả. Muốn minh triết có tác dụng thì cần nhìn nó trong tổng thể.

    4
    Chính trị là mưu toan ẩn chứa như trong “hộp đen” (Blackbox). Nhưng đen bao nhiêu thì con người cũng hiểu được qua quan sát, nghiên cứu “đầu vào - đầu ra” – Imput-Output.
    Tiêu chí đánh giá mọi nhân vật và đảng phái là:
    Họ/Nó có đại diện (bằng tuyên bố và hành động) cho tiếng nói của cộng đồng để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ quốc gia hay không.

    Trân trọng.

    Nguyễn Chí Vịnh khi đi học đã từng bị cảnh cáo về tội trộm, cắp trong trường học. Không biết bằng con đường nào một con người như Vịnh có thể trở thành "hải đăng" được? Nhờ học tập gương Bác Hồ ư?

    Bài trả lời phỏng vấn của Vịnh đã được cắt gọt để "lăng xê" tên tuổi và tài năng của viên tướng trông già trước tuổi này. Thật ra, ba cái chuyện tổ chức hội nghị thì có gì đáng nói. Cái khó là làm sao, kế sách lấy lại được những đất đai, biển đảo đã bị Tàu Cộng nó cướp qua mấy cái hiệp định biên giới và Vịnh Bắc Việt do Đảng CSVN "triều cống" Bắc Phương.

    Còn Vịnh ba hoa về chuyện "trăm năm" sau này thì chẳng qua nổ cho nghe koái nhĩ vậy thôi, chớ có "cao kiến" hay "viễn kiến" mẹ gì? Bó tay chấm com, biết chết liền đó "Lãng" ạ.

    Em xin các bác. Nghị luận về chính trị (chưa nói đến làm chính trị thì phải lạnh hơn nữa), thì có lẽ nên cảnh giác:
    - Không nên tin vào các lời hứa hẹn hay hô hào của những người có mưu đồ chính trị.
    - Dưới thể chế cộng sản thì cần phải có độ nghi nghờ cao nhất. Bởi vì cộng sản là chúa trùm về chém gió, hứa lèo và gian trá. Minh chứng về điều này có quá nhiều rồi. Thêm nữa, tổ sư cộng sản là ông Mác cũng đã từng viết một câu, "Cuộc sống không thể thiếu niềm tin nhưng hãy biết nghi ngờ".
    - Chính người Việt Nam cũng có năng khiếu về gian trá mưu lợi cá nhân, bán đứng quyền lợi của nhân dân và chiến hữu. Đọc lại lịch sử có thể thấy không ít các tướng lĩnh, chỉ huy của Việt Nam Cộng Hòa, ngoài mặt thì hô hào đánh cộng sản, diệt VC, nhưng lại đi đêm tìm cách thỏa hiệp với cộng sản.
    - Gần đây nhất, thủ tướng Dũng thì hét rất to "ghét giả dối", giờ thì sao? Đảng csVN thì hô hào chống tham nhũng nhưng ai chống thật là đi tù. Chính quyền thì hô hào yêu nước, bảo vệ chủ quyền quốc gia nhưng ai yêu nước thật thì bị CAM hỏi thăm ngay lâp tức. Hô hào góp ý cho đảng, nhưng ai ngây thơ thành tâm nói thật là chết liền.

    Cho nên, càng những thằng hô hào to tát mạnh mẽ thì em càng lo càng sợ cho cái tương lai của nước mình, cái quyền lợi của dân mình rất có thể bị bán đứng sau những lời hô hào loáng nhoáng leng keng ấy. Còn riêng về bác Lãng, em nhất trí 100% với ý kiến của bác Khách sạn 24432. Đọc những bài của bác Lãng, thấy hay thì có hay nhưng để tin được thì còn phải xem lại và cân nhắc kỹ.

    Đào Tuấn - Không đánh mà thắng

    Trong chỉ 3 ngày, trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, một nhân vật được cho là bí ấn, người mà những bình luận vỉa hè đã đặt ông vào chiếc ghế Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng đã có hai bài trả lời phỏng vấn trên 2 tờ báo điện tử lớn nhất Việt Nam. VietNamNet để tít: "Không để nước khác thỏa hiệp trên lưng mình", còn Vnexpress còn hùng hồn hơn: 'Việt Nam không chấp nhận nền hòa bình lệ thuộc”. Các bài trả lời phỏng vấn được đăng tải ngay trước và sau Hội nghị TƯ 15, chỉ trước phiên khai mạc của ĐH Đảng toàn quốc vài ngày. Các vấn đề được đề cập tới cũng thuộc diện tế nhị: Quan hệ Việt Nam- Trung- Mỹ. Biển Đông. Trên Vne, nhà báo Phạm Hiếu đã tung một chùm 3 câu hỏi liên tiếp: 1- Ông có tự tin vào tiềm lực của chúng ta để đảm bảo mục tiêu gìn giữ Tổ quốc? 2-Chính sách đối ngoại Quốc phòng của Việt Nam đối với Trung Quốc có thể gói gọn như thế nào? 3-Vậy còn quan hệ với Mỹ. Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton từng nói “nâng tầm hợp tác Việt Nam ”. Tuyên bố này có hàm ý cả lĩnh vực quốc phòng? Đây là cuộc phỏng vấn có đăng ký trước. Đây là bài phỏng vấn được người trả lời xem xét lại kỹ càng, sửa từng câu, từng chữ. Khi Trung tướng Vịnh trả lời tất, đồng ý đăng tải tất có nghĩa là ông chả có gì phải e ngại, tâm thế của người biết mình sẽ, chính xác là đã, chiến thắng. Thế nào cũng có người hỏi “Chiến thắng cái gì”. Cái gì thì là cái mà ai cũng biết là cái gì đó.

    Cái tài nhất của đối ngoại quân sự Việt Nam trong năm qua, có lẽ không thể không nói đến việc chủ đề biển đông được đưa ra tại hội nghị ADMM+, dù không có trong chương trình nghị sự, dù “ông anh”- vốn dĩ lo ngại vấn đề quốc tế hóa biển đông- đã dặn đi dặn lại, đã nhắc lên nhắc xuống, đã lắc đi lắc lại ngón tay theo chiều con lắc. Nhớ không chính xác, nhưng dường như ngay trước Hội nghị, ông anh thả mấy chú ngư dân bị bắt và báo chí, không phải không biết, nhưng không thấy đưa tin.

    “Ta không thể né tránh vấn đề này (Biển Đông), và cũng không thể chờ người khác nói hộ về chủ quyền của đất nước, nhưng nếu đặt vấn đề vừa độ thì được, quá một tí sẽ hỏng. Cuối cùng, ta đặt vấn đề vừa độ…Ngả theo một phía, theo tâm lý đám đông mà quên độc lập tự chủ, Việt Nam sẽ làm phương hại lợi ích của mình”- Tướng Vịnh nói.

    Trung tướng Vịnh hai lần nhắc lại “Đỉnh cao của xung đột là thỏa hiệp, mà sự thỏa hiệp nếu có giữa các nước lớn thường là trên lưng các nước nhỏ hơn”. Làm thế nào để “nó” không thỏa hiệp trên lưng mình quả khó chứ không đùa. Ông Vịnh tâm sự về “kế sách” “đánh thắng và không đánh mà thắng” trên VNN: “Không đánh mà thắng không chỉ nói về một thời điểm cụ thể mà là cả một bề dày lịch sử, là kế sách kéo dài cả chục năm, trăm năm trong quá trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Nó phải được tích cực chuẩn bị, gom góp, thúc đẩy, tăng cường trong từng năm từng năm kiên trì, để đạt mục tiêu: không để xảy ra chiến tranh, giành và giữ được độc lập tự chủ, chủ quyền lãnh thổ của đất nước”. Cái này thực ra không mới, thậm chí nó đã được chép trong binh pháp với một ông nội tổ của không đánh mà thắng là một nhà quân sự Tàu khựa: Tôn Vũ. Kẻ học trò có chơi được võ công của nhà Mộ Dung Cô Tô với ông thầy của mình không thì thật khó nói. Có điều, thời đại người khôn của khó này, “ba tấc lưỡi” chưa phải là đã đủ. Vả lại “Không đánh mà thắng” là binh pháp thường dành cho kẻ mạnh.

    Nghĩ cũng khó cho một đất nước cố mãi chưa thoát hai chữ “Nhược tiểu”. Lịch sử cũng đã dạy mãi bài học mà một kẻ chiến thắng trong thế nhược tiểu cần phải học- mà gần đây nhất là bác Trãi với hội thề Đông Quan. Vì thế, việc giơ tay cho cả những “đối tác có xung đột lợi ích”, không phải là hành xử của kẻ mạnh, mà là cái giờ tay, dù chưa chắc đã là bắt tay-không thể không làm.

    Theo blog Đào Tuấn

    Đúng như admin nhận định. Tôi đã đọc toàn bộ số bài của Lãng, và tôi dần dần định hình Lãng đang làm một nhân vật phát ngôn trong bóng tối, phóng thanh và cổ võ cho cánh tả (rất có thể, nhưng không biết ẩn đằng sau đó là những toan tính gì của Lãng)

    Bằng những nhận định tương đối khách quan để thuyết phục "những con bò" trong blog, thi thoảng Lãng cài vào một số chỉ đạo tâm lý khá quyết liệt, điển hình như bài về Ngô Quang Kiệt.

    Bằng cách gài khéo danh phong Hải đăng, Lãng đã nâng tầm ông Vịnh lên trên mức suy đoán. Rất khó chứng minh lòng ái quốc của phe nhóm cánh hẩu N.T.Dũng. Tuy nhiên, ít ai ngờ rằng, những nhận định vỉa hè ồn ào về một Dũng "đầu đất", hoàn toàn không đúng một tẹo nào. Một Dũng đầy cơ mưu, ngày nay đã kết nạp thêm được Vịnh mafia. Không biết còn những mặc cả nào khác nữa, nhưng hi vọng rằng sau đại hội lần này, một bộ sậu mới sẽ giữ được biển đảo và đất VN. Đó là yêu cầu cấp thiết nhất, vì kinh nghiệm từ xưa nay, mất, thì không lấy lại được (hãy xem 4 đảo của Nhật trong tay Nga...)

    Toan tính và đường đi nước bước của từng nhân vật, khó mà tính đoán được trong điều kiện mù mờ thông tin như hôm nay. Chỉ có điều, toàn bộ hệ thống đang chuyển vần theo nước cờ gần như đã có mẫu sẵn: Trung Quốc của những năm 80! Những nhân vật tập trung quyền lực theo những cách rất khác lạ, không phải bằng cách giương cao ngọn cờ lý tưởng CS.

    90 phần trăm Dũng sẽ làm thủ tướng vì Dũng được sự ủng hộ của CA và QĐ. Giờ đây, xuất hiện một nhân vật mafia tầm cỡ, đã được ém sẵn từ lâu, sẽ bảo kê tốt cho Dũng, để Dũng toàn tâm toàn ý hoạch định những chính sách của mình. Cứ cho là Dũng đầu đất trong kinh tế, nhưng chắc chắn Dũng sẽ tập hợp được giới trẻ tinh hoa từ Âu Mỹ trở về tham vấn (...bên lề!). Những nhân vật kiểu Lãng là một ví dụ.

    Cá nhân tôi, trong số những cái xấu, tôi cố gắng chọn cách ít xấu nhất. Dù sao, con rể Dũng là Việt kiều Mỹ, cũng có những ảnh hưởng nhất định về mặt thân Mỹ của Dũng. Admin ạ, anh em du học từ Mỹ về, hi vọng sẽ được rộng cửa như N.V.B.Hoàng (Lãng nhỉ).

    Cá nhân tôi cũng ủng hộ cho Dũng và Vịnh. Dù sao, các ông ấy cũng không phát ngôn theo kiểu "nước xa không cứu được lửa gần" để bài Mỹ thân Tầu. Sợ nhất là các ông ấy phát ngôn zậy mà hổng phải zậy. Sợ nhất là các ông ấy đi đêm mặc cả với Tầu, trước khi Tầu và các nước lớn thỏa hiệp trên đầu (không chỉ trên lưng) mình.

    Sợ là sợ thế thôi. Còn tôi, vẫn thích Dũng, ít nhất là ... nhìn đẹp trai hơn nhiều cụ già lụ khụ; vẫn thích Vịnh, vì đơn giản là tôi thích ... tổng cục 2.

    Phong trào dân chủ hôm nay dù mạnh hay yếu, thì cũng vẫn phải ngót hai chục năm sau mới thành xã hội dân chủ. Than ôi, tôi ơi, khi đó, cái tuổi 60 cũng vừa ập đến. Khi đó giật mình nhớ lại, cái ngày hôm nay, 90 phần trăm sinh viên léo quan tâm chính trị, vì dây vào khó kiếm việc làm; 80 phần trăm dân không quan tâm đến dân chủ, vì dân còn lâu và còn rất khó mới làm được chủ. Đến cả bản thân mình, vừa chạm cái ngưỡng 40, mà vẫn ngọng líu ngọng lô bi bô như trẻ lên 4.

    Dân luận, còn đất cho những người dân bi bô chăng? Những vấn đề thiết thực hơn, sát sườn hơn, chẳng hạn chuyên mục: chuyện hàng ngày trời Ta và chuyện thực trời Tây... Bấy giờ, bà con dễ so sánh và kiến giải tại sao bọn tư bản giãy chết, mà mãi không chết...

    Bài phỏng vấn trên Tuần Việt Nam, hiện tại rất khó truy cập, nên tôi copy luôn về đây. Đánh giá cá nhân của tôi, đây là một bài phỏng vấn vô thưởng vô phạt, không quá sắc sảo và hùng biện như bác Lãng đánh giá:

    “Không để nước khác thỏa hiệp trên lưng mình”

    Tác giả: Phương Loan

    Nói về những thành công trong đường lối đối ngoại quốc phòng năm vừa qua, VietNamNet đã có dịp trò chuyện với Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng xung quanh vấn đề này.

    Độc lập, tự chủ, không phụ thuộc vào ai cả

    Chưa bao giờ đối ngoại quốc phòng lại được đẩy mạnh như năm 2010, cả song phương và đa phương, tạo ấn tượng Việt Nam mở ra và đẩy mạnh hoạt động trên một mặt trận mới: đối ngoại Quốc phòng. Với tư cách người phụ trách công tác đối ngoại của Bộ Quốc phòng, Thứ trưởng đánh giá thế nào?

    Công tác đối ngoại quốc phòng nằm trong đường lối đối ngoại chung của Đảng, Nhà nước, nhìn chung không có gì đột biến so với các năm trước. Tuy nhiên, năm 2010 có ấn tượng dường như mở ra một giai đoạn mới so với trước, bởi hai nguyên nhân cơ bản.

    Một là, chúng ta đã làm tốt công tác đối ngoại, nhờ vị thế đi lên của đất nước, với hình ảnh của Việt Nam phát triển, hòa hiếu, thân thiện; giữ được an ninh và quan trọng nhất là tại những thời điểm khó khăn, chúng ta đã giữ được độc lập, tự chủ, không phụ thuộc vào ai cả.

    Thực tế Việt Nam chưa bao giờ để mất độc lập, tự chủ nhưng lúc này lúc khác, bạn bè hiểu khác. Năm 2010, với tư cách chủ tịch ASEAN, Việt Nam đã làm cho bạn bè thế giới hiểu chúng ta thực sự có độc lập tự chủ. Đó là nguyên nhân quan trọng nhất, mang tính nội tại giúp thúc đẩy đối ngoại nói chung, và đối ngoại Quốc phòng nói riêng, đưa bạn bè đến với ta.

    Tính chất độc lập tự chủ của đất nước quan trọng vô cùng. Nó không chỉ để đảm bảo Việt Nam không bị lệ thuộc, mà còn là điều kiện cho Việt Nam phát triển.

    Hai là, cục diện khu vực, thế giới có những bước chuyển dịch, nổi bật là sự gia tăng can dự của các nước lớn ở khu vực có chiều hướng cứng rắn hơn, tự tin hơn, vì lợi ích bản vị của họ, thậm chí có những xung đột về lợi ích. Đỉnh cao của xung đột là thỏa hiệp, mà sự thỏa hiệp nếu có giữa các nước lớn thường là trên lưng các nước nhỏ hơn. Nhận thức rõ điều đó để ta giữ cho được độc lập, tự chủ, không để các nước khác thỏa hiệp trên lưng mình. Vì thế, thời gian qua, ta tăng cường quan hệ đối ngoại nói chung và đối ngoại quốc phòng nói riêng. Điều này đảm bảo cho sự hiện diện của các nước lớn không ảnh hưởng đến độc lập tự chủ, không ảnh hưởng tới nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của ta.

    Trò chuyện với VietNamNet vài tháng trước, Thứ trưởng nêu vấn đề: Đối ngoại Quốc phòng vừa để hợp tác vừa để đấu tranh, nhằm mục đích bảo vệ Tổ quốc. Trong hai kế sách bảo vệ Tổ quốc – đánh thắng và không đánh mà thắng, đối ngoại Quốc phòng nhắm vào cái không đánh mà thắng. Nhìn lại năm 2010, Thứ trưởng đánh giá Việt Nam có thắng? Cụ thể như thế nào?

    Không đánh mà thắng không chỉ nói về một thời điểm cụ thể mà là cả một bề dày lịch sử, là kế sách kéo dài cả chục năm, trăm năm trong quá trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Nó phải được tích cực chuẩn bị, gom góp, thúc đẩy, tăng cường trong từng năm từng năm kiên trì, để đạt mục tiêu: không để xảy ra chiến tranh, giành và giữ được độc lập tự chủ, chủ quyền lãnh thổ của đất nước.

    Thoát ra khỏi sức ép bên ngoài

    Xét từ mục tiêu, nhiệm vụ cụ thể đặt ra cho năm 2010 trong bối cảnh các nước lớn can dự, việc thể hiện sự độc lập tự chủ, thêm bạn bớt thù của Việt Nam đạt được đến đâu? Ông có hài lòng với những gì làm được trong 2010?

    Thành thật mà nói, chúng ta đã có những thành công, tuy chưa thể hài lòng. Đối ngoại Quốc phòng với mục tiêu phục vụ sự nghiệp phát triển và bảo vệ Tổ quốc, giữ được những gì thuộc lợi ích chính đáng của Việt Nam.

    Năm 2010, trên cơ sở khẳng định độc lập tự chủ, chúng ta đã đạt được mối quan hệ với các nước vì lợi ích và ý định của chính chúng ta. Việc quan hệ với ai, mức độ nào đều cần phải cân đong, đo đếm, nhưng đó là việc của chúng ta, chúng ta làm, không phải chịu sức ép của nước nào khác.

    Năm 2010, bối cảnh an ninh khu vực rất phức tạp, ta đã cùng với ASEAN và các đối tác lớn ngồi với nhau, nói về cách ứng xử trong quan hệ quốc tế, là giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, tôn trọng độc lập tự chủ, toàn vẹn lãnh thổ, tôn trọng luật pháp quốc tế, công khai, minh bạch….

    Nhiều người vẫn lầm tưởng Việt Nam làm việc này chỉ nhằm bảo vệ chủ quyền, đấu tranh trên Biển Đông. Thực ra không phải như vậy. Với mỗi nước ta có những vấn đề ưu tiên đấu tranh khác nhau: Với Trung Quốc, đó là vấn đề chủ quyền trên Biển Đông, với Mỹ đó là đấu tranh về dân chủ nhân quyền, chế độ chính trị. Rồi các vấn đề kinh tế, môi trường, KHCN… Việt Nam có nhiều cái để bảo vệ lắm.

    Đối ngoại Quốc phòng nhằm tạo diễn đàn công khai, minh bạch để bảo vệ lợi ích quốc gia. Công khai minh bạch chính là vũ khí để bảo vệ mình. Đó là vũ khí đấu tranh, trong thời chiến và cả thời bình. Việc công khai, minh bạch không phải chỉ của riêng năm nay, mà đó là nỗ lực kiên trì của Việt Nam từ khi Đổi mới, nhất là sau Nghị quyết TW 8 khóa 9.

    Với vấn đề Biển Đông, Việt Nam đã không đưa vào chương trình nghị sự chính thức của Hội nghị ADMM+, nhưng các bên đều nói được quan điểm của mình. Nhưng cũng có người nói rằng, để hài lòng các bên, chúng ta vẫn còn né tránh các vấn đề then chốt. Mà một khi còn né tránh, thì khó tránh được cảnh các bên bị đẩy về hai phía đối đầu trong cuộc cạnh tranh sức mạnh giữa các cường quốc ở khu vực. Quan điểm của Thứ trưởng?

    Là nước chủ nhà, lần đầu tiên tổ chức ADMM+, ta đặt các mức độ thành công của Hội nghị – mức tối thiểu là Hội nghị được tổ chức tốt đẹp với sự tham gia của 10+8, tạo cấu trúc an ninh mới, và Việt Nam hoàn thành tốt vai trò nước chủ nhà. Mức cao hơn là đưa ra được những nguyên tắc ứng xử Quốc phòng trong quan hệ quốc tế. Và trên hết là ta phải đưa ra được và tạo được sự ủng hộ trên những vấn đề liên quan đến lợi ích của đất nước mình. Ta đạt được cả 3 mức này, không né tránh vấn đề nào, và cũng đã tạo được sự đồng thuận của tất cả các nước tham gia.

    Đơn cử như vấn đề chủ quyền trên Biển Đông, ta không thể né tránh vấn đề này, và cũng không thể chờ người khác nói hộ chúng ta về chủ quyền của đất nước, nhưng nếu đặt vấn đề vừa độ thì được, quá một tí sẽ hỏng. Cuối cùng, ta đặt vấn đề vừa độ, nhưng đầy đủ, về quyền lợi của đất nước mình, đồng thời tôn trọng lợi ích và quyền chính đáng của tất cả các nước khác. Chúng ta tỉnh táo đứng trên quyền lợi của đất nước mình để tính toán, không phải cứ tiện được đà mà say sưa, đẩy vấn đề lên quá, chỉ bất lợi. Mục tiêu của ta là tạo lợi thế khi đấu tranh ngoại giao, không mất cân bằng chiến lược ở khu vực. Ngả theo một phía, theo tâm lý đám đông mà quên độc lập tự chủ, Việt Nam sẽ làm phương hại lợi ích của mình.

    Không vì tư cách Chủ tịch ASEAN mới làm tốt công tác đối ngoại

    Vậy trong đối ngoại, mức độ, hành vi và cách ứng xử của giới quân sự – quốc phòng khác gì so với các bên khác cùng tham gia hoạt động đối ngoại?

    Ta thực hiện đối ngoại ở tất cả các ngành, dưới sự chỉ đạo chung, đồng bộ, nhất quán của Đảng, Nhà nước. Đối ngoại mỗi ngành có cách tiếp cận khác nhau, cách đặt vấn đề vì thế có thể khác nhau. Nhưng nguyên tắc không khác.

    Ngoại giao, kinh tế… làm đối ngoại không ít bảo vệ Tổ quốc hơn Quốc phòng, Quốc phòng làm đối ngoại cũng không có nghĩa là ít ngoại giao hơn cơ quan đối ngoại. Các lĩnh vực đối ngoại có cách tiếp cận khác nhau, nhưng trên một mặt trận đồng bộ, dưới sự lãnh đạo chung. Thành công nổi bật của nhiệm kì này của Đảng, Chính phủ, trực tiếp là Thủ tướng Chính phủ là trên mặt trận đối ngoại, trong đó quan trọng nhất là tạo sự đồng bộ, nhất quán trong tất cả các ngành.

    Có khi nào ông thấy giữa cách tiếp cận của Quốc phòng với cơ quan đối ngoại khác có khác biệt, gây khó trong phối hợp hành động?

    Trong khuôn khổ hiểu biết của tôi và trong năm ASEAN, không thấy có gì khác biệt. Không có gì đáng phàn nàn về sự phối hợp đó cả. Mà phải nói là rất hài lòng, và rất cám ơn các ngành, các địa phương đã hỗ trợ, giúp đỡ Quốc phòng hoàn thành nhiệm vụ mới mẻ này.

    Những thành quả của 2010 sẽ được đối ngoại Quốc phòng triển khai tiếp như thế nào, khi ngọn cờ cầm trịch đã chuyển sang nước khác?

    Không phải vì 2010 Việt Nam là chủ tịch ASEAN mà ta mới đẩy mạnh quan hệ đối ngoại Quốc phòng, cả song phương và đa phương. Năm ASEAN giúp ta nâng hình ảnh, dễ nổi bật hơn vì ta ở trung tâm chú ý của thế giới, và tạo thuận lợi cho ta. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa năm sau, khi Indonesia là nước chủ tịch, Việt Nam lại không đấu tranh cho quyền lợi của mình và của cả khu vực. Chúng ta sẽ tiếp tục đường lối đối ngoại hiện nay, phát huy những gì đạt được 2010, trong đó có đối ngoại Quốc phòng, Mục tiêu là xây dựng môi trường hòa bình, và bảo vệ Tổ quốc, có thể các năm sau hình ảnh đối ngoại Quốc phòng không như bây giờ, nhưng nội dung, mục tiêu vẫn là như vậy.

    Khi người giữ cửa thành mở cửa

    Xưa tới nay, Quốc phòng tiếp cận thường bị xem là cứng hơn Ngoại giao. Thế nhưng, năm 2010, thế giới và chính người dân Việt Nam lại thấy cách tiếp cận của Quốc phòng thậm chí mềm và mở hơn…

    Người giữ cửa thành mà mở thì đương nhiên cảm thấy rộng rãi. Quốc phòng một khi được Đảng, Nhà nước cho mở thì sẽ mở, mở mạnh, vì tin rằng mở cửa thành mà không bị quân bên ngoài nhảy vào. Còn ông quan văn chuyên lo bút nghiên ở trong, đương nhiên không dám mở như thế. Như vấn đề chính sách Quốc phòng, Ngoại giao có muốn mở cũng khó, vì họ có nắm vấn đề đó đâu.

    Đối ngoại Quốc phòng là khâu rất quan trọng, quyết định trong xây dựng lòng tin. Khi người nắm lòng tin mở, tự tin và đủ tin rằng khi mở thì người khác không xâm phạm lợi ích của mình, nhiệm vụ sống còn của chính Quốc phòng là bảo vệ Tổ quốc thì sẽ mở mạnh.

    Có điều không phải tự nhiên mà Quốc phòng mở. Việc mở ấy là do sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, trong xu thế đi lên của đất nước và tình hình quốc tế, khu vực có những biến chuyển như đã nói ở trên. Việc mở vừa là nhu cầu, vừa là điều kiện cho phép chúng ta đẩy mạnh công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, và mở có mức độ.

    Ví dụ, cuối năm 2009, ta ra Sách trắng Quốc phòng, được coi là cởi mở. Vào thời điểm ấy, ta chuẩn bị mua tàu ngầm, Su 30, không nói thì thế giới cũng biết, đóng cửa cũng không giấu được ai. Ta chủ động mở để giải thích với thế giới, với khu vực rằng chúng ta không đe dọa ai, mua sắm vũ khí là để bảo vệ Tổ quốc mình. Vấn đề cảng Cam Ranh cũng vậy. Cam Ranh vốn là điểm dòm ngó của nhiều nước lớn trên thế giới. Khi ta xác định Cam Ranh là của Việt Nam, do Việt Nam quản lý và sử dụng, sao không công khai?

    Chính sự thiếu công khai một cách không cần thiết lại tạo sự nghi kị của các nước. Đương nhiên, việc mở cũng có mức độ. Khi Quốc phòng làm đối ngoại, bao giờ cũng theo nguyên tắc: cái gì đã là bí mật thì lo giữ cho kĩ, cái gì có thể công khai, giữ bí mật không có lợi cho cái chung, tạo nghi kị, thì ta công khai.

    Lòng tin không chỉ trông chờ thiện chí

    Như ông nói, quan trọng là có lòng tin của chính mình, trên cơ sở đã vạch ra đường lối bảo vệ Tổ quốc lâu dài rõ ràng. Tư duy đường lối bảo vệ Tổ quốc cụ thể như thế nào, thưa ông?

    Tự tin không có nghĩa là sự chủ quan, thiếu cơ sở. Bảo vệ Tổ quốc như thế nào căn cứ vào xu thế thời đại, nhưng quan trọng nhất là phải căn cứ vào khả năng nội tại của đất nước: chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, quốc phòng – an ninh…, mà quan trọng nhất là con người. Dân mình, mình tin, khi nói đến bảo vệ Tổ quốc, thì tin rằng, gần 90 triệu người không ai quay đi. Có như vậy ta mới dám nói mình đủ khả năng bảo vệ Tổ quốc. Không tin tuyệt đối vào nhân dân mình, bộ đội mình, thì bao nhiêu tên lửa, tàu ngầm cũng vô dụng.

    Trong xu thế chung của thế giới, ta mở rộng quan hệ đối ngoại, được sự ủng hộ của cộng đồng thế giới với đường lối của ta. Điều này đảm bảo cho chúng ta một nền hòa bình lâu dài. Kẻ nào gây chiến tranh với Việt Nam, kẻ đó sẽ bị cô lập cao độ trên thế giới, mà cô lập trong một thế giới toàn cầu hóa, thế giới hội nhập của Thế kỷ 21 thì khủng khiếp hơn nhiều so với giữa thế kỉ 20. Và chúng ta cũng không ngồi chờ bối cảnh khu vực thuận lợi, mà đã chủ động, tích cực góp phần để tạo dựng môi trường, xu thế tiến bộ trên thế giới.

    Sự tự tin ấy thể hiện ở đâu? Không phải là phát ngôn của cá nhân tôi. Mà ở đường lối của Đảng, cụ thể là Nghị quyết Trung ương 8 khóa 9. Tôi tin đây sẽ là Nghị quyết đi vào lịch sử bảo vệ Tổ quốc trong hòa bình, như Nghị quyết 15 trong chiến tranh chống Mỹ.

    Đối ngoại quốc phòng trong tình hình mới có đặc trưng gì?

    Chủ động, tích cực, có tính mục đích cao: xây dựng môi trường hòa bình, góp phần bảo vệ Tổ quốc.

    Trở lại với vấn đề lòng tin, rõ ràng, lòng tin vẫn là trở ngại trong hợp tác khu vực, khi mà các nước tăng cường trang bị vũ khí, chi tiêu Quốc phòng. Nhiều người còn đặt vấn đề về cuộc chạy đua vũ trang ở khu vực. Quan điểm của ông?

    Nói đến lòng tin có 2 khía cạnh, một là, làm cho người ta tin mình. Việt Nam, sẵn sàng xây dựng lòng tin, công khai minh bạch, vì chúng ta không xâm phạm ai, không lôi kéo ai đánh ai và cũng không đi đêm với nước nào. Ta công khai để chứng minh một sự thật hiển nhiên là trong hòa bình, ta cũng có chính nghĩa như hồi đánh Mỹ vậy. Hai là, lòng tin không chỉ xuất phát từ thiện chí, mà quan trọng hơn là lòng tin phải xuất phát từ lợi ích của các nước, những cơ chế ràng buộc, các mối quan hệ quốc tế song phương, đa phương để họ không thể làm điều gì sai trái, gây xung đột với Việt Nam và khu vực. Đó là lòng tin phải lao động, phải cố gắng rất nhiều, không thể chỉ trông chờ vào thiện chí.

    Cơ chế ADMM+ mà Việt Nam đã nỗ lực và hoạt động cật lực cùng các nước tạo dựng là một minh chứng?

    Đúng là năm qua, Bộ Quốc phòng, từ Bộ trưởng đến các cán bộ, chiến sĩ cấp dưới lao động cật lực là để tạo dựng cho được nửa lòng tin thứ hai: cơ chế để tin cậy lẫn nhau trên cơ sở lợi ích.

    Vai trò của ADMM+ là gì? Cấu trúc an ninh khu vực để xây dựng lòng tin trên cơ sở lợi ích chiến lược trong khu vực giữa các quốc gia, đặc biệt là các nước lớn. Mức độ mong muốn tham gia của các nước là khác nhau. Có nước muốn tham gia và tích cực thúc đẩy cơ chế ấy như Việt Nam, lại có nước không hào hứng lắm nhưng không thể đứng ngoài khi các nước đã cùng bắt tay, vì lợi ích chung của khu vực, thế giới. Đã cùng ngồi vào cơ chế chung ấy, không phải ai có thể muốn làm gì thì làm.

    Có một điều tôi băn khoăn là, trong khi làm đối ngoại mà không có lòng tin thì không làm được. Nhưng làm sao để người ta tin mình?

    Tôi tin ở các nước, người ta cũng giỏi như mình, hơn mình, và người ta sẽ nhìn ra sự thật. Cái mình đem đến cho người ta là sự thật, là lợi ích chính đáng của mình và của người ta. Người nói dối thế nào cũng lòi ra. Mình nói sự thật, trên cơ sở lợi ích chính đáng của mình và tính đến lợi ích của họ, thì họ sẽ tin.

    Đương nhiên, chuyện tin hay không, không ai bắt ép được. Hôm nay chưa tin thì mai người ta sẽ tin.

    Theo Tuần Việt Nam