Nguyễn Hồng Lạc - Con Người

  • Bởi Hồ Gươm
    23/11/2010
    1 phản hồi

    Nguyễn Hồng Lạc

    Con người chỉ hơn nhau ở nhận ra sai lầm, dám thừa nhận sai lầm rồi sau đó là quyết tâm từ bỏ và sửa chữa sai lầm.

    Chúng ta là con người có nhận thức, nhưng nhận thức của con người thì muôn hình muôn vẻ chính vì vậy mà loài người chả bao giờ đại đồng được. Vì không thể đại đồng được nên loài người cần phải biết tôn trọng lý tưởng cá nhân, tôn trọng ý kiên cá nhân, tôn trọng cuộc sống cá nhân và tôn trọng những tham vọng, sở thích chính đáng của từng cá nhân thì loài người mới không có sự bất hòa và xung đột.

    Theo tôi biết, bất cứ một nhà lãnh đạo tôn giáo hoặc chính trị nào mà độc đoán, cho mình là đúng nhất thì đều gây tai họa cho xã hội và loài người.

    Khổng Tử lấy Nhân Nghĩa Trí Tín, đạo Phật lấy Từ Bi, đạo Thiên Chúa Giáo lấy Bác Ái và bất cứ tôn giáo nào cũng dạy con người làm điều thiện cả cho nên theo tôi, sống theo lẽ phải, chân thật và tình yêu thương chính là mục đích của loài người chúng ta.

    Chúng ta là con người nhưng chúng ta không hiểu hết chúng ta. Chính vì vậy mà trọng tâm chính luận của Nho giáo là con người tính thiện hay ác đến nay hơn 2 ngàn năm vẫn chưa có ai giải thích được rõ ràng.

    Đạo Thiên Chúa Giáo cho con người sinh ra ai cũng mang tội tông truyền và con người là tội lỗi. Rất đúng vì con người là bậc trí giả thành thiện tới đâu cũng có lúc sai lầm và dục vọng đẩy họ tới tội lỗi.

    Khổng Tử cho con người là "Nhân chi sơ, tính bản thiện", rất đúng! Vì loài người luôn luôn đi tìm chân lý, dù đó là "chân lý" của mình.

    Khi nghiên cứu con người chúng ta thấy con người có mấy bản năng cố hữu sau: "Tự do, tư hữu, gia đình, tín ngưỡng" thì bất cứ ai cũng có, đó là những đức tính, tâm lý và khát vọng mà tạo hóa đã phú sẵn ở tỏng tâm hồn mỗi chúng ta. Chính nhờ những đức tính tự nhiên, bản năng tốt đẹp đó mà loài người luôn đòi hỏi sự bình đẳng và công bằng xã hội.

    Chủ nghĩa Mác - Lê hòng đi đến thể giới đại đồng và một xã hội không có nhà nước, không gia đình, không tín ngưỡng, mọi người làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu là đi đến công bằng, tự do, bình đẳng tuyệt đối. Nhưng thật đáng tiếc đó là những ước mơ hão huyền của những kẻ ngu cuồng mà thôi. Vì thế giới là tương đối thì làm sao có tuyệt đối được.

    Tôi xem "Thế giới động vật" thấy loài vật có lãnh thổ riêng, có loài có "Dân chủ" đi theo số đông, như vậy Mác - Lênin thua cả "Trí tuệ" của loài vật chăng?

    Chúng ta là con người có nhận thức, chúng ta cần đối xử giữa người với người của những con người văn minh vì nhận thức của loài người cần và phải có đối lập, phản biện thì sự đúng hay sai của từng cá nhân hay nhóm người mới được tranh luận, bàn cãi thì sau đó mới sáng tỏ đúng, sai được. Vì vậy áp đặt là ngu dốt là bất nhân là chống lại chân lý.

    Tư hữu là bản chất của con người nên ai cũng vị kỷ. Vì vậy bất cứ kẻ cầm quyền nào cũng lợi dụng chức quyền để vinh thân cả. Bởi vậy mà những chế độ độc tài chuyên chế thì hầu hết quan lại hầu hết là tham nhũng, hại dân, hại nước.

    Tôi nghiên cứu chủ nghĩa Mác - Lênin và cũng đã sống dưới chế độ Cộng sản đã nhiều năm. Tôi thấy những người Cộng sản tiền bối đa số họ rất tin tưởng vào chủ nghĩa Mác - Lênin và sự lãnh đạo của Đảng. Họ luôn tin thế giới Cộng sản là văn minh, là tốt đẹp không có áp bức, không có người bóc lột người. Chính vì vậy mà đa số những người Cộng sản vào đảng trước năm 1945 họ không những sẵn sàng hy sinh tính mạng của mình mà còn có nhiều người đã bán tài sản gia đình để đi làm Cộng sản. Họ là một lớp người cực đoan, cuồng tín nhưng họ có lòng yêu nước và vì Dân tộc thật sự và họ đã không biết rằng chủ nghĩa Mác - Lênin là học thuyết chống lại sự sống, chống lại loài người, chống lại sự phát triển vì tất cả là của đảng, do đảng vì vậy đảng Cộng sản là một tổ chức đại đàn áp, đại bóc lột.

    Xã hội hiện tại những con người cộng sản chỉ là danh nghĩa mà thôi. Họ đã phản bội lại chủ nghĩa Mác - Lênin, họ làm quan là vì danh vì lợi của cá nhân và gia đình họ mà thôi. Đây cũng là một lớp người cực đoan, tham nhũng, bất nhân, bán nước hại dân. Họ chỉ biết đến cá nhân bản thân họ chứ không ghĩ đến dân đến nước nữa.

    Trong một đất nước thì luật pháp, các chủ trương, chính sách luôn ảnh hưởng đến vận mệnh Dân tộc, vận mệnh một nhóm người, từng cá nhân trong xã hội.

    Luật pháp tôn trọng quyền con người thì nhân dân được tự do, chính sách chủ trương đúng vì Dân, vì Nước thì nhân dân được ấm no hạnh phúc và phát triển đi lên.

    Đảng Cộng sản thì luật pháp luôn bảo vệ sự độc đoán, độc tài của đảng, các chủ trương chính sách thì cũng chỉ có lợi cho đảng chứ không có lợi cho dân.

    Đảng Cộng sản ngoài chế độ độc tài, đảng trị thì quan lại cầm quyền đều do phe cánh, quen biết hoặc mua bán mà có cho nên những người thiếu văn hóa, không am hiểu luật pháp thì lại được đảng đua lên nắm những chức vụ cao cho nên họ làm việc chỉ theo chủ quan, ý muốn cá nhân chứ không theo luật pháp vì vậy rất nguy hiểm cho xã hội.

    Ở trên tivi tôi thường nghe các lãnh đạo đảng, nhà nước luôn nói: "Phải xây dựng chế độ pháp trị Xã hội Chủ nghĩa". Thật là mơ hồ vì đã đảng trị thì làm gì có pháp trị nữa. Thực tế đảng Cộng sản là một đảng ngu trị luôn hại Dân hại Nước.

    Tuân Tử - Nhà pháp trị Trung Quốc trước Công nguyên có câu rất đúng là:

    "Luật pháp mà của riêng thì còn loạn hơn không có Luật pháp!"

    Đảng Cộng sản, luật pháp là của riêng đảng mà tất cả đều là của đảng. Đảng độc tài, toàn trị tuyết đối.

    Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời ngày 03/02/1930, đảng đã đấu tranh chống Pháp nhưng đảng cũng đã tiêu diệt những đảng phái yêu nước đánh Pháp khác và khi đảng ra đời đến nay đã luôn bị những trí thức, học giả phê phán và chống lại nhưng đảng đã giết hoặc bỏ tù họ. Chính vì vậy mà từ khi đảng Cộng sản ra đời cũng như cầm quyền cho tới nay thì đất nước luôn loạn lạc và nghèo đói tụt hậu.

    Theo tôi thì đảng Cộng sản Việt nam đã mang tội lớn sau: "Tội bán nước, tội giết người vô tội, tội gây chiến tranh, tội ăn cướp, tội lừa dối, tội vu khống và tội phá hoại nền văn hóa thuần phong mỹ tục của cha ông để lại"

    Mác có câu: "Phương thức sản xuất xã hội quyết định ý thức con người". Thật là ngu dốt vì phương thức sản xuất xã hội thì chỉ đưa lại năng xuất sản xuất vật chất cho xã hội mà thôi chứ làm sao có thể thay đổi được tâm lý, nhận thức của con người được. Nhưng phương thức sản xuất xã hội luôn ảnh hưởng, quyết định đến chế độ chính trị, xã hội.

    Một nền kinh tế cộng sản toàn trị của đảng thì phải có một chế độ cộng sản đảng trị độc đoán thì mới duy trì được chế độ cộng sản bao cấp đó. "Một nền kinh tế thị trường Xã hội Chủ nghĩa" thì cần đến luật pháp và một cơ chế chính trị tự do, công bằng cho mọi thành phần kinh tế trong xã hội thì xã hội mới thật sự ổn định và phát triển nhanh được.

    Đất nước ta hiện nay vẫn là nền đảng trị độc tài, nhân dân, trí thức, nhân tài, lão thành cách mạng chả là cái gì đối với đảng. Đảng nắm quyền và quyết định tất cả. Vì vậy tôi viết bài này gửi tới bộ Chính trị và mong rằng đảng hãy vì dân vì nước trả lại quyền sống, quyền làm người, quyền tự do cho nhân dân để đất nước sớm thoát hỏi sự lệ thuộc Trung Quốc và đi vào Đa Nguyên, Dân Chủ thực sự.

    Nguyễn Hồng Lạc

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi