Trang Hạ - Chính xác hơn, tôi không yêu nước theo kiểu của các bạn!

  • Bởi Admin
    02/11/2010
    0 phản hồi

    Trang Hạ

    (bài viết này chỉ nói tới một nhóm trong cộng đồng cư dân mạng tiếng Việt mà tôi từng biết, những đối tượng khác xin thông cảm!)

    Suy nghĩ gần một năm trước khi viết Entry này.

    Tôi cảm thấy buồn khi ngay từ mấy năm trước Trung Quốc đã nỗ lực chuẩn bị cho Thế vận hội 2008 còn các cư dân mạng Việt Nam 2004 hô hào nhau trên các forum tập kích vào website Hoa Hậu Thế Giới để bầu chọn cho Hoa hậu Việt Nam, hòng lấy số đông ảo để tạo nên thành tích thật. Trên cuộc phỏng vấn trực tuyến, còn có người hỏi kháy ông Tổng Biên Tập báo Tiền Phong Dương Xuân Nam rằng, trong khi cả nước nô nức ủng hộ cho nhan sắc Việt Nam thì ông có lên mạng bình chọn cho Hoa hậu chăng? Dường như ngầm ý nói, ông mà không bình chọn thì tức là ông không ủng hộ Việt Nam sao? Trong khi họ quên phắt thực chất con đường tới vương miện đã được trải bằng bao nhiêu công sức mồ hôi và nỗ lực của cả một tập thể phóng viên nhân viên báo Tiền Phong. Chừng đó tiền của công sức vẫn thua một cái click sao?

    So sánh một Olympic với một cuộc thi người đẹp quả thật quá khập khiễng, dù nó đều mang tính quốc tế cao. Nhưng bạn có biết một quốc gia cần gì trên con đường phát triển không? Tôi thích một thành tựu mang tên Việt Nam được tôn xứng đúng với giá trị thật của nó, những phát triển thực chất, những vị thế mới trên bản đồ kinh tế, chính trị, thể thao của thế giới, hơn là bằng những cú click của đám đông ham hố để rồi tự sung sướng ăn mừng?

    Những người viết blog rất hay nhảy vào blog tôi yêu cầu đăng links này, quảng cáo web kia, vì ủng hộ chương trình Vì người nghèo nọ. Những thư yêu cầu tôi treo ảnh bác, treo cờ Việt Nam lên blog, nếu không sẽ chửi liền tôi mất gốc, tôi kênh kiệu. Những người không hiểu ở xó nào nhảy xổ ra chửi tôi chỉ vì tôi không quảng cáo bầu chọn Vịnh Hạ Long như họ muốn, không copy đăng bài hô hào bình chọn Vịnh Hạ Long lên cái blog đại chúng này (của tôi). Và gay gắt nhất là những blogger xúm vào mạt sát tôi khi tôi cự tuyệt kiên quyết việc quảng bá “Đồng ca vì Công lý”.

    Tôi muốn nói rằng tôi là một cá nhân, bạn không có quyền lấy lý do gì để ép người khác làm điều họ không muốn. Tôi không quyên góp và quảng cáo vì tôi không giúp đỡ người khác theo cách đó. Vì tôi không thích góp tiền bố thí cho ăn mày, mà tôi chỉ góp tiền học bổng cho bác sĩ, chính họ sẽ thay tôi chữa lành hàng nghìn vết thương khác. Tôi giúp đỡ những trí thức bởi họ sẽ thay tôi thay đổi cả xã hội! Tôi mủi lòng trước bà mẹ khốn khổ này, nuôi bà nửa năm, không có nghĩa là tôi buộc phải cho bạn tiền (của tôi) để bạn mang cho tất cả những người (mà bạn cho là khốn khổ) khác. Vì tôi muốn tự tay trao, biết tiền của tôi thực sự sẽ được trao cho họ toàn bộ và hiệu quả, chứ không phải để giúp bạn tạo nên một vụ Thành Đoàn Hà Nội đầy bỉ ổi và nhục nhã lần thứ hai trong lịch sử Việt Nam. Tôi không thích bình bầu vịnh Hạ Long theo cách bất chấp, không đếm xỉa các vấn đề về môi trường, xã hội, du lịch, năng lực khai thác và gìn giữ… Tôi kiên quyết cự tuyệt việc “Đồng ca vì công lý” bởi những yếu tố thiếu thuyết phục của nó, không có nghĩa là tôi không có lương tâm. Và tôi thà bị loại ra khỏi đám đông còn hơn buộc phải treo cờ lên blog vì bị sức ép.

    Những điều giản đơn thế, sao lại đã được hiểu không hề giản đơn?

    Và các blogger sau khi không được thoả mãn ở blog tôi với những yêu sách vô lý ấy, đã hằn học dùng đủ mọi thủ đoạn để hạ thấp tôi? (Tất nhiên họ có bao giờ nói ra lý do thực sự).

    Tôi chỉ muốn nói rằng, nếu yêu nước là phải treo cờ lên blog, là phải bầu chọn, là phải hoà vào số đông tốn thời gian vô bổ làm những việc vô bổ với bản thân, là phải viết một bài báo đăng trên báo tự hào “Hôm nay cờ tổ quốc đỏ rực trên blog”, là tâm lý đám đông… thì tôi xin nói luôn là tôi không muốn yêu nước một tí nào.

    Một tiếng, một ngày của tôi làm việc nghiêm túc tạo ra của cải và lợi ích cho xã hội lớn hơn việc cắm mặt vào thay cờ trên blog, bầu chọn và tán thưởng theo số đông blogger.

    Tôi không tin lắm cờ lắm hoa lắm khẩu hiệu thì Việt Nam trở thành con rồng con hổ, xã hội bớt đi kẻ ác, gia đình tôi bớt đi khó khăn. Bạn muốn treo cờ tổ quốc trên blog là việc của bạn. Tôi không treo không có nghĩa là bạn có quyền vào đây chửi bới tôi.

    Tôi chỉ muốn nói rằng, thế thì tôi không yêu nước.

    Chính xác hơn, tôi không yêu nước theo kiểu của các bạn!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi