Người Sài Gòn - Phong trào dân chủ hải ngoại và việc dân chủ hoá Việt Nam

  • Bởi Admin
    22/11/2010
    1 phản hồi

    Người Sài Gòn

    Đã có một số bài viết bàn về Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại. Lạc quan cũng có nhưng đa số có vẻ bi quan về Phong Trào này. Những lí do để bi quan như: văn hoá gia tộc chỉ biết lo cho gia đình mình, ai chết mặc ai; văn hoá tìm minh chúa để phục vụ của các trí thức, không cần biết minh chúa ấy là loại người nào miễn là minh chúa ấy mạnh và có được sự ổn vững để có thể đem đến lợi lộc cho riêng mình và gia đình mình; văn hoá hành xử theo cảm tính thích trình diễn “sô” để được nổi tiếng, chỉ thấy cái lợi trước mắt, không cần để ý tới cái hại về sau hoặc cao hơn là không có văn hoá tổ chức.

    Tất cả những lí do ấy đều đúng. Những người tranh đấu cho dân chủ ở hải ngoại đều nhìn thấy những điều này nhưng tại sao Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại vẫn không phát triển lớn mạnh mặc dầu đã có biết bao nhiêu cố gắng của nhiều người? Đó là câu hỏi cần có câu trả lời mà những người tranh đấu cho dân chủ ở hải ngoại phải cố tìm ra để có thể có được một Phong Trảo Dân Chủ Hải Ngoại đúng hướng và hữu ích cho việc dân chủ hoá Việt nam.

    Tôi, một người hưu trí, đứng ngoài Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại, đã có nhiều năm kinh nghiệm với công việc tổ chức của Đảng Cộng Sản Việt Nam, thỉnh thoảng lại có dịp được sống ở hải ngoại một thời gian và có để ý tới cơ chế tổ chức của người Việt hải ngoại cũng như của các tổ chức ở xã hội phương Tây, mong muốn góp vài ý về tình hình của Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại với hi vọng giúp soi sáng vấn đề bế tắc này cho những người Việt hải ngoại yêu nước. Những nhận xét và góp ý của tôi - một người bên ngoài Phong Trào nên dễ nhìn thấy cái khó khăn hơn - có thể sẽ rất phũ phàng và gây bực dọc cho quý vị.

    Trước hết tôi sẽ bàn về hai điểm: một là Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại đang đứng ở đâu và hai là những khả thể đem đến dân chủ cho Việt Nam. Sau đó trong mục 3, tôi sẽ nêu lên một số nhận xét và đề nghị giúp quý vị có thêm dữ kiện để tìm được hướng đi khả thi và hữu ích cho việc dân chủ hoá Việt Nam.

    1. Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại đang đứng ở đâu?

    Để trả lời câu hỏi này chúng ta phải tìm hiểu những mong ước và dự tính trong tương lai của các thành viên Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại khi Việt Nam đã được dân chủ hoá. Nếu mỗi thành viên của Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại tự hỏi hoặc chúng ta thử hỏi các thành viên này câu hỏi: Bạn sẽ ở đâu và làm gì khi đất nước Việt Nam có được dân chủ? Chúng ta sẽ có câu trả lời của đa số là: Tôi sẽ sinh sống tiếp tục ở tại quốc gia mà tôi đang sống; tôi không về Việt Nam để có chức này chức nọ. Những lí do để khẳng định cho câu trả lời này là con cái, công ăn việc làm, quen với nếp sống ở đây, vân vân và vân vân. Nếu hỏi tiếp: Vậy tại sao bạn lại tham gia Phong Trào Dân Chủ? Chúng ta sẽ được nghe những câu trả lời như: Vì lí tưởng dân chủ; vì dân chủ đem đến lợi ích bảo đảm hoà bình cho mọi người trên toàn thế giới trong đó có tôi; vì sự liên đới với các người cùng tổ tiên; vì tính thích sinh hoạt cộng đồng, vân vân và vân vân. Và nếu hỏi thêm: Như vậy bạn sẽ được lợi gì khi tham gia Phong Trào Dân Chủ? Câu trả lời sẽ là: Chẳng có lợi gì về mặt vật chất mà còn mất thời giờ và tiền bạc; tuy nhiên được cái lợi về tinh thần là đã sống đúng với lí tưởng của mình, vân vân và vân vân.

    dienbienhoabinh_0.jpg
    Diễn biến hòa bình không đổ máu

    Những câu trả lời trên đây của các thành viên Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại cho thấy là – phải tàn nhẫn mà nói – Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại chỉ có thể đứng ở vị thế mở đường, thúc đẩy và yểm trợ cho việc dân chủ hoá Việt Nam. Với tâm trạng của các thành viên như vậy, Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại không thể trở thành tổ chức đối trọng với Đảng Cộng Sản Việt Nam và nắm quyền lực chính trị ở trong nước khi đất nước được dân chủ hoá. Trừ khi Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại có sự liên kết với các thành viên của Phong Trào Dân Chủ trong nước. Nhưng dù vậy thì các thành viên trong nước vẫn là chủ đạo nắm quyền lực chính trị khi bắt đầu dân chủ hoá Việt Nam.

    Tại sao tôi dám nói, với tình hình hiện nay, Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại lại chỉ có thể ở vị thế mở đường, thúc đẩy và yểm trợ việc dân chủ hoá Việt Nam? Bởi vì một tổ chức mạnh - đúng nghĩa như truyền thống tổ chức của các tổ chức chính trị - có thể đủ sức đương dầu với Đảng Cộng Sản Việt Nam phải hội đủ hai điều kiện:

    - Một là phải có các thành viên thật gắn bó với tổ chức, chỉ có một chọn lựa để sống và không có đường rút lui, dành toàn sức lực và thời giờ cho tổ chức chứ không phải như tình trạng của các thành viên Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại hiện nay chỉ làm khi có giờ rảnh, hứng thì làm như kiểu một thứ thú vui giải trí (hobby), nếu không làm hoặc rút lui khỏi Phong Trào cũng không sao, không ai dám chế tài ai vì sợ bị mất người và bị chống đối khi họ rời Phong Trào, một hình thức làm việc kiểu van xin năn nỉ hoặc khá hơn là kiểu tự giác. Như vậy làm sao Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại có thể là một tổ chức đúng nghĩa như mọi người mong muốn? Có người sẽ phản bác cho rằng nhận định này không hoàn toàn chính xác vì ngay cả các hãng xưởng có lương mà khi không thích người ta cũng bỏ để đi.

    Tôi đồng ý vì trong Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại có những người thật thiện chí bỏ hết sức lực thời giờ và tiền bạc cho Phong Trào nhưng thử hỏi được bao nhiêu người như vậy? Với số người có thiện chí và ít như vậy thì làm sao Phong trào Dân Chủ Hải Ngoại có thể được coi là tổ chức mạnh đúng nghĩa? Những người có thể bỏ toàn thời cho Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại chỉ có thể là những người thực sự đủ sống, không phải lo miếng ăn hoặc đã về hưu. Những người thực sự đủ sống để hoạt động cho Phong Trào Dân Chủ Hải ngoại có được bao nhiêu? Còn những người về hưu thì có bao nhiêu vị còn hứng thú tham gia Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại? Nếu chỉ có những người ở tuổi hưu hoặc gần về hưu trong Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại thì Phong Trào làm sao trẻ trung hoá và đáp ứng được nguyện vọng của tuổi trẻ?

    - Hai là muốn Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại lớn mạnh phải có một cơ chế tổ chức và một hệ thống chế tài nói nôm na là hệ thống trấn áp như kiểu Đảng Cộng Sản Việt Nam đang làm mà người viết này có nhiều kinh nghiệm, hoặc như Hồi Giáo. Khi đã vào Đảng hay nhập Đạo thì không thể tháo lui vì nếu từ bỏ Đảng hoặc Đạo sẽ bị mọi áp lực từ nhiều phía chèn ép khiến khó sống kể cả bị thanh toán, hù doạ và làm hại gia đình. Vào Đảng hay nhập Đạo với cơ chế tổ chức và trấn áp như vậy sẽ bị điều kiện hoá dần dần và trở thành quán tính nên sau đó không thể bỏ đảng hoặc đạo được. Thí dụ như các trí thức kinh tế của Đảng, biết sai, dám phản biện mà vẫn không thể bỏ Đảng. Vì vậy thử hỏi Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại mệnh danh là Dân Chủ có thể và có dám làm như thế không? Xin thưa là không. Như vậy phải tổ chức Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại như thế nào để phù hợp với dân chủ và với tình hình thực tiễn hiện nay ở hải ngoại? Tôi sẽ trở lại câu hỏi này trong mục 3 khi bàn về “Hướng đi nào của Phong Trào là khả thi và hữu ích cho việc dân chủ hoá Việt Nam?”.

    2. Những khả thể đem đến dân chủ cho Việt Nam

    Có hai kịch bản có thể đem đến dân chủ cho Việt Nam: một là lật đổ Đảng Cộng Sản Việt Nam và hai là Diễn Biến Hoà Bình.

    2.1. Kịch bản lật đổ Đảng Cộng Sản Việt Nam

    Kịch bản này lại có hai biến thể: một là Phong Trào Đối Lập Dân Chủ đủ mạnh để lật đổ Đảng Cộng Sản Việt Nam và hai là có một số bộ phận từ trong nội bộ Đảng Cộng Sản làm đảo chính lật đổ Đảng Cộng Sản Việt Nam. Biến thể thứ nhất rất khó xảy ra với tình hình của Phong Trào Dân Chủ hiện nay. Có thể nói là không tưởng. Biến thể thứ hai có thể xảy ra nhưng với việc cơ chế hoá hiện nay của tổ chức Đảng Cộng Sản Việt Nam thì cũng khó có thể thực hiện được.

    Nhưng dù có thể thực hiện được, kịch bản này cũng không nên làm vì có nhiều khả năng lại có một thể chế độc tài kiểu mới nhiều khi còn tàn bạo hơn.

    2.2. Kịch bản Diễn Biến Hoà Bình

    Kịch bản này cũng có hai biến thể: một là Đảng Cộng Sản tự diễn biến thành dân chủ và hai là một nhóm các Đảng Viên yêu nước muốn dân chủ kết hợp với Phong Trào Dân Chủ để làm cuộc cách mạng nhung hoặc màu.

    Biến thể thứ nhất lại có hai khả thể: một là Đảng Cộng Sản chuyển hoá thành dân chủ như kiểu Việt Nam Quốc Dân Đảng ở Đài Loan và hai là Đảng Cộng Sản chuyển hoá thành dân chủ giả hiệu trong đó có mọi màu sắc dân chủ nhưng vẫn ngấm ngầm thực thi độc tài như kiểu nước Nga hiện nay của Putin.

    Khả thể thứ nhất theo tôi thì sẽ rất khó xảy ra. Bởi vì những người lãnh đạo Đảng Cộng Sản hiện nay không thể bỏ những chiếc ghế đã đem đến quyền hành và lợi lộc để thực thi dân chủ vì nếu có dân chủ thực sự chắc chắn họ sẽ bị mất ghế và quyền lợi. Quyền lực và lợi lộc đang làm họ mù mắt và u mê hết sáng suốt.

    Nhưng trước áp lực đòi hỏi dân chủ hiện nay từ trong và ngoài Đảng bắt buộc Đảng Cộng Sản Việt Nam - dù không muốn - cũng phải thay đổi nếu không thay đổi sẽ chết. Vì vậy hiện nay có rất nhiều xác suất là khả thể thứ hai đang có mầm mống thành hình để giúp các người lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam có thể tồn tại và giữ được ghế. Nếu khả thể thứ hai này xảy ra thì vẫn là một đại hoạ cho Việt Nam.

    Biến thể thứ hai là lí tưởng và cũng là tối ưu nhất cho đất nước. Với tình hình hiện nay của nội bộ Đảng Cộng Sản, biến thể này rất có thể xảy ra và có nhiều cơ hội thành công nếu Phong Trào Dân Chủ biết hành động với tinh thần hoà giải và thoả hiệp. Hiện tại chúng ta thấy là nhiều đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam đã thấy rõ Đảng này chỉ là một đảng dối trá và lừa bịp. Sự dối trá và lừa bịp của Đảng càng ngày càng không còn hiệu quả nữa. Nhiều đảng viên như người viết bài này đã chán ghét những trò lừa bịp và dối trá của Đảng và chỉ chờ cơ hội có những đảng viên đang nắm một số quyền lực trong tay đứng lên kêu gọi khai tử Đảng là ủng hộ. Chúng ta thấy xuất hiện càng ngày càng nhiều trên các trang mạng và blog’s những tiếng nói của nhiều đảng viên có chức vị và trí thức phản biện lại những điều Đảng nói và làm đồng thời yêu cầu Đảng thay đổi cơ chế tổ chức Đảng và nhà nước cho phù hợp với dân chủ.

    3. Hướng đi nào của Phong Trào là khả thi và hữu ích cho việc dân chủ hoá Việt Nam?

    Với tâm trạng của các thành viên Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại như đã nói trên và với việc không thể có cơ chế tổ chức với bộ máy trấn áp như Đảng Cộng Sản hoặc Hồi Giáo thì Phong Trào có thể trở thành một tổ chức mạnh - đủ người, đủ phương tiện - để có thể đối đầu với Đảng Cộng Sản Việt Nam không? Với cách tổ chức theo truyền thống tổ chức của các tổ chức chính trị từ trước đến nay thì chắc chắn là không. Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại không thể là một tổ chức mạnh đúng nghĩa như quan niệm truyền thống về tổ chức. Vậy Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại phải tổ chức như thế nào để có đủ sức mạnh làm áp lực với Đảng Cộng Sản Việt Nam? Hướng đi nào của Phong Trào là khả thi và hữu ích cho việc dân chủ hoá Việt Nam?

    Người của Phong Trào hạn chế và khả năng đóng góp giới hạn. Vì vậy phải biết tận dụng khả năng này cho thật tối ưu để đừng lãng phí sức lực vào những hành động vô ích. Muốn vậy phải biết chọn mục tiêu đúng và phù hợp với khả năng để làm. Do đó, trước hết Phong Trào phải biết nhìn thẳng vào thực tiễn để chọn lựa kịch bản khả thi cho việc tranh đấu dân chủ hoá đất nước. Và trong kịch bản ấy phải chọn biến thể nào và khả thể nào. Theo tôi thì kịch bản “Diễn Biến Hoà Bình” với biến thể “một nhóm các Đảng Viên yêu nước muốn dân chủ kết hợp với Phong Trào Dân Chủ để làm cuộc cách mạng nhung hoặc màu” là lí tưởng, tối ưu cho đất nước và có nhiều cơ hội thành công. Sau đó Phong Trào phải biết chấp nhận khả năng hạn hẹp của mình và chọn ra những mục tiêu thật khiêm tốn phải đạt được để tranh đấu cho kịch bản Diễn Biến Hoà Bình tôi vừa gợi ý.

    Từ những chọn lựa này Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại có thể tổ chức Phong Trào theo hai cơ chế. Một là cơ chế hoá theo kiểu các tổ chức thân hữu. Hai là cơ chế hoá theo kiểu các tổ chức đội bóng đá chuyên nghiệp ở Âu Châu.

    Cơ chế hoá theo kiểu các tổ chức thân hữu dễ thực hiện nhưng không thể là tổ chức mạnh để có thể tham gia vào sinh hoạt chính trị dân chủ hoá Việt Nam khi Việt Nam bắt đầu dân chủ hoá. Các tổ chức kiểu thân hữu này chỉ có tính yểm trợ, thôi thúc và phổ biến việc dân chủ hoá. Kiểu tổ chức này chỉ cần đề ra mục tiêu, phương pháp và quy tắc sinh hoạt. Còn các người hoạt động cho tổ chức là những người tình nguyện có định kì. Các hội viên không có tính bắt buộc và chỉ cần là những người đồng ý với mục tiêu, phương pháp và quy tắc sinh hoạt của tổ chức.

    Cơ chế hoá theo kiểu các đội bóng đá chuyên nghiệp Âu Châu vừa có tính dân chủ và vừa có thể có sức mạnh để có thể tham gia vào việc dân chủ hoá Việt Nam khi Việt Nam bắt đầu chuyển sang dân chủ. Cơ chế tổ chức này có hai loại thành viên: thành viên hoạt động và hâm mộ viên (fan) tự phát. Kiểu tổ chức này cần một dự án và một quy ước sinh hoạt rõ ràng. Việc tổ chức thì cần một ban điều hành, ban quản trị tài chánh, ban nghiên cứu chiến thuật và kĩ thuật, ban huấn luyện, ban tiếp thị và một đội cầu thủ chính trị xuất hiện. Nhiệm vụ của ban tiếp thị là lo cho tổ chức có một đội ngũ hâm mộ viên (fan) tự phát được tổ chức như đội ngũ hâm mộ viên của các đội bóng đá chuyên nghiệp Âu Châu.

    Với cách tổ chức này Phong Trào Dân Chủ không cần phải có nhiều thành viên hoạt động, chỉ cần khoảng 100 người. Nhưng các thành viên hoạt động này phải được sắp xếp trong một ban ngành và phải có một nhiệm vụ để thi hành, người nào cũng gắn bó với tổ chức, dành toàn thời giờ, toàn công sức có thể có cho tổ chức thì tổ chức cũng có thể là một tổ chức lớn mạnh. Không nên kêu gọi các thành viên vào tổ chức để có con số mà không có một nhiệm vụ để thực hiện cũng như không có sự gắn bó với tổ chức và do đó chỉ làm cho tổ chức rối thêm và yếu đi. Nhưng phải cố làm sao thu hút được nhiều hâm mộ viên. Vì vậy phải có các tuyển thủ chính trị ra sân xuất sắc để thu hút các hâm mộ viên. Và sức thu hút các hâm mộ viên càng lớn khi có nhiều tuyển thủ sáng giá ra sân chính trị là người trong nước.

    Đây là một kiểu tổ chức mẫu mực về sự kết hợp giữa hải ngoại và quốc nội để cùng đóng góp vào việc dân chủ hoá Việt Nam. Muốn thấy ơn ích của kiểu tổ chức này hãy nhìn các đội bóng đá chuyên nghiệp ở Âu Châu. Họ có bao nhiêu người mà ảnh hưởng của họ bao trùm thế giới vì có các nhóm hâm mộ viên tự phát trên toàn thế giới. Hãy kiểm chứng bằng cách nhìn vào các đội bóng đá Barcelona, Real Madrid, AC Milan, Bayern Munchen, Manchester United, Chelsea, Ajax… để thấy họ có biết bao nhiêu là hâm mộ viên và ảnh hưởng của họ bao trùm khắp nơi trên thế giới như thế nào. Cơ chế tổ chức này cũng có một biến thể là có thể có ba loại thành viên: thành viên hoạt động, thành viên thân hữu và hâm mộ viên.

    Tôi viết những góp ý này gửi đến Phong Trào Dân Chủ Hải Ngoại với mong muốn giúp quý vị thoát khỏi bế tắc trong việc cơ chế hoá tổ chức cũng như có thể chọn một hướng đi khả thi và hữu ích cho việc dân chủ hoá Việt Nam. Hi vọng những góp ý này được quý vị để ý tới và trở thành tấm gương phản chiếu hình ảnh của tổ chức quý vị giúp quý vị có thể nhìn ra được mình. Mong vậy lắm thay.

    Người Sài Gòn
    17 /11/ 2010
    © Thông Luận 2010

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Phản hồi: 

    Nếu nhìn lại lịch sử từ thời Nguyễn Trung Trực đánh Pháp từ giửa cuối thế kỷ 19 nhất là khi Pháp đã chiếm Mỹ Tho (1861) đến công cuộc của Cụ Phan Chu Trinh - Phan Bội Châu - Hồ học Lãm tận cho đến năm 1942 (gần trăm năm ) thì phong trào dân chủ của Việt Kiều phát triễn nhanh và có hiệu quả hơn nhiều !

    Nhìn lại Việt Nam Quốc Dân Đảng của Nguyễn Thái Học bị suy yếu, tổn thất nặng nề, và hoàn toàn rơi vào thế bị động sau việc ám sát ông Bazin. Ngày 17 tháng 6 năm 1930, Nguyễn Thái Học và 12 đảng viên Việt Nam Quốc dân đảng bị xử chém tại Yên Bái. Ngày 18 tháng 6 năm 1930, Nguyễn Thị Giang dùng súng tự sát ở gốc cây đề làng Thổ Tang, tỉnh Vĩnh Yên nay là tỉnh Vĩnh Phú. Nhưng việc đúng thì VNQDĐ vẫn tồn tại . Ngoài thông điệp thành lời :” Không thành công cũng thành nhân.” của Nguyễn Thái Học thì mười ba chiếc đầu bị chặt rời, lặng câm, của nhóm kháng chiến VNQDĐ chống Pháp đã là thông điệp không lời, làm nức nở trái tim của cả thế hệ và cho thế hệ mai sau tiếp nối.

    Ai làm cách mạng mà chỉ lo thống kê thành công và tính vài năm trong đời mình thì ...dễ thất vọng. Thứ hai là người VN còn chưa tận dụng lợi thế quốc tế vì óc dân tộc chủ nghĩa luôn muốn chối bỏ thực tế đó là quyền lực khả năng chuyển biến của bàn cờ quốc tế và thế lực quốc tế. Cái thế lực quốc tế đó không hề nhỏ nếu người VN biết nhìn lại lịch sử và cả hiện tại. VNCH sai khi lo ca cẩm gán cho chuyện chấm dứt chiến tranh dai dẳng phải có điểm đừng là Mỹ thua Mỹ ...tháo chạy . Quên mất chuyện Hiệp định Paris và chuyện phá bỏ Hiệp định Paris của CS ! Thiếu hoàn toàn óc chánh trị và tính logic nên không hề biết ơn lính Mỹ chết trong cuộc chiến bảo vệ VNCH . Tôi chỉ nghe Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh người thành công chế bom nhiệt hạch giúp lính Mỹ bớt thương vong trên chiến trường Iraq biết nói lời tri ân lính Mỹ chết ở VN ! Các bác quân đội và chánh trị gia VNCH thì không ...chịu thấy ! Họ sợ cái tôi VNCH bị thấp đi mà không thấy trong chiến tranh chỉ có mối tương quan vũ khí chứ không có mối tương quan đúng sai cao thấp !

    Này nhá các bác CS thử nghĩ mà xem ! Lợi dụng mối bất hòa Nga Trung và VN theo Liên Xô chống Trung Quốc. Mỹ không dội bom Hà Nội nếu Đặng tiểu Bình không nói rằng chiến tranh chỉ xảy ra khi Mỹ trực tiếp tấn công Trung Quốc, có nghĩa, bật đèn xanh cho Mỹ đánh vào miền Bắc VN !
    Đặng tiểu Bình cùng Mỹ ký kết, đi Mỹ về rồi mới quyết định tiến đánh VN năm 1979 khi Mỹ có chánh sách ....bỏ Đông dương và TQ gợi ý nếu Mỹ nhường quyền bảo hộ VN cho TQ sẽ kềm chế để CSVN không thành một Cuba theo Liên Xô chống Mỹ !
    Tôi đã nói với một nhà khoa học Mỹ rằng chỉ có một nửa nước chống Mỹ, còn Mỹ giao VN cho TQ thì cả nước sẽ phải chống TQ. Bây giờ đang là như vậy đó CS và VK đều chống TQ !
    Quyền lực quốc tế này khiến nay Trung Quốc hăm dọa không chịu cho VN quốc tế hóa vấn đề biển Đông vì muốn rung cây nhát khỉ, biết tìm kẻ bán mình cho chức Tổng bí thư Chủ tịch Thủ tướng để bán đất bán biển VN như Nguyễn Tất Thành thần phục ...sẽ ngàn lần dễ hơn trước thế lực quốc tế !

    Do đó VN theo tôi có hai kịch bản . Suy thoái kinh tế do Quốc doanh vỡ nợ, không tiền trả nợ nước ngoài đã đến hạn, chầu hầu TQ để Trung Quốc tung tiền cứu nền kinh tế CSVN, “chuộc” CSVN làm... con nuôi như Triều Tiên !
    Kịch bản thứ hai , VN suy thoái kinh tế, Âu Mỹ trợ giúp, đảng CS VN không còn kẻ chịu bán đất bán biển, ngã về phía Châu Âu và buộc phải chấm dứt độc đảng độc tài đổi lấy tài trợ, giản nợ, giảm nợ v..v... giống kịch bản của chuyện bỏ kinh tế chỉ uy và chế độ bao cấp .

    Nếu nghĩ sâu xa so sánh cẩn thận thì sẽ thấy không thiển cận hay phiêu lưu khi đặt nhiều kỳ vọng vào các phong trào dân chủ hải ngoại và mong muốn thế lực đó ngày càng lớn mạnh để cứu đất nước khỏi cơn mê cuồng dùng bạo lực trấn áp dân trong nước để dành đặc quyền của những con người ít học mà ham danh phận, ít học mà nắm vũ khí chuyển nhiệm vụ chống ngoại xâm thành đàn áp dân trong nước bảo vệ đặc quyền cho một nhóm nhỏ đảng viên đảng CS.

    Điều chúng ta khẳng định để biết mình nên làm gì đứng ở đâu theo học theo ai trong hiện tại là Cộng Sản đã theo Mao và sai lầm, phá hoại đất nước tan hoang dưới tư vấn của kẻ chưa bao giờ thôi óc xâm lược. Không theo Trung Quốc không phải vì quán tính chống Trung Quốc. Phải chi Trung Quốc giỏi và tốt như nước Mỹ theo TQ để có cuộc sống tốt hơn thì có gì mà không theo. Nhưng thực tế cho thấy người Hán xưa đã bị Mông Cổ du mục hóa một phần và sau đó bị rợ Mãn Châu cướp nước đồng hóa hoàn toàn sau 300 năm . Tư duy bị trui rèn trong bạo lực đã thành hoang dại, tôn thờ cuộc tranh sống như thú hoang. Nhìn cách hành xử của CSVN, CS Trung Quốc, đọc Totem Sói sẽ thấy tâm thức phi nhân bản này của người CS Trung Quốc.

    Sau nội chíến tàn khốc dưới sự khuynh đảo của Liên Xô cộng với bản tính hoang dại do mang tinh thần Mãn Châu Mao trạch Đông đã xào nấu chà xát đất nước Trung Hoa như ...trò chơi chiến tranh trong đó con người bị Mao biến thành các robot vô cảm làm nô lệ không hề có quyền có giá trị và nhân phẩm cá nhân !

    CS sẽ là tội phạm trong lịch sử VN, dẫn hổ về và tiếp tay giết gà dù là con gà đẻ trứng vàng ân nhân của CS. Tất cả đã lộ rõ nhất trong CCRĐ ! Danh phận Nguyễn Tất Thành đã được định hình là kẻ sát nhân như Mao trạch Đông, Stalin trong lịch sử thế giới là không thể tránh đàng nào cho được !

    Dù quân đội CSVN chưa được điều động đàn áp, nhưng không loại trừ CS rất muốn dùng quân đội như Đặng tiểu Bình đàn áp Thiên An môn qua chánh sách lương cao cho quân đội và Công An ! Tệ nhất là chỉ biết bắn súng, làm đặc ông phá hoại mà đi làm chánh án tòa án để rồi bịt miệng Cha Lý làm trò cười cho thế giới, tha hóa nhất mà đi làm Công An chống tệ nạn để quay clip khỏa thân chuyền tay nhau xem chơi !

    Nếu so với cá nhân Nguyễn Tất Thành thì Việt Kiều hôm nay đã chứng tỏ là hơn hẳn. Họ không “y sì” dốt nát suốt đời đến độ tám chín năm viết di chúc mà văn bản như ...gà bới đống rác. Họ và con cái họ mau chóng hòa nhập vào đời sống ở nước văn minh nhất còn gánh vác chuyển tải văn minh cho cả gia đình còn ở lại VN.

    Miền Nam VN đã cứu CSVN bằng 16 tấn vàng, Việt Kiều đã cứu CSVN khỏi cơn suy thoái kinh tế bằng tiền kiều hối và bây giờ kinh tế quốc doanh biến thể đang tồn tại ngắc ngoải bằng tiền... dân nghèo đi xuất khẩu lao động !
    Người CS bất tài nên dễ trở thật tàn nhẩn khư khư bảo vệ lấy quyền lợi của mình . Họ mang món nợ xương máu trong việc gây ra chiến tranh và đang mang món nợ mồ hôi của dân nghèo !

    Bác đảng viên CS ơi ,
    Nhiệm vụ của đảng viên là gì ? Là tích cực “đi đầu” không phải ngồi chờ như nhiều đảng viên hiện nay đang làm ! Cầu an, thì ít nửa cũng xin ra làm dân đi mới không có tội. Bệnh nhân nằm hai ba là chuyện trong VNCH không hề có . Chuyện thiếu nữ nông dân đồng bằng lo lấy chồng xa xứ để cứu giúp kinh tế gia đình và nhiều thảm cảnh khác ....bác là đảng viên tuy không trực tiếp làm, chỉ làm chứng cho làm mà nghĩ mình ...không gánh tội hay sao ?

    Nếu “đi đầu” mà không biết “đi đâu” hay “đi lạc” thì hại dân hại nước ! Đọc bài viết bàng bạc thấy tinh thần “ cầu an và cầu cao” chờ phong trào dân chủ của Việt kiều tìm ra cách hòa giải với CS mà không thấy lỗi lầm và trách nhiệm phải chủ động hòa giải dân tộc của CS !
    Đảng viên phải biết dấn thân ủng hộ một con đường tốt đẹp cho đất nước hay tích cực chủ động phá bỏ các cơ chế sai lầm chứ không phải ....chờ có ai làm mình ngã chiều gió mạnh . Sẽ không được coi như người dân bình thường mà bị coi là người ...cơ hội !

    Trần Thị Hồng Sương