Các nhà lý luận cộng sản kỳ cựu góp ý văn kiện đại hội Đảng

  • Bởi Hồ Gươm
    10/11/2010
    14 phản hồi

    GS Trần Phương – nguyên phó Thủ tướng Chính phủ; Vũ Khoan – nguyên phó Thủ tướng Chính phủ; PGS Trần đình Thiên – Viện trưởng Viện kinh tế; GS Phan văn Tiệm – nguyên thứ trưởng Bộ Tài chính; Việt Phương – nguyên Thư ký cố vấn của cố Thủ tướng Phạm văn Đồng; Dương Thu Hương – nguyên phó Thống đốc Ngân hàng; GS Đào xuân Sâm – nguyên Trưởng bộ môn Quản lý kinh tế trường Nguyễn Ái Quốc; PGS Võ Đại Lược - nguyên viện trưởng Viện Kinh tế Thế giới …

    -oo0oo-


    BIÊN BẢN HỘI THẢO KHOA HỌC
    HỘI KHOA HỌC KINH TẾ VN và TRUNG TÂM TT và DBKT – XHQG

    (Chưa được chỉnh lý)

    Chủ trì: GS Trần Phương, Chủ tịch Hội KHKTVN

    Khai mạc: 8h30 ngày 7-10-2010

    Thành phần:

    - Hội KHKT – XH QG
    - Một số thành viên Tổ Biên tập Cương lĩnh
    - Một số cán bộ nghiên cứu (được mời)

    Nội dung: Góp ý cho các Dự thảo Văn kiện Đại hội XI của Đảng.

    1. GS Trần Phương: Đề nghị nói ngắn, nói rõ: muốn sửa điều này, bổ sung điều kia thôi, không cần giải thích vì mọi người đều đã đọc, đã biết cả. Nói ngắn để nhiều người được nói, và nghe đươc ý kiến của nhiều người.

    2. GS Đào Công Tiến: Không nên giữ “kim chỉ nam” như cũ. Phải coi cái đúng ở mọi thuyết đều là nền tảng tư tưởng.

    Cần nhận thức lại CNXH, CNXH như cách hiểu chính thống, ngòai khẩu hiệu “Dân giàu nước mạnh” như mục tiêu thì được; nhưng 3 đặc trưng ở mô hình trong đó Đảng CS toàn trị, đấu tranh giai cấp, …thì cần thay bằng một mô hình văn minh hơn. Ở đó, dân quyền, pháp quyền phải là tối cao. Hiện nay cần tăng cường tư tưởng khoan sức dân (như Di chúc của Bác Hồ).

    Các giải pháp đột phá: phải nhằm vào cải cách chính trị (chứ không chỉ kinh tế).

    3. Ông Việt Phương: Nay người ta không quan tâm góp ý vào văn kiện, vì cho rằng ĐH nào cũng chủ yếu là vấn đề nhân sự thôi. Về văn kiện, có 5 ý sau:

    - Quá dài, rất trùng lắp

    - Đã có một số chủ trương đúng, mới đã được ghi nhận trước đây. Không được tước bỏ đi. Phải đưa trở lại + nhiều cái mới nữa. Những cũ kỹ, lạc hậu, sai lầm quay lại nhiều quá.

    - Rất nhiều điều chỉ có thể là dự báo KH lại coi là chủ trương, Ví dụ: Đến giữa thế kỷ XXI Việt Nam thành thế này, thế kia.

    - Giữa các văn kiện không có tư tưởng thống nhất

    - Văn kiện bị tụt lùi xa so với đại hội Đảng IX, đại hội Đảng lần thứ X.

    Nếu có thể sửa chữa tí nào thì tốt. Hoặc nên có một Nghị quyết mới, khác. Chỉ nên 10-15 trang, chủ trương tinh túy thôi.

    4. Ông Nguyễn Trung:

    - Văn kiện chưa rõ vấn đề giải phóng con người, mà còn chưa thống nhất được dân tộc về ý chí, về con đường đi.

    - Nhận định về quốc tế, về các nước XHCN và tình hình đất nước sai. Nên bỏ đi!

    Nên có một Nghị quyết khác với các vấn đề chính là:

    - PTBN: nên ghi rõ thành 1 chủ trương + chương trình hành động cụ thể. Thủ tướng đã có một bài viết về vấn đề này rồi.

    - Quan hệ đối ngoại, nhất là đối với Trung Quốc: phải rõ quan điểm.

    - Cải cách thể chế chính trị thành một vấn đề bức xúc, không giải quyết không phát triển được. Phải xây dựng Hiến pháp mới.

    5. PGS Võ Đại Lược:

    Đồng tình với các ý kiến trước. Lẽ ra Hội thảo phải có người lãnh đạo nghe.

    Ta đang sống trong thời đại Thế giới đại điều chỉnh, nhưng Văn kiện không ghi nhận được điều này.

    Đánh giá sai nhiều lắm. Ví dụ: Sụp đổ của XHCN là tổn thất, vậy không phải là thời cơ à?

    Định nghĩa về CNXH; Công hữu là chủ đạo? thật là vô lý, có hại cho đổi mới! Doanh nghiệp Nhà nước là chủ đạo, nền tảng của kinh tế nhà nước, chỗ này là phi XHCN nhất, nguy hiểm quá.

    Ngoài chủ trương công hữu và Đảng CS lãnh đạo chả khác gì phương Tây.

    Vấn đề hoàn thiện thể chế ghi trong Văn kiện lại không có định hướng, trở nên vô nghĩa.

    Phải có thí nghiệm thể chế, nên xây dựng đặc khu kinh tế.

    Tóm lại: Các Văn kiện hiện quá lạc hậu so với thời đại.

    6. TS Nguyễn Mại:

    - Có 3 chỉ tiêu cần thay đổi; thu NS 26% (quá cao), 5 năm qua thu 28%; điều chỉnh Tổng đầu tư XH/GDP: 42% (quá cao, chỉ nên 35% thôi; thu thuế qua hải quan là hơn 30%. Rất phi lý! Phải tăng thu trong nước, giảm thu hải quan. Các nước thu trong nước tới 90%.

    - Phải khoan sức dân. Cần cải cách thuế một cách cơ bản, triệt để.

    - Đề nghị phải làm rõ PMU 18, Vinashin.

    - Đột phá 3 lĩnh vực nêu trong Văn kiện thì không phải là đột phá. Phải đột phá Tư duy!

    - Đã đến lúc phải đổi mới hệ thống chính trị, phải phân định rõ vai trò lãnh đạo của Đảng, chức năng của nhà nước. Quốc hội hiện chưa phải là cơ quan lập pháp!

    Tôi nghĩ vấn đề Đảng có thật sự muốn nghe hay không?

    7. Ông Vũ Khoan:

    - Tiêu chí thực hiện CNH như thế nào? Nhưng trong điều kiện phải Hiện đại hóa, chứ không chỉ Công nghiệp hóa.

    - Xử lý những bất ổn trong kinh tế vĩ mô; thâm hụt Ngân sách, nhập siêu quá cao;

    - Hoàn thành đầy đủ cái nền tảng hay là xây dựng mới?

    - Tình hình Quốc tế khó khăn hơn trước; sau khủng hoảng người ta thay đổi cả, ta không rõ;

    - Nhân tố Trung Quốc chưa tính hết và chưa đúng. Ví dụ: dùng Nhân dân tệ làm phương thức thanh toán.

    - Về mô hình phát triển: Văn kiện trình bày chưa rõ. (chưa hình thành được mô hình Phát triển cho 10 năm tới).

    - Vấn đề đột phá: (bây giờ thành mốt rồi), nên đưa nguồn nhân lực lên đầu tiên. Trong nhân lực quan trọng nhất là vấn đề người lãnh đạo. Giáo dục chưa biết là đi theo hướng nào?

    - Thể chế: Phải đặt vấn đề về thể chế quản trị quốc gia.

    Góp ý chỉ ta là với nhau chăng? Dân có biết gì đâu? Đại hội Đảng bộ các cấp cũng có đóng góp gì đâu Văn kiện thiếu vấn đề giải pháp, không biết làm thế nào để thực hiện những ước muốn kia?

    8. Ông Vũ Tuấn:

    Văn kiện không phản ánh được cuộc sống. Phải đưa cuộc sống vào Nghị quyết. Đổi mới chính trị chưa theo kịp đòi hỏi, đang cản trở.

    Xác định cho rõ vai trò lãnh đạo của Đảng: Lãnh đạo là ai? Ai cho anh quyền lãnh đạo? Chính quyền thì ỷ lại Đảng, cái gì cũng đợi để Thường vụ bàn!

    9. PGS Trần Đình Thiên:

    25 năm qua, điều ta đạt được là nhờ chuyển sang thị trường chứ không phải là do định hướng XHCN. Gắn CNXH với thị trường như thế nào không rõ. Bây giờ thế nào là chủ đạo?

    10. TS Lê Đăng Doanh:

    - Cần kiểm điểm lại các nhiệm vụ ghi trong Đại hội Đảng lần thứ IX; đại hội Đảng lần thứ X.

    - Có một số việc không làm. Ví dụ: Luật về Hội, Luật về quyền tiếp cận thông tin, Luật Hiến pháp .v.v…Tại sao Đảng lại không thực hiện Nghị quyết đại hội Đảng?

    Vậy sắp tới có quy chế gì không?

    Đổi mới thể chế phải là then chốt! Phải ngăn chặn lợi ích nhóm, kiểm soát sự lãnh đạo của Đảng. Cần có luật về sự lãnh đạo của Đảng.

    Thể chế là vấn đề sống còn. Đảng phải đổi mới, phải được giám sát.
    Tình hình Kinh tế vĩ mô và Kinh tế thế giới không giống như trong Văn kiện.

    Phải nhìn thẳng vào sự thật. Lừa được người ta mà không lừa được thực tiễn đâu.

    Các nước xung quanh cải cách rất nhanh. Ở ta có 3 vấn đề bức thiết: Thể chế, lợi ích nhóm, vận hành quyền lực tùy tiện không thể không giải quyết.

    11. GS Nguyễn Đình Hương:

    Tôi vẫn hy vọng đóng góp của ta đến được Trung Ương.

    Các văn kiện còn mâu thuẫn. Ví dụ như nội dung nói về cơ cấu còn khác nhau. Vậy cần có sự thống nhất về thuật ngữ giữa các văn bản.

    12. GS Lê Du Phong:

    Tôi có 4 nhận xét:

    - Tư duy lý luận lạc hậu, mâu thuẫn, Xa rời thực tiễn; thụt lùi so với Đại hội Đảng lần trước; Vấn đề công hữu, Kinh tế nhà nước là chủ đạo, bình đẳng mọi thành phần là những vấn đề nổi cộm.

    - Lòng tin của dân đối với Đảng, với chế độ giảm.

    - Xem thường lịch sử; nói CNXH là điều kiện để độc lập. Các triều đại trước có CNXH vẫn độc lập.

    - Không gắn với thời đại, xem thường thiên hạ.

    Nếu cứ thế này, đến năm 2020 chắc chắn sẽ tụt xa so với các nước. Hungari năm 2001: 5000 USD/ người, năm 2008 ; 15000 USD/người, họ nhanh hơn ta nhiều.

    Đột phá: Đầu tiên là đổi mới hệ thống chính trị vì đang là vật cản.

    13. GS Trần Phương:

    Hiện nay ta thích nói một cách, làm một cách khác. Ta nói Chủ nghĩa Mác-LêNin, nhưng nó là cái gì mà bảo nó là nền tảng? Ta có làm theo các nguyên tắc của CN Mác không? Đổi mới của ta thực chất là “thụt lùi”; thừa nhận cả Kinh tế tư nhân … Mác đã sai khi dự kiến về đặc trưng của CNXH. Ta giả vờ theo Mác, vì nói vậy nhưng đã làm khác đi rồi.

    Đổi mới là so với cái đã sai trong 20 năm trước!

    Mác nói: triệt tiêu chế độ tư hữu, thế là sai! Vì mất động lực.( Giống nhận xét của Victo Hugo về Mác).

    Vậy: CNXH là gì? Có ai trả lời được không?

    Ta nói và ta biết là ta đang bịp người khác! Nhưng “Người ta chỉ có thể lừa bịp được vài người trong mọi lúc, lừa được mọi người trong vài lúc; nhưng không thể lừa được mọi người trong mọi lúc!” ( Abraham Lilcon ).

    Vậy, viết thế nào thì viết, nhưng đừng đao to búa lớn quá.

    Mác mới là phác thảo, dự báo về XH tương lai chứ có phải nguyên lý, kinh thánh đâu? Liên Xô cũng từ chối XHCN đấy chứ!

    Không thể nói Kinh tế nhà nước là chủ đạo được, nhiều nhất chỉ là nòng cốt thôi. Nói thế là sai với thực tế. Có sử dụng quả đấm thép nào đâu?

    Phải xác định rõ CNXH là gì? Định hướng nó là gì? CN Mác-Lê nin có điều đúng, có điều sai rồi! Vậy thì phải xem trong đó có cái gì là nền tảng chứ. Bây giờ có đến 6,5 tỷ người, đến nước sạch cũng bị thiếu rồi, đánh nhau vì nước uống. Cái gọi là CNCS đã là ảo tưởng rồi.

    Tôi nói với ông Đỗ Mười, ông Phạm văn Đồng là đến cuối thế kỷ XXI này, con cháu chúng ta mới bắt đầu nghĩ đến CNXH.

    Tóm lại, cương lĩnh viết không rõ ràng. Chiến lược cũng nhiều điều không rõ ràng.

    Nông dân còn chiếm đa số. Đầu tư cho nông nghiệp quá thấp, suốt cả 30 năm nay. Đê đập không tốt, hệ thủy nông, hồ chứa nước …

    Sắp tới ta 100 triệu dân, nuôi số này như thế nào? Đảng này, Chính phủ này muốn ổn định phải lo đến nông dân. Phải sửa chỗ đầu tư bất cập vào nông nghiệp.

    Phân cấp quản lý 10 năm qua là sai. Vì biến thành rất nhiều “vương quốc”!

    Tỉnh nào cũng có xi măng, sân bay, nhà máy thép, cảng biển …đầu tư nham nhở. 15 khu Kinh tế, làm gì có tiền mà làm 15 khu Kinh tế.

    Tổ chức quản lý các Doanh nghiệp nhà nước sai! Nhật chỉ có MITI, nhưng dưới nó là các tập đoàn tư nhân lớn. Ta thì Bộ không làm quản lý, sửa chữa, đi quản Doanh nghiệp, làm sao quản nổi?

    Tài sản toàn dân ai quản? Phải xử lý vấn đề này như thế nào? Như vậy, cơ chế quản lý không rõ ràng, phải sửa!

    Thể chế: Loài người đi đến chỗ Dân chủ. Nhưng thế nào là Dân chủ?

    Nhất định phải đến chỗ Dân chủ + Pháp quyền.

    Đảng quyết mọi thứ mà lại không chịu trách nhiệm gì. Thế mới chết chứ.

    Không phải chỉ là vấn đề kỹ thuật, mà cả quan điểm tư tưởng đấy.

    Viết rằng 2020 thành nước công nghiệp mà có 3000 USD/người là bịp dân. Nước CN mà có 3000 USD/người thôi à! Vậy mục tiêu không rõ ràng và không đúng.

    Cương lĩnh cũng không chỉ cho biết cần làm gì. Ba cái đột phá không phải là đột phá. Không đột phá vẫn phải làm 3 cái đó. Cương lĩnh và văn kiện đều theo tinh thần chúng ta quyết làm tất cả. Thành ra chúng ta không làm gì cả. La liệt, đủ thứ ; không thể góp ý gì được, không biết làm gì để tiến lên.

    14. Ông Nguyễn Trung(lần 2):

    Nên lưu ý kiến của TS Lê Đăng Doanh. Đừng say mê về chuyện tăng trưởng con số, vì có thể vì nó mà sụp đổ.

    Kiến nghị: Kinh tế nhà nước chủ đạo là thế nào? Cần định nghĩa rõ. Có phải làm những cái tư nhân không được làm không? Đề nghị bỏ hẳn cái phần làm trái nghề đi. Bỏ hẳn phần bao cấp quyền, bao cấp vốn, mà chỉ còn dịch vụ công.

    Vấn đề phụ thuộc vào Trung Quốc, rất nguy hiểm. Toàn bộ xuất siêu của ta đập vào nhập siêu của Trung Quốc mà không đủ. Nếu Trung Quốc chỉ dùng Nhân Dân tệ để buôn bán khu vực thì ta nguy.

    Nhân sự: Tổng Bí thư phải gương mẫu thực hiện công khai minh bạch; nên có chương trình hành động, có cam kết; có một tổ chức giam sát việc thực hiện cam kết.

    15. GS Đào Xuân Sâm:

    Tại sao Văn kiện lại ngổn ngang thế.

    Trong hành trang của Đảng đừng nên nói CN Mác-Lênin vì ta không có nguyên bản, chỉ có du nhập. Hành trang đó bây gìờ vẫn mang vào Đại hội Đảng XI. Nên xem lại trong tư tưởng Hồ Chí Minh.

    Cương lĩnh thất bại, tuyên truyền thất bại. Lý luận chính trị chưa bao giờ suy đồi như bây giờ. Học viên bây giờ phải học cưỡng bức 3 chứng chỉ.

    Trong khu vực Doanh nghiệp nhà nước không tìm thấy động lực nối tiếp. Ngổn ngang quá. Giả dối quá. Thật là bi kịch.

    Cảnh ngộ của Đảng ta từ sau Đại hội XI bắt đầu bước vào suy đồi. Không loại trừ khả năng Dân tộc phải chịu đựng nhiều năm.

    Sửa gì? Nên tập trung vào Đảng, Nhà nước, khu vực công.

    16. GS Phan Văn Tiệm:

    Tôi chia sẻ với tất cả các ý kiến đã nói, rất tâm đắc. Văn kiện ít tinh thần, tư tưởng Hồ Chí Minh. Nên viết lại Cương lĩnh. Cụ Hồ rất ít nói về CNXH.

    Phong trào Cộng Sản quốc tế rất tả khuynh, biểu hiện rõ nhất là căm thù tư hữu. Sức sống của chế độ tư hữu lớn lắm.

    Từ nay từ bỏ chủ đạo. Không nên lập ra các Tập đoàn Kinh tế, vì đó là sân sau của quan chức.

    17. Bà Phạm Chi Lan:

    Cảm nhận chung của các địa phương giống như các anh vừa nói. Mọi người ngạc nhiên hỏi rằng: “Bây giờ viết vậy, họ tin thế thật à?”. Dân còn tin Đảng như tôi nói đây? Toàn là giả dối cả. Cộng đồng quốc tế người ta cũng có tâm trạng như vậy.

    Người ta bình luận, Triều Tiên dại quá! Lại đưa ông Kim con 27 tuổi lên đại tướng. Khôn ra thì luân chuyển một chút rồi hãy lên!

    Nếu đưa cái Cương lĩnh Chiến lược này ra mà thông qua thì sẽ ra sao đây?

    Quả đấm thép không đấm vào đối thủ mà lại đấm ngay vào chính ta.

    Còn 2 “Vinashin” Nữa tình trạng không khác gì Vinashin, rất nguy hiểm.

    Nợ công trầm trọng quá!

    Cải cách hệ thống chính là nút thắt phải gỡ.

    18. Bà Dương Thu Hương:

    Văn kiện thì không có gì mới về nhận thức lý luận, không sát thực tiễn, cái cũ không sửa được, vậy thì sẽ đi đến đâu?

    Định hướng XHCN của Kinh tế thị trường, của Công nghiệp hóa là gì mà cứ phải có cái đuôi ấy?

    Dân Chủ thì ở đâu cũng giống nhau; dân được nói mới là Dân Chủ.

    Đảng vẫn đặt Dân tộc sau giai cấp, Cương lĩnh như thế không tập hợp được lực lượng.

    GDP 2005 khác 2010 về giá nên không rõ có thật phát triển không?

    Dự thảo Văn kiện đánh giá: “Dân chủ trong Đảng được mở rộng”. Tôi nghĩ trong Đảng là mất Dân chủ nhất. Đại biểu Quốc hội là đảng viên thì phải hy sinh quyền lợi của cử tri, chỉ vì vị trí của đảng viên.

    Hầu như không có nhận định nào trong Văn kiện là đúng sự thật thực tiễn.

    An ninh quốc phòng; tôi đang rất lo sợ. Bauxite Tây Nguyên, cho thuê rừng, lao động nước ngoài …không được giải quyết dứt điểm. Trong các báo cáo đề cập rất mờ nhạt.

    Niềm tin của dân với Đảng giảm sút thì trách nhiệm của Đảng đến đâu? Liên Xô đổ vì dân không còn tin Đảng.

    Phần viết về nguyên nhân: đánh giá rất sơ sài và đổ cho khách quan.

    Tất cả yếu kém trên mà chỉ nói Ban chấp hành Trung Ương xin tự phê bình…; nói thế quá nhẹ nhàng; mà không nhận khuyết điểm, nhận trách nhiệm.

    Phương hướng Phát triển đất nước thì thiếu giải pháp.

    19. TS Lưu Bích Hồ:

    Tôi đánh giá rất cao Hội thảo này, vì rất thẳng thắn, cởi mở. Tôi rất chia sẻ các ý kiến các anh các chị hôm nay.

    Nhưng nói mãi mà vẫn không vào được Văn kiện. Có lẽ cần có ngọn cờ của đổi mới thì mới vào Văn kiện được.

    Tôi nghĩ đất nước ta chưa bao giờ dân trí cao như bây giờ. Nhưng trình độ lãnh đạo thì khó xác định. Họ hiểu biết mà không nói ra. Dẫu sao, nói chung trình độ trí tuệ thì chưa bằng bên ngoài. Đây là nguyên nhân làm cho cuộc sống không vào được Văn kiện.

    Vậy có thể thay đổi được không? Tôi còn một chút hy vọng. Đề nghị anh Trần Phương giảng lại cho các đồng chí Trung Ương hiểu thế nào là công hữu, vì trước anh đã giảng cho họ làm như hiện nay. Nay anh cần giảng giải lại cho họ.

    Đề nghị bỏ Doanh nghiệp nhà nước là chủ đạo; thừa nhận Xã hội Dân sự và phát triển Xã hội Dân sự.

    Bây giờ tình thế và ngọn cờ không giống như hồi Đại hội Đảng lần thứ VI.

    Nền tảng của xã hội ta là gì? Tôi xin hỏi ý kiến các anh? Đảng có dựa vào công nhân không? Có dựa vào nông dân không? Tôi nghĩ không? Vậy dựa vào cơ sở nào? Có dựa vào trí thức không? Cũng không nốt!

    Vậy có phải doanh nhân? Mà doanh nhân lại chỉ là các Doanh nghiệp nhà nước ư? Phải viết lại, đánh giá lại chỗ này trong văn kiện.

    Thế giới bao giờ cũng phải dựa vào trí tuệ, nên phải dựa vào trí thức và doanh nhân. Nhưng lại mâu thuẫn với điều lệ Đảng!

    Nếu không kịp sửa, đề nghị không thông qua Cương lĩnh! Để lại sau.

    20. PGS Võ Đại Lược(lần 2):

    Còn một vấn đề chưa nói đến là công tác cán bộ. Tình trạng mua quan bán chức lộ liễu, công khai, hết sức nguy hiểm. Thị trường quan chức bóp chết tất các thị trường khác.

    Cơ chế tuyển dụng, tuyển chọn cấp cao như thế nào? Không công khai minh bạch.

    Người lãnh đạo ở các cấp không có chịu trách nhiệm gì cả với quyết định của mình. Bộ giao thông, Bộ xây dựng … cầu đổ, nhà đổ, không thấy nói gì về trách nhiệm cả. Một đất nước như vậy thì không mong đợi gì!

    21. GS Vũ Huy Từ:

    Tôi rất nhất trí với tất cả các ý kiến từ sáng đến giờ. Chưa bao giờ vấn đề nghiêm trọng như bây giờ. Dân không còn tin Đảng như trước nữa. Không ai quan tâm nữa.

    Xin lưu ý: trong Dự thảo có câu: Nhà nước tập trung xây dựng đường bộ + đường sắt cao tốc Bắc – Nam. Có nên đưa vào không?

    22. GS Trần Phương (lần 2):

    Tư tưởng trong Đảng không rõ ràng. Có nguyên nhân của nó đấy. Trước đây có Nghị quyết của Đảng cộng sản và Chủ nghĩa quốc tế (1957 và 1960), xem đó là những quy luật và dựa vào đó, người ta khai trừ Nam Tư ra khỏi các Đảng Cộng sản.

    Cương lĩnh 1991 vẫn y như quan điểm chung của hệ tư tưởng cũ. Chưa có đổi mới gì cả. Vì chưa kiểm điểm lại hệ tư tuổng cũ.

    Hội đồng Lý luận TW có bao giờ ngồi lại nghĩ xem Mác có cái nào đúng, cái nào sai không? Lê nin cũng vậy! Ví dụ: tư tưởng Cách mạng không ngừng.

    Cương lĩnh đầy dẫy cái sai, cái mơ hồ. Nói XHCN mà không biết nó là cái gì? Nhiều chuyện ta tự lừa dối mình và lừa dối người khác. Phải sửa!

    Nhưng ai sửa?

    Kết luận:

    Các nhà Kinh tế học thảo luận về Dự thảo Văn kiện, nhưng thực tình không nhằm vào sửa Văn kiện. Ta chỉ chuyển cho Ban Văn Kiện, họ có sửa hay không là việc của họ. Trách nhiệm của nhà nghiên cứu là nói trung thực, thẳng thắn, với tinh thần xây dựng, mong muốn Đảng mạnh lên, đất nước mạnh lên.

    Dù không được chấp nhận, nhưng ít ra cũng lưu vào văn bản, lưu lại hậu thế rằng năm 2010 có một số nhà kinh tế đã nói như vậy, để hậu thế biết rằng, hóa ra đất nước cũng còn những trí thức không đến nỗi dốt nát ./.

    Kết thúc Hội thảo lúc 17 giờ

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    14 phản hồi

    Cần tập trung vào việc đưa ra một lộ trình dân chủ vì dân chủ là chìa khóa để giải quyết bất kỳ vấn đề nào.
    Đợi Chờ đề nghị: Đại hội Đảng CSVN cần thảo luận một lộ trình để đưa đất nước VN tiến lên chủ nghĩa dân chủ xã hội lưỡng đảng từ đảng duy nhất đảng cộng sản hiện nay, qua hai giai đoạn : giai đoạn dân chủ độc đảng và chuyển biến dần thành lưỡng đảng. Cũng cần nghiên cứu hòa hợp, hòa giải dân tộc để làm cho lộ trình này hoàn hảo hơn.
    Dân chủ là mỗi vị lãnh đạo là do dân bầu có sự chọn lựa - tránh tình trạng độc diễn.
    Dân chủ là tập trung sức mạnh của cả nước để giải quyết bất kỳ vấn đề nào.
    Đợi Chờ muốn bổ sung thêm : đại hội đảng CSVN cũng nên bàn thảo thay đổi cương lĩnh chính trị, thay thế chuyên chính vô sản bằng dân chủ nhân dân. Cần lập một ủy ban để nghiên cứu cách làm thế nào để thực hiện dân chủ nhân dân bằng dân chủ độc đảng.Cần phổ biến cho tất cả mọi người - cán bộ, đảng viên, chiến sỹ và nhân dân biết và góp ý kiến. Cũng cần trưng cầu dân ý.Đây là vấn đề lớn lao, đòi hỏi thời gian nên đại hội đảng cần ngưng tiến hành theo kế hoạch và tiếp tục sau.

    Theo suy nghĩ ngu dốt của tui thì: Chỉ khi nào ĐCS Trung Quốc mất quyền lãnh đạo, Đất Nước Trung Hoa trở thành 1 Nước Dân chủ thật sự, Nhân dân Trung Hoa thật sự làm chủ Đất Nước mình thì khi đó Đất Nước VN mến yêu của chúng ta mới thật sự khá lên được, mới có khả năng: "Độc lập- Tự do- Hạnh Phúc".
    Với tình hình hiện tại, thì dù có làm gì đi nữa thì Nước ta chỉ có thể: một là cứ làng nhàng như vậy hoặc là kém hơn mà thôi.
    Tôi nghĩ nguyên nhân là như thế này:
    1/ ĐCS VN hiện nay đang dựa hoàn toàn vào ĐCS TQ vì vậy ĐCS TQ còn lãnh đạo thì chắc chắn ĐCS VN còn lãnh đạo dù Đất Nước có thể không có độc lập
    2/ Nếu có 1 lực lượng nào khác đủ sức đấu tranh ngang ngửa với ĐCS VN thì tình hình Đất Nước sẽ rối ren và có thể xảy ra bạo lực (tôi không dám nói đến sẽ xảy ra chiến tranh) vì chắc chắn ĐCS TQ không thể nào chịu ngồi yên mà nhìn ĐÀN EM (ĐCS VN)của mình gặp khó khăn (như trường hợp của Bắc Triều Tiên).
    Vì vậy tôi nghĩ rằng: một là những người CS VN, nếu thật sự còn YÊU NƯỚC (CHỨ KHÔNG PHẢI YÊU ĐẢNG)tự đấu tranh để khỏi bị lệ thuộc TQ hoặc Nhân dân VN chấp nhận KHÓ KHĂN, GIAN KHỔ trong 1 thời gian có thể là khá dài để hạ bệ ĐCSVN thì khi đó Đất Nước VN chúng ta mới có thể NỞ MÀY, NỞ MẶT trên Thế Giới được.
    Vài lời thô thiển, xin mọi người đừng trách.
    Dân đen

    Trích dẫn:
    Mục tiêu cuối cùng và tối thượng của ĐCSVN có thể nói là duy trì quyền lực mà đảng này và các thành viên chóp bu của nó đã nắm được từ hơn nửa thế kỷ qua

    Việc một đảng muốn duy trì quyền lực là một việc bình thường. Chỉ có điều cái gọi là đảng CSVN chuyên dùng những thủ đoạn bạo lực ác độc và chà đạp con người để nắm giữ quyền lực là một điều khốn nạn

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/12/101205_vn_communist_treglode1.shtml

    'Đổi đường lối quan trọng hơn nhân sự'

    TS Tréglodé nói thay đổi nhân sự không quan trọng bằng chuyển đổi đường lối tại Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam XI

    Một chuyên gia từ Pháp bình luận về khả năng thích ứng của Đảng Cộng sản Việt Nam và cho rằng còn phải mất nhiều thời gian, tiến trình dân chủ hóa mới đến.

    Phân tích vị thế của Đảng Cộng sản Việt Nam trước kỳ đại hội của Đảng vào đầu năm 2011, Tiến sĩ Benoit de Tréglodé, Giám đốc Viện Nghiên cứu Đông Nam Á Đương Đại của Pháp (IRASEC, Bangkok), đã đưa ra dự đoán của mình về xu thế thay đổi dân chủ trong và ngoài đảng cầm quyền.

    Ông cũng bình luận về vai trò của Trung Quốc và Phương Tây, hai xu hướng bên ngoài đang tác động tới đường hướng của lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam từ Đổi mới tới nay.

    Thế nhưng trước hết Tiến sỹ Tréglodé bình luận về khả năng thích ứng của Đảng Cộng sản Việt Nam khi nhìn vào đường lối và diễn từ chính trị của họ:

    Tiến sỹ Tréglodé: Điểm quan trọng đầu tiên để hiểu vị trí của Đảng Cộng sản Việt Nam từ một nửa thế kỷ qua là khả năng thích nghi đáng kinh ngạc của nó. Có nghĩa là đảng luôn luôn thích ứng với nhiều biến cố trong từng giai đoạn. Về mặt sử học, một điều rất quan trọng là phải hiểu được vị trí của đảng này trong xã hội Việt Nam. Người ta nghiên cứu tư duy, diễn từ và chủ đề mà nó lựa chọn. Chẳng hạn trong một giai đoạn trước đây, Đảng có tên gọi là Đảng Lao động hồi những năm 1950-1960. Sau thống nhất đất nước và đổi mới, mỗi một giai đoạn, đảng đều biến đổi để thích ứng với tình hình cụ thể trong từng thời điểm.

    Mục tiêu cuối cùng và tối thượng của ĐCSVN có thể nói là duy trì quyền lực mà đảng này và các thành viên chóp bu của nó đã nắm được từ hơn nửa thế kỷ qua

    Chẳng hạn, phương châm của Đảng không giống với luận điệu mà họ đưa ra cách đây hai chục năm. Từ thời điểm sụp đổ của Bức tường Berlin và khối Đông Âu, Đảng này đã không quyết định giống như các đảng cộng sản khác ở Đông Âu để thay đổi tên gọi của mình, hay thay đổi một cách đáng kể hệ tư tưởng của đảng. Nó chỉ quyết định đơn giản là sửa đổi lập trường để đồng thời tôn trọng quan hệ 'đồng minh' với Đảng Cộng sản Trung Quốc và đồng thời tính toán trải qua từng giai đoạn khác nhau làm sao duy trì được quyền lực nói chung và quyền lực mà tầng lớp cao nhất của đảng lâu nay vẫn nắm giữ.

    Mục tiêu cuối cùng và tối thượng của Đảng Cộng sản Việt Nam có thể nói là duy trì quyền lực mà đảng này và các thành viên chóp bu của nó đã nắm được từ hơn nửa thế kỷ qua. Vì vậy có thể nói, trong vòng 20 năm trở lại đây, chúng ta có thể thấy có một thay đổi trong phương trâm tỏ ra thiên hơn về quốc gia dân tộc của đảng. Tức là từ một đảng rất quốc tế chủ nghĩa, chuyển sang một đảng tỏ ra rất ‘quốc gia dân tộc’, ‘rất yêu nước’. Có một quá trình chuyển đổi từ một đảng với tư tưởng Hồ Chí Minh, vốn trộn lẫn trong đó nhiều yếu tố như tinh thần, đạo đức, văn hóa Khổng Nho, chuyển sang tinh thần phòng thủ, tự bảo vệ chủ thuyết như hiện nay. Dường như đây là một trong những yếu tố giải thích vì sao họ đứng vững tới nay.

    Đồn đoán nhân sự
    Ông Nông Đức Mạnh

    Hiện chưa rõ ai sẽ lên thay ông Nông Đức Mạnh, người dự kiến sẽ thôi chức Tổng bí thư vì tuổi tác.

    BBC: Có thể dự đoán được gì về thay đổi lãnh đạo của đảng ở Đại hội XI tới đây, nhất là với một số nhân vật cao cấp như các ông Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng hay Phùng Quang Thanh…?

    Tiến sỹ Tréglodé: Thông thường trước ngưỡng những sự kiện quan trọng của như đại hội đảng CSVN, vẫn diễn ra các đồn đoán, dự đoán khác nhau, mà các chi tiết thay đổi từng tháng một. Vai trò phân tích sử học về đảng phái chính trị của chúng tôi không nhất thiết phải tập trung vào việc bàn xem ai sẽ chiếm giữ ba vị trí tạm gọi là tam đầu chế trong đảng cộng sản ở Việt Nam. Hiện có những đồn đoán khá rõ ràng rằng Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, cũng như Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh là những người sắp rời khỏi các vị trí của mình hiện nay, vì lý do giới hạn tuổi tác.

    Ông Nguyễn Tấn Dũng được cho là sẽ tiếp tục cương vị Thủ tướng Chính phủ hiện nay của ông. Sau đó, người ta cũng bàn về việc ai sẽ kế vị các chức vụ mà các ông Triết và Mạnh để lại. Người ta cũng nói tới khả năng ông Nguyễn Phú Trọng, đương kim Chủ tịch Quốc Hội, sẽ trở thành Tổng Bí thư, kế vị ông Mạnh, mặc dù ông Trọng về mặt tuổi tác cũng đã 66 tuổi. Tuy nhiên như đã nói, những đồn đoán hay giả thuyết này không ở trọng tâm, hay không thực quan trọng đối với cách đặt vấn đề và nghiên cứu của chúng tôi. Điều quan trọng hơn là đại hội đảng lần thứ XI tới đây có thực sự đem lại đổi mới nào thực sự về mặt tư duy cũng như cải tổ thực sự từ bên trong đảng hay là không.

    BBC: Có thể dự đoán ra sao về tương lai của đảng cộng sản trong trung hạn cũng như dài hạn. Liệu sẽ diễn ra một ngày mà ĐCS cùng tồn tại với nhiều đảng phái khác ở Việt Nam, trong một nền chính trị đảng phái đa nguyên và dân chủ?

    Điều quan trọng hơn là đại hội đảng lần thứ XI tới đây có thực sự đem lại đổi mới nào thực sự về mặt tư duy cũng như cải tổ thực sự từ bên trong đảng hay là không

    Tiến sỹ Tréglodé: Trong 20 năm qua đã có nhiều quan sát và phân tích nước ngoài luận bàn về mở cửa chính trị của Việt Nam. Theo đó nhiều người khi đó cho rằng chính sách mở cửa kinh tế sẽ dần tác động tới mở cửa về chính trị. Tuy vậy, qua năm tháng, người ta thấy có sự trái ngược với dự đoán này. Cuộc đổi mới từ những năm 1980 của Việt Nam đã đem lại một số cởi mở về mặt xã hội, nhưng đã không đem lại một sự cải tổ căn bản, gốc rễ về hệ thống chính trị, nhất là so với hiện tượng và xu hướng khá phổ biến có sự điều chỉnh, hiện đại hóa về chính trị của nhiều nhà nước ở khu vực Đông Nam Á.

    Người ta không thấy nhất thiết có sự liên hệ trong trường hợp của Việt Nam, ma theo đó, quá trinh biến đổi nội bộ thể chế phải trải qua một cơn khủng hoảng về mở cửa. Thể chế chính trị của VN không còn hoàn toàn giống với chính nó hồi những năm 1990, thế nhưng đồng thời, chắc chắn rằng có một sự tái sản xuất, sự tái tục về thế hệ quyền lực cũng như về tầng lớp cao cấp nắm quyền của đảng.

    Gần đây người ta nhắc nhiều tới các vụ bắt giữ các nhà bất đồng chính kiến, các blogger, các nhà hoạt động về nhân quyền vốn xảy ra thường xuyên hơn ở Việt Nam. Thời gian một năm trở lại trước Đại hội đảng, hiện tượng xảy ra nhiều hơn thường lệ các vụ bắt giữ thể hiện một nền chính trị nội bộ với những khẳng định về quyền lực, ảnh hưởng, quyền lực độc tôn, kể cả về tinh thần, giữa một đối thủ cạnh tranh này so với đối thủ khác trong nội bộ, cũng như trong xã hội.

    Hiện tượng bắt bớ cũng như thể hiện quyền lực này không chỉ xảy ra trước thềm Đại hội đảng lần thứ XI mà có thể nói là sự lặp lại một kịch bản đã xảy ra trước thềm các đại hội một vài năm trước đây như Đại hội đảng lần thứ IX hay thứ X. Vấn đề đặt ra ở đây là liệu những sự kiện và cách thức này ở thời điểm năm 2010 có thể tạo ra những ảnh hưởng và tác động ra sao tới toàn thể xã hội.

    Dù có thay đổi nhưng xã hội Việt Nam còn cần thời gian để tiến tới dân chủ

    Và tôi thấy rằng mặc dù đã xuất hiện một số yếu tố mới trong hai chục năm từ Đổi mới, với sự xuất hiện của một tầng lớp trung lưu mới ở đô thị có giáo dục và học vấn tốt hơn, mặc dù có sự bàn luận tự do hơn ở Việt Nam ở trên đường phố, các quán café, nhà hàng với việc người dân Việt Nam hiện nay tỏ ra phê phán nhiều hơn đối với các tầng lớp lãnh đạo (họ phát biểu nhiều hơn về các chủ đề chính trị, họ ít tỏ ra sợ hơn so với trước đây), nhưng tầng lớp lãnh đạo vẫn luôn luôn tỏ ra xa cách, vẫn có một khoảng cách và khác biệt rộng lớn như người ta vẫn nói giữa, tầng lớp lãnh đạo đảng và nhân dân.

    Theo quan điểm riêng của tôi, dân chủ và quá trình dân chủ hóa từ bên trong ở Việt Nam vẫn còn cần lâu dài về mặt thời gian để có thể đạt được. Về tâm thế, quá trình này vẫn đang có những diễn tiến, nhưng tôi thấy về mặt nguyên tắc và căn bản, biến đổi thể chế ở Việt Nam vẫn chưa sẵn sàng xảy ra, để dẫn dắt nhân dân với những yêu cầu cao vốn đòi hỏi thay đổi và cải tổ từ bên trong một cách lâu dài.

    Phần thứ nhì cuộc phỏng vấn với Tiến sĩ Benoit de Tréglodé sẽ được đăng trong những ngày tới.BBC cũng đang giới thiệu các bài liên quan tới Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam dự kiến vào tháng 1/2011.

    Đảng Cộng Sản không minh bạch công nhận vụ án Cải Cách Ruộng Đất và Nhân văn Giai phẩm là sai, dù phục chức cho một số là cách làm mang tính thủ đoạn xoa dịu để rồi hôm nay tiếp tục thu hồi đất của dân cả thành thị lẫn nông thôn với giá rẻ mạt, không xứng đáng với những gì nông dân đã khai khẩn bồi đắp trên miếng ruộng vườn đó.

    Tôi không bao giờ góp ý với Đảng CS nửa như từng làm ở đại hội X dù có ”mời chào” bao nhiêu cũng nhất định là ...không ! Tôi đã nhìn ra rằng những gì mình nói chỉ là ”nước đổ lá môn” hay đảng chỉ nhằm nắm dư luận để định hướng cho đảng Cộng Sản ...cách đối phó.

    Xin chớ có làm ...chuyện tào lao, tốn công dã tràng vô ích nửa các bác trí thức ”chưa tỉnh ngủ” ơi ! Nếu các bác không có hành xử đúng như cách giải thể IDS thì cũng không phải ai mời gì cũng đến tham gia hội họp mà không biết chẳng ai mong nghe điều mình nói chỉ muốn mình tham gia đóng ...màn kịch dân chủ !

    Có những lúc sự ”xa cách im lặng” chưa cần phải làm gì, cũng là ”thông điệp mạnh mẻ” đem lại phẩm giá cho các bác nhiều hơn ! Một bác bỏ rất... "an bình" nhưng đầy cay đắng bẻ bàng như cô gái ăn diện cẩn thận trước những người... quyết nhắm mắt như mù chẳng thèm nhìn đến!
    Ai đóng kịch không biết tôn trọng người khác thì cứ đóng kịch một mình và làm thói ...kiêu ngạo đó đi!

    Người ta bảo các tù trưởng Phi Châu cao ngạo bị quốc tế và văn minh bỏ rơi chìm trong hủ tục và nghèo đói, nên để CSVN ta đi theo con đường đó !

    Này nhé, tốt nhất là cần trả lời từng thư góp ý hay ít ra nếu thật tâm nghiên cứu ý kiến phải có bản thống kê rằng có bao nhiêu ý kiến không muốn con đường XHCN, không đồng tình độc đảng v.v...Lý lẻ nào, tranh luận nào trước khi bác bỏ ! Sau đợt góp ý chỉ thấy nói rằng nhiều kẻ lạm dụng dân chủ ...cần răn đe của những tên trí thức quanh đảng đáng nguyền rủa ! Đóng góp cho những kẻ không thật lòng nghe còn làm chúng nghĩ mình là bầy chó quanh quẩn quanh Đảng của chúng...mưu tìm miếng xương khô ! Tôi chọn phát biểu ở các diễn đàn có người quan tâm ý kiến mình !

    Vai trò trí thức là làm chủ xã hội chứ không phải góp ý ...cho người dốt khác làm ! Hãy lấy ví dụ rằng Marx có tưởng tưởng nổi ra người dốt khắp thế giới đã nhân danh chủ nghĩa Cộng Sản giết người nhiều hơn Phát Xít hay không !

    Thử hỏi người ta có tin một chuyên gia hàng đầu được thỉnh ý để người thường hay y tá cấp sơ học phẩu thuật cho bệnh nhân mà thành công hay không ? Chết cả đám mà thôi !

    Trần Thị Hồng Sương

    Dọc từ trên tới đoạn cuối thấy hay qua, thấy mạnh mẽ quá nhưng cái đoạn cuối này "Dù không được chấp nhận, nhưng ít ra cũng lưu vào văn bản, lưu lại hậu thế rằng năm 2010 có một số nhà kinh tế đã nói như vậy, để hậu thế biết rằng, hóa ra đất nước cũng còn những trí thức không đến nỗi dốt nát ./.

    Toi thấy sao nó cay đắng cho cả dân tộc. Tại sao!? vì nó phản ánh đúng thực chất của mỗi người dân chúng ta, nó phản ánh rằng chúng ta cam chịu cái xã hội như vầy và chúng ta cố sĩ diện hảo một chút rằng chúng ta cũng cố gắng góp ý nhưng "đếch cò thằng nào nghe". Chúng nó không nghe là lỗi của chúng!!! oi xót xa thay!!!

    Một xã hội bị áp bức, bị đè nén như thế thì không phát triển, nếu không nói la thụt lùi với quốc tế thì cũng la điều bình thường thôi.

    Trích dẫn:
    Hàng triệu người Việt Nam thoát khỏi nghèo đói về thu nhập. Nhưng những tiến bộ đáng kể về thu nhập không đưa Việt Nam vào danh sách các “quốc gia đứng đầu” về những tiến bộ trong phát triển con người nói chung.

    Ông John Hendra, Điều phối viên thường trú LHQ tại Việt Nam nhận định: “Một phát hiện quan trọng trong các Báo cáo phát triển con người là thành tựu phát triển không chỉ được đo bằng mức độ thu nhập đơn thuần. Bản thân tăng trưởng kinh tế không tự động cải thiện chất lượng cuộc sống cho người dân”

    Theo các bác, VN còn thiếu cái gì để cải thiện chất lượng cuộc sống cho người dân ?

    http://sgtt.vn/Khoa-giao/132570/Chi-so-phat-trien-con-nguoi-cua-Viet-Nam-khong-doi-so-nam-ngoai.html

    Chỉ số phát triển con người của Việt Nam không đổi so năm ngoái

    SGTT.VN - Theo Báo cáo phát triển con người 2010 của Chương trình phát triển Liên hợp quốc (UNDP), công bố ngày 9.11 tại Hà Nội, tỷ lệ nghèo đa chiều – những thiếu thốn chồng chất nghiêm trọng về sức khỏe, giáo dục và thu nhập ở hộ gia đình – tương đối thấp, nhưng tập trung nhiều ở một số khu vực.

    Điều này có nghĩa là những người dân thuộc diện nghèo đa chiều đang sống trong tình trạng nghèo khổ thiếu thốn, đặc biệt về tiếp cận với nước sạch và vệ sinh môi trường.

    Đáng chú ý, chỉ số phát triển con người (HDI) của Việt Nam năm nay đứng ở vị trí 113, không thay đổi so với vị trí của năm ngoái.

    Ở một số khu vực ở Việt Nam, tỷ lệ người nghèo đa chiều còn rất cao. Ảnh: minh họa

    Theo Báo cáo, trong bốn thập kỷ qua, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam tăng gấp 5 lần. Việt Nam đứng thứ 8 thế giới trong danh sách các quốc gia đạt nhiều tiến bộ về thu nhập bình quân đầu người. Hàng triệu người Việt Nam thoát khỏi nghèo đói về thu nhập. Nhưng những tiến bộ đáng kể về thu nhập không đưa Việt Nam vào danh sách các “quốc gia đứng đầu” về những tiến bộ trong phát triển con người nói chung.

    Ông John Hendra, Điều phối viên thường trú LHQ tại Việt Nam nhận định: “Một phát hiện quan trọng trong các Báo cáo phát triển con người là thành tựu phát triển không chỉ được đo bằng mức độ thu nhập đơn thuần. Bản thân tăng trưởng kinh tế không tự động cải thiện chất lượng cuộc sống cho người dân”.

    Về giáo dục, số năm đi học trung bình ở Việt Nam tăng 1,5 năm trong thời gian từ 1990 đến 2010. Tuy nhiên, từ đầu những năm 2000, tiến bộ trong lĩnh vực giáo dục đã chậm lại. Trong 5 năm qua, số năm đi học dự kiến chỉ tăng rất ít, từ 10,3 năm lên 10,4 năm. Về lĩnh vực này, Việt Nam thực hiện tương đối yếu so với các nước khác trong khu vực, học sinh Việt Nam dự kiến tiếp tục đi học ít hơn 3 năm so với học sinh ở Thái Lan và ít hơn 2 năm so với học sinh ở Malaysia.

    Đáng chú ý, Việt Nam đứng ở vị trí cao hơn các nước như Thái Lan và Philippines trong cải thiện bất bình đẳng giới, thể hiện những tiến bộ đạt được trong công tác tăng cường bình đẳng trong các lĩnh vực như giáo dục và y tế. Song cần đầu tư nhiều hơn nữa để duy trì tiến bộ đã đạt được, đồng thời tiếp tục nỗ lực trong các khu vực vẫn còn phụ nữ bị tụt hậu, như tình trạng sức khỏe và giáo dục của phụ nữ ở các cộng đồng dân tộc ít người và các khu vực xa xôi hẻo lánh, sự khác biệt về lương liên quan đến giới, tham gia vào quá trình ra quyết định ở cấp địa phương và bạo lực trên cơ sở giới.

    Theo Báo cáo phát triển con người 2010, Trung Quốc, Indonesia, Lào và Hàn Quốc nằm trong danh sách “10 quốc gia đứng đầu” trong số các nước có tiến bộ về phát triển con người.

    So với các nước trong khu vực châu Á – Thái Bình Dương, Việt Nam ở vị trí cao hơn trong phát triển con người so với Ấn Độ (thứ 119) và Campuchia (124), nhưng cần nhiều nỗ lực để theo kịp Thái Lan (92) và Philippines (97).

    Khach2010 viết:
    Xin bác Admin thông tin thêm về ngày diễn ra hội thảo.
    Nếu mục đích của hội thảo là đưa ra bản góp ý cho văn kiện đại hội XI thì xin cho biết thêm về ngày gửi văn bản góp ý này.

    Tui không nghĩ các nhà lý luận kỳ cựu lại gửi kiến nghị sau khi thời hạn góp ý kiến đã hết...

    Chào bác Khach2010,

    Cuộc hội thảo này diễn ra vào ngày 07-10-2010.

    Xem ở phần đầu biên bản:

    Khai mạc: 8h30 ngày 7-10-2010

    Còn ngày gửi văn bản góp ý này tôi có hỏi nhưng thư hồi âm không thấy đề cập tới.

    Nếu ai đó dịch những lời phát biểu của các vị trí thức trên ra ngôn ngữ bình dân thì sẽ thấy rõ hơn sự dũng cảm của họ khi nói lên ý kiến của mình.
    Chắc chắn chẳng ai trong chúng ta muốn họ chịu chung số phận với ông Cù Huy Hà Vũ và những người bất đồng chính kiến khác.
    Góp gió thành bão và những tiếng nói của các vị trí thức mà tôi và nhiều người khác ngưỡng mộ chính là những cơn gió ấy.
    Cảm ơn các vị vì tiếng nói của những người đã hiếu rất sâu sắc về cái cơ chế phản dân chủ và phản dân hại nước này không phải là vô ích.
    Và một lần nữa xin cảm ơn Dân luận vì nếu không có bạn, chúng tôi thật cô đơn biết bao vì không biết làm sao để chia sẻ những ưu tư và khát vọng của mình về tương lai Đất nước.

    Khủng hoảng lãnh đạo

    *
    Đánh giá mặt tích cực có thể thấy văn bản này nêu lên sự thất bại của cung cách lãnh đạo mà đảng Cộng sản Việt Nam làm trong thời gian qua. Nguyên do:
    - Vì quyền lợi cục bộ, nhất thời đã bưng tai, che mắt trước thực tế;
    - Thiển cận áp dụng những biện pháp tiểu sảo để làm xã hội băng hoại thêm;
    - Phản bội đường lối đổi mới là lối thoát hiểm đáng lẽ đã mở ra con đường đúng.

    *
    Vậy thực chất „Đổi mới“ là gì?
    Hai đặc điểm:
    - Thay đổi cách nhìn nhận thông tin cuộc sống, lắng nghe tiếng nói cơ sở;
    - Giải phóng (gọi là „cởi trói“) sức sáng tạo của cơ sở lấy thị trường làm điểm tựa và đích đến.
    Thực chất đó là cơ sở phát triển xã hội dân sự và nền tảng của chế độ dân chủ.

    *
    Tôi vẫn phân vân kết luận „ít ra cũng lưu lại … hậu thế rằng năm 2010 có một số nhà kinh tế đã nói như vậy“ có đáng để thỏa mãn không?
    Đúng là chỉ có các nhà kinh tế thực! Vậy tiêu đề „Các nhà lý luận cộng sản kỳ cựu …“ do ai đặt?
    Vai trò „trí thức“ chỉ có vậy sao?
    Bỗng nhớ một câu thơ chua chát:
    Đau đớn thay những thế kỷ vắng anh hùng.

    Buồn!!!

    Admin viết:
    25 năm qua, điều ta đạt được là nhờ chuyển sang thị trường chứ không phải là do định hướng XHCN. Gắn CNXH với thị trường như thế nào không rõ. Bây giờ thế nào là chủ đạo?

    Ông Trần Đình Thiên nói hay quá! Những gì VN đạt được trong mấy chục năm đổi mới là do chuyển sang hướng tự do hóa, dân chủ hóa, tư bản hóa; chứ không phải do kiên định XHCN.

    Tôi cũng nghĩ vậy. Nói một cách khác là nhờ 'Cởi trói' (dùng lời ông Nguyễn Văn Linh) - Đảng cởi trói gông xiềng của vòng kim cô Mác-Lênin nên đất nước ta mới được phát triển (dù chưa xứng với tiềm năng) như trong 20 năm qua.

    Thực ra tôi không cho rằng những người dự thảo cương lĩnh là thiếu hiểu biết, thiếu thực tế. Họ chỉ cố tình giả vờ bịt tai bịt mắt để có thể viết lấy được rằng thành quả hiện nay là công lao lãnh đạo của ĐCS. Họ cố tình dựa vào CN M-L để bảo vệ tính chính thống của ĐCS. Nếu họ chấp nhận ý kiến của ông Trần Đình Thiên thì hóa ra sự lãnh đạo của ĐCS là thừa! Điều này ĐCS sẽ không bao giờ chấp nhận.

    Cho nên chiến lược hiện nay của các nhà cải cách là đòi bỏ chủ nghĩa M-L nhưng vẫn dựa vào tư tưởng Dân tộc Dân chủ ([quốc gia]Dân chủ-[chính thể]Cộng hòa-[dân tộc]Độc lập-[dân quyền]Tự do-[dân sinh]Hạnh phúc) là phần côt lõi của tư tưởng Hồ Chí Minh. Từ đó có thể cắt bỏ cái đuôi XHCN trong tên nước cũng như trong các khái niệm phổ quát. Điều này sẽ cho phép đất nước có thể phát triển mạnh hơn dựa vào các giá trị văn minh 'bất hủ' (lời HCM khi dẫn Tuyên Ngôn Độc Lập Mỹ và Tuyên Ngôn Dân Quyền Pháp) thay cho những giáo điều M-L.

    Trích: "Dù không được chấp nhận, nhưng ít ra cũng lưu vào văn bản, lưu lại hậu thế rằng năm 2010 có một số nhà kinh tế đã nói như vậy, để hậu thế biết rằng, hóa ra đất nước cũng còn những trí thức không đến nỗi dốt nát."

    Chắc chắn là các ý kiến trái chiều sẽ được bỏ ngoài tai, đơn giản là vì chúng không phù hợp với quyền lợi và lộc của các "đại gia" chính trị trong Chánh Trị Bộ ĐCSVN.

    Nhưng kết luận của quí vị như thế này thì thật đáng ... buồn vì không lẽ ngoài các cuộc hội luận suông như thế này, những người Trí Thức XHCN như các vị không thể "làm" gì để thay đổi tình thế được à? Không lẽ các vị chỉ suy nghĩ và nói chỉ cốt biện bạch với hậu thế là các vị không dốt?

    Xin bác Admin thông tin thêm về ngày diễn ra hội thảo.
    Nếu mục đích của hội thảo là đưa ra bản góp ý cho văn kiện đại hội XI thì xin cho biết thêm về ngày gửi văn bản góp ý này.

    Tui không nghĩ các nhà lý luận kỳ cựu lại gửi kiến nghị sau khi thời hạn góp ý kiến đã hết...

    25 năm qua, điều ta đạt được là nhờ chuyển sang thị trường chứ không phải là do định hướng XHCN. Gắn CNXH với thị trường như thế nào không rõ. Bây giờ thế nào là chủ đạo?

    Ông Trần Đình Thiên nói hay quá! Những gì VN đạt được trong mấy chục năm đổi mới là do chuyển sang hướng tự do hóa, dân chủ hóa, tư bản hóa; chứ không phải do kiên định XHCN.