Chuyện không thể thầm thì

  • Bởi Admin
    16/11/2010
    0 phản hồi

    Lão Kuông giới thiệu

    Câu chuyện của một đồng nghiệp viết trên blog đặt tên "Chuyện thầm thì ai cũng biết". Tui cóp về đặt lại phải hét TO lên mới thỏa...

    Mấy ngày rồi, làng báo sôi lên vì những thông tin mập mờ rúng động. Nhưng chỉ còn mập mờ kết quả cụ thể ra sao, còn thì nhiều người đã biết trước kết cục này thế nào rồi cũng đến.

    Ma và nhiều người bạn khác, mong cho nó đến.

    Đâu phải bây giờ người quản lý mới ô hô ai tai té ra trong nhà mình nhiều giòi bọ đến vậy. Một bài viết có “mùi”, nếu có nhạy cảm nghề nghiệp, có quan hệ và uy tín trong làng báo đủ rộng thì 30 giây phát hiện cái một. Nhưng than ôi, hai điều kiện tối thiểu đó của một biên tập viên, một cấp quản lý trung gian trong tờ báo, bây giờ nhiều người không đáp ứng được.

    Nhìn quanh, làng báo thiếu người đến tang thương.

    Một em dàn trang bụp phát nhảy lên làm… quản lý phóng viên, vì có Đ. Một em thư ký hành chính chuyên xếp lịch họp và ghi biên bản bụp phát thành thư ký tòa soạn. Một em lười nhác bao năm không học không đọc không đi thực tế, sợ bị đuổi việc bèn giở chiêu nịnh cấp trên, thành phóng viên “đặc nhiệm”. Một “nhà văn” nửa tỉnh nửa mê, rình rình lấy tiền của cơ quan để làm những cuốn phim nửa mê nửa tỉnh gom tiền vào túi mình, thích bá vai bá cổ những người nổi tiếng trên blog mình để chứng minh nhiệt tình cho cái sự háo danh. Một tổng biên tập nói với nữ phóng viên: “Chúng mày xinh đẹp thông minh thế mà sống bằng nhuận bút à?”. Một thư ký tòa soạn chuyên bám theo những bài điều tra cật lực của phóng viên để bài cuối ký nhét tên mình vô nhằm làm giá, dọa dẫm ăn xin tiền doanh nghiệp. Cũng thư ký tòa soạn ấy giờ cuối rình rình mọi người về hết, ở lại tòa soạn một mình để lấy bản bông có bài tôn vinh một doanh nghiệp nọ chuyên cần làm từ thiện rồi gọi điện cho họ nói có mấy chi tiết bất lợi cho anh, tôi sẽ bỏ ra…

    (Mong mỏi tột bực của Ma là bọn nó sớm bị bắt hết đi. Dù có bị xã hội chửi lây như chửi một thứ mà ai cũng ôm ấp trong lòng (già) thì cũng càng tốt, cho những đứa nào đang nho nhoe ăn bẩn thì cố mà tắm gội đi. Càng bắt sớm, bắt hết thì làng báo càng bớt ô nhục).

    Trở lại chuyện giòi bọ, trong các tòa soạn, có ai biết không?

    Sao không? Ai chẳng biết!

    Rồi… sao không ai xử?

    Haha, đó là một câu chuyện dài.

    Nhìn lại làng báo, trong đội ngũ BBT, liệu có mấy người thực sự là nhà báo? Có mấy người thực sự trưởng thành từ phóng viên, nếu có khả năng tổ chức, nhạy bén, định hướng chính xác... thì sẽ làm biên tập, thư ký tòa soạn, vân vân, rồi phó tổng, rồi tổng?

    Nhiều người trong số họ chuyển từ đủ thứ cơ quan về bụp phát giữ những trọng trách trong tờ báo. Nhiều người trong số đó không có sự quan tâm xã hội, kiến thức tổng quát và sự tỉnh táo cần thiết - điều kiện đầu tiên của người làm báo. Đọc tờ báo thì cũng lướt tin chó cán xe, hoặc chỉ biết đọc chữ mà không “ngửi” được cái gì đằng sau nó. Vì vậy, mang trọng trách quyết định mặt báo trong tay mà ngồi họp giao ban nghe bàn đề tài là mồ hôi như tắm.

    Cứ nghe thử một cuộc họp thảo luận đề tài trong báo, khi sếp nội dung phải quyết định những gì sẽ có trên mặt báo ngày hôm sau. Ví dụ quốc hội đang bàn những chuyện rất lớn lao, còn người dân thực sự đang quan tâm đến điều gì? Một vụ án ghê rợn thu hút sự tò mò của nhiều người, có nên đưa tin tỉ mỉ hay phải cân nhắc để đừng thêm dầu vào lửa? Một ví dụ cũ: một hồi cả nước rú lên ôi ghê quá bánh phở có phoọc-môn, nhưng thực sự liều lượng phoọc-môn có đến mức gây hại không? Ngoài bánh phở, có thực phẩm nào cũng chứa phoọc-môn mà do bị báo chí dẫn lối đưa đường dữ quá nên người dân quên mất tiêu òi mà chỉ đòi xử tử cái thằng bánh phở thui? Và thực sự, phoọc-môn nó là cái gì hay chỉ vì liên tưởng nó là chất ướp xác mà thiên hạ rú lên tập thể như vậy? Giả sử trong chuyện này dư luận đang nóng đầu thì sự thật là gì, làm cách nào để cho họ tỉnh lại? Bộ nông nghiệp khuyến cáo dân đừng trồng IR 50404 nữa, nhưng dân vẫn trồng và có lời nhiều, thì nên xem lại các khuyến cáo của Bộ như thế nào? Vân vân, tờ báo nào có lĩnh vực của tờ báo ấy.

    Điều đó, gọi là trách nhiệm xã hội của tờ báo, là một khía cạnh của chức năng thông tin.

    Nhưng một khi kiến thức thiếu hụt thì làm sao dám bàn đến trách nhiệm? Kiến thức thiếu hụt thì làm sao định hướng được lối đi và liều lượng cho tờ báo trong những làn sóng thông tin dồn dập mỗi giờ, mỗi ngày?

    Kiến thức thiếu hụt thì thậm chí, làm sao nhận thấy chính sự thiếu hụt của mình để bổ khuyết hoặc nhìn ra khả năng của người khác để sử dụng? Giống như họa sĩ thì phải biết pha màu, nhà báo mà không có kiến thức và sự quan tâm xã hội thì làm báo cái mother gì?

    Những tờ báo rập khuôn nhau, những bản tin cướp-giết-hiếp thuần túy mô tả được để lên trang đầu vì dễ dàng câu hits của bạn đọc… ra đời vì nhiều nguyên nhân, trong đó ai bảo nguyên nhân lớn không vì cái “đầu” của không ít tờ báo hiện giờ đang chứa một thứ rất khó gọi là trí tuệ?

    Rồi, cái bọn giòi bọ thường lại rất thông minh trong khoản ôm đít. Từ nịnh nọt đến chia chác, thông đồng có khi không xa. Cũng có khi do chủ quan, do thiếu thông tin trong làng (thường gặp ở những tờ báo mà lãnh đạo không xuất thân nhà báo), nên, có những sếp đã được thông báo về tình trạng giòi bò lúc nhúc trong báo mình mà vẫn hiên ngang thông báo “áo anh thơm nắm”.

    Chứng cứ? Bọn nhà báo nghiêm túc, thời gian không đủ để đi, để sống, để học, để đọc, để viết… ai rảnh đi tìm chứng cứ để tố bọn ăn bẩn kia? Đó là việc của người quản lý.

    Ông từ mù thì cóc nhảy lên bàn thờ, cái đó tất nhiên.

    Nhưng còn doanh nghiệp hay chính người dân, trong nhiều vụ nhà báo ăn bẩn, thì bọn doanh nghiệp hay bọn dân đọc báo cũng đáng bị quai cho tơi tả lắm.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi