Cuộc hội luận cùng đại diện Việt Tân: Phần trả lời cho câu hỏi vòng thứ hai (4)

  • Bởi Admin
    13/11/2010
    10 phản hồi

    Nguyễn Quốc Quân & Đặng Vũ Chấn<br />
    Đại diện của Đảng Việt Tân

    ****** Về đường lối đấu tranh dành tự do - dân chủ ***********

    Câu hỏi 4: Ngọai trưởng Mỹ Hillary Rodham Clinton đã tuyên bố đại ý: tự do đi lại, giao thương trên biển Đông có dung chứa lợi ích của Hoa Kỳ trong đó để khẳng định việc Mỹ mạnh mẽ trở lại Châu Á nói chung và Đông Nam Á nói riêng. Sau tuyên bố này của bà là hàng loạt sự kiện đang dần dần có lợi cho Việt Nam trước nhiều hành vi ngang ngược và trịch thượng của nhà cầm quyền Trung Quốc - mà tôi cho đó là "quyền lực mềm" của những tiếng nói nặng ký. Một lời nói của Tổng thống Hoa Kỳ, Ngọai trưởng Hoa kỳ chất lượng bằng hàng triệu những tiếng nói khác. Thêm vào đó, bất cứ mối liên hệ kinh tế - chính trị - xã hội nào cũng gắn liền lợi ích quốc gia thì "người ta" mới tham gia vào. Vậy xin hỏi Việt Tân, quý vị có tiếng nói uy tín trước Quốc hội và Nhà nước Hoa Kỳ không? Nếu không, thì quý vị sẽ làm gì để tiếng nói của đảng Việt Tân (một chính đảng họat động hợp pháp tại Hoa Kỳ) có ảnh hưởng nhất định nào đó với Quốc hội và Nhà nước Hoa Kỳ? Nếu có, quý vị sử dụng tiếng nói của mình trong "thế trận" như thế nào cho công cuộc đấu tranh dân chủ bất bạo động tại Việt Nam? Quý vị sẽ làm gì để cho Hoa Kỳ hiểu rằng họat động của đảng Việt Tân "có dung chứa lợi ích của Hoa Kỳ" trong đó?

    Xin mở ngoặc ở đây để các độc giả và Việt Tân không hiểu lầm ý của tôi là CHỈ DỰA vào Mỹ. Theo thiển nghĩ của tôi, tựa như một bàn cờ, khi ta chơi với đối thủ, ta không thể thắng được nếu chỉ sử dụng vài quân cờ (lực lượng đảng viên của VT, kêu gọi trách nhiệm, thức tỉnh lòng yêu nước của người Việt trong và ngoài nước, rải truyền đơn, tuyên truyền hiểm họa Bắc triều, vạch trần bộ mặt giả dối của ĐCSVN v.v...). Tôi muốn nói tới vai trò quốc tế (rất quan trọng) trong thời đại toàn cầu hóa, biên giới mềm, thế giới phẳng. Ví dụ biến đổi khí hậu là hiểm họa chung không của riêng quốc gia nào thì các quốc gia khác phải lên tiếng, và có hành động cụ thể, thiết thực vì trái đất này có "dung chứa lợi ích" của họ trong đó.

    (ĐVC) Trước khi trả lời câu hỏi này xin phép được chia xẻ quan niệm về ngoại vận của chúng tôi.

    Thứ nhất chúng tôi không bao giờ mơ hồ ảo tưởng rằng có những đồng minh quốc tế tử tế trung thành với bạn sẽ sống chết cùng ta bảo vệ quyền lợi của ta. Thứ hai ta cần sự hỗ trợ hợp tác của quốc tế, càng cần hơn trong thời đại toàn cầu hóa, tuy thế “chúng ta không chủ trương chiến đấu đơn độc nhưng không sợ phải chiến đấu đơn độc” khi cần, để bảo vệ quyền lợi của dân tộc mình. Và muốn như thế phải luôn luôn “lấy sức mạnh của dân tộc làm căn bản”. Cho nên VT luôn luôn dựa vào nội lực của mình, vận động đồng hương của mình để thúc đẩy ngoại vận thay vì ngược lại, chạy theo o bế tranh thủ sự hỗ trợ biểu kiến của quốc tế để làm đòn bẩy thu hút sự ủng hộ của người Việt mình. Có như thế chúng ta mới có thể là đối tác độc lập với bạn quốc tế, để không dễ trở thành những quân cờ của ngoại bang, và không khuyến khích tinh thần lệ thuộc vào nước ngoài nơi người Việt.

    Khi làm công tác ngoại vận tranh thủ sự hợp tác hỗ trợ quốc tế tất nhiên chúng tôi cần tìm những hoàn cảnh, điều kiện, ý niệm dung chứa hài hòa lợi ích của ta và bạn. Ví dụ ta muốn thúc đẩy một nhà nước tôn trọng những quy ước luật lệ văn minh và hành xử một cách văn minh dân chủ. Việc này phù hợp với lợi ích của nhiều nước khác trong đó có Mỹ vì một nước VN thực sự dân chủ và pháp quyền sẽ là nơi môi trường thương mãi và thị trường vững bền cho thế giới, đem lại lợi ích cho đại khối người dân Việt và giới đầu tư quốc tế. Quả thế, trong môi trường luật rừng với đại nạn tham nhũng, giới làm ăn đầu tư từ các nước dân chủ như Úc, Mỹ chẳng hạn sẽ khó mà cạnh tranh với các đối thủ Trung Quốc, Đại Hàn vốn quen thuộc thoải mái hơn với việc tham nhũng hối lộ móc ngoặc, trong khi các nhà đầu tư Mỹ, Úc bị ràng buộc bởi các luật chống tham nhũng móc ngoặc từ chính nước họ.

    Tại các nước dân chủ như tại Mỹ, tiếng nói của các phái đoàn vận động người Việt có trọng lượng hay không tùy thuộc rất nhiều vào con số và mức độ đóng góp và hoạt động của khối cử tri người Việt trong hoạt động chính trị dòng chính tại các nước bà con chúng ta đang sinh sống. Và khi mà cơ chế chính trị các nước này không cho phép việc cố đấm ăn xôi ngồi ở ghế quyền lực muôn đời, mỗi nhiệm kỳ lại có một loạt lớp mới lên, thì việc ngoại vận luôn luôn phải liên tục để có bạn mới với tiếng nói trọng lượng. Đi sâu sát với từng đối tượng bạn quốc tế, ta sẽ thấy cái nhìn về lợi ích của họ đa dạng và phong phú khác nhau, đưa đến nhiều nhóm lợi ích khác nhau. Ví dụ như nhóm lợi ích thiên về doanh thương, nhóm khác thiên về môi sinh, xã hội, từ thiện, nhân quyền v.v… Với tam quyền phân lập, nhiều khi giữa hành pháp và lập pháp đều có những góc nhìn lợi ích khác nhau. Cho nên ngoại vận khó mà có thể tranh thủ chung chung mà cần tranh thủ song song vừa cả bên hành pháp lẫn bên lập pháp, và hợp tác với những nhóm có lợi ích gần giống với lợi ích của ta. VT đang cùng với nhiều tổ chức bạn và đồng hương cố gắng hết sức mình trong hướng ngoại vận trên.

    Câu hỏi 5: Nếu Việt Tân đã xác định rằng mục tiêu của mình chỉ là để giải thể chế độ độc tài để xây dựng một cơ chế đa nguyên dân chủ, và trong đó Đảng CSVN vẫn có thể hoạt động như mọi đảng phái khác theo quy định của hiến pháp và pháp luật; vậy thì Việt Tân đã bao giờ nghĩ đến việc thực hiện một cuộc đối thoại trực tiếp một cách minh bạch và thẳng thắn với Đảng CSVN? Tôi cho đó cũng là một trong các phương thức đấu tranh bất bạo động: Nó thể hiện thiện ý của Đảng Việt Tân, và có thể giúp Việt Tân tạo được chính danh trước đông đảo quần chúng. Ví dụ, hãy tưởng tượng người dân sẽ nghĩ sao nếu Đảng Việt Tân ra tuyên bố: "Vì hưng vong, thịnh suy của dân tộc Việt Nam, đảng Việt Tân sẵn sàng đối thoại với Đảng CSVN để giải quyết mọi gút mắc, hiểu lầm của đôi bên, xây dựng một cơ chế dân chủ minh bạch và công bằng v.v..."

    (NQQ) Đối Thoại trong đời thường rất nhiều khi chỉ nhằm mục tiêu giải toả tâm lý cần nói và cần nghe để tạo thêm sự cảm thông với nhau; nhưng trong các lãnh vực có tầm ảnh hưởng rộng lớn hơn giữa hai người, đặc biệt trong chính trị hoặc kinh tế, “Đối Thoại” chỉ có nghĩa khi nằm trong một diễn trình thương lượng và kết thúc bởi một quyết định.

    Theo tôi, đối thoại là cuộc nói chuyện giữa hai người hay nhiều nhóm người với mục tiêu bày tỏ những suy tư và phương cách giải quyết một sự việc nào đó trong tư thế tương đối cân bằng về quyền định đoạt sao cho phù hợp với sự thật và công lý. Tôi tự hỏi đối thoại sẽ có ý nghĩa gì nếu một đối tác chỉ được trò chuyện trong tư thế Xin-Cho.

    Bạn cảm nhận thế nào về đối thoại: khi mà nhà cầm quyền mở Văn Phòng Tiếp Dân (có lẽ để “đối thoại” với dân) chỉ để cất đơn kiện vào hộc tủ và để nhớ mặt kẻ nộp đơn; khi mà đức tổng giám mục Ngô Quang Kiệt trò chuyện với Nhà Nước tại cuộc đối thoại do họ tổ chức thì bị trích ra “một nửa câu” đăng phát trên mọi cơ quan truyền thông nhằm bêu xấu Ngài; khi mà blogger Điếu Cày biểu lộ hiểm hoạ Trung Quốc thì bị bắt giam về tội “trốn thuế”; khi mà trước toà án, nạn nhân bị cản trở không có luật sư bào chữa, và ngay cả có luật sư đi nữa thì lời biện hộ cũng chỉ có thể nói ra thôi, chứ không hề được cái gọi là “quan toà” phân giải Đúng-Sai;…

    Chúng tôi hoàn toàn chia sẻ những thiện ý của bạn khi gợi ý đảng Việt Tân nên thực hiện một cuộc đối thoại trực tiếp một cách minh bạch và thẳng thắn với Đảng CSVN. Nhưng trong cuộc trao đổi chỉ bằng ngôn từ với kẻ nắm toàn quyền sinh sát như đảng CSVN và không đếm xỉa gì đến nhân quyền, công bằng, công lý như hiện nay thì “Kẻ thắng Người bại” hiển nhiên đã rõ. Như vậy “đối thoại” không còn ý nghĩa gì nữa ngoài mục tiêu trang trí cho dáng vẻ “văn minh” cho một chế độ tàn ác!

    Câu hỏi còn lại nên là loại mục tiêu nào có thể mang ra đối thoại? và làm thế nào để buộc họ phải “minh bạch và thẳng thắn”?

    Đảng Việt Tân chủ trương “Đối đầu bất bạo động để tháo gỡ độc tài.” Trong đó, tuy khái niệm đối đầu không loại trừ khái niệm đối thoại, nhưng những chủ đề liên quan đến “tháo gỡ độc tài” vì là MỤC TIÊU TỐI HẬU sẽ phải là những vấn đề KHÔNG THỂ THƯƠNG LƯỢNG dù cho chỉ có tính cách tạm thời mang tính giai đoạn hay hoãn binh.

    Riêng về các chủ đề khác, lực lượng dân chủ chỉ có thể chấp thuận đối thoại khi kết quả đạt được nhằm sự lớn mạnh của phong trào quần chúng và đã sẵn sàng phương thức bảo đảm gia tăng đủ áp suất buộc đối tác kia sẽ phải trả một giá đắt hơn nếu không chịu minh bạch và thẳng thắn. Nhiều kinh nghiệm tại BaLan, Miến Điện, v.v... giúp chúng ta thấy rõ những nguy cơ chực chờ trong đối thoại và thương lượng với chế độ độc tài toàn trị.

    Hiện nay, đảng Việt Tân đang thách đố nhà cầm quyền Hà Nội hãy chứng minh điều mà họ thường rêu rao rằng “đảng Việt Tân là một tổ chức khủng bố” (sic). Ngày nào mà CSVN chưa thể hành xử “minh bạch và thẳng thắn”, thì họ vẫn chưa đủ can đảm chấp nhận cuộc đối chất này trước công luận Việt Nam và quốc tế; mà chỉ sử dụng tài sản quốc gia đổ tiền “chống khủng bố” xuống sông Hồng nhằm đe nẹt quần chúng như trong cuộc tập trận giả tưởng được tổ chức giữa lòng Hà Nội ngày 9/10 vừa qua.

    Để trả lời cho câu hỏi “Việt Tân có nên đối thoại với CSVN không” một cách rõ ràng và đầy đủ hơn, chúng tôi xin mời bạn bỏ thêm chút thời gian đọc Chương-2 “Những Nguy Hiểm Của Thương Lượng” trong cuốn sách TTĐTĐDC của tiến sĩ Gene Sharp. Chỉ với sáu trang giấy nhỏ ấy, tôi tin rằng bạn sẽ ghi nhận nhiều phân tích bổ ích cho đất nước về tiêu đề này.

    Nhân đây xin kể lại câu chuyện về Socrates (470 – 399 trước Công nguyên). Ông là một vị thầy về Đối Thoại. Ông thường xuyên bàn thảo và tranh luận với thanh niên và các triết gia khác bằng phương pháp “đặt câu hỏi” để gợi mở con đường tìm về chân lý. Thế rồi ông bị tố cáo tội “dụ dỗ thanh niên” và “báng bổ thánh thần”; bị xử tội chết bằng cách uống thuốc độc. Sau khi đàm thoại cùng bạn bè và học trò một lần cuối, Socrates đã thản nhiên uống thuốc độc và từ biệt mọi người một cách thảnh thơi: “Thôi, bây giờ đến lúc chia tay. Tôi chết đây, còn các bạn cứ sống. Nhưng ai sướng, ai khổ, chưa biết đâu đấy!”

    Thưa các bạn, trong công cuộc truy tìm và bảo vệ chân lý bằng phương pháp ĐT/BBĐ, có nhiều nhà dân chủ đã và đang chịu vô vàn khổ nạn để đánh thức toàn dân hiểu rõ sức mạnh của mỗi người. Tôi tin chắc rằng dân tộc Việt Nam sẽ sớm thành công và không một ai phải uống thuốc độc như Socrates. Nếu phải chọn sống tủi nhục vì phải luôn luôn cúi đầu trước điều sai trái, câu nói cuối đời của ông khiến chúng ta phải cùng suy ngẫm “… ai sướng, ai khổ, chưa biết đâu đấy!”.

    Câu hỏi 6: Hàng loạt các nước độc tài CS ở Đông Âu sụp đổ đều bắt đầu từ những sự kiện rất cụ thể, đời thường, ở trong nước, vấn nạn dân oan, công nhân đình công, biểu tình đòi quyền lợi hàng loạt..v.v... đang là những vấn đề gây bức xúc, nổi cộm trong xã hội VN hiện nay, vậy đảng Việt Tân đã có những hành động thiết thực gì để chia sẻ, sát cánh cùng với họ?

    (NQQ) Theo tôi nghĩ thì các “sự kiện đời thường” đó chỉ là các biến động sau cùng thôi. Tại các nước độc tài CS ở Đông Âu, các bức xúc ngầm đã chất chồng và ăn ruỗng các hệ thống cai trị nơi đó hàng nhiều thập niên, thậm chí hơn nửa thế kỷ trước. Bất công và chống đối có quan hệ nhân quả với nhau. Bất công càng lớn càng sâu rộng thì chống đối càng gay gắt và quần chúng càng sát cánh với nhau hơn.

    Tại Việt Nam cũng thế, guồng máy cai trị (không nhất thiết chỉ bao gồm bộ máy bạo hành) đã rệu rạo do tác động soi mòn vô tình hay cố ý của TOÀN DÂN từ lâu. Do đó, việc quảng bá và thuyết phục toàn dân tiến hành ĐT/BBĐ ở mọi lãnh vực, mọi nơi, mọi giới là việc rất cần và phải xảy ra trước. Qua phương pháp đấu tranh ôn hoà nhưng quyết liệt với một hoạch định hẳn hòi, người dân đang dần dần lấy lại tự tin và quyền lợi nho nhỏ của mình một cách hiệu quả hơn. Thành quả quan trọng nhất của những cuộc thực tập này là nhận thức về sức mạnh và trách nhiệm của mỗi người trong kết đoàn trước những đòi hỏi cấp thiết và chính đáng to lớn hơn sau này. Có lẽ vì vậy mà nhà nước đang cố gắng chống đỡ bằng cách ban hành thêm những điều luật lạ lùng là cấm đông người đứng đơn kiện và mỗi tờ đơn không được kiện đông người.

    Ngoài ra, chúng ta không chỉ lưu tâm đến các điểm “nóng” biểu hiện bằng sự bức xúc của đám đông quần chúng dưới sự đàn áp dã man của công an hay tay sai. Nhiều khi tại các nơi “lạnh” lại là chỗ mà các trụ cột quyền lực của chế độ độc tài đang bị ăn mòn nhiều và nhanh nhất. Chẳng hạn như những đấu đá ngấm ngầm trong nội bộ ĐCS, sự tự giải thể của Viện nghiên cứu phát triển IDS, sự hiện hữu của các trang Mạng lề trái, sự phản tỉnh của đảng viên cộng sản, sự trọng việc tư hơn là việc công trong các cơ quan hành chính, trong truyền thông, trong giáo dục, trong y tế, … Đặc biệt là sự lộ mặt vai trò Lê Chiêu Thống của cấp lãnh đạo ĐCSVN.

    Trong tinh thần đó, anh chị em đảng Việt Tân đã cố gắng tiếp xúc, chia sẻ, thảo luận với nhiều giới đồng bào; đặc biệt là những nơi đang có bất công, bức xúc. Và dĩ nhiên, lời nói phải đi kèm với hành động. Chúng tôi đã cố gắng giúp đỡ bằng nhiều việc cụ thể trong những năm qua ... kể cả việc cùng xuống đường, cùng đình công.

    Câu hỏi 7: Tôi muốn hỏi đại diện Đảng Việt Tân dựa vào căn cứ nào để viết như thế này: "Có tới hơn 80 triệu con người khao khát những điều tốt đẹp chống lại cái cơ chế độc tài mà 15 ủy viên Bộ Chính Trị CSVN đang cố níu giữ bằng mọi giá". Không mấy người tôi biết nhìn thấy cái độc hại của cơ chế, và nếu có nhìn thấy thì hoàn toàn thờ ơ và tìm mọi cách để hưởng lợi từ cơ chế đó. Đảng Việt Tân có quá lạc quan khi đánh giá tình hình hay không?

    (NQQ) Nếu chỉ khẳng định như lời bạn trích dẫn trong câu hỏi trên, quả thực tôi đã quá lạc quan hoặc bốc đồng… khi đánh giá tình hình Việt Nam hiện nay như thế. Tương tự như chúng ta cứ luôn miệng hô hào rằng đất nước ta “rừng vàng, biển bạc, đất phì nhiêu, … dân tộc anh hùng, cần cù, thông minh, hiếu học …”; trong khi nhìn về thực trạng thì GDP thấp nhất trong vùng, lãnh thổ bị phá hủy và đang đổ tai hoạ lên quần chúng, người dân thì yên tâm với miếng ăn tạm đủ cùng với sự thờ ơ về cái độc hại của cơ chế!

    Chúng ta nên nhớ thêm rằng sự thực đó chỉ biểu hiện ở dạng “tiềm năng”. Chúng ta cần phải nhận biết số vốn un đúc từ bao đời nay của dân tộc ta, để quan tâm phát huy thế mạnh chứ không phải nhằm tự hào suông và mặc cho các yếu tính tốt đẹp này bị hủy hoại theo ngày tháng. Tôi xin nhắc lại trọn câu đã nói trước đây, dù có hơi thậm xưng nhưng cốt để nhấn mạnh rạch ròi giữa hai lực đối kháng: “Về tương quan lực lượng, chúng ta thấy rõ tiềm năng nhân sự của lực lượng dân chủ đông lắm. Có tới hơn 80 triệu con người khao khát những điều tốt đẹp chống lại cái cơ chế độc tài mà 15 ủy viên Bộ Chính Trị CSVN đang cố níu giữ bằng mọi giá.”

    Vậy có thực sự đại khối dân tộc VN đang thiếu thốn và khao khát những điều tốt đẹp hay không?

    Bạn cứ nghĩ xem có gia đình nào hài lòng với hệ thống giáo dục xuống dốc ngày càng nhanh hiện nay không với tình trạng học trình bất cập, thầy cô vòi tiền, học trò bạo hành, hiệu trưởng làm ma cô...; gia đình nào không lo âu về các nguồn lương thực rau, quả, thịt hiện nay; gia đình nào hể hả về nạn tham nhũng hoành hành trong đời sống hàng ngày từ công an lưu thông, đến mọi loại giấy tờ, dịch vụ, kể cả nhà thương,... Phải chăng vì không có chọn lựa nào khác nên họ đành vẫn phải bám vào hệ thống hiện tại để sống? Người dân có sẵn sàng chấp nhận hiện trạng ấy bằng mọi giá không?

    Thành phần hưởng lợi, và hưởng hầu như trọn vẹn các phúc lợi, hiện giờ là ai? Có phải là cả mạng lưới các quan chức và những kẻ làm tay chân cho họ không? Một thương gia Tây Phương đã cay đắng nói “anh cứ chỉ một đại gia tại VN đi, tôi sẽ cho anh biết ô dù của hắn là ai?” Chúng ta nên nhìn hiện tượng đó như thế nào? Người dân có vui vẻ chấp nhận hiện trạng ấy không?

    Tình trạng mọi người thờ ơ, ích kỷ, mackeno, hiện nay từ đâu ra? Chính sách “nguyên tử hóa xã hội” là nền tảng của mọi chế độ độc tài, không chỉ độc tài cộng sản mà Stalin đã nâng nó lên hàng “nghệ thuật” bằng truyền thông và mũi súng. Nhiều dân tộc sống qua các chế độ độc tài khác cũng từng có thái độ như vậy. Vậy họ đã làm gì để vượt qua? và chúng ta phải làm gì để giúp đồng bào ta?

    Chính vì thế mà nỗ lực thuyết phục dân tộc là việc cần thiết nhất và lớn lao nhất. Không một đảng phái nào có thể làm điều đó một mình. Chúng tôi cần sự góp sức của chính bạn, để đánh thức người dân về tiềm năng của chính họ và của dân tộc mình.

    ****** Về tương lai của tiến trình dân chủ hóa ***********

    Câu hỏi 8: Theo Đảng Việt Tân, ba rào cản lớn nhất đối với phong trào dân chủ hiện nay là gì? Đảng Việt Tân đã và đang làm gì để gỡ bỏ ba rào cản lớn nhất nêu trên?

    (ĐVC) Tùy theo nhiều góc nhìn khác nhau, mà những rào cản có thể thay đổi. Ở đây chúng tôi nhìn một cách tổng quát rằng trong trận thế đấu tranh cho dân chủ hiện nay có ba nhân tố chính: 1- Quần chúng nhân dân, 2- Đảng và Nhà Nước CSVN, 3- Các tổ chức chính trị đối kháng... Nếu phân tích cho kỹ trong cả ba yếu tố kể trên đều có những mặt thuận lợi cũng như những mặt làm rào cản cho phong trào dân chủ. Trong khuôn khổ của câu hỏi, chúng tôi sẽ chỉ đề cập tới những rào cản.

    Rào cản lớn nhất trong nhân tố quần chúng nhân dân, là sự sợ hãi bộ máy bạo lực trấn áp vẫn còn khá phổ quát. Đây là hậu quả của bao nhiêu năm dưới sự khủng bố tinh thần, của độc tài chuyên chế làm cho người ta trở nên an phận, thụ động trong chính trị, theo tinh thần mackeno. Thậm chí nó làm cho người ta có luôn tập quán thoải mái thích ứng với cơ chế xin-cho, coi những quyền đương nhiên của mình chỉ là những ân huệ được Đảng và Nhà nước ban phát. Khi người ta đã thoải mái với một thói quen nào đó thì người ta ngại mọi sự thay đổi. Để khắc phục cái rào cản này, VT đã và đang cùng những tổ chức, cá nhân tích cực, nỗ lực góp phần thúc đẩy sự phát triển của xã hội dân sự, qua đó người dân dần dần thấy và tự tin vào khả năng tự làm chủ chính mình, tự lo cho mình và lo cho nhau mà không phải qua cơ chế xin-cho đối với nhà nước. Sự tự tin vào mình sẽ càng cao khi càng ngày thấy mình làm được những việc trong tầm tay của mình mà không theo cái khuôn mẫu hành xử mà nhà nước muốn mình theo.

    Rào cản lớn nhất trong nhân tố Đảng và Nhà Nước là bộ máy bạo lực chuyên chế vẫn còn mạnh và còn đủ sức trấn áp quy mô. Chế độ CS được xây dựng và củng cố trên những cột trụ chống đỡ nó như bộ máy thông tin tuyên truyền, quân đội công an, hành chánh v.v.. Cho nên để vượt qua cái rào cản bộ máy trấn áp này, VT đang góp phần bào mòn các cột trụ chống đỡ trên, như góp phần phá vỡ sự bưng bít thông tin (các chiến dịch tự do internet, truyền nhau cách vượt tường lửa, đài phát thanh Chân Trời Mới, chuyển email, bloggers v.v…), kêu gọi quân đội bảo vệ tổ quốc thay vì bảo vệ đảng, chống ngoại xâm thay vì chống dân v.v.., làm những việc mà chúng tôi gọi là nong xích, để nong nới rộng ra các vòng xích kềm kẹp.

    Rào cản lớn trong nhân tố các tổ chức, phong trào đấu tranh cho dân chủ là chưa có được hệ thống tổ chức sâu rộng. Bất cứ cuộc đấu tranh nào muốn thành công thì phải có tổ chức điều động chứ không thể cứ tự phát là đủ. Để khắc phục điểm yếu này, VT đang có những nỗ lực công khai hóa trong nước, và cùng làm việc phối hợp với những tổ chức bạn cũng như các thành phần yêu nước tích cực khác để tổ chức hay/và hỗ trợ những sinh hoạt đấu tranh bất bạo động trong nước, cũng như ở ngoài.

    Một cách tóm tắt, để vượt một rào cản chúng ta cần chú tâm vào mặt thuận lợi để chọn thế nhảy thích hợp. Điểm cần lưu ý nữa là các rào cản này có tương quan mật thiết với nhau, Khi vượt qua một rào cản thì các rào cản còn lại tự khắc sẽ thấp hơn một bậc. Và sau cùng càng đông người đã nhảy qua rào thì những người đi sau chỉ cần một bước nhỏ cũng có thể vượt qua rào.

    Câu hỏi 9: Việt Tân có dự đoán tiến trình dân chủ hóa ở Việt Nam sẽ diễn ra theo kịch bản nào? Cần thời gian bao lâu nữa? Nếu việc thay đổi thể chế diễn ra đột ngột, bất ngờ, vậy đảng Việt Tân đã sẵn sàng tới đâu trong việc đứng ra đảm nhận trọng trách khi tình thế đòi hỏi?

    (NQQ) Trong cục diện liên lập toàn cầu, một cách tổng quát có 3 nhân tố liên quan đến tiến trình dân chủ hoá tại Việt Nam đó là đảng CSVN, lực lượng dân chủ, và quốc tế. Các nhân tố này có thể góp phần trong diễn trình nhanh-chậm vào bốn tình huống sau đây:

    Tình Huống 1: CSVN thành công trong nỗ lực giữ nguyên trạng toàn trị:

    Các phe nhóm trong đảng CSVN thỏa hiệp được với nhau để ổn định tình hình và duy trì quyền lực. Nỗ lực đấu tranh của các lực lượng dân chủ và các phong trào quần chúng không tạo ra được áp lực đáng kể và CSVN thành công trong việc hóa giải, trấn áp. Các áp lực từ bên ngoài không gia tăng hay CSVN vẫn đối phó được nên không bị buộc phải nhượng bộ.

    Tình Huống 2: CSVN phải chấp nhận một số thay đổi biểu kiến:

    Sự phân hóa trong nội bộ CSVN gia tăng khiến việc thỏa hiệp để duy trì quyền lực trở nên khó khăn hơn. Các nỗ lực đấu tranh cho dân chủ và các áp lực từ quần chúng gia tăng và gây khó khăn hơn cho CSVN trong việc trấn áp hay hóa giải. Khủng hoảng kinh tế trầm trọng. Các áp lực bên ngoài gia tăng, đặc biệt là nguồn đầu tư ngoại quốc vào VN bị đe dọa, khiến CSVN phải chấp nhận một sự lùi bước giới hạn để đối phó. CSVN tìm cách dàn dựng một hình thái sinh hoạt tự do biểu kiến trong sự kiểm soát của chế độ. Sự lùi bước này tuy có một số rủi ro cho CSVN nhưng cho phép chế độ tiếp tục cầm quyền và làm ăn với bên ngoài.

    Tình Huống 3: CSVN bị buộc phải chấp nhận một số thay đổi thật sự:

    Sự phân hóa trong nội bộ CSVN gia tăng và các phe nhóm không thỏa hiệp được với nhau, tình trạng đấu đá kéo dài và nghiêm trọng hơn. Các nỗ lực đấu tranh cho dân chủ trở thành một áp lực đáng kể và thực sự đe dọa chế độ. Các phong trào quần chúng, với sự điều hướng của các lực lượng dân chủ, lan rộng và có khả năng làm tê liệt hệ thống hành chánh của chế độ. Áp lực quốc tế gia tăng buộc CSVN phải có những thay đổi căn bản hơn. CSVN phải lùi bước và chấp nhận một số thay đổi thật sự như cho phép đối lập chính trị và tự do báo chí, nhưng vẫn cố gắng duy trì sự lãnh đạo của đảng CSVN.

    Tình Huống 4: CSVN mất kiểm soát và guồng máy thống trị bị tan rã:

    Sự phân hóa trong nội bộ CSVN bùng vỡ không thể hàn gắn được, có những phe nhóm tách ra và thách đố lại chế độ. Các lực lượng dân chủ trở thành một thực thể đối trọng lại chế độ và tạo áp lực nguy hiểm cho chế độ. Các phong trào quần chúng, qua sự điều hướng của các lực lượng dân chủ, lan rộng nhiều nơi, qui tụ đông đảo sự tham gia của người dân và đe dọa thẩm quyền của chế độ. Áp lực quốc tế trở nên nặng nề đặc biệt nhắm vào các lãnh vực cải tổ chính trị và dân chủ hóa xã hội. Trước các áp lực nghiêm trọng này, chế độ lâm vào khủng hoảng, mất kiểm soát tình hình và đưa đến sự tan rã của guồng máy cai trị.

    Dựa vào những biến chuyển của tình hình, có 3 hiện tượng quan trọng đang xẩy ra:

    1- Tuy các phe nhóm CSVN vẫn cố gắng thỏa hiệp để cộng sinh, nhưng sự thỏa hiệp này mỗi lúc một khó hơn vì các mâu thuẫn ngày càng lớn trên nhiều mặt. Đặc biệt là vấn đề tham nhũng và vấn đề bảo toàn lãnh thổ lãnh hải.

    2- Áp lực đấu tranh của phong trào dân chủ và quần chúng ngày một tăng và càng lúc càng gây khó khăn cho chế độ. Thực tế là hiện nay sự kiểm soát của CSVN trong xã hội đang bị thu hẹp lại.

    3- Quốc tế, đặc biệt là Hoa Kỳ, sẽ tiếp tục áp lực CSVN để đáp ứng tương quan kinh tế và chính trị của họ. Các áp lực này sẽ khiến cho tình trạng phân hóa nội bộ CSVN thêm nghiêm trọng và giảm thiểu khả năng đàn áp của chế độ đối với người dân.

    Nhìn vào cách ứng phó tình hình của đảng CSVN hiện nay, theo tôi Việt Nam đang ở tình huống 2 và có xác suất cao đang chuẩn bị bước vào tình huống 3 trong thời gian tới. CSVN bị buộc phải chấp nhận một số thay đổi thật sự. Điều chúng ta muốn là những thay đổi này phải là những thay đổi thật sự có lợi cho tiến trình dân chủ hóa và cho quyền lợi của dân tộc. Trong đó, mọi nỗ lực đều phải nhắm tới là làm sao hình thành bối cảnh sinh hoạt chính trị đa nguyên tại Việt Nam.

    Chúng tôi nghĩ rằng khi có các đột biến thì phải tận dụng để tiến nhanh hơn nhưng vẫn không ngoài kế hoạch tiến lên “bình thường” của lực lượng dân chủ. Nghĩa là dù không có các thay đổi đột biến, thì dân tộc vẫn từng bước lừng lững đi tới. Vì tháo gỡ độc tài không phải là mục tiêu sau cùng. Đặt được nền móng dân chủ bền vững mới là lằn mức thành công. Và để có nền móng đó thì đại khối quần chúng phải biết đến và làm quen dần với sinh hoạt dân chủ. Tóm tắt lại, chấm dứt độc tài là một mốc điểm hệ trọng nhưng nhiều nỗ lực và mốc điểm lớn khác phải tiến hành song song và đạt đến thì mới có nền dân chủ bền vững.

    Thế thì còn bao lâu nữa? Có thể rất nhanh trong vài tuần vài tháng, hoặc lâu cỡ 10 năm như ở Ba Lan, hoặc vẫn chưa ngã ngũ như ở Miến Điện. Tiến sĩ Gene Sharp có viết: “Lịch sử cận đại cho thấy sự mỏng manh của các nền độc tài và các chế độ này có thể sụp đổ trong một giai đoạn tương đối ngắn. Nếu phải mất mười năm – 1980-1990 – mới giật sập chế độ độc tài Cộng Sản tại Ba Lan, thì chỉ mất vài tuần là xong tại Đông Đức và Tiệp Khắc vào năm 1989. Tại El Salvador và Guatamela năm 1944 các cuộc đấu tranh chống lại chế độ quân phiệt tàn bạo chỉ mất khoảng hai tuần tại mỗi nơi. Chế độ có quân đội hùng mạnh của Shah Hoàng tại Iran bị suy sụp trong vòng vài tháng. Chế độ độc tài Marcos tại Phi Luật Tân (Phi-Líp-Pin) sụp đổ trước thế lực của quần chúng trong vòng vài tuần năm 1986: chính phủ Hoa Kỳ liền bỏ rơi Tổng Thống Marcos khi sức mạnh của nhóm đối lập bắt đầu lộ rõ. Cuộc đảo chánh của nhóm giáo điều tại Liên Xô vào tháng 8 năm 1991 bị chận đứng trong vòng vài ngày bởi lực lượng đối kháng chính trị. Sau đó, nhiều nước nhỏ bị khuynh loát từ lâu [trong Liên Bang Xô Viết] đã giành lại độc lập trong vòng vài ngày, vài tuần hoặc vài tháng. Thành kiến cho rằng các phương cách bạo động luôn luôn mang lại kết quả nhanh chóng và bất bạo động luôn luôn mất nhiều thời gian rõ ràng là không đúng. Mặc dù phải mất nhiều thời gian để tạo những thay đổi cần thiết bên dưới và chuẩn bị xã hội, nhưng cuộc chiến thật sự của đấu tranh bất bạo động để đánh sập một nền độc tài thường xảy ra trong một thời gian tương đối ngắn.”

    Tuy đảng Việt Tân cũng đã vạch ra một kế hoạch công tác chi tiết cho chính mình, nhưng câu trả lời “bao lâu nữa?” rõ ràng không tùy thuộc vào đảng VT mà tùy thuộc vào nỗ lực chung của cả dân tộc chúng ta. Và nếu chúng ta khai triển được ý niệm xã hội dân sự ngay trong tiến trình đấu tranh bằng ĐTBBĐ để tháo gỡ độc tài, thì chúng ta không còn lo nghĩ “ai sẽ đảm nhận trọng trách?” vào những ngày chuyển tiếp hậu cộng sản. Khi ý chí toàn dân đã được giải thoát với trải nghiệm thương đau của cơ chế độc tài, chắc chắn những tài năng phong phú tiềm ẩn trong các tổ chức khác nhau và trong đại khối quần chúng sẽ có dịp được tận dụng qua sự mời gọi và chọn lựa thật cẩn thận của nhân dân. Lúc đó, mỗi đảng viên Việt Tân sẽ rất vui mừng vì mọi người dân trong đó có cả chính mình luôn luôn có thể phục vụ hữu hiệu cho đất nước và cho gia đình phù hợp với khả năng và sở thích của mình, dù trong vị trí đứng trong hay ngoài chính quyền. Chỉ nghĩ đến ngày đó thôi mà lòng đã rộn ràng!

    ---oOo---

    Kính thưa các bạn

    Chúng ta đã cùng trải qua các dòng trao đổi nghiêm chỉnh và chân thành. Phải nói rằng ai trong chúng ta cũng thấy rõ thiện ý và công khó của Ban Biên Tập Dân Luận khi mở ra cuộc hội luận này, thư qua thư lại sửa chữa các sai sót cần thiết, và nhất là bỏ công kết tập các câu hỏi đến chúng tôi. Thay mặt cho đảng Việt Tân, chúng tôi xin trân trọng cảm ơn và xiển dương những nỗ lực quí giá này.

    Đã đến giờ tạm chia tay với các bạn, chúng tôi cảm ơn các vấn đề được nêu ra đã giúp đảng Việt Tân hiểu rõ hơn mối quan tâm của độc giả Dân Luận và rà soát lại một lần nữa các việc làm đã qua cũng như các dự định sắp tới. Một lần nữa, chúng tôi cũng thực sự hối tiếc và xin lỗi đã không thể thu xếp thì giờ để trao đổi trực tiếp cho từng câu hỏi hay góp ý chưa được đề cập trong hai vòng hội luận. Nói chung, chúng tôi học hỏi được nhiều điều không những từ câu hỏi đã trả lời mà còn ở câu hỏi chưa được trả lời. Cảm ơn tất cả các bạn.

    Ngoài ra, có lẽ đâu đó các bạn nhìn thấy các phần trả lời thiếu chi tiết có vẻ như không đi thẳng vào câu hỏi, vì chúng tôi đã cố gắng tự điều tiết nhằm tránh sự tổn hại không đáng có cho những công tác tại trong nước. Xin các bạn cảm thông cho điều này.

    Thưa bạn, chắc hẳn các bạn cũng như chúng tôi đã có dịp tự hỏi “Ý nghĩa của cuộc hội luận này là gì?”. Riêng chúng tôi nhớ lại một buổi học thảo về xây dựng kế hoạch ĐT/BBĐ; trong khi bàn về việc thu thập tin tức, người hướng dẫn nhắc đi nhắc lại câu nói “Facts mean nothing without context!”. Tôi tạm dịch thoát ý là: “Dữ kiện sẽ chẳng có ý nghĩa gì cả nếu không góp phần vào việc giải quyết một vấn đề nào đó!”

    Bạn thử tưởng tượng đang đêm ngon giấc, bạn nhìn đồng hồ dạ quang và đánh thức bà xã dậy nói với nàng “Bốn giờ sáng rồi đấy em” xong rồi lại lăn ra ngủ tiếp thì có thể sẽ bị cằn nhằn dữ lắm. Nhưng nếu gắn thực tế ấy với nhu cầu “nửa giờ nữa phải có mặt ở sân bay”, thì có lẽ cả hai sẽ vui vẻ chuẩn bị hành lý nhanh chóng lên đường.

    Trao đổi và học hỏi lẫn nhau trước khi lên đường, dĩ nhiên, là một điều rất cần thiết. Tuy nhiên, qua trải nghiệm của hành động mỗi chúng ta sẽ bật ra thêm rất nhiều điều mới lạ cần học hỏi. Ước mong sẽ có dịp gặp lại bạn trên một đoạn đường công tác nào đó để cùng ôn lại và bổ sung ý nghĩa của cuộc hội luận này của chúng ta.

    Cảm ơn tất cả và hẹn các bạn vào một dịp khác.

    Trân trọng,

    Nguyễn Quốc Quân & Đặng Vũ Chấn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Đài VoA viết:
    Lãnh tụ đối lập Miến Điện Aung San Suu Kyi kêu gọi Nhật Bản giúp đỡ tiến trình dân chủ hóa đất nước của bà đang do phe quân đội thống trị.

    Trong cuộc phỏng vấn điện thoại hôm thứ ba với hãng Kyodo của Nhật, bà nói rằng Nhật Bản nên hợp tác với các nước khác để giúp Miến Điện chuyển đổi sang chế độ dân chủ.

    Bà cho biết phe quân sự chưa trả lời bà về chuyện đối thoại mà bà đã liên tiếp đưa ra, nhưng bà sẽ “kiên trì” trong vấn đề này.

    Bà nói rằng giới trẻ tại Miến Điện bây giờ chú tâm đến chính trị nhiều hơn, bà sẽ cố gắng đoàn kết các tổ chức chính trị lại với nhau, bởi vì “đoàn kết là sức mạnh, và sức mạnh có nghĩa là chuyển tiếp nhanh hơn sang chế độ dân chủ.”

    Bà cũng hứa duyệt lại các biện pháp trừng phạt của quốc tế để xem tác động của chúng về mặt chính trị, kinh tế và cuộc sống của người dân.

    http://www.voanews.com/vietnamese/news/asia/burma-japan-11-30-10-111078654.html

    Bà Aung Sann Suu Kyi đang giành điểm lớn trong mắt người dân và thế giới trước phe quân đội. Cách của bác Nguyễn Ngọc (Già) cũng cùng phương thức với bà Aung và tôi thấy hợp lý, hữu hiệu, khả thi, dễ làm cũng như đúng phương thức ĐT/BBĐ. Việt Tân nên cân nhắc sớm. Tôi cho là thời cơ hiện nay đang khá thuận lợi, VT nên lấy lại thanh danh sớm (tôi đồng ý với bác Nguyễn Ngọc, đó là điều tối quan trọng) sau đó quảng bá tổ chức đảng VT và tiến hành nhiều hành động chính danh để bộc lộ tính trong sáng cho nhiều người dân trong và ngoài nước biết để ủng hộ hơn.

    Việc lên tiếng cho TS. CHHV cũng là một bước nhỏ để người dân thấy cái tâm của đảng VT. VT hãy viết một bài về việc bắt giữ TS. CHHV, hoặc trong lá thư gởi trực tiếp cho ĐCSVN đưa luôn yêu cầu thả TS. CHHV chung với các đảng viên của VT càng hay. Tôi nghĩ vậy. Kính chúc quý đảng kiên trì con đường vì dân vì nước. Trong nước hiện nay, người dân ngao ngán ê chề vì chính thể này lắm rồi! Tôi tin, chỉ cần một chính đảng có uy tín, chứng tỏ được cái tâm thì người dân sẽ theo về để ủng hộ tự do dân chủ.

    Thưa anh Nguyễn Quốc Quân ,

    Tôi xin nói thêm cho rõ ý. Chánh trị là thế giới rất riêng không có dòng nào nằm trong giáo trình y khoa, Dược khoa ...mà trí thức từng được học. Cho dù có nền tảng giáo dục cao vẫn phải lo học thêm về chánh trị . Tai họa xảy ra liên tục như ta đều thấy là vì Công An, Quân đội làm chánh trị mà không có kiến thức chánh trị. Không học các thể chế chánh trị khác mà chỉ học chủ nghĩa Mac- Lê thì không phải là học chánh trị mà học giáo điều kiểu như khủng bố buộc học kinh Coran !

    Cái học tôi muốn nói đến và rất cần là kiến thức chánh trị chuyên nghiệp đó. Troy Dunn đưa ra một khía cạnh đặc thù của minh triết: đó là "năng lực có những lựa chọn đúng và đưa ra những quyết định tối ưu trong khi chưa có thông tin đây đủ". Theo tôi người trí thức lãnh đạo chánh trị còn phải có thêm óc minh triết ( như Gandi) . Dĩ nhiên, những người minh triết thường gặp trong cuộc sống không phải chỉ là những người xuất thân trong tháp ngà chủ nghĩa song là người luôn có suy tưởng học từ nghiên cứu thực tế và lịch sử chứ không nhất nhất ...làm theo Mao như Nguyễn Tất Thành ...

    Quan sát lịch sử đã cho ta nhiều kinh nghiệm ..hết hồn ! Còn ai có lòng yêu nước lớn hơn trí thức trong MTGPMN bỏ vào khu thành lập mặt trận nhưng do không có kiến thức bản lĩnh chánh trị không đánh giá đúng khuynh hướng quốc tế chủ yếu chỉ dùng cái tâm yêu nước cho nên bị Tây giật dây điều khiển và CS ( có đầu não tận bên Nga bên Tàu) chỉ huy qua Nguyễn Tất Thành rồi sau 1975 bị miền Bắc CS chưa bao giờ thoát nghèo thoát dốt ...nuốt chững !

    Thành tích của MTGPMN là làm con cờ cho CS cho dù hoàn toàn không muốn thế ! MT chỉ là làm được chuyện phá hoại dành quyền chứ cũng không thấy ra con đường đi đúng để đất nước có được tương lai. Sau này nhóm Cựu Kháng Chiến mới phải lại đấu tranh cởi ách CS ! Chúng ta đang phải tiếp nối công việc đó !

    Vũ khí khiến ai đánh bạn với nó mà không có óc minh triết nhân văn sẽ thành kẻ giết người tồi tệ nhất !
    Quân đội Trung Quốc đàn áp Thiên An Môn, Quân đội Myanmar cũng do dốt chánh trị mới làm chuyện thiệt hại cho đất nước là lật đổ bà Aung San Suu Kyi bà là người có nhiều năm làm việc với Liên Hiệp Quốc và thấm đẫm tinh thần hòa bình, bà đắc cử theo cơ chế dân chủ ! Bà có thể dẫn dắt đất nước đến hòa bình thịnh vượng .

    Tôi không nói đến dân trí bình thường vì dân trí VN khá lên nhiều lắm rồi nhưng thanh niên miền Bắc vì vẫn chưa được học tinh thần nhân văn và nghĩa vụ và quyền lợi công dân nên đa số vẫn thích vào ngành công an lương cao và vì nhất là thích có quyền làm oai đàn áp người khác! Một tình yêu phi nhân bản.

    Thưa Anh Quân, Tôi nói đến thứ “Quan trí“ tức người được đảng CS chọn lựa giao quyền và học kinh Coran Mac-Lê và kiểu Ông Mạnh, ông Dũng, ông Triết chẳng ai học qua trung học chỉ là có liên can huyết thống với quan chức CS quá cố ! Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện cũng nói thứ ‘quan trí’ đó bởi nhóm “Nhân văn giai phẩm” rất giỏi !

    Tuy CSVN chọn đảng viên tùng phục bằng cách làm dối trá “đánh đồng giai cấp với vô học “ không phải là giúp cho người nghèo có cơ hội học tập trở thành người giỏi hàng đầu người có đủ năng lực phẩm giá để lãnh đạo đất nước. Nhưng con cái họ thì khác. Họ xếp vào các “hạt giống đỏ”, muốn cho học đàng hoàng để nắm hết các vị trí then chốt ! Nhưng đi Trung Quốc học thì chỉ mang về tấm bằng hữu nghị được cho ăn cho chơi ! Nếu đi học ở Nga và các nước Đông Âu thì khá hơn chút ít.

    Khi học bỗng Pháp Mỹ qua tuyển chọn tài năng thật sự thì đa phần sẽ rơi vào tay các bạn trẻ thực tài con cái đảng viên cấp thấp vốn không lên cao được do không bè phái. Nam Hải, Lê Công Định, Nguyễn tiến Trung ...đều là thành tựu của quá trình cảm nghiệm giá trị tự do dân chủ quá tốt cho đất nước mà chuyển đổi nhận thức !
    Sẽ có ngày càng nhiều người có lương tâm để ...không làm theo lãnh đạo CS hại dân hại nước !

    Người trong nước còn chưa quyết liệt chống CS vì nhiều lẻ, nhưng quan trọng nhất là sự thói quen chịu đựng, nhất là sau chiến tranh khủng khiếp nên cũng phải thấy và tôn trọng nhu cầu sống tự nhiên đó. Người Việt Nam nay quá sợ hai từ Cách mạng máu đổ đầu rơi của CS mà ông Triết nói đến ! Cho nên sợ nhất là bị CS hù dọa thêm là thay đổi sẽ...xấu hơn, lại máu đổ đầu rơi cho nên vu vạ đảng chanh trĩ là khủng bố ! Hoang mang khi không biết thế giới bên ngoài là gì ! Nếu được biết có thể có cuộc sống khác tốt đẹp hơn nhiều sẽ không nhiều người cam lòng sống tiếp như thế. Do đó dân miền Nam mới liều chết bỏ đi !

    Người miền Bắc từng bị gạt là miền Nam đói rách thê thảm đến ngày 30/4 mới thấy hoàn toàn khác ! Tuy vậy người miền Nam tập kết, dân ở miền Bắc do thiếu nền tảng văn hóa nhân văn, bạo hành và thiển cận, thích lợi dụng ưu thế chánh trị thừa nước đục thả câu, thích ăn trên ngồi trước, khai thác công sức người khác để thu vén cho mình hơn là yêu thích sự công bình ! Cá biệt những người xuất chúng thông minh tinh tế mới làm được như Bác Hoàng Minh Chính, Tướng Trần Độ, nhà văn Dương Thu Hương qua quan sát thực tế...

    Thứ hai là sợ vì không thấy ra cần phải làm điều gì đó, đạt được cái gì đó có giá trị, hữu ích, xứng đáng với sự hy sinh. Nếu có điều tâm nguyện thì sẽ ...không sợ. Ai cũng sợ ở tù nhưng khi phải chối từ sự thần phục Trung Quốc như điều tâm nguyện lớn lao hơn sẽ trở thành ...không sợ !

    Về đấu tranh dân chủ như Việt Tân tôi mong muốn được hiểu rõ là Viêt Tân có quan tâm đến việc trong khi kiên quyết nói thẳng nói thật đồng thời quan tâm ...làm cho CS hết sợ để nghe theo Việt Tân nửa. Tôi có thể ví tâm lý đó như khi tôi làm việc với các cháu trẻ bụi đời, phải vừa thương vừa uốn nắn kẻ vừa bất hạnh vừa đáng ghét .

    Đấu tranh dân chủ trong tinh thần nhân văn không dễ vì không thể đứng phe này diệt phe kia như CS từng làm với các đảng phái khác. Không đồng tình, không tán thành, không hoan nghênh CS, không thấy CS có gì hay mà đã chất chồng quá nhiều sai lầm, nhưng nhân danh là con người đa dạng, ta vẫn tồn tại chung với người CS như Nhật Mỹ Pháp vẫn có đảng CS.

    Chúng ta chỉ đòi CS dở thì trong cuộc cạnh tranh công bằng sẽ ...tự thất bại tự ...ra rìa tự biến dạng !

    Tôi có nêu một câu hỏi là đảng Việt Tân có quan hệ gì với Hội Chuyên Gia không bởi vì con đuờng khoa học sẽ cho toàn bộ trí thức CSVN thấy mình lạc hậu ra sao ? Điều này sẽ rất có ý nghĩa !

    Chuyện CS thấy ra và phải công khai nhìn nhận tính chính danh của Việt Tân nếu Việt Tân tạo được uy thế, sẽ giống như việc từ kết án Việt Kiều chuyển sang rù quến Việt Kiều trở về ! Tất nhiên việc tồn tại bên nhau phải như “khối vuông CS” bên “khối tròn dân chủ tự do ” chờ khối vuông biến dạng theo chứ không phải như Nguyễn Hữu Liêm nhân danh Việt Kiều về lại Mỹ ...khen chuyện làm bậy của CS ! Còn những người như thế thì làm sao đòi CS thay đổi? Khi còn những Việt Kiều giỏi chuyên môn mà mờ ớ chính trị như Nguyễn Hữu Liêm, Brian Đoàn ...lại về hùa với CS thì quá khó cho đảng Việt Tân nhiều nhất trước con mắt thế giới hay nước sở tại là Mỹ làm cho số người Mỹ khác hoang mang về thực tế VN !

    Một thành phần nửa là “đặc tình” của CS gửi theo chân người tỵ nạn vượt biên. Các đặc tình này vẫn còn trở về nước báo tình hình đúng như chị Dương Thu Hương cảnh báo ! Họ lấy chồng Mỹ hay hiện diện dưới danh nghĩa người tỵ nạn tích cực chống Cộng, cực đoan chống Cộng tự làm hay xúi Việt Kiều làm điều quá khích thiếu văn hóa để tự làm mất phẩm cách mất y tín ... đó là mối nguy cần quan tâm biến chuyển họ thành ... “đồng minh” vì con người khi được sống trong môi trường trong trẻo sẽ dễ có tâm hồn trong trẻo ra. Và do nước Mỹ quá rộng lớn nên những người như VC hồi chánh mới không bị loại đặc tình CS này truy sát !

    Tôi sang Mỹ, qua quan sát cộng đồng ở Mỹ tôi cho là Cộng Sản thành công trong việc xé nhỏ làm tan tác cộng đồng do chính bản chất bộc trực và anh hùng tính cá nhân của người miền Nam nhất là khi thiếu hẳn bản lĩnh và điều kiện tìm ra sự thật. Do hoàn toàn thiếu tư duy hợp tác mà hình thành ra bản chất không thể làm việc chung để trở thành sức mạnh của hầu hết người Châu Á !

    Tôi ước gì mình thành công khi kêu gọi nhà nước CS ban hành sắc luật miễn tố cho tất cả các bên tham chiến, như Pháp đã làm năm 1954 cho tất cả các hành vi liên quan đến cuộc chiến VN không bị truy tố. Pháp công nhận cuộc chiến tranh đô hộ là “không có chính nghĩa” và người Pháp phản đối chánh sách này của Pháp bị tù đày hay giúp Việt Minh đều coi như ...không có tội ! Cuộc chiến chống Mỹ cũng sai giống y như vậy và tòan dân phải nhìn ra sự lầm lạc . Trước tiên là phải chấm dứt hoạt động tình báo phá hoại vô bổ chỉ làm thương tổn thêm cho người VN sau chiến tranh !

    Vấn đề quan trọng hơn, thưa anh Quân, xin đừng làm theo kiểu củ đó là khi dân trong nước hết sợ chánh quyền, dám hy sinh, thì đấu tranh “đối kháng” có thành công không ? –
    Trung Quốc vì sao ba trăm năm bị Mãn Châu cai không thoát ra được ? Chính vì người TQ bị Mãn Châu hóa tận xương tủy rồi ! Mao trạch Đông người Hán không còn có được nhân cách của Mạc Cữu thời cuối nhà Minh ! May là dân đảng viên miền Nam không bị CS hóa như miền Bắc .

    Theo tôi nghĩ không thể thành công nếu Trung Quốc quyết giử Bắc VN như Bắc Hàn và còn nhiều quan chức CSVN được đào tạo và nhân bản ra đám quan chức cũng ham danh giống Quan chức Trung Quốc thời bị Mãn Châu cai trị và quan chức Bắc Hàn chầu hầu TQ nhưng là để được bảo hộ làm bậy như việc đưa con 27 tuổi làm Đại Tướng kiểu thời Quân chủ giửa thế kỷ 21 một cách ngang nhiên !

    Tôi chưa được biết quan điểm của Việt Tân về người Mỹ ý kiến còn phân tán. Với tôi, người Mỹ bỏ cuộc là giải pháp tốt nhất cho nước Mỹ và vai trò ngăn CS của Miền Nam đã hết ! Bom nguyên tử Mỹ có thể phá tan hoang VN để tất thắng nhưng thắng kiểu đó nước Mỹ không được cả miền Nam nghe theo ! Mỹ cũng không thắng ở Bắc Hàn - Cu Ba, Đài Loan mà Trung Quốc còn được trao trả Hồng Kông Ma Cao ...để làm mô hình cho Trung Quốc ...tự chuyển biến ! Đó là cách làm của phe đồng minh cấy một "sinh tử phù" dân chủ tự do và hòa bình vào cơ thể xâm lược Trung Quốc để tác động vào thế giới CS. Sinh tử phù là lá bùa dùng nội lực để hóa thành đá, bắn vào Huyệt đạo của người rồi tan biến luôn, không để lại dấu vết. Người trúng bùa này sẽ bị đau khổ, muốn sống (sinh) không được, muốn chết không xong(tử)vì thế nên mới gọi là sinh tử phù(bùa). Chính trị Trung Quốc sẽ ngậm đắng nuốt cay vì Hồng Kông Ma Cao thu hút dân TQ !

    Trung Quốc được trao trả Hồng Kông Ma Cao mà chưa học được bài học văn minh đương đại là cùng chống khủng bố, xây dựng nền Hòa bình vĩnh cữu phi hạt nhân, khi đòi thôn tính VN .Cưu tướng lãnh Úc đòi dạy cho TQ một bài học chứ không cần VN làm !

    Đến lúc phải nói thẳng với TQ, thà VN xin làm một bang của nước Mỹ hay được Mỹ bảo hộ như Nhật, Thái Lan, Đài Loan chứ không chịu bị bất cứ áp lực nào của một Trung Quốc vì Trung Quốc nay là đất nước lạc hậu, có nền văn hóa đã dị dạng vì dựa vào súng đạn sát nhân, sau 300 năm bị Mãn Châu cai trị bạo tàn và nhục nhã nhân cách tan rã !

    Tổng Bí thư Đảng Cộng sản TQ Triệu Tử Dương đã ra phát biểu trước sinh viên rằng sinh viên cần phải giữ lấy tính mạng của mình để chứng kiến ngày đất nước hoàn thành bốn hiện đại hóa, ông tiếp: "Chúng tôi thì già rồi, không thành vấn đề gì nữa". Lời bộc bạch tâm khảm này là một sự chấp nhận số phận của ông. Câu nói đã trở nên nổi tiếng. Vị Tổng Bí thư này, bị buộc rời khỏi chức vụ và bị quản thúc ngặt nghèo mãi cho đến khi qua đời vào tháng Giêng 2005. Ông Triệu Tử Dương có dân ủng hộ lớn như thế ...vẫn thất bại trước nhóm nhỏ có súng đạn của phe bảo thủ đã thành sát thủ tàn ác vô học Đặng tiểu Bình ! Cái giá TQ phải trả nhiều đời tiếp theo là nền văn hóa biến dạng sau 300 năm bị Mãn Châu kém văn minh hơn cai trị, sản sinh những con người tàn ác và thiếu nhân cách như Mao trạch Đông, Đặng Tiểu Bình, Giang trach Dân và Hồ Cẩm Đào đàn áp dân trong nước xâm lược lân bang hay người tốt nhưng vẫn còn mang tâm thức nô lệ và xâm lược như Chu Ân Lai !

    Tôi tin rằng may mắn là ngay trong đảng CSVN đã có nhiều người đáng kính trọng, chấp nhận số phận thiệt thòi để nói đến điều phải thay đổi như nhóm Nhân văn giai phẩm, Xét lại chống đảng, Nhóm Cựu Kháng Chiến...Họ thất bại vì đâu ?
    Bắc Hàn nghèo đói, quái đản như thế mà còn chưa chịu thay đổi lại ngông cuồng đến mức lo phong con mới 27 tuổi làm Đại Tướng, lo giử súng đạn để khống chế dân. Nam Hàn mạnh như thế mà chưa làm gì được là do còn Trung Quốc bảo hộ !
    Các nước Dông Âu không dễ thóat ra khỏi Liên Xô nếu như không có chuyện Liên Xô sụp đổ !

    Phải có cách hành động...tránh va vào đống đá và vẫn phải kiên định hành động dù biết chỉ với sức mình khó thể thành công. Thời điểm thành công có khi rất gần, có khi còn xa hơn đời người của mình vì phải có thêm thời cơ của một bàn cờ quốc tế !

    Theo tôi, việc chưa được quốc tế kính trọng lên tiếng ủng hộ cũng là trở ngại lớn cần quan tâm . Tôi tán đồng tâm thức không lệ thuộc bất cứ phe nhóm nào nước nào. Nhưng đấu tranh dân chủ phải dành được sự tin cậy và mến mộ quốc tế như bà Aung San Suu Kyi , Lưu Hiểu Ba (Liu Xiaobo) được giải Nobel Hòa Bình .

    Tôi gợi ý trước tiên nếu được gia đình người Mỹ Úc Hàn Quốc có thân nhân từng chết cho dân chủ tự do ở Nam VN tham gia như cảm tình viên lên tiếng ủng hộ .
    Kính chào,
    Trần thị Hồng Sương

    Trích dẫn:
    Ba rào cản lớn nhất đối với phong trào dân chủ hiện nay là gì?
    *****
    Tôi có cái nhìn hơn khác xin lần lượt đóng góp với đảng Việt Tân.

    Bác sĩ Nguyên Khắc Viện người trí thức trọn lòng tin theo CS từng nói : “Vô sản không đáng sợ bằng vô học .” Ông bị CSVN chối bỏ chính vì tư tưởng này !

    Thế giới chánh trị hiện nay có nhiều phụ nữ tham gia và chứng tỏ khuynh hướng tiến đến hòa bình. Phụ nữ phải sống làm việc cùng giới đàn ông khác mình như nước với lửa nên cũng giúp phụ nữ dễ nhìn ra con đường bất đồng không cần bất hòa và đối đầu gây nhiều tổn thất và vẫn giử được bản sắc ưu tú rất riêng. Tôi mong trong giới lãnh đạo Việt Tân có nhiều phụ nữ có kiến thức chánh trị tham gia.

    Thưa chị Hồng Suơng,

    Nếu tôi không lầm, chị cho rằng một trong những rào cản cần quan tâm là “Dân Trí”. Tôi đồng ý với chị, nếu dân trí cao - ý muốn nói đa số quần chúng có đầy đủ thông tin và chịu suy nghĩ bằng cái đầu của mình - thì khó mà ăn hiếp họ lắm. Nhưng chế độ độc tài sống-còn là nhờ giới hạn thông tin và giành quyền suy nghĩ “giùm” người dân! Do đó, theo tôi, độc tài là cái gốc sinh ra dân trí thấp và không thể nâng cao dân trí trong chế độ độc tài. Sau khi hết độc tài chúng ta phải quan tâm nhiều về giáo dục để nâng cao dân trí nhằm độc tài khó có thể trở lại. Trong tiến trình tháo gỡ độc tài chúng ta cần tìm mọi cách cung cấp thông tin trung thực đến càng đông người càng tốt. Xin mở một dấu ngoặc ở đây là dân trí không đồng nghĩa với số lượng bằng tiến sĩ, kỹ sư, bác sĩ, … mà là thói quen suy nghĩ bằng cái đầu của mình để biết chấp nhận ý kiến khác và dám bảo lưu ý kiến riêng của mình. Vì vậy, chúng tôi rất tiếc phải bảo lưu ý kiến rằng Dân Trí chỉ là một rào cản chứ chưa phải là một rào cản lớn nhất để tháo gỡ độc tài.

    Ngoài ra, cũng xin ghi nhận lời nhắc nhở cần quan tâm đến phái nữ trong Việt Tân. Tôi có thể khẳng định rằng trong đảng VT từ Trung Ương đến địa phương có một điểm đặc thù rất đáng vui mừng là không có giới tính và không có tuổi tác. Mọi người từ trẻ đến già, từ nam đến nữ đều được tôn trọng ý kiến như nhau cũng như có cùng một cơ hội để được giao trách nhiệm lãnh đạo. Tuy không có một cái trần nhà bằng thủy tinh nào trong đảng Việt Tân, nhưng quả thực phái nữ vẫn còn ít trong ban lãnh đạo. Có thể vì hoàn cảnh công tác phải luôn xa nhà và ăn ngủ lăn lóc chăng? Hay là vì bản tính thích hi sinh âm thầm của người phụ nữ Á đông! Tôi không biết có phải vậy không, nhưng mấy chị trong VT mặc dù rất dịu dàng nhưng vô cùng xông xáo. Thôi cố chờ thêm một thời gian ngắn nữa xem sao chị nhé.

    Tôi đã được đọc nhiều góp ý cũng như một số bài viết của chị trên mạng. Rất mến phục chị.

    Quí mến
    NQQuân

    Chào các bác,

    Về việc "thách đố ĐCSVN có thể chứng minh VT là khủng bố", có thể chúng tôi đang vướng vào một thói quen hoặc định kiến (cứ tạm cho là vậy đi!) rằng luôn phải tránh tạo tính chính danh cho một chế độ độc tài. Do đó, VT đã chọn cách thách đố bằng các Thông Cáo Báo Chí.

    Ngay cả bà Suu Kyi cũng chỉ tuyên bố rằng bà sẽ chuẩn bị để hội đàm trực diện với giới lãnh đạo Miến Điện để thảo luận về nhu cầu của phe đối lập. Chúng ta chưa biết là bà sẽ chấp thuận lời yêu cầu gặp gỡ của phía lãnh đạo Miến Điện hay bà sẽ chủ động viết một lá Đơn xin tướng Than Shwe cho bà được gặp mặt ?! Tuy nhiên, đây lại là một vấn đề rất “trơn trượt” đối với trường hợp Việt Nam; khi mà chúng ta có nhu cầu liên minh với nhiều lực lượng dân chủ trong và ngoài nước với nhiều khuynh hướng rất khác biệt nhau cùng hướng đến mục tiêu dân chủ hoá đất nước.

    Tôi đã đọc kỹ và cảm thấy nghiêng nhiều về các phân tích của bác Nguyễn Ngọc Già cho các tình huống bằng phương cách tiến thêm một nấc “Viết Thư Thách Đố Chính Thức” gửi ĐCSVN và các cơ quan quốc tế cũng như công bố với đồng bào trong và ngoài nước. Lúc đó, sự Trả Lời chấp nhận sự thách đố hay sự Không Trả Lời lờ đi như trong rất nhiều trường hợp khác, đều là Câu Trả Lời giúp cho sự minh bạch của Sự Thật hiện rõ ra.

    Tôi sẽ đệ trình cho ban lãnh đạo Việt Tân có những phân tích rốt ráo hơn nữa về cái Lợi và cái Hại đối với phương cách trực tiếp này. Chân thành cảm tạ những gợi ý trong phần trích dẫn rất hữu lý của bác Nguyễn Ngọc Già cùng các khích lệ thân tình của bác Admin và bác MTNGHSQT.

    Rất trân trọng
    NQQuân

    Admin viết:
    Tôi đánh giá câu hỏi số 5 của bác Nguyễn Ngọc Già là một gợi ý khá hay cho Đảng Việt Tân. Khi Đảng Việt Tân công khai mong muốn đối thoại với Đảng cầm quyền, mục đích không phải là để cho Đảng CSVN có cơ hội đồng ý hay không đồng ý, mà là để chứng tỏ cho dân chúng thấy cái tâm của mình.

    Hiện tại Đảng Việt Tân bị Đảng CSVN bôi nhọ như một tổ chức "khủng bố", các đảng viên của Đảng Việt Tân hoạt động tại Việt Nam bị bắt giữ vì các tội danh lật đổ. Nếu Đảng Việt Tân có thể qua con đường công khai và hợp pháp đấu tranh cho quyền lợi của những đảng viên này, cũng như quyền lợi của Dân Tộc, thì đó là cơ hội để đảng VT ghi điểm trước Đảng CS. Lấy ví dụ, Việt Tân có thể gửi thư tới chính quyền Hà Nội, yêu cầu cho luật sư của Việt Tân ở nước ngoài về VN biện hộ cho các đảng viên kia. Những tuyên bố kiểu "chúng tôi sẵn sàng đối thoại [đi kèm hành động cụ thể], nhưng Đảng CSVN không sẵn sàng" v.v... sẽ là lời minh chứng xác đáng nhất chống lại cáo buộc "khủng bố".

    Hãy xem bà Aung San Suu Kyi của Miến Điện khôn ngoan sử dụng chiêu "đối thoại" này như thế nào:

    Bà Suu Kyi 'sẵn sàng gặp tướng lĩnh Miến Điện'

    Lãnh đạo ủng hộ dân chủ Miến Điện Aung San Suu Kyi nói với BBC bà sẵn sàng gặp giới lãnh đạo quân đội để giúp hướng tới việc hòa giải dân tộc.

    Một ngày sau khi được thả do mãn hạn quản thúc tại gia, bà cho biết đã đến lúc phải "giải quyết các bất đồng qua đối thoại”.

    Bà Suu Kyi cũng cho biết bà dự định sẽ lắng nghe xem người dân Miến Điện và các ủng hộ viên quốc tế muốn gì để bà lên kế hoạch cho các bước tiếp theo của mình...

    Đồng ý với các bác Nguyễn Ngọc Già và Admin.

    Đảng Việt Tân nên tỏ ra và công khai mong muốn đối thoại với đảng cầm quyền, đảng CSVN. Đây là một mặt trận ngoại giao và tâm lý hết sức quan trọng trước dân chúng trong nước và quốc tế để cho thấy đảng Việt Tân là một đảng hòa bình, xây dựng.

    Đồng tình với bạn Admin khi bạn hiểu ý của tôi. Có lẽ đảng Việt Tân chưa hiểu ý của tôi. Rất mong đảng Việt Tân đọc bài Hãy bắt đầu bằng từng bước nhỏ để đạt một thay đổi lớn (phần 5) tôi viết cách đây không lâu (cũng trên trang Dân Luận), tôi mạn phép trích ra đây, rất mong đảng Việt Tân xem qua:

    3.Lực lượng thứ ba: Các đảng phái như: Việt Tân, Thăng Tiến, Vì Dân, Dân chủ nhân dân thế kỷ 21 và các trang báo tự do của người Việt trong và ngoài nước.

    Lâu nay, các chính đảng nói trên không được người dân biết đến nhiều, ngoài lý do bị các con nợ bưng bít thông tin thì các đảng phái cũng nên suy nghĩ về hình ảnh của đảng mình. Tôi xin đưa ra một số ý kiến mà xem như là một bước nhỏ để quý vị suy nghĩ thử:

    Đảng Việt Tân luôn bị coi là tổ chức khủng bố trong cách nhìn của ĐCSVN. Tất nhiên, quá khứ thời của ông Hoàng Cơ Minh là lý do quá rõ để cho ĐCSVN quy chụp Đảng Việt Tân hiện nay vẫn chỉ là một tổ chức khủng bố. Hãy nghĩ, đảng phái nào cũng có những bước đi phù hợp theo thời thế, ví dụ ĐCSVN cũng có những bước đi đầy bạo lực và khủng bố như thời cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm, đánh "tư sản mại bản"..., nhưng tại sao họ vẫn có đủ chiêu thức và mánh khóe để né tránh được dư luận hai chữ "khủng bố", vậy thì lý do gì Đảng Việt Tân không thể khôi phục hình ảnh của mình nếu như quý vị chắc chắn ĐCSVN không hề có một bằng chứng nào để chứng minh Đảng Việt Tân (sau thời ông Hòang Cơ Minh) là không thể chối cãi tính chất khủng bố?

    Việc lấy lại thanh danh, hình ảnh của đảng phái mình là điều tối quan trọng trước tiên mà đảng Việt Tân và các đảng khác bị quy chụp là tổ chức khủng bố nên nghĩ tới.

    Theo những thông tin trên mạng, dường như các đảng phái còn quá ít thông tin công khai về mình mang tính quảng bá trong nước và thế giới. Tại sao quý vị không nghĩ đến một lá thư chính danh không chỉ gởi đến ĐCSVN với yêu cầu cải chính và xin lỗi chính thức về việc mà quý vị cho là bị vu cáo? Tất nhiên, không ai ảo tưởng ĐCSVN sẽ phúc đáp với nội dung: "ĐCSVN chúng tôi chân thành xin lỗi và mời đảng Việt Tân về Việt Nam mở văn phòng hoạt động chính thức". Hãy nghĩ về việc Trung Quốc yêu cầu Nhật Bản xin lỗi về việc bắt giam viên thuyền trưởng người Trung Hoa của họ, chắc hẳn chẳng ai ngô nghê để nghĩ Trung Quốc (cần) và Nhật Bản (sẽ) xin lỗi. Thay vào đó, Trung Quốc đang muốn gây chú ý cho thế giới về việc tranh chấp với Nhật Bản đảo Senkaku (còn gọi là Điều ngư Đài). Phương châm "mưa dầm thấm đất", và "kiên trì đeo bám" của những người cộng sản không đáng để qúy vị suy nghĩ sao?

    Hãy nghĩ thêm rằng, nếu một tổ chức nào đó vu khống tổ chức của qúy vị những điều mà qúy vị cho là vô căn cứ, xằng bậy, và qúy vị gởi thư chính thức để chất vấn và yêu cầu cải chính, xin lỗi sẽ có tác dụng lớn đến thế nào đối với người dân và cả thế giới, nhất là đảng phái của qúy vị (theo những gì có trên mạng) là đảng phái họat động hợp pháp tại Hoa Kỳ. Hẳn nhiên, một chính quyền như Nhà nước Hoa Thịnh Đốn không thể nào cho tồn tại một tổ chức đảng phái khủng bố được họat động công khai và hợp pháp?! Vậy vai trò của nhà nước Hoa Kỳ sẽ có trách nhiệm như thế nào đối với một tổ chức đảng phái mà họ cho phép họat động công khai, hợp pháp? Nhà nước Hoa Kỳ có thể giúp gì cho đảng của qúy vị? Mối liên hệ của đảng phái qúy vị với các đảng phái khác đang họat động hợp pháp tại Hoa Kỳ? Có thể tận dụng sự giúp đỡ của họ không?

    Tính CHÍNH DANH VÀ TINH THẦN CHÍNH ĐẠI QUANG MINH là điều tối quan trọng cho bất kỳ đảng phái nào đang muốn họat động hợp pháp bất kỳ đâu trên thế giới. Dường như cả hai tính chất này chưa được các đảng phái quan tâm đúng mực và hiện thực hóa bằng những hành động cụ thể? Những việc phát áo, mũ có dòng chữ HS.TS.VN tại Hà Nội cách đây không lâu đáng được hoan nghênh và khuyến khích nhưng dù sao chỉ là những bước nhỏ chưa đạt được tính chính danh và tinh thần quang minh chính đại của một chính đảng, mà dường như chỉ thích hợp rất ít cho một chính đảng, có vẻ như nó phù hợp với tinh thần tự phát yêu nước trong thân phận cô đơn và yếu thế của cộng đồng những người yêu nước tại Việt Nam hơn là của môt chính đảng đang họat động hợp pháp tại Hoa Kỳ?.

    Nhân vật Phạm Thị Phượng (theo thông tin báo chí) là người của Đảng Vì Dân được ĐCSVN xem là có họat động khủng bố bằng cách đem chất nổ vào Việt Nam và bị phát hiện, bắt giữ, quay phim với lời nhận tội đến nay ra sao? Đảng Vì Dân đã lên tiếng và sẽ tiếp tục làm gì? Tại sao đảng Vì Dân không đường đường chính chính gởi thư đến ĐCSVN chất vấn, yêu cầu thả người nếu qúy vị chắc chắn những kết tội "mang chất nổ" của bà Phượng là không có?

    Tuyên bố của Đảng Việt Tân về bốn người (trong đó có Giảng viên Phạm Minh Hòang) của mình bị bắt giữ vừa qua, tôi cho đó là điều rất hay, các vị đang làm được một bước trên tinh thần chính danh và quang minh chính đại. Chúng ta đều tự hỏi: một đảng phái có quyền bắt giữ người của đảng phái khác đang họat động hợp pháp tại một quốc gia tuyên bố "không đội trời chung" với những tổ chức khủng bố?

    Tóm lại, xin đề nghị với các đảng phái rằng; hãy viết một lá thư gởi đến ĐCSVN về những yêu cầu:

    - Cải chính và xin lỗi chính thức đảng phái của quý vị về việc mà quý vị cho là bị vu cáo.

    - Yêu cầu thả người vô điều kiện.

    - Phải đồng ý cho tổ chức đảng của qúy vị đặt văn phòng hợp pháp tại Việt Nam.

    Xin nhắc lại, tôi không ảo tưởng nhưng không loại trừ về sự trả lời của ĐCSVN.

    Từ những hành động này, dù ĐCSVN không trả lời, đó cũng là bước nhỏ nữa mà quý vị đã để lại cho người dân trong nước, thế giới, chính phủ nước sở tại một cái nhìn chính danh và quang minh. Tự tất cả mọi người và tổ chức dân chủ, đảng phái trên thế giới sẽ đặt câu hỏi:

    - "Tại sao đảng Việt Tân là một tổ chức khủng bố lại sẵn sàng thách thức công khai ĐCSVN đưa ra những bằng chứng về hoạt động khủng bố của họ?"

    - Tại sao ĐCSVN không trả lời cho đảng Việt Tân (một đảng phái đang hoạt động công khai và được nhà nước Hoa Kỳ công nhận) những gì mà ĐCSVN đã tuyên bố?

    Từ đó, các đảng phái (ngoài ĐCSVN) đạt được tính chính danh và quang minh. Tiếp tục, quý vị sẽ có bằng chứng để yêu cầu Nhà nước Hoa Kỳ có trách nhiệm với quý vị và sau đó là các tổ chức dân chủ, nhân quyền trên thế giới nhận thấy đảng của quý vị là trong sáng và chắc chắn họ sẽ ủng hộ, bước tiếp nữa là yêu cầu LHQ can thiệp với tư cách là một chính đảng hợp pháp, không hề bạo lực, khủng bố và đang bị xúc phạm, LHQ phải có trách nhiệm đòi ĐCSVN thông qua nhà nước VN trả lại thanh danh cho quý vị.

    Các trang báo tự do hãy nghĩ về việc cùng nhau mỗi trang cho ra lá đơn tố cáo mà trong đó kèm theo đầy đủ chứng cớ những kẻ đã phá hoại tài sản của mình. Các trang báo hẳn cũng không mất quá nhiều thời gian đeo đuổi một thư tố cáo (đơn kiện lại khác hẳn về tính chất mà các trang báo còn thiếu nhiều yếu tố để đeo đuổi). Đây cũng là bước nhỏ để đạt một thay đổi lớn, biết đâu đồng loạt một trăm lá đơn bay về Việt Nam tới tấp không là một sự kiện lớn sao?

    Tôi đánh giá câu hỏi số 5 của bác Nguyễn Ngọc Già là một gợi ý khá hay cho Đảng Việt Tân. Khi Đảng Việt Tân công khai mong muốn đối thoại với Đảng cầm quyền, mục đích không phải là để cho Đảng CSVN có cơ hội đồng ý hay không đồng ý, mà là để chứng tỏ cho dân chúng thấy cái tâm của mình.

    Hiện tại Đảng Việt Tân bị Đảng CSVN bôi nhọ như một tổ chức "khủng bố", các đảng viên của Đảng Việt Tân hoạt động tại Việt Nam bị bắt giữ vì các tội danh lật đổ. Nếu Đảng Việt Tân có thể qua con đường công khai và hợp pháp đấu tranh cho quyền lợi của những đảng viên này, cũng như quyền lợi của Dân Tộc, thì đó là cơ hội để đảng VT ghi điểm trước Đảng CS. Lấy ví dụ, Việt Tân có thể gửi thư tới chính quyền Hà Nội, yêu cầu cho luật sư của Việt Tân ở nước ngoài về VN biện hộ cho các đảng viên kia. Những tuyên bố kiểu "chúng tôi sẵn sàng đối thoại [đi kèm hành động cụ thể], nhưng Đảng CSVN không sẵn sàng" v.v... sẽ là lời minh chứng xác đáng nhất chống lại cáo buộc "khủng bố".

    Hãy xem bà Aung San Suu Kyi của Miến Điện khôn ngoan sử dụng chiêu "đối thoại" này như thế nào:

    Bà Suu Kyi 'sẵn sàng gặp tướng lĩnh Miến Điện'

    Lãnh đạo ủng hộ dân chủ Miến Điện Aung San Suu Kyi nói với BBC bà sẵn sàng gặp giới lãnh đạo quân đội để giúp hướng tới việc hòa giải dân tộc.

    Một ngày sau khi được thả do mãn hạn quản thúc tại gia, bà cho biết đã đến lúc phải "giải quyết các bất đồng qua đối thoại”.

    Bà Suu Kyi cũng cho biết bà dự định sẽ lắng nghe xem người dân Miến Điện và các ủng hộ viên quốc tế muốn gì để bà lên kế hoạch cho các bước tiếp theo của mình...

    Ba rào cản lớn nhất đối với phong trào dân chủ hiện nay là gì?
    *****
    Tôi có cái nhìn hơn khác xin lần lượt đóng góp với đảng Việt Tân.

    Bác sĩ Nguyên Khắc Viện người trí thức trọn lòng tin theo CS từng nói : “Vô sản không đáng sợ bằng vô học .” Ông bị CSVN chối bỏ chính vì tư tưởng này !

    Liên Xô có hai yếu tố một là dân tộc thuần chủng nên có lòng yêu dân yêu nước nhiều hơn Trung Quốc, thứ hai là ở Liên Xô không chủ trương dùng người vô học nên dễ nhận ra được sự lạc bước để chuyển đổi. Cũng vì thế mà Nguyễn Tất Thành luôn bị Liên Xô từ chối !

    Trung Quốc không có được yếu tố thuần chủng bởi lịch sử lập quốc TQ hình thành một quốc gia lớn nhưng vá víu nham nhỡ do cưỡng ép sáp nhập các dân tộc của lục quốc. Dù sao thì điều đó cũng khiến chủ nghĩa dân tộc cực đoan tồn tại âm ỉ nhưng mạnh mẻ ở Trung Quốc khiến không có được sức mạnh.

    Với người Châu Á không thể không nhìn đến yếu tố dân tộc bởi chưa có ý thức nhân văn và tâm thức công dân thế giới vượt lên được trên bản sắc dân tộc xuất thân . Về phía Nam sông Hoàng Hà TQ có người Choang gốc Bách Việt như Việt Nam.
    Hiện nay người Hán độc quyền nắm các vị trí cao nhất . Cho dù CSTQ có làm hại đất nước thì quan chức cấp thấp, các thư lại người dân tộc khác cũng an nhiên góp sức cho chánh quyền ...phần nào không phải của dân tộc đó. Nhiều quân đoàn không chịu dùng vũ lực đàn áp Thiên An môn nhưng vẫn có nhiều quân đoàn khác ra tay tàn sát sinh viên. Nghiên cứu chi tiết sẽ thấy yếu tố ...”vô tổ quốc” vì không là người Hán ! Trung Quốc khó chuyển đổi hơn Liên Xô .

    Việt Nam càng khó hơn TQ chứ không dễ hơn như học giả Trung Quốc nói khi chỉ nhìn vào yếu tố thuần chủng dân tộc . Việt Nam xấu thậm tệ hơn do lý do khác hơn TQ đó là “chỉ dùng người vô học” ban chức danh, cho chức quyền cho học giáo điều CS như kiểu kinh Coran để làm tên khủng bố và đồng thời tạo ra mối quan hệ quyền lực quyền lợi kiểu Mafia cho nên không nhận ra được sự lạc bước để chuyển đổi...

    Cứ nghe giám đốc học viện chánh trị Nguyễn Ái Quốc nhiều đời kế tiếp phát biểu sẽ thấy một sự giáo điều đến ngông cuồng như tục bó chân của phụ nữ Trung Quốc được đưa lên hàng truyền thống ngàn đời !

    Có nhiều người trong số CS, không xấu kiểu dối trá tham lam trộm cắp nhưng người tốt mà ngu đần cũng nguy hiểm, có khi còn hơn kẻ xấu. Không phải là nghịch lý mà khi tự tin mình tốt làm gì đó không vì mình thì không việc gì không dám làm !
    Câu chuyện cha mẹ dốt, có con gái bệnh Cùi không biết lo chửa trị mà nghĩ để bảo vệ các con khác và danh dự gia đình nhốt cô gái không cho thấy ánh mặt trời, cho đến khi ngành y tế cứu thoát như tôi từng chứng kiến là ...không hiếm !

    Chánh trị CS cũng dùng người tốt có học không có bản lĩnh chánh trị làm kiễng làm bình phong như trong MTGP và Quốc hội, HĐND, học một đường làm một nẽo thì giống học làm Bác sĩ không có bằng lái xe mà lái xe, làm chánh trị khi không có kiến thức chánh trị thì cũng cần coi là dốt.

    Không tài cán gì bỗng dưng được làm chủ tịch, Thủ tướng thì ông Triết ông Dũng bà Doan thương đảng hết mình như Nguyễn tât Thành bị Liên Xô chê, Mỹ không trả lời, Pháp coi kinh được Mao dùng thì theo bất kể đúng sai !

    Người cấp thấp bỗng có chức vụ là kinh nghiệm mang tâm lý kẻ trúng số. Rồi tất yếu thành kẻ phá của, làm băng hoại phá sản như Vinashin !

    Tôi cho rằng nhà thơ Tố Hữu ca ngợi CCRĐ ca tụng nhà độc tài sát nhân Stalin là do dốt chánh trị. Ông Phạm văn Đồng, Ông Võ Nguyên Giáp chỉ là nhà yêu nước, thầy giáo làng có học hành hơn Nguyễn tât Thành nhưng cũng ở cấp độ dang dở, cho nên các ông mới tin vào đấu tranh giai cấp, không thể ngăn cản Nguyễn tất Thành làm chuyện quá sai như CCRĐ, nhân danh giai cấp chỉ sử dụng người dốt trong bộ máy và chuyện để toàn trị CS hóa đồng tình vu vạ bất cứ ai không CS đều là Việt gian, góp sức giết các chánh đảng không CS chính là nguyên nhân của mọi tai họa của VN !

    Tôi tin là các nhà chánh trị Mỹ nhận định đó là ‘nguyên nhân chính’ cho nên muốn VN thay đổi thì tích cực cho học bỗng đi học để thấy ra đâu là cuộc sống hạnh phúc khi có tràn đầy ánh sáng tự do dân chủ !

    Nước Mỹ không dại gì cầm roi đét vào mông con bò mộng ngu si một lần nửa như việc dội bom miền Bắc chỉ tổ làm cho nó nổi điên húc càn ! Nước Mỹ sẽ đào tạo các học giả là con cháu các ông để thay đổi VN vì Liên Xô nhờ có học giả chánh trị mà nhận ra sai lầm.

    Nhìn rõ nguyên nhân để thấy ra biện pháp làm cương lĩnh hành động là điều quan trọng nhất của một chánh đảng.

    XHCN là vì sao đã tắt khi Liên Xô tan rã, ánh sáng có còn lại cũng chỉ là ánh lập lòe ma trơi. Ông Gorbachew nói Putin đang thụt lùi để xây dựng chế độ CS dị dạng .

    Nhưng CSVN luôn nói về XHCN nhân danh XHCN bám giử quyền lợi cho một phe nhóm ! Hiện thực không còn gì là CS nên ông Nguyễn đức Bình, nguyên Giám đốc Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh. nhà lý luận đảng CS mới đòi đổi tên đảng CS.
    Làm sao để đảng viên tốt biết mình đang "làm bình phong" cho nhóm đảng viên tham ô trộm cướp chứ đừng trách dân “sợ” vì cái gì đáng sợ thì phải sợ. Con người không chống lại được súng đạn - nhà tù - còng số 8 sao có thể không sợ ? Đấu tranh và tránh tổn thất là cái khôn của nhà chánh trị.
    Làm sao để đảng viên CS biết sử dụng truy tìm thông tin trên mạng internet thay vì chỉ biết bài giảng chánh trị thì sẽ chuyển đổi dễ dàng suy nghĩ. CSVN biết rõ điều này nên ngăn cản thông tin là mục tiêu số một!

    Khi phản đối việc vu vạ Việt gian và giết người bất đồng chánh trị tiêu diệt đảng phải khác của CSVN trong quá khứ và hiện nay thì chính đảng Việt Tân phải làm khác CSVN.

    Thế giới chánh trị hiện nay có nhiều phụ nữ tham gia và chứng tỏ khuynh hướng tiến đến hòa bình. Phụ nữ phải sống làm việc cùng giới đàn ông khác mình như nước với lửa nên cũng giúp phụ nữ dễ nhìn ra con đường bất đồng không cần bất hòa và đối đầu gây nhiều tổn thất và vẫn giử được bản sắc ưu tú rất riêng. Tôi mong trong giới lãnh đạo Việt Tân có nhiều phụ nữ có kiến thức chánh trị tham gia.

    Trần Thị Hồng Sương