Mr. Dâu Tây - Một Việt Nam thật sự

  • Bởi Admin
    12/11/2010
    0 phản hồi

    Mr. Dâu Tây

    Thường tôi không thích những câu hỏi kết thúc bằng chữ “nhất.” Tôi đanh đá vậy.

    Anh Joe thích món gì nhất? Anh Joe ở Việt Nam thích nơi nào nhất? Tôi hiểu đó là những câu hỏi vui vẻ, nhẹ nhàng, thể hiện sự quan tâm. Nhưng rất tiếc, não tôi không chấm điểm một cách chính xác được. Bún chả là 7.61, Hội An là 8.64…Với tôi, việc chọn “thích” hay “không thích” đã là khó rồi (tôi có thích lấy vợ Việt Nam hay không?), chứ nói gì đến việc chọn một ứng cử viên thích nhất.

    Nhưng hôm trước một phóng viên hỏi tôi một câu hết sức là “nhất” – và tôi có một câu trả lời hết sức chính xác. Câu hỏi là “Anh thấy cảnh nào ở Việt Nam là đẹp nhất”. Bình thường tôi sẽ cựa quậy trên ghế, thở dài. Một câu hỏi khiến quái vật trong đầu tôi mở mắt, thức dậy. Tôi càng già (hoặc càng ế) càng muốn trả lời những câu hỏi đó theo cách của đạo diễn Lê Hoàng: trả lời bằng cách đặt câu hỏi về câu hỏi. “Tôi hỏi lại em câu đó em có trả lời ngay được không?”, chẳng hạn. Hoặc, “Xin lỗi, đây là bài phỏng vấn hay là bài thi cấp một?”

    Một số phóng viên cứ gặp Tây là “Anh thích … chấm chấm chấm… nhất?”. Gặp Mỹ Linh sẽ không hỏi “Chị thích bài hát nào nhất”, gặp Lê Hoàng sẽ không hỏi “Anh thích phim nào nhất?” Nhưng cứ Tây là thích món gì nhất, thích nơi nào nhất, có kinh nghiệm nào là thú vị nhất, vui nhất, hay nhất? Vâng, để tôi mở file excel trong não xem sao. Một câu hỏi hết sức “lười” cũng như các câu hỏi kết thúc bằng “cảm thấy thế nào” mà MC truyền hình hay hỏi khách mời (“Dạ, em cảm thấy vui, chị ạ!”)

    Đó là bình thường. Nhưng lần này tôi chưa kịp thở dài thì một hình ảnh rõ ràng xuất hiện trong đầu tôi. Tôi trả lời ngay: “Cảnh đẹp nhất ở Việt Nam là cảnh các trẻ em ở vùng xa mặc đồng phục trên đường đi học.” Từ trước đến giờ, đó vẫn là cảnh đẹp nhất.

    Một trong rất ít lần tôi trả lời một câu hỏi “nhất” mà không bịa ra một nội dung phù hợp cho xong.

    538904_827320_a.jpg
    Photo: Dzung Viet Le

    Tôi tự hỏi mình vì sao tôi thấy cảnh đó là đẹp nhất – mà vì sao tôi trả lời phóng viên ấy một cách tự tin, không sợ sến. Chắc do cảnh đó gồm nhiều vẻ đẹp thuộc nhiều lĩnh vực, nếu một khái niệm lãng mạn như “vẻ đẹp” có thể bị chia cắt theo một khái niệm khoa hoặc như “lĩnh vực”: tuổi trẻ, thiên nhiên, niềm hy vọng. Việc học hỏi, tính ngoan ngoãn, khả năng vượt qua…Mỗi khi tôi cùng người bạn cũ của tôi là chiếc xe Minsk lang thang ở vùng núi, thoáng thấy cảnh các em mặc đồng phục, đeo cặp sách, đẩy xe đạp lên dốc vì không đạp được…là chúng tôi thấy phê phê, một vẻ đẹp trọn vẹn.

    Đó là Việt Nam thật.

    Tôi quên hết các cảnh nữ sinh đánh nhau dạo này hay xuất hiện trên mạng. Nữ sinh đánh nhau chỉ là Việt Nam online. Việt Nam online xa Việt Nam thật. Xa thật và thật xa. Cướp, giết, hiếp, lộ hàng, hành hạ, đấm đá, các bệnh lãnh cảm, ác cảm, thiếu thiện cảm… mà Lại Văn Sâm dịch sai, ôi thật là kinh khủng, THẬT LÀ KINH KHỦNG!

    Nhìn các em lên đường đi học là tôi vừa quên cảnh xấu vừa nhớ cảnh đẹp – cảnh tuổi thơ ấu. Hồi nhỏ tôi cũng đi bộ lên trường. Đường cũng có dốc và tôi cũng phải xuống xe đạp, đẩy lên… Tôi cũng mặc quần xanh và áo trắng, cũng hơi sợ cô giáo nhưng đồng thời lại cũng hơi “yêu yêu”. Chiều về tôi vừa đi đường vừa trò chuyện cùng các bạn bè, có tiền là qua cửa hàng mua kẹo, không thì nhịn. Tuổi ấu thơ của tôi là thế đấy, chỉ có điều tôi không lần nào cầm ô che nắng cho các bạn gái trong lớp.

    Có nhiều cảnh khác ở Việt Nam cũng đẹp, cũng đầy tính nhân văn. Nhưng xa lạ. Tôi không nhận ra tôi trong các bà già nhuộm răng đội nón. Răng tôi vẫn còn trắng (nói chung, răng tôi vẫn còn), và theo tôi được biết, không kiếp trước nào tôi là bà già đội nón.

    Phải ở các em học sinh tôi mới nhận ra tôi.

    Ở miền Bắc có một đoạn đường tuyệt đẹp xuất phát từ Hồ Ba Bể ở Bắc Kạn, rồi xuống Bằng Lũng, Ao Sen, nối lại với Quốc lộ 3 nơi có tượng một con chim đại bàng đậu trên cao, cách thành phố Thái Nguyên khoảng 20km. Cách đây mấy tuần tôi đi đường này về Hà Nội (bơi ở Hồ Ba Bể sạch lắm; bơi ở Vịnh Hạ Long có quá nhiều túi nylon bơi cùng). Tôi thấy một mùa thu nhẹ nhàng, một Việt Nam chân thật – và càng chân thật càng có giá trị, nếu một khái niệm nghệ thuật như “chân thật” có thể đi song song với một khái niệm kinh doanh như “giá trị”.

    Cánh đồng, mặc dù không bất tận (vùng núi mà) nhưng không thể đẹp hơn. Trẻ em, mặc dù không giàu (vùng núi mà) nhưng cũng không thể dễ thương hơn, ngoan, yêu học. Đây là Việt Nam thật, tôi nói cho xe Minsk nghe. Kể cả các em hư cũng chỉ hư kiểu ngoan.

    Về Hà Nội tôi nhất quyết không mở laptop lên mạng. Tôi sợ đánh mất cảm giác nhẹ người đó. Đúng lúc đó tôi đã hiểu thế nào là Việt Nam thật, thế nào là Việt Nam ảo. Tôi đã muốn giữ lại cách hiểu đó, sự tỉnh táo đó.

    “Thôi cứ mở tôi đi, có gì đâu,” laptop nhẹ nhàng nói. Tôi bỗng thấy mình là thằng nghiện và laptop là nàng tiên nâu. “Đọc các trang báo cũng vui chứ. Biết đâu mấy ngày vừa qua có nhiều sự kiện thú vị xảy ra, anh phải biết chứ! Nào, anh cứ bấm vào nút kia đi… đúng rồi, đúng như thế đấy…”

    Joe

    538914_6080619_n.jpg

    Photo: Vu Khanh Truong

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi