Gã Đầu Bạc - Câu truyện thứ nhất - Kẻ thắng trận

  • Bởi Admin
    26/11/2010
    2 phản hồi

    Gã Đầu Bạc

    (Viêt nhân đọc bài: Khi người ta gọi bác của tôi, ba tôi, anh tôi là "Giặc")

    Sau hơn 2 năm chỉ nghe tiếng chim kêu vượn hú trong đại ngàn Trường Sơn tháng 1/1979 chúng tôi hành quân cấp Trung đoàn lên Biên Giới phía Bắc chống Quân Bành trướng Trung Quốc!

    Nơi tập kết chờ tàu là thị trấn Cổn thuộc tỉnh Quảng Bình. 10 ngày sau khi ở Cổn cả Trung đoàn được lệnh ra ga lên tàu, chúng tôi mừng lắm. Vì đây là lúc chúng tôi trở lại Miền Bắc và chắc chắn sẽ được qua Hà Nội! Khi tàu chuẩn bị chuyển bánh. bất ngờ một chiếc xe Jeep của Kiểm soát Quân Sự Sư đoàn chạy tới. Một Sỹ quan bước ra dõng rạc đọc họ tên tôi yêu cầu xuống tàu đồng thời khóa tay tôi và chở về nhà tạm giam của Sư đoàn!

    Hoang mang đến tột độ. Tôi không bết mình đã phạm phải sai lầm gì.Nhớ lại lúc đó tôi luôn tự  nhủ "Cây ngay không sợ chết đứng".

    Sau 2 ngày giam giữ không xét hỏi, đến ngày thứ 3 tôi được dẫn lên Ban Quân Pháp Sư đoàn. Tại đây tôi đã bị thẩm vấn bở Đại úy Thanh trưởng ban Quân Pháp sư đoàn (Ông này lính chúng tôi thường gọi là Thanh Bọ. Bởi quê của ông ở Quảng Bình). Tôi cũng được bết Đại úy Thanh từng phá một vụ án tham ô xăng dầu khá nổi tiếng ở Sư đoàn. Ông đã đưa vài quân nhân trong vụ đó ra Tòa án binh. Vì quá rõ về ông ta nên tôi càng thắc mắc tợn. Tại sao một Quân nhân không chức quyền như tôi lại được "hân hạnh" gặp ông? Đành rằng trong sinh hoạt của lính tôi cũng chắng là người ngoan ngoãn gì. Tôi cũng vài ba lần bị kỷ luật vì đánh nhau với mấy anh lãnh đạo có A trưởng B trưởng chỉ vì chưa bao giờ tâm phục khẩu phục mấy anh cán bộ loại vớ vẩn đó (Sống lâu lên lão làng, trình độ học vấn hết lớp 4) những chuyện như thế ở cấp đại đội đã có đủ thẩm quyền và biện pháp xử lý!

    Trong 2 ngày tạm giam chắc Đại úy Thanh đã xem kỹ lý lịch của tôi. Vậy nên khi bắt đầu buổi thẩm vấn ông ta cũng khá nhẹ nhàng. Tôi nhớ câu đầu tiên ông hỏi tôi: Đồng chí có bao giờ coi mầu áo xanh của anh bộ đội là mầu áo tù không? Tôi hoàn toàn bất ngờ! Tự nghĩ mãi mà không biết mình đã nói cái gì sai, nói thế nào mà lại ra cơ sự này. Chịu! Vặn vẹo mãi rồi Đại úy Thanh đưa ra một tờ giấy vết tay cho tôi xem. Tiêu đề của tờ giấy: Đơn Tố cáo. Tôi đọc một mạch và chợt hiểu ra. Chuyện là thế này tại Cổn nơi chúng tôi tập kết chờ di chuyển có một trại tù chuyên giam giữ những Sỹ quan cấp úy của Quân đội Sài Gòn mà người ta vẫn gọi là "ngụy". Nơi đó duy nhất có một dòng suối. Cứ đến chiều mọi người đều ra đấy tắm giặt. Trong một buổi chiều nào đó tôi cũng tắm giặt cùng mấy người tù này. Thú thật lúc đó tôi cũng chẳng hè thấy họ có cái gì là ngăn cách, hay hận thù mà còn nhìn họ với con mắt thương cảm. Bởi tôi thấy trông họ đều có vẻ hiền lành và lớn tuổi hơn tôi. Họ chẳng bặm trợn,lơ láo như những tay tù thường phạm. Có một người hỏi tôi: "Cán bộ ơi cho tôi xin điếu thuốc". Tôi buồn cười,bởi từ bé đến lớn chẳng ai gọi tôi là "Cán bộ" cả. Tôi nói "Chúng tôi cũng như ông thôi chẳng có thuốc đâu". Và đấy là sự thật. Hồi đó thuốc là thứ xa xỉ với lính tráng chúng tôi. Chuyện chỉ có vậy. Nhưng không may cho tôi cùng tắm lúc đó có một vị mà sau đó tôi mới biết đó là Tiểu đoàn trưởng. Vị đó đã làm đơn tố cáo tôi chỉ vì một câu nói vô thưởng vô phạt! Sau khi tôi đọc xong Đại úy Thanh chỉ thẳng mặt tôi: Rất may cho cậu bởi vì cậu là giọt máu của người Cộng Sản. Nếu không tôi đã cho cậu ra Tòa vì đã xúc phạm đến Quân đội ta! Cha mẹ ơi! Trời đất quỷ thần ơi! Hóa ra con người ở Việt Nam lại có nhiều loại máu ư? Tôi buồn và ngao ngán quá. Mặc dù tôi được tha bổng sau khi đã làm một bản kiểm điểm nhận lỗi.

    Kể lại câu chuyện này để thấy rằng đa phần chúng ta nhũng người Việt Nam chẳng bao giờ dị nghị, phân biệt "Ngụy" với "Ta". Cụ thể như tôi đây cũng là lớp người được cho rằng "Thắng thì làm vua..." có hơn gì những người thua kia đâu!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Chào bác Đầu Bạc, kẻ thắng trận ...te tua và ngơ ngẫn buồn !!

    Nếu so số phận số người sống trong nghèo khổ ít được học hành, số người tử trận nhiều hơn, các đợt CCRĐ, nhân văn giai phẩm, xét lại chống đảng những cái chết đột ngột do thanh toán phe nhóm thì dân miền Bắc đích thực là nạn nhân nặng hơn của CS và chiến tranh . Miền Bắc phải nghe theo những dối trá chánh trị của Nguyễn tất Thành - Lê Duẫn (dù hai người này hai phe Tàu Nga khác nhau ) những người này thông minh nhưng thất học nên chỉ làm nên chuyện đánh đấm lung tung ...kiểu Mafia, dành cái ăn trước mắt không thấy con sói TQ làm ngư ông đắc lợi đứng sau lưng !

    VNCH và Mỹ bị lôi vào cuộc chiến là nạn nhân của miền Bắc nhưng được phía đồng minh mà trụ cột là Mỹ tận tình giúp đở. Nước Mỹ giử thế nên không tấn công ra Bắc, chỉ dội bom miền Bắc khi đã sang thăm và ...bắt tay với Trung Quốc !
    Liên Xô cũng tránh tiếng quốc tế nên Miền Bắc không được chính thức đánh vào miền Nam mà phải thông qua tổ chức MTGPMN. Cái tội của MTGPMN là dựa vào tổ chức Việt Minh không CS từ trước 1945, tự cho là đại diện cho người miền Nam, tự xưng đa nguyên không Cộng sản, làm bình phong dâng đất cho CS miền Bắc ! Sau 1975 bị nuốt chững, những gì hứa hẹn hứa và gạt dân miền Nam MTGPMN mới thấy ra chuyện mình chỉ là tổ chức bình phong và bị sớm biến thành ...ma !

    Ngày xưa ông Phạm văn Đồng lấy quyền phó của ông Nguyễn hải Thần giao Việt Minh không CS cho Nguyễn Tât Thành biến thành Cộng Sản để mình làm... thủ tướng ra sao thì sau này Bà Nguyễn Thị Châu Sa ( Bà Bình ) và ông Linh giao MTGPMN không CS cho miền Bắc CS để làm ....phó chủ tịch và Tổng bí thư , giống y như vậy ! Nói chung dùng miêng mồi danh vọng quyền chức cho người háo danh và miếng mồi tiền cho kẻ tham khá dễ thành công.
    Những con người này vì chủ nghĩa CS ma quái và danh vọng cá nhân nguy hại hơn nửa là sự dốt nát nên đã nhơn nhơn tưởng mình hay giỏi, vinh mặt bán rẽ máu xương dân tộc VN chỉ vào người khác gọi là ...Ngụy ! Đừng thèm mặc cảm khi mình không xấu !

    Nghe hoài bài tự ca CS quang vinh mà Vinh quang chẳng thấy tuy vậy vẫn phải ca hoài vì đó là cái lý để phải ...mang ơn Trung Quốc mang ơn Nga ! May mà Nga đã thu móng vuốt nay chỉ còn TQ làm chúa Trùm quỷ Satan với bản chất rất "Rợ " ! Con cháu VNCH phải thấy ra cha anh mình đúng chứ ! Chiến tranh là mối tương quan vũ khí mạnh yếu dám giết người hay không và bàn cờ quốc tế nửa, hoàn toàn không phải tương quan đúng sai tốt xấu !

    Tôi từng khai lý lịch là ..dân Ngụy hay Ngụy dân và bị trả về làm cái khác nói không có thành phần dân Ngụy chỉ có Ngụy quân Ngụy quyền ! Tôi cải là làm sao phân biệt tôi có thân nhân cha anh cô chú bạn bè với Ngụy quân Ngụy quyền mà tôi thương mến, phải khác dân miền Bắc ủng hộ CS, rõ ràng có khác nhau chứ ( hăng hái nhận mình thấp kém hơn chứ ! (sic) ), các anh có làm kê khai thiếu đề mục thành phần lớn này không, thêm vào đi, mọi người ...nín im !

    Bọn người vinh sang trong bể máu và nước mắt của những người bị gán cho danh ngụy và cả người mang danh bộ đội cụ Hồ ! Cũng không thể quên 50 ngàn lính Mỹ chết ở VN để ngăn cản cản Cộng Sản cho cả vùng Châu Á !
    Lời nhận định rằng VN (quan chức CS) không đủ tầm tri thức để biết giử độc lập tự do dân chủ cho đất nước...là rất đúng . VN là cảnh hai anh em đánh nhau đến chết, dành nhau gia tài của Mẹ !

    VNCH tránh thằng anh em đã thành côn đồ vì theo CS nên bỏ đi ...xây nhà khác trên đất Mỹ ! Bây giờ lại còn bò theo sang Mỹ ...phá Việt Kiều tiếp. Xin để VK sống yên !

    Muốn trãi nghiệm tự do dân chủ công bằng không dễ, Việt Kiều phải học phờ phạc, đi làm phờ người mới có được những gì quan chức CS được kẻ buộc phải đưa hối lộ cho các ông .... dưới gầm bàn !
    Nhiều lúc tự thương hại mình sao lại là ...dân VN và cầu xin nếu có kiếp sau xin ...chớ buộc phải làm người dân của chánh quyền CSVN... quang vinh giửa thế giới Satan CS nửa !

    Trần thị Hồng Sương

    Trời ơi, ước gì tôi gặp được bạn, bạn ĐẦU BẠC thân mến! Ước gì những ngươì Việt khác có cùng suy nghỉ như bạn. Ước gì ngươì Việt mình bỏ được cái cặp kính mà người ta dán lên mắt moị người từ thuở ấu thơ. Ước gì có thể cùng bạn trước là nâng một li "huynh đệ", sau là cùng nhau trò chuyện hàn huyên. Ước mơ đơn giản vậy thôi mà sao lại khó? Ước gì ...... Nhiều cái ước quá nhưng cũng ráng mà ước để có ngày thành hiên thực.