Viên Mẫn - Diêu bông hời, ới diêu bông (1)

  • Bởi Admin
    04/12/2010
    1 phản hồi

    Viên Mẫn

    Em ơi buồn làm chi
    Anh đưa em về bên kia sông Đuống
    Ngày xưa cát trắng phẳng lì…

    Trên đường đi công tác mới biết tin ông đã qua đời, sáng nay tôi muốn viết vài dòng tiễn ông. Nhà thơ Hoàng Cầm, ông là một tài năng, một nhân cách lớn của thi đàn Việt. Thơ ông thật mượt mà tuôn chảy như dòng sông Đuống “cát trắng phẳng lì…” với “xanh xanh bãi mía bờ dâu…”


    Nhà thơ Hoàng Cầm (ảnh Wikipedia)

    Đón nhận tin ông mất mà thấy se đôi mắt. Ông ra đi ở cái tuổi cửu tuần xưa nay hiếm. Dẫu biết vậy nhưng buồn vì những gì mà cuộc đời ông đã từng nếm trải. Ông là một trong những người biết vượt qua những rung cảm thơ ca để đến cùng với những Phan Khôi, Lê Đạt, Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Trần Đức Thảo… làm nên một lớp trí thức khao khát tự do với một phong trào “Nhân văn giai phẩm” còn để lại những nỗi day dứt khó nguôi ngoai cho muôn đời sau.

    Những bài thơ của ông thật sâu lắng và giàu tính nhân văn. Với thể thơ tự do, ông là một người góp công làm thay đổi thơ Việt vốn tuân theo quy tắc chặt chẽ.

    Tài năng là vậy nhưng vì tham gia “Nhân văn giai phẩm”, ông bị trù dập, bị kỷ luật phải lao động cưỡng bức, ông đã trải qua những ngày tháng đắng cay nhất của cuộc đời để kiếm sống, thậm chí có lúc ông còn rủ Trần Dần đi kéo xe bò. Hậu quả là ông đã bị tâm thần phân liệt, bị trầm cảm nặng và không còn sáng tác những vần thơ để đời được nữa.

    Tôi đã từng “khóc” ông không phải từ bây giờ. Thật là đau buồn cho những người con được coi là tinh hoa của xã hội đã bị cái nhà tù tinh thần lấy đi nhuỵ sống của mình.

    Giờ đây, ở thế giới bên kia, có lẽ ông đang vui đùa cùng với những bạn thơ của mình hay là ông vẫn còn chưa hết nợ, để còn đầu thai lại cho một kiếp sau với những nỗi niềm chưa dứt?

    Vĩnh biệt ông! chúc ông ra đi thanh thản để tìm được lá diêu bông mà cả đời ông chưa tìm được,… diêu bông hời, ới diêu bông!

    Sài gòn 4/12/2010
    Viên Mẫn

    _____________________

    (1) Một câu thơ trong bài “lá diêu bông” của Hoàng Cầm

    Hoàng Cầm - Bên kia sông Đuống

    Em ơi!
    Buồn làm chi
    Anh đưa em về bên kia sông Ðuống
    Ngày xưa cát trắng phẳng lỳ…
    Sông Ðuống trôi đi
    Một giòng lấp lánh
    Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ
    Xanh xanh bãi mía bờ dâu
    Ngô khoai biêng biếc
    Ðứng bên này sông luyến tiếc
    Sao xót xa như rụng bàn tay
    Bên kia sông Ðuống
    Quê hương ta lúa nếp thêm nồng
    Tranh Ðông Hồ gà lợn nét tươi trong
    Mầu dân tộc sáng bừng trong giấy điệp
    Quê hương ta từ ngày khủng khiếp
    Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn
    Ruộng ta khô nhà ta cháy
    Chó ngộ một đàn
    Lưỡi dài lê xác máu
    Kiệt cùng ngõ thẳm vườn hoang
    Mẹ con đàn lợn chia lìa
    Âm dương chia lìa đôi ngả
    Ðám cưới chuột tưng bừng rộn rã
    Bây giờ tan tác về đâủ
    Ai về bên kia sông Ðuống
    Cho ta gửi tấm the đen
    Mấy trăm năm thấp thoáng mộng bình yên
    Những hội hè đình đám
    Trên núi Thiên Thai
    Trong chùa Bút Tháp
    Giữa huyện Lang Tài
    Gửi về may áo cho ai ?
    Chuông chùa văng vẳng nay người ở đâu ?
    Những nàng môi đỏ quết trầu
    Những cụ già bay tóc trắng
    Những em sột soạt quần nâu
    Bây giờ đi đâu về đâu ?
    Ai về bên kia sông Ðuống
    Có nhớ từng khuôn mặt búp sen
    Những cô hàng xén răng đen
    Cười như mùa thu tỏa nắng
    Chợ Hồ, chợ Sủi người đua chen
    Biển Trầm Chỉ người giăng tơ nghẽn lối
    Những nàng dệt sợi
    Ði bán lụa mầu
    Những người thợ nhuộm
    Ðồng tỉnh Huê Cầu
    Bây giờ đi đâu về đâu ?
    Bên kia sông Ðuống
    Mẹ già nua còm cõi gánh hàng rong
    Dăm miếng cau khô
    Mấy lọ phẩm hồng
    Vài xếp giấy đẫm hoen sương buổi sớm
    Chợt lũ quỷ mắt xanh trừng trợn
    Khua giầy đinh đập gẫy quán gầy teo
    Xì xồ cướp bóc
    Tan phiên chợ nghèo
    Lá đa lác đác trước lều
    Vài ba vết máu loan chiều mùa đông
    Ðêm buông sâu xuống giòng sông Ðuống
    Con là ai ?
    Con ở đâu về
    Hé một cánh liếp
    Con vào đây bốn bức tường tre
    Lửa đen leo lét soi tình mẹ
    Khuôn mặt bừng lên như vừng trăng
    Ngậm ngùi tóc trắng đương thầm kể
    Những chuyện muôn đời không nói năng
    Ðêm buông sâu xuống giòng sông Ðuống
    Ta mài lưỡi cuốc
    Ta uốn lưỡi liềm
    Ta vót gậy nhọn
    Ta rũa mác dài
    Ta xây thành kháng chiến ngày mai
    Lao xao hàng cây bụi chuối
    Im lìm miếu đổ chùa hoang
    Chập chờn đom đóm bay ngang
    Báo tin khủng khiếp
    Cho giặc kinh hoàng
    Từng từng tiếng súng vang vang
    Trong đêm khuya thoảng cung đàn tự do
    Thuyền ai thấp thoáng bến Hồ
    Xóa cho ta hết những giờ thảm thương
    Ðêm đi sâu quá giòng sông Ðuống
    Trại giặc bắt đầu run trong sương
    Dao lòe giữa chợ
    Gậy lùa cuối thôn
    Lúa chín vàng hoe giặc mất hồn
    Ăn không yên
    Ðứng không vững
    Chúng mày phát điên
    Và quay cuồng như trên đống lửa
    Mà cánh đồng ta còn chan chứa
    Bao nhiêu nắng đẹp mùa xuân
    Xa xa tiếng hát về gần
    Thợ cấy đánh giặc dân quân cày bừa
    Tiếng bà ru cháu buổi trưa
    Chang chang nắng hạ võng đưa rầu rầu
    "Cha con chết trận từ lâu
    Con càng khôn lớn càng sâu căm thù"
    Tiếng ai cấy lúa mùa thu
    Căm căm gió rét mịt mù mưa bay
    "Thân ta hoen ố vì mày
    Hồn ta thề với đất này dài lâu"
    Em ơi! đừng hát nữa lòng anh đau
    Mẹ ơi! Ðừng khóc nữa dạ con sầu
    Ðể con đi giết giặc
    Cánh đồng im phăng phắc
    Lấy áo nó mặc vào người
    Lấy súng nó đeo lên vai
    Ðêm đêm mỗi lần mở hội
    Trong lòng con chim múa hoa cười
    Vì nắng sắp lên rồi
    Chân trời xa rạng tỏ
    Sông Ðuống cuồn cuộn trôi
    Ðể cuốn phăng ra bể
    Bao nhiêu xương máu
    Bao nhiêu nước mắt
    Bao nhiêu mồ hôi
    Bao nhiêu bóng tối
    Bao nhiêu cuộc đời
    Bao giờ trở lại giòng sông Ðuống
    Ta lại tìm em
    Em mặc yếm trắng
    Em thắt lụa hồng
    Em đi trẩy hội non sông
    Cười me ánh nắng muôn lòng xuân sang

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Vĩnh biệt Hòang Câm! "Bên kia sông Đuống" là bài thơ mà cháu rất thích khi được học trong trường.